Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 16: Năm hai đại học 9

Cập nhật lúc: 2026-09-04 12:12:27
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Muộn hơn một chút, Nam Cửu tắm xong giường, điện thoại chợt báo tin nhắn đến. Cô cầm lên xem, là của Tống Đình.

Năm nhất đại học, cô dùng tiền thêm để mua một chiếc điện thoại thông minh rẻ tiền tạo tài khoản WeChat. Hồi mới điện thoại, tối nào cô cũng giường ở ký túc xá mải miết vọc vạch. Mang tâm lý thử xem , cô tìm điện thoại của Tống Đình gửi lời mời kết bạn. Không lâu , Tống Đình chấp nhận. Thỉnh thoảng, Nam Cửu sẽ đăng vài video nhảy ở câu lạc bộ hoặc phòng tập. Tống Đình từng nhấn thích, cô thậm chí còn chắc kết bạn đúng tài khoản WeChat của . Nhiều , cô định nhắn tin cho , nhưng cứ mở khung chat lên gì. Cứ thế, cho đến tận bây giờ, cuộc trò chuyện giữa hai vẫn trống trơn.

Nam Cửu mở điện thoại , là một thông báo chuyển tiền, ghi chú: Tiền hoa hồng.

Khoản hoa hồng hề nhỏ, đủ cho cô bạt mạng thêm ở phòng tập múa suốt hai tháng trời. Gần đây, lượng khách đến quán đúng là tăng lên thật, nhưng theo tỷ lệ ăn chia bàn với Tống Đình, cô cũng thể nhận nhiều đến . nghĩ đến thương vụ Tống Đình chốt mấy hôm , cô thản nhiên bấm nhận tiền. Sau đó, cô nhắn một nhãn dán hình đang cúi chào, kèm dòng chữ: Cảm ơn ông chủ.

...

Chiều hôm , Lý Sùng Quang xách theo mớ đặc sản mua trong chuyến công tác ngoại tỉnh, chạy sang quán thăm ông nội Nam. Ông nội Nam vỗ vỗ lên cánh tay Lý Sùng Quang, trong mắt toát lên ánh hiền từ: "Tốt lắm, trông ngày càng dáng đàn ông đấy, thế thì bố cháu yên tâm nhét bụng . Cháu cứ lo ngoài kiếm tiền dăm ba năm, về quê cưới vợ, chẳng hơn việc suốt ngày ru rú ở nhà ?"

Lý Sùng Quang gật đầu lia lịa, nhưng mắt cứ liếc về phía Nam Cửu đang trong quầy. Ông nội Nam liếc xéo một cái, nhấc gậy ba toong gõ nhẹ lên đầu Lý Sùng Quang: "Đang nghĩ cái gì thế hả?"

Lý Sùng Quang cúi đầu , chủ động ghé đầu gần ông nội Nam, ngốc nghếch cho ông gõ.

Tống Đình ở quầy , ngước mắt lên liếc một cái, cắm cúi tiếp tục với công việc đang dở tay.

Buổi chiều, Lý Sùng Quang kéo một chiếc ghế, chui trong quầy cùng Nam Cửu. Lúc đông khách, chạy lăng xăng phụ bưng rót nước, hăng hái cực kỳ.

Thấy phụ giúp cả buổi chiều, ông nội Nam bèn giữ ăn tối. Nam Cửu từ chối: "Thôi ông ạ, cháu mới nhận lương, để cháu mời ngoài ăn."

"Lương ở ?" Ông nội Nam khó hiểu hỏi bật .

"Cậu , ?" Nam Kiều Vũ lớn tiếng chất vấn.

"Chẳng là tiền hoa hồng ?"

Nam Cửu xong cùng lúc với ông nội Nam về phía Tống Đình. Tống Đình rủ mắt xuống, một lời. Hiển nhiên, hề với ông nội Nam về chuyện tiền hoa hồng, và ông nội cũng Nam Cửu thức khuya dậy sớm, dồn hết tâm trí cái việc gọi là quản lý mạng chỉ vì mục đích ăn hoa hồng. Tống Đình bàn bạc với ông nội Nam, đương nhiên thể tự ý sử dụng lợi nhuận của quán . Do đó, khoản hoa hồng mà Nam Cửu nhận tối qua là do Tống Đình tự bỏ tiền túi chuyển cho cô. Nếu nãy cô vô tình lỡ miệng, cả cô và ông nội Nam vẫn sẽ lừa.

Giờ thì cô định dùng tiền Tống Đình cho để mời gã đàn ông khác ăn cơm. Nam Cửu ngước mắt chằm chằm mắt Tống Đình. Chỉ cần cho cô một cái liếc mắt thôi, dù thế nào cô cũng sẽ ở quán ăn bữa cơm . trớ trêu , Tống Đình từ đầu đến cuối thèm ngẩng lên, cũng chẳng một lời.

Lý Sùng Quang hiểu chuyện gì đang xảy , cứ ngó nghiêng trái . Sự im lặng căng thẳng kéo dài vài giây, Nam Cửu phắt dậy, thuận tay túm luôn cổ áo Lý Sùng Quang kéo lên theo: "Đi thôi."

Ông nội Nam xua xua tay, mặc kệ bọn trẻ.

Hai khuất, ông nội Nam hỏi Tống Đình: "Chuyện bàn với ông?"

"Ban đầu cháu nghĩ cô chẳng nên trò trống gì, nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện, cũng nhắc với ông. Lô của sếp Lý chuyển tiền đặt cọc , chuyện cũng công của Tiểu Cửu."

Ông nội Nam gì, nhưng Nam Kiều Vũ càu nhàu: "Cháu công lao thì cũng khổ lao chứ? Ai thấy đó chia phần chứ!"

Ông nội Nam quát : "Tiểu Cửu nó tạo doanh thu cho quán , còn mày cái gì?"

"... Ít thì cháu ăn ngủ ị đái cũng giỏi hơn nó chứ?"

...

Hôm qua Lý Sùng Quang đãi Nam Cửu ăn thịt nướng, hôm nay cô mời ăn lẩu, coi như qua . Chờ ăn hòm hòm , Nam Cửu mới lên tiếng: "Ngày mai đừng đến quán nữa, hiếm hoi mới về nhà một chuyến, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."

Lý Sùng Quang hiểu ý Nam Cửu, tưởng cô quan tâm nên còn thể ba hoa chích chòe mặt cô về sức khỏe sung mãn của bản .

Ăn xong, hai rảo bước về phía ngõ Mạo Nhi. Đến cửa quán , hai tạm biệt . Lý Sùng Quang mấy bước vòng : "Nam Cửu..."

Nam Cửu xoay .

"Cậu bạn trai ?" Lý Sùng Quang bất ngờ hỏi.

Nam Cửu nheo mắt: "Sao? Cậu định tán đấy ?"

Lý Sùng Quang gãi đầu, gượng gạo.

Hai trân trân một lúc, Lý Sùng Quang cũng ý định bỏ . Ngay lúc lấy dũng khí ngẩng đầu lên thì một tiếng "cạch" cực nhỏ phá vỡ bầu khí gượng gạo. Hai cùng đồng thanh ngẩng lên lầu. Qua khung cửa sổ hành lang tầng hai, thấp thoáng một bóng . Ánh lửa đỏ rực từ điếu t.h.u.ố.c lập lòe những đầu ngón tay của Tống Đình. Đôi mắt đen như mực của đang dán chặt xuống bên .

Vẻ bối rối mặt Lý Sùng Quang càng lộ rõ, luống cuống chào hỏi: "Anh Tống ngủ ạ?" hấp tấp chào Nam Cửu, lưng chạy thẳng về nhà.

Trước khi bước quán , Nam Cửu ngước lên hỏi vọng lên: "Chú hút t.h.u.ố.c mà?"

Khói t.h.u.ố.c từ từ lan tỏa, lượn lờ tan khí vô hình.

"Đây là t.h.u.ố.c ?" Anh hạ mắt, khẽ quơ quơ thứ đang cầm tay, bóng khuất bên khung cửa.

Nam Cửu ôm quần áo lên tầng hai tắm. Vừa định bước phòng tắm, cô đổi hướng, tiến về phía cửa sổ hành lang. Dưới góc tường thắp một vòng nhang. Mùi hương dìu dịu, gắt như mùi nhang muỗi, lẽ chính là thứ Tống Đình đốt lúc nãy. Vòng hương mới xuất hiện ngày một ngày hai, chỉ là Nam Cửu từng để tâm. Cô chợt nhớ , ngoại trừ mấy ngày đầu mới đến, lâu còn muỗi phiền.

...

Những ngày tiếp theo, Lý Sùng Quang ngày nào cũng chạy sang chơi. Lúc quán đông khách, cũng sắn tay áo phụ giúp.

Mấy vị khách quen ghé quán uống thấy Lý Sùng Quang bưng bình nước chạy loăng quăng, bèn đùa trêu ông nội Nam: "Ông Nam ơi, con trai nhà ông Lý chạy sang đây rể ư?"

Ông nội Nam mắng át : "Đừng lung tung, nó lớn lên cùng con bé Tiểu Cửu nhà , chơi với thôi."

Khách trêu: "Bé chơi , lớn lên hẹn hò cũng là chuyện thường tình mà, gọi là gì nhỉ, thanh mai trúc mã, xứng đôi lứa."

Lý Sùng Quang lớn thế thì khoái chí lắm, sang với Tống Đình đang quầy: "Anh Tống."

Tống Đình đang cầm hộp , ngoảnh . Lý Sùng Quang gãi đầu gãi tai, vẻ ngại ngùng, dò hỏi: "Anh xem, nếu em và Tiểu Cửu quen , ông nội Nam đồng ý ?"

Tống Đình kịp mở lời, Nam Kiều Vũ nhảy : "Mày tính hỏi xem Nam Cửu đồng ý ?"

"Nói lý."

Chiều muộn, Lý Sùng Quang kéo Nam Cửu ngoài quán , bảo chuyện với cô.

Gạo thím Ngô mua giao tới, giao hàng ngoài cửa gọi lớn. Tống Đình bước vác bao gạo lên vai, lúc lưng, vô tình liếc thấy Lý Sùng Quang và Nam Cửu đang ép sát góc tường. Hai đối diện , Lý Sùng Quang lưng về phía Tống Đình, còn Nam Cửu thì tựa lưng tường. Ánh mắt cô liếc sang, chạm ánh mắt Tống Đình đang cách đó mười lăm bước chân.

Những vụn băng lạnh lẽo dường như đông trong mắt cô, cô chằm chằm Tống Đình, vươn tay túm lấy cổ áo Lý Sùng Quang, kéo gần . Lý Sùng Quang vô thức vươn tay chống lên tường, giam Nam Cửu giữa hai cánh tay.

Tống Đình thu hồi ánh mắt, bước trong quán , mảy may nán .

Bạn của Nam Kiều Vũ rủ trượt thác ở trấn Hiện Thủy. Buổi chiều, Nam Kiều Vũ gom vội hai bộ quần áo, bắt xe tới trấn Hiện Thủy cách đó mấy chục cây , báo là chiều hôm mới về.

Lúc chuẩn , hiểu quăng củ sạc điện thoại đằng nào, trong lúc cuống cuồng, rút luôn củ sạc của Nam Cửu. Quai ba lô lướt qua mặt quầy, vô tình quệt rơi điện thoại của Nam Cửu xuống đất. Cậu vội vã nhặt lên, liếc qua cái màn hình rạn nứt, ngó nghiêng xung quanh ai lẳng lặng nhét lên quầy.

Nam Cửu cầm điện thoại lên xem thì lập tức hỏi thím Ngô xem Nam Kiều Vũ đang ở ? Thím Ngô bảo . Nam Cửu đành nuốt cục tức bụng, đợi về sẽ tính sổ. Màn hình điện thoại tuy vỡ rạn, nhưng may mà vẫn còn dùng .

Tối hôm đó, Nam Cửu tắm xong bước khỏi phòng tắm, ánh đèn vàng vọt hắt xuống bậc cầu thang dẫn lên gác xép.

Nam Cửu xoay đóng cửa phòng tắm, tiếng cựa kẽo kẹt vang lên giữa hành lang vắng lặng. Giọng của Tống Đình từ phía cầu thang cất lên: "Tiểu Cửu."

Nam Cửu khựng ở chân cầu thang, tiếng bước chân lộp cộp gõ bậc gỗ, mang theo áp lực thể xem nhẹ. Cô ngước mắt lên, Tống Đình lững thững xuống từ góc rẽ, chiếc quần kaki tối màu bọc lấy đôi chân dài miên man, đường xếp ly thẳng tắp, chiếm gần hết chiều cao cơ thể . Theo từng nhịp chân bước xuống, dáng vóc vạm vỡ của dần hiện rõ, đỉnh đầu gần như chạm xà ngang thấp lè tè của lối cầu thang. Anh khẽ cúi đầu, một cử động nhỏ gần như thể nhận , đến mặt cô. Ánh sâu thẳm từ cao rọi xuống, mang theo cảm giác áp chế thể né tránh: " chuyện với cô một lát."*

*Hai bắt đầu mập mờ nên tớ đổi xưng hô lun nhé!!!!

Nam Cửu xoay gót, bước mép cửa sổ hành lang tầng hai, dõi mắt con ngõ vắng vẻ bên ngoài: "Chuyện gì?"

Tống Đình vẫn nguyên ở chiếu nghỉ cầu thang, hình khuất lấp trong mảng tối.

" ở độ tuổi , cái gì cô cũng thấy mới mẻ. mới mẻ nghĩa là gì thì . Nhất là chuyện tình cảm, cô cứ bám theo cái sự mới mẻ , tính đến hậu quả ?" Giọng trầm đục phát từ sâu trong lồng n.g.ự.c , trĩu nặng như tiếng búa nện lên gỗ thịt. "Cho dù cô màng đến hậu quả, thế còn cảnh của khác thì ? Ví dụ như Lý Sùng Quang, cô thực lòng tìm hiểu , chỉ định chơi đùa cho vui? Hay là... đang mượn để chọc tức ?"

"Thế tức ?" Nam Cửu tựa lưng khung cửa, đầu . Làn gió từ sâu trong ngõ hẹp mơn man đuôi tóc cô, cuốn lấy một lọn tóc vờn quanh chiếc cổ trắng ngần. Đôi mắt long lanh ngập nước mang vẻ trong veo và ngây thơ, hệt như đóa hoa đang âm thầm tỏa hương. Tống Đình hiểu rõ, đóa hoa đều phủ đầy gai nhọn nguy hiểm.

Khuôn mặt hệt như phiến đá chai sần vì dầm mưa dãi nắng qua bao năm tháng, cảm xúc đều chôn giấu thật sâu đáy mắt, ngoài mặt chẳng mảy may biến sắc: "Nếu cô định dùng cách để khích tướng thì cần thiết . Nói cho cùng, cô cũng trưởng thành , thực sự hẹn hò với ai đó là quyền tự do của cô. chỉ hy vọng cô đừng vì tức giận những chuyện xằng bậy."

"Chuyện xằng bậy." Nam Cửu khẽ nhẩm bốn chữ , dựa lưng bậu cửa sổ, chậm rãi rướn lên thành khung cửa.

Cửa sổ hành lang quán là kiểu cửa sổ gỗ cũ thấp lè tè. Hồi nhỏ Nam Cửu còn kiễng chân mới bám tay lên bậu cửa , giờ thì chỉ cần rướn là nửa vươn ngoài. Cô ngửa , nửa chúi ngoài cửa sổ, mái tóc dài tức thì gió lùa cho rối tung.

Gần như ngay lập tức, bóng dáng Tống Đình phủ ập xuống. Eo cô siết chặt, cánh tay rắn chắc cuồn cuộn sức mạnh của ôm lấy eo cô, giật mạnh trong. Thuận đà, cô nhảy tót xuống đất, những ngón tay mềm mại đặt hờ hững lên vòm n.g.ự.c , ngước đôi mắt lên sâu : "Thế mới gọi là chuyện xằng bậy."

Cô buông tay , xoay lách qua bước xuống lầu. Bằng hành động thực tế, cô cho Tống Đình , nếu cô thực sự chuyện xằng bậy thì thiếu gì cách.

Tiếng bước chân khuất dần cầu thang, Tống Đình vẫn trân trân bên cửa sổ. Cơ thể mềm mại ấm áp, cái chạm khẽ khàng lướt qua n.g.ự.c chỉ trong chớp nhoáng, chút hương lan trắng mới nở vẫn còn vương vấn trong khí, ngấm sâu lồng n.g.ự.c ngừng ngấm từng tế bào trong cơ thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-16-nam-hai-dai-hoc-9.html.]

Cô to gan, ngông cuồng, những lề thói khuôn mẫu chẳng mảy may trói buộc cô.

Tống Đình đặt hai tay lên bậu cửa sổ, rũ mắt xuống. Từ các mối quan hệ xã hội đến chuyện ăn buôn bán, quen việc nắm trong tay tình hình, diễn biến. chút hương thoang thoảng mang một sức công phá khủng khiếp, để những dấu vết nguy hiểm .

...

Nam Kiều Vũ nán thêm một ngày, đến chiều ngày thứ ba mới trở về quán . Tống Đình thì vắng, sang tiệm . Thím Ngô đang lui cui nấu cơm. Ở sảnh phòng chỉ còn ông nội Nam và Nam Cửu.

Nam Kiều Vũ mới thò mặt , ba lô còn kịp đặt xuống, Nam Cửu lao tới, thúc đầu gối giáng cho một cú đau điếng. Nam Kiều Vũ tru tréo lên: "Mày điên ?"

Nam Cửu lôi điện thoại , chìa cái màn hình vỡ nát mặt : "Có mày ?"

Giọng Nam Kiều Vũ lập tức xẹp xuống: "Làm gì ? Tao vắng mấy hôm nay cơ mà."

"Nó vỡ đúng cái hôm mày đấy, mày thử sủa câu nữa là mày xem nào?"

Nam Kiều Vũ né tránh ánh mắt cô, lùi dần trong: "Tóm tao."

Nam Cửu phắt , túm chặt quai ba lô của : "Không mày thì mày chột cái gì?"

Nam Kiều Vũ nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy cây gậy ba toong dựng sát quầy vũ khí, quơ quơ về phía Nam Cửu.

Thấy cây gậy vụt tới, Nam Cửu nhanh nhẹn thụp xuống, nấp đồ gốm trang trí bày quầy.

"Xoảng", món đồ gốm văng khỏi đế, rớt xuống đất vỡ vụn thành trăm mảnh.

Cây gậy cũ theo ông nội Nam bao nhiêu năm nay toác đôi từ giữa, phát một tiếng "rắc" giòn giã.

Cả Nam Kiều Vũ lẫn Nam Cửu đều sững sờ, mấy khách đang uống giật ngó sang. Ông nội Nam từ trong quầy bước , giận tím mặt, thiếu điều ngất xỉu ngay tại chỗ.

Lúc Tống Đình từ tiệm về, Nam Kiều Vũ và Nam Cửu đang ngoan ngoãn một cách bất thường. Nam Cửu cầm chổi lúi húi quét vụn gốm sàn, còn Nam Kiều Vũ thì cúi gằm mặt lấy keo 502 cố dán cây gậy ba toong. Khách trong quán về hết. Ông nội Nam chống nạnh, từ lúc Tống Đình bước cửa, ông c.h.ử.i bới ầm ĩ ngớt.

Nam Kiều Vũ và Nam Cửu hiếm hoi mới dịp ăn ý đến thế, cùng lúc quăng ánh mắt cầu cứu về phía Tống Đình. Anh đặt mấy gói xuống, giằng lấy cái chổi tay Nam Cửu, sang bảo Nam Kiều Vũ: "Đừng dán nữa, gãy dùng an , mai mua cái khác."

Ông nội Nam xót xa Tống Đình: "Món đồ thế mà hai đứa ranh phá hỏng ."

Món đồ gốm thủ công vỡ nát là do đích Tống Đình cất công đến thăm vị nghệ nhân gốm lâu đời để xin về khi đặt mua bộ tách uống . Món đồ kiểu dáng toát lên vẻ thiền tĩnh, ý nghĩa chiêu tài tiến bảo, ông nội Nam ưng ý ngay nên đặt ngay ở quầy, hướng thẳng cửa chính. Giờ món bảo bối hai đứa cháu đập nát, ông nội Nam khỏi cũng xót của đến nhường nào.

Tống Đình nhẹ nhàng khuyên giải: "Đồ vật hỏng thì sắm cái khác, đúng dịp vài tháng nữa cháu qua đó một chuyến."

Trong bữa tối, Nam Kiều Vũ và Nam Cửu tuy dám ho he gì thêm, nhưng bầu khí bàn ăn vẫn đặc quánh mùi t.h.u.ố.c súng. Mối quan hệ giữa hai kịp lành mấy ngày, nay tiếp tục đối đầu chan chát. Nam Kiều Vũ một mực chối bay chối biến chuyện vỡ điện thoại, Nam Cửu dù đinh ninh là nó thì cũng chẳng cách nào trị nó.

Ông nội Nam chợp mắt một lúc, cơn giận cũng tiêu tan phần lớn. Bữa ăn cũng ai nhắc chuyện nãy. Ông sang hỏi Nam Cửu: "Thằng Sùng Quang chở hàng ?"

Nam Cửu nhún vai: "Cháu ? Ông hỏi bố ."

Ông nội Nam mới dứt lời thì sẩm tối Lý Sùng Quang chạy sang.

Ông nội Nam cứ tưởng chở hàng , bèn hỏi: "Mấy hôm nay chẳng thấy mặt mũi cháu thế?"

Nam Cửu đang ở bàn gặm xương sườn, Nam Kiều Vũ thì chui quầy cắm mặt chơi game. Tống Đình ăn xong , đang quầy đếm lượng .

Lý Sùng Quang kéo ghế xuống, liếc Nam Cửu mới đáp lời ông: "Cháu vẫn ở nhà mà ông, mai cháu mới ."

Cậu nhích nhích , một hồi đắn đo suy nghĩ, mới lên tiếng với ông nội Nam và Nam Cửu: "Hôm nay cháu sang là xin phép bày tỏ lòng . Chẳng Nam Cửu còn hai năm nữa mới trường , cháu tính nhân lúc kiếm thêm ít tiền, nhà cháu bù nữa, mua một căn chung cư thành phố."

Nam Kiều Vũ vắt chân chữ ngũ, chêm : "Có tên đằng gái ?"

"Có, chắc chắn là ." Lý Sùng Quang khựng một nhịp, đoạn hỏi: "Tới lúc đó... liệu thể cho cháu một cơ hội ?"

"Thế thì tao thấy thể cân nhắc ." Nam Kiều Vũ dáng rể lên mặt dạy đời.

Nam Cửu trừng mắt : "Mày còn thêm câu nào nữa tao xé mồm mày ."

Ông nội Nam ngờ Lý Sùng Quang đường đột tới thưa chuyện , sắc mặt lộ vẻ bất ngờ. Lý Sùng Quang là đứa trẻ ông từ nhỏ đến lớn, tính tình tuy gì xuất chúng, nhưng cũng chẳng đứa xa, mấy năm nay chịu thương chịu khó, gánh vác gia đình. chuyện chung đại sự còn xem ý Nam Cửu thế nào, ông bèn chuyển ánh sang cô cháu gái.

Nam Cửu quẳng khúc xương đang cầm tay xuống, rút tờ giấy ăn lau miệng, bằng giọng dửng dưng: " trong lòng ."

Lý Sùng Quang sượng trân mặt mũi. Nam Kiều Vũ cũng bỏ máy chơi game xuống. Tống Đình cụp mắt, những ngón tay mân mê nhúm .

Ông nội Nam ngạc nhiên hỏi: "Bạn cùng trường ?"

Nam Cửu vo viên tờ giấy ăn, ném sọt rác: "Không ạ, nhưng mà chẳng hứng thú gì với cháu."

Ông nội Nam bật mỉa mai, sức bênh vực cháu gái: "Đứa nào mà mắt mũi kèm nhèm thế ?"

"Chuẩn đấy ạ." Lý Sùng Quang hùa theo.

Khóe môi Nam Cửu vạch một nụ , cô chỉ chứ chẳng lời nào.

Tống Đình buộc chặt túi cất trong quầy, cất giọng : "Cháu tiệm đây."

Nam Kiều Vũ liếc Nam Cửu, dời mắt Tống Đình, mới thu ánh , cắm mặt tiếp tục chơi game.

Lý Sùng Quang rời khỏi ngõ Mạo Nhi sáng hôm . Lúc ngang qua quán , vẫy tay chào Nam Cửu đang trong quầy. Nam Cửu mấp máy môi thầm: "Tạm biệt."

Nam Kiều Vũ bỗng từ lù lù xuất hiện chắn ngang tầm của Nam Cửu, bảo: "Ông nội gọi bọn đấy."

Phòng của ông nội Nam kê một cặp ghế bằng gỗ trắc. Lúc Nam Cửu và Nam Kiều Vũ bước , ông nội Nam và Tống Đình đang mỗi một ghế. Nam Kiều Vũ chễm chệ luôn lên giường ông, còn Nam Cửu tựa cửa hai : "Chuyện gì ạ?"

"Chú Tống của hai đứa chuẩn lên núi lo việc một thời gian, ông tính trong hai đứa cắt cử một đứa theo phụ giúp chú ."

"Núi nào cơ ạ?" Nam Kiều Vũ hỏi.

"Vườn , núi Nam Càn." Ông nội Nam đáp.

Nam Cửu nhớ cái tên tiệm của Tống Đình là "Danh Trà Nam Càn". Cô thừa Tống Đình từ mấy năm nay cứ dăm bữa nửa tháng chạy lên núi, nhưng một cô cất tiếng hỏi lên đó gì.

Ông nội Nam ngoảnh sang Tống Đình: "Cháu thấy dắt theo đứa nào thì tiện?"

Ánh mắt Tống Đình rơi xuống Nam Kiều Vũ. Nam Kiều Vũ vội vàng hỏi: "Trên đó mạng ạ?"

"Không ." Tống Đình đáp gọn.

"Thế điều hòa ?" Cậu hỏi.

Ông nội Nam mắng: "Mày việc nghỉ dưỡng thế?"

"Thế cháu ." Nam Kiều Vũ chống hai tay phía , sang Nam Cửu: “Cho nó ."

Ông nội Nam chép miệng, giọng điệu tức giận vì cháu nên : "Thanh niên sức dài vai rộng mà chịu tí khổ nào, ăn cái tích sự gì?"

Nam Kiều Vũ vẫn dửng dưng hề lay động. Giữa những ngày hè đổ lửa thế , mạng thì chớ, điều hòa cũng , lên đó mà đày đọa bản , thể nào chịu nổi .

Ông nội Nam đ.á.n.h mắt sang Nam Cửu. Nam Cửu bĩu môi: "Cháu cũng ."

"Tiểu Cửu cứ ở quán ." Giọng của Tống Đình bất thình lình xen .

Nam Cửu đang tựa khung cửa, phóng ánh mắt về phía Tống Đình: "Cháu tập thể thao thường xuyên, thể lực chắc yếu hơn cái tên ẻo lả Nam Kiều Vũ . Chú Tống sợ cháu lên đó cản trở công việc, là đang lo lắng chuyện gì khác?"

Sâu thẳm trong mắt cô lóe lên một tia sáng nhỏ bé rực rỡ, lướt qua chớp nhoáng vụt tắt, tựa hồ như một ảo ảnh, nhưng nhởn nhơ chao đảo rơi thẳng mắt Tống Đình.

"Mày bảo ai ẻo lả hả?" Nam Kiều Vũ bật dậy, chuẩn ăn thua đủ với Nam Cửu.

Tống Đình cất giọng ngắt lời , sang Nam Cửu: "Tay cô vẫn khỏi hẳn."

Nam Cửu lôi bàn tay đang giấu lưng phía , băng gạc ngón tay tháo từ bao giờ. Cô nghiêng đầu, từ sâu trong ánh mắt nổi lên một ý nhạt.

Ông nội Nam dứt khoát đưa quyết định cuối cùng: "Vậy để Tiểu Cửu theo, tối nay lo thu xếp đồ đạc, sáng sớm mai xuất phát luôn."

Tống Đình mà ở quán thì chẳng ai trị nổi hai cái gai . Sau vụ hôm qua, ông nội Nam cứ hễ thấy hai đứa xuất hiện cùng lúc là đau đầu. Lỡ mà xảy ẩu đả như , cái già của ông chắc chắn cản nổi hai con ngựa chứng đó. Để chắc ăn, tách một đứa theo Tống Đình lên núi là phương án an nhất.

Tống Đình hiểu ý đồ của ông nội Nam nên cũng chẳng thêm lời nào, coi như đồng ý với sự sắp xếp .

Loading...