Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 17: Năm hai đại học 10

Cập nhật lúc: 2026-09-04 12:27:59
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, lúc dọn dẹp hành lý, ánh mắt Nam Cửu vô tình chạm chai champagne đặt ở đầu giường. Nhớ vẻ mặt thèm thuồng của Nam Kiều Vũ, cô dứt khoát nhét luôn chai rượu vali.

Tống Đình hẹn bảy giờ sáng xuất phát, nên Nam Cửu lục đục dậy từ hơn sáu giờ. Ông nội Nam cũng dậy sớm hơn thường lệ. Trời còn sáng, ông đầu ngõ mua bánh bao, sữa đậu nành và cả món tào phớ mặn mà Nam Cửu thích ăn.

Trong lúc Nam Cửu ăn sáng, Tống Đình xách hành lý của cô xe, nổ máy và bật sẵn điều hòa.

Ông nội Nam tiễn cô tận cửa quán , ân cần dặn dò: "Lên đấy đừng phiền chú Tống, giúp gì thì giúp. Điều kiện núi thiếu thốn, giống như ở nhà , tối đến đừng chạy lung tung, nhớ giữ an nhé."

"Cháu ạ." Cô quên dặn với : "Sổ sách ông đừng để Nam Kiều Vũ tính nhé, hồi tiểu học toán nó còn qua môn ."

Hôm nay hiếm hoi mới thấy Nam Kiều Vũ dậy sớm. Cậu vò mái tóc rối bù, thò đầu cửa sổ hành lang tầng hai ngó xuống.

Nam Cửu ngước lên, trừng mắt cảnh cáo: "Tao , cấm mày phòng tao ngủ đấy."

Nam Kiều Vũ uể oải đáp: "Mày cứ yên tâm mà cho muỗi ăn, tao sẽ chăm sóc căn phòng chu đáo."

Nam Cửu lườm một cái lên xe.

Chắc do tối qua ngủ muộn, xe còn kịp lên đường cao tốc, Nam Cửu ngoẹo đầu ngủ . Tới trạm dừng nghỉ, Tống Đình xuống đổ xăng, rẽ siêu thị mua một túi đồ to ném cốp xe.

Lúc xe, Nam Cửu chui từ ghế phụ xuống hàng ghế từ lúc nào, cuộn tròn thành một cục. Tống Đình vặn nhỏ điều hòa tiếp tục lái xe.

Xe chạy cao tốc bao lâu thì Nam Cửu ngủ bấy lâu. Mãi đến khi xe bắt đầu những đoạn đường đèo quanh co, những cú xóc nảy mới đ.á.n.h thức cô dậy.

Nam Cửu vươn vai, uể oải dậy. Cảnh vật ngoài cửa sổ đổi. Những mảng xanh ngút ngàn tầng tầng lớp lớp phủ kín núi đồi, những thửa ruộng bậc thang uốn lượn men theo sườn núi trải dài hút tầm mắt. Xe len lỏi qua vùng lõi của đồi chè. Cửa kính xe hạ xuống, những luống chè như những con sóng xô tầm mắt, khí cũng thoang thoảng hương chè thanh khiết.

Cơn buồn ngủ tan biến, đôi mắt Nam Cửu dần lấy vẻ rạng rỡ: "Chúng đến nơi ?"

Tống Đình liếc cô qua gương chiếu hậu: "Sắp , hai mươi phút nữa."

Bánh xe lăn con đường rải sỏi, rẽ một rừng tre. Giữa những tán lá xanh um, một cánh cổng sắt hàng rào hiện mắt. Tống Đình đỗ xe, bóp còi hai tiếng. Một phụ nữ ngoài năm mươi, đầu quấn khăn, chạy từ trong nhà , tháo xích khóa kéo cổng mở rộng.

Xe từ từ qua cổng sắt, đỗ một bãi đất trống đối diện dãy nhà cấp bốn. Một con ch.ó vàng lớn mừng rỡ lao , sủa inh ỏi vẫy đuôi rối rít.

Người phụ nữ quấn khăn tên là thím Mai Cần, phụ trách trông coi kho bãi ở đây. Thấy Tống Đình xuống xe, thím tươi đon đả chạy tới: "Hôm qua xem dự báo thời tiết, bảo ông Bát dẫn xuống xẻ rãnh . Ráng gấp mấy ngày nay, gia cố mấy chỗ trũng thấp thì chắc là kịp đấy."

"Mọi vất vả quá, lát nữa xuống xem."

Nam Cửu bước xuống xe, đế giày dẫm lên nền sỏi lạo xạo. Cô ngẩng dãy nhà ngói xám tường gạch xanh. Con ch.ó vàng đ.á.n.h lạ, lao tới sủa nhặng xị khiến cô giật .

Tống Đình lớn tiếng quát một câu, con ch.ó cụp đuôi lủi ngay. Anh mở cốp xe, gọi Nam Cửu: "Lại đây xách đồ."

Nam Cửu bước tới, thấy một chiếc túi to bự. Cô mở xem thử, bên trong là nước giải khát và đồ ăn vặt, chẳng rõ Tống Đình mua từ lúc nào.

Trân Mẫn đang cỏ ruộng chè, thấy xe của Tống Đình bèn ba chân bốn cẳng chạy lên. Vừa quẹo qua góc nhà kho, cô nàng thở hồng hộc gọi lớn: "Anh Tống, đến ? Em cứ tưởng chiều mới tới cơ!"

Con ch.ó vàng quấn quýt chạy tới mừng rỡ đón Trân Mẫn.

Nam Cửu nghiêng đầu, đưa mắt đ.á.n.h giá phụ nữ đang tất tả chạy tới. Chị đội nón lá, mặc bộ quần áo vải màu xanh sờn cũ, làn da rám nắng nhưng đường nét khuôn mặt thanh tú ưa .

Nụ rạng rỡ môi Trân Mẫn bỗng khựng khi thấy nửa khuôn mặt của Nam Cửu ló lưng Tống Đình.

Thím Mai Cần lên tiếng hỏi: "Cô bé là ai thế?"

"Cháu gái ông nội Nam, tên Nam Cửu, nghỉ hè lên thăm đồi chè." Nói , sang Nam Cửu: “Tiểu Cửu, chào hỏi ."

Nam Cửu xách chiếc túi bước tới. Tống Đình giới thiệu với cô: "Đây là thím Cần."

Thím Cần nở nụ tươi tắn, đón lấy chiếc túi từ tay Nam Cửu: "Cô bé xinh quá, đường xa chắc mệt lắm nhỉ?"

Nam Cửu mỉm nhẹ: "Cũng bình thường ạ." Dù cô cũng ngủ suốt chuyến mà.

Tống Đình tiếp tục: "Chị là Trân Mẫn, hơn cô mấy tuổi . Lúc nào đây, việc gì cô cứ bảo chị ."

Trong lúc họ chuyện, ánh mắt Trân Mẫn cứ dán chặt Nam Cửu. Áo phông lệch vai phối cùng quần short ôm sát khoe đôi chân thon dài, vóc dáng cao ráo, làn da trắng bóc khác hẳn phụ nữ vùng núi, toát lên vẻ xa cách khó tả. Cô đó, như mang một màng bảo vệ riêng biệt.

Trân Mẫn từng gặp ông nội Nam nhưng tiếng từ lâu. Biết Nam Cửu là nhà họ Nam, ánh mắt cô cô bé cũng thêm phần thiện, nở nụ chào đón. Nam Cửu gật đầu đáp lễ.

Thím Cần giúp Nam Cửu xách đồ nhà vội vã việc.

Dãy nhà thực chất là kho chứa chè tạm thời. Chè tươi hái xuống sẽ cất giữ ở đây khi vận chuyển đến xưởng chế biến. Cạnh kho là một căn phòng riêng, tuy khá rộng rãi nhưng đồ đạc sơ sài. Nền xi măng, một chiếc giường, một chiếc bàn gấp, hai cái ghế, hai cái tủ - một cao một thấp. Nam Cửu chuẩn tinh thần cho điều kiện thiếu thốn núi, nhưng ngờ đến mức . Nhìn quanh một vòng, đến cả chiếc tủ lạnh cũng chẳng . Không cô đòi hỏi cao sang gì, chỉ là cái nắng núi gay gắt quá, cô một que kem cho mát.

"Ở đây chẳng gì giải trí . Trong tủ nhỏ mấy quyển sách, chiều rảnh cô cứ lấy ." Tống Đình dặn dò vội vàng chạy điện thoại. Trước khi , nhắc nhở Nam Cửu: "Nếu chán quá thì cứ dạo quanh đây thôi, đừng xa quá, nhớ mang theo điện thoại nhé."

" trẻ con ." Nam Cửu chẳng thèm ngẩng lên, cắm cúi bấm điện thoại.

Tống Đình liếc cô một cái bước ngoài.

Nam Cửu ngước mắt lên qua cửa sổ. Cô thấy Tống Đình và Trân Mẫn trò chuyện hướng xuống chân núi. Chẳng mấy chốc, bóng dáng hai khuất những luống chè.

Sau khi họ khỏi, Nam Cửu mở ngăn tủ thấp . Bên trong xếp lộn xộn khá nhiều sách. Cô xổm xuống lục lọi, định tìm một cuốn tiểu thuyết để . tìm nửa ngày, là sách hướng dẫn trồng chè, quản lý kinh doanh, an lao động, những cuốn liên quan đến kênh phân phối, khảo sát thị trường nông nghiệp. Cuối cùng, cô cố gắng vớt vát một cuốn ghi chép cảnh về cuộc kháng chiến chống Nhật. Thế là cô bắt đầu nghiền ngẫm từ sự kiện 918*, dành cả buổi chiều để về những tội ác của quân Nhật.

* Là Sự kiện Mãn Châu / Biến cố Phụng Thiên, còn gọi là Sự biến 18 tháng 9. Xảy ngày 18/9/1931 tại Phụng Thiên (nay là Thẩm Dương, Trung Quốc). Quân đội Nhật Bản dựng lên một vụ nổ đường sắt lấy đó cớ để tấn công và chiếm vùng Đông Bắc Trung Quốc. Sau đó Nhật nhanh chóng kiểm soát Mãn Châu và lập chính quyền bù Mãn Châu Quốc. Đây xem là một trong những bước mở đầu quan trọng dẫn đến cuộc chiến tranh Trung-Nhật quy mô lớn .

Buổi chiều, lúc trời sẩm tối, thím Cần đến rủ Nam Cửu sang nhà ăn cơm. Đường sang nhà thím men theo con đường mòn len lỏi giữa những luống chè mới dẫn làng. Con ch.ó vàng cứ lẽo đẽo theo . Hễ Nam Cửu đầu là nó bỏ chạy, nhưng cứ để ý là nó rón rén bám theo, hít hà mùi hương của cô.

Trước cửa ngôi nhà cấp bốn của thím Cần một bé gái xõa tóc, trạc chín, mười tuổi. Vừa trông thấy mái tóc bạch kim dài thướt tha của Nam Cửu, cô bé tròn xoe mắt, ngỡ như thấy công chúa Elsa bước đời thực.

Nam Cửu vốn giỏi giao tiếp với trẻ con. Có lẽ vì ở nhà, mấy đứa em cũng chẳng mấy thiết, nên cô luôn thói quen tránh xa đám nhóc. ánh mắt của cô bé quá đỗi mãnh liệt khiến cô tránh , đành nở nụ ngượng nghịu: "Chào em."

Thím Cần bên cạnh giải thích: "Con bé điếc bẩm sinh, thấy gì ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-17-nam-hai-dai-hoc-10.html.]

Nam Cửu ngạc nhiên, sang hỏi thím Cần: "Là con của thím ạ?"

"Cháu ngoại . Con gái, con rể ăn xa hết ."

Thím Cần nhà dọn cơm , bảo Nam Cửu: "Cô ngoài gọi Tang Nha ăn cơm giúp nhé."

Nam Cửu bước ngoài. Tang Nha nhặt ở một đống đá cuội đủ kích cỡ, đang xổm đất xếp đá. Nam Cửu vỗ nhẹ lên vai cô bé, Tang Nha đầu . Nam Cửu chỉ tay trong nhà, Tang Nha vứt đá chạy rửa tay.

Đại Hoàng phủ phục cửa. Dù cửa mở toang, nó tuyệt nhiên bước nửa bước nhà.

Thím Cần để Nam Cửu và Tang Nha ăn , thím trộn một phần cơm mang ngoài đặt cửa. Đại Hoàng vẫy đuôi, từ từ tiến gần chậu cơm.

Sau khi thím Cần xuống, Nam Cửu hỏi: "Bình thường chỉ hai bà cháu thím sống ở đây thôi ạ?"

"Còn ông nhà nữa. Ông đang việc cùng ông chủ Tống ở đồi, tối nay họ ăn ở đó luôn."

"Tối mà họ vẫn còn việc ? Đang bận gì thím?"

Thím Cần kể cho Nam Cửu , mùa hè hàng năm ở vùng thường là mùa mưa bão. Có năm thuận lợi thì mưa vài ngày là tạnh, nhưng nếu đen đủi thì rả rích cả nửa tháng trời. Vì thế, tuy mùa thu hoạch , nông dân trồng vẫn tất bật gia cố các biện pháp bảo vệ và tuần tra liên tục để hạn chế tối đa thiệt hại.

"Năm đầu ông chủ Tống thầu vườn , đúng năm hạn, dính ngay lũ quét. Lúc đó kinh nghiệm, cả vạt chỗ trũng cuốn trôi sạch, nhà kho cũng ngập nước, thiệt hại nặng lắm. Về mới dời kho lên tít ."

Nam Cửu dừng đũa: "Chuyện năm nào thím?"

"Chắc là tầm năm 2012." Thím Cần nhớ .

Nam Cửu sững , cúi đầu xuống, thêm lời nào.

Năm 2012, Nam Cửu học lớp mười một. Năm đó, cô bố đưa về ngõ Mạo Nhi. Mang một bụng nổi loạn, cô thậm chí còn đ.á.n.h với Tống Đình ở quán net. Hôm đó, Tống Đình lặn lội đường xa, ngợm lem luốc tìm đến quán net đưa cô về. Rõ ràng là giữa mùa hè nóng bức, một đôi ủng, gấu quần xắn lên còn dính đầy bùn đất. Cô từng mảy may bận tâm xem trải qua những gì, mang vác sự mệt mỏi nhường nào lúc trở về.

"Cái tính chú vốn thế , chẳng bao giờ ngon ngọt, nhưng đối xử với cháu tệ ? Lần nào cháu về chú chẳng dọn dẹp phòng ốc tươm tất, đồ đạc cần sắm sửa gì cũng lo chu ."

"Đó đối xử với cháu, mà là nể mặt ông thôi."

"Cháu câu đúng là chẳng lương tâm gì cả. Cái năm việc buôn bán của chú còn khởi sắc, trong chẳng mấy đồng mà vẫn chắt bóp mua cho cháu cái máy tính..."

Những lời ông nội Nam bỗng dưng văng vẳng trong tâm trí Nam Cửu. Trái tim cô bỗng đập thình thịch liên hồi, để những dư âm xao xuyến.

Trong suốt bữa ăn, mắt Tang Nha cứ dán chặt Nam Cửu. Dù thấy gì, nhưng hễ Nam Cửu , cô bé chăm chú khẩu hình miệng của cô.

Ăn xong, thím Cần bảo Tang Nha đưa Nam Cửu về. Tang Nha , Nam Cửu giữa, còn Đại Hoàng khóa đuôi. Trừ Nam Cửu , hai bạn đồng hành còn đều im lặng. Dạo bước giữa đồi tăm tối, Nam Cửu ngẩng đầu lên. Không gian tĩnh mịch lạ thường, tưởng như cô bước một thế giới khác.

Nhà kho đồi cao, đường về xa, thoắt cái đến nơi. Nam Cửu giữ Tang Nha , trong lấy hai gói đồ ăn vặt và hai chai nước ngọt nhét tay cô bé.

Tang Nha vui như bắt vàng, nở nụ để lộ hàm răng đều tăm tắp với Nam Cửu. Đi một quãng xa , cô bé vẫn ngoái vẫy tay chào.

Nam Cửu theo bóng cô bé khuất dần, sang con ch.ó Đại Hoàng đang sấp cửa, cô hỏi: "Vào trong nhà ?"

Đại Hoàng im phăng phắc, ý chừng như báo cáo rằng: " đang nhiệm vụ."

Nam Cửu đóng cửa bao lâu, bên ngoài, Đại Hoàng đột nhiên sủa inh ỏi. Nam Cửu mở cửa: "Vừa nãy rủ nhà thì , giờ thì..."

kịp dứt câu, bóng Tống Đình dần hiện rõ trong bóng đêm. Đại Hoàng ngoáy mông, mừng rỡ lao tới, nhảy cẫng lên chực vồ lấy .

Không rõ Tống Đình hiệu bằng tay thế nào, Đại Hoàng lập tức ngưng nhảy, chỉ vẫy đuôi lẽo đẽo theo .

Tới khi Tống Đình đến gần, Nam Cửu mới . Bộ quần áo sạch sẽ lúc sáng giờ dính đầy bùn đất.

"Ăn cơm ?" Tống Đình dừng cửa phòng, hỏi.

"Ăn bên nhà thím Cần ." Cô liếc bộ dạng lấm lem của : "Anh tới tận giờ ?"

"Hai ngày nữa trời mưa, ở mấy chỗ xẻ rãnh gấp."

Trong lúc chuyện, liếc trong nhà. Tưởng Nam Cửu đến đây sẽ than vãn đủ điều, ngờ cô hòa nhập khá nhanh. Cái bàn, cái nền nhà đầy bụi bặm nay lau dọn sạch sẽ. Giường chiếu cũng tươm tất, quần áo xếp gọn gàng để ở một góc giường.

Tống Đình thu hồi ánh mắt, thẳng mặt cô: "Đằng nhà phòng tắm, buổi tối tắm nhớ chốt cửa cẩn thận. Không việc gì thì về đây."

"Anh ?" Chiều nay lúc dọn dẹp, Nam Cửu xem kỹ khắp phòng. Trong tủ vẫn còn treo vài bộ quần áo của Tống Đình, cộng thêm một đồ dùng cá nhân đơn giản. Rõ ràng, căn phòng là nơi ngả lưng của Tống Đình mỗi khi lên đồi : “ ngủ đây, thế tối nay ngủ ?"

" chỗ ngủ , việc gì cứ gọi điện thoại." Bỏ một câu, Tống Đình theo lối cũ.

Anh , Nam Cửu ôm bộ đồ ngủ vòng nhà. Bốn bề là núi non trập trùng thấy điểm dừng. Ban ngày thì chẳng , nhưng đêm buông xuống, bóng cây đen đặc xếp thành từng hàng, giữa bóng tối chập chờn dường như ẩn chứa vô vàn cặp mắt, càng càng thấy rợn tóc gáy. Cành lá đung đưa, tiếng xào xạc cọ xát vang lên từ trong góc tối, rờn rợn hệt như tiếng ai oán nức nở.

Nam Cửu xoay phắt , dám thêm nào nữa, ba chân bốn cẳng chuồn lẹ phòng tắm.

Phòng tắm dùng bình nóng lạnh năng lượng mặt trời, vây quanh bằng mấy tấm ván, bên trong một cái kệ để đồ và một vòi hoa sen.

Cánh cửa là một tấm ván lưng chừng, chạm sát đất, cửa gắn một cái then cài. Nam Cửu cài then, ngó xung quanh, định cởi đồ. Hơi lạnh từ kẽ hở chân cửa lùa khiến cô rùng . Đột nhiên cô nhớ tới mấy mẩu tin tức từng về chuyện kẻ biến thái thò đầu qua khe hở cửa nhà vệ sinh nữ. Mặc dù ở nhà kho cổng sắt kiên cố, xung quanh cũng chẳng ai ở, nhưng nỗi ám ảnh tâm lý khiến Nam Cửu khựng , tay túm chặt vạt áo. Hình ảnh rùng rợn đó xẹt qua đầu, cô vội vàng vơ vội bộ đồ ngủ, lao về phòng, đóng sầm cửa .

So với cái phòng tắm khác gì nhà ma , cô thà để nguyên ngợm bẩn thỉu ngủ còn hơn. Thế nhưng, xe mấy tiếng đồng hồ, chiều nay hì hục dọn dẹp mồ hôi ướt đẫm lưng, tắm thì cô trằn trọc mãi chợp mắt .

Chẳng rõ qua bao lâu, Nam Cửu cầm điện thoại lên. Dưới ánh sáng le lói, cô cảm giác thấy cái gì đó động đậy sàn nhà. Cô giật b.ắ.n , bật ngay dậy bật đèn.

Nửa đêm nửa hôm, tiếng động náo loạn trong phòng Đại Hoàng giật tỉnh giấc. Con ch.ó chẳng hiểu chuyện gì xảy , cứ nhè trong phòng mà sủa gâu gâu liên hồi. Tiếng sủa vang vọng khắp núi đồi, vọng thật xa.

Nam Cửu lục tung đồ đạc nhưng phát hiện gì cả. Càng như , cô càng sợ hãi dám ngủ. Lỡ tắt đèn , thứ đó bò lên giường thì .

Tiếng sủa của Đại Hoàng bỗng trở nên the thé. Vài phút , tiếng gõ cửa: "Tiểu Cửu, mở cửa."

Nghe thấy giọng quen thuộc, Nam Cửu chạy ào mở cửa. Bóng Tống Đình che khuất cả khung cửa, ánh đèn trong nhà rọi rõ những đường nét rắn rỏi mặt . Cảm giác vững chãi toát từ ngay lập tức trấn an sự hỗn loạn, hoảng sợ trong căn phòng nhỏ.

 

Loading...