Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 18: Năm hai đại học 11
Cập nhật lúc: 2026-09-04 12:28:00
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn phòng hệt như cướp bóc, ngăn kéo tủ quần áo mở toang hoác. Tống Đình sa sầm mặt mày, hỏi cô: "Có chuyện gì thế?"
"Hình như trong phòng chuột." Trán Nam Cửu túa mồ hôi, thở dồn dập.
Nghe , vẻ mặt Tống Đình bỗng trở nên nghiêm trọng. Nạn chuột luôn là vấn đề khiến trồng đau đầu. Bọn gặm nhấm chỉ c.ắ.n đứt mầm non mà còn đào hang đất, phá hỏng rễ cây. Mấy năm , để đảm bảo chất lượng , Tống Đình tốn nhiều công sức để đối phó với lũ chuột.
Anh lập tức đóng cửa , bịt kín ngóc ngách thể, bắt đầu kiểm tra từng chỗ một.
Một phần vì vướng bận Tống Đình, một phần vì sợ lũ chuột đột ngột vọt , Nam Cửu dứt khoát nhảy tót lên giường, căng thẳng theo dõi : "Anh nhất định bắt nó đấy! Ngày một bạn học sống ở tầng một, nhà chuột mà , đến lúc ngủ, lũ chuột gặm sạch thịt ở ngón chân ..."
Hồi đó, bạn còn cởi giày ngay trong lớp, chìa ngón chân cho xem. Đến tận bây giờ, Nam Cửu vẫn quên hình ảnh kinh tởm . Cả lớp xúm hỏi gặm đến thế mà vẫn tỉnh dậy? Cậu bảo chỉ , mà cả nhà cũng gặm, thế mà chẳng ai gì.
Từ đó trở , cái con vật nhỏ bé "đáng yêu" để một nỗi ám ảnh kinh hoàng trong tâm trí Nam Cửu.
Hồi nhỏ, mỗi thấy chuột, Nam Cửu hét toáng lên khiến lớn cho là cô bé quá. Họ bảo chuột sợ , chẳng gì nguy hiểm, nếu nó chui rúc góc nào khó tìm thì cứ mặc kệ, đợi lúc nó bò đập c.h.ế.t . cái thời gian chờ đợi đằng đẵng chính là sự tra tấn tàn khốc đối với tâm hồn bé bỏng của Nam Cửu.
Tống Đình cúi gập , xem xét cẩn thận dọn dẹp những đồ đạc mà Nam Cửu lục tung. May , Tống Đình cho rằng cô đang chuyện bé xé to vài câu trấn an cho lệ bỏ . Anh thậm chí còn chúi đầu xuống gầm giường, lấy cán chổi khều khều từng ngóc ngách. Một cảm giác vững chãi, an tâm vô hình lặng lẽ lan tỏa, xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của Nam Cửu suốt từ tối đến giờ.
Đợi đến khi Tống Đình từ gầm giường chui , tay xách theo một cái đuôi, giơ mặt Nam Cửu: "Đây là chuột ?"
Nam Cửu còn rõ là con gì, chỉ thấy một thứ oằn èo ngoe nguẩy mắt. Cô hoảng hốt lùi , đầu đập cái "cốp" tường.
Tống Đình xuýt xoa một tiếng, vội vàng rụt tay : "Là con rắn mối, độc, c.ắ.n ."
Nói xong, bước ngoài. Lúc , Nam Cửu chăm chăm đôi tay , con rắn mối cánh mà bay. Thấy cô thẫn thờ giường, sắc mặt trắng bệch, trấn an: "Hết ."
"Anh giẫm c.h.ế.t nó ?"
"Nó ăn muỗi, là côn trùng ích, thả ." Trong lúc chuyện, thấy cô vẫn mặc nguyên bộ đồ ban ngày, Tống Đình hỏi: "Cô tắm ?"
"Không tắm, cánh cửa hở một khúc chân, ai sẽ con gì bò ."
Tống Đình phì : "Làm gì con gì?"
"Rắn mối chứ còn con gì!" Nam Cửu nhớ vẫn còn bàng hoàng: “ từng thấy con rắn mối nào to đến thế, khéo là thằn lằn châu Phi cũng nên?"
Nghe giọng điệu cường điệu của cô, ánh mắt Tống Đình dịu trông thấy: "Thế giờ cô tắm ?"
"Tắm chứ." Nam Cửu trèo xuống giường, xỏ giày, ôm bộ đồ ngủ kịp , dặn với theo: " tắm xong hẵng về nhé."
Vừa bước qua góc tường tối om, Nam Cửu ngoái Tống Đình vẫn đang ngoài cửa: "Anh qua đây ?"
Tống Đình khựng vài giây, cất bước tới.
Tiếng bước chân đều đặn, quá gần cũng chẳng quá xa, xua tan nỗi sợ hãi vô hình trong đêm tối. Còn cách phòng tắm chừng bốn năm mét, Tống Đình dừng bước. Nam Cửu mở cửa phòng tắm, cởi bỏ quần áo. Một lát , tiếng nước chảy róc rách vang lên.
Ban đầu, cố tình thiết kế cánh cửa đóng kín mít mà để hở một phía cốt là để nước dễ dàng thoát . Phòng tắm quạt thông gió nên cũng giúp thông thoáng hơn, tránh ngột ngạt. Nhà kho bình thường chẳng ai lui tới, một gã đàn ông như Tống Đình dĩ nhiên cần bận tâm chuyện trộm, và cũng từng nghĩ đến việc sẽ phụ nữ đến đây.
Giữa màn đêm tĩnh mịch nơi núi rừng, tiếng nước róc rách càng trở nên rõ mồn một. Tống Đình móc điện thoại , tiếp tục kiểm tra dự báo thời tiết, trong đầu mải nghĩ về kế hoạch cho ngày mai, thế nhưng tâm trí cứ tiếng nước chảy ào ào quấy rầy.
Không thấy tiếng động gì ngoài cửa, Nam Cửu tắt nước, trong lúc gội đầu, cất tiếng hỏi: "Anh còn ở đó ?"
"Còn." Tống Đình lưng phía phòng tắm, hướng mắt về đồi . Đêm về khuya, đồi chìm sâu màn sương mờ ảo.
Nam Cửu xoa bọt xà phòng lên tóc, quấn từng lọn lên đỉnh đầu: "Hỏi một câu nhé."
"Cô cứ hỏi ." Giọng trầm bổng giữa màn đêm, tựa như bàn tay vững chãi nâng đỡ cả bầu trời đêm đang chao đảo.
Vòi nước bật, bọt xà phòng trôi theo dòng nước tràn ngoài cửa, hương thơm dìu dịu hòa khí.
"Hồi mỗi đến, lúc nào cũng nhường nhịn ?" Giọng Nam Cửu nương theo dòng nước vang vọng ngoài.
" tưởng cô chỉ nhớ mỗi chuyện cho cô quán net thôi chứ."
Khóe môi Nam Cửu cong lên: " mất trí nhớ. Anh nhường chiếc quạt gác xép cho , lúc chọn giữa giường và điều hòa, cũng ưu tiên sắm giường cho . lén ăn vụng bánh , những mắng mà còn cố tình bày thêm vài cái bù . thích ăn đầu vịt, nào đến, cũng cất công xếp hàng mua. giận dỗi, mắng mỏ, chống đối , cũng chẳng thèm chấp nhặt... Tại ? Đừng bảo là tự coi là chú nhé. thừa hồi bé chẳng đáng yêu chút nào."
Gió lướt qua những bụi , lá cây xào xạc. Ánh trăng hắt hiu đậu vầng trán . Hàng mi hề rung động, sừng sững giữa màn đêm tựa như một cây linh sam.
"Cậu bênh nó cũng vô ích thôi, nó chẳng thèm nhớ ơn ." Ông nội Nam từng .
Nam Cửu bao giờ lời cảm ơn , nhưng cô vẫn khắc ghi trong lòng. Qua năm tháng, những kỷ niệm từ từ lên men thành thứ rượu nồng nàn.
"Lúc khó khăn nhất, ông nội cô giang tay giúp đỡ. Cô là nhà của ông."
Nam Cửu tắt vòi nước, giọng bỗng trở nên rõ ràng hơn: "Thế còn chiếc máy tính thì ? Cũng là vì ông nội nên mới mua cho ? sự thật."
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, xuyên qua cánh cửa gỗ mỏng manh, giọng của Tống Đình chậm rãi cất lên giữa gian vắng lặng: "Nhìn cô, thấy hình ảnh của chính ngày xưa."
Vì , hề nao núng những gai nhọn đ.â.m xuyên da thịt mà cô giương lên. Anh cũng thấu hiểu những vết thương chằng chịt che giấu ánh mắt bất cần của cô. Thuở mười mấy tuổi, cũng từng ngang tàng như thế, tự mài giũa bản thành kẻ đầy góc cạnh để đối chọi với thứ xung quanh. Cho đến khi những mảnh vỡ đó ghim sâu da thịt, đau đớn đến mức tê dại.
Anh hy vọng cô sẽ chú tâm học hành, chệch hướng, thi đỗ đại học và một công việc định. Đừng giống như , chôn vùi trong con ngõ đường lui.
Đợi mãi thấy động tĩnh gì, Tống Đình bèn . Đôi cổ chân thon thả hiện mờ ảo trong làn sương mù, mu bàn chân cong lên, những giọt nước lăn dài dọc theo đường cong mềm mại của bắp chân. Không khí xung quanh chợt trở nên đặc quánh, bám chặt lấy da thịt , một cảm giác ẩm ướt, mơn trớn lan tỏa khắp cơ thể.
Cửa phòng tắm "xoạch" một tiếng mở tung, Tống Đình kịp . Ánh mắt long lanh ngấn nước của Nam Cửu bất chợt đan ánh của . Khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đọng thật sâu. Rốt cuộc, chính là cắt đứt sự tĩnh lặng vô hình . Anh bước về phía căn phòng: "Cô ngủ sớm , về đây."
"Chờ ."
Tống Đình khựng bước. Màn đêm tĩnh mịch ôm trọn lấy . Anh ngoảnh đầu . Dưới hàng mày nhíu chặt, đôi mắt càng trở nên sâu thẳm.
"Ngày mai thể đồng việc với ?" Nam Cửu hỏi.
"Cô chịu khổ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-18-nam-hai-dai-hoc-11.html.]
Ánh mắt Nam Cửu lướt chậm qua gương mặt , nhẹ như một chiếc lông vũ. Khóe mắt cô khẽ cong lên một nụ gần như thể nhận : "Nếu đến đây là Nam Kiều Vũ, cũng để nó ru rú trong phòng ?"
Tống Đình im lặng. Vài giây trôi qua. Nam Cửu nhếch mày: "Chú Tống, đang phân biệt đối xử đấy ? Sao? Trên núi luật phụ nữ việc chắc? Thế Trân Mẫn ?"
"Đầu còn đau ?" Anh bất ngờ hỏi một câu ăn nhập.
Nam Cửu nhất thời kịp phản ứng, ngẩn mất hai giây mới nhớ cú va đầu tường lúc nãy.
"Hết đau từ đời nào ." Cô đáp.
"Sáng mai tám giờ qua đón cô." Dứt lời, Tống Đình lưng bước , buồn liếc thêm một cái.
Nửa đêm về sáng, Nam Cửu rốt cuộc cũng một giấc ngủ yên bình, chẳng mộng mị, cũng giật tỉnh giấc, một mạch đ.á.n.h một giấc đến khi trời hửng sáng. Tiếng sủa của Đại Hoàng đ.á.n.h thức cô dậy, kèm theo đó là tiếng gõ cửa khe khẽ.
Nam Cửu đinh ninh là tám giờ , vội vàng cuống cuồng bật dậy mở cửa. Trân Mẫn bưng một chiếc nồi cửa, : "Em dậy ? Chị mang đồ ăn sáng sang cho em đây."
Nói đoạn, Trân Mẫn đưa chiếc nồi cho Nam Cửu. Cô đón lấy nồi đồ ăn, miệng lời cảm ơn.
"Em giặt quần áo ?" Trân Mẫn hỏi Nam Cửu. Mắt cô to, giống như dòng suối róc rách trong nắng xuân, tỏa ánh sáng ấm áp, dịu hiền.
Nhớ đống quần áo bẩn từ đêm qua, Nam Cửu bèn hỏi : "Giặt ở chị?"
"Ăn xong chị dẫn em ." Cô nàng lùi hai bước: “Chị đợi em ở kho bên cạnh, em cứ từ từ ăn, vội."
Nam Cửu vốn định mời Trân Mẫn nhà chơi, nhưng cô nàng mất .
Trước cửa một cái bể nước xây bằng xi măng, ngặt nỗi nước chảy rỉ rỉ, rửa mặt đ.á.n.h răng thì tạm , chứ giặt giũ thì cực. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, Nam Cửu mở vung nồi. Bên trong là mấy chiếc bánh bao nóng hổi, ăn kèm với bát súp sền sệt.
Cô đồng hồ, tới bảy giờ. Vớ lấy cái bánh bao, cô giải quyết nhanh gọn. Bữa sáng no nê, Nam Cửu lục tìm một chiếc chậu nhựa xanh, bỏ đống quần áo bẩn bước cửa tìm Trân Mẫn.
Nơi giặt giũ xa lắm, nhưng băng qua một rặng chè, vòng sang đầu làng bên . Có một con suối trong vắt nấp trong khu rừng, bên bờ suối mấy phiến đá to, sạch sẽ nhẵn thín, chuyên dùng để giặt giũ.
Trân Mẫn bảo cô: "Đồ lót thì giặt ở nhà, còn quần áo nhiều thì mang đây giặt cho tiện."
Nam Cửu gật gù, bắt chước Trân Mẫn tìm một phiến đá lớn, đổ quần áo bắt đầu hì hục vò vò giặt giặt.
Trân Mẫn mang cả một rổ quần áo to tướng, nhưng tay chân thoăn thoắt, Nam Cửu mới giặt xong một cái, cô nàng vò xong mấy cái .
"Chị sống trong làng ?" Nam Cửu hỏi chuyện.
"Nhà đẻ chị ở trong làng." Trân Mẫn cụp mắt xuống.
Nam Cửu tinh ý nhận ẩn ý trong câu của Trân Mẫn: "Chị lập gia đình ?"
Khóe môi Trân Mẫn mím chặt, mái tóc xõa che khuất nửa khuôn mặt: "Từng kết hôn ."
Chỉ với mấy chữ ngắn gọn, Trân Mẫn bộc bạch hết thảy quá khứ của , Nam Cửu tiện hỏi sâu thêm.
Trân Mẫn lấy một chiếc quần âu màu be khỏi rổ bắt đầu giặt. Ánh mắt Nam Cửu lướt qua, khựng . Chiếc quần đó là của Tống Đình. Mới hôm qua còn mặc nó , giờ đây trong tay Trân Mẫn. Vết bùn dính ống quần cô cẩn thận vò vò , chuyên tâm và tỉ mỉ.
"Bây giờ chị đang sống một ở ngoài ?" Nam Cửu khéo léo dời mắt, tiếp tục câu chuyện .
"Chị sống trong căn phòng riêng đằng nhà thím Cần. Nhờ Tống chuyện với thím Cần và bác Tám, chị mới ở đấy."
Hàng mi Nam Cửu khẽ rung lên. Trân Mẫn vắt khô chiếc quần, lôi tiếp chiếc áo cộc tay Tống Đình mặc hôm qua .
Nam Cửu thả chiếc áo giặt xong chậu, khóe môi khẽ cong lên một nụ đầy ẩn ý: "Chị còn giặt quần áo cho cơ ?"
Ngón tay Trân Mẫn mân mê vạt áo, cơn gió lướt qua dòng suối đôi mắt cô gợn lên một tầng sóng: "Mấy việc lặt vặt đáng là bao."
Trân Mẫn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dò xét của Nam Cửu đang dừng mặt , bèn thẳng thắn giãi bày: "Hồi , chị chồng đánh, đành bỏ trốn về làng. Bố chị sợ nhà chồng sang loạn nên định bắt chị về. May nhờ Tống mặt, chị mới cơ hội ở ."
Qua những lời tâm sự chắp vá của Trân Mẫn, Nam Cửu cô lấy chồng từ năm 20 tuổi. Nhà chồng cô ở làng bên. Hồi mới cưới, nhà chồng đưa một khoản tiền sính lễ khá lớn. Bố Trân Mẫn định dùng tiền đó để xây nhà và lo cưới vợ cho em trai. Sau khi cưới, Trân Mẫn thường xuyên chồng bạo hành dã man. Nhà chồng những bênh vực, mà còn thường xuyên đay nghiến, c.h.ử.i bới cô là đồ đàn bà đẻ.
Lần đó, Trân Mẫn đ.á.n.h đến bầm dập mặt mày, trốn chạy về núi hòng tìm kiếm sự che chở từ bố . ngờ, bố cô mượn xe máy điện, định chở cô trả về nhà chồng ngay trong đêm.
Tiếng van xin t.h.ả.m thiết của Trân Mẫn vang vọng từ đầu làng đến tận sườn núi. Chẳng một ai lên tiếng bênh vực cô. Cả làng ai cũng hiểu, cô ở thì trả tiền sính lễ. Đều là những cha , họ chỉ góc độ của bố Trân Mẫn mà cảm thông cho nỗi khổ của họ.
Mãi đến khi tiếng tuyệt vọng của Trân Mẫn đ.á.n.h động đến Tống Đình đang bàn chuyện ở nhà bác Tám.
Nam Cửu chẳng hề ngạc nhiên hành động trượng nghĩa của Tống Đình. Mẹ qua đời cũng vì bạo hành gia đình, gặp chuyện chướng tai gai mắt như , tất nhiên thể khoanh tay .
Lúc kể những chuyện cũ , cứ nhắc đến Tống Đình, từng câu từng chữ của Trân Mẫn đều chất chứa một thứ tình cảm mãnh liệt, cuộn trào. Cùng là phụ nữ, Nam Cửu dễ dàng nhận thứ tình cảm Trân Mẫn dành cho Tống Đình. Có sự ơn, sự ỷ , hoặc thể cô say đắm từ bao giờ.
Trên đường về, Nam Cửu Trân Mẫn. Bóng lưng đẫy đà của Trân Mẫn cứ lắc lư trong tầm mắt cô. Nam Cửu im lặng quan sát. Trân Mẫn hề gầy, vóc dáng tròn trịa, đầy đặn. Sự đầy đặn toát lên một nét quyến rũ, khơi gợi bản năng của đàn ông. Mỗi bước , vòng ba nảy nở cùng vẻ ngoài mộc mạc tạo nên một sức hút riêng của một phụ nữ nông thôn.
Nam Cửu chợt nhớ lúc hỏi Tống Đình tối qua ngủ ở . Anh bảo chỗ ngủ . Sáng nay quần áo của yên vị trong tay Trân Mẫn, thì rõ mười mươi.
Nam Cửu dời mắt, bước chân dẫm lên lớp lá khô rụng rải rác. Những chiếc lá nát vụn, chìm sâu lớp đất bụi.
Tống Đình, một đàn ông trưởng thành xấp xỉ tuổi ba mươi, dù yêu chính thức nhưng việc một mối quan hệ gần gũi cũng chẳng gì lạ. Cứ vài ba hôm lên đồi , gặp một phụ nữ dịu dàng, chăm chỉ, còn một lòng một với như Trân Mẫn. Hai đắm chìm trong ấm của , suy cho cùng cũng là chuyện thuận tình thuận lý. Ngay từ lúc chạm mặt Trân Mẫn đầu, Nam Cửu lờ mờ đoán ánh mắt chị dành cho Tống Đình đơn giản chỉ là tình cảm em.
Chỉ mới một quãng đường ngắn, Nam Cửu tự vẽ trong đầu một bộ phim truyền hình nông thôn đẫm nước mắt xen lẫn những cảnh nóng bỏng.
Đến cuối đường, Nam Cửu chia tay Trân Mẫn, lững thững về kho. Tống Đình đợi cửa. Anh mặc chiếc áo phông màu xanh rêu, vạt áo đóng thùng gọn gàng trong chiếc quần túi hộp màu đen. Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai màu xám tro che nắng, phần lớn khuôn mặt khuất vành mũ, chỉ để lộ đường xương hàm sắc cạnh. Lúc Nam Cửu bước gần, ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua: "Ăn sáng ?"
"Rồi." Nam Cửu coi như thấy , lướt qua , phơi quần áo lên dây thừng hiên nhà, chui trong chiếc áo chống nắng.
Trên đường xuống thung lũng, Nam Cửu chủ động chậm , giữ cách khá xa với Tống Đình.
Tống Đình đành dừng bước, chờ cô. Thấy cô vẻ vui, lên tiếng hỏi: "Tối qua ngủ ngon ?"
"Vẫn ngon." Nam Cửu rảo bước nhanh hơn, vượt lên , một nữa giữ cách với .
Tống Đình đinh ninh cô đang khó chịu vì dậy sớm nên cũng gặng hỏi thêm.