Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 2: Từ năm lớp Bảy đến năm lớp Mười một
Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:40:44
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cửu xong chiếc áo lót lá bước , cuối cùng cũng chịu vươn thẳng lưng lên để . Tống Đình đang bóc cây t.h.u.ố.c lá bên trong quầy, lấy một bao nhét túi áo, chỗ còn thì cất ngăn kéo gầm quầy.
Ông cụ Nam ngả chiếc ghế mây, tay cầm chiếc quạt lá cọ, phe phẩy từng nhịp khoan thai: "Tiền t.h.u.ố.c lá cứ trừ sổ sách của quán nhé."
“Không cần ạ, cháu tự lo .” Tống Đình đáp lời, đó liền chào hỏi khách.
Nam Cửu bê một chiếc ghế đẩu nhỏ đến sát bên ghế mây, giành lấy chiếc quạt trong tay ông nội, sức quạt lấy quạt để, thì thầm: “Làm việc ở đây còn bao cả t.h.u.ố.c lá cơ ạ? Ông nội hào phóng thật đấy.”
Nam Cửu nhận nhãn hiệu loại t.h.u.ố.c lá đó. Trước , mỗi Nam Chấn Đông đón cô tan học, ông đều tạt tiệm tạp hóa lầu mua thuốc. Khoản tiền hút t.h.u.ố.c của Nam Chấn Đông hề nhỏ, kế thường xuyên cãi vã với ông vì chuyện , còn bắt ông cai thuốc. Loại t.h.u.ố.c mà Tống Đình mua đắt gấp đôi loại Nam Chấn Đông vẫn thường hút.
Ông cụ Nam đáp: “Thuốc đó để nó hút , chú Tống của cháu hút thuốc.”
“Thế chú mua t.h.u.ố.c lá gì ạ?” Nam Cửu chống cằm, tò mò chằm chằm ông nội.
Ông cụ Nam chậm rãi giảng giải: “Cũng giống như mấy quán nước ngày xưa, ngoài khách đến uống , còn đến lấy ráy tai, cắt móng chân, bán báo, xem bói bán kẹo vừng. Chốn đông phức tạp thì dễ sinh chuyện, nào là trộm cắp vặt, nào là cãi vã đ.á.n.h . Vậy nên ở quán bưng , mắt nhắm mắt mở quan sát bốn phương tám hướng, hễ thấy tình hình biến là xông hòa giải ngay. Hiện tại, cái quán giao cho chú Tống của cháu quản lý, nó cũng cách riêng để quán xuyến việc. Quán khách lạ đến, mời điếu thuốc, lân la dăm ba câu là cơ bản nắm lai lịch của đối phương. Hay như mấy ông khách quen xảy xích mích, chỉ cần kéo một góc, châm cho điếu t.h.u.ố.c là cơn giận của đôi bên cũng xẹp xuống phần nào.
Thuốc lá , nó thể hút, nhưng thì thể . Về khoản đối nhân xử thế, cháu còn học hỏi chú Tống nhiều lắm.”
Nam Cửu tai lọt tai . Cô hãy còn nhỏ, chẳng mảy may hứng thú với mấy cái mánh khóe kinh doanh quán . Nhân lúc Tống Đình châm xong, Nam Cửu bèn lanh lẹ chạy đến mặt , chìa tiền thừa mua áo lót trả .
Tống Đình cúi đầu liếc nhưng nhận lấy: “Cháu cứ giữ lấy mà dùng.” Nói , lách qua cô, tiếp tục tất bật với công việc.
Nhờ ông nội che chở, Nam Cửu những chẳng sắc mặt ai để sống, mà còn nghiễm nhiên trở thành cục cưng trong quán. Các vị khách quen lúc nào cũng tươi với cô, thỉnh thoảng mang chút đồ ăn ngon lén lút giúi tay cô.
Dù đến ngày tựu trường, Nam Cửu vẫn chịu về thành phố Phong, cứ thế bám riết lấy ông nội suốt ba tháng trời. Bố cô đang chìm đắm trong niềm vui con trai nối dõi, sức mà bận tâm đến cô. Còn cô thì chỉ hận thể đẩy cô xa để khỏi chuốc thêm phiền phức đời , nên bà cũng chẳng hề ngó ngàng hỏi han lấy một câu.
Chẳng mấy chốc, Nam Cửu kết giao với một đám bạn cùng trang lứa ở hẻm Mạo Nhi. Không bài tập về nhà, chẳng đến lớp, ngày nào cô cũng chơi bời chạy nhảy như một đứa trẻ hoang.
Tất nhiên, ở quán thì thể , ông cụ Nam thường sai Nam Cửu bày biện bánh trái. Việc kết hợp các loại và bánh cũng cầu kỳ lắm. Hồng kèm với mứt hoa quả vị chua để kích thích vị giác; xanh chát thì dùng chung với những loại bánh ngọt như bánh hoa quế bánh củ mài để trung hòa vị đắng; chất béo trong các loại hạt giúp dịu sự kích ứng dày do lượng polyphenol dồi dào trong Ô Long gây . Còn như hắc bạch thì những món bánh ăn kèm riêng biệt.
Cách bày biện bánh trái cũng lắm công phu. Khách đến uống vốn để tìm chốn thư giãn, hàn huyên tâm sự. Đĩa bánh thể xếp đặt lộn xộn, trông vô cùng ngứa mắt. Phải phân loại gọn gàng, trang trí mắt thì mới vui lòng khách đến.
Nam Cửu nhanh nắm bắt bí quyết. Cô thầm tính toán cách xếp bánh, xếp chéo những miếng bánh giống hệt chồng lên , đảm bảo tính thẩm mỹ của đĩa bánh, âm thầm rút bớt một hai miếng mà chẳng ai . Về phần những miếng bánh thiếu - tất nhiên là yên vị trong bụng cô .
Hầu hết thời gian Nam Cửu đều sống cùng bố và kế. Từ lúc kế mang thai, bà gần như chuyển hẳn về nhà đẻ, bố cô cũng thường xuyên qua đó. Nam Cửu đến ba bữa cơm một ngày còn chẳng ăn đúng bữa, gì đến quà vặt. Ở nhà thiếu thốn, ngoài thấy cái gì cô cũng thèm thuồng.
Thỉnh thoảng, ông cụ Nam cũng lên tiếng nhắc nhở Nam Cửu ăn vụng. Cứ mỗi như thế, Nam Cửu thừa hiểu những vị khách sắp tới là nhân vật quan trọng trong mắt ông nội, nên cô lập tức răm rắp lời, ngoan ngoãn bưng đủ lượng bánh tiếp khách.
Một ngày nọ, khi quán sắp đến giờ đóng cửa thì hai đàn ông bước , trông vẻ thiết với Tống Đình. Anh dẫn họ đến chiếc bàn sâu bên trong, cả ba quây quần quanh bàn rì rầm to nhỏ. Nam Cửu, con cú đêm chính hiệu, lúc đang rúc trong căn phòng phụ xem tivi. Hơi nước trắng xóa phì phì bốc từ vòi chiếc ấm đồng đun nước, ông cụ Nam chằm chằm trông chừng ấm nước nên đành gọi Nam Cửu bưng đĩa bánh lên bàn.
Nam Cửu lồm cồm bò dậy, bình bịch chạy đến mặt ông nội, bưng đĩa bánh lên định . Ông cụ Nam dùng gậy gõ nhẹ cô, dặn dò: “Đừng ăn vụng đấy.”
Bàn tay Nam Cửu với tới đĩa bánh bỗng rụt . Ở với ông nội, bữa tối thường ăn từ sớm nên lúc cô đang đói meo. Trẻ con mười mấy tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, thèm thuồng. Nam Cửu đặt đĩa bánh xuống, ánh mắt liếc những miếng bánh óc ch.ó đầy khao khát. Tống Đình mải mê trò chuyện với hai đối diện, vươn tay nhón lấy một miếng bánh óc chó, giấu lưng đưa cho cô.
Nam Cửu dám ăn mặt ông nội, bèn nắm chặt miếng bánh, lùi lùi về phía chậu cây phía lưng Tống Đình, lén lút nhét tọt cả miếng bánh miệng nhai ngấu nghiến.
Trên đường trở về ngang qua chỗ ông nội, Nam Cửu định bụng rón rén lẻn về phòng. Ông cụ Nam chẳng buồn ngẩng đầu lên, trầm giọng mắng: “Ăn vụng mà cũng đường chùi mép .”
Nam Cửu ấm ức cãi : “Cháu ăn vụng, là con trai nuôi của ông cho cháu đấy chứ.”
Ông cụ Nam nhấc gậy lên, gõ nhẹ bắp chân cô: “Phải gọi là chú Tống, đồ trẻ con lớn nhỏ gì cả.”
Dựa theo vai vế, ông cụ Nam nhận Tống Đình con nuôi, nên thế hệ của cao hơn Nam Cửu, cô cung kính gọi một tiếng "chú". Thế nhưng, sống ở đây bao lâu nay, cô từng hé răng gọi một tiếng nào, và Tống Đình cũng chẳng buồn chấp nhặt với một đứa trẻ như cô.
Thấy ông nội ngoài châm , Nam Cửu bèn lén vác cây gậy của ông giấu tịt xuống gầm giường.
Không gậy, ông cụ Nam vẫn thoăn thoắt. Bưng xong xuôi, ông chẳng mảy may hỏi xem cây gậy biến mất, cứ như thể ông quên béng sự tồn tại của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-2-tu-nam-lop-bay-den-nam-lop-muoi-mot.html.]
Sau khi hai gã đàn ông rời , Tống Đình cẩn thận khóa trái cửa quán . Ông cụ Nam lẩy lẩy những hạt bàn tính, cất giọng hỏi: " bảo trông chừng Tiểu Cửu bày bánh, con bé ăn xén ăn bớt mà cũng chẳng gì nó ?"
Ông cụ Nam thừa hiểu Tống Đình tòng tòng chuyện. Anh ngày nào chẳng quanh quẩn bên bàn , chỉ cần liếc mắt một cái là ngay đĩa bao nhiêu miếng bánh. Ông cụ thẳng như , Tống Đình đành thanh minh.
Anh cúi đầu dọn dẹp khay , nét mặt điềm nhiên đáp : “Dù thì con bé cũng là cháu gái của ông mà.”
Làm việc trướng ông cụ Nam thì đầu óc luôn nhạy bén. Những chuyện mà ông cụ nhắm mắt ngơ, nếu còn cố tình so đo tính toán thì chẳng hóa là kẻ cầm đèn chạy ô tô .
Tay gảy bàn tính của ông cụ Nam vẫn thoăn thoắt ngừng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ , coi như cho qua chuyện , đả động đến nữa.
.....
Nam Cửu chui tọt phòng ôm tivi. Niềm vui lớn nhất khi ở nhà ông nội là cô tự do bấm chuyển kênh tùy thích - thứ đặc quyền mà cô chẳng bao giờ khi ở nhà bố. Hồi năm 2008, chiếc tivi trong quán vẫn còn dùng chảo thu sóng vệ tinh, tín hiệu lúc lúc mất. Đang xem dở thì màn hình chớp chớp hiện lên nhiễu sóng hoa tuyết, Nam Cửu cuống cuồng tìm thang gỗ, leo tót lên mái nhà loay hoay sửa chữa. Cô cũng chẳng hiểu nguyên lý , chỉ mỗi vặn vẹo cái ăng-ten vỗ vỗ vài cái chiếc chảo to đùng là tín hiệu về. Nếu nó vẫn bướng bỉnh lên hình, thì cứ vỗ thêm vài cái nữa, vỗ đến khi nào mạng thì thôi.
Có một buổi chiều, ông cụ Nam đang thiu thiu ngủ ghế mây, Nam Cửu lén lút trèo lên nóc nhà. Cô chổng m.ô.n.g lên, giẫm hai chân lên mấy hàng ngói ở rìa mái, miệng lầm bầm phép với cái chảo vệ tinh. Tống Đình lên gác xép lấy đồ, chợt thấy tiếng động lụp bụp vang lên từ mái. Anh đẩy tung cửa sổ gác xép, hai tay chống mép tường nhảy phắt lên nóc nhà, bèn thấy những viên ngói chân Nam Cửu đang chông chênh ngay mép mái, bên trống rỗng. Tống Đình túm lấy cánh tay Nam Cửu, nhấc bổng cô bé xuống một cách an .
Ông cụ Nam thấy tiếng động bèn lên tiếng hỏi chuyện gì. Nam Cửu sợ mắng, vội vàng chuồn thẳng về phòng, núp cánh cửa vểnh tai lén cuộc chuyện giữa Tống Đình và ông nội. Tống Đình hề hé răng nửa lời về chuyện cô trèo lên nóc nhà, mà chỉ chuyển chủ đề, hỏi ông cụ xem khi nào thì Nam Cửu học. Ông cụ Nam cũng tự cứ để cháu gái ru rú ở cái quán ọp ẹp mà bỏ bê việc học hành thì chẳng cả. Ông bèn hỏi dò Tống Đình về mấy ngôi trường cấp hai quanh vùng. Hẻm Mạo Nhi vốn dĩ điều kiện giáo d.ụ.c chẳng , Tống Đình khuyên rằng nếu khả năng thì nên cho con bé thành phố lớn học, đừng lỡ dở tương lai của nó.
Vài ngày , Nam Chấn Đông ông nội gọi về xộc xệch, mắng cho một trận xối xả lệnh cho ông dẫn Nam Cửu về nhà.
Tới đây, chuyến bụi đầu tiên trong đời Nam Cửu chính thức kết thúc.
Trước khi rời , Nam Cửu lôi cây gậy giấu gầm giường , dựng nó tựa bên hông chiếc ghế mây già cỗi.
...
Trở về nhà, ông nội tự bỏ tiền túi bảo Nam Chấn Đông thuê gia sư cho Nam Cửu để củng cố lượng kiến thức hổng. Mặc dù ông cụ Nam đ.á.n.h tiếng yêu cầu Nam Chấn Đông quan tâm đến con gái nhiều hơn, nhưng điều đó vẫn chẳng thể cải thiện tình cảnh sống éo le của cô ở nhà. Khi đứa em trai bắt đầu lẫm chẫm , bi bô tập , gian sống của cô trong chính ngôi nhà của bố đẻ ngày càng thu hẹp . Thậm chí, ngay cả trong góc phòng ngủ của cô cũng chất đống đủ thứ đồ chơi và bỉm tã của em trai.
Ngày đó, cả nhà đang sống trong căn hộ mà cơ quan Nam Chấn Đông phân cho. Ngôi nhà ở khu Thắng Hóa, dù xa trung tâm thành phố nhưng với diện tích 80 mét vuông, nó cũng ba phòng ngủ và một phòng khách khá rộng rãi. Mẹ kế Liêu Hồng vốn sinh ở khu vực trung tâm, lúc nào cũng phảng phất cái vẻ cao ngạo của dân thành phố. Mỗi về nhà đẻ, bà đều khoe khoang rằng chuẩn "lên tỉnh".
Dưới sự xúi giục của Liêu Hồng, Nam Chấn Đông cuối cùng cũng hạ quyết tâm bán quách căn hộ 80 mét vuông , gom tiền đưa cả nhà chuyển đến một căn chung cư nhỏ xíu rộng 54 mét vuông ở trung tâm thành phố. Khu nhà mà Nam Chấn Đông và Liêu Hồng chọn mua vốn là một khu dân cư quy hoạch đàng hoàng, xung quanh những tòa nhà cao tầng nhỏ nhắn mọc san sát , chỉ cần đẩy cửa sổ là thấy ngay cảnh một ông bác cởi trần mặc độc chiếc quần cộc đang gặm dưa hấu ở tòa nhà đối diện.
Liêu Hồng những cảm thấy chất lượng sống giảm sút mà gương mặt lúc nào cũng hớn hở rạng ngời. Hễ gặp quen, bà rướn thẳng lưng, ba hoa chích chòe về việc trường học ở khu nhà mới , chợ búa ngay chân cầu thang tiện lợi nhường nào, các tuyến xe buýt chạy qua tấp nập đến .
Diện tích 54 mét vuông ghi sổ đỏ, nhưng khi trừ phần diện tích sử dụng chung, gian thực tế chỉ nhỉnh hơn 40 mét vuông một chút. Nhà mới chỉ đúng hai phòng ngủ, phòng khách thì chật hẹp đến mức cũng khó, miễn cưỡng lắm mới nhét một chiếc bàn ăn.
Còn hai căn phòng sẽ chia chác thế nào? Nam Chấn Đông và Liêu Hồng vỗ trán nghĩ một kế, bèn tống khứ Nam Cửu trường nội trú, thế là ngôi nhà mới nghiễm nhiên chẳng còn chỗ nào dành cho cô nữa. Chiếu theo thỏa thuận ly hôn năm xưa, mỗi dịp trường học cho nghỉ lễ, Nam Cửu sẽ đưa sang nhà đẻ. Cứ như , Nam Chấn Đông và Liêu Hồng dễ dàng tống cục nợ to đùng mang tên Nam Cửu khỏi cuộc sống của họ.
Có một sự trớ trêu mang tính kịch tính là, ngay tháng thứ hai khi họ chuyển , một đồng nghiệp của Nam Chấn Đông thông báo rằng cửa khu nhà cũ sắp ga tàu điện ngầm. Vài năm tiếp theo, dọc theo tuyến đường sắt đô thị , một quảng trường thương mại sầm uất bậc nhất thành phố Phong xây dựng, thu hút hàng loạt siêu thị chuỗi lớn, nhà hàng và khu vui chơi giải trí thi mọc lên. Bao quanh khu quảng trường là những tòa nhà thương mại và cao ốc văn phòng thi mọc lên như nấm mưa. Nhiều năm , bộ mặt đô thị của khu Thắng Hóa vươn tầm để bắt kịp các thành phố tuyến một, tuyến hai. Các nguồn lực y tế, giáo d.ụ.c và thương mại từ trung tâm thành phố cũng dần dịch chuyển về đây. Những lắm tiền nhiều của và giới trẻ đua đổ xô về Thắng Hóa mua nhà, kéo theo giá nhà đất ở khu cũ cũng tăng vọt với tốc độ chóng mặt. Những đồng nghiệp cũ của Nam Chấn Đông, phần lớn vẫn bám trụ ở khu nhà , đều hưởng trọn vẹn món hời từ sự lột xác của thành phố.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Chẳng cần đến ba mươi năm, việc sở hữu một ngôi nhà ở Thắng Hóa bỗng chốc trở thành biểu tượng của sự đẳng cấp.
Nam Chấn Đông và Liêu Hồng từ chỗ đang hãnh diện đắc ý ban đầu, dần chuyển sang oán trách lẫn , những cuộc cãi vã triền miên bắt đầu nổ . Mỗi Nam Cửu rời trường về nhà, cái gian chật chội ngột ngạt cùng với bầu khí đầy rẫy những mâu thuẫn vụn vặt luôn khiến cô cảm thấy bức bối tột độ. Cô bắt đầu tìm đủ lý do để vác mặt về nhà, thà rằng cuối tuần lang thang vất vưởng ngoài đường còn hơn.
Lên cấp ba, Nam Cửu cắt phăng mái tóc dài, xỏ khuyên tai, bấm khuyên rốn, và bắt đầu đam mê bộ môn nhảy hip-hop cùng trượt ván. Chủ nhật hàng tuần, cô đều lượn lờ con phố phía khu thương mại để tụ tập thi nhảy, khoe mẽ kỹ năng với đám bạn. Từ học kỳ một năm lớp mười một, thành tích học tập của Nam Cửu tụt dốc phanh.
Mãi đến khi nhận điện thoại từ nhà trường, Nam Chấn Đông mới giật nhận sự đổi chóng mặt của con gái. Ông lôi Nam Cửu về nhà, đột nhiên khoác lên lớp vỏ bọc của một cha nghiêm khắc, hòng cảm hóa đứa con gái đang trong độ tuổi nổi loạn. Nam Cửu cãi , chẳng vặn vẹo, cũng thèm nổi cáu. Từ đầu đến cuối, cô chỉ giữ một nụ nhạt thếch môi, đôi mắt ráo hoảnh cha ruột thịt của như đang thưởng thức một màn hài kịch lố bịch.
Nam Chấn Đông quyết định dạy dỗ đứa con gái ngỗ ngược cho trò. Cái gọi là "dạy dỗ" của ông , thực là đích áp giải Nam Cửu về ném cho ông nội.
Nam Chấn Đông trình bày với ông cụ Nam rằng việc thành tích học tập của Nam Cửu sa sút là do cô giao du với đám thanh niên lêu lổng ngoài xã hội, còn nghi ngờ là yêu đương nhăng nhít ảnh hưởng đến chuyện học hành. Làm như thể chỉ cần tống khứ cô xa, cách ly khỏi cái môi trường của thành phố Phong là Nam Cửu sẽ đỗ đạt Thanh Hoa Bắc Đại bằng.
Có lẽ Nam Chấn Đông thực sự ôm mộng như . Về hẻm Mạo Nhi ăn vội bữa cơm xong, ông bèn rũ sạch gánh nặng, an tâm phủi đ.í.t về thành phố Phong.