Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 20: Năm hai đại học 13

Cập nhật lúc: 2026-09-04 12:54:38
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhóm bác Tám tìm đến, dẫn theo một đoàn rầm rập kéo đến đỉnh đồi. Thấy Tống Đình đang cửa, bác Tám vội vã hỏi dồn: "Tình hình ?"

"Không Tiểu Cửu , cô đang ở trong phòng."

"Không thì . Đại Thuận, mau về báo cho thím Cần , bà sợ quá định bò dậy chạy lên đây đấy."

Người đàn ông tên Đại Thuận lập tức đầu chạy về.

Vừa chuyện, đám ùa đến cửa phòng. Trân Mẫn phía một quãng cũng đang thở hổn hển chạy tới.

Tống Đình khẽ lách sang một bên, che nửa khung cửa, che khuất Nam Cửu đang bên trong. Nam Cửu chen tới cửa, định ngó đầu xem tình hình bên ngoài thì Tống Đình giấu tay lưng đẩy nhẹ một cái, bắt cô lùi trong.

Trân Mẫn lẩn khuất phía đám đông, ánh mắt vẫn luôn dán chặt Tống Đình, động tác của cánh tay hề lọt khỏi mắt cô.

Trên con đường rải sỏi ngoài cổng sắt, mấy dân làng cầm đèn pin chạy vụt qua. Bác Tám gọi lớn: "Tìm thấy ?"

đáp : "Tìm thấy ."

Nhóm bác Tám bèn vội vã đuổi theo. Nam Cửu thấy thế cũng chạy theo xem thực hư . Tống Đình khó lòng mà thẳng rằng cô mặc áo ngực, đành dùng chặn , dặn dò: "Cô ở yên trong phòng , trong ngăn kéo ổ khóa dự phòng đấy, khóa chặt cửa , đừng chạy theo."

Nói xong, tiện tay kéo cửa . Chỉ một lát , bóng khuất xa dần.

Mãi đến sáng hôm , Nam Cửu thím Cần kể chuyện đêm qua mới vỡ lẽ , tất cả chỉ là một sự hiểu lầm. Hóa hai đứa trẻ trong làng lén lút hẹn hò. Nửa đêm đồi vắng , hai đứa mới trốn nhà lên đây để chim chuột với . Nào ngờ bác Khánh nhà vệ sinh bắt gặp, bác cứ tưởng con gái nhà ai bắt nạt nên mới hốt hoảng la làng tìm tới bắt thủ phạm.

Chuyện vỡ lở, cả làng đều . Nhà trai bảo đang rục rịch chuẩn sính lễ , mấy bữa nữa sẽ sang nhà gái xin cưới. Thành cái chuyện náo loạn cả đêm vô tình xúc tác cho một đám hỉ.

Nam Cửu nhàn rỗi ở núi hai ngày, chán đến phát mốc. Thấy Tang Nha cứ lẽo đẽo theo , cô bèn gọi cô bé , dạy cho mấy động tác nhảy múa.

Nam Cửu chỉ hướng dẫn những động tác đơn giản, Tang Nha học cực kỳ say mê. Cô bé vốn năng khiếu nhảy múa bẩm sinh, chỉ là từng tiếp xúc. Nhìn Nam Cửu uốn lượn cơ thể mềm mại, mái tóc dài tung bay múa lượn, trong ánh mắt cô bé chứa chan sự ngưỡng mộ.

Quá trưa, mây đen kéo tới che khuất mặt trời, trời từ quang chuyển sang râm. Nam Cửu cởi phăng áo chống nắng , chỉ mặc mỗi chiếc áo lót ba lỗ màu trắng để dạy Tang Nha. Tang Nha thấy nhạc, Nam Cửu đành đối diện, để cô bé khẩu hình của mà bắt nhịp. Cách với Tang Nha vô cùng hiệu quả.

Lúc Tống Đình và bác Tám lên lấy dụng cụ, Tang Nha hớn hở chạy ào mặt ông ngoại và Tống Đình, chỉ tay huơ tay múa chân.

Nam Cửu bước đến, giải thích cô bé: "Cô bé học một bài múa nên biểu diễn cho hai xem đấy."

Bác Tám rạng rỡ, vỗ tay khích lệ Tang Nha.

Nam Cửu hiệu bằng tay cho Tang Nha. Cô bé ưỡn ngực, rướn cổ, vỗ tay, vung tay, xoay vòng... Ánh mắt cô bé thi thoảng lén về phía Nam Cửu. Tống Đình vô tình theo, ánh mắt cũng lướt về phía Nam Cửu. Đứng chếch sang một bên, chỉ cần thấy Tang Nha chững , cổ tay cô khẽ xoay, đầu khẽ nghiêng. Những động tác nhỏ bé, đứt quãng như một chiếc chìa khóa vạn năng, mở toang những bỡ ngỡ trong cơ thể Tang Nha, giúp cô bé nhảy múa mượt mà hết bài.

Bác Tám và thím Cần ở cửa cùng mỉm vỗ tay. Tang Nha sung sướng đến toát cả mồ hôi mũi. Hôm qua Tống Đình kịp thưởng gì cho cô bé, nhân tiện bèn tạt quán tạp hóa trong làng mua một que kem. Lúc tính tiền, gọi chủ quán lấy thêm que nữa.

Nam Cửu đang xổm cạnh chuồng gà, thò đầu ngó nghiêng thì bỗng thấy bắp tay man mát. Cô đầu sang, thấy Tang Nha đang mút kem, đưa cho cô que còn nguyên bóc, chỉ chỉ về phía Tống Đình đang . Nam Cửu nhận lấy que kem, thấy Tống Đình và bác Tám định rời , cô vội chạy theo.

Tống Đình ngoái cô: "Đi thế?"

"Mọi cứ việc của , chỉ dạo quanh đây thôi."

Nam Cửu sắp nhàn cư vi bất thiện ở núi , cô quyết định xuống núi dạo một vòng cho khuây khỏa.

Tống Đình cũng chẳng thêm gì, mặc cho cô thì .

Que kem mát lạnh tan đầu lưỡi, đ.á.n.h bay cái nóng hầm hập của mùa hè. Nam Cửu híp mắt tận hưởng, vẻ mặt mãn nguyện vô cùng.

Xuống núi, Nam Cửu nhập hội với bọn Trương Giang. Được một lúc, cô học cách sử dụng máy xúc rãnh. Máy vận hành khó, nhưng để xài thạo thì cũng cần chút bí quyết. Chẳng bù cho Quân Tử, cứ ủi máy lên mô đất, lúc còn xém ủi luôn cả cạnh. Trương Giang sợ gãy mất cây chè nên cấm cho đụng nữa, giao phó cho nhiệm vụ vác balo. Ba lô dùng để đựng điện thoại, t.h.u.ố.c lá, bật lửa, bình nước, đồ ăn khô của lúc , là mấy thứ đồ lỉnh kỉnh tiện nhét trong .

Nam Cửu tiếp thu khá nhanh. Mọi bảo Quân T.ử mà học hỏi. Quân T.ử thắc mắc giữ chắc thế. Nam Cửu bắt đầu thao thao bất tuyệt, từ sự phối hợp tay chân cho đến điểm giữ thăng bằng của cơ thể, cách dùng lực của cánh tay... đủ thứ trời bể. Vậy mà Quân T.ử tin sái cổ, chỉ thiếu nước lấy giấy bút ghi chép tài liệu.

Dự báo thời tiết bảo mưa lớn ngày mai mới đến. Tuy nhiên, với dân làng sống núi, dự báo thời tiết mùa chẳng khác nào báo láo. Lúc nào mưa ập đến, lời điện thoại chả tính, ngửa mặt lên mây trời mới quyết định .

Bác Tám đầu bên liên tục giục giã: "Nhanh lên, nhanh lên, nó đến đấy."

Trương Giang dám lề mề, cầm máy xúc rãnh, bảo mấy em nhanh chóng dọn dẹp, chuẩn chuồn lẹ.

Nam Cửu ngơ ngác hỏi: "Cái gì đến cơ?"

"Mưa lớn." Trương Giang chẳng màng giải thích thêm, dẫn theo Quân T.ử lao xuống sườn núi gom đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-20-nam-hai-dai-hoc-13.html.]

Nam Cửu ngước bầu trời. Mặt trời ló dạng đám mây, nắng gắt chang chang, kiểu gì cũng giống sắp mưa lớn.

lầm. Chỉ chừng mười phút , một trận cuồng phong ập đến, ánh nắng chợt tắt lịm. Trong khí bắt đầu sặc mùi ngai ngái của bùn đất hòa quyện với mùi đặc trưng của cây chè, tạo nên một cảm giác rờn rợn. Tiếng ve kêu inh ỏi thường ngày bỗng nhiên im bặt từ lúc nào, đó là tiếng sấm ầm ì đằng xa. Sau tiếng sấm, đất trời bỗng chốc tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ trong nháy mắt, bầu trời chiều đen kịt như lúc nửa đêm.

Hôm nay bố Quân T.ử việc bận lên thị trấn, bé đành lẽo đẽo chạy theo Trương Giang vơ vét đồ đạc nhét vội túi, vác xẻng chạy ngược trở .

Lúc hạt mưa đầu tiên rơi bộp xuống, Tống Đình sải bước đến bên cạnh Nam Cửu, kéo tay cô - vẫn đang c.h.ế.t trân tại chỗ: "Đi nhanh, chạy mau về thôi."

Nam Cửu chuẩn cất bước chạy thì sườn núi văng vẳng tiếng gọi ơi ới. Trương Giang ngước lên hét lớn: "Quân T.ử ngã xuống rãnh !"

Cùng lúc đó, những hạt mưa rơi xuống, như vỡ bọng, trút xuống xối xả.

Tống Đình đẩy Nam Cửu một cái: "Cô ." Sau đó sang dặn nhóm bác Tám: "Mọi mang theo dụng cụ, cháu đó xem ."

Đội mưa như trút nước, Tống Đình ba chân bốn cẳng lao xuống sườn núi. Dòng nước xối xả biến mặt đất thành bãi sình lầy trơn trượt. Cơ thể Quân T.ử kẹt cứng trong rãnh sâu, lớp bùn càng lúc càng nhão nhoét, bé loay hoay mãi mà vẫn leo lên .

Nói mới nhớ, cái rãnh chính là do sự cẩu thả của Quân T.ử gây . Mấy hôm , bố bảo khơi sâu đoạn cuối rãnh cho nước dễ thoát. cái chỗ mát mẻ khuất gió, cu vì lười biếng mà cứ dũi bừa đào lấy đào để. Lúc ông bố thấy thế, bèn đá đ.í.t bắt lấp đất cho cao hơn. Nào ngờ bố khuất, cu hất vội vài xẻng đất cũng chuồn lẹ. Bề mặt thì trông vẻ êm xuôi, nhưng bên đất vẫn còn rỗng tuếch, nện chặt.

Trương Giang gọi Quân T.ử về, ai dè hụt chân rơi tóm xuống cái hố tự tay đào. Lẽ chỉ cần chống tay một cái là nhảy lên , nhưng mưa mỗi lúc một to, cái hố đất chân Quân T.ử càng sụt sâu hơn, giãy giụa mãi cũng chui lên nổi.

Tống Đình và Trương Giang hợp sức túm lấy cánh tay Quân T.ử kéo mạnh lên. Thân hình mập mạp của nặng trịch, mới nhích lên một chút gào rú kêu la ầm ĩ. Trương Giang thương ở , luống cuống tay chân tuột tay. Quân T.ử trượt trở đáy rãnh. Chỉ trong chớp mắt, lớp bùn nhão dâng lên ngập quá bắp chân.

"Ra đây khênh hòn đá ." Một giọng trong trẻo xuyên qua màn mưa rào.

Tống Đình ngoái đầu . Nam Cửu vòng từ bao giờ, đang sức dốc sức một tảng đá to bự chảng.

Không rảnh rỗi để trách móc cô, Tống Đình sải bước dài, nhấc bổng tảng đá ném tọt xuống rãnh. Quân T.ử dẫm lên hòn đá, Tống Đình từ phía vòng tay qua nách, lôi xệch khỏi cái rãnh lầy lội. Trương Giang thuận thế ném chiếc xẻng cho Quân Tử, gào lớn: "Chạy mau!"

Mưa còn là trút xuống nữa mà là đập ầm ầm, giáng những cú quất điên cuồng da thịt con .

Quân T.ử há mồm kịp câu nào sặc ngay một ngụm nước mưa, gương mặt màn mưa tạt cho méo xệch, thều thào ngắt quãng: "Balo, balo còn ở đó..."

"Kệ cái balo , lo mà chạy!"

Tống Đình dứt lời, một dáng mảnh khảnh lao vút màn mưa như thác đổ, xẹt qua mặt , nhảy tót xuống cái rãnh đầy bùn lầy. Chiếc balo ném văng lên, Nam Cửu giẫm lên tảng đá, đưa tay về phía Tống Đình: "Kéo lên."

Tống Đình vươn tay. Nam Cửu nhún chân mượn sức từ cánh tay rắn rỏi của , đu trèo lên. Tống Đình tóm lấy chiếc ba lô ném cho Trương Giang, cả nhóm tức tốc rút lui.

Trương Giang và Quân T.ử cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía làng, còn Tống Đình thì dắt Nam Cửu về kho. Cơn mưa lớn xối xả cuốn bùn đất thành những dòng nước đục ngầu, nước mưa tạt mặt khiến cô chẳng thể mở nổi mắt. Tống Đình lên phía một quãng lùi về: "Đưa tay đây."

Nam Cửu giơ tay lên, bàn tay to lớn của Tống Đình ập xuống, nắm chặt lấy tay cô, kéo cô chạy về phía . Nước mưa buốt giá, nhưng ấm từ lòng bàn tay cháy bỏng, xuyên qua lớp da thịt truyền ấm sang cho cô. Tia chớp chốc chốc rạch ngang bầu trời, tiếng sấm ầm ĩ vang dội cả núi rừng. Giữa cái khung cảnh tựa ngày tận thế , những ngón tay bấu chặt mang theo một sức mạnh hủy diệt, x.é to.ạc một lỗ hổng rực lửa ngay giữa cơn mưa như trút nước. Cô kéo xềnh xệch, vấp váp bước tới, mỗi bước chân đều dẫm lên ranh giới chênh vênh giữa tỉnh táo và mộng mị.

Mở cửa bước , Tống Đình bật đèn sáng trưng cả phòng. Nam Cửu lưng đóng sập cửa, ngăn cách màn mưa bão thịnh nộ bên ngoài, cả hai như đào thoát khỏi cảnh tượng tận thế.

Nam Cửu tựa lưng cánh cửa, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Mái tóc ướt sũng bết dính hõm cổ, chiếc áo thun ba lỗ màu trắng bó sát ướt sũng, chất vải mỏng tang ướt đẫm phô bày từng đường cong gợi cảm. Bùn đất và nước mưa bám cô, toát lên một sức sống hoang dại và nguyên thủy. Hơi thở dốc của cô tỏa một vẻ diễm lệ, quyến rũ đến mức khiến run rẩy.

Tay Tống Đình vẫn khựng công tắc, mái tóc ướt sũng rũ rượi, vài lọn bám bệt thái dương. Theo từng nhịp thở, lồng n.g.ự.c phập phồng, để lộ những múi cơ vạm vỡ, trong ánh mắt hằn lên sự tức giận kìm nén: "Cái túi quan trọng mạng cô quan trọng hơn?"

"Đều quan trọng cả." Nam Cửu ngước hàng mi đẫm nước, thẳng chớp mắt. Trong đôi mắt cô giấu những mũi móc câu chí mạng, vô hình nhưng nắm chặt lấy nhịp thở của .

Nước mưa men theo đường viền hàm sắc cạnh của rơi xuống yết hầu đang phập phồng. Từng thớ cơ căng như dây đàn, ngọn lửa nhen nhóm nơi đáy mắt kìm chặt con ngươi thăm thẳm. Lực đàn ông thô mộc, hoang dã tựa như một tấm lưới khổng lồ chụp lấy Nam Cửu.

Không ai thêm lời nào, gió bão gào thét đập rầm rầm ngoài cửa, cả gian phòng dường như chao đảo, mất thăng bằng và đang dần chìm nghỉm.

Mu bàn tay Tống Đình một sự đụng chạm ẩm ướt mềm mại bao phủ. Lòng bàn tay Nam Cửu úp lên mu bàn tay , khẽ ấn nhẹ, bóng tối lập tức bủa vây căn phòng.

Chẳng chút do dự, chẳng mảy may chần chừ dò xét, cánh môi cô dán chặt lấy bờ môi rát bỏng của . Nhịp đập trái tim nện liên hồi bên màng nhĩ, như tiếng trống dồn dập khiến hoa mắt chóng mặt. Hệt như một kẻ phóng hỏa điên cuồng mất trí, cô giẫm đạp lên gông cùm, ranh giới, đạp đổ muôn vàn trói buộc của thực tại. Mưa bão cuồng nộ ngoài và bóng tối tĩnh mịch trong phòng chính là tấm lá chắn che đậy cho sự to gan lớn mật của cô.

Toàn bỗng chốc cứng đờ. Trong bóng tối đen đặc, thị giác tước đoạt, xúc giác nắm quyền kiểm soát. Đầu lưỡi cô mang theo vị the mát của nước mưa lướt giữa hai hàm răng , một sự quyến luyến dịu dàng đến khó tin, xáo trộn nhịp thở của . Trái tim đập mạnh và dồn dập trong lồng ngực. Đôi tay đang cố đẩy cô bỗng chốc khựng , khi chạm bờ vai cô, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Một tiếng thở dốc nghẹn ngào bật từ sâu thẳm cổ họng, bờ đê dồn nén sụp đổ, thô bạo ôm ghì lấy gáy cô, phủ xuống. Nụ hôn cuồng nhiệt, áp đảo như cơn thác lũ ngoài cửa sổ, dâng trào sự tước đoạt và c.ắ.n nuốt, cuốn phăng chút lý trí còn sót của cô.

Cơ thể cô ghì chặt trong vòng tay rắn rỏi của , những ngón tay siết chặt lấy mảnh vải ướt sũng. Sự kích thích mãnh liệt đến run chiếm lấy bộ thở của cô. Lần đầu tiên, Nam Cửu nếm trải cảm giác linh hồn như đang lơ lửng trung.

Mọi thứ diễn chớp nhoáng như một giấc mộng. Tống Đình đột ngột lùi mạnh về , cách giữa hai lập tức nới rộng. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc và kìm nén của , vang vọng như tiếng sỏi ma sát trong khí ẩm ướt.

Sự tĩnh lặng ngột ngạt và nghẹt thở kéo dài, giọng của Tống Đình lạnh tanh như tiếng kim loại bọc kín: "Tạnh mưa, sẽ bảo đến đón cô về."

Anh dứt khoát xoay , mở cửa, lao màn mưa gió gào thét ngoài

Loading...