Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 21: Năm hai đại học 14
Cập nhật lúc: 2026-09-04 12:59:09
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cửu cắm sạc cho chiếc điện thoại sập nguồn, trằn trọc mãi mà vẫn chợp mắt . Cảm giác rắn rỏi từ vòng tay Tống Đình vẫn còn in đậm mồn một. Nhắm mắt , ánh mắt của hiện lên. Lúc hôn cô, cô chằm chằm, lý trí và sự điên cuồng giằng xé trong đôi mắt , kéo cô một gian cuồng, nóng bỏng và mất kiểm soát.
Cú rung động kinh hoàng khoảnh khắc đó còn khiến Nam Cửu kinh hãi hơn bất kỳ trải nghiệm kích thích nào từng . Chiếc hộp Pandora một khi mở , d.ụ.c vọng cũng từ đó bén rễ, nảy mầm.
Tống Đình về phòng, cởi bộ quần áo ướt sũng thì nhận điện thoại của ông nội Nam. Nhìn dòng hiển thị màn hình, đồng t.ử khẽ co , khựng mất hai giây mới bấm . Ông nội Nam bảo gọi cho Nam Cửu nên gọi hỏi tình hình thế nào.
Tống Đình vắn tắt trao đổi vài câu, báo cho ông khi mưa đổ xuống kịp sửa sang hòm hòm, mấy ngày tới tăng cường tuần tra thì chắc chuyện gì ầm ĩ.
Ông nội Nam yên tâm phần nào, hỏi thêm: "Tiểu Cửu gây rắc rối gì cho cháu chứ?"
Hơi thở nghẹn nơi lồng ngực, trái tim đập từng nhịp nặng nề. Tống Đình cau mày, những nếp nhăn hằn sâu giữa hai hàng lông mày. Im lặng một thoáng, đáp lời ông: "Không ạ."
Cúp máy, Tống Đình cởi trần, phịch xuống chiếc ghế trúc thấp tè. Tấm lưng cong gập như một cánh cung đang căng hết cỡ, những ngón tay luồn sâu mái tóc đen rối bời, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Nhịp thở nặng nhọc, đứt quãng phập phồng nơi lồng ngực.
...
Mưa rả rích ròng rã suốt ba ngày liền. Trong ba ngày đó, Nam Cửu hề chạm mặt Tống Đình. Cuối cùng, con ch.ó Đại Hoàng cũng chịu nổi cảnh ngâm nước bì bõm ngoài sân, đành chui tọt nhà ngủ.
Ban ngày, lúc Nam Cửu che ô sang nhà thím Cần ăn cơm thì tình cờ gặp Trân Mẫn. Thím Cần bảo bác Tám xuống đồng khơi thông mương rãnh để chống ngập úng . Mưa cứ lúc tạnh lúc rơi, nông dân trồng chè chỉ tranh thủ lúc ngớt mưa để kiểm tra xem cây chè nào thiệt hại .
Nam Cửu buột miệng hỏi tối Tống Đình ngủ ở . Thím Cần kể trong đồi chè một căn nhà gỗ, mấy năm Tống Đình dựng tạm để tiện bề nghiên cứu trồng trọt.
"Cái Tống việc nhiều lúc lắm. Cái năm đầu mới trồng chè, ôm chăn chiếu ngủ luôn ngoài vườn. Sáng sớm tinh mơ trời kịp sáng thấy xổm ngoài ruộng, vuốt ve từng chiếc lá, bốc từng nắm đất lên nắn nắn bóp bóp, bảo là để quen với tính khí của chúng nó. Mà cái giống cây cỏ thì lấy tính khí? Lại bận nửa đêm trời đổ mưa, khoác áo mưa tuần, bảo là tiếng mưa rơi lá chè, xem thử nước thoát . Chúng cứ trêu là sống với cây chè còn hơn sống với vợ."
Trân Mẫn xổm ghế đẩu bóc đậu tương. Thím Cần vài câu bếp xem lửa. Nam Cửu tựa cửa, đờ đẫn đồi chè chìm trong sương mù, chợt Trân Mẫn cất tiếng: "Nếu em ở đó một thấy sợ thì dọn xuống đây ở với chị mấy hôm."
Nam Cửu đầu , tựa khung cửa, ngược sáng Trân Mẫn: "Anh Tống Đình nhờ chị chuyển lời ?"
Trân Mẫn khựng vài giây, thả những hạt đậu tương bát lớn, cụp mắt xuống: "Hai thế?"
"Chẳng cả." Nam Cửu thu ánh , một tia sáng mờ đục đọng đáy mắt cô.
Tang Nha xổm cửa, ngẩng đầu cô, vẻ mặt ngơ ngác nghiêng cái đầu nhỏ xíu. Nam Cửu mỉm xoa đầu cô bé, cô bé cúi đầu tiếp tục lấy đá vẽ loằng ngoằng mặt đất.
"Hai năm , đồi chè c.h.ế.t rụi một mảng lớn, lỗ vốn ít, hai năm nay mới vực dậy chút đỉnh. Anh đổ bao tâm huyết nơi . Người làng công ăn việc định, bày cách cho trồng chè, hái chè, còn tạo công ăn việc cho đám thanh niên trong xưởng. Anh lo trồng trọt, lo sản xuất, còn chạy vạy tìm đầu cho . Năm ngoái cơ hội thầu nốt quả đồi phía , cả làng ai cũng xúi mở rộng quy mô, lớn nhà máy. Chị hiểu cái khó riêng, về ngõ Mạo Nhi, mà thực thể thuê thế trông coi quán ."
Hơi ẩm bủa vây khí, mơn trớn da thịt Nam Cửu tựa như những chiếc vòi bạch tuộc lạnh lẽo. Khóe môi cô nở một nụ nhạt: "Chị ở đây lâu dài, là vì nghĩ cho đồi chè, là vì bản chị?"
Lông mi Trân Mẫn khẽ rung, cô bẻ đôi hạt đậu tương.
"Mấy suy nghĩ chị tự với ?" Nam Cửu dời mắt, ánh đọng Trân Mẫn.
"Chị ."
"Thế nghĩa là theo, lấy tự tin bảo khuyên thì sẽ đổi ý?" Nam Cửu nghiêng cổ: “Còn nữa, tại hùa theo chị để tước chỗ dựa của ông nội ?"
Ánh mắt Nam Cửu sắc bén như d.a.o cạo, mang theo sức mạnh thấu thị thể che giấu, rạch toang tâm tư giấu kín của Trân Mẫn.
Trân Mẫn né tránh ánh mắt, cúi gằm mặt : "Dù là vì lý do gì, chị cũng chỉ cho . Đồi chè mở rộng quy mô thì sẽ kiếm nhiều tiền hơn, chẳng thế ?"
"Kiếm bao nhiêu tiền mới gọi là đủ?"
Câu hỏi của Nam Cửu khiến Trân Mẫn câm nín.
"Đã hiểu rõ con đường gian nan nhường nào, từng nếm bao nhiêu trái đắng, chị hiểu cho cái suy nghĩ chậm mà chắc của ? Nếu thấy đúng thời điểm để thầu thêm đồi, ắt hẳn lý do riêng. nghĩ Tống Đình là kẻ bốc đồng, quyết định của dễ dàng lung lay bởi khác."
Giọng điệu của Nam Cửu bình thản nhưng mang theo một luồng nhiệt, thiêu đốt khiến hai má Trân Mẫn đỏ bừng.
"Vả ..." Nam Cửu kéo dài giọng, một tia bối rối lướt qua trong mắt cô: “Sống đời, mỗi đều những mưu cầu riêng. Có những lúc, vật chất thể lấp đầy những trống trong tâm hồn. Chị bao giờ tự hỏi lý do thực sự khiến Tống Đình về ngõ Mạo Nhi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-21-nam-hai-dai-hoc-14.html.]
Nói xong câu , Nam Cửu lặng thinh, ánh mắt dần trở nên xa xăm. Đối với cô lúc , vật chất lấn át cả tinh thần. Từ ngày lên đại học, mục tiêu duy nhất của cô dường như chỉ là kiếm tiền, còn tương lai , cô từng nghĩ đến.
Trân Mẫn ngẩng đầu cô. Nam Cửu tựa lưng khung cửa, dáng hệt như một bức tranh đóng khung. Ánh sáng bên ngoài hắt , in bóng cô xuống sàn nhà. Vẻ xa cách toát từ cô nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, vô tình lướt da thịt, để một cảm giác run rẩy.
...
Sau mấy ngày mưa tầm tã, cuối cùng ông mặt trời cũng ló rạng. Dân làng ùa cả đồi chè, cắt tỉa những cây tổn thương rễ nặng và héo úa lá, tránh cho cây mất chất dinh dưỡng mà c.h.ế.t cả cụm. Hôm Nam Cửu theo nhóm thím Cần đồi chè, cô tình cờ chạm mặt Tống Đình mấy ngày gặp.
Anh ở cuối luống chè, đang rì rầm bàn bạc gì đó với mấy bác nông dân. Gió rừng nhè nhẹ thổi, những ngọn chè chập chờn lượn sóng, gợn lên những vệt xanh nhạt nhòa. Nắng sớm lấp ló, vẽ nên đường nét thanh tú bên sườn mặt . Một chiếc áo sơ mi linen màu xám nhạt khoác hờ hững vai, tay áo xắn cao đến tận khuỷu, để lộ cẳng tay săn chắc đầy nam tính.
Nam Cửu theo thím Cần sâu bên trong, ánh mắt vô thức lướt về phía . Tống Đình nghiêng , dời tầm chỗ khác. Nam Cửu cũng nhanh chóng chuyển hướng, vẫy tay chào đám Quân Tử.
Bẵng mấy ngày gặp, Quân T.ử quấn quýt lấy Nam Cửu, liến thoắng. Kể thì họ cũng là chiến hữu từng sinh tử, hôm đó nếu Nam Cửu liều nhảy xuống rãnh vớt cái túi lên, Quân T.ử chắc chắn đền mớ tiền. Tuy tiền chẳng đáng là bao, nhưng cũng đủ để no đòn từ ông bô.
Nam Cửu thèm liếc Tống Đình lấy một cái. Vừa chui luống chè, cô vờ như tồn tại, cứ thế quấn lấy đám Quân Tử.
Học mót cách cắt tỉa từ thím Cần, Nam Cửu lãnh nhiệm vụ tỉa cành, còn Quân T.ử chịu trách nhiệm gom cành khô và vác ngoài. Ông bố của Quân T.ử nhớ chuyện hôm nọ nên cố ý sang chào Nam Cửu một tiếng. Thấy Quân T.ử hôm nay hì hục việc chăm chỉ lạ thường, thím Cần buông lời trêu đùa: "Thằng Quân T.ử nhà chắc là đang tính chuyện cưới vợ đây! mà đừng mà tăm tia Tiểu Cửu nhà chúng nhé, là sinh viên từ thành phố về đấy."
Bố Quân T.ử hớn hở con trai. Quân T.ử đỏ bừng mặt, hổ phản bác: "Làm gì chuyện đó, thím Cần đừng trêu cháu!"
Thấy Quân T.ử lúng túng, Trương Giang và mấy bỏ lỡ cơ hội chọc ghẹo . Nhìn dáng vẻ Quân T.ử chỉ hận thể chui tọt bụi chè cho đỡ ngượng, Nam Cửu cũng bật theo.
Tiếng rộn rã bên đồi chè khiến Tống Đình cứ chốc chốc đ.á.n.h mắt sang. Nam Cửu tết mái tóc vàng óng thành hai b.í.m nhỏ vắt vẻo vai, đầu đội chiếc nón lá mượn của thím Cần. Những tia nắng len qua kẽ nón, rắc những đốm sáng li ti khuôn mặt trắng ngần của cô. Lúc cô chuyện, ngay cả hàng mi cong vút cũng chớp chớp lấp lánh sắc vàng, sinh động và rực rỡ dạo bước giữa biển chè bao la.
Tiếng tắt dần, cắm cúi việc. Quân T.ử vác gùi theo Nam Cửu. Mỗi cô cắt xong cành khô, cái gùi thoắt cái đưa ngay sát tay cô. Nam Cửu trêu: "Đi theo mãi cuối cùng cũng tinh ý đấy."
Bỗng một bóng râm to lớn phủ xuống. Nam Cửu ngoảnh , thấy Tống Đình cầm gùi tre sừng sững lưng. Cô nhanh chóng thu ánh mắt, cúi gằm mặt, vẻ mặt chút cảm xúc. Cô mặc kệ , cứ thế tiến lên phía , tìm kiếm cây chè tiếp theo cần tỉa cành.
"Tối nay dọn đồ , chiều mai sẽ đón cô về." Tiếng Tống Đình vọng phía cô.
Nam Cửu khom , khoảnh khắc ngón tay chạm phiến lá bỗng khựng chừng nửa giây. nhanh, cô cầm kéo cắt phăng chiếc lá khô khỏi cành. Từ đầu đến cuối, cô hề ngẩng đầu lên, cũng chẳng đáp một lời. Đôi mắt ẩn giấu những lọn tóc bình thản như mặt hồ gợn sóng.
Cô nhặt cành lá cắt, đầu . Quân T.ử xách gùi chồm tới. Nét mặt Nam Cửu thoắt cái đờ đẫn ngay lập tức trở bình thường. Anh Trương Giang cạnh hắng giọng hỏi: "Cô em, mai về ?"
"Vâng." Nam Cửu đáp lí nhí.
"Em hơn Quân T.ử mấy tuổi?"
"Một tuổi." Nam Cửu cúi gập , tiếp tục mò về phía .
Quân T.ử chen ngang: "Chị thuộc cung hoàng đạo nào?"
"Sư Tử."
"Sư T.ử là tháng , sinh nhật chị ngày bao nhiêu?"
Nam Cửu nắm chặt cành cây khô, chiếc kéo kẹp , phát một tiếng "xoạch" giòn giã và dứt khoát. Cơn gió ào qua, cây chè khẽ lay động, Nam Cửu ngây giữa bụi chè trong chốc lát, cái bóng in luống chè rung rinh. Cô bỏ cành khô gùi tre, giọng kẹt trong cổ họng: "Ngày 16."
"16 chẳng ngày mai ?" Quân T.ử sực nhớ .
Trương Giang bên cạnh góp lời: "Thảo nào mai em về, là để đón sinh nhật ?"
Đối với con gái, sinh nhật 20 tuổi là một cột mốc quan trọng. Ở quê, nhà nào cũng vài mâm cỗ, mời bà con họ hàng đến chung vui, bởi đến năm 30 tuổi, phần lớn các cô gái đều theo chồng. Con gái thành phố thì sinh nhật 20 tuổi càng tổ chức hoành tráng hơn, thường là ở nhà hàng lớn, mở tiệc tùng, xem văn nghệ. Nên họ cứ đinh ninh rằng, một bữa tiệc sinh nhật linh đình đang chờ đón Nam Cửu.
Nam Cửu chẳng buồn giải thích, cô xổm xuống, kiên nhẫn nhặt từng cành khô rơi rụng.
Đứng cạnh bố Quân Tử, Tống Đình ngoảnh đầu . Ánh mắt vượt qua những bụi chè, khóa chặt bóng lưng đang cắm cúi nhặt cành khô. Chiếc gáy trắng ngần, mỏng manh và yếu ớt phơi trần cái nắng gay gắt, tưởng chừng như thể nghiền nát bất cứ lúc nào. Bất chợt, nét mặt cứng đờ, ánh mắt trở nên nặng trĩu.