Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 22: Năm hai đại học 15

Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:40
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước bữa tối, Nam Cửu bếp dọn thức ăn thì thím Cần và Trân Mẫn đang trò chuyện. Thím Cần hỏi Trân Mẫn còn nợ bao nhiêu tiền nữa, Trân Mẫn bảo chỉ vài vạn tệ nữa là trả hết. Thím Cần hỏi trả xong nợ thì tính , định ở đồi chè nữa ? Trân Mẫn đáp cô cũng tính tới.

Lúc Trân Mẫn bưng thức ăn ngoài, Nam Cửu bèn hỏi: "Chị Trân Mẫn nợ tiền ai ?"

"Nó cố cày cuốc để gom cho đủ tiền sính lễ trả , thì chẳng mong ngày tháng yên ."

Thím Cần phòng khách. Trân Mẫn đặt thức ăn xuống bàn . Nam Cửu bưng đĩa thức ăn qua hành lang, ánh mắt xẹt qua Trân Mẫn, khẽ chạm trong tích tắc cả hai cùng . Cô hiểu nỗi khát khao kiếm tiền của Trân Mẫn và cả sự giằng xé trong ánh mắt cô lúc .

Sinh tồn, đó chính là nền tảng của d.ụ.c vọng và ước mơ.

...

Nam Cửu đón sinh nhật tuổi 19 ở trường đại học. Cô tự mua cho một chiếc bánh kem nhỏ bằng lòng bàn tay, mượn bạn cùng phòng một cây nến dài mảnh, ban công ký túc xá thắp lên. Nào ngờ tố cáo là đốt lửa trong ký túc, cô đành cầm chiếc bánh chạy giải thích với quản lý ký túc xá. Đang chạy thì rớt bánh xuống đất, vô tình dẫm bẹp dúm.

Tối hôm đó, Nam Cửu giường, lên trần nhà và ước ba điều. Hai điều đầu tiên liên quan đến học phí và tương lai. Chỉ điều thứ ba là giản dị và mộc mạc nhất, cô ước sinh nhật tuổi 20 sẽ cô đơn một nữa.

Tống Đình đó từ chiều, lúc về thì trời nhá nhem. Căn nhà gỗ ngay trong đồi chè, thể thẳng nhà kho đỉnh đồi. Mấy tối , căn phòng nhỏ đồi luôn sáng đèn. Kể cả lúc Nam Cửu sang nhà thím Cần ăn cơm, đèn trong phòng vẫn bật sáng để cô dễ đường về.

Thế mà hôm nay, đồi tối om, đèn trong phòng cũng tắt ngóm, thật sự bất thường. Tống Đình lấy điện thoại, nhắn tin cho Nam Cửu: "Cô đang ở ?"

Mãi thấy hồi âm, Tống Đình bèn gọi luôn, máy đổ chuông nhưng ai bắt.

Mặt sầm . Anh mở cửa, về phía đỉnh đồi liên tục gọi điện thoại.

Đến nơi, thấy Đại Hoàng mừng rỡ vẫy đuôi cửa. Tống Đình gõ cửa mấy tiếng, bên trong động tĩnh gì. Anh lấy điện thoại gọi nữa, nhưng trong phòng chẳng tiếng chuông reo.

Tống Đình xoay về phía nhà thím Cần, gõ cửa. Bác Tám thò đầu hỏi: "Muộn thế còn qua đây gì?"

Ánh mắt Tống Đình lướt nhanh quanh phòng khách, câu hỏi định bật khỏi miệng bỗng chốc đổi thành: "Cháu qua mượn bác cái cờ lê hai đầu."

"Bác đưa cho thằng Bíp ." Bác Tám đáp.

Thằng Bíp tức là bố của Quân Tử. Ban ngày bố Quân T.ử hỏi Tống Đình xem cờ lê hai đầu , Tống Đình chỉ sang nhà bác Tám. Tống Đình thừa cái cờ lê ở , chẳng qua chỉ là kiếm cớ để tiện hỏi: "Tiểu Cửu sang ăn cơm bác?"

"Hôm nay con bé bảo khỏe, ăn nửa bát về phòng ." Thím Cần xen .

Tống Đình nán thêm, sang nhà bố Quân T.ử lấy cờ lê.

Ở nông thôn, tối đến bao giờ cũng tĩnh lặng sớm hơn bên ngoài. Chưa đến nửa đêm, nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài, đường đất tối om, lấy một bóng đèn đường.

Tống Đình mò đến nhà bố Quân Tử. Bố Quân T.ử lẹt quẹt đôi dép lê mở cửa. Thấy Tống Đình ngoài cửa lúc nửa đêm nửa hôm, ông kinh ngạc hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"Không , đồ đạc trong nhà hỏng, em qua mượn cái cờ lê thôi."

Bố Quân T.ử thở phào, sân lục tìm cờ lê. Tống Đình liếc phòng Quân Tử, thấy đèn sáng. Lúc bố Quân T.ử đưa cờ lê cho , tiện miệng hỏi: "Quân T.ử nhà ?"

"Không đang chơi với bọn Trương Giang , đến giờ vẫn thấy về."

Tống Đình nhận lấy cờ lê, giúp bố Quân T.ử khép cửa sân , sải bước màn đêm tĩnh mịch.

Sau khi ông nội Quân T.ử qua đời, căn nhà cũ vẫn bỏ . Căn nhà ở phía đông ngôi làng, khu vực đó thưa thớt ở. Bố Quân T.ử định bụng khi Quân T.ử lấy vợ sẽ tu sửa căn nhà cũ đó phòng tân hôn.

Vì gia đình kế hoạch như , Quân T.ử cũng xem căn nhà cũ như ngôi nhà thứ hai của . Rảnh rỗi chạy sang đó, trốn việc ườn một , thoải mái tự tại.

Căn nhà cũ hiện tại ở, điện cũng cắt, trong phòng chỉ ánh sáng từ điện thoại chốc chốc hắt lên trần nhà.

Nam Cửu nửa nửa chiếc ghế bập bênh cũ kỹ. Ghế phát những tiếng cọt kẹt đều đặn, như khúc hát ru đưa cô giấc ngủ thiu thiu.

Quân T.ử liếc cái tên hiển thị màn hình điện thoại nữa: "Chị định máy thật ?"

Nam Cửu nhắm hờ mắt, đáp.

Tống Đình đẩy cô , phớt lờ cô, tống khứ cô . Anh cô khó chịu, thì tất cả đừng hòng yên .

Quân T.ử rụt rè chiếc ghế đẩu cạnh Nam Cửu: " chắc chỗ , em chỉ mới dẫn Trương Giang tới đây thôi..."

Nam Cửu đột ngột giơ tay hiệu cho Quân T.ử im lặng.

Tiếng đế giày giẫm lên lá khô tạo những âm thanh xào xạc khẽ. Phải mất vài giây, Quân T.ử mới rõ tiếng bước chân ngoài cửa. Tiếng bước chân dừng cửa, qua lớp giấy báo cũ dán cửa sổ, lờ mờ thấy một bóng dáng cao lớn.

Quân T.ử thẳng lưng, nín thở, sang Nam Cửu, mấp máy môi hỏi: "Làm bây giờ?"

Nam Cửu phản ứng, thậm chí chẳng thèm nhấc mí mắt.

Màn hình đen ngòm bàn bỗng sáng rực lên, cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại đổ vang dội khắp căn phòng.

Tiếng chuông đột ngột vang lên bên tai Quân T.ử giật b.ắ.n , cuống cuồng tìm chỗ trốn. Thấy điệu bộ hoảng hốt của , Nam Cửu hiệu giữ im lặng, bảo bình tĩnh.

Tiếng chuông tắt ngấm. Giọng trầm đục, kìm nén của Tống Đình vang lên từ bên ngoài: "Cô tự đây, là để ?"

Nam Cửu vẫn bất động. Tiếng cọt kẹt của chiếc ghế bập bênh giờ đây như tiếng gọi hồn trong đêm, đè nặng lên từng dây thần kinh căng như nỏ của Tống Đình.

"Cô gì ở trong đó?" Anh đập mạnh tay lên cánh cửa gỗ khóa kín.

Cánh cửa gỗ mục nát chịu nổi lực đập mạnh mẽ, rung lên bần bật tưởng chừng như sắp vỡ vụn. Quân T.ử rụt rè nép bên cạnh Nam Cửu, liên tục níu áo cô: "Nghĩ cách gì chị, em sợ xông đ.á.n.h em c.h.ế.t mất."

"Mày chuyện gì khuất tất ?" Nam Cửu chẳng chút sợ hãi, ngược còn trêu chọc Quân Tử.

"Em ."

"Thế gì thì mày sợ cái gì?"

Tiếng đập bàn tay bên ngoài bỗng đổi thành nắm đấm, nện thình thịch lên cánh cửa gỗ. Sự im lặng bất thường trong phòng liên tục thách thức giới hạn chịu đựng của Tống Đình. Anh nắm chặt chiếc cờ lê, phang mạnh ổ khóa.

Khoảnh khắc cánh cửa tung , Nam Cửu khẽ nghiêng , để tuột một bên dây áo lỏng lẻo xuống vai. Cô mặc kệ, chỉ ngước đôi mắt ướt đẫm .

Từ nhỏ, Nam Cửu quen đấu trí đấu dũng với Tống Đình. Dù chắc lúc nào cũng thắng, nhưng cô cách chọc ngoáy đúng chỗ khiến tức điên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-22-nam-hai-dai-hoc-15.html.]

Căn nhà cũ tồi tàn trống hoác, ánh trăng xuyên qua khung cửa vỡ tràn phòng, soi rọi những hạt bụi lơ lửng trong trung. Nam Cửu dài ghế bập bênh, nhịp thở của cô hòa nhịp cùng tiếng cọt kẹt của chiếc ghế. Một cánh tay buông thõng bên hông, ngón tay chạm khẽ lon bia uống dở. Chiếc áo hai dây đan chéo màu đen bó sát lấy cơ thể cô, mang một vẻ hoang dại khó cưỡng. Một bên dây áo trượt xuống bờ vai, vắt vẻo hờ hững nơi khủy tay. Đường nét yêu kiều từ cổ kéo dài đến tận vai đập ngay mắt Tống Đình, khiến nghẹt thở trong chốc lát. Đôi mắt sắc bén như chim ưng rình mồi trong đêm, chằm chằm Quân T.ử đang nép sát cạnh cô.

Quân T.ử từng thấy ông chủ Tống đáng sợ thế bao giờ, sợ đến mức dám thở mạnh. Tống Đình bước tới, giật phăng lon bia trong tay Nam Cửu ném thẳng xuống chân Quân Tử, chộp lấy cổ tay cô, nể nang mà xốc ngược cô lên khỏi ghế. Cơn giận thèm che giấu lúc còn đáng sợ hơn cả hồi bắt tại trận cô ở quán nét mấy năm .

Nam Cửu lôi xềnh xệch ngoài. Anh giật mạnh, cô ghì . Cứ thế, hai dùng dằng, lôi kéo mãi cho đến tận đồi chè.

Tống Đình đột ngột phắt : "Cô nhất thiết ầm lên với ở ngoài ?"

" ầm lên với , chỉ theo ." Trong mắt cô ánh lên nét ngang tàng khó thuần phục, mà đau cả mắt.

Anh trừng mắt cô, gân xanh cổ hằn rõ: "Nửa đêm nửa hôm ngủ, cô chui phòng với thằng đó cái trò gì?"

"Thế nghĩ gì?"

"Nam Cửu!" Anh cố nén cơn giận, giọng khản đặc, lạnh lùng: “Rốt cuộc là cô cái gì?"

Cô ngước mắt lên. Dọc đường , vài lọn tóc bung , bay bay theo nhịp thở dồn dập. Đôi mắt ướt át , tựa như con thú nhỏ trong rừng sâu mở to mắt, lúc nào cũng chực chờ c.ắ.n xé.

"Chuyện xảy trong làng dạo cô cũng thấy đấy, hai đứa nam nữ ban đêm rủ ngoài lén lút, phát hiện xong đành cưới. Cô mảy may nghĩ đến hậu quả ?"

Nam Cửu rướn cổ, thẳng mắt : "Hậu quả gì cơ?" Cô tiến sát gần: “Hay là bắt đây lấy Quân Tử?"

ngừng thu hẹp cách, đôi mắt lóe lên tia sáng đầy khiêu khích: "Anh chịu để chuyện đó xảy ?"

Chiếc cổ trắng ngần ngập trong ánh sáng lọt thỏm tầm mắt Tống Đình. Mùi hương cô quyện khí khi cô tiến gần. Không mùi nước hoa, mà là thứ mùi hương tự nhiên toát từ da thịt, từ sâu trong cơ thể cô. Anh từng nếm thử thứ mùi hương gây nghiện , nhưng nó hệt như trái táo độc, đủ sức lấy mạng .

Ánh mắt cô lướt qua đôi môi , những ngón tay mềm mại khẽ nâng lên, vuốt ve khuôn n.g.ự.c đang phập phồng của , mang theo sự khiêu khích lười biếng.

Tống Đình túm chặt lấy cổ tay cô, dùng sức lớn đến mức tưởng chừng như bóp vụn xương cốt cô. Nam Cửu cúi phắt xuống, há miệng c.ắ.n mạnh cánh tay . Cô hề lùi bước, mà đang tấn công.

Cơ bắp lập tức căng cứng, nhưng tay càng siết chặt hơn. Một cuộc đọ sức tiếng động lan tỏa trong màn đêm. Cô như một con thú hoang, điên cuồng c.ắ.n xé những điểm yếu của , cố tình x.é to.ạc lớp áo giáp sắt đá , để len lỏi sâu trong da thịt . Tống Đình vẫn kiên quyết cự tuyệt, dùng hết lớp khóa đến lớp khóa khác để kìm hãm khát khao của cô.

Răng c.ắ.n đứt da, vị tanh nồng của m.á.u tươi tứa đầu lưỡi cô. Cơn đau nhói bất ngờ càng thổi bùng ngọn lửa trong mắt . Anh túm chặt lấy gáy cô, đẩy cô , đồng thời những ngón tay như kìm sắt luồn tóc, ép cô ngẩng mặt lên.

"Cô đạt gì từ ? Một mối quan hệ lâu dài, chỉ là chút kích thích qua đường? Nói !"

Nam Cửu câu hỏi thẳng thừng của cho sững sờ. Cô từng mường tượng đến một mối quan hệ bền chặt với Tống Đình. Sự thu hút từ giống như ánh sáng mê hoặc loài cá biển sâu. Sự pha trộn giữa nguy hiểm đến nghẹt thở và sức cám dỗ từ đ.á.n.h thức dã tâm đang ngủ yên trong huyết quản cô. Cô nhe nanh, tiếp cận, và thèm cấu xé , tất cả đều xuất phát từ bản năng sinh lý khi khao khát săn mồi. Cô thích thú với trò chơi vây bắt , tận hưởng sự bối rối trong ánh mắt và nhịp tim đập dồn dập của mỗi khi cô tiến gần.

Còn một mối quan hệ bền chặt? Điều đó đồng nghĩa với cam kết, trách nhiệm, sự công bằng và một tương lai chung, trái ngược với tâm lý săn mồi ăn sâu trong tiềm thức của cô.

Sự im lặng của cô chính là câu trả lời. Điều cô khao khát, định sẵn là ngược với những nguyên tắc mà đang bảo vệ.

Tống Đình siết chặt các khớp ngón tay, nắm lấy cổ cô, phủ xuống, mang theo một luồng áp lực đè bẹp để cảnh cáo: "Đừng mơ tưởng sẽ dung túng cho cô loạn, cũng chẳng rảnh rỗi để chơi đùa cùng cô."

Gần đồi chè, vài dân thấy tiếng động bèn bật đèn sáng. Phong tục làng quê giống như bên ngoài. Việc Tống Đình nhọc công chạy đôn chạy đáo, lùng sục khắp nơi tìm cô chính là vì lo sợ những lời đồn thổi .

Nam Cửu chẳng màng gì đến những phép tắc, rào cản đó. Lớn lên ở chốn phồn hoa, tư tưởng cởi mở, hiện đại, mang trong sự tự chủ, cô chẳng mảy may bận tâm. dẫu , cũng là mang cô tới đây. Dù cô chẳng đoái hoài, cũng thể yên khoanh tay .

Tống Đình dứt khoát vác bổng cô lên vai, để cô tiếp tục loạn nữa. Cánh tay rắn chắc như vòng sắt siết chặt lấy nhượng chân cô, bàn tay bám chặt lấy đùi ngoài, toát lên sức mạnh áp chế tuyệt đối.

Nam Cửu chỉ cảm thấy trời đất như cuồng, tầm nâng bổng lên cao. Cơ cầu vai nổi cuồn cuộn của tì sát bụng cô, cùng với đó là cảm giác an chỉ riêng mang , cả bầu trời đầy đầu đều chao đảo bờ vai .

Tống Đình một mực vác Nam Cửu về tận đỉnh đồi, ném cô phòng, từ bên ngoài sập cửa .

Nam Cửu đưa chân đá mạnh cánh cửa, giọng bực dọc và cáu gắt vọng qua lớp ván gỗ: "Anh sẽ hối hận đấy!"

...

Sáng sớm, Nam Cửu nhận tin nhắn đầu tiên từ ông nội Nam. Ông vẫn nhớ sinh nhật cô, bèn chuyển cho cô một ngàn tệ. Lát , cô nhận sáu trăm tệ từ , kèm theo một cuộc gọi ngắn gọn chúc mừng sinh nhật, cúp máy. Kể từ đó, chẳng còn ai ngó ngàng đến cô nữa.

Lúc Nam Cửu sang nhà thím Cần, thấy cửa nhà thím đông nghịt . Trong làng thiếu thốn đủ thứ, vài món đồ dùng phụ nữ, quần áo chỉ thể thị trấn mua.

Muốn ngoài hề dễ, chỉ những ngày thời tiết thuận lợi mới xe khỏi núi. Hôm nay may mắn một chuyến xe. Trân Mẫn chuẩn thị trấn mua ít đồ, tin, các cô các chị trong làng ùn ùn kéo đến nhà thím Cần nhờ vả Trân Mẫn mua hộ. Trân Mẫn cầm giấy bút, ghi chép cẩn thận từng món đồ nhờ mua.

Thấy danh sách dài ngoằng, Trân Mẫn nhíu mày. Sức cô hạn, thể xách hết ngần đồ, nhưng bà con xúm xít xung quanh, cô cũng khó lòng chối từ. Trân Mẫn vì chuyện nhà chồng nên ở làng cũng chịu ít điều tiếng, nếu đắc tội với ai, ngày tháng càng thêm khó thở. Hơn nữa, trận mưa lớn tạnh, đang hối hả cày xới, chăm sóc vườn chè để cây phục hồi. Nhân lực chè thiếu thốn, hễ thiếu một khác gánh , cô cũng chẳng dám phiền ai cùng.

Nhận thấy Trân Mẫn đang khó xử, Nam Cửu nghển cổ lướt qua tờ giấy ghi chú của cô, lên tiếng hỏi: "Bao giờ chị mới về?"

"Chắc tầm trưa." Trân Mẫn đáp lời.

Nam Cửu thầm tính toán chiều mới đón, sáng nay đằng nào cũng rảnh rang, bèn bảo: "Em cùng chị."

Trân Mẫn mừng rỡ gật đầu cảm ơn cô.

Trước khi , Nam Cửu dặn thím Cần nhắn với Tống Đình một tiếng, phòng hờ đến đón mà cô vẫn về.

Hôm nay đoàn kiểm tra của ban ngành liên quan đến đ.á.n.h giá tiêu chuẩn sản xuất tại xưởng chè. Vốn dĩ Tống Đình giao phó cho quản đốc Lưu tiếp đón. khi thím Cần thuật lời nhắn của Nam Cửu, bèn đổi ý định, đích lái xe xuống xưởng.

Đến khi Tống Đình trở về, là hơn hai giờ chiều. Anh lái thẳng xe lên nhà kho, thấy Nam Cửu , tất tả chạy sang nhà thím Cần. Thím Cần bảo hai chị em vẫn về, hôm nay mua sắm nhiều đồ chắc chậm trễ đôi chút.

Tống Đình đồi chè, lấy điện thoại gọi Nam Cửu. Có lẽ đang đường ồn ào thấy, điện thoại đổ chuông mà chẳng nhấc máy.

Mặt trời lặng lẽ ngả bóng về tây, những bụi chè hắt bóng chồng chéo lên , dãy núi phía xa hiện lên những dải màu xanh đậm nhạt, nhấp nhô nối tiếp .

Từ cuối luống chè, một bóng loạng choạng chạy về. Mái tóc bết bát mồ hôi dính bệt trán và má, cổ áo xộc xệch, bước xiêu vẹo, lảo đảo.

Dáng vẻ tả tơi của Trân Mẫn đột ngột lọt tầm mắt Tống Đình. Hơi thở bỗng chốc nghẹn , gạt Trương Giang sang một bên, đạp mạnh lên những bụi chè lao tới.

Giây phút thấy Tống Đình, nước mắt Trân Mẫn trào , giọng run rẩy kìm nén : "Nam Cửu... em ..."

Lời còn dứt, đôi chân cô khụy xuống, gần như ngã quỵ mặt Tống Đình, khuôn mặt hằn rõ những vết tát đỏ ửng như rướm máu.

Máu trong Tống Đình như sôi lên, một tiếng gầm gừ đè nén x.é to.ạc cổ họng : "Tiểu Cửu ?"

Sự khiếp sợ vẫn còn đọng trong mắt Trân Mẫn, đôi môi cô run lên bần bật: "Nam Cửu đám Chu Đại Hải bắt ..."

 

Loading...