Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 23: Năm hai đại học 16
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:41
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trân Mẫn và Nam Cửu đến chợ trấn thì tách mua đồ. Nam Cửu tính mua chút quà vặt cho ông nội nên rẽ một tiệm bán hạt khô. Đang lúc thanh toán, cô tiếng ồn ào ngoài cửa bèn thò đầu ngó . Một đám đàn ông đang vây quanh một lôi xềnh xệch trong ngõ. Dưới đất rơi một cái bọc vải đỏ, giống y chang cái bọc Trân Mẫn đeo lúc khỏi núi.
Nam Cửu chẳng màng lấy đồ, cắm đầu chạy vụt khỏi tiệm. Lúc cô xông trong ngõ, ba gã đàn ông đang giở thói côn đồ với Trân Mẫn. Chúng hăm dọa sẽ x.é to.ạc quần áo của cô , để bàn dân thiên hạ xem cô là thứ lăng loàn nào, còn dọa sẽ lôi cô về bán cho lão Vương mù cùng làng.
Nam Cửu vớ lấy viên gạch chân tường, lao thẳng trong ngõ. Mái tóc bạch kim dài thướt tha của cô quá đỗi nổi bật, tiếng đồn về cô tiểu thư thành phố, cháu gái ông chủ Tống đến thăm đồi chè lan xa, nên mấy gã nhận Nam Cửu ngay tắp lự. Thái độ của chúng với Nam Cửu còn vẻ kiêng dè, chỉ khuyên cô đừng chõ mũi chuyện nhà , mau tránh xa.
"Bọn chúng tưởng em là em gái của Tống Đình nên dám gì em . Lúc em xông lên, chị chạy ngay , tuyệt đối đấy!"
Đó là câu cuối cùng Nam Cửu kịp với Trân Mẫn. Vừa vung viên gạch lên, cô dồn sức đẩy mạnh Trân Mẫn .
Trân Mẫn dám chần chừ, cũng chẳng dám ngoái đầu , cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đến đồn công an thị trấn. Lúc dẫn theo cảnh sát con ngõ, bóng dáng Nam Cửu bặt tăm. Ông lão bán táo cạnh đó kể, cô gái đám lôi mất .
Chẳng chần chừ phút nào, Trân Mẫn tức tốc chạy về đồi chè tìm Tống Đình.
Tống Đình lao xe, gọi điện cho xưởng trưởng Lưu: "Chuẩn tiền mặt, lập tức tới thôn Hắc Thạch Oa, nhanh lên."
Thôn Hắc Thạch Oa tít núi Nam Càn, một cái thung lũng sâu hoắm. Hồi đường xá , nhiều trong thôn cả đời cũng từng bước chân khỏi ngọn núi lớn. Tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu máu, con gái sinh cơm đủ no, áo đủ mặc, ốm đau cũng chẳng tiền mà chữa, nên phần lớn đều c.h.ế.t yểu. Đàn ông trong thôn thì nhiều, chuyện lấy vợ thành nan giải. Chẳng cô gái nào ngoài núi gả cái xó rừng rú . Để vợ, đàn ông trong thôn từ một thủ đoạn đê hèn nào.
Mấy năm , gia đình ngoài mò đến thôn Hắc Thạch Oa tìm con gái. Chẳng những tìm thấy , còn dân làng hùa đ.á.n.h đuổi khỏi thôn. Báo công an cũng chẳng ăn thua, đàn ông trong thôn đoàn kết một lòng một , còn đàn bà thì cấm cản, ai dám hó hé nửa lời. Không bằng chứng, tìm , công an cũng chẳng cớ mà cưỡng chế. Rốt cuộc, vụ đó cũng rơi dĩ vãng.
Sắc trời dần tối sầm . Những tia nắng cuối ngày rọi qua tán cây rậm rạp, hắt xuống thứ ánh sáng đỏ cam quái gở. Con đường núi nhỏ hẹp, gập ghềnh, một bên là vách núi dựng , bên là vực sâu thăm thẳm. Tiếng động cơ xe gầm rú như tiếng gầm thét của một con dã thú dồn đường cùng.
Bàn tay Tống Đình siết chặt lấy vô lăng đến mức trắng bệch. Con đường núi nhấp nhô, quanh co mắt như đang méo mó, biến dạng. Cả ngọn núi như đang đè nặng lên đôi vai đang gồng cứng của . Lời của Nam Cửu đêm qua ngừng văng vẳng trong đầu: "Anh sẽ hối hận đấy!"
Từng chữ, từng chữ như những mũi kim sắc nhọn, ghim chi chít trái tim . Cơn đau thắt nghẹt thở chẹn lấy yết hầu, như x.é to.ạc lồng ngực.
Bóng tối từ thung lũng bò dần lên, đỉnh núi nhòa , vạn vật chìm bóng chiều tà với vẻ tĩnh mịch, ma mái.
Trân Mẫn và bác Tám ở ghế . Xe càng tiến gần thôn Hắc Thạch Oa, cô càng run lẩy bẩy, những hình ảnh kinh hoàng ngừng chớp nháy trong đầu. Sống ở nhà họ Chu hơn một năm trời, ngoài những trận đòn roi tủi nhục, cô từng tận mắt chứng kiến những cô gái trẻ em nhà chúng xâu xé, chà đạp .
Cô dám hé nửa lời, thậm chí dám , những ngón tay run bần bật, liên tục gõ gõ lên đầu gối.
Ánh đèn pha chiếu rọi thôn Hắc Thạch Oa. Theo chỉ dẫn của Trân Mẫn, chiếc xe rẽ sóng qua những con đường đất lầy lội, dừng xịch cổng lớn nhà họ Chu. Tống Đình bảo Trân Mẫn cứ im xe, đừng xuống. Bác Tám và bí thư thôn Hướng Trị Dương cùng cũng bước xuống, đập cửa nhà họ Chu, chuẩn đối chất.
Nghe tiếng động ồn ào, Chu Đại Hải vác chiếc rìu chạy , cắm phập xuống nền đất cổng, hùng hổ gào thét, chối bay chối biến là ở đây. Hắn bảo giữa đường vứt con ranh đó xuống xe , tự mà tìm.
Bác Tám và Hướng Trị Dương đưa mắt . Núi non mênh mông, trời tối om thế , tìm ở xó xỉnh nào?
Trong lúc hai còn đang bàn tính xem , Tống Đình lướt qua họ, xông đến bóp cổ Chu Đại Hải. Bàn tay siết chặt như nghiền nát xương cốt đối phương, gằn từng chữ: "Người ?"
Mặt Chu Đại Hải tái mét, gã vung rìu c.h.é.m phứa phựa về phía Tống Đình. Tống Đình né, cũng lùi. Đôi mắt như hai vũng m.á.u sâu hun hút, hằn lên những tia m.á.u vằn vện, trừng trừng gã đầy hung bạo.
Bác Tám vội vã chạy tới, ghì chặt chiếc rìu trong tay Chu Đại Hải xuống.
Chu Đại Hải ánh mắt hung hãn của Tống Đình cho khiếp vía, đành chùn tay. Lần gã dẫn đến đồi chè gây rối, phá nát một vạt chè. Không lâu , nhà gã đội thanh tra xây dựng ập đến, đòi tháo dỡ công trình trái phép. Sau ba cảnh cáo thành, xe ủi tới san phẳng nhà gã.
Kể từ dạo đó, gã ghim sâu cái tên Tống Đình lòng. Cũng từng nung nấu ý định trả thù, nhưng lân la dò la mới tên dạng . Bề ngoài thì lịch thiệp, nhưng bên trong thì thâm sâu khó lường.
Gã dám bén mảng đến đồi chè tìm Trân Mẫn, phần lớn cũng vì e dè đó là địa bàn của Tống Đình. hôm nay, Tống Đình ngang nhiên bước lãnh địa của gã.
Gã nhếch mép nhạt, rống lên một tiếng. Chớp mắt, một đám đàn ông lố nhố từ ùa , tay lăm lăm nông cụ, vây kín chiếc xe và đám của Tống Đình.
Hướng Trị Dương vốn là từng trải qua bao sóng gió. Thấy tình hình căng thẳng, ông giơ tay hiệu cho hạ hỏa, cất giọng sang sảng: "Cô gái làng chúng đám thanh niên làng các đưa . Đều là chung một khúc sông, ăn chung một hạt gạo, xét về lý về tình, các cũng cho chúng một câu trả lời thỏa đáng."
"Trả lời gì mà trả lời, ai thấy ở làng chúng mà đòi?"
" đấy!"
Một tên lên tiếng, cả đám hùa theo ầm ĩ.
"Có trấn thấy." Hướng Trị Dương cố gắng giữ bình tĩnh, thương lượng.
Một tên khác lập tức vặc : "Thấy thì mà tìm đó, chúng chẳng thấy cái quái gì sất."
Chu Đại Hải cầm chiếc rìu, nụ nham hiểm lướt qua khuôn mặt. Tiếng khẩy thi vang lên trong đám đông.
Nghe tiếng ồn ào, trưởng thôn vội vã chạy . Trông thấy Hướng Trị Dương, ông kinh ngạc: "Sao ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-23-nam-hai-dai-hoc-16.html.]
" tới để đòi . Làng các bắt giữ nhà của ông chủ Tống, như hợp lý ?"
Người dân trong thôn thể quen Hướng Trị Dương, nhưng trưởng thôn Triệu thì nắm quá rõ lai lịch của ông. Hướng Trị Dương tiếng huyện, ăn học, các chính sách ưu đãi cho vài thôn xung quanh đây đều nhờ ông lo liệu thủ tục. Nay đích ông cất công đến đây, cái thể diện dù cũng nể nang, cho trót.
Trưởng thôn Triệu lập tức sang đám dân làng đang lăm lăm nông cụ: "Người ở nhà các ?"
Mọi nhao nhao lắc đầu. Trưởng thôn Triệu sang Chu Đại Hải. Chu Đại Hải nhếch mép, nhổ toẹt bãi nước bọt về phía Tống Đình: "Không ."
Trưởng thôn Triệu Hướng Trị Dương, : "Anh thấy đấy, ở đây, chúng cũng hết cách, thể tự nhiên hô biến một sống . Hay là gọi vài núi tìm xem ?"
Bác Tám hừ lạnh một tiếng, dõng dạc với dân thôn Hắc Thạch Oa: "Thôn Càn Tỉnh chúng với thôn Hắc Thạch Oa các bao nhiêu mối thông gia, các tự nhẩm tính . Nếu các dám động đến của thôn chúng , thì , đừng hòng đứa nào ló mặt xuống núi."
Người dân thôn Hắc Thạch Oa xuống trấn, con đường mòn cheo leo núi là lối duy nhất, mà thôn Càn Tỉnh chễm chệ ngay giữa sườn núi. Dân làng Càn Tỉnh, điển hình như bác Tám, từ ngày chuyển sang trồng chè, tính tình cũng hòa nhã, hiếu khách hơn, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc họ đ.á.n.h mất bản tính cương trực, quả cảm. Còn nhớ năm nào, dân làng Hắc Thạch Oa sức cản trở đội thi công đường, hòng vòi vĩnh chút đỉnh. Chính làng Càn Tỉnh vác cuốc vác xẻng lên núi bảo kê cho đội thi công. Những cuộc xô xát liên miên xảy , dân Hắc Thạch Oa tất nhiên hiểu quá rõ sức nặng của câu "đừng hòng đứa nào ló mặt xuống núi" từ miệng bác Tám.
Trưởng thôn Triệu nháy mắt với Chu Quý, bố của Chu Đại Hải. Chu Quý định bước , Chu Đại Hải vung rìu lên chặn ngay mặt bố.
Hai tia sáng chói lóa từ xa hắt tới. Chiếc xe của xưởng trưởng Lưu từ từ tiến đầu thôn. Tống Đình liếc qua, đó , ánh mắt rực lửa xoáy thẳng Chu Đại Hải: "Bao nhiêu tiền thì thả ?"
Đồng t.ử Chu Đại Hải co rút liên hồi, đôi mắt ti hí hằn lên tia sáng tham lam. Tiếng tranh cãi xung quanh dần tắt lịm, khí bỗng chốc căng như dây đàn. Gió thổi lướt qua chiếc sọt tre ngoài sân, tạo nên những tiếng vi vu rờn rợn. Vài bất giác len lén đưa mắt về phía Chu Đại Hải.
"Mười vạn."
Hai chữ thốt khỏi miệng Chu Đại Hải, phần còn chỉ là sự im lặng c.h.ế.t chóc treo lơ lửng đầu .
Trân Mẫn hoảng hốt bám chặt cửa kính xe. Tiền sính lễ của cô chỉ còn nợ hơn ba vạn nữa là trả xong, Chu Đại Hải rõ ràng đang thừa cơ há miệng sư tử, đòi hỏi vô lý.
Hành động của cô thu hút sự chú ý của Chu Đại Hải. Hắn liếc mắt sang, chỉ tay Trân Mẫn đang trong xe, với Tống Đình: "Bao gồm cả chuyện của con đàn bà , tính sổ một cho xong."
Trân Mẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , bám lớp kính, móng tay cắm sâu da thịt.
Ánh đèn pha ngày một gần hơn. Chiếc xe màu đen phanh kít phía Tống Đình, ba đàn ông bước xuống. Tống Đình hướng mắt về xưởng trưởng Lưu: "Đồ ?"
"Trong cốp xe." Xưởng trưởng Lưu bảo mở cốp.
Tống Đình vòng phía xe, cúi lôi mười cọc tiền. Không một lời mặc cả, ném thẳng Chu Đại Hải: "Thả ."
Chu Đại Hải ngờ Tống Đình sòng phẳng đến . Hắn ung dung nhặt từng cọc tiền lên, đưa cho bố . Xong xuôi, thẳng dậy, các thớ cơ mặt co giật từng hồi như một kẻ bệnh hoạn: " bảo mười vạn, nhưng hết điều kiện kèm."
"Thằng ranh con, mày chán sống hả?" Bác Tám tức điên , m.á.u nóng bốc phừng phừng.
Ngay cả Hướng Trị Dương cũng sa sầm mặt mày: "Chuyện bàn xong xuôi, đổi là đổi?"
Trưởng thôn Triệu hắng giọng, liếc Chu Đại Hải, ngầm nhắc nên điểm dừng.
Xưởng trưởng Lưu dẫn theo hai đàn ông hộ pháp áp sát nhà họ Chu. Thấy , đám dân làng lăm lăm nông cụ cũng ùa lên, hai bên xô xát, xô đẩy , khí căng như dây đàn.
Bác Tám xông lên, lấy cản , dùng hết sức bình sinh lao thẳng đám đông. Tống Đình lợi dụng lúc hỗn loạn để xông . Một thanh niên cầm xẻng xông tới cản đường, tung một cú đá, khiến cả lẫn xẻng văng , ngã lăn xuống đất, xông thẳng cổng lớn nhà họ Chu.
Mẹ Chu khản cổ gào lên: "Không ở đây, ở đây , mau , !"
Tống Đình bỏ ngoài tai, lùng sục khắp các phòng nhưng thấy bóng dáng Nam Cửu . lúc gót định bước , trái tim chợt hẫng một nhịp, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chuyện kinh động đến cả làng, thế mà tuyệt nhiên thấy thằng con thứ hai nhà họ Chu . Linh cảm chẳng lành như một vết nứt lan rộng, phát tiếng răng rắc chói tai, đe dọa sự an nguy.
Đôi mắt Tống Đình long lên sòng sọc, đỏ ngầu, tiếng rống x.é to.ạc màn đêm: "Nói mau, còn điều kiện gì nữa?"
Những tiếng cãi vã, c.h.ử.i rủa, xô đẩy đều ngừng bặt, sự lộn xộn ở cổng như tua chậm .
Chu Đại Hải vạch đám đông bước , giẫm nát chiếc sọt tre, những nếp nhăn mặt gã méo mó thành những bóng đen kỳ dị. Đôi mắt gã trừng trừng Tống Đình, chứa chan sự thù hận thèm che giấu: "Chỉ một điều kiện thôi. Năm ngoái lên đồi chè tìm con vợ tao, của mày tặng tao một đấm, tao vẫn ghim trong lòng vụ đó."
Không khí vốn ngột ngạt nay càng thêm đặc quánh, hệt như một tấm chăn len ướt đẫm, bốc mùi bùn đất ngai ngái. Tống Đình chẳng chút đắn đo, từng bước, từng bước tiến gần Chu Đại Hải. Đế giày nghiền nát đám sỏi đá, tạo nên những tiếng lạo xạo trầm đục, lún sâu lớp đất.
Bác Tám tức giận mắng mỏ: "Đừng thèm đếm xỉa đến thằng ranh đó, để về làng gọi ."
Không còn thời gian nữa, chậm thêm một phút, Nam Cửu chịu thêm một phần đau khổ.
Mặc kệ lời can ngăn của bác Tám và xưởng trưởng Lưu, Tống Đình dừng mặt Chu Đại Hải, ngẩng cao đầu.
"Bịch!" Tiếng nắm đ.ấ.m đập mạnh xương cốt vang dội x.é to.ạc màn đêm. Những tiếng ho húng hắng cùng những tiếng bước chân xì xào xung quanh lập tức tắt lịm.