Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 24: Năm hai đại học 17
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:42
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy , danh tiết của phụ nữ còn quan trọng hơn cả mạng sống. Quần áo của Trân Mẫn xé rách tả tơi. Giữa Nam Cửu và Trân Mẫn vốn chẳng thiết gì, cô thể mặc kệ chị , ngoảnh mặt bước , trốn một góc gọi cảnh sát. Dù chọn cách nào nữa, bỏ mặc cô gái 22 tuổi giữa bầy sói đói, chờ chúng lột sạch quần áo ném giữa đường cũng là một tội ác. Cô dám chắc những lời đàm tiếu, những nụ khinh miệt và ánh mắt dè bỉu của đời dồn phụ nữ trẻ đường cùng .
Cô thể chọn kẻ bàng quan lạnh lùng, hoặc tay ngăn cản một cuộc tàn sát. Nam Cửu chọn vế thứ hai.
Lúc chạm mặt với mấy gã thanh niên trong ngõ, Nam Cửu nhận thấy chúng phần e dè Tống Đình, cô bèn mượn danh nghĩa của để tạo cơ hội cho Trân Mẫn chạy thoát .
Thế nhưng, khi Nam Cửu ném gạch chúng hòng thừa cơ tẩu thoát, bọn chúng đột nhiên đổi ý, lôi xệch cô lên xe, bắt về thôn.
Trên đường , Chu Nhị Hải giật lấy điện thoại của Nam Cửu, tiện tay bóp chặt cằm cô. Khuôn mặt cô ló khỏi mái tóc xõa tung. Ánh mắt rực lửa, cảnh giác như một con sói dồn chân tường, toát lên vẻ hoang dại thuần hóa, lập tức x.é to.ạc bầu khí trong xe. Vẻ của cô hề nữ tính, yếu mềm mà mang đầy tính sát thương, khiến thể rời mắt.
Nam Cửu giằng mạnh tay khỏi tay Chu Nhị Hải. Gã tính giở trò tiếp thì Chu Đại Hải ngăn . Hắn cảnh cáo thằng em: "Đừng động nó."
Vừa xuống xe, mấy gã đàn ông định xúm lôi kéo cô. Nam Cửu quát lớn: "Đừng đụng , ? tự ."
Bọn chúng đưa Nam Cửu về nhà Chu Đại Hải. Lão Chu Quý phận của Nam Cửu, sợ rước thôn Càn Tỉnh tới, bèn hỏi con trai định tính .
Chu Đại Hải bảo rằng đang đợi bọn họ, tiền cất nhà thể đổ sông đổ biển , đòi hết.
Lão Chu Quý nhắc nhở , thể giấu trong nhà.
Chu Đại Hải lập tức quyết định giấu Nam Cửu xuống căn nhà tranh ở chân núi. Lúc về nhà, Chu Nhị Hải đang mẩy, đòi cưới Nam Cửu vợ. Gã từng thấy cô gái nào da dẻ trắng trẻo, nuột nà đến thế.
Chu Đại Hải giáng một cú tát gáy Nhị Hải, tuyên bố thẳng thừng, tiền cầm tay thì đụng cô .
Bà Chu xen : "Nghe mày . Chờ lấy tiền, bảo nó tìm cách rước con ranh về cho mày, chửa thì đố nó chạy ."
Nhị Hải chẳng lọt tai chữ nào từ và trai, chỉ lọt đúng hai từ " chửa". Gã mới ngoài hai mươi, đang tuổi bừng bừng sức sống mà mãi vẫn vợ. Nằm chèo queo giường, nghĩ đến hình nuột nà và làn da trắng bóc của Nam Cửu, m.á.u nóng trong cứ thế sôi lên, bốc lên não khiến lý trí lu mờ.
Gã như ma xui quỷ khiến, lồm cồm bò dậy, lẻn cửa chuồn thẳng xuống chân núi.
...
Chu Đại Hải khóa cửa căn nhà tranh rời , tiếng bước chân kịp khuất, Nam Cửu lập tức bật dậy khỏi đống rơm rạ, dùng sức đá mạnh cửa. Ngặt nỗi ổ khóa đồng bên ngoài quá kiên cố, cô đạp mỏi chân thì cánh cửa vẫn trơ trơ suy suyển.
Đạp cửa ăn thua, Nam Cửu xoay trở tìm kiếm vật dụng thể tận dụng .
Ngoài đống rơm và phân bò, góc tường còn một vại gạo. Cô vươn hai tay ôm lấy miệng vại, cố sức bê lên. vại gạo nặng trịch, cô vận hết công lực mà nó vẫn y vị chẳng nhúc nhích tẹo nào. Ánh mắt cô dời sang chiếc bếp lò bỏ hoang. Bếp đắp bằng gạch đá và bùn đất. Cô cào cấu móng tay rớm m.á.u cũng chẳng bóc viên gạch nào. Vòng bếp, cô chỉ thấy một đống rơm rạ mục nát, đến một cành củi khô cũng chẳng .
Đột nhiên, Nam Cửu về phía đống rơm rạ lúc . Một chân ghế gỗ lấp ló lớp rơm.
Cô vội vã vạch rơm, lôi chiếc ghế đẩu gỗ thấp tịt quăng mạnh xuống sàn. Nền đất mềm xèo vô tình giảm bớt lực va đập. Cô đành xách ghế lên nện rầm rầm bếp lò. Cái ghế cuối cùng cũng vỡ toác, nhưng như ý cô .
Bằng sức mạnh của một kẻ dồn đường cùng, cô nện, đập, đập nữa... Chiếc ghế nát bươm, vỡ vụn thành từng mảnh. Cô khom nhặt cái chân ghế sắc nhọn nhất, chà xát miệt mài bức tường nhám xịt cho đến khi nó sắc lẹm.
Bên ngoài tiếng động, tiếng bước chân hối hả, vội vã vọng . Cô luống cuống giấu thanh gỗ đống rơm rạ, thu xổm xuống, lưng áp sát tường.
Tiếng ổ khóa đồng va đập lách cách, ánh sáng bên ngoài ùa cánh cửa khóa chặt. Chu Nhị Hải to con lực lưỡng hiện cửa. Hắn thở hổn hển, nhịp thở gấp gáp dị thường, đôi mắt thô lố dán chặt Nam Cửu.
Nam Cửu ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, gằn giọng lạnh ngắt: "Mày gì?"
Chu Nhị Hải gù lưng, giọng run lên vì hưng phấn: "Chỗ vắng tanh, cô em đừng chống cự, sẽ xong nhanh thôi."
Gã cuống cuồng cởi thắt lưng, thở phì phò lao về phía Nam Cửu.
Nam Cửu vung chân đạp tới nhưng gã bắt lấy cổ chân. Trong lúc giằng co, giày cô tuột mất. Cô vội giơ chân lên, đạp mạnh chân trái gã. Gã loạng choạng ngã nhào đất.
Mùi phân súc vật hôi thối nồng nặc trong khí, ép cạn chút dưỡng khí ít ỏi. Trái tim Nam Cửu đập thình thịch liên hồi như vỡ tung lồng ngực. Cô hét lên với Chu Nhị Hải: "Bố tao là Đội trưởng Đội Hình sự tỉnh, cán bộ cấp phòng, ông tống tù đếm xuể. Mày dám đụng tao một ngón tay, bố tao sẽ cho mày mọt gông trong tù!"
Đây là Nam Chấn Đông "ngầu" nhất qua lời kể của con gái.
Bị khí thế sắc bén của Nam Cửu dọa cho khiếp vía, lý trí của Chu Nhị Hải kịp về trong tích tắc, hành động của gã chững .
Chớp lấy thời cơ, tay Nam Cửu thò xuống lớp rơm rạ, nắm chặt lấy thanh gỗ mài nhọn hoắt.
Cơ hội chỉ một, sơ sẩy là coi như xong, thậm chí còn chọc giận đối phương hơn.
Không khí đặc quánh như kéo căng đến nghẹt thở. Từng giây trôi qua dài đằng đẵng. Ánh mắt cô dán chặt hình gớm ghiếc mặt, nỗi sợ hãi và quyết tâm hòa một, hóa thành sức mạnh điên cuồng, sẵn sàng đồng quy vu tận.
Sự khựng của Chu Nhị Hải chỉ diễn trong chốc lát. Cuối cùng, d.ụ.c vọng vẫn đ.á.n.h gục lý trí, gã như con thú say mồi, lao đè lên Nam Cửu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-24-nam-hai-dai-hoc-17.html.]
...
Khi kéo đến chân núi, Chu Đại Hải liếc mắt thấy ổ khóa đồng chỏng chơ đất. Ổ khóa chỉ thể mở từ bên ngoài, gã bèn hiểu chuyện gì đó, mặt tái mét. Chưa kịp phản ứng, Tống Đình tung một cước đạp văng cánh cửa.
Trong căn phòng lờ mờ và sực mùi hôi thối, Nam Cửu đầy m.á.u me, cuộn tròn bếp lò. Tầm của Tống Đình thu hẹp , cảm giác nặng nề như nghiền nát xương cốt giáng mạnh thái dương, giác quan của trong chớp mắt như x.é to.ạc thành từng mảnh.
Tống Đình sải bước tiến về phía Nam Cửu. Quần áo xộc xệch, chiếc giày rơi lăn lóc, mái tóc rối tung dính đầy rơm rạ và vệt m.á.u chói mắt cô như những nhát dao, cứ mỗi bước tiến gần, cứa thêm một nhát trái tim .
Anh khựng mặt Nam Cửu, từ từ xổm xuống. Giọng như nghiền nát, méo mó, khàn đặc và khô khốc: "Bị thương ở thế?"
"Không m.á.u của ." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vỡ vụn như thể trải qua một trận cuồng phong, đ.â.m thẳng tim Tống Đình.
Anh cởi phăng áo khoác, khoác lên Nam Cửu phắt , ánh mắt sắc như d.a.o cắm thẳng Chu Nhị Hải đang tựa tường.
Chiếc áo cộc tay của Chu Nhị Hải nhuốm đầy máu. Đầu nhọn của thanh gỗ đ.â.m xuyên qua bụng gã, dăm gỗ vẫn còn găm da thịt. Quần gã tụt xuống tận đầu gối, phơi bày cặp đùi đen nhẻm. Trông thấy trai, gã gắng gượng bám tường toan lê bước ngoài.
Tấm lưng trần của Tống Đình ánh sáng lờ mờ hiện lên như một bức tường đầy bạo lực. Chu Nhị Hải mới một bước, Tống Đình ập đến từ phía . Với sự tàn bạo và khát m.á.u tột độ, tóm lấy cổ gã, quật mạnh xuống đất. Chẳng để gã kịp phản kháng, những nắm đ.ấ.m rắn như đá giáng liên tiếp xuống, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe. Chu Nhị Hải lấy hai tay ôm đầu, đau đớn lăn lộn sàn nhà.
Tống Đình nện từng cú đ.ấ.m như trời giáng xuống Chu Nhị Hải. Mỗi khối cơ bắp cuồn cuộn cơ thể đều căng phồng lên thành những khối u rắn chắc, ẩn chứa sức mạnh kinh hồn.
Chu Đại Hải vội vã sai kéo em trai . Đám bác Tám cũng hộc tốc chạy , miệng ngừng can ngăn Tống Đình: "Đừng đ.á.n.h nữa, c.h.ế.t bây giờ." Thế nhưng, lúc Chu Nhị Hải lôi , bác Tám vẫn kiềm mà bồi thêm một cú đá gã.
Tống Đình tiến đỡ Nam Cửu đang vững. Dựa vòng tay , Nam Cửu gắng gượng dậy từ đống rơm rạ, lò cò bằng một chân. Tống Đình cúi xuống , hỏi cô: "Bị ?"
"Trẹo chân ."
Tống Đình nhẹ nhàng đặt cô xuống đống rơm, tìm giày xỏ cho cô bế thốc Nam Cửu lên, sải bước dài hướng thẳng ngoài làng.
Nam Cửu tựa đầu khuôn n.g.ự.c trần vạm vỡ của Tống Đình. Lắng nhịp thở nặng nhọc và tiếng tim đập thình thịch, cơ thể cô đang căng cứng cả một buổi tối cuối cùng cũng buông lỏng, cảm giác kiệt sức dần bủa vây.
Sắp tới xe, Tống Đình nghiêng , thì thầm với xưởng trưởng Lưu: " gửi Tiểu Cửu cho , đưa rời , đợi ở đầu đường núi thôn Càn Tỉnh."
Tống Đình đặt Nam Cửu lên băng ghế chiếc xe màu đen, mở cửa xe SUV cho Trân Mẫn chuyển sang xe xưởng trưởng Lưu. Anh vỗ mạnh lên mui xe, chiếc xe vọt , lao vút khỏi thôn Hắc Thạch Oa.
Tống Đình chiếc xe khuất bóng, đó mới xoay mở cửa xe, lấy tua vít từ hộp đựng đồ cầm chặt trong tay. Anh sang bảo bác Tám và Hướng Trị Dương: "Hai bác cứ xe đợi cháu một lát, đừng xuống nhé."
Mặt trăng những đám mây dày đặc che khuất, thi thoảng mới rọi xuống vài tia sáng yếu ớt nhạt nhòa. Con đường đất ngoằn ngoèo tựa như con rắn trườn trong bóng tối âm u.
Nam Cửu ngoảnh đầu , ánh mắt dán chặt kính hậu. Cô thấy bóng lưng Tống Đình một nữa tiến về phía đám dân làng hung hãn .
Chiếc xe xóc lên dữ dội khi đè qua đống gạch vụn, cua nhanh khỏi làng, che khuất tầm của Nam Cửu.
...
Mấy dân lúc ở cổng nhà họ Chu cuống cuồng chạy đến trạm xá gọi bác sĩ tới băng bó. Đám còn đang xúm xít quanh Chu Nhị Hải. Tống Đình túm lấy một tên quẳng sang một bên, xông thẳng vòng vây, áp sát Chu Nhị Hải. Đám dân làng còn đang ngơ ngác kịp định thần, mũi tua vít sắc nhọn chĩa thẳng yết hầu Chu Nhị Hải.
"Mày đụng cô ?" Ánh mắt Tống Đình tựa như mũi dùi băng giá, cắm sâu từng khúc xương của Chu Nhị Hải. Chiếc tua vít lạnh toát tay chẳng khác nào khẩu s.ú.n.g lên nòng, bóp nghẹt mạng sống của gã.
Bị áp chế bởi sát khí bức , Chu Nhị Hải co rúm vì sợ hãi, giọng líu nhíu, run lẩy bẩy: "Không, ... thề là ..."
Ánh mắt Tống Đình quét qua đám đông, giọng lạnh lùng đến tận xương tủy như đ.â.m thủng màng nhĩ của từng : "Nếu tao mà đứa nào trong đám tụi mày dám bép xép chuyện đêm nay ngoài, cả cái làng đừng hòng yên !"
Nửa trần trụi của Tống Đình ánh trăng nhợt nhạt hiện lên như một con ác thú cuồng nộ. Anh buông Chu Nhị Hải , xoay tiến về phía Chu Đại Hải, “Bốp" một tiếng, cú đ.ấ.m nện thẳng xương gò má, trả đủ món nợ lúc nãy.
Lão Chu Quý bừng tỉnh, túm vội cây nông cụ lao về phía .
Tống Đình hề ham chiến, mở cửa xe và nhảy phóc lên. Cánh cửa xe đóng sầm , chặn đám dân làng đang ào ạt ùa tới. Tiếng động cơ gầm rú, lốp xe cọ xát dữ dội mặt đường, chiếc xe lao vụt , bỏ ngôi làng mờ nhạt lưng.
Những hòn đá ném theo, rơi lốp bốp đuôi xe, tạo những âm thanh rầm rập chói tai. Tống Đình giữ c.h.ặ.t t.a.y lái, mảy may ngoái đầu, nhấn ga tăng tốc hết mức.
Chiếc xe của xưởng trưởng Lưu đang đỗ con đường núi. Nam Cửu mở cửa bước xuống, phóng tầm mắt về con đường tối thui. Bóng tối vô tận như hút cạn những tia sáng le lói còn sót trong đôi mắt cô, cho đến khi ánh đèn xe chói lòa từ ngã rẽ cuối đường thắp sáng hy vọng.
Chiếc SUV x.é to.ạc màn đêm, lao nhanh về phía cô. Xe dừng mặt Nam Cửu, Tống Đình hạ kính xuống cô: "Lên xe."
Nam Cửu mở cửa xe, cùng Trân Mẫn lên chiếc xe của Tống Đình. Chiếc xe từ từ lăn bánh, chạy ngang qua xe xưởng trưởng Lưu. Xưởng trưởng Lưu hạ cửa kính, Tống Đình đầu dặn dò: "Giao bộ chứng cứ cho cảnh sát, khởi kiện ngay lập tức."
Xưởng trưởng Lưu đáp lời. Cả hai chiếc xe cùng kéo kính lên, chia ngả ngay đầu làng.