Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 25: Năm hai đại học 18

Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:43
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe rẽ thôn Càn Tỉnh, bác Tám và đều về nhà. Trân Mẫn cũng cùng đường với họ, lặng lẽ theo . Đi mấy bước, cô , dừng mặt Tống Đình, ánh mắt phức tạp : "Anh Tống, cảm ơn . Khoản tiền đó, coi như em nợ ."

"Cô nợ , khoản tiền đó chi vì Tiểu Cửu."

Nam Cửu tựa cửa xe, đôi mắt khẽ cụp xuống, yết hầu khẽ chuyển động, những lọn tóc vương trán bay bay trong gió đêm.

Trân Mẫn sang Nam Cửu, khóe môi cô mím chặt, thả lỏng, cô thu ánh và rảo bước theo bác Tám.

Nam Cửu vẫn đang nắm chặt chiếc áo của Tống Đình. Thấy bước tới, cô giơ tay đưa áo cho . Tống Đình nhận lấy, chỉ hỏi cô: "Chân cô ?"

"Giờ thì đỡ nhiều ."

Vừa dứt lời, cánh tay Tống Đình luồn qua lưng cô, một nữa bế cô lên.

Cơ thể Nam Cửu bỗng chốc hẫng lên trung, cô vô thức vòng tay qua cổ , kinh ngạc thốt lên: " bảo đỡ nhiều , thể tự mà."

"Ừ." Tống Đình ừ một tiếng, nhưng vẫn ôm chặt cô trong vòng tay.

Ánh trăng bạc chiếu rọi sống mũi cao thẳng của , giữa hai hàng lông mày hằn sâu vài nếp nhăn. Đường nét khuôn mặt căng cứng, toát lên sự đè nén nặng nề, khiến bầu khí xung quanh cũng trở nên ngột ngạt.

Nam Cửu gục đầu n.g.ự.c . Trải qua một phen kích động, giọng cô vẫn còn nghèn nghẹt: " đ.â.m bụng , liệu ?"

"Không c.h.ế.t ." Tống Đình dùng bốn chữ ngắn gọn để xoa dịu trái tim đang nhảy nhót bất an của cô.

"Anh đưa tiền cho bọn chúng ?"

"Người của xưởng trưởng Lưu chụp bằng chứng bọn chúng tống tiền. sẽ dùng biện pháp pháp lý bắt chúng ói hết."

Nam Cửu thở phào nhẹ nhõm, hiếm khi cô thu những gai góc , trở nên ngoan ngoãn và dịu dàng. Giọng cô mềm mại như gió đêm, thì thầm bên tai : " để chạm ."

Trái tim đập mạnh như trống vỗ bên tai cô. Cánh tay dần siết chặt , mang cô băng qua những luống chè. Đến khi Nam Cửu ngẩng đầu lên, cô mới nhận hai trở về ngọn đồi nhỏ , mà đang giữa đồi chè mênh mông.

Tống Đình bước đến một căn nhà gỗ và nhẹ nhàng đặt cô xuống. Nam Cửu tựa lưng cánh cửa, ngước , thắc mắc: "Anh đưa đến đây gì?"

Tống Đình cúi đầu xuống, bờ vai rộng lớn của che khuất cô. Hơi thở của hai hòa quyện : " hối hận ."

Đôi mắt rực lửa, ngọn lửa đó truyền thẳng cơ thể cô, khiến cô run lên bần bật. Cô rướn cổ, xích gần, khẽ chạm môi , chỉ là một cái chạm thoáng qua lùi , ngập ngừng nơi ranh giới của sự thăm dò.

Anh hiểu rõ nên, cô thể mặc sức càn, thể chẳng cần để ý đến điều gì. thì thể, vẫn nhắm mắt cho qua.

Cô do dự ngước lên, thẳng mắt . Ánh mắt chăm chú ở cách cực gần, đôi mắt vốn dĩ luôn giữ sự điềm tĩnh, bất tri bất giác ngưng tụ thành một màu đen đặc quánh thể hòa tan.

Cô trở nên bạo dạn hơn, nghiêng về phía , dán môi lên môi , mơn trớn một cách dịu dàng. Đã nếm thử sự cuồng nhiệt môi , thể bằng lòng với việc chỉ lướt qua như thế? Những cái mơn trớn dịu dàng dần trở nên vội vã, nhịp thở của cô cũng theo đó mà loạn nhịp.

Anh gì. Cuộc chiến giữa lý trí và buông thả đang giành giật bánh lái. Anh là cầm lái trong cơn bão, thể chở thuyền cũng thể đắm thuyền.

ngay tại khoảnh khắc , buông dung túng cho cô.

Vòng tay Tống Đình siết chặt eo cô, kéo cơ thể cô áp sát . Anh cúi xuống, phủ kín môi cô, đầu lưỡi lặng lẽ trượt qua kẽ môi, thở của cả hai quấn chặt lấy thành những sợi tơ vô hình.

Thời gian như ngừng trôi, Nam Cửu chẳng nụ hôn kéo dài bao lâu, tâm trí cô chìm vùng lầy trống rỗng, ý thức dần sụp đổ.

So với nụ hôn điên cuồng, dữ dội , nụ hôn giống như một liều t.h.u.ố.c an thần. Mỗi khẽ di chuyển đều mang theo sự mơn trớn dịu dàng, kéo cảm xúc của cô từ cơn bão tố trở về bến đỗ bình yên.

Tống Đình đẩy cửa, nhường Nam Cửu bước trong. Đôi tai cô vẫn ửng đỏ, thở dốc như thể uống rượu, lâng lâng như say. Dù bước phòng, nhưng sức nặng của cơ thể cô vẫn tựa vòng tay .

Ánh đèn trong phòng bật sáng, ánh mắt Nam Cửu khẽ rung động, một chiếc bánh kem sinh nhật đặt ngay giữa bàn.

"Vốn định cùng cô tổ chức sinh nhật, ai ngờ sáng sớm cô chạy mất tăm." Tống Đình đóng cửa, kéo Nam Cửu xuống ghế.

" cứ tưởng..." Nam Cửu buột miệng thốt ba chữ bỗng chốc im bặt. Cảm giác hối hận, bực dọc xen lẫn với sự bất ngờ, mừng rỡ trộn lẫn như gia vị đổ lộn xộn, mùi vị nào cũng đủ. nếu chọn , khả năng cao là cô vẫn sẽ theo Trân Mẫn.

Tống Đình khoanh chân mặt đất, chiều cao lúc của cũng chỉ ngang tầm với cô đang ghế. Anh giơ tay vỗ nhẹ, ý bảo cô cúi đầu xuống: "Toàn cỏ là cỏ thôi."

Nam Cửu cúi đầu, rướn về phía một chút. Tóc cô màu gần giống với màu rơm, lẫn lộn , việc nhặt từng cọng cũng khá là tốn công.

Trong lúc yên đó, ánh mắt Nam Cửu thỉnh thoảng lén về chiếc bánh kem bàn. Bánh đặt trong một chiếc hộp màu trắng, bên ngoài thắt một dải ruy băng màu hồng tím. Cô từng ăn ít bánh kem sinh nhật của bạn bè, đồng nghiệp, bạn học, nhưng từng thưởng thức bánh của riêng .

Tống Đình cẩn thận gỡ hết đống rơm rạ vướng tóc cô, men theo ánh mắt của cô sang chiếc bánh: "Vẫn qua 12 giờ, còn kịp."

Nam Cửu cúi đầu bản : "Dơ quá, sạch sẽ để thổi nến." Cô ngước mắt lên, đôi mắt trong veo như nước : "Hành lý dọn xong hết , đang để ở căn phòng đồi, đồ ngủ cũng ở trong đó."

thẳng thừng đòi ở , mà từ từ hé lộ từng chút một những ý nghĩ giấu giếm, bày mặt Tống Đình.

Căn phòng chỉ ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn tường, miễn cưỡng khắc họa rõ đường nét của hai . Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Cô bấu chặt những ngón tay mép ghế, chờ đợi câu trả lời từ .

Ban đầu, nghĩ bánh kem đang để ở nhà gỗ, dẫn cô về đây vẫn kịp thổi nến. Nhìn cô lúc dè dặt dò xét, ánh mắt chan chứa sự khao khát, đành lòng để cô một gánh chịu thêm một đêm giông bão nữa.

Cuối cùng, kéo chiếc áo khoác tròng : "Cô tắm ." Rồi lưng bước khỏi cửa.

Chỗ tắm rửa ở nhà gỗ chỉ che chắn bởi một tấm rèm. Khi Nam Cửu gần tắm xong thì tiếng Tống Đình . Cô quăng bộ đồ bẩn ngoài, bảo : "Cái áo bỏ , dính m.á.u của gã đó, gớm c.h.ế.t , vứt hộ . Còn cái quần thì để , giặt sạch đất vẫn mặc ."

Tống Đình khom nhặt đống quần áo, lục tìm trong hành lý lấy bộ đồ ngủ của cô, vòng qua rèm đưa cho cô.

Nam Cửu tắm xong bước , cảm thấy cả khoan khoái hơn hẳn. Lúc cô sấy tóc, Tống Đình tắm nước nóng.

Hơi nước nóng hắt bức rèm đang lay động, sương mờ len qua khe hở trào ngoài. Bức rèm bồn tắm màu trắng ngà, dày dặn, nhưng cũng chẳng thể giấu kín cái bóng lờ mờ in hằn phía .

Tiếng sấy tóc của Nam Cửu ngưng bặt, cô thừ tấm rèm. Tiếng nước chảy rào rào cũng đột ngột im ắng, màng nhĩ Nam Cửu khẽ rung lên vì sự tĩnh lặng bất thần . Không gian chỉ còn vương ấm và ẩm kịp tan. Tiếng tim đập dồn dập dường như cũng đang lên men trong làn sương mù .

Bàn tay Nam Cửu khẽ luồn qua khe hở của tấm rèm, những ngón tay cô duỗi thẳng. Phía rèm, một bàn tay lớn ẩm ướt nước phủ lên, nắm chặt lấy tay cô. Hơi nóng rực tựa dòng nham thạch nuốt chửng lý trí của cô, khiến cô hoảng hốt như chim sợ cành cong. Còn , chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất mà cô thể bám víu khi trải qua nỗi kinh hoàng giữa ranh giới sinh tử.

Những ngón tay cô từ từ trượt khỏi lòng bàn tay , mơn trớn theo đường cong của cẳng tay, lướt qua n.g.ự.c trượt xuống eo bụng. Sữa tắm trôi hết vẫn còn đọng ngón tay cô, tạo nên một cảm giác trơn trượt đan xen với sự ấm áp, rắn rỏi. Khi bàn tay cô tiếp tục trượt xuống, sắp chạm đến cấm địa của thì nắm chặt lấy cổ tay.

"Không ?"

Lời thì thầm của cô nhẹ tựa lông hồng, gãi nhẹ trái tim , khiến sống lưng cũng khẽ râm ran. Rồi khi còn kịp phòng , cô rút tay , bóng dáng cô biến mất tấm rèm.

Tống Đình vội vàng mặc quần áo kéo rèm , ánh mắt như một chiếc vòng vô hình trói buộc, dán chặt cô.

Chiếc bàn thấp trong phòng kê sát giường, Nam Cửu ở mép giường, hộp bánh kem mở . Cô giấu hai tay lưng, nở nụ tươi rói với : "Đoán xem mang theo món đồ ."

Tống Đình kéo ghế gần bàn, hỏi cô: "Cái gì?"

Nam Cửu lôi chai champagne màu vàng đen đặt lên bàn.

"Cô còn vác cả thứ lên đây ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-25-nam-hai-dai-hoc-18.html.]

"Có ly ?" Nam Cửu hỏi .

"Cô định uống bây giờ luôn ?"

"Uống một chút cho đỡ sợ."

Căn nhà gỗ đơn sơ, đồ đạc cũng hạn chế. Tống Đình dậy lấy hai chiếc ly giấy dùng một .

Rót xong champagne, Nam Cửu tự tay cắm hai ngọn nến 2 và 0. Chiếc bánh tuy sang trọng, nhưng bù kích thước khá to, phủ đầy trái cây và kem tươi. Ở nơi rừng núi hoang vu thế , chiếc bánh như là quá xa xỉ .

Nam Cửu tính lấy điện thoại chụp tấm hình kỷ niệm, chợt nhớ điện thoại vẫn đang trong tay đám .

"Sao ?" Tống Đình thấy sắc mặt cô đổi, bèn hỏi.

"Điện thoại của bọn chúng lấy mất ."

Tống Đình khẽ trầm ngâm: "Mai tính, giờ thổi nến ."

"Lấy điện thoại chụp cho một kiểu ảnh."

Tống Đình lấy điện thoại , vòng phía . Nam Cửu tạo dáng xong xuôi, ống kính mãi mãi ghi khoảnh khắc tuổi 20 của cô, gột bỏ nét trẻ con, vướng bận sự đời, bước chân sải dài, khát khao chinh phục điều mới lạ. Ngay cả khi trải qua một đêm giông tố, khoảnh khắc ngước mắt ống kính, đôi mắt cô vẫn sáng ngời.

Nam Cửu chắp tay , nhắm mắt, thầm ước nguyện. Lúc mở mắt , cô nhanh nhảu dùng ngón trỏ quệt một vệt kem bôi lên khóe miệng Tống Đình. Mùi kem thơm ngọt tỏa khắp căn phòng, né tránh, cứ mặc cô đùa nghịch.

nụ môi Nam Cửu chợt tắt lịm. Cô dậy, cúi tiến sát gần , ngón cái vuốt nhẹ qua khóe môi sưng đỏ của : "Mặt thế ?"

"Không , đ.á.n.h với chúng nó một trận thôi." Anh hờ hững lảng tránh, giục cô: "Cắt bánh ."

Nam Cửu thuận đà chung luôn chiếc ghế của , lia một đường d.a.o dứt khoát, cắt một miếng bánh thật to đặt đĩa. Cảm thấy như quá chật chội, cô dứt khoát nghiêng hẳn lên đùi .

Tống Đình vươn tay gác lên bàn, nửa ôm cô lòng. Tấm lưng Nam Cửu tựa sát cánh tay , cô đầu , đưa thìa bánh đầu tiên lên môi .

Anh nghiêng đầu: "Cô ăn ."

rụt tay , ánh mắt càng sát gần hơn, thìa kem khẽ chạm môi của . Cô chia sẻ miếng bánh đầu tiên với , chẳng vì lý do gì to tát, chỉ đơn giản cô nghĩ Tống Đình chắc cũng bao giờ ăn một chiếc bánh sinh nhật đúng nghĩa.

Kem dính cả lên môi, đành chiều theo ý cô. Tống Đình ngậm lấy miếng bánh, môi Nam Cửu áp sát tới. Đầu lưỡi mềm mại lướt qua đôi môi , l.i.ế.m sạch những vệt kem còn sót . Rõ ràng lưng còn nguyên một cái bánh to đùng, mà cô cứ nhất quyết giành lấy phần miệng . Dù đồng ý chia sẻ, nhưng đòi một nửa mới gọi là công bằng.

Vệt kem cô l.i.ế.m sạch, đôi môi ánh lên sắc đỏ đầy mị hoặc, ánh mắt cụp xuống, đăm đắm cô. Anh vầng trán nhô cao, khiến đôi mắt càng thêm sâu thẳm. Chỉ là phần lớn thời gian, ánh mắt khác luôn điềm đạm, cảm xúc đều kìm nén sâu bên trong. một khi ánh mắt kiên định dừng một , sự say đắm đó thể nhấn chìm trong thầm lặng.

Khóe miệng sưng đỏ càng tăng thêm vẻ ngang tàng, bất cần cho khuôn mặt góc cạnh của . Không những chẳng hề chật vật, mà ngược , còn x.é to.ạc lớp vỏ bọc bên ngoài, phô bày sự hoang dại và sức hút thiêu đốt ánh .

Cơ thể cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ, tựa như một dòng cát nóng đang tuôn trào từ lồng ngực. Cô nhận tín hiệu từ cơ thể , bèn vùi mặt hõm cổ , giấu nhẹm sự nhạy cảm lúc .

Tống Đình cảm nhận cơ thể cô mềm nhũn, nhận lấy đĩa bánh từ tay cô, đặt lên bàn, cúi đầu xuống, thở phả hõm tóc cô: "Sợ ?" Anh siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng vỗ về cô như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Ngày mai sẽ đưa cô về."

lên tiếng, chỉ lẳng lặng nép lòng , khó mở lời.

Một lúc lâu , cô mới cất giọng: " là sợ thật, cái thứ đó của giống y như khúc củi khô đốt cháy đen thui , thấy khác thế."

Tay Tống Đình khựng , thở như đóng băng. Nam Cửu nhét chai champagne tay , liếc nhanh một cái giải thích: "Không tận mắt thấy ."

"Sao ? Cô còn lên mạng yêu đương nữa ?"

"Đương nhiên là , kể cả yêu qua mạng, mà bảo tụt quần cho xem ? biến thái đến thế ?" Khuôn mặt cô cuối cùng cũng nở nụ : “ kể chuyện , đừng mắng đấy nhé."

Cô nâng ly lên: "Cạn ly ."

Tống Đình cầm ly giấy, ánh mắt chầm chậm lướt khuôn mặt cô, thu trọn từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất.

"Chính là cái năm mua máy tính cho , lúc lướt web thì tự nhiên nó nhảy cái cửa sổ nhỏ nhỏ, hình ảnh động đậy , kìm tò mò nên click xem lén một cái."

Hàng mi rủ xuống che mí mắt, mắt nửa khép nửa mở, nhưng con ngươi khẽ co rút .

Môi Nam Cửu mím chặt thành một đường thẳng: "Thật thì, chỉ xem một cái , xem cũng nhiều cái lắm."

Tống Đình vẫn im lặng, ánh mắt cô như một mũi d.a.o sắc lẹm xuyên thấu vạn vật.

Rượu champagne mang hương hoa và vị chanh thơm mát, khá dễ uống. Nam Cửu tu ừng ực như nước giải khát, rót đầy ly xong, cô thành thật khai báo: "Thôi , một thời gian xem suốt, coi như để xả stress."

"..."

Tống Đình uống cạn ly champagne, đặt ly giấy xuống, bẻ đầu cô thẳng , giọng lạnh toát: "Sao cô máy tính nhiễm virus luôn ?"

Nam Cửu sững : "Sao ?"

Tống Đình vỗ nhẹ lưng cô, thả cô xuống đất, thèm trả lời. Virus máy tính cũng chẳng cản nổi cái tính tò mò của cô.

Nam Cửu cuộn bên mép giường, lấy bánh kem ăn. Còn Tống Đình dậy, gom đống quần áo bẩn mang ngoài.

Lúc phòng, ly champagne của Nam Cửu cạn sạch. Cơ thể cô ngả ngớn bên mép giường, lảo đảo như ngã.

Tống Đình bước tới, đẩy cô sâu phía trong giường. Nam Cửu chậm rãi hé mắt, mượn men rượu champagne, cô thả lỏng những khát khao thầm kín trong cơ thể, sự táo bạo ngày một lớn dần. Đôi môi mát lạnh của cô lướt qua xương quai xanh của , nán chốc lát, khẽ c.ắ.n một cái. Trong thở rối bời của cô ẩn chứa sự cam tâm.

"Trải nghiệm ở tuổi hai mươi chắc chắn sẽ khác xa tuổi ba mươi."

Mái tóc vàng óng của cô xõa tung như thác nước, vương vãi chiếc gối trắng tinh, đường nét cổ thanh thoát cứ thế kéo dài xuống.

" thử cảm giác đó." Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt đẫm mang vẻ ngây thơ nhưng khơi dậy những khao khát sâu kín. Ẩn lớp vỏ bọc là một tiểu yêu tinh đủ sức khiến những gã đàn ông sùng đạo nhất cũng tự nguyện sa ngã.

Anh hôn cô, thể là để xoa dịu, cũng thể vì xót xa, nhưng từng nghĩ sẽ quá giới hạn với cô. Ít khi gỡ rối mớ bòng bong , hai nên bước qua ranh giới đó.

ngọn lửa khao khát từ bụng bùng lên dữ dội, yết hầu chầm chậm di chuyển, níu giữ chút lý trí cuối cùng. Anh cố gắng kìm nén ngọn lửa đang hừng hực cháy, nhưng thở nóng bỏng vẫn ngừng gào thét trong cơ thể. Xúc cảm mãnh liệt và đúng lúc cứ như những roi mây quất liên hồi trái tim .

Hai cánh tay cô vòng qua vai , lớp áo ngủ mỏng manh ôm sát đường cong nóng bỏng. Sự trẻ trung, tràn đầy sức sống và sức quyến rũ c.h.ế.t .

Anh tựa như con thiêu lao đầu ánh đèn leo lét bên ngoài ngọn hải đăng, thèm khát thứ ánh sáng nhưng thừa hiểu cái giá trả nếu lao .

Trái tim như đôi, sự giằng xé kịch liệt lôi một vực thẳm đáy. Trong đầu chỉ văng vẳng một tiếng - gần cô , dẫu tan xương nát thịt.

Khoảnh khắc đặt nụ hôn xuống, chính tay cắt đứt sợi dây cung căng cứng bấy lâu nay. Giọng trầm ấm, pha chút khàn khàn nam tính, một âm điệu mà Nam Cửu từng qua: "Cô trải nghiệm như thế nào?"

Ánh sáng lướt qua khóe môi cô, nụ hé nở tan biến vòng xoáy đê mê, hóa thành những tiếng thở dốc dứt.

Vào đúng ngày sinh nhật tuổi 20, Nam Cửu thực hiện điều ước đầu tiên trong đời - còn đón sinh nhật một nữa.

 

Loading...