Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 26: Năm hai đại học 19
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:44
Lượt xem: 99
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ nhỏ, Nam Cửu nổi tiếng là đứa trẻ nghịch ngợm, bướng bỉnh, sự nổi loạn như ăn sâu m.á.u thịt cô. Cái gì càng , cô càng tìm trăm phương ngàn kế để nắm bằng trong tay. Hồi bé, chỉ vì ăn một miếng bánh óc chó, cô bày đủ trò mè nheo, giả bộ để đạt mục đích. Lớn lên, cô khao khát tìm kiếm sự kích thích, xem nhẹ lề thói, ghét ràng buộc.
Tống Đình quá hiểu cô là kiểu chỉ sống cho hiện tại, tựa như cơn gió vô định, chẳng bao giờ chịu dừng chân vì ngày mai. Thế nhưng, vẫn trơ mắt bản từng bước dấn lò lửa, lý trí của thiêu rụi từng chút một. Anh cứ thế tỉnh táo mà chìm đắm, giao nộp thứ cô khao khát nhưng vốn nên trao.
Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ chiếc đèn tường khẽ rung động trong đôi mắt cô. Bờ n.g.ự.c rộng lớn của che chở cho cô, bắp tay cuồn cuộn nổi lên những đường nét rắn rỏi, gân xanh nổi lên như dây leo chằng chịt. Mỗi nhịp điệu của đều phô diễn sức mạnh nguyên thủy nhất của một đàn ông.
Những hình ảnh từng tồn tại trong trí tưởng tượng nay hiện hữu sống động, mãnh liệt xâm chiếm tâm trí Nam Cửu. Ảo ảnh còn mờ nhạt mà biến thành một thanh sắt nung đỏ, khắc sâu ý thức của cô.
Anh nhận thấy đôi vai cô khẽ co rúm và sự căng cứng đầy bỡ ngỡ. Cánh tay rắn chắc đỡ lấy eo cô, đôi mắt sẫm màu như phủ một tầng sương mỏng, nóng bỏng mà đặc quánh: "Không bảo một tên ở trường, một tên bên ngoài ?"
Cô , ánh mắt tan chảy thành dòng nước mùa xuân êm đềm: " bao giờ thử với tình cảm."
Vẻ điềm tĩnh, kiềm chế thường ngày của dần biến mất, nhường chỗ cho một mặt khuất ít ai đến - thở nặng nhọc, yết hầu liên tục chuyển động. Từng đường nét cơ thể vạm vỡ, rắn rỏi của đều toát lên sức mạnh áp đảo, in hằn trong mắt cô như từng thước phim chậm.
Nhiều , cô định trượt xuống để khám phá xem rốt cuộc sự cuồng si sẽ dẫn đến , nhưng túm chặt lấy eo, ghì chặt xuống đầu giường cho kháng cự.
Anh dõi theo cô từ lúc còn là một cô bé ngây thơ, non nớt đến khi trở thành thiếu nữ kiều diễm, quyến rũ. Anh đóng vai trò như một , nuông chiều uốn nắn cô. ngay khoảnh khắc , tất cả những ân cần, chăm sóc biến chất, hóa thành những d.ụ.c vọng đen tối thể phơi bày.
Ngay cả khi đến bước , khi thực sự chạm cơ thể thanh xuân tươi của cô, cảm giác tội vẫn đeo bám buông. Anh cô thấu vực thẳm d.ụ.c vọng và tội nuốt chửng , nơi giam giữ những tăm tối, giằng xé và cuồng vọng của .
Bức tường phòng ngự ban đầu của cô sự dẫn dắt của hóa thành sự hùa theo trong câm lặng. Khoái cảm xa lạ từng chút từng chút gặm nhấm, đập vỡ rào cản trong cô.
Anh mang đến cho cô một trải nghiệm vượt xa sự mong đợi, đê mê hơn cả những gì cô từng tưởng tượng, giúp cô rũ bỏ hình hài của một cô gái để trở thành một phụ nữ thực thụ.
lúc cuồng nhiệt nhất, đột ngột dừng , rời khỏi cô và về phía rèm phòng tắm. Tấm rèm kéo , tiếng nước rào rào vang lên.
Nam Cửu trở , rã rời, còn chút sức lực. Khi Tống Đình , Nam Cửu bò lên , chớp chớp mắt vài cái ngủ .
Chiếc giường trong nhà gỗ hẹp, Nam Cửu vắt vẻo . Cơ thể cô nhẹ, mỏng manh ép lên n.g.ự.c nên chẳng thấy nặng nhọc gì, chỉ điều lúc ngủ cô thích sát mép giường, hiểu là thói quen kỳ quặc gì. Dù đang nhưng tư thế cứ chông chênh, chực chờ rơi xuống. Anh kéo cô mấy , cuối cùng đành vòng tay siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô.
Trước khi chìm giấc ngủ, nắm lấy tay cô, đeo cổ tay cô một chiếc vòng vàng.
Sáng sớm, đồi chè rộn rã tiếng chim hót.
Tống Đình thức dậy từ sớm. Anh nhẹ nhàng đặt Nam Cửu ngay ngắn xuống giường trở dậy.
Anh khỏi, Nam Cửu bèn cựa quậy trằn trọc, nhưng mở nổi mắt, cứ chập chờn trong trạng thái mơ màng.
Tống Đình mang quần áo tối qua giặt sạch, lúc về thì vắt lên sợi dây phơi cửa.
Trân Mẫn dậy từ sớm mang bánh bao nóng hổi lên đồi tìm Nam Cửu nhưng thấy . Không an tâm, cô đến tìm Tống Đình để hỏi thăm.
Tống Đình định bước nhà, thấy Trân Mẫn tới bèn khựng , đón.
"Anh Nam Cửu ? Em gõ cửa mà em trong phòng." Trân Mẫn dừng bước bên ngoài hàng rào nhà gỗ.
Nghe thấy giọng Trân Mẫn vọng , Nam Cửu đang giường từ từ mở mắt.
Tống Đình lên tiếng hỏi: "Cô tìm cô việc gì?"
"Sáng nay em dậy sớm bánh bao, vẫn còn nóng, định mang qua cho em lót ..." Lời Trân Mẫn bỗng đứt quãng. Ánh mắt cô chạm chiếc quần Nam Cửu mặc hôm qua và áo của Tống Đình đang phơi sát cạnh dây phơi hiên nhà.
Ánh mắt Trân Mẫn lướt qua vai Tống Đình, sâu cánh cửa đóng kín, nhanh chóng thu , hoảng hốt cụp mi mắt: "Vậy mang cho em nhé."
Cô vươn tay, đưa chiếc bát đựng bánh bao cho Tống Đình.
Cửa nhà mở , Tống Đình bưng bát bước . Nam Cửu trở , nhắm mắt giả vờ ngủ.
Tống Đình dọn dẹp xong xuôi thì xuống làng, dặn dò công việc trong những ngày vắng mặt.
Nam Cửu nướng thêm một lúc nữa mới chịu dậy. Mớ hỗn độn bàn đêm qua dọn sạch sẽ, căn phòng ngăn nắp, gọn gàng như cũ.
Mở cửa gỗ, một làn gió mang theo ẩm quyện lẫn hương chè thơm ngát ùa mặt. Cả đồi chè tắm trong màn sương mai lãng đãng, tựa như dải lụa mỏng trải dài. Còn cô, hệt như một lữ khách vô tình bước bức tranh thủy mặc. Ở đây bao nhiêu ngày, nay mới là đầu tiên cô tĩnh tâm chiêm ngưỡng vẻ , nhưng là lúc sắp rời .
Bầu trời hừng đông dần chuyển sang màu cam đỏ rực rỡ, đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Cô giơ cổ tay lên, chiếc vòng nặng trĩu tỏa ánh vàng lấp lánh ánh mặt trời.
Nam Cửu ngắm nghía chiếc vòng hồi lâu mới nhà.
Trước khi bước , cô liếc những bộ quần áo đang đung đưa dây phơi. Vết bùn đất quần giặt sạch bong, còn dấu vết gì của đêm qua. Và thế là giữa cô và Tống Đình thêm sự dính líu từ chuyện giặt quần áo .
Tống Đình từng nhận xét cô việc suy tính thiệt hơn, nhưng thực chất cô vẫn cân nhắc hậu quả, chỉ là thường hành động xong mới nghĩ. Nếu bất cứ việc gì cũng sợ hãi những rủi ro thể xảy mà chùn bước, thì cuộc đời sẽ đ.á.n.h mất bao khoảnh khắc rực rỡ.
Nam Cửu bao giờ vì cái gọi là "hậu quả" mà chùn bước khi đáng lẽ tiến lên. suy cho cùng, cô chỉ mới là một cô gái hai mươi tuổi, tương lai đối với cô vẫn chỉ là một trang giấy trắng. Trên trang giấy , sự bốc đồng, d.ụ.c vọng, tham vọng, nhưng thiếu một định hướng rõ ràng.
Từ nhỏ đến lớn, Nam Cửu ít chọc giận ông nội Nam. Hầu hết những lúc đó, cô đều cậy thế càn, cùng lắm là mắng một trận, tệ hơn thì ăn đòn, chuyện cũng qua. Duy chỉ chuyện , cô tuyệt đối dám để ông nội . Dù cả đời kinh doanh quán , tiếp xúc với đủ hạng , ông vẫn khư khư giữ những lề thói cũ kỹ trong đối nhân xử thế. Việc Nam Cửu mặc áo ba lỗ cũng đủ để ông cho là trái với thuần phong mỹ tục, nếu cô dụ dỗ chú Tống vượt quá giới hạn, e rằng ông sẽ từ mặt cô mất.
Khi men say tình ái phai nhạt, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ dần lắng đọng, cô bắt đầu bình tĩnh đối mặt với mớ bòng bong . Cân nhắc tới lui, cách giải quyết thỏa nhất lúc chính là giông bão tới thì chớ vội lo âu, cứ duy trì sự bình yên mắt .
Lúc Tống Đình từ làng , Nam Cửu sửa soạn xong xuôi, ăn nốt cái bánh bao bàn, hành lý cũng đặt sẵn ngoài cửa.
Bước nhà, đ.á.n.h giá cô một lượt. Cô một chiếc áo phông và quần dài, tóc bới gọn gàng. Vẻ yêu kiều lả lướt lúc quấn quýt đêm qua biến mất còn tăm tích, ánh mắt cô trở vẻ hờ hững thường ngày, hỏi : "Đi luôn bây giờ ?"
Tống Đình lướt mắt qua khuôn mặt cô, xách hành lý lên: "Đi thôi."
Trái ngược với lúc , đường về, Nam Cửu tỉnh táo. Phần lớn thời gian cô tựa lưng ghế, ngẩn ngơ ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
Giữa đường, xe tấp trạm dừng nghỉ. Tống Đình đổ xăng, Nam Cửu tranh thủ chạy loanh quanh trong trạm.
Lúc lên xe tiếp, cô chỉnh lưng ghế, giọng điệu đầy lo lắng: "Anh xem, lúc nhà, thằng Nam Kiều Vũ chiếm luôn phòng ?"
"Ông nội cô ở nhà mà, lo gì."
Nam Cửu nhếch mép ranh mãnh: "Nó mà dám chiếm phòng , thì sẽ chiếm giường của nó."
Giường của Nam Kiều Vũ trong phòng Tống Đình, giọng cô nhẹ bẫng nhưng lời mang hàm ý trêu ghẹo rõ mồn một.
Một tia bối rối thoáng qua đáy mắt Tống Đình nhưng nhanh giấu , chỉ đọng thành một nụ mỉm đầy kiềm chế.
Nam Cửu giơ cổ tay lên lúc lắc, hỏi: "Anh mua lúc nào thế?"
"Hôm , lúc ngoài buổi chiều."
"Quà sinh nhật ?"
Tống Đình liếc xéo cô: "Thế chẳng lẽ là tín vật định tình?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-26-nam-hai-dai-hoc-19.html.]
Nam Cửu phì : "Phong cách tặng quà của giống hệt thế hệ của ông nội ."
Dưới chân núi chẳng mấy cửa hàng cửa hiệu hồn, nhưng tiệm vàng thì vẫn . Dù thì tuổi 20 cũng là một cột mốc quan trọng, Nam Cửu một một học xa nhà, bố cũng ít quan tâm. Anh nghĩ tặng chút đồ vật giá trị để cô phòng , nếu thích kiểu thì thể đem đổi kiểu khác. Gặp lúc khó khăn, bán lấy tiền xài cũng tiện.
"Cảm ơn nhé, khoái mấy thứ trần tục cơ."
Tống Đình giữ vô lăng, ánh mắt hướng về con đường quanh co phía , hàng lông mày giãn tự nhiên, những đường nét khuôn mặt cũng trở nên nhu hòa hơn.
Một lúc lâu , Nam Cửu ngoài cửa sổ, cất tiếng: "Chuyện núi, đừng kể cho ông nội . Ông lớn tuổi , chẳng cần để ông nhọc lòng vì mấy chuyện ."
Cô rõ là chuyện cô gặp nạn, chuyện xảy giữa hai , hoặc thể là cả hai. Ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ tĩnh mịch, thu trọn tất cả những lời cô thốt nên lời.
Về đến Nam Thành, Tống Đình thẳng về ngõ Mạo Nhi mà tạt xe một cửa hàng điện thoại. Nam Cửu chạy quầy báo mất SIM, còn Tống Đình dạo sang gian hàng khác xem điện thoại. Khi Nam Cửu xong SIM mới, Tống Đình đưa cho cô một hộp điện thoại còn nguyên niêm phong.
"Phong cách đúng gu ?" Cô chê phong cách tặng quà của giống hệt thế hệ ông nội, thế thì đổi sang phong cách giới trẻ .
Nam Cửu nhận lấy hộp điện thoại, những ngón tay mân mê lớp vỏ hộp trơn nhẵn trong vô thức, lòng cô như thứ gì đó siết . Vui thì vui, nhưng xen lẫn đó là một cảm giác nặng trĩu, nhận lấy một cách thanh thản .
Đặc biệt là chuyện xảy đêm qua, sự phóng khoáng về vật chất của khiến cô cảm thấy bất an.
Từ khi màn hình điện thoại vỡ, cô quả thực ý định đổi máy mới, nhưng đối với cô, mua sắm luôn tính toán chi li. Cô dự tính, dù đổi thì cũng tuyệt đối mua loại đắt tiền.
Khi đưa cho cô chiếc điện thoại , cô nhận ngay vỏ hộp, đây là mẫu điện thoại đời mới nhất, mỗi mắt đều bọn phe vé xếp hàng thâu đêm, sinh viên chắt bóp nhịn ăn nhịn tiêu mới mua nổi. Ở trường đại học, cô chứng kiến quá nhiều bán mạng gom góp, thậm chí vay mượn trả góp, chỉ vì chút sĩ diện hão. Cô bao giờ mơ sẽ sở hữu nó, càng ngờ bằng cách .
Xe chạy về ngõ Mạo Nhi, Nam Cửu ghế phụ, mắt đăm đăm hộp điện thoại trắng bóc đặt đùi.
Lúc dừng chờ đèn đỏ, Tống Đình sang cô: "Sao bóc hộp lắp SIM ?"
Ngón tay Nam Cửu dừng ở mép hộp. Sau một lúc lâu im lặng, cô mới cất lời: "Sau đừng mua cho những món đồ đắt tiền như thế nữa."
Ông nội Nam luôn Nam Cửu là đứa vô tâm vô phế, nhưng thực cô lương tâm, nhiều ít, chỉ là cô luôn hiểu rõ chuyện. Rốt cuộc thì cô cũng rời khỏi ngõ Mạo Nhi, về với cuộc sống vốn dĩ thuộc về cô. Giữa hai là một cách thể san lấp, chặng đường phía mịt mờ tăm tối. Chính vì lẽ đó, cô thấy sự bất cân xứng giữa những gì Tống Đình trao và nhận .
Trước khi về đến quán , Nam Cửu cất vội chiếc vòng vàng tay . Hành động như một lời tuyên bố rằng mối quan hệ của họ chỉ thể tồn tại trong bóng tối, mãi mãi thấy ánh sáng.
...
Chưa đầy nửa tiếng khi Tống Đình và Nam Cửu về tới nơi, Nam Kiều Vũ mới ông nội Nam báo tin hai họ hôm nay sẽ về. Cậu cuống cuồng thu dọn cái gác xép mà bày bừa mấy ngày nay. khổ nỗi vốn chẳng việc nhà, thoạt thì vẻ sàn nhà, bàn ghế, giường chiếu dọn sạch sẽ, nhưng thực mấy món đồ thừa thãi chất đống trong góc thì cũng nhét tuốt gầm giường.
Tống Đình bước phòng, đảo mắt một vòng liếc xéo Nam Kiều Vũ. Nam Kiều Vũ gượng: "Lái xe mệt lắm đúng ? Hay tối nay ngủ giường ?"
Tống Đình bộ dạng chột của , chầm chậm bước đến bên giường. Nam Kiều Vũ nín thở, căng cứng. Tống Đình cúi gập xuống gầm giường. Không thì thôi, mới thấy gầm giường đúng là một thế giới khác.
Nào là hộp mì tôm ăn từ đời thuở nào, giấy lộn vứt bừa bãi, còn cả tất bẩn giặt nhét tứ tung. Tống Đình lôi từng món một ngoài, còn Nam Kiều Vũ thì chuồn biệt tăm từ lúc nào.
Nam Kiều Vũ đinh ninh rằng, cho dù Tống Đình mắng một trận thì cũng sẽ cho no đòn. Ai ngờ lúc Tống Đình từ gác xuống, sắc mặt phẳng lặng như tờ, chẳng hề dấu hiệu gì là đang bực tức. Nam Kiều Vũ thót tim quan sát một hồi lâu, mãi cho đến khi Tống Đình đến phát bực, ngẩng lên hỏi: "Nhìn cái gì mà ?" Lúc bấy giờ Nam Kiều Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến tối, lúc Nam Kiều Vũ về phòng mới phát hiện phòng Tống Đình dọn dẹp từ đầu chí cuối, dường như... còn xịt cả t.h.u.ố.c khử trùng, vẻ như chê mặt. Cậu dám chắc, mà cũng chẳng dám hé răng hỏi.
Trước lúc ngủ, Nam Kiều Vũ đùn đẩy nhường giường cho Tống Đình. Tống Đình mặc kệ , trải đệm xuống sàn ngủ, tiện tay tắt luôn điện. Thế là Nam Kiều Vũ, mấy ngày tự do tự tại, về với nề nếp kỷ luật quân đội.
...
Tối hôm , lúc sắp dùng bữa tối, Nam Cửu nhận điện thoại từ câu lạc bộ báo tin tân sinh viên sẽ nhập học sớm, thế nên công việc tuyển thành viên mới của câu lạc bộ họ cũng rục rịch bắt đầu.
Tắt máy xong, cô bàn ăn. Nam Kiều Vũ thấy cô cầm chiếc điện thoại mới toanh bèn sán gần, hốt hoảng la lên: "Có điều kiện gì mà xài màu vàng gold sang chảnh thế?"
Tống Đình bê mâm cơm từ bếp , tiếng cũng liếc qua họ.
Nam Cửu giấu điện thoại . Nam Kiều Vũ bám theo đuôi, vươn cổ : "Đưa tao xem tí."
"Không cho." Nam Cửu xuống chiếc ghế đối diện.
Nam Kiều Vũ lầm bầm: "Có cái gì mà ghê gớm chứ?"
Nam Cửu nhún vai: "Chả gì ghê gớm cả, mày cứ việc về bảo mày sắm cho một cái là xong."
Nam Kiều Vũ trừng mắt, ánh mắt như xé xác cô .
Tống Đình kéo ghế xuống, đưa đũa cho Nam Kiều Vũ: "Ăn cơm ."
Ông nội Nam ở gần đó thấy tiếng ồn ào bèn bước : "Lại ầm ĩ cãi vã chuyện gì đấy?" Ông vắt cây gậy ba toong mới lên móc, Nam Cửu: "Sắm điện thoại mới hả?"
Tống Đình múc một muôi nước xốt vịt rưới lên đầu vịt. Ánh mắt Nam Cửu dán chặt ngón tay , chần chừ giây lát lắp bắp đáp lời ông: "Thì... điện thoại cháu Nam Kiều Vũ hỏng mà."
Nam Kiều Vũ lập tức phản bác: "Không hề chuyện đó." Rồi sang ông nội Nam: "Ông ơi, thật sự cháu ."
Hàng lông mày của ông nội Nam nhíu chặt , đầy vẻ hài lòng: "Bảo mày đền tiền thì mày chối, còn đường im miệng ."
Nam Kiều Vũ đến chuyện đền tiền, lập tức câm như hến.
Ông nội Nam sang quở trách Nam Cửu: "Còn cháu nữa, xài tiền phung phí, xem đến lúc khai giảng lấy gì mà húp cháo."
Nam Cửu cúi đầu và lùa cơm, hiếm khi thấy cãi .
Tống Đình múc cho ông nội Nam một bát canh, đặt mặt ông, tiện thể nhắc đến chuyện ngày mai ông Phương mặt rỗ ở phía đông phố sẽ ghé lấy , thế là chuyển hướng câu chuyện một cách khéo léo.
Cơm nước xong xuôi, Tống Đình dọn dẹp bát đĩa mang bếp. Nam Kiều Vũ vắt chân chữ ngũ bên ngoài mải mê chơi điện tử. Nam Cửu lau dọn bàn sạch sẽ, đặt chiếc giẻ lau xuống, sang thưa chuyện với ông nội Nam: "À ông ơi, trường cháu việc gấp, ngày cháu về ."
Nam Kiều Vũ tin Nam Cửu sắp về thành phố Phong bèn luống cuống hỏi: "Mày mua vé ? Tao về chung chuyến luôn."
Nam Cửu liếc xéo : "Ai thèm về chung với mày?"
Trong bếp, tiếng nước chảy róc rách ngớt. Tống Đình đang cầm chiếc bát sứ trắng tinh, dòng nước xối thành bát, b.ắ.n lên những bọt nước nhỏ xíu, chạm da thịt lành lạnh. Cổ tay khựng một khoảnh khắc khẽ.
Ông nội Nam dặn Tống Đình tối nay sang phòng ông. Tống Đình dọn dẹp bếp núc xong xuôi bèn gõ cửa phòng ông.
Ông nội Nam đóng cửa , lôi một cuốn sổ tiết kiệm: "Ngày mai cháu rút hộ ông ít tiền, đưa cho Tiểu Cửu đóng học phí."
"Cháu chuyển khoản cho em qua điện thoại luôn cho tiện, đỡ ngân hàng ạ."
Ông nội Nam đặt cuốn sổ tiết kiệm tay Tống Đình, giọng trầm ấm nhưng rành rọt từng chữ: "Chuyện nào chuyện nấy, cháu đóng học phí cho nó thì ."
Ông nội Nam tuy thẳng, nhưng ý tứ rõ mười mươi. Ông đang e ngại vì Tống Đình và Nam Cửu vốn chẳng chung dòng m.á.u ruột thịt. Trong chuyện quan trọng như thế , ông thể để Nam Cửu mang nợ ân tình quá lớn của Tống Đình.
Tống Đình rũ mắt, hai hàng lông mày khẽ nhíu , trầm ngâm nhận lấy cuốn sổ tiết kiệm.