Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 27: Năm ba đại học 1
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:45
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Tần xuất viện , đợt điều trị lấy của ông nửa cái mạng. Ông nội Nam từ sáng sớm sang nhà thăm lão Tần.
Bữa sáng, bàn chỉ ba bọn họ. Nam Cửu cắm cúi gặm chiếc bánh kẹp trứng, Tống Đình cúi đầu húp cháo, cả hai đều im lặng. Thấy khí tĩnh lặng bất thường, Nam Kiều Vũ cảm thấy quen bèn mở lời: "Mọi núi gì vui ?"
Nam Cửu chớp chớp hàng mi, im lặng nhai bánh. Tống Đình ngước mắt một cái cũng đáp.
Nam Kiều Vũ ngó trái ngó : "Sao chẳng ai gì thế?"
Tống Đình bưng bát lên, uống cạn bát cháo. Nam Kiều Vũ chợt chú ý đến vết thương cánh tay , hỏi: "Anh Tống, tay thế?"
Vết thương đó là do Nam Cửu c.ắ.n đêm nọ, giờ đóng vảy, còn rõ dấu răng nữa. Tống Đình cầm bát dậy, đáp: "Muỗi đốt."
Bóng Tống Đình khuất, Nam Kiều Vũ vẫn tiếp tục lãi nhải: "Em muỗi núi độc lắm mà, may mà em , m.á.u em thu hút muỗi lắm."
Nam Cửu trừng mắt lườm : "Mày mới độc , đồ ăn cũng nhét kín mồm mày."
Nam Kiều Vũ khó hiểu đầu . Cậu chẳng gì trêu chọc cô, hiểu cô bực bội như , bèn buột miệng hỏi: "Đến ngày rụng dâu ?"
...
Tuy Nam Cửu vô cùng miễn cưỡng, nhưng Nam Kiều Vũ vẫn mặt dày mày dạn mua vé cùng chuyến tàu về thành phố Phong với cô, thậm chí còn ngay cạnh cô.
Sáng hôm chuẩn , ông nội Nam gọi Nam Cửu phòng, giao cho cô phong bì đựng tiền học phí.
"Tự cất giữ cẩn thận, đường đừng rơi. Còn nữa, đừng để thằng Vũ thấy, cháu cũng tính nó... Thôi nữa."
Nam Cửu nhét phong bì ngăn trong của balo, kéo khóa cẩn thận. Lúc ngẩng đầu lên, cô đảo mắt quanh căn phòng. Bức tường vẫn ốp gỗ xanh từ bao năm nay, sàn đá mài vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ như hồi cô còn bé, mấy chục năm vẫn chẳng gì đổi.
Cô hỏi: "Sao ông sửa sang căn phòng ?"
"Tống Đình bảo luôn cả phòng ông, nhưng ông cho. Hồi bà cháu còn sống, phòng cũng như , quen , cần gì ."
Nam Cửu dần thu ánh , những cảm xúc tinh tế và phức tạp đan như vô vàn sợi gai. Thế hệ thể dùng cách bó chân để trói buộc thế hệ , và tương tự, thế hệ cũng thể buộc những từ bỏ thời đại của họ. Đó là con đường họ , những khó khăn họ vượt qua, cuộc sống chảy trong huyết quản họ.
Ông nội Nam đến giờ vẫn cách sử dụng máy ATM, cách nào dọn dẹp bộ nhớ điện thoại và cũng chẳng hiểu tiền nhận qua mã QR thế nào để rút . Tống Đình là cầu nối giữa ông và thời đại . Cô chạm cây cầu , nhưng thể nào để nó sụp đổ trong thế giới của ông.
...
Tống Đình mang hành lý của Nam Cửu và Nam Kiều Vũ xe . Nam Cửu khoác balo đôi ở đầu ngõ, gió thổi bay những lọn tóc màu bạch kim của cô. Ánh mắt cô xuyên qua những bóng qua nơi đầu ngõ, dừng hình dáng Tống Đình.
Anh đóng cốp xe, đầu .
Một cơn gió lùa qua, cuốn theo lớp bụi mù mịt và lá khô bay lả tả mặt đất. Nam Cửu nở nụ , cất tiếng: "Anh mua bánh hoa quế cho nữa ?"
Tống Đình về phía cửa hàng bán bánh nhỏ. Nam Cửu xe chờ .
Một lát , gõ cửa sổ xe. Nam Cửu hạ kính xuống, đưa túi bánh hoa quế qua cửa sổ. Nam Cửu đỡ lấy chiếc túi, những ngón tay khẽ móc lấy đốt ngón tay . Đốt ngón tay siết , đường nét vân tay in sâu kẽ tay cô, nóng ran truyền da thịt.
Khi Nam Kiều Vũ đầu , Nam Cửu lập tức buông tay , kéo kính xe lên.
Nam Kiều Vũ ghế phụ, ngoái đầu hỏi: "Tại mày mà tao ?"
Nam Cửu xách túi bánh lên: "Mày chia một miếng ?"
"Không thèm."
"Không ăn thì bớt lắm mồm."
Lần , chiếc xe dừng ở quảng trường ga mà chạy thẳng bãi đậu xe. Tống Đình xách hành lý của hai và đưa họ tận bên trong ga.
Năm 2014, Thành phố Phong dỡ bỏ vé sân ga, và Nam Thành cũng kế hoạch thực hiện điều năm nay. Đây là đầu tiên Tống Đình mua vé tiễn, và cũng sẽ là cuối cùng.
Trước khi tàu ga, Tống Đình nhắc nhở Nam Kiều Vũ vệ sinh thì nhanh. Nam Kiều Vũ đáp rằng bây giờ . Tống Đình lườm một cái: "Cậu đừng lên tàu chạy khắp nơi tìm nhà vệ sinh."
Nam Kiều Vũ nghĩ cũng , chỗ của ở cạnh cửa sổ, nếu vệ sinh thì nhường chỗ qua với Nam Cửu, lát nữa cô càu nhàu, thà còn hơn.
Nam Kiều Vũ ném hành lý cho Tống Đình, hỏi Nam Cửu: "Mày cùng ?"
Giọng Nam Cửu lạnh ngắt: "Mày điên , tao nhà vệ sinh nam cùng mày để gì?"
Nam Kiều Vũ bẽn lẽn lưng .
Tống Đình thu hồi ánh mắt, bất ngờ tóm lấy cổ tay Nam Cửu, kéo mạnh cô góc khuất cây cột. Anh vòng tay ôm cô lòng, bàn tay nóng hổi áp lên eo cô, ép cô về phía . Nhịp tim đập loạn xạ, thở quấn quýt lấy . Anh cúi đầu, giọng khàn khàn: "Nghỉ lễ tháng 10 cô về ?"
Gò má cô áp khuôn n.g.ự.c đang phập phồng của , những luồng điện nhẹ chạy dọc cơ thể: "Chưa chắc, thời gian ."
Cái ôm ngắn ngủi trôi qua, họ trở ánh sáng ban ngày nhưng còn sóng bước bên .
Đoàn tàu tiến sân ga, Nam Cửu và Nam Kiều Vũ hòa dòng lên tàu. Nam Kiều Vũ ở ghế cạnh cửa sổ, Nam Cửu bên cạnh .
Những ô cửa sổ nhỏ vuông vắn thu gọn hình bóng Tống Đình bên ngoài tàu. Nam Kiều Vũ xuống, qua cửa kính, giơ tay vẫy chào Tống Đình: "Thực tao thấy Tống cũng đấy chứ, còn cất công mua vé tận sân ga để giúp xách hành lý nữa."
Nam Cửu liếc mắt, ánh dừng bóng dáng cao lớn bên ngoài khung cửa. Dưới chân là tiếng rung lắc của đường ray, đoàn tàu từ từ lăn bánh, cô đầu , mãi cho đến khi thứ khuất tầm mắt, hình ảnh biến mất khỏi cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-27-nam-ba-dai-hoc-1.html.]
Cái đầu to của Nam Kiều Vũ đột nhiên xuất hiện trong tầm , chiếm trọn ánh mắt của cô.
"Tàu chạy còn gì nữa?"
Nam Cửu ngoảnh , rũ mắt: "Mày quản tao chắc."
"Mày với Tống chắc chắn chuyện gì đó."
Trái tim Nam Cửu bỗng lỡ một nhịp, ánh mắt d.a.o động giấu hàng mi.
"Tao để ý từ lúc núi về mày và cứ thấy lạ lạ, đó hai ..."
Nam Cửu siết chặt lấy chiếc balo, nhịp thở dần chậm .
"Hai cãi đúng ? Tao thấy hai chả mấy khi chuyện nữa."
Những ngón tay của Nam Cửu âm thầm thả lỏng. Cô thong thả ngước mắt Nam Kiều Vũ, trong mắt pha chút châm biếm: "Mày cũng chút não đấy, nhưng nhiều lắm ."
...
Khi xuống tàu, Nam Cửu nhận tin nhắn từ Tống Đình hỏi xem họ đến nơi . Cô vội vàng nhắn một tin ngắn gọn: "Đã đến."
Đến khi về đến ký túc xá và cất gọn hành lý, Nam Cửu mới xem những tin nhắn của Tống Đình. Trong tin nhắn, báo để một chiếc thẻ ngân hàng balo cô và gửi kèm mật khẩu.
Đọc xong tin nhắn, Nam Cửu lập tức lục tung balo. Trong ngăn ngoài cùng, một chiếc thẻ cất giấu cẩn thận. Hẳn là lúc kéo cô góc khuất khi lên tàu bỏ .
Nam Cửu cầm thẻ ngân hàng, ngẩn một lúc cất ngăn kéo.
Ngày thứ hai khi trở về, cô đến Tinh Diệu thủ tục báo nghỉ phép. Lần gặp Lâm Tụng Diệu tiếp theo là ở bên ngoài phòng họp, qua lớp kính trong suốt, Nam Cửu thấy Lâm Tụng Diệu ném tệp tài liệu mặt vài , giọng điệu gay gắt: "Nhìn xem Thành phố Phong bây giờ bao nhiêu cơ sở, chỉ tính riêng quận Khánh Dương Tết mọc thêm ba cơ sở, học nhảy chỉ bấy nhiêu, các cơ sở mới liên tục tổ chức sự kiện. Các đếm thử xem đang nắm trong tay bao nhiêu học viên thiết? Dựa việc thi đấu, lên sóng truyền hình mà ai nấy đều tự cao tự đại, chẳng quan tâm học viên theo kịp , dạy cơ bản thì hời hợt, giải thích động tác cũng chẳng đến nơi đến chốn. Kêu các lập kế hoạch hoạt động mà còn khó hơn hái trời..."
Ngồi ngoài phòng họp, Nam Cửu cũng trọn cuộc họp căng thẳng kéo dài nửa tiếng đồng hồ. Trong giới thiếu gia nhà giàu Thành phố Phong, Lâm Tụng Diệu thuộc hàng ngoại hình xuất chúng, mặc đồ hiệu, lái siêu xe, đương nhiên thiếu thú vui giải trí và phụ nữ. Nam Cửu nay vẫn tưởng Lâm Tụng Diệu chỉ là một tay chơi, mở trung tâm chẳng qua để g.i.ế.c thời gian. Nghe gia thế giàu , thiếu thốn gì mà bận tâm dăm ba cái chuyện kinh doanh vặt vãnh . Hơn nữa, cũng hiếm khi xuất hiện ở cơ sở. Thời gian Nam Cửu dạy ở Tinh Diệu, cô gặp chỉ đếm đầu ngón tay. Nghe xong những lời , cô thừa nhận đây ít nhiều đ.á.n.h giá qua vẻ bề ngoài.
Cửa phòng họp mở , Nam Cửu dậy khỏi ghế sofa. Lâm Tụng Diệu liếc cô một cái: "Tìm ?"
Nam Cửu giơ tờ đơn trong tay lên: "Ký tên ạ."
"Vào văn phòng ký."
Lâm Tụng Diệu đẩy cửa phòng việc, bước chân nặng nề, dồn dập. Vừa kịp xuống, chuông điện thoại chợt vang lên. Liếc màn hình, ngước lên bảo Nam Cửu: "Cô đợi một chút."
Anh bắt máy, giọng điệu phần e dè.
" , bọn họ định Tết sắp xếp cho nó về nước."
"Chắc tin cả , bà vẫn thông báo gì với ."
"Bàn bạc thế nào đây? Đem ánh sáng thì chẳng là vạch mặt ? Giờ vẫn lúc..."
Lâm Tụng Diệu bàn việc, cúi gằm mặt, xoa xoa vầng trán nhíu chặt, mỗi câu đều chất chứa sự mệt mỏi cùng cực như thể sự kiên nhẫn vắt cạn.
Nam Cửu cách vài bước chân, ánh mắt tình cờ lướt qua tủ bên trái. Cô nhẹ nhàng bước đến, với tay lấy chén . Sau khi tráng rửa sạch sẽ, cô bắt đầu các công đoạn ấm chén và pha . Tuy điêu luyện như Tống Đình, nhưng " ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy ". Quen thuộc với gian quán bấy lâu, việc pha một ấm đơn giản chẳng thể khó cô.
Một chén nghi ngút khói đặt mặt Lâm Tụng Diệu, thao tác nhẹ nhàng đến mức gần như tạo một tiếng động nào. Ánh mắt Lâm Tụng Diệu dõi theo nước bốc lên từ chén , những đường nét mờ ảo hiện lớp sương trắng mờ ảo. Một cổ tay trắng ngần thu từ đáy chén, Nam Cửu đặt xuống lui về chỗ cũ, ngoan ngoãn chờ đợi.
Lâm Tụng Diệu nâng chén lên môi, đầu lưỡi quyện hương thanh mát thấm dần cuống họng, những vướng bận trong lòng cũng bất giác xua tan nhờ ấm . Anh cầm điện thoại, ánh mắt hờ hững đ.á.n.h giá Nam Cửu.
Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, cằm hếch, đuôi mắt cong vút, từng đường nét khuôn mặt khi riêng rẽ quá nổi bật, nhưng khi kết hợp tạo nên một sức hút khó phai. Lâm Tụng Diệu chỉ mới gặp cô một , nhớ cô tên Nam Cửu, vẫn còn đang học.
Cúp điện thoại, khẽ nhướn mày: "Cần ký gì thế?"
"Đơn xin hủy phép." Nam Cửu bước gần bàn việc, đưa tờ giấy cho .
"Ngồi ." Lâm Tụng Diệu đón lấy tờ đơn, liếc qua.
Nam Cửu kéo ghế , xuống đối diện .
Anh rút một cây bút, mở nắp, buột miệng hỏi: "Chấn thương eo khỏi hẳn chứ?"
"Khỏi ạ."
Lâm Tụng Diệu ký tên xong, đẩy tờ đơn xin hủy phép về phía Nam Cửu, vô tình liếc thấy chiếc điện thoại tay cô, khẽ mỉm : "Thay điện thoại mới ?"
Lần cuối Nam Cửu gặp Lâm Tụng Diệu là lúc ký hợp đồng, bẵng một thời gian khá lâu, vẫn để ý đến chi tiết nhỏ nhặt khiến Nam Cửu chút ngạc nhiên.
"Bạn trai mua cho ?" Lâm Tụng Diệu đóng nắp bút, cắm ống bút.
"Không thể là tự mua ?" Nam Cửu cầm tờ đơn, cúi mắt đáp.
"Với tình hình tài chính hiện tại của cô, e là cô nỡ hào phóng với bản đến ." Lâm Tụng Diệu ngả lưng ghế: “ Kim Dương kể, đợt cô về quê, bạn trai cô ở quê ?"
Một nụ khẩy nhẹ nhàng thoáng qua môi Nam Cửu: "Đi cần điều tra lý lịch ạ?" Cô vẫy vẫy tờ đơn trong tay: “Cảm ơn Lâm tổng."
Nam Cửu lưng bước , phong thái ung dung, nhịp bước đều đặn, thao tác đóng cửa vô cùng dứt khoát. Lâm Tụng Diệu nâng chén lên, ánh mắt nán lâu hơn thường lệ.