Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 28: Năm ba đại học 2

Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:46
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi khai giảng, câu lạc bộ Hip Hop chiêu mộ một dàn tân sinh viên năm nhất, nổi bật nhất trong đó là một cô nàng khoa Truyền thông tên Hạ Yên Nhiên. Cô gái cao một mét bảy, sở hữu khuôn mặt xinh như búp bê Barbie, ngay đầu tiên đến câu lạc bộ báo danh đốn gục hàng loạt trái tim của các nam sinh. Cô nàng cũng nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của trường. Tài khoản mạng xã hội, tòa nhà ký túc xá, thậm chí cả phòng của cô đều lùng sục bằng sạch. Ngay cả lịch trình hàng ngày của cô cũng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi. Đã ít Nam Cửu nhận tin nhắn xin cách thức liên lạc với Hạ Yên Nhiên.

Một thời gian đó, Nam Cửu vẫn thường xuyên các nam sinh trong câu lạc bộ râm ran bàn tán về Hạ Yên Nhiên.

Sự việc bắt đầu biến là tuần thứ ba ngày khai giảng. Có bắt gặp Hạ Yên Nhiên lên xe của một gã đàn ông lớn tuổi ở cổng trường và về ký túc xá suốt đêm đó. Tin đồn Hạ Yên Nhiên b.a.o n.u.ô.i lập tức lan truyền chóng mặt. Kẻ tò mò chạy hỏi bạn cùng phòng của cô nàng xem đêm đó cô về phòng . Sau khi bạn cùng phòng xác nhận, lời đồn Hạ Yên Nhiên qua đêm với một gã đàn ông lớn tuổi vô tình chứng thực.

trai ôm mộng theo đuổi Hạ Yên Nhiên phút chốc vỡ mộng. Hình tượng nữ thần một khi sụp đổ thì sẽ kéo theo vô vàn sự chà đạp, khinh rẻ. Thậm chí còn kẻ mò tận tài khoản mạng xã hội của Hạ Yên Nhiên để bình luận hỏi cô giá bao nhiêu một đêm.

Dù thời gian rảnh rỗi đều bận bù đầu với việc dựng bài, dạy nhảy , nhưng vì chuyện ầm ĩ quá nên Nam Cửu ít nhiều cũng phong thanh. Từ khi tin đồn nổ , Hạ Yên Nhiên biệt tăm biệt tích khỏi câu lạc bộ. Việc cô lặn mất tăm càng khiến những lời đồn thổi thêm phần ác ý. Ngay cả mấy nam sinh trong câu lạc bộ lúc còn tâng bốc cô, giờ nhắc đến cô bằng cái giọng đầy khinh miệt, cợt nhả.

Phó chủ nhiệm câu lạc bộ ý định tìm cô nàng để hỏi cho lẽ, dù xảy chuyện gì cũng thể bỏ bê hoạt động của câu lạc bộ mãi . Nam Cửu gạt , chỉ bảo: "Cứ cho em thêm thời gian xử lý."

Điều khiến Nam Cửu bất ngờ là Hạ Yên Nhiên, nhốt trong ký túc xá suốt mấy ngày qua, chủ động tìm đến cô. Cô nàng nhắn tin cho Nam Cửu gặp mặt, thế là hai hẹn ở một góc khuất yên tĩnh trong thư viện trường.

Mấy ngày gặp, Hạ Yên Nhiên tiều tụy trông thấy, hai má hóp cả . Chẳng rõ là vì phận chủ nhiệm của Nam Cửu, vì Hạ Yên Nhiên cảm thấy Nam Cửu sẽ cô bằng ánh mắt định kiến như những khác. Dù lý do là gì, cô chọn liên lạc với Nam Cửu đầu tiên, để trút bầu tâm sự, khẳng định hề đê tiện như những lời đồn thổi ngoài . Vừa kể, cô nàng rưng rưng nước mắt vì uất ức, mấy nghẹn ngào nên lời.

Nam Cửu đối diện, ánh mắt dừng khuôn mặt cô , bình tĩnh lắng . Cô hề gạn hỏi ngọn ngành, cũng chẳng nghi ngờ xem rốt cuộc bí mật gì uẩn khúc đằng sự ngập ngừng của cô gái .

Hạ Yên Nhiên tuyệt vọng hỏi Nam Cửu xem cô nên gì bây giờ?

Nam Cửu rũ mắt: "Cách phản đòn nhất là... cái đàn ông đó vặn chính là bố em."

Hạ Yên Nhiên nín bặt, ánh mắt chuyển hướng phía ngoài cửa sổ.

"Nghĩa là mối quan hệ đó?" Ánh mắt Nam Cửu dán chặt khuôn mặt cô.

Cái "mối quan hệ" mà Nam Cửu nhắc đến chính là bằng chứng đàng hoàng, thể công khai để dập tắt tin đồn cho Hạ Yên Nhiên. Dù là bố đẻ, họ hàng bất cứ mối quan hệ nào lý do chính đáng.

Tuy nhiên, nhắc đến chuyện , Hạ Yên Nhiên bỗng nhiên im lặng. Suốt cuộc trò chuyện, cô nàng chỉ liên tục nhấn mạnh những rắc rối mà lời đồn thất thiệt mang cho .

Nam Cửu thứ nhất là hiệu trưởng, thứ hai chẳng ban quản lý ký túc xá, cô chỉ là một chủ nhiệm câu lạc bộ nhỏ bé, chỉ lời từ một phía, cô chẳng thể phân xử đúng sai cho Hạ Yên Nhiên. Cô chỉ thể đưa hai lời khuyên: "Nếu chuyện đó thật, nhất em nên đính chính rõ ràng càng sớm càng . Nếu , hãy bảo đó mặt giúp em một chút, lý tưởng nhất là nhờ nhà trường lên tiếng để dập tắt tin đồn. Còn nếu cách đó khó khăn quá..." Nam Cửu ngập ngừng vài giây, nể mặt Hạ Yên Nhiên nên vạch trần chuyện: “Thì em lo mà tìm nhà trọ, chuyển ngoài sống . Bốn năm đại học trôi qua nhanh lắm. Ra trường, chuyển đến thành phố khác thì còn ai nhận em nữa ?"

Hạ Yên Nhiên hiểu ẩn ý của Nam Cửu. Cô nàng nán thêm một lát lời cảm ơn, đeo khẩu trang dậy rời .

Nam Cửu bên cửa sổ, dõi theo bóng lưng xa dần của cô , ánh mắt cũng dần trở nên xa xăm.

Mỗi sống đời đều ít nhiều những lúc tình cảm vượt khỏi lý trí, hoặc rơi cảnh bất do kỷ. Chuyện của Hạ Yên Nhiên, cô rõ ngọn ngành nên chẳng phán xét. nếu vì một quyết định bồng bột ở thời điểm hiện tại mà ảnh hưởng đến cả tương lai phía , chẳng hạn như việc học hành, tấm bằng nghiệp bốn năm nữa, thì cô cho rằng đó là sai lầm đáng nhất. Cô khuyên Hạ Yên Nhiên tránh xa tâm bão, chẳng qua là vì cô nhận thấy tinh thần của cô đang bờ vực sụp đổ. Cứ tiếp tục bám trụ ở ký túc xá, sự cô lập, bắt nạt ngầm sớm muộn gì cũng sẽ chôn vùi con đường học vấn của cô gái .

Nam Cửu lên, rảo bước khỏi thư viện. Tầm mắt lướt qua những giá sách xếp san sát, cô sực nhớ lời hứa khi trở về sẽ gửi sách cho Tống Đình.

Về đến ký túc xá, Nam Cửu nhanh chóng gom mấy cuốn sách liên quan, gói ghém cẩn thận. Trước lúc nhá nhem tối, cô mang bưu cục để gửi về ngõ Mạo Nhi.

Từ ngày Nam Cửu tiếp quản Câu lạc bộ Hip Hop, lẽ cô quản lý gắt gao bằng tiền nhiệm. Rất nhiều chuyện, chỉ cần tổn hại đến lợi ích chung, cô thường nhắm mắt ngơ. điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và các đời chủ nhiệm chính là khả năng "hái tiền" cho câu lạc bộ. Các show diễn thương mại, hợp tác với thương hiệu, cho thuê sân bãi... cô bỏ sót bất cứ cơ hội kiếm tiền nào. Lời tuyên bố của cô trong ngày đầu tiên nhậm chức cũng cực kỳ thẳng thắn và thực tế. Vài năm tới đây, sẽ dắt ăn ngon mặc .

Đến giờ, cô thực sự giúp một nhóm thành viên câu lạc bộ thêm khoản thu nhập kha khá, củng cố vững chắc uy tín của trong Câu lạc bộ Hip Hop.

Về chuyện của Hạ Yên Nhiên, dù Nam Cửu giúp gì thiết thực, nhưng trong cuộc họp câu lạc bộ, cô cực kỳ gay gắt cấm bàn tán chuyện . Nếu để cô bắt ai trong câu lạc bộ tham gia thêu dệt, lan truyền tin đồn, thì đừng hòng mơ tưởng đến chuyện xét duyệt danh hiệu, khen thưởng cộng điểm rèn luyện.

Đó là những thứ bày mặt bàn, còn những thứ giấu kín gầm bàn chính là suất thi đấu, tham gia sự kiện và cả những cơ hội biểu diễn kiếm tiền dài hạn.

Một khi đụng chạm đến quyền lợi sát sườn, thì hóng hớt cỡ nào cũng vứt đầu. Cả câu lạc bộ Hip Hop đều đồng lòng, ai bàn tán gì về chuyện nữa. Điều vô tình biến câu lạc bộ thành nơi trú ẩn tạm thời cho Hạ Yên Nhiên. Những lúc trống lịch học, vì về ký túc xá, cô nàng cứ ru rú ở đó. Nam Cửu nhắm mắt ngơ, mặc kệ cô .

Dịp lễ Quốc khánh, câu lạc bộ sự kiện, cộng thêm việc các lớp học tại Tinh Diệu sẽ hoạt động từ ngày 3. Thế là Nam Cửu nhắn tin báo với Tống Đình rằng kỳ nghỉ kế hoạch riêng, sẽ về nhà.

Kỳ nghỉ lễ là thời điểm các trung tâm thương mại, khu vui chơi sầm uất nhất. Nam Cửu dẫn dắt đội biểu diễn của câu lạc bộ chạy sô khắp hai địa điểm từ sáng đến tận tối mịt. Diễn xong, cả đám rủ ăn thịt nướng, lúc mò về đến trường thì trời cũng tối khuya.

Một đám rôm rả tiến về phía cổng trường. Lúc sắp quẹo cổng, khóe mắt Nam Cửu bắt gặp một chiếc SUV quen thuộc đang đậu ánh đèn đường. Cô khựng một nhịp, ngoái đầu bảo với đám bạn là còn mua chút đồ, cứ về , khỏi cần đợi.

Tách khỏi đám đông, Nam Cửu vội băng qua đường. Chờ khuất, cô mới lẻn tới mở cửa xe, tót ngay ghế phụ.

"Anh đến đây gì thế?"

Tống Đình liếc điệu bộ thậm thụt của cô, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc: " phiền cô ?"

"Không ." Nam Cửu vội cúi xuống lướt qua điện thoại. Hơn một tiếng , Tống Đình gửi tin nhắn báo đang ở cổng trường. Do mải chơi nên cô kịp để ý điện thoại.

Cô ngước lên hỏi: "Anh đợi lâu ? Sao gọi điện cho ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-28-nam-ba-dai-hoc-2.html.]

"Nghe cô hôm nay sự kiện, thấy cô nhắn , tưởng cô vẫn xong."

Nam Cửu cất điện thoại, cài dây an : "Đi thôi."

"Đi ?"

"Cứ chạy thẳng , chỉ đường cho."

Theo chỉ dẫn của Nam Cửu, chiếc xe từ từ tiến một con đường vắng vẻ, heo hút gần trường. Sát bên cạnh là một khu công viên sinh thái ngập nước, chín giờ tối thì chốn gần như chẳng ma nào bén mảng tới.

Tống Đình định tấp lề đường, nhưng Nam Cửu chỉ tay về phía lùm cây rậm rạp phía : "Tiến lên chút nữa , cắm hẳn đầu xe trong lùm cây ."

Dù chẳng hiểu mục đích của cô là gì, Tống Đình vẫn khẽ nhấn ga, đưa chiếc xe chui lọt bóng tối mịt mù của lùm cây.

Xe dừng , lên tiếng hỏi: "Vào đây gì?"

"Trong ai." Nam Cửu đáp gọn lỏn.

Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt Tống Đình: "Không , ?"

Nam Cửu im lặng, hành động chỉ là bản năng, cô cũng kịp nghĩ tới cái " " .

"Anh cất công đến đây chỉ để thăm ?"

Tống Đình nghiêng , rướn tay băng ghế . Cự ly đột ngột thu hẹp, thở quen thuộc luẩn quẩn trong gian nhỏ hẹp. Nam Cửu nghiêng đầu, tầm mắt dán chặt yết hầu , nơi đó nhô lên một vùng tối sâu thẳm, hệt như một miếng mồi nhử im lìm. Lúc lấy đồ xong thu ánh , mắt chạm mắt. Ánh mắt Nam Cửu như bỏng, vội vã lảng .

Tống Đình đưa món đồ lấy cho cô: "Đi công tác ngoại tỉnh, tiện đường ghé qua mang cho cô ít đồ ăn."

Nam Cửu nhận lấy, kỹ thì là đặc sản đóng gói vô cùng mắt. Khóe miệng cô cong lên một nụ : "Sao cũng sở thích mua đặc sản muôn nơi giống hệt..."

"Giống ai cơ?"

"Bố ."

"..." Bầu khí bỗng chốc rơi tĩnh lặng.

Thành phố Phong tháng 10, thời tiết mát mẻ dễ chịu. Dù trong xe bật sưởi, nhiệt độ vẫn ngừng tăng lên. Mới hơn một tháng gặp, thế mà lúc đối mặt cảm giác ngượng ngùng xa lạ.

Có lẽ vì Nam Cửu hiếm khi thấy trong trang phục mùa thu, nên cảm giác lạ lẫm càng thêm rõ rệt. Anh mặc một chiếc áo len dệt kim mỏng tay dài tông màu đất, thiết kế tối giản, nam tính, phô trọn vóc dáng rắn rỏi, phong độ.

Trái ngược với Tống Đình, Nam Cửu trông vẫn cứ như đang ở giữa mùa hè. Cô vẫn khoác bộ đồ diễn, áo croptop phối cùng chân váy chữ A, ngọt ngào cá tính.

"Anh nhận sách ?" Nam Cửu lôi đại một chuyện để phá tan bầu khí ngột ngạt.

" nhận ."

"Ừm... trong sách mấy chỗ ghi chú lộn xộn, cứ tự động bỏ qua nhé."

"Vừa nhận sách là luôn, vẫn kịp xem."

Đèn xe vụt tắt, nhưng bóng tối trong xe đặc quánh. Ánh đèn từ công viên sinh thái phía xa leo lắt hắt qua những tán cây rậm rạp, rải những mảng sáng tối đan xen. Bên ngoài tĩnh mịch một tiếng côn trùng rỉ rả. Trong gian tĩnh lặng , tiếng sột soạt ma sát của quần áo vang lên rõ mồn một.

Tống Đình tựa tay trái lên thành cửa xe bọc da nâu. Những vệt sáng lốm đốm hắt lên gương mặt , tạo nên những sáng tối sắc nét. Bóng cây lay động nhè nhẹ, và giọng trầm ấm vang vọng trong xe: "Tối nay về ?"

Một lặng kéo dài. Khi cất tiếng một nữa, trái tim Nam Cửu vô cớ thắt , cô ngoắt sang . Hiểu ẩn ý câu , nhịp tim cô bỗng đập loạn xạ.

"Tối nay điểm danh." Cô ngập ngừng một lúc mới đáp.

"Đến mấy giờ?"

"11 giờ."

Lại là một sự im lặng rõ lý do. Ánh mắt Nam Cửu đăm đăm dán những con đang nhảy màn hình điều khiển trung tâm. Họ chỉ vỏn vẹn hơn một tiếng đồng hồ bên , và từng giây từng phút đang vùn vụt trôi qua. Cô liếc . Ánh sáng mờ ảo vô tình phác họa lên khuôn mặt , nổi bật đôi môi giữa gian tối tăm. Đường nét sắc lạnh, nhưng khi chạm mềm mại và ấm áp, mang đến cảm giác an như bao bọc .

Nam Cửu mím chặt môi, đẩy mấy túi đặc sản sang một bên. Tiếng "cạch" nhẹ vang lên khi cô tháo dây an . Với sự dẻo dai của , cô khéo léo xoay trong gian chật hẹp, rướn sang và hẳn lên đùi Tống Đình.

 

Loading...