Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 3: Năm lớp Mười một 1
Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:40:45
Lượt xem: 132
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối hôm Nam Chấn Đông rời , ông cụ Nam đóng cửa quán , chống gậy xuống chiếc ghế gỗ lim chạm hoa văn gian , lớn tiếng mắng Nam Cửu: "Ai cho phép cháu cắt tóc ngắn cũn cỡn thế , tự xem thể thống gì ? Còn cháu mặc cái thứ quần áo gì hả?"
Nam Cửu dựa xiên vẹo cây cột bong tróc sơn. Cô mặc chiếc áo phông cộc tay lửng lơ vai, chỉ cử động tay là hở rốn, rốn còn bấm một viên đá sáng lấp lánh. Quần thì rộng thùng thình, trễ hẳn xuống tận xương chậu. Chiếc quần chẳng chun nịt, cũng thắt lưng, chỉ luồn độc một sợi dây rút, thế mà cô cũng chẳng buồn buộc , cứ để nó lòng thòng hệt như hai khúc lòng lợn.
Ông cụ Nam nào mấy kiểu tỉa layer uốn nhuộm ngoài tiệm tóc. Ông chỉ thấy mái tóc của Nam Cửu cứ như ch.ó gặm, lởm chởm đều thì chớ còn lòa xòa che khuất cả mắt, càng càng thấy chướng tai gai mắt. Mấy năm lúc còn là một con bé sạch sẽ, gọn gàng, thế mà con trai ông nuôi nấng kiểu gì để giờ trả một đứa thành cái bộ dạng .
Ông cụ Nam tức quá đang định buông lời mắng mỏ thì cửa quán bất ngờ mở từ bên ngoài. Tống Đình bước trong màn đêm với trang phục đen từ đầu đến chân. Ông cụ Nam bèn nuốt những lời định , sang hỏi Tống Đình: “Bàn bạc ?”
“Cơ bản là vấn đề gì, tuần cháu sẽ núi thêm một chuyến nữa.”
Nói xong, Tống Đình mới nhận trong quán đang . Anh chuyển dời tầm mắt, đ.á.n.h giá Nam Cửu. Da cô trắng bóc, mỏng quẹt như tờ giấy. Sự ngây ngô khuôn mặt nhường chỗ cho vẻ bất cần, ánh mắt khác cũng đầy vẻ ngang tàng, bất cần đời.
Ông cụ Nam ngoài mặt nhưng trong lòng nguôi giận, bảo Nam Cửu: "Cháu tự xem , đến chú Tống còn chẳng nhận cháu nữa kìa, chào chú ."
“Cháu nhận mà.” Tống Đình thu ánh mắt , khóa cửa.
Nam Cửu đáp lời, chỉ ngáp ngắn ngáp dài. Tống Đình vẫn chẳng thèm so đo với cô.
Chiếc giường trong căn phòng phụ mà cô từng suốt ba tháng vẫn còn đó, giường phủ một tấm drap. Ông cụ Nam chỉ cây gậy cô: “Còn đực đấy gì? Không định ngủ mà định dán lên tường ? Tự mà dọn phòng, chú Tống của cháu chạy việc cả ngày , đừng phiền nó nữa, con gái con lứa lớn tướng chứ bé bỏng gì .”
“Làm như ai mệt mỏi cả ngày .” Nam Cửu thẳng lên, lầm bầm một câu thẳng phòng phụ.
Ông cụ Nam tức ách: “Cái con bé thật sự uốn nắn đàng hoàng mới .”
“Nói chuyện với bọn trẻ đang tuổi , ông kiên nhẫn một chút.” Tống Đình châm thêm nước nóng cốc của ông cụ Nam, đó bước lên lầu.
Đợi tắm xong xuống nhà thì thấy giường của Nam Cửu vẫn dọn. Muốn tháo tấm drap thì bê tấm đệm lên, mà đệm thì dày nặng, khó nhằn hơn chiếc giường đơn ở trường học nhiều.
Tống Đình gõ nhẹ cánh cửa đang mở toang, Nam Cửu bèn đầu .
“Để chú cho.”
Tống Đình dùng một tay nhấc bổng tấm đệm lên, thoăn thoắt tháo drap trải giường , lôi một chiếc khăn trải gối cùng một tấm chiếu trúc sạch sẽ ngoài. Tiếp đó, bưng một chậu nước ấm, lau chùi lau cẩn thận.
Nam Cửu vốn định tiến tới phụ một tay, ngặt nỗi Tống Đình thoăn thoắt quá nên cô đành chịu c.h.ế.t, chen tay . Vậy nên cô dứt khoát phịch xuống chiếc ghế đẩu nhỏ kê sát tường, chống cằm chực.
Mái tóc còn ướt một nửa áp gò má , góc nghiêng rắn rỏi càng tô đậm thêm vẻ bất cần. Lúc cúi xuống dọn giường, cơ bắp lưng giãn rộng và săn chắc, lưng lõm trong, các bó cơ nổi rõ qua lớp áo bám chặt khung xương. Lúc nãy Nam Cửu thấy trông chững chạc hơn , khi tắm xong, mặc chiếc áo phông cotton và quần thể thao màu xám. Nhìn thế thì trông cũng chẳng khác mấy so với vài năm , điều làn da nhuốm màu đồng thau vì dãi nắng, trông hệt như một sinh viên thể thao da ngăm.
“Chú bao nhiêu tuổi ?” Nam Cửu tò mò hỏi.
“Hơn cháu tám tuổi.” Tống Đình đầu , khom xách chậu nước ngoài.
Nam Cửu chiếc ghế đẩu lẩm nhẩm tính tuổi. Lúc Tống Đình , liếc cô một cái, thấy cô vẫn cuộn tròn chiếc ghế con hệt như bốn năm về . Điểm khác biệt duy nhất là cô nhóc ngày nào giờ dáng thiếu nữ lắm .
“Để quạt thổi chiếu một lát cho khô, cháu tắm xong là ngủ .” Tống Đình lau cuối cùng xong bèn sang dặn dò.
Nam Cửu lục lọi quần áo trong vali để tắm. Ông cụ Nam đang kiểm tra hóa đơn quầy, thấy cô bước tới liền cất giọng hỏi: “Có để chú Tống dọn dẹp hộ đúng ?”
Tống Đình đang kiểm sổ sách ở bàn đối diện. Nam Cửu mặt dày mở to mắt dối tỉnh bơ mặt hai : “Không ạ.”
Nói đoạn, cô lấm lét liếc trộm Tống Đình. Anh cũng chẳng buồn vạch trần, cứ thế bấm lách cách chiếc máy tính mặt, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Khi Nam Cửu lên lầu, ông cụ Nam mới bảo Tống Đình: “Cậu đừng chiều nó quá, cho nó nếm chút mùi đời. Sau việc của nó để nó tự lo, trong tiệm việc gì cứ sai nó .”
Khóe miệng Tống Đình khẽ nhếch lên, tay nhấn nút xóa máy tính.
Phòng tắm của quán ở tầng hai, căn phòng chỉ dành riêng cho một Tống Đình sử dụng. Ông cụ Nam giờ tuổi, ngại leo cầu thang nên phần lớn thời gian đều tắm rửa ngay trong phòng của . Lúc Nam Cửu ôm đồ ngủ bước , Tống Đình dọn dẹp phòng tắm sạch bóng. Dao cạo râu và đồ vệ sinh cá nhân của nam giới đều cất gọn phòng riêng, sàn nhà cũng lau khô ráo.
Lần Nam Cửu đến đây hãy còn là một cô nhóc tì. Mùa hè, phòng tắm ngột ngạt đến khó thở nên cô luôn khép hờ cửa một khe nhỏ để đón gió mát. Có một Tống Đình định lên gác xép ngủ, lúc ngang qua tầng hai thì thấy tiếng hát vọng từ phòng tắm, khi mới cô bé thói quen chốt cửa khi tắm. Từ đó về , Tống Đình luôn cố ý tránh mặt những lúc cô tắm rửa. Nếu thấy cô ôm quần áo lên lầu, sẽ ở gian chờ cô tắm xong xuôi mới lên giường ngủ.
Nam Cửu tắm rề rà hát hỏng, lề mà lề mề, lúc vì mải cày phim truyền hình mà trì hoãn việc tắm rửa đến muộn màng. Tống Đình bao đợi cô đến mức ngủ gật. Tất nhiên, những chuyện đây Nam Cửu chẳng hề , cô cứ đinh ninh rằng Tống Đình gian ban đêm là để trực ca đêm.
May mà , cô chốt cửa cẩn thận.
Chiếc chảo vệ tinh to đùng mái nhà quán Mạo Nhi biến mất, đó là dịch vụ truyền hình cáp xịn xò. Nam Cửu giờ đây cũng chẳng còn thiết tha gì với tivi nữa, cô thích chìm đắm trong thế giới game online hơn.
Ông cụ Nam dặn Tống Đình giao việc cho Nam Cửu , thế mà mới về dăm bữa nửa tháng, cô nàng bắt mối với đám bạn cũ trong hẻm, cả ngày chúi mũi ngoài đường, chẳng thấy mặt mũi .
Cả ông cụ Nam và Tống Đình đều bận rộn suốt ngày, chẳng thời gian để mắt tới cô. Vậy nên Nam Cửu luôn tranh thủ chuồn ngoài chơi. May mà ham chơi là thế, cô nàng vẫn đường về nhà đúng giờ cơm.
...
Tống Đình , ông cụ Nam với Nam Cửu là núi. Nam Cửu hỏi núi nào, gì, cô chẳng bận tâm đến việc của Tống Đình, cũng ít khi chuyện với . Một phần vì Nam Cửu chú ruột nên gần gũi nổi với ông chú nuôi chỉ lớn hơn cô vài tuổi nhưng vai vế lớn hơn hẳn một bậc . Hai là Tống Đình cũng chẳng nhiệt tình gì với cô, cô đương nhiên sẽ hạ lấy lòng .
Tống Đình một mạch năm ngày liền, khiến ông cụ Nam bận rộn bù đầu. Nam Cửu ngày thường lười biếng, nhưng đến lúc quan trọng cũng việc như một bình thường. Thấy ông nội việc mệt ngóc đầu lên nổi, Nam Cửu cũng chạy chơi nữa. Cô dậy từ sớm, phụ giúp ông cụ Nam mấy việc lặt vặt. Lúc , cô mong Tống Đình về sớm một chút. Anh về ngày nào, cô cũng dứt ngày đó.
Chiều thứ Hai thường vắng khách. Thấy Nam Cửu bồn chồn yên, ông cụ Nam bèn cho phép cô ngoài chơi nửa ngày.
Nam Cửu như con ngựa tuột cương, thả là quên mất đường về, trời tối mịt mà vẫn thấy tăm . Ông cụ Nam chống gậy bao nhiêu , ló đầu đầu hẻm ngóng trông, thấy Nam Cửu , thấy Tống Đình về.
Tống Đình xách hai bao lớn, thấy ông cụ Nam ngoài cửa, rảo bước gần: “Quán nay vắng khách ạ?”
“Cũng tàm tạm, giờ khách khứa cũng vãn . Tiểu Cửu vẫn về.”
Tống Đình đặt trong nhà, lên tiếng hỏi: “Con bé từ lúc nào ông?”
Khuôn mặt ông cụ Nam nhăn nhúm : “Ăn cơm trưa xong là lặn mất tăm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-3-nam-lop-muoi-mot-1.html.]
“Để cháu tìm xem .” Tống Đình kịp bước chân cửa, sải bước đầu hẻm một nữa.
...
Đêm đó, Tống Đình bảo ông cụ Nam cứ ở nhà đợi tin. Anh rong ruổi bao nhiêu nơi, cuối cùng mới tìm thấy Nam Cửu đang chơi ở một quán net.
Nam Cửu cùng Lý Sùng Quang, một trai trong hẻm. Lý Sùng Quang sống trong ngõ ngách, hơn Nam Cửu hai tuổi. Ngày học cùng lớp với Liễu Nhân, lúc nhỏ từng chơi điện t.ử chung với Nam Cửu ở nhà Liễu Nhân. Lý Sùng Quang quen một đám thanh niên lêu lổng quanh đó, bèn dẫn Nam Cửu đang chỗ nào chơi đ.á.n.h game cùng bọn họ ở quán net.
Lúc Tống Đình tới nơi, một tên thanh niên gầy như que củi đang nhoài , cầm chuột máy tính mặt Nam Cửu, bộ dạng trông láu cá. Tống Đình sừng sững lưng tên đó, tóm lấy cổ áo gã, nhấc bổng gã ném trở chiếc ghế bên cạnh. Gã đầu định c.h.ử.i thề, nhưng rõ đến bỗng dưng nuốt ngược lời trong: “Anh Tống.”
Trong quán net nhận Tống Đình, bèn cao giọng hỏi han: “Ây da, về lúc nào thế?”
Tống Đình bỏ ngoài tai, cúi đầu với Nam Cửu: “Về nhà.”
Nam Cửu ngoảnh thấy Tống Đình thì sửng sốt mất hai giây, đáp qua loa: “Chú về , cháu chơi nốt ván .”
Tống Đình mà kéo một chiếc ghế cách đó vài bước. Anh cao lớn vạm vỡ, từ núi về kịp đồ, mặc những bộ quần áo thoải mái thường ngày, mà thắt một chiếc thắt lưng da màu nâu cùng áo cộc tay màu đen, ống quần sờn rách xắn lên và nhét trong ủng. Ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình máy tính hắt lên hốc mắt sâu và sống mũi cao thẳng của , càng tăng thêm vẻ sắc lạnh và áp bách.
Mặc dù lớn tiếng giục giã, nhưng chỉ cần đó, đám bạn lúc nãy còn đùa c.h.ử.i rủa ầm ĩ đều im bặt. Chẳng những im lặng, mà từng đứa đều ngay ngắn thẳng lưng. Chơi game đồng đội đòi hỏi sự phối hợp, nếu giao tiếp thì khí, lúc chơi tự nhiên mất hết hứng thú.
Nam Cửu nhận bầu khí vẻ , bèn nghiêng hỏi Lý Sùng Quang: “Sao mấy sợ chú ? Chú nhà , quyền quản lý .”
“Không chuyện đó…” Lý Sùng Quang vẻ mặt ngập ngừng, ấp úng : “Ông nội kể cho chuyện của ?”
“Chuyện gì cơ?”
Lý Sùng Quang lấm lét Tống Đình. Tống Đình khẽ liếc mắt, lạnh lùng . Lý Sùng Quang vội đổi giọng: “Không gì, coi như gì .”
Nam Cửu đập mạnh con chuột xuống bàn một cách khó chịu, đầu bĩu môi: “ đường về mà, chú đừng ở đây phiền ?”
“Ván kết thúc .” Tống Đình nhắc nhở. Khóe mắt nhếch lên toát vẻ sắc lạnh, dù biểu cảm gì nhưng lời vẫn mang một sức nặng thể ngó lơ.
Trớ trêu , đối tượng đang cảnh cáo là một cô gái đang trong độ tuổi nổi loạn. Nam Cửu đời nào chịu khuất phục, tâm lý nổi loạn trỗi dậy, càng quản thúc, cô càng chống đối. Nam Cửu cầm chuột lên, chuẩn chơi tiếp. Đám thanh niên cùng đội với cô vẫn đang đảo mắt ngó nghiêng, nên bắt đầu ván mới .
Nam Cửu liếc xéo qua: “Chơi ! Còn ngẩn đó gì?”
Đám thanh niên ngoái đầu Tống Đình, thấy gì, bèn lượt thu ánh mắt về, bắt đầu ván mới.
Qua màn hình phản chiếu ánh sáng, Nam Cửu nhếch mép khẩy với Tống Đình, trong mắt lóe lên sự khiêu khích.
Ông chủ Trang của quán net từ phòng bước , Tống Đình hút t.h.u.ố.c nên lấy loại ngon mà uống pha một cốc mang tới cho .
“Lâu gặp , dạo bận lắm hả?”
Tống Đình giơ tay đón lấy ly : “Vẫn như cũ thôi.”
“Hôm nay tới đây là…” Ông chủ Trang lịch sự hỏi thăm.
Tống Đình hất cằm về phía Nam Cửu đang : “Cháu gái của ông cụ Nam.” Anh cúi đầu nhấp một ngụm , đó lên tiếng cảnh cáo bằng giọng đều đều, nặng nhẹ: “Chưa đủ tuổi vị thành niên .”
Mặt ông chủ Trang tái mét, lập tức cam đoan: “Tuyệt đối .”
Ông chủ Trang vội vàng chạy tới chỗ quản lý quán net trao đổi vài câu, ngay lập tức, bộ dàn máy tính ở dãy của Nam Cửu đều ngắt mạng. Đám thanh niên đang hăng say c.h.é.m g.i.ế.c trong thế giới ảo thì bất ngờ thoát game cưỡng chế. Đứa nào đứa nấy nổi trận lôi đình, phắt dậy tuôn những lời lẽ thô tục, đập bàn phím ầm ầm đòi giải thích.
Quán net phút chốc trở nên hỗn loạn như một nồi cháo. Ông chủ Trang bước tới, yêu cầu đám thanh niên xuất trình chứng minh thư. Đám trẻ lập tức câm như hến. Nam Cửu dán chặt mắt Tống Đình, thấy vẫn điềm nhiên đó, ung dung uống .
Nam Cửu những phá hỏng ván game mà còn mất mặt những bạn mới quen. Cô hầm hầm bước tới chỗ Tống Đình, lớn tiếng chất vấn: “Là chú bảo ông chủ ngắt mạng của chúng đúng ? Bố còn thèm quản , chú lấy tư cách gì mà đòi quản ? Ông gọi chú một tiếng con nuôi mà chú tưởng bở là chú ruột của thật ?”
Giọng chua ngoa của Nam Cửu vang lên, quán net vốn đang ồn ào lập tức im phăng phắc. Cô đang cơn thịnh nộ, để ý thấy đám thanh niên vốn đang cạnh đều đang lẳng lặng lùi , Tống Đình với ánh mắt dè chừng. Những vị khách khác đang hóng chuyện xung quanh cũng chuyển ánh sang Tống Đình. Bầu khí dần trở nên kỳ quái và căng thẳng. Thế nhưng, Tống Đình ngơ như thấy, cúi đầu uống cạn chén .
Nam Cửu thấy phản ứng, nắm đ.ấ.m của cô như đập bông, càng tức điên lên.
“ nhất quyết về với chú đấy, chú gì nào?”
Tống Đình dùng hành động để trả lời cô. Anh đặt cốc xuống, túm lấy cổ tay Nam Cửu lôi ngoài. Sự cứng đầu trỗi dậy, Nam Cửu vung vẩy cánh tay, dùng hết sức lực vùng vẫy nhưng sức mạnh của Tống Đình dễ dàng đè bẹp. Cơn thịnh nộ và tâm lý nổi loạn bùng lên cùng lúc, Nam Cửu cấu véo Tống Đình, hệt như một con sư t.ử nhỏ đang nổi điên. Tống Đình mặt lạnh tanh, gân xanh nổi đầy trán, một con ranh mới cao ngang n.g.ự.c mẩy mà chẳng ai dám can ngăn.
Chứng kiến cảnh tượng , ông chủ Trang toát mồ hôi hột. Chỉ sợ con bé còn quậy tiếp, Tống Đình cho nó một đòn vật qua vai thì khốn. Mấy năm kẻ đến quán Mạo Nhi gây sự, ông tận mắt chứng kiến Tống Đình tay tóm gọn mấy gã đó. Với cơ bắp cuồn cuộn thế , đến đám đàn ông cao to lực lưỡng còn đỡ nổi cú đ.ấ.m của .
Đám thanh niên cùng chơi game với Nam Cửu lúc chẳng ai dám ho he, chỉ Lý Sùng Quang là còn chút nghĩa khí, chạy đến cửa quán net khuyên nhủ Tống Đình: “Có chuyện gì thì từ từ , đừng hung dữ như mà.”
Tống Đình liếc , lạnh lùng hỏi: “ hung dữ ?”
“Không, .”
“Tránh chỗ khác.”
“Dạ, ạ.”
Nam Cửu trừng mắt bóng lưng Lý Sùng Quang đang lùi sang một bên, tức tối trợn ngược mắt.
Tên quản lý quán net ghé sát bên ông chủ Trang, dõi mắt theo bóng dáng đang khỏi quán, khẽ hỏi: “Cô bé là ai thế? Sao mà chanh chua thế?”
Ông chủ Trang nheo mắt đầy ẩn ý: “Ngoài của ông cụ Nam , còn ai dám vuốt râu hùm nữa?”