Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 30: Năm cuối đại học 1

Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:48
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự kiện đó tổ chức thành công vang dội, giúp Tinh Diệu nổi đình nổi đám trong giới, đồng thời kéo theo một lượng học viên mới đăng ký ầm ầm.

Lâm Tụng Diệu vốn bao giờ hẹp hòi với những việc. Anh thưởng cho Nam Cửu một khoản tiền khấm khá. Cô dùng tiền đó để đăng ký học bằng lái xe. Thi lý thuyết đầu là qua luôn, lúc thực hành lái xe đường cũng suôn sẻ hơn hẳn những học cùng. Huấn luyện viên đùa rằng cô sinh là để lái xe, chạy Grab chắc chắn sợ c.h.ế.t đói. Nghe , Nam Cửu còn nghiêm túc tìm hiểu cách đăng ký tài xế Grab nữa chứ.

Cô thuận lợi lấy bằng lái. Tuy da đen một chút, nhưng cuối cùng cũng thể danh chính ngôn thuận lái xe đường .

Năm cuối đại học, ảnh của Nam Cửu cuối cùng cũng vinh dự treo bức tường thành tích của Tinh Diệu, cạnh những tiền bối gạo cội khác. Cô còn là giáo viên dạy nữa, mà chính thức trở thành biên đạo múa tên tuổi bức tường .

Thù lao dạy học của cô tăng gấp đôi so với hồi còn dạy . Cô còn đau đầu vì chuyện sinh hoạt phí, cũng chẳng lo bữa nay lo bữa mai nữa. Thậm chí, cô còn để dành một khoản kha khá, thi thoảng tự thưởng cho vài bộ quần áo hoặc ăn một bữa ngon.

Mối quan hệ giữa cô và gia đình vẫn chẳng khá hơn là bao, nhưng ít cũng tệ . Cô cuộc sống của riêng , bố cô cũng . Những dịp lễ tết, cô vẫn về ăn bữa cơm cho đạo, nhưng bao giờ ngủ . Cô như một ngoài mái ấm của chính bố , tựa như cánh bèo trôi rễ.

Trước khi nghiệp, Nam Cửu bàn giao câu lạc bộ Hip Hop cho Hạ Yên Nhiên. Những lời đồn đại ác ý vẫn bủa vây Yên Nhiên, nhưng cô còn là cô gái yếu đuối chỉ trốn tránh như ngày xưa nữa. Thời gian cũng sẽ mài giũa nên một diện mạo mới, con cũng thế.

Chụp xong ảnh kỷ yếu, ai nấy đều chuẩn đường ai nấy . Bạn cùng phòng cũng lục đục thu dọn đồ đạc tích cóp suốt bốn năm để mang về nhà.

Nam Cửu, cô nhà để về.

...

Gió ở ngõ Mạo Nhi vẫn cứ hiu hiu thổi, lướt từ đầu ngõ đến cuối ngõ. Khách quen ở quán Mạo Nhi còn đông đúc như xưa nữa, thì già yếu, thì xa. Nếu nhờ nền tảng trực tuyến Nam Cửu lập hai năm , chắc lượng khách còn lèo tèo hơn nữa. Từ khi cô rời , nền tảng đều do một tay Tống Đình quản lý. Phần lớn thời gian, giao cho vận hành nền tảng, chỉ việc nộp phí gia hạn. Thỉnh thoảng, cũng đăng vài thứ lên đó, như những bức ảnh mới chụp của quán , vài khoảnh khắc thấy thú vị, thậm chí là ảnh một con mèo tam thể tình cờ lạc quán. Dù , những lúc như thế cũng hiếm hoi lắm.

Đầu tháng bảy, ông nội Nam nhận một cuộc gọi từ con trai cả. Nghe xong điện thoại, ông từ sảnh cửa quán để tìm Tống Đình. Ông đoán chắc cửa cho con mèo tam thể ăn . Kể cũng lạ, con mèo cứ dăm bữa nửa tháng mò đến quán cọ quậy, nũng đòi ăn. Lâu dần thành quen, Tống Đình thấy nó đến nên quyết định nuôi luôn ở quán, còn sẵn cho nó cái ổ.

Con mèo hễ thấy ngoan ngoãn chui ổ. hễ lên lầu là nó lập tức nhảy tót khỏi cửa sổ trốn mất tăm. Vài như thế, Tống Đình cũng kệ, chẳng buồn cản nó nữa. Con mèo cứ đến đúng giờ cơm, ăn no nê xong là chuồn thẳng.

Thấy Tống Đình khui hộp pate đặt xuống đất, ông nội Nam nhịn cằn nhằn: "Đã hạt còn gì? Cứ mua mấy thứ đắt tiền cho nó ăn, riết nó kén ăn cho xem."

"Cháu đổi vị cho nó chút thôi ông ạ."

Ông nội Nam lấy gậy ba-toong chọc chọc con mèo, nó trừng đôi mắt sáng quắc khè ông. Gương mặt ông hằn lên những nếp nhăn khi xòa: "Cháu xem cái bộ dạng nhe nanh múa vuốt của nó giống Tiểu Cửu cơ chứ."

Tống Đình nhặt nắp hộp pate lên, các đường cơ bắp cánh tay vô tình căng , bờ vai và tấm lưng cũng theo đó mà cứng .

, thằng cả gọi điện về, bảo nhân dịp thằng Tiểu Khải nghỉ hè, nó đưa con về chơi mấy hôm, nó cũng về cùng."

Động tác của Tống Đình chững , nhưng nhanh trở bình thường: "Gia đình nhà ạ?"

"Ông bảo qua điện thoại là sẽ dọn dẹp căn phòng cũ của nó tầng hai cho cả nhà ba ở. Nó bảo khiêng khiêng mấy cái bàn trong phòng mệt lắm, thôi để gia đình nó khách sạn ở." Ông nội Nam hừ lạnh: “Chắc do cô vợ thành phố của nó bày trò , về đến nhà mà vẫn đòi khách sạn, tiền nhiều để cho hết."

"Chắc họ nghĩ ở khách sạn cho tiện thôi ông ạ, hiếm khi họ mới về, cứ theo ý họ ông." Tống Đình lên tiếng khuyên nhủ, hỏi thêm: “Bao giờ họ về ạ, để cháu đặt phòng khách sạn ."

"Thằng cả bảo thứ Bảy."

Tống Đình cúi xuống thu gọn mấy chiếc ghế mây cửa mang sảnh, bâng quơ hỏi: "Tiểu Cửu về ông?"

"Bố nó gọi mà nó cũng chẳng chắc chắn. Cháu tính con bé đó đấy, sáng nắng chiều mưa, ai mà về ."

Tống Đình từ từ cụp mắt xuống, đóng cửa quán .

...

Chiều thứ Bảy, Tống Đình lái xe ga tàu. Vừa khỏi ga, Nam Chấn Đông thấy , vẫy tay gọi: "Chú Tống, ở đây !"

Tống Đình bước tới, ánh mắt lướt qua phía lưng Nam Chấn Đông. Nam Chấn Đông kéo Liêu Hồng lên , giới thiệu với Tống Đình.

Tống Đình chào hỏi Liêu Hồng vài câu xách hành lý giúp. Tiểu Khải cao lên ít, nhưng hình vẫn ục ịch như xưa, mới tí tuổi đầu mà cân nặng xấp xỉ năm mươi ký. Thằng bé ngước lên gọi: "Cháu chào chú ạ."

Tống Đình xoa đầu thằng bé, ánh mắt vô tình lướt qua cửa soát vé một vòng. Nam Chấn Đông giục: "Thế chúng thôi, xe đỗ ở thế?"

Tống Đình thu ánh , dẫn họ xe.

Khó khăn lắm nhà con cả mới về đông đủ, ông nội Nam dặn Tống Đình đặt một phòng riêng ở nhà hàng bên ngoài cho bữa tối.

Tiểu Khải vẫn giữ phong độ ăn uống như xưa, khiến ông nội Nam khỏi trêu chọc: "Ăn cứ như ở nhà bỏ đói cháu ."

"Ăn là phúc ông ạ, thằng Khải nhà cháu ở trường chẳng đứa nào ăn ." Nhắc đến con trai, giọng Liêu Hồng đầy vẻ tự hào.

Ông nội Nam , sang với con trai: "Giá mà nhà san sẻ đồ ăn cho một chút, thì cũng chẳng đến nỗi đứa béo nứt ruột, đứa gầy nhom."

Cả Nam Chấn Đông và Liêu Hồng đều thuộc diện gầy, nên chữ "gầy" ám chỉ ai thì quá rõ ràng . Ông nội Nam ngoài mặt thì chuyện ăn uống, nhưng Liêu Hồng thừa hiểu ý đồ sâu xa của ông, cô lờ , chẳng thèm tiếp lời.

Ông nội Nam khẽ thở dài, hỏi Nam Chấn Đông: "Năm nay Tiểu Cửu nghiệp nhỉ, tính toán thế nào?"

"Con ." Nam Chấn Đông nâng ly rượu lên, cụng ly với Tống Đình.

"Anh là bố nó, thì ai ?"

Nam Chấn Đông nốc cạn ly rượu, chép miệng: "Một năm con còn chẳng gặp nó hai chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-30-nam-cuoi-dai-hoc-1.html.]

Tống Đình uống cạn ly rượu trong tay, tự rót thêm một ly nữa.

Ra khỏi nhà hàng, Nam Chấn Đông dẫn vợ con về khách sạn. Tống Đình cùng ông nội Nam bộ về ngõ Mạo Nhi. Dọc đường, ông nội Nam cằn nhằn: "Tối nay cháu uống nhiều đấy nhỉ?" Ông hiếm khi thấy Tống Đình uống rượu, uống thì cũng chừng mực. Vậy nên ông nhịn thêm vài câu: “Uống nhiều thế ?"

"Hiếm khi gia đình mới về, cháu uống vài ly cho vui thôi ạ."

Tống Đình sải bước chậm theo nhịp điệu của ông nội Nam, ánh mắt dán chặt xuống những phiến đá xanh chân. Cho đến khi một bóng hắt xuống mặt đường lọt tầm , mới ngẩng lên, theo cái bóng .

Tít sâu trong con ngõ, Nam Cửu đang chiếc vali màu đen, một chân co , chân duỗi thẳng tắp. Mái tóc dài màu bạch kim nổi bật ngày nào giờ nhuộm thành màu nâu lạnh. Khoảnh khắc cô đầu , màu tóc óng ả xõa xuống bờ vai, tôn lên những đường nét sắc sảo khuôn mặt. Khung cảnh tựa như một thước phim chậm, ánh sáng xung quanh như ngưng tụ , dồn hết thảy sức nặng của câu chuyện ánh mắt và đôi môi cô.

Đôi mắt Tống Đình như đóng đinh hình ảnh , sững sờ, bất động.

"Cháu về từ lúc nào thế? Sao gọi điện cho ông?" Ông nội Nam ngạc nhiên hỏi.

Nam Cửu dậy: "Cháu gọi cho bố, bố bảo hai về nên cháu đợi ở đây một lát."

Ánh mắt Nam Cửu chuyển sang Tống Đình. Cô hề né tránh, cũng chẳng bộc lộ cảm xúc gì, chỉ cất tiếng gọi: "Chú Tống."

Tống Đình ậm ừ đáp một tiếng lạnh lùng, mở cửa quán .

Anh xách vali giúp cô, cô cũng chẳng nhờ giúp. Bánh xe vali va ngưỡng cửa, phát tiếng lộc cộc nặng nề. Cô dùng sức ở cánh tay, đổi góc độ xách mạnh lên. Anh một bên, những ngón tay vô thức co thả , ánh mắt lướt qua những đốt ngón tay đang đỏ ửng của cô nhanh chóng dời , bước về phía sảnh .

Ông nội Nam hỏi cô: "Cháu ăn tối ?"

"Cháu ăn tạm cái bánh mì xe ạ."

"Có ông nấu cho ít sủi cảo ?" Ông nội Nam hỏi.

"Dạ ạ." Nam Cửu đẩy vali : “Để cháu mang đồ phòng ."

Cô mở cửa phòng phụ. Rèm cửa mới, đồ đạc xếp đặt gọn gàng ngăn nắp, chăn len gấp vuông vắn để ở đầu giường.

Nam Cửu cất vali bước ngoài. Đứng bếp nấu sủi cảo giờ ông nội Nam nữa mà là Tống Đình. Ông nội Nam dặn dò cô ăn xong nhớ nghỉ ngơi sớm về phòng.

Ngoài hành lang chật hẹp, bóng Tống Đình in hằn bức tường trắng toát. Bờ vai rộng lớn của chuyển động nhịp nhàng theo từng thao tác, lúc vươn , lúc thu . Nam Cửu chống cằm, thẫn thờ lên bức tường trắng . Cho đến khi cái bóng tường biến mất, Tống Đình mới thật sự bước tầm mắt cô.

Tay trái bưng đĩa sủi cảo, tay cầm một chén giấm nhỏ, đặt xuống bàn mặt Nam Cửu.

Khoảnh khắc cúi xuống, Nam Cửu ngước mắt lên. Ánh sáng vàng ấm áp hắt lên gương mặt góc cạnh của , chút men thoang thoảng hòa quyện cùng mùi hương thanh mát đặc trưng nhẹ nhàng phảng phất quanh cô, nhưng cũng tan biến ngay trong chớp mắt.

"Anh uống rượu ?"

"Ừ." Vẻ mặt dửng dưng như nước lã, chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào. Nói , lưng bước lên lầu.

...

Sáng sớm hôm , Nam Cửu thức dậy mở cửa quán . Một lúc , thím Ngô mới tới. Lâu ngày gặp, thím kéo Nam Cửu hàn huyên đủ thứ chuyện. Mở cửa nửa buổi mà quán vẫn khách nào. Nam Cửu hỏi thím Ngô: "Dạo buôn bán thím?"

"Cũng cứ tàng tàng thế thôi cháu ạ, lúc đông lúc vắng." Thím Ngô đáp lời.

Đêm qua, Tống Đình ngủ ngon giấc, đầu cứ đau như búa bổ. Vốn dĩ là đồng hồ sinh học cực kỳ chuẩn xác, thế mà sáng nay thức giấc lộn xộn.

Nghĩ Tống Đình tối qua quá chén, ông nội Nam cũng chẳng nỡ gọi dậy.

Lúc Tống Đình bước xuống lầu, quán bắt đầu vài vị khách, rải rác ở vài bàn trong sảnh. Anh rót một cốc nước lọc, từng ngụm nước mát lạnh chầm chậm trôi xuống cổ họng, trong khi ánh mắt cứ dõi theo dáng thon thả . Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, hắt lên vạn vật trong sảnh một lớp sương mờ ảo, tạo nên một cảm giác chân thực đến lạ lùng.

Nam Cửu mặc chiếc áo cộc tay, khoác thêm chiếc tạp dề, mang bát đũa ăn sáng bếp rửa sạch, ngoài đon đả đón khách.

Có một vị khách quen lớn tuổi nhận Nam Cửu, bèn kéo cô ôn mấy chuyện ngày xửa ngày xưa hồi cô còn bé tí. Nam Cửu cạnh bàn , ánh nắng ban mai ấm áp tôn lên những đường nét dịu dàng khuôn mặt, khóe môi cô đọng một nụ mỉm chi.

Cảm nhận đang , Nam Cửu khẽ liếc mắt sang. Tống Đình đang quầy, mặc chiếc áo thun ngắn tay màu xám đậm. Ba chiếc cúc áo cùng màu cài kín cổng cao tường, che lấp vòm n.g.ự.c vạm vỡ và bờ vai rộng.

Nam Cửu dời mắt, tiếp tục trò chuyện với vị khách mặt. Khá lâu , khi cô , ánh mắt Tống Đình vẫn dán chặt cô. Vẻ mặt điềm tĩnh lạ thường, nhưng ẩn sâu bên trong toát lên một luồng sức mạnh rực lửa.

Ánh mắt hai vô tình chạm trong chốc lát. Hơi thở Nam Cửu chững , cô vội vã lảng , bước nhanh bếp.

Mãi đến gần trưa, gia đình Nam Chấn Đông mới ngủ dậy. Họ lên kế hoạch dạo phố cổ và rủ Nam Cửu cùng. Nam Cửu vọng chào ông nội Nam một tiếng .

bước khỏi cửa, thím Ngô cầm một tờ giấy đưa cho Tống Đình: "Sáng nay Tiểu Cửu dọn kho, con bé cái bảng bảo thím đưa cho cháu xem." Thím Ngô chỉ những ô vuông giấy: “Con bé bảng thể nhập máy tính, gọi là hóa... hóa cái gì nhỉ?"

"Quản lý hóa ạ." Tống Đình đỡ lời.

" , trẻ các cháu vẫn nhanh nhạy hơn. Dù con bé cũng dặn thím đưa cho cháu xem là cháu sẽ hiểu ngay."

Tống Đình liếc qua tờ giấy. Bảng thống kê sắp xếp theo nguyên tắc nhập xuất , xác định rõ mức cảnh báo hàng tồn kho để đảm bảo chất lượng chè luôn tươi mới. Hồi quán đông khách, lượng chè tiêu thụ nhanh chóng thì khỏi cần bàn đến chuyện . giờ đây, khi lượng khách còn định, việc kiểm soát hàng tồn kho nghiêm ngặt để đảm bảo chất lượng chè là điều cần thiết.

Tống Đình gấp gọn tờ giấy , nhét túi áo.

 

Loading...