Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 31: Năm cuối đại học 2
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:49
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Nam Cửu đến khách sạn, Nam Chấn Đông đang hút t.h.u.ố.c ở cửa. Cô bước tới, thấy Liêu Hồng và Tiểu Khải bèn lên tiếng hỏi: "Hai họ ?"
"Tiểu Khải xuống tới nơi kêu đau bụng, nó đưa lên tầng vệ sinh ."
Nam Cửu liếc sảnh khách sạn. Vị trí khách sạn gần phố cổ, khách khứa tấp nập, là khách sạn mới thiết kế khá , giá cả tự nhiên sẽ hề rẻ.
Cô thu hồi ánh mắt, hỏi Nam Chấn Đông: "Khách sạn là bố đặt chú Tống đặt?"
"Bọn bố đặt khi tới đây ."
"Thế bố chuyển tiền cho chú ?"
Nam Chấn Đông tỏ vẻ bận tâm: "Bố hỏi bao nhiêu tiền một đêm, bảo bố cần lo."
"Chú bảo cần lo là bố cũng khách sáo luôn ?"
Nam Chấn Đông dập điếu thuốc: "Chẳng lẽ bố vì mấy đồng bạc mà giằng co với ?"
Liêu Hồng và Tiểu Khải từ trong thang máy bước . Nam Cửu liếc họ một cái, buồn đôi co với Nam Chấn Đông nữa.
Liêu Hồng và Tiểu Khải đầu tiên dạo phố cổ, thấy cái gì cũng thấy mới mẻ, cứ một đoạn dừng. Nam Cửu thẫn thờ lôi điện thoại , tìm kiếm giá phòng của khách sạn ban nãy. Giá phòng khách sạn ở Nam Thành tuy sánh bằng các thành phố lớn tuyến một, tuyến hai, nhưng kỳ nghỉ hè đang là cao điểm du lịch, giá cả ít nhiều cũng tăng lên. Khách sạn họ ở một đêm mất mấy trăm tệ, ở một tuần kiểu gì cũng tốn hai ba nghìn. Nam Cửu ngẩng đầu liếc ông bố già một cái, đây chính là mấy đồng bạc trong miệng Nam Chấn Đông, tiền mừng hiếu hỉ ở hẻm Mạo Nhi tiêu chuẩn cũng chỉ hai trăm.
Nam Cửu thu ánh mắt về màn hình điện thoại, chuyển khoản ba nghìn cho Tống Đình, đồng thời nhắn bảo chú là Nam Chấn Đông nhờ cô chuyển.
Tiểu Khải mua một đống đồ linh tinh ở phố cổ, mang về quán cho ông cụ Nam xem. Ông cụ Nam đứa cháu đích tôn mập mạp xoay quanh, vui đến mức mắt híp thành một đường chỉ.
Nam Cửu còn cảm thấy những hình ảnh như chướng mắt nữa, cũng chẳng gì ghen tị. Trong mắt cô bây giờ, Tiểu Khải chẳng qua chỉ là một đứa trẻ hiểu chuyện. Giống hệt như dáng vẻ của cô mặt Tống Đình ngày , hà cớ gì so đo với một đứa trẻ?
Trước khi ăn cơm, Nam Cửu bước bếp bưng đồ ăn. Tống Đình đang múc thức ăn đĩa. Cô lưng , khẽ cất lời: "Anh nhận tiền ."
Tống Đình đầu , một tay nhấc chảo lên, rưới nước sốt lên món ăn.
Quán Mạo Nhi tối nay nhờ gia đình cả đến mà náo nhiệt hiếm thấy, ông cụ Nam đương nhiên là vui nhất khi thấy con cháu sum vầy. Kể từ khi cả và hai nảy sinh mâu thuẫn, cả ly hôn, đại gia đình nhiều năm thể tụ tập cùng . Nhân dịp vợ chồng con cả mặt, ông cụ Nam lên tiếng, dự định năm mừng thọ sẽ tổ chức linh đình một trận, gọi tất cả về: “Mọi " mà ông , dĩ nhiên là chỉ tất cả con cháu. Ông cụ Nam hỏi ý kiến con cả. Nam Chấn Đông ý kiến gì, ngược còn dáng cả, ủng hộ ông cụ lớn.
Người con cả thể thể hiện thái độ , cũng coi như là nương theo bậc thang bước xuống với em thứ. Ông cụ Nam nghĩ đến lúc đó sẽ nhân cơ hội hàn gắn mối quan hệ của hai em. Ông cũng chẳng sống bao nhiêu năm nữa, chung quy vẫn mong thấy gia đình hòa thuận, đầm ấm.
Tống Đình lùa vội vài miếng cơm sang tiệm . Sau khi , bữa cơm của họ kéo dài mãi đến tám, chín giờ tối. Tâm trạng ông cụ Nam đang vui nên cũng vội ngủ sớm. Họ bàn bạc những chi tiết vụn vặt như mấy mâm ở quán là nhà hàng.
Nam Cửu dậy dọn bát đĩa bếp, rửa ráy xong xuôi thì lên nhà tắm gội về phòng.
Cho đến tận lúc cô ngủ, Tống Đình vẫn nhận khoản tiền .
...
Lịch trình ngày hôm nay của gia đình Nam Chấn Đông là núi Tề Hằng, một khu du lịch ở ngoại ô Nam Thành. Tối qua Nam Chấn Đông hỏi Nam Cửu . Nghĩ đến việc ngày hè nóng bức 37 độ mà chạy leo hơn hai trăm bậc thang, còn là cùng gia đình ba bọn họ, Nam Cửu chẳng chút hứng thú nào, quả quyết từ chối.
Hôm qua Nam Chấn Đông khi Nam Cửu cằn nhằn, cũng ngại dám phiền Tống Đình mãi. Từ sáng sớm, ba bắt taxi xuất phát từ khách sạn.
Sáng Nam Cửu thức dậy mở cửa quán , thấy một con mèo tam thể đang ngửa bụng ngủ chỏng vó ngay cửa. Nghe thấy tiếng động mở cửa, con mèo tam thể vặn , lười biếng duỗi chân, ngẩng cái đầu kiêu ngạo lên cứ thế nghênh ngang bước quán, nhẹ nhàng nhảy tót lên quầy thu ngân, cuộn tròn nhúc nhích.
Nam Cửu khó hiểu đầu nó. Con mèo tam thể cũng híp mắt thành một đường chỉ cô.
"Này, mày ở đấy? Tưởng đây là nhà ?"
Nam Cửu định xách con mèo xuống thì thím Ngô đúng lúc bước quán, bảo cô: "Con mèo đó là của Tống Đình nuôi đấy, cần đuổi , lát nữa nó tự mà."
Những ngón tay đang co của Nam Cửu định đưa đến gáy nó, thấy lời thím Ngô bèn duỗi thẳng , vuốt ve cái đầu nhỏ đầy lông của nó. Con mèo tam thể ngóc đầu lên, khoan khoái rừ rừ trong cổ họng.
Thím Ngô nhắc nhở cô: "Con mèo đó cháu nhất đừng động , dữ lắm đấy, trong tiệm trừ Tống Đình thì ai cũng nó cào ."
Nam Cửu tin, càng cho trêu, cô càng trêu. Nhân lúc thím Ngô phía việc, cô tóm lấy con tam thể nhỏ ôm lòng trêu chọc. Con mèo nhỏ nuôi đến mập mạp, nung núc thịt, lười biếng như một vũng nước trong vòng tay Nam Cửu. Nam Cửu bóp cặp má phúng phính của nó, càng bóp càng thấy tay, cúi đầu xuống định hít lấy hít để một trận.
Một giọng vang lên đúng lúc cắt ngang động tác của cô: "Tiểu Cửu, qua đây."
Nam Cửu đầu , thấy Tống Đình đang lưng bèn hỏi: "Anh gọi ?"
Tống Đình kịp trả lời, con mèo tam thể trong n.g.ự.c Nam Cửu vút một cái lao khỏi vòng tay cô, nhảy đến chân Tống Đình, cơ thể uốn éo như vắt sổ, cọ ống quần với tư thế yêu kiều, lả lơi.
Tống Đình cúi vươn tay , con mèo tam thể tự giác cuộn lấy cánh tay , để dùng một tay ôm lên. Tống Đình thẳng , bế mèo mở pate.
Nam Cửu ngẩn theo bóng lưng : "Con mèo tên Tiểu Cửu á? Vừa nãy gọi nó ? Tại nó lấy tên ?"
Ba câu hỏi liên tiếp đổi câu trả lời ngay lập tức của Tống Đình. Anh một tay ôm mèo, tay chọn một hộp pate vị khác trong đống đồ ăn, mở nắp bằng một tay. Đợi con mèo tam thể ăn , mới bình thản đáp: "Nó đến ngõ ngày 9 tháng 9 năm ngoái, nên lấy chữ Cửu trong ngày đó tên." Anh chậm rãi xoay , ánh mắt lạnh nhạt Nam Cửu: "Thế cô tưởng là gì?"
Nam Cửu mấp máy môi, nuốt những lời định , dậy sang một bên giúp thím Ngô lau bàn. Cô còn tưởng Tống Đình ngày đêm nhung nhớ cô, gửi gắm nỗi nhớ một con mèo. Sự thật chứng minh, cô nghĩ nhiều .
Con mèo tam thể ăn xong pate, sấp ở cửa l.i.ế.m lông một lát, đầu thấy Nam Cửu đang ghế tre, bèn những bước nhỏ lẻn tới, nhảy phóc lên đùi cô, bắt đầu ngủ gật.
Tống Đình từ trong bếp , thấy cảnh , vẻ mặt chợt sững . Tiểu Cửu vốn gần gũi với , cho nó ăn hàng ngày nó mới chịu buông bỏ sự cảnh giác với . Lần đầu thấy con mèo là một đêm khuya, Tống Đình từ bên ngoài về. Một con mèo cam lớn đang động d.ụ.c quấn lấy con tam thể đuổi chạy khắp ngõ. Con tam thể ốm trơ xương mèo cam dồn ngõ cụt, bèn lao c.ắ.n xé dữ dội. Hai con mèo lao c.ắ.n lộn, lông rụng bay lả tả. Cuối cùng, con mèo cam to hơn con tam thể một vòng đ.á.n.h cho kêu gào bỏ chạy. Trên Tiểu Cửu là vết cào, dùng ánh mắt cảnh giác và hung dữ Tống Đình. Tống Đình mở cửa quán , lấy cho nó chút thịt. Ngày hôm khi mở cửa nữa, con mèo tam thể chầu chực ở cửa.
Ban đầu, nó chỉ ăn ở cửa, bao giờ quán , cũng cho Tống Đình chạm . Mãi cho đến khi đông, thời tiết bên ngoài quá lạnh, nó mới chịu cúi cái đầu kiêu ngạo xuống, chủ động chui lòng Tống Đình để sưởi ấm.
Tiếng rừ rừ của mèo một hiệu ứng gây buồn ngủ đặc biệt, tay Nam Cửu ban đầu còn lúc vuốt lúc dọc theo bộ lông của con tam thể. Một lúc , tay cô ngừng hẳn, cô cũng ngủ gật theo.
"Nam Cửu?" Một giọng quen thuộc kéo cô khỏi ý thức mơ hồ. Cô vẫn còn đang mải suy nghĩ xem là ai, lúc mở mắt , Liễu Nhân mặc một bộ váy bèn màu xanh nước biển đang mặt cô.
Nam Cửu thẳng lên: "Trùng hợp chị, về thăm hai bác ạ?"
Liễu Nhân tự nhiên cho lắm: "Chị ly hôn , giờ chuyển về đây sống."
Nét mặt Nam Cửu sững , như thể việc tin chị kết hôn vẫn là chuyện cách đây bao lâu, mà giờ ly hôn . tính toán kỹ thì cũng hai, ba năm trôi qua.
Nam Cửu kéo một cái ghế cho chị , vồn vã mời : "Sao tự nhiên ly hôn ?"
Liễu Nhân xuống bên cạnh cô, chỉnh vạt váy, đáp: "Lúc đầu thấy điều kiện của , về sống chung mới , điều kiện mà hợp thì cũng vô dụng, cuối cùng vẫn sống nổi."
Liễu Nhân rõ lý do ly hôn, những chuyện vụn vặt mệt mỏi trong hôn nhân lẽ cũng khó mà giải thích rõ ràng trong một hai câu.
"Chuyện từ bao giờ chị?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-31-nam-cuoi-dai-hoc-2.html.]
"Ly hôn Tết , giờ chị thấy nhẹ cả , may mà con."
"Chị vẫn còn trẻ mà, thiếu gì đàn ông để tìm."
Liễu Nhân bật : "Chị thì dám chọn bừa nữa ."
Tay Nam Cửu vô thức vuốt ve đầu mèo: "Cũng , hôn nhân đến cùng cũng chỉ thế, gửi gắm cuộc đời một mối quan hệ, chẳng thà tìm cách để bản sống cho thoải mái."
Liễu Nhân cô, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên. Lời của Nam Cửu cứ như thốt từ một từng chịu tổn thương trong hôn nhân , nhưng thực tế, cô mới chỉ nghiệp đại học.
Liễu Nhân thở dài: "Sau nếu tìm khác, cũng tìm trai một chút. Ít khi cãi , khuôn mặt đó, cục tức cũng tiêu tan hơn nửa."
Nam Cửu thấy Liễu Nhân cứ chằm chằm bèn liếc mắt sang, đuôi mắt cong lên, giấu vài phần phong tình, tinh ranh: "Thích nhan sắc ?"
Liễu Nhân phì . Hai sát cạnh bàn luận về đàn ông, bầu khí dường như trở thời thiếu nữ, chỉ là so với hồi đó, chủ đề giờ đây bạo dạn và trần trụi hơn.
Trong lúc chuyện, ánh mắt Liễu Nhân hướng phòng . Tống Đình đang tiếp đón một bàn khách quen, ánh mắt Liễu Nhân dừng một chốc. Khóe mắt Nam Cửu cũng thuận theo đó mà liếc trong.
Liễu Nhân vươn ngón trỏ , nhẹ nhàng chạm lông con mèo tam thể, đó lập tức rụt , với Nam Cửu: "Bình thường chị qua đây đều dám sờ Cửu Cửu , chị cứ gần là nó xù lông. Sao nó em ngoan thế, nó nhận em là nhà ?"
Từ lời của Liễu Nhân, Nam Cửu chị thường xuyên qua đây. Còn qua đây để gì, dĩ nhiên là để vuốt mèo . Nam Cửu cúi đầu, ánh mắt rơi con tam thể: "Chị gọi nó là Cửu Cửu ?"
"Tống Đình gọi nó là Tiểu Cửu, chị cứ gọi thế là nhớ đến em, cứ thấy gượng gạo ."
Tống Đình về phía quầy thu ngân, Liễu Nhân liếc một cái dậy tới.
Nam Cửu tựa lưng chiếc ghế tre cũ kỹ, đổi một tư thế , chậm rãi xê dịch hướng về phía phòng .
Liễu Nhân và Tống Đình bên trong quầy thu ngân chuyện, tiếng ồn ào của phòng át giọng của Liễu Nhân, Nam Cửu rõ chị đang gì, chỉ thấy thỉnh thoảng Tống Đình gật đầu.
Ánh mắt cô chậm rãi lướt qua hai họ, đ.á.n.h giá một lượt. Tống Đình dấu hiệu báo nào bỗng liếc mắt qua, hai tia va chạm giữa trung, một tiếng động, cũng chẳng lấy một tia nhiệt độ.
Ánh mắt của Liễu Nhân cũng thuận đà sang. Nam Cửu nhếch khóe môi, nở một nụ đầy ẩn ý với hai họ, xoay lưng .
Ông cụ Nam bước thấy Liễu Nhân bèn cất lời: "Con bé Liễu qua chơi đấy ? Ở ăn cơm trưa luôn nhé."
Liễu Nhân đáp: "Dạ thôi ạ, cháu nấu cơm xong , đang đợi cháu ở nhà. Vậy cháu về nhé, chiều cháu sang."
Ông cụ Nam hiền từ tiễn Liễu Nhân cửa: "Thế tối sang ăn cơm nhé."
"Tối nay bạn học cháu kết hôn , cháu nhất định sẽ sang." Chị vẫy tay chào Nam Cửu đang ở cửa quán : "Chị về đây."
Liễu Nhân rẽ về nhà, ông cụ Nam vẫn còn ngoái ở cửa. Nam Cửu nhướng mi, ông cụ: "Ông ân cần thế gì? Người thiếu miếng cơm nhà ông chắc?"
Ông cụ Nam thu hồi ánh mắt: "Cháu thì cái gì, con bé Liễu ly hôn ."
"Cháu , lúc nãy chị , thì nào?" Nam Cửu nheo mắt ông nội.
Ông cụ Nam thoáng qua Tống Đình, hạ thấp giọng : "Nó và Tống Đình dù cũng rõ gốc gác của , ông thấy con bé Liễu vẫn còn ý với nó đấy, nếu cơ hội cháu nhớ khuyên chú Tống của cháu nhé."
Nam Cửu dùng ánh mắt trầm lạnh, phẳng lặng như nước ông cụ, ừ hử gì, đó thả Tiểu Cửu xuống đất. Tiểu Cửu đang ngủ ngon giấc, bất mãn kêu meo meo với Nam Cửu một tiếng. Nam Cửu dậy về phòng. Ông cụ Nam hỏi cô: "Cháu đấy?"
"Sáng dậy sớm quá, cháu ngủ bù một lát."
Tống Đình ngước mắt lướt cô một cái, gọi Tiểu Cửu đến mặt. Anh cúi bế sinh vật nhỏ bé lên, bộ lông nó vẫn còn ấm sực, tỏa ấm mang theo chút mùi thơm ngọt ngào đặc trưng Nam Cửu.
Nam Cửu ngủ một mạch đến tận chiều, mở cửa phòng thấy tiếng của Liễu Nhân. Chị đang tủ đựng , ông cụ Nam bên cạnh. Tống Đình thì đang đóng gói đồ trong quầy tủ, mặt thẳng về hướng phòng ngủ phụ, lúc Nam Cửu bước , là đầu tiên thấy cô, đưa mắt quét qua cô một lượt. Ngay đó ông cụ Nam cũng sang, trách cô: "Cháu định gộp luôn bữa trưa với bữa tối một đấy ?"
"Dù cháu cũng đói." Nam Cửu đáp một câu lên lầu.
Từ khung cửa sổ hành lang tầng hai, Nam Cửu thấy Liễu Nhân xách hai hộp đóng gói cẩn thận chào tạm biệt ông cụ Nam. Chị ngẩng đầu lên thấy Nam Cửu bên cửa sổ, bèn vẫy tay: "Ngày mai chị sang tìm em chơi nhé."
Trên môi Nam Cửu vương nụ nhạt, gật đầu với chị .
Tối nay gia đình Nam Chấn Đông qua ăn cơm nữa, là mệt lả , về thẳng khách sạn nghỉ.
Quán khi nhóm khách cuối cùng của buổi chiều rời thì chẳng còn mấy mối ăn, thím Ngô về sớm, quán cũng đóng cửa.
Tống Đình về gác xép một lúc, khi xuống , bóng dáng Nam Cửu xuất hiện ở góc ngoặt tầng hai. Cô diện một set đồ quần soóc cạp cao màu kem nhạt, tôn lên những đường cong thanh thoát một cách vặn.
Ánh tà dương từ cửa sổ hành lang hắt xéo , bao phủ lấy cô trong một lớp vàng mỏng manh. Cô đó, lặng lẽ chiếm trọn bộ tầm của .
Ánh mắt Tống Đình nán , thu về, nhưng bước chân dừng , cứ thế thẳng xuống lầu. Nam Cửu nhích sang một bước nhỏ, chắn đường , hỏi: "Tại nhận tiền?"
Anh dừng bậc thang, rủ mắt trầm ngâm cô: "Cô cũng hiếu đấy chứ, còn cáng đáng chuyện nợ ân tình bố ." Khóe môi khẽ nhếch lên, ánh sáng từ bên hắt , nặng nề đè ép xuống phía : “Bố cô ?"
Hai hàng lông mày Nam Cửu cau , cô ngờ Tống Đình liếc mắt một cái tiền do Nam Chấn Đông trả.
" cáng đáng chuyện nợ ân tình ông . Chuyện bố đề nghị ở khách sạn vốn dĩ nên để rút tiền túi . Bọn họ ở tận mấy đêm liền, tiền đó chỉ hai ba trăm."
Một tiếng bật nhẹ và ngắn thoát từ cổ họng : "Cho nên cô trả tiền ?" Anh bước xuống, mặc kệ cô đang cản mặt : “Tính toán rạch ròi với như ?"
Cảm giác áp bách đột ngột bủa vây, Nam Cửu theo bản năng lùi nhường đường, eo chạm tay vịn. Bước chân Tống Đình xoay chuyển, thoắt cái cùng bậc thang với cô. Không gian trở nên chật hẹp, kẹp chặt bởi bầu khí bức bối vô hình. Anh vươn tay lên, vòng qua vai cô, chống vững vàng lên tay vịn cầu thang phía lưng cô.
Anh tiến sát thêm một bước, vóc dáng cao lớn bỗng chốc xâm chiếm bộ tầm của cô, cái bóng ập tới bao trùm lấy cô : "Nóng lòng vạch rõ ranh giới đến ư?"
Trong lúc chuyện, chất vải ống quần vô tình cọ qua đầu gối cô, dấy lên một cơn tê dại li ti, len lỏi bất ngờ từ mảng da nhỏ nơi hai đầu gối chạm .
Tiếng "cộc cộc" của gậy chống chạm đất vang lên chói tai, dội trong phòng đóng cửa đặc biệt rõ ràng. Ngay đó, tiếng ho quen thuộc của ông cụ Nam từ lầu truyền lên.
Một luồng khí nóng hừng hực kìm nén xộc thẳng lên vành tai và hai má Nam Cửu, nhịp thở bỗng nghẹn trong khoảnh khắc , cô vụt ngước mắt lên, ánh phừng phừng lửa giận trợn trừng , mấp máy môi: "Anh điên ?"
Nhìn dáng vẻ luống cuống của cô, ý từng chút một lan từ khóe miệng Tống Đình đến tận đuôi mày. Mang theo một từ trường nguy hiểm, ánh mắt đầy khiêu khích của lượn lờ khuôn mặt cô: " tưởng cô sợ trời sợ đất chứ." Anh buông tay, lùi một bước.
Nhận đang cố ý dọa , Nam Cửu bực tức buông một câu: "Thích trả thì cứ tự mà trả, tùy ."
Cô xoay bước nhanh rời . Lúc ngang qua mặt ông cụ Nam, mặt vẫn còn mang theo nét giận dữ phai. Ông cụ Nam khó hiểu liếc cô: "Thế nữa, mà tính khí nóng nảy thế hả?"