Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 32: Năm cuối đại học 3

Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:50
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cụ Nam về phòng chợp mắt một lát. Nam Cửu xuống lầu, chạy quanh quầy thu ngân một vòng, thò đầu xuống gầm bàn , cuối cùng dứt khoát "chu chu chu" gọi con mèo tam thể.

Bước chân Tống Đình dừng tủ , liếc cô một cái: "Đừng tìm nữa, từ lâu ."

"Đi á? Đi ?" Nam Cửu .

"Không ." Anh rũ mắt xuống.

"Không nuôi nó ?"

"Nó nhận chủ , chẳng lẽ lấy lồng nhốt nó trong nhà?" Tay Tống Đình vẫn rảnh rỗi, đầu ngón tay vê một cái, căn chuẩn lượng . Giọng nặng nhẹ, nương theo động tác tay mà buông xuống: “Con mèo đó chịu ở nhà , tâm tư hoang dã vô bờ bến, lúc thèm ăn thì chủ động bám lấy, ăn uống no say đầu là biến mất tăm."

Nam Cửu lập tức tiếp lời: "Bình thường thôi, con đó là mèo tam thể, Lưu Diệc Phi của giới loài mèo đấy, bên ngoài còn bao nhiêu con mèo đực quỵ lụy nó, lẽ nào nó còn suốt ngày canh giữ một con như ?"

Động tác tay Tống Đình khựng , ngước đôi mắt đen láy lên, ánh mắt nhạt nhòa, nhưng phủ một lớp sương mỏng.

Nam Cửu nghiêng đầu, chạm mắt vài giây. Trái tim một nhịp ứ đọng bỗng như nứt toác , nhịp đập liên hồi nhảy nhót lọt qua khe hở. Mãi một lúc cô mới nhận , Tống Đình thể đang về con mèo.

Cô đột ngột thu hồi ánh mắt, ngoài mua đầu vịt.

...

Gia đình Nam Chấn Đông nghỉ ngơi một đêm. Ban ngày đến quán kể với ông cụ Nam về lịch trình ngày hôm qua, đúng là than vãn ngừng. Vốn dĩ định nhân dịp Tiểu Khải nghỉ hè, đưa nó về thăm ông cụ, tiện đường tìm mấy chỗ chơi bời. Kết quả là ở khu du lịch đó, chỉ riêng xếp hàng đợi xe điện mất hơn một tiếng đồng hồ, xuống xe điện leo bậc thang. Lúc Tiểu Khải về hôm qua, đồ ăn bụng cũng nôn hết, vẻ say nắng nhẹ.

Ông cụ Nam xót cháu đích tôn, bảo họ hôm nay đừng chạy lung tung nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Nam Cửu bên cạnh mà thấy mừng thầm vì tầm xa trông rộng, may mà theo.

Nam Chấn Đông bảo thể mấy khu du lịch kiểu đó nữa, chen , nóng nực đến mức chẳng còn tâm trạng mà chơi, vẫn tìm chỗ nào mát mẻ.

Ông cụ Nam nhớ thị trấn Hiện Thủy mà Nam Kiều Vũ từng đến, bèn bảo con cả là chỗ đó thể xuồng cao su.

Tiểu Khải nghịch nước, thế là thèm ăn ngay, cũng hết khó chịu, la hét đòi Liêu Hồng dẫn mua s.ú.n.g nước để nghịch.

Liêu Hồng đương nhiên chiều theo ý con, hỏi ông cụ Nam xem thị trấn Hiện Thủy ở ?

Thị trấn Hiện Thủy ở ngoại ô Nam Thành, cách vài chục km, cách tuy tính là xa, nhưng cũng tự lái xe . Xe thì Tống Đình , còn về lái xe, Nam Cửu tự đề cử: "Cháu lái , cháu lấy bằng ."

Nam Chấn Đông hỏi: "Mày lấy bằng bao lâu , lên cao tốc ?"

Nam Cửu lúc mới nhớ , hình như quy định trong thời gian thực tập lái xe ba năm cùng, nếu thì lên cao tốc.

Ông cụ Nam yên tâm để Nam Cửu lái xe chở cả gia đình , bèn đầu với Tống Đình: "Hay là cháu lái xe chở gia đình thằng cả chơi quanh đây một chuyến, tiện thể nghỉ phép luôn."

Ông cụ Nam lên tiếng, Tống Đình tất nhiên sẽ từ chối, bèn nhận lời.

Thị trấn Hiện Thủy ngoài xuồng cao su thì còn thể chơi núi Tề Ninh. Khác với điểm du lịch Nam Chấn Đông và hôm qua, núi Tề Ninh thu vé cửa, là dãy núi chạy dọc theo con suối. Núi cao, dọc đường đều là chỗ chơi nước, chụp ảnh cũng .

Bọn họ bàn bạc xong, dự định ngày đầu tiên núi Tề Ninh, ngày hôm mới xuồng cao su. Như thì ở đó một đêm. Vì là quyết định đột xuất, đang dịp nghỉ hè nên homestay dễ đặt. Tống Đình ngoài gọi một cuộc điện thoại, khó khăn lắm mới đặt ba phòng.

Nam Chấn Đông xong bèn : "Giá phòng bây giờ rẻ nhỉ, thực chúng hai phòng là đủ . với ở một phòng, để Tiểu Khải dẫn Tiểu Khải và Tiểu Cửu ở một phòng."

Ông xong câu , những đó một ai đáp lời.

Tối đó gia đình Nam Chấn Đông sang phố cổ bên cạnh, mua hai đôi dép lê để ngày mai tiện lội suối.

Bọn họ lâu, bố Liễu Nhân đến thăm ông cụ Nam. Nói cũng xót xa, lúc Liễu Nhân còn là thiếu nữ, nhà họ Liễu sợ con gái dính dáng đến Tống Đình, bèn chạy đôn chạy đáo tìm xem mắt, chỉ con gái gả một gia đình , bố đầy đủ.

Nay con gái ly hôn, mang tiếng là lấy chồng hai thì việc tìm đối tượng dĩ nhiên hạn chế hơn nhiều. Liễu Nhân tuy vội, nhưng bậc cha thể trơ mắt con gái tuổi xuân phơi phới mà lỡ dở. Bố nhà họ Liễu nhắm một vòng, chẳng thấy ai ưng ý. Nhìn , vẫn thấy Tống Đình là thuận mắt nhất.

Tống Đình điềm tĩnh, thật thà, từng đời vợ, sở thích nào, trong tay công việc ăn. Nghe hai năm nay mở khá nhiều cửa hàng bên ngoài, khả năng kiếm tiền còn giỏi hơn cả chồng cũ của Liễu Nhân. Lại còn ở ngay cửa nhà, chuyện mà thành, con gái lấy chồng xa, sinh con đẻ cái cũng thường xuyên gặp mặt .

Bố nhà họ Liễu nghĩ mà thấy mĩ mãn, xách hoa quả đến thăm ông cụ Nam, tiện thể thăm dò ý tứ.

Ông cụ Nam thấy bộ dạng của bố Liễu Nhân, bèn đoán mục đích chuyến của họ, mặt lập tức nét vui mừng, vội sai Tống Đình pha .

Sau khi Tống Đình bưng lên bàn, mấy quây quần với .

Nam Cửu thấy tình cảnh bèn lặng lẽ vòng qua phòng lên tầng hai. Cô bước phòng tắm, mở vòi hoa sen, tiếng nước chảy át tiếng lầu. Cô hiểu tâm trạng của ông cụ Nam, Tống Đình đến tuổi lập gia đình từ lâu, Liễu Nhân cũng là do ông cụ Nam từ nhỏ đến lớn. Trước đây là lo lắng bố nhà họ Liễu điều kiêng dè, giờ đây sự kiêng dè cũng còn nữa theo sự xoay vần của thế sự, ông cụ tự nhiên hy vọng thể xúc tiến chuyện .

Còn hẻm Mạo Nhi đối với Nam Cửu, là bến cảng tạm lánh, chung quy là đại dương bao la mà cô sắp dấn . Cánh buồm của cô mới chỉ giương lên, thể cam tâm trói buộc bước chân ở nơi đây.

Kết quả như hiện tại thực cũng cho tất cả , chỉ là cô tận tai thấy mà thôi. Tấm lưng trần áp nền gạch men lạnh buốt, cô nhắm mắt , để dòng nước liên tục gột rửa tâm trí , cho đến khi ngọn lửa trong cơ thể dập tắt .

Nam Cửu xuống lầu nữa, cô dừng chân bên cửa sổ hành lang tầng hai, lặng lẽ lướt điện thoại. Gió thổi qua mái tóc ướt của cô, cho đến khi thổi khô một nửa, cánh cửa quán lầu mới mở nữa. Xuyên qua cửa sổ, Nam Cửu thấy bố nhà họ Liễu rời , lúc còn ở cửa chuyện với ông cụ Nam vài câu.

Cầu thang gỗ phát âm thanh trầm đục, Tống Đình dọc theo cầu thang chậm rãi bước lên. Nam Cửu tắt điện thoại đầu sang, ánh mắt va chạm trong hành lang nhỏ hẹp. Ánh mắt cô giống như một lớp voan mỏng mà dai, tưởng chừng dễ dàng xuyên thấu, nhưng thực chất kín kẽ kẽ hở.

"Nói chuyện xong ?" Cô khẽ hỏi.

"Ừ." Giọng của hành lang hẹp đè nén, lọc bỏ cảm xúc thể tiết lộ.

Nam Cửu gật đầu, xoay xuống cầu thang. Tống Đình ở góc ngoặt cầu thang, lúc bờ vai Nam Cửu sượt qua , mở miệng: "Không kết quả ?"

Sống lưng Nam Cửu như một luồng điện vô hình xẹt qua, cứng đờ trong giây lát, cuối cùng, cô hỏi miệng, thẳng xuống lầu.

Không , mà là một khi hỏi , đồng nghĩa với việc thừa nhận bản quan tâm, cũng so đo. Thế nhưng, cô lấy tư cách gì để quan tâm? Lại dựa cái gì để so đo?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-32-nam-cuoi-dai-hoc-3.html.]

...

Sáng sớm hôm , Tống Đình lái một chiếc xe thương vụ bảy chỗ đỗ ở đầu ngõ. Nam Cửu khoan t.h.a.i đến muộn, đeo một chiếc kính râm bản nhỏ vành mũ sáng màu, mặc áo ba lỗ len mỏng phối cùng quần soóc trắng dáng rộng. Từ xa bước tới, dáng nhẹ nhàng, toát lên vẻ tràn đầy sức sống, mang theo chút thở thanh mát, thoải mái.

Tống Đình ở ghế lái, khuỷu tay gác lên cửa sổ, hình dáng bé nhỏ của cô đang từng bước tiến gần.

Nam Cửu tới gần, liếc Tống Đình trong xe, lùi một bước, quan sát chiếc xe một lượt, hỏi : "Xe của ?"

"Ừ."

"Chiếc xe cũ ? Bán ?"

"Vẫn còn."

Nam Cửu hỏi xong, nhớ những chuyện từng xảy trong chiếc xe , ánh mắt bèn né tránh, bước lên xe về hàng ghế cuối cùng.

Tống Đình nổ máy lái xe đến khách sạn đón gia đình Nam Chấn Đông. Nam Cửu vắt vẻo chiếc kính râm mặt, thu ở hàng ghế cùng, suốt chặng đường hầu như chẳng thấy tăm .

Ngược Nam Chấn Đông, ở ghế phụ lái chuyện với Tống Đình suốt dọc đường.

Xe dừng chân núi Tề Ninh, bao lâu, Liêu Hồng thấy thác nước bèn nằng nặc đòi Nam Chấn Đông chụp ảnh cho bà . Thác nước nước sâu chảy xiết, trẻ con xuống . Tiểu Khải sốt ruột, cứ đòi lên , quậy phá ầm ĩ.

Nam Chấn Đông mất kiên nhẫn con trai một cái, với Nam Cửu: "Hai dẫn nó lên , bọn chụp vài kiểu ảnh lên."

Thế là, Tống Đình và Nam Cửu dẫn Tiểu Khải leo lên . Đường lên núi tuy tính là dốc, nhưng Tiểu Khải hôm chơi mệt , leo mấy bước kêu đau chân, chịu .

Nam Cửu khuyên hết nước hết cái cũng thuyết phục nó. Tống Đình dứt khoát bảo Tiểu Khải lên lưng , cõng Tiểu Khải bò lên . Đứa bé mập mạp hơn hai lăm cân, đong đưa hai bàn chân mũm mĩm cứ thế bám lưng Tống Đình, Nam Cửu mà chẳng buồn .

theo họ, hai tay đỡ lấy cái m.ô.n.g núng nính của Tiểu Khải, giúp Tống Đình san sẻ bớt sức nặng.

Mới vài bước, Tống Đình hỏi Tiểu Khải: "Có mát mẻ hơn một chút ?"

Cái đầu to của Tiểu Khải gật lia lịa. Tống Đình buông một câu: "Đi thôi." Người sải bước lên, nháy mắt leo lên đến nơi cao.

Lúc Nam Cửu đến bờ suối, Tiểu Khải nhảy xuống suối nghịch s.ú.n.g nước với mấy đứa trẻ khác. Tống Đình tảng đá bên bờ suối nó.

Nam Cửu đến quầy hàng di động mua hai chai nước lạnh, ném cho Tống Đình một chai.

"Nói thật, trông trẻ con mệt thật đấy. Nhìn Tiểu Khải thế , cháu chẳng dám đẻ con ."

Tống Đình vặn nắp chai, liếc mắt cô: "Cô tính xa đấy."

Anh ngửa cổ tu một ngụm nước lạnh, bóng trong khóe mắt đột nhiên lao về phía con suối.

Tiểu Khải vốn đang cầm s.ú.n.g nước b.ắ.n với mấy đứa trẻ lạ mặt, nó chơi điên cuồng quá, mấy đứa trẻ thấp bé nó b.ắ.n nước chạy tán loạn, cuống quýt gọi cùng đến. Cậu bé đó tuy béo bằng Tiểu Khải, nhưng cao hơn nó khá nhiều. Cậu thiếu niên rõ ràng là đến để bênh vực đứa bé , Tiểu Khải mảy may nhận ánh mắt thiện của đối phương, cầm s.ú.n.g nước chĩa thiếu niên b.ắ.n lung tung. Quần áo đang khô ráo của thiếu niên chớp mắt ướt sũng, sắc mặt lập tức đổi.

Lúc Nam Cửu nhận tình hình , giày cũng kịp cởi, chạy về phía Tiểu Khải. Ngặt nỗi cô vẫn chậm một bước, lúc chạy đến gần, thiếu niên giật lấy khẩu s.ú.n.g nước trong tay Tiểu Khải, đẩy nó ngã nhào.

Trong suối là sỏi đá vụn, ngã xuống chắc chắn nhẹ. Nam Cửu vốn định kéo Tiểu Khải , nhưng thằng nhóc còn nặng hơn cả cô, cô những kéo , mà ngược còn Tiểu Khải lôi luôn xuống dòng nước suối.

Nước suối lạnh lẽo ngấm quần áo, cổ tay Nam Cửu lập tức một lực mạnh nắm lấy, kéo cô lên khỏi mặt nước suối. Đợi Nam Cửu vững mới phát hiện, Tống Đình cũng xuống nước theo.

Cậu thiếu niên cầm s.ú.n.g nước chĩa Tiểu Khải mới bò dậy định phun nước, Tống Đình nghiêng , che chở cho Tiểu Khải sang một bên, với thiếu niên: "Đưa đây."

Giọng lớn, cũng quá hung dữ, nhưng khí thế uy nghiêm khiến bé lớn hơn sinh lòng cảnh giác, dám trả đũa Tiểu Khải nữa, ngoan ngoãn trả s.ú.n.g nước.

Nam Cửu nhận lấy s.ú.n.g nước, Tiểu Khải định giành giật. Cô giấu s.ú.n.g nước lưng, nắm lấy cổ áo Tiểu Khải: "Em đây với chị."

Dưới bóng râm bên dòng suối, Nam Cửu dạy dỗ Tiểu Khải một trận bằng áp lực huyết thống. Tống Đình một bên cô, bộ dạng cô hung dữ với trẻ con trông cũng dáng phết.

Nam Cửu giáo huấn xong Tiểu Khải, đưa s.ú.n.g nước cho nó. Nó chạy tót chơi mất.

Nam Cửu đầu thấy Tống Đình đang chằm chằm, môi nở một nụ như như . Cô dẫm lên dòng nước suối về phía đang bóng cây, hỏi: "Chú cái gì?"

"Em trai cô lúc bé trông khá giống cháu."

"Nói bậy, là đứa trẻ hư?"

Đuôi mày Tống Đình nhếch lên: "Cô mất trí nhớ từ lúc nào thế?"

Nam Cửu cụp mắt, cúi vốc một vốc nước suối bên cạnh, cổ tay xoay một cái, dòng nước hắt về phía Tống Đình.

Tống Đình nhường, mặc cho cô hắt ướt cả . Anh tảng đá nhô lên, trong vẻ mặt điềm tĩnh tĩnh lặng ẩn chứa thở của dã thú khi săn mồi. Mặc dù Nam Cửu đ.á.n.h thấy điều bất thường, cũng kịp thời chuyển hướng bước chân, nhưng cánh tay Tống Đình dài, ung dung vòng một cái, nắm lấy cô kéo xuống nước.

Nam Cửu thể chống sức lực của , vốn tưởng sẽ chật vật ngã xuống nước nữa, cô thậm chí còn theo bản năng gồng cứng cơ thể. Tuy nhiên, cơn đau trong dự tính hề ập đến, lực nắm lấy cánh tay cô khoảnh khắc cuối cùng mang theo chút khéo léo. Cùng lúc Nam Cửu ngã xuống nước, quanh eo đột ngột vòng qua một cánh tay săn chắc, mạnh mẽ chặn tư thế ngã xuống của cô, lực tác động hóa thành một vòng tay ôm chặt.

Nước suối ngập ngang hông, Nam Cửu Tống Đình nửa ôm nửa đè ngã xuống nước. Dưới mặt nước, cánh tay ôm lấy vòng eo cô, dường như kéo cô áp sát lồng n.g.ự.c .

Nam Cửu kinh hoảng ngẩng đầu lên, những sợi tóc bết dính má, những giọt nước lăn dọc theo hàng mi. Ở một cách nguy hiểm như , gần đến mức cô thể thấy sự điên cuồng như mặt nước tĩnh lặng trong đáy mắt trầm lặng của .

Xuyên qua bóng cây, khóe mắt Nam Cửu liếc thấy Nam Chấn Đông và Liêu Hồng đang về phía bờ suối.

Sắc mặt cô đột nhiên căng thẳng, vặn vẹo cơ thể: "Bố đến ."

Cảm nhận sống lưng cứng đờ và nhịp thở rối loạn của cô, Tống Đình những buông tay , ngược cánh tay càng siết chặt hơn. Sự phản kháng của cô giống như con cá mắc lưới vùng vẫy, cảm giác nghẹt thở khi vây hãm, săn bắt, chốn trốn tránh đang c.ắ.n xé trái tim cô với một tốc độ cực nhanh.

 

Loading...