Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 33: Năm cuối đại học 4
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:51
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Đình trơ mắt sự lo lắng trong mắt Nam Cửu chuyển thành vẻ hoảng loạn, mới nhanh chậm rút cánh tay về.
Nam Chấn Đông và Liêu Hồng tìm thấy con trai , đợi đến khi tìm thấy họ, Tống Đình đang vững vàng bên bờ suối, Nam Cửu thì trèo lên bờ từ lâu, mặt đen sì, cả ướt sũng.
Trước khi mặt trời lặn, họ trở về homestay, ai nấy về phòng tắm rửa quần áo, và hẹn đồ xong sẽ xuống tầng một ăn tối.
Tống Đình và Nam Cửu mỗi một phòng, gia đình Nam Chấn Đông ba một phòng.
Ông chủ homestay giữ cho họ một chiếc bàn tròn lớn, lúc Nam Cửu tắm xong xuống lầu, nhà Nam Chấn Đông vẫn chuẩn xong, chỉ Tống Đình xuống , đang đó gọi điện thoại.
Nam Cửu kéo ghế , đối diện Tống Đình. Anh nhấc mí mắt cô. Nam Cửu tắm xong, làn da trong trẻo, mái tóc buộc lên, vẫn còn vương chút khí lạnh. Thấy sang, cô nghiêng , lấy điện thoại tự lướt. Ánh mắt rơi xuống chiếc điện thoại của cô, vẫn là chiếc điện thoại mua cho cô hai năm , bọc ốp bảo vệ, dùng cẩn thận, trông vẫn như mới.
Nam Cửu xuống bao lâu thì ông chủ homestay tới: "Anh Tống ?"
Tống Đình dậy chào hỏi: "Quyết định đến gấp quá, phiền ."
"Phiền gì , với đại Trần là em, nhà cả tính toán gì. Ngồi , đồ ăn lên ngay đây."
Trong lúc chuyện, Nam Chấn Đông và quần áo xong và xuống lầu. Ông chủ homestay Nam Cửu, thuận miệng hỏi một câu: "Đưa bạn gái chơi ?"
Nam Chấn Đông và Liêu Hồng kéo ghế , đúng lúc thấy câu . Nam Cửu ngước mắt Tống Đình. Tống Đình hững hờ tựa lưng ghế, mí mắt rủ xuống.
Bầu khí bàn ăn lập tức rơi một sự im lặng kỳ lạ. Nam Cửu thấy Tống Đình lên tiếng, vội vàng phủ nhận: "Chúng là họ hàng."
Ông chủ homestay Nam Chấn Đông và Liêu Hồng, chào hỏi một tiếng bếp.
Nam Cửu đầu , ánh mắt chằm chằm Tống Đình. Tống Đình như chuyện gì, cầm điện thoại, đầu cũng ngẩng lên.
Nam Cửu sờ lấy điện thoại, mở khung chat: [Vừa nãy gì?]
Chiếc điện thoại trong tay Tống Đình rung lên, ngước mắt liếc đối diện, cụp xuống.
Sau đó, Nam Cửu nhận tin nhắn trả lời của : [Nói gì? Họ hàng? là họ hàng kiểu gì của cô, cô lên giường với họ hàng ?]
Ánh mắt Nam Cửu lướt qua hai chữ cuối cùng, mi tâm giật giật, chột liếc Nam Chấn Đông và Liêu Hồng, khóa màn hình điện thoại úp ngược xuống bàn.
Nhắc đến chuyện bạn trai bạn gái, Liêu Hồng nhớ một chuyện, hỏi Nam Cửu: " Tiểu Cửu, ở trường cháu bạn trai ?"
Ánh mắt Tống Đình dấu vết rơi khuôn mặt cô.
Nam Cửu trả lời trực diện: "Sao thế ạ?"
"Con trai của một đồng nghiệp của dì, năm nay 28 tuổi, IT, lương lậu cũng khá, cũng hiền lành, cháu gặp mặt ?"
"Có trai ạ?"
"Dì gặp tận mắt, chỉ xem qua ảnh, trông trắng trẻo, ngũ quan cũng ngay ngắn, là bản địa. Hay là lúc nào về, hai đứa kết bạn tìm cơ hội ăn bữa cơm?"
Nam Cửu thong thả ngước mắt lên, ánh mắt dường như vô tình chạm ánh mắt của Tống Đình. Anh đó, một tay gác lên bàn, nét mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt trầm lắng.
Nam Cửu đảo mắt , khóe miệng nhếch lên một nụ hờ hững: "Vâng."
Nam Chấn Đông : "Con giờ cũng trường , gặp phù hợp thì thể tìm hiểu xem ."
Một tiếng "xoẹt" giòn tan vang lên, bộ bát đũa tiệt trùng đóng kín mặt Tống Đình xé toạc. Tiếng động đột ngột cắt ngang cuộc trò chuyện, Nam Cửu tiếp lời Nam Chấn Đông nữa.
Ăn tối xong, Nam Cửu bèn lên lầu, cô giường lướt điện thoại một lúc, thực sự thấy chán, đành xuống lầu dạo.
Vừa khỏi homestay, cô thấy chiếc xe thương vụ đỗ ở cửa, bước vài bước gần, thò đầu bảng điều khiển. Một giọng từ xa vọng : "Lấy bằng xong lái đường bao giờ ?"
Nam Cửu thẳng ngó nghiêng xung quanh, chẳng thấy bóng dáng ai.
"Ở ."
Nam Cửu ngẩng đầu lên. Tống Đình đang tựa chiếc ghế mây ngoài ban công tầng hai, hai chân vắt chéo gác lên ghế, tay cầm điện thoại, màn hình hắt ánh sáng mờ nhạt.
"Vẫn ngủ ?"
"Mới tám giờ." Tư thế Tống Đình đổi, bóng khuất lan can.
Nam Cửu trả lời câu hỏi nãy của : "Chưa đường bao giờ."
Đèn xe nháy hai cái, gương chiếu hậu vốn đang gập tự động mở . Nam Cửu liếc Tống Đình một cái, vươn tay mở cửa xe. Cô trèo lên xe hí hoáy một hồi, khi nghiên cứu xong màn hình trung tâm và cần gạt , cô thò đầu hỏi: " lái ngoài lượn một vòng ?"
Tống Đình trả lời, bóng dáng bất động vài giây thu chân dậy bước nhà. Một lát , Tống Đình từ tầng hai xuống, mở cửa phụ xe.
Nam Cửu khởi động xe, mái tóc dài sẫm màu buộc gáy, vài lọn tóc lưa thưa buông xuống bên cổ. Cô liếc sang, đuôi tóc khẽ đung đưa theo từng chuyển động.
"Nửa năm nay chạm vô lăng , dám ?"
"Lái , phần còn giao cho phận."
Nam Cửu nhướng mày, xoay vô lăng, chiếc xe đầu gấp bãi đất trống, quán tính khiến nghiêng ngả về phía cửa xe. Tống Đình lặng lẽ kéo dây an , cài , liếc mắt cô.
Nam Cửu nhếch mép: "Xin nhé, loại xe mới lái đầu." Miệng xin nhưng trong mắt chẳng chút áy náy nào.
Xe chạy khỏi con đường nhỏ của homestay, rẽ đường lớn. Thị trấn Hiện Thủy qua tám giờ tối đường vắng tanh, một con đường thênh thang rộng mở, thông suốt chướng ngại vật. Trước đây Nam Cửu tập xe ban ngày ở trường lái, cô kịp đạp ga thì ông thầy dạy lái đạp phanh phụ, dùng ánh mắt cảnh cáo cô kiểm soát tốc độ.
Đây là đầu tiên Nam Cửu tăng tốc độ trong một đêm vắng . Cô lấy bằng mấy tháng , xe cộ ít khi đụng đến, đang ở trong cái thời kỳ gà mờ thích thể hiện, thấy vô lăng là sờ vài cái. Đạp ga một phát bao xa, cho đến khi Tống Đình nhắc cô: "Lái nữa là về hẻm Mạo Nhi đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-33-nam-cuoi-dai-hoc-4.html.]
Nam Cửu đành bẻ lái, đưa chiếc xe rẽ một con đường cảnh quan. Đường rộng, hai bên đều là cây cối, khá giống với con đường ban ngày lên núi Tề Ninh. Hạ cửa sổ xuống, thỉnh thoảng thể thấy tiếng nước chảy róc rách giữa rừng cây. Sâu trong rừng, còn những ánh sáng lấp lánh từng đợt.
Nam Cửu giảm tốc độ xe: "Muộn thế , mấy đang gì ?"
"Xuống xem thử , tiện thể nghỉ một lát."
Nghe Tống Đình nhắc, Nam Cửu mới phát hiện cô lái xe gần một tiếng đồng hồ .
Họ đỗ xe xong, men theo đường bộ xuống. Chỗ ban ngày là một nơi dã ngoại, cắm trại, con đường nhỏ lát sỏi dẫn thẳng bờ hồ. Đến đêm, còn du khách chơi đùa, lác đác vài đam mê câu đêm đang bên hồ, những ánh sáng yếu ớt đó phát từ chỗ họ.
Tống Đình bước lên , thò đầu xô của , bên trong mấy con cá mè, kích thước cũng nhỏ.
Lúc đầu thì thấy Nam Cửu đang xổm mặt đất bới móc, giống như đãi vàng tìm một hòn đá tương đối mỏng. Cô dậy điều chỉnh hướng cầm hòn đá, vung tay định lấy đà ném thì Tống Đình nắm lấy cánh tay, kéo cô khỏi bờ hồ.
Nam Cửu khó hiểu hỏi: "Sao thế? Hòn đá bèo bọt gì cũng nảy ba ."
"Người đang câu cá, cô ném đá lia thia ngay bên cạnh. Nhỡ cá sắp c.ắ.n câu mà cô dọa chạy mất, xem đuổi cô ."
Nam Cửu ngẫm nghĩ: "Cũng lý." Cô vứt hòn đá , vỗ vỗ tay, lúc ngẩng đầu lên thấy một cái chòi nghỉ mát, còn cố chấp với việc ném đá nữa mà tiến về phía cái chòi.
Chòi nghỉ mát xây một sườn đồi nhỏ, từ cao thể thu trọn cảnh hồ tầm mắt. Mặt hồ ban đêm ánh trăng vẽ , khác hẳn với ban ngày. Không còn sự ồn ào của những gợn sóng lăn tăn ban ngày, chỉ còn một màu xanh sẫm thăm thẳm, màn đêm bao la nuốt chửng.
Cái nóng nực ban ngày rút , cơn gió mát rượi thổi bay ngọn tóc Nam Cửu. Cô lặng lẽ bên chòi, bóng phủ lên một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Gió nhẹ mơn man, lớp vải bám lấy hình cô, mỏng manh phác họa nên những đường cong nhấp nhô.
Tiếng bước chân phía dần tiến gần, bóng dáng cao lớn đổ gục xuống. Nhịp thở của cô chững , kịp đầu, thở quen thuộc bao bọc lấy cô.
Cánh tay Tống Đình vòng qua eo cô, lòng bàn tay mang theo ấm áp sát bụng , kéo trọn tấm lưng cô lòng.
Nam Cửu rũ mắt xuống, ánh mắt rơi vô định: "Nam nữ thụ thụ bất mà chú Tống."
Cằm khẽ cọ lên đỉnh đầu cô, nụ nhạt nhòa mang chút châm biếm vương mái tóc cô: "Trước đây với cũng ranh giới , bây giờ học cách giữ kẽ ."
"Ai cũng lúc tuổi trẻ bồng bột mà." Nhịp tim đập lưng cô. Cô cảm nhận lồng n.g.ự.c phập phồng, yết hầu trượt lên xuống, ép luồng xao động âm ỉ xuống: “ và Liễu Nhân quen nhiều năm như , thế lắm ."
" từ chối ." Hơi thở của áp sát, mơn trớn vành tai, khiến nhịp thở của cô tắc nghẽn.
"Ông nội cô còn bảo cô khuyên đấy."
"Cô định khuyên ?"
"Về mặt lý trí mà , cô nên khuyên tiến bước."
"Còn phi lý trí thì ?"
Nam Cửu im lặng, những suy nghĩ phi lý trí mang theo sự ích kỷ, chiếm hữu, đằng chân lân đằng đầu, vốn dĩ nên tồn tại.
"Tối hôm qua rõ với nhà họ Liễu ."
Nam Cửu ngước mắt lên, xoay trong vòng tay , ngẩng mặt : "Tại ?"
Hỏi xong ba chữ là cô hối hận ngay, cô sợ câu trả lời sẽ hướng về phía . Câu như một tảng đá nên lật lên, phơi bày những thứ ẩn giấu bên .
Nam Cửu gần như nuốt câu ngay lập tức, nhưng rõ ràng kịp nữa. Ánh mắt Tống Đình lướt qua khuôn mặt cô, thu trọn ánh mắt né tránh, hàng lông mày nhíu của cô trong đáy mắt.
"Chuyện lúc đầu còn chẳng cân nhắc đến, trải qua một đời chồng , lẽ nào giờ cân nhắc? là trạm thu mua đồ cũ chắc?"
Bố nhà họ Liễu mấy năm e ngại chuyện trong nhà Tống Đình, chỉ sợ con gái dính dáng đến , sớm sắp xếp cho Liễu Nhân quen với những đàn ông điều kiện khá giả. Giờ sống như ý, đầu tìm Tống Đình. Trông Tống Đình vẻ dễ chuyện, bình thường đối xử với hàng xóm láng giềng cũng khách sáo, nhưng nghĩa là chuyện gì cũng nhượng bộ.
Nam Cửu ý tứ của , luồng sức mạnh kìm nén trong cơ thể lập tức tan biến.
Tống Đình lùi một bước, xuống ghế đá, kéo Nam Cửu lên đùi . Một tay vòng qua lưng giữ lấy eo cô, tay nâng cằm cô lên, nâng khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của cô đến mặt : "Định yêu đương ?"
Mùi hương thoang thoảng say đắm lòng quấn lấy, nồng nặc, nhưng vô thanh vô thức vây hãm tâm trí cô.
"Chưa tính đến." Cô rướn tới, môi dừng ở chóp mũi .
Ánh mắt từ xuống, rơi thẳng đôi mắt mơ màng : "Về nhà sẽ gặp tên IT ?"
"Chưa chắc ." Một nụ khó đoán nở môi Nam Cửu, thở của cô mang theo hương thơm ấm áp len lỏi qua khóe môi. Khóe mắt đột ngột nhếch lên, thần sắc trong khoảnh khắc đó như móc như dao, khoét sâu tâm khảm.
"Cô đúng là nợ đòn mà."
Vừa dứt lời, ngón tay cái mang theo ấm của vuốt ve cằm cô, dùng lực ép cô ngẩng lên đón nhận . Không một dấu hiệu báo , cúi xuống, hàm răng nặng nhẹ c.ắ.n day môi của cô, mang đến một cơn đau nhói nhẹ và sắc bén. Cô đau đớn đẩy , nhưng khóa chặt trong vòng tay.
Anh dùng răng c.ắ.n lấy đôi môi mềm mại của cô, tàn nhẫn nhưng kiên nhẫn gặm nhấm, như xuyên qua lớp da thịt , nếm thử vị tanh ngọt cô. Thay vì là một nụ hôn, nó giống một kiểu đ.á.n.h dấu hơn, một sự gần gũi như dã thú thể kiểm soát.
Cuối cùng, c.ắ.n rách môi cô, đầu lưỡi ướt át nhẹ nhàng lướt qua đôi môi c.ắ.n như để vỗ về, đầu lưỡi nóng rực vẽ đường viền môi cô, đó cạy mở khớp hàm. Môi lưỡi chạm , sự run rẩy nhè nhẹ, như kéo bung chiếc van nguy hiểm. Nụ hôn của dần trở nên sâu hơn, mang theo sự mài mòn của tình và dục.
Sự kích thích giác quan cực độ và mâu thuẫn khiến cơ thể cô sinh một cảm giác kỳ lạ, sự đau đớn và khoái cảm đan xen, cảm giác tê dại và ngứa ngáy lan tràn kiêng dè.
Cô nhắm mắt , vươn tay vòng qua cổ . Vạt áo kéo cao theo cánh tay cô, để lộ vòng eo nhỏ nhắn. Lòng bàn tay chạm vòng eo cô, đầu ngón tay khẽ mơn trớn vạt áo, lớp vải phát tiếng sột soạt chậm chạp. Cô lặng lẽ tan chảy n.g.ự.c , những ngón tay kìm cuộn tròn . Một tiếng rên khẽ khe khẽ cất lên, trở thành mồi lửa châm ngòi cho ngọn lửa trong .
Tống Đình thả Nam Cửu xuống đất, dậy nắm lấy tay cô sải bước về phía chiếc xe, đạp ga một mạch lái thẳng đến khu phát triển kinh tế Nam Thành cách đó vài km.
Chiếc xe dừng khách sạn hạng duy nhất của khu phát triển kinh tế. Nam Cửu xuống xe, theo chân Tống Đình bước sảnh khách sạn.
Trong sảnh lớn rộng rãi, cơ thể Nam Cửu chìm chiếc ghế sofa êm ái, ánh mắt rơi Tống Đình đang thủ tục ở quầy lễ tân. Anh cúi , khuỷu tay chống lên mặt bàn nhẵn bóng, ánh đèn chùm đỉnh đầu trượt từ sống mũi cao thẳng xuống đường viền hàm , đường nét tấm lưng căng chặt hiện rõ qua lớp vải sẫm màu. Anh cầm bút ký tên xong, đầu cô, khuôn mặt đan xen sáng tối toát lên cảm giác kiểm soát ung dung.
Ánh đèn trở nên mờ ảo, chỉ ánh chăm chú của rõ ràng đến mức khiến tim run rẩy.