Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 36: Bước ra xã hội 2
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:54
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nữa bước khỏi công ty, cõi lòng Nam Cửu ngổn ngang trăm mối. Cô đây là cơ hội mà luôn chờ đợi, đời chẳng mấy khi một cơ hội như . Nếu từ bỏ , cô thể sẽ tích lũy thêm ba đến năm năm nữa mới mong đủ vốn liếng để tự kinh doanh độc lập. đến lúc đó, Tinh Diệu lẽ trở thành một con tàu khổng lồ . Rõ ràng cô thể mượn chiều gió Đông để lên tàu, cớ mạo hiểm nguy cơ nuốt chửng để đối đầu trực diện với Tinh Diệu của năm năm chứ.
Sau khi suy nghĩ thấu đáo chuyện, cô chỉ còn duy nhất một việc : xoay tiền.
Nam Cửu đến cổng khu chung cư nơi Quách Văn Huệ sống, cứ chôn chân lảng vảng ở đó mãi. Cuối cùng, cô cũng bấm gọi cho ruột của .
Quách Văn Huệ bà đang ở ngoài cùng em gái út học lớp năng khiếu, nửa tiếng nữa mới tan. Nam Cửu vòng sang tiệm hoa quả đối diện khu chung cư. Sầu riêng bình thường cô chẳng nỡ mua, nay bảo ông chủ chọn cho quả to nhất, sang tiệm tạp hóa cạnh đó mua thêm một cây t.h.u.ố.c lá loại xịn, cứ thế xách đồ đợi cổng khu chung cư suốt một tiếng đồng hồ.
Cơn gió lạnh buốt xương cắt da lướt qua ngã tư đường vắng vẻ, Quách Văn Huệ kéo cao chiếc khăn quàng cổ con gái út, lấy che gió cho con bé. Nam Cửu trơ trọi một , nhúc nhích, ánh đèn đường vàng vọt kéo dài chiếc bóng của cô trông đầy cô độc.
Trong phòng khách rộng rãi, Nam Cửu một đôi dép lê nam chân. Cô xuống sofa, con ch.ó vốn luôn mấy thiện với cô nhe nanh . Nam Cửu liếc con ch.ó tên Đại Quý . Đại Quý lập tức gầm gừ phát tiếng sủa xua đuổi.
Dượng chỉ mắng Đại Quý một câu lấy lệ: "Đừng ồn nữa." Ngoài , hề thêm động thái nào khác.
Đại Quý l.i.ế.m mũi, nhe nanh nữa mà chuyển sang tư thế sấp, bò sát gần Nam Cửu như tuyên bố đây là địa bàn của nó.
Nam Cửu lặng lẽ dậy, nhích sang chiếc ghế đẩu bằng nhựa ở bên cạnh.
Cô rõ lý do đến đây cho Quách Văn Huệ và dượng . Sắc mặt Quách Văn Huệ khó coi, ánh mắt cứ thỉnh thoảng liếc sang chồng bà.
Dượng việc trong biên chế nhà nước, mức thu nhập khá , đủ để lo cho gia đình một cuộc sống tươm tất. Nam Cửu là con gái của Quách Văn Huệ, lễ tết kiểu gì cũng gặp mặt. Dẫu , chặng đường trưởng thành của , cô từng phiền đến dượng. Đây là đầu tiên cô gạt bỏ sĩ diện để cầu xin ông . Cô cam kết sẽ giấy vay nợ, trong vòng ba năm sẽ trả đủ cả vốn lẫn lãi thiếu một đồng.
Dượng chiếc ghế bành sofa màu tối dành riêng cho ông , lớp da bọc ghế vì dùng lâu nên tỏa một thứ ánh sáng lạnh lẽo và cứng nhắc, hệt như đôi mắt tròng kính của ông .
"Cái công việc múa may của cô cũng chỉ là kiếm cơm nhờ tuổi trẻ, cần thiết đổ nhiều tiền thế ? Đầu óc cô cũng ngu ngốc, cái sức lực đó thì thà thi công chức còn hơn."
Nam Cửu co rụt đầu gối , cơ bắp nơi khóe miệng căng cứng: "Cháu vẫn ... thử sức nhiều hơn, ngoài lăn lộn một phen, bây giờ mà tự thu hẹp con đường của thì tiếc lắm ạ."
Đôi môi của dượng theo thói quen bĩu xuống, tạo thành hai nếp nhăn pháp lệnh cứng nhắc: "Chỉ bằng cái nghề khắp nơi múa may cho xem của cô, thì đòi lăn lộn cái trò trống gì?"
Chút tự nhiên và ý cố gắng duy trì mặt Nam Cửu lặng lẽ biến mất. Cô khẽ thu cằm , những ngón tay buông thõng bên hông từ từ cuộn tròn.
Quách Văn Huệ liếc lão Phùng một cái. Dượng nhận lời khó , bèn đổi giọng: "Dượng , cháu nhận đồng lương c.h.ế.t đói, kiếm tiền lớn. chẳng bây giờ cháu đang vay tiền một kẻ ăn lương c.h.ế.t đói như dượng ? Tiền lớn dễ kiếm thế ? Ai cũng kiếm tiền thì hằng năm chẳng nhiều chen chúc sứt đầu mẻ trán để thi công chức. Người trẻ tuổi nên tham vọng viển vông."
Dượng vẫy vẫy tay, Đại Quý nhảy xuống khỏi ghế sofa, cọ cọ quanh chân ông .
"Dượng và cháu cũng chẳng trông mong cháu phụng dưỡng, cháu việc gì tự giải quyết thì cứ tự giải quyết lấy."
Ông vỗ vỗ m.ô.n.g Đại Quý, con ch.ó ngoắt trừng mắt Nam Cửu. Nam Cửu thẳng mắt nó một cái, dậy lưng rời .
Quách Văn Huệ tiễn cô cửa, liếc đống đồ hề rẻ tiền để mặt đất, trong lòng chợt nảy sinh chút áy náy: "Đồ con cứ mang về ."
"Con mua cho em ăn." Nam Cửu giày , bước khỏi cửa.
Quách Văn Huệ thì thầm với cô: "Mẹ năm ngàn tệ đây, là con cứ cầm tạm ."
"Không cần ạ, phiền ." Nam Cửu kéo cửa đóng giúp bà, bước thang máy.
Khoảnh khắc cửa thang máy khép , nơi đáy mắt vốn phẳng lặng của cô phủ lên một tầng sương mỏng. Những con liên tục nhảy lùi từng tầng, tầm của cô cũng theo đó mà chao đảo. Thang máy dừng ở tầng một, khi cánh cửa mở nữa, mặt Nam Cửu chẳng còn lưu bất kỳ dấu vết nào của sự yếu lòng.
Bước khỏi khu chung cư, mặt kính cửa sổ phòng bảo vệ đọng một lớp nước mỏng manh, thấp thoáng thấy bóng dáng còng lưng của bảo vệ già. Những chiếc lá ngô đồng úa vàng cuộn yếu ớt trong ngọn gió đêm tiêu điều; ánh sáng xanh từ chiếc xe điện giao hàng xẹt qua, lao vút màn đêm tĩnh mịch vắng lặng; một phụ nữ mặc đồ ngủ đôi dép lê bằng bông vội vã chạy xuống lầu, cầm lấy ly sữa đang trơ trọi một góc.
Nam Cửu giữa cơn gió rít gào, quấn chặt chiếc áo khoác quanh , cúi đầu tiếp tục cất bước về phía nhà bố .
Khi Nam Cửu gõ cửa nhà Nam Chấn Đông, Tiểu Khải ngủ. Trong căn phòng khách chật hẹp, Nam Cửu và bố quây quần quanh chiếc bàn ăn nhỏ bé.
Liêu Hồng đang cặm cụi trong bếp chuẩn bữa sáng ngày mai cho Tiểu Khải.
Nam Chấn Đông rót cho Nam Cửu một cốc nước, hạ thấp giọng với cô: "Dì Liêu của con chắc thể gom góp một chút, nhưng chuyện , bố tự quyết dì ."
Nam Cửu chạm tay cốc thủy tinh, bên trong là nước sôi mới rót, nóng rát đến mức thể nào uống nổi.
Khi chuẩn xong xuôi thứ, Liêu Hồng từ trong bếp , với Nam Cửu: "Người đàn ông dì với con đó, nếu thì con cứ thử quen xem , đến lúc đó tìm cách chuyện thách cưới xem kiếm một khoản sính lễ..."
Ly nước , mãi cho đến tận lúc Nam Cửu rời , cô vẫn thể uống nổi một ngụm.
Nam Cửu từ nhà , lầm lũi đến nhà bố. Chẳng ai cất lời hỏi xem cô ăn tối , cũng chẳng một ai bận tâm đến việc giữa đêm đông lạnh giá , cô chỉ mặc mỗi một chiếc áo khoác mỏng manh. Giống hệt như khi còn bé, lúc bọn họ quyết định ly hôn, cũng ai hỏi Nam Cửu liệu cô buồn .
Nam Cửu bao giờ cầu xin bọn họ điều gì, kể cả ở cái độ tuổi khao khát tình yêu thương của cha nhất, cô cũng từng đòi hỏi từ họ chút ấm nào. Đây là đầu tiên, cô buông bỏ tất cả sự sĩ diện luôn gồng chống đỡ, xé bỏ lớp áo giáp "độc lập" mà cô buộc rèn giũa để sinh tồn, gạt cả sự bướng bỉnh ăn sâu trong xương tủy, ngập ngừng cất lời vay mượn từ những ruột thịt mủ của .
Rời khỏi nhà Nam Chấn Đông, cô chơ vơ một giữa ngã tư đường lạnh buốt. Màn đêm đen như mực, gió rét hệt như lưỡi d.a.o sắc lẹm cứa qua da thịt cô. Cô quấn chặt lớp áo mỏng tang, nhưng căn bản thể chống đỡ nổi thứ lạnh thấu xương . Dạ dày trống rỗng cồn cào đau thắt, nhưng cũng chẳng thấm tháp gì so với sự trống rỗng trong lòng cô lúc .
Nam Cửu lấy điện thoại , vuốt lên vuốt xuống, tìm kiếm lướt qua một lượt cả danh bạ. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng ở điện thoại của ông cụ Nam. Ba mươi vạn, con tựa như một tảng đá tảng khổng lồ, đè nặng lên lồng n.g.ự.c cô. Cô gần như thể mường tượng vẻ mặt lo lắng của ông nội khi máy, tưởng tượng cả đôi bàn tay nhăn nheo của ông run rẩy lôi cuốn sổ tiết kiệm từ trong chiếc hộp thiếc .
Đây là hai ba vạn, mà là ba mươi vạn. Khoan bàn đến chuyện ông nội , liệu cho cô vay . Chỉ cần đến việc một khi cô lấy tiền từ chỗ ông nội, cả dòng họ sẽ kéo đến hạch sách, hỏi tội cô. Người thím tính toán chi li, bà cô mạnh mẽ áp đảo, một Liêu Hồng lúc nào cũng như hổ rình mồi, và cả đám chị em họ nữa. Bọn họ sẽ lập tức dâng cao cảnh giác, biến cô thành cái đích cho sự chỉ trích. Việc còn là mượn tiền nữa, mà là tự tay châm ngòi cho ngọn lửa chiến tranh hướng thẳng về phía .
Ngón tay Nam Cửu vuốt xuống, trang danh bạ tiếp tục trượt trượt một cách vô định, và cuối cùng dừng ở cái tên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-36-buoc-ra-xa-hoi-2.html.]
Hơn bốn tháng , cô từng chính miệng với chú rằng ngoài lăn lộn một phen. Chú còn nhắc nhở cô ngoài sẽ chịu nhiều trái đắng. Lúc đó cô quyết tâm, bộ dạng hệt như kẻ đ.â.m đầu bức tường thành phía Nam thì chịu đầu .
Thế mà chỉ hơn bốn tháng , cô thực sự đ.â.m sầm bức tường Nam đầu tiên một cách đau đớn.
Về tiền bạc, về tình , và về sự lựa chọn.
Ở nhà , thứ cô gánh chịu là sự sỉ nhục và vẻ lạnh nhạt đến mức ớn lạnh; còn ở nhà bố, cô xem như một món hàng thể chờ giá mà đem bán . Cô ấp ủ ước mơ tiến về phía , thế nhưng chân sớm lơ lửng giữa trung. Những gọi là gia đình , một ai từng chìa chỗ dựa để cô thể nương nhờ.
Cô cúi đầu Tống Đình, bộ sự kiêu ngạo khí phách lúc , chỉ vỏn vẹn hơn bốn tháng hiện thực nghiền nát tan tành.
Nhìn cái tên quen thuộc trong danh bạ, đầu ngón tay Nam Cửu lạnh ngắt. Lòng kiêu hãnh vỡ vụn thành cặn bã, đ.â.m thấu tim, nhói đau âm ỉ. hiện thực còn sắc bén hơn cả sự kiêu hãnh, bước về phía một bước, cô bắt buộc học cách cúi đầu khuất phục hiện thực.
Ngón tay Nam Cửu lơ lửng phím gọi, lòng tự trọng và cảm giác hổ dằn vặt lôi kéo qua , chần chừ mãi thể nhấn xuống. Sau bao phen giằng xé, móng tay gần như găm sâu lòng bàn tay, cuối cùng cô mới nhắm mắt , dồn hết sức lực ấn màn hình. Tiếng tút tút chờ cuộc gọi đều đặn vang lên trong ống , mỗi một âm thanh đều như nhát búa nện thẳng tim cô, hễ vang lên một tiếng, trái tim cô chìm xuống thêm một nhịp.
Trong thời gian vài giây ngắn ngủi, vô vàn khả năng lóe lên trong đầu cô. Cô từng nghĩ đến việc thể sẽ đổi lấy một lời châm chọc mỉa mai từ , hoặc lẽ sẽ yêu cầu gặp cô để rõ mục đích sử dụng tiền . Dù thì, đây cũng là một con nhỏ. Thậm chí cô chuẩn sẵn tâm lý cho việc tức tốc chạy về ngõ Mạo Nhi ngay trong đêm để giấy nợ.
Điện thoại kết nối, giọng của Tống Đình vẫn trầm thấp lạnh lùng như nay: "Alo."
Vỏn vẹn một chữ, cái ngữ điệu quen thuộc đến mức cô sớm thích ứng , hệt như một chiếc chìa khóa vặn, cạy tung bức tường phòng đang căng cứng trong lòng cô, dư vị chua xót lan tỏa cay xè nơi chóp mũi.
"Tiểu Cửu đấy ?"
Cô nhanh chóng đè nén sự nghẹn ngào chua xót đúng lúc xuống, cất giọng cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh: "Anh ngủ ạ?"
"Vẫn ."
Các đầu ngón tay cô siết chặt , gần như nín thở: " ... hỏi vay một khoản tiền."
"Bao nhiêu?"
"Ba mươi vạn." Giây phút thốt câu , trái tim cô đập thịch một cái, như thể đột ngột rơi tõm vô định.
Đầu dây bên chỉ chìm im lặng trong tích tắc, lúc lên tiếng, giọng vẫn nửa phần gợn sóng: "Chiếc thẻ đưa cho cô vẫn còn đó chứ?"
"Vẫn còn ạ."
" sẽ chuyển tiền thẻ đó."
Không hề chút chất vấn, lời mỉa mai, thậm chí còn chẳng buồn hỏi thêm lấy một câu. Nam Cửu nắm chặt chiếc điện thoại, cổ họng nghẹn đắng, hốc mắt dần dần nóng lên.
Anh thấy tiếng xe cộ qua nườm nượp đường phố, bèn hỏi cô: "Vẫn đang ở ngoài ?"
"Vâng ạ."
"Đã ăn gì ?"
Câu hỏi thăm ngay lập tức đ.á.n.h sập bộ hàng phòng ngự của cô, cảnh vật đường phố mắt dần trở nên nhạt nhòa.
"Tiểu Cửu?" Chú lên tiếng gọi cô nữa.
" ăn ạ." Cô khó khăn nặn một câu trả lời nhỏ xíu gần như thể thấy từ tận sâu trong cổ họng.
Cả hai đầu dây điện thoại một nữa chìm sự im lặng kéo dài. Trong ống chỉ còn những tiếng nhiễu sóng rè rè yếu ớt cùng nhịp thở nén nhịn của hai .
"Hai ngày nay tuyết rơi đấy, về sớm ." Chú dặn dò.
"Anh cũng nghỉ ngơi sớm ạ."
Nam Cửu cúp máy, bắt một chiếc xe về căn phòng trọ. Lúc cánh cửa mở , Hạ Yên Nhiên đang đắp mặt nạ trong phòng khách. Nam Cửu vội vã phòng , nhưng chỉ một chốc xoay ngoài.
Hạ Yên Nhiên quen Nam Cửu bao lâu nay, đây là đầu thấy vẻ mặt cô nặng nề đến . Cô vội lột miếng mặt nạ , gặng hỏi: "Cậu thế?"
Nam Cửu xỏ giày, đáp lời bạn: "Mình ngân hàng một lát, tí về ngay."
Trước cây ATM, Nam Cửu siết chặt tấm thẻ đút nó trong khe máy. Số dư hiển thị tiền chuyển đến tài khoản. Trước khi rút thẻ , Nam Cửu nhấn xem thử chi tiết giao dịch. Mười phút , một khoản chuyển khoản hai mươi vạn nạp . Điều đó nghĩa là, trong tấm thẻ gần như lãng quên , vốn dĩ sẵn mười vạn .
Đó là tiền mà năm hai đại học, khi cô rời khỏi ngõ Mạo Nhi, Tống Đình nhét trong túi xách của cô. Suốt ngần năm, cô từng kiểm tra, cũng một đụng tới, chiếc thẻ cứ thế theo cô luân chuyển từ ký túc xá đại học đến căn phòng trọ nhỏ . Giây phút thấy những con hiển thị màn hình, một nỗi chua xót muộn màng cuộn trào bủa vây lấy cô. Cô rút chiếc thẻ , nắm chặt nó lòng bàn tay, dường như thông qua tấm thẻ lạnh lẽo , cô vẫn thể chạm sự ấm áp của .
Cô , đẩy cánh cửa kính bước xuống bậc thềm, đồng thời gửi cho Tống Đình một dòng tin nhắn: Nhận , sẽ cố gắng trả cho sớm nhất thể.
Cô cất điện thoại túi ngẩng đầu lên. Nơi ánh đèn hắt tới, từng bông, từng bông tuyết trắng đang lơ lửng thả rơi xuống từ cao. Cơn gió thổi lướt qua từ góc phố, táp thẳng mặt cô, cắt da thịt đau rát.
Bông tuyết đầu mùa phấp phới buông xuống, cô giữa màn gió rét tăm tối, hai bàn tay nắm chặt. Mưa tuyết dệt nên một sự tĩnh mịch vô thanh xung quanh cô, nhưng vẫn chẳng thể nào che lấp từng cuộn sóng to gió lớn đang sục sôi nơi đáy lòng cô lúc .
Cô thầm thề với lòng , nhất định liều mạng dốc cạn sức lực để giành lấy một tương lai tươi sáng… một tương lai mà cô còn hạ vay mượn tiền từ bất kỳ ai, một tương lai mà cuộc đời cô sẽ do chính cô chủ.