Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 38: Đường đời 2
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:56
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành phố ngay cạnh nơi Nam Cửu công tác vốn nổi tiếng là quê hương của nghệ thuật khắc gỗ. Buổi tối khi dùng bữa cùng đối tác, quê của một trong bàn tình cờ ở đó. Nghe Nam Cửu định ghé qua, bèn giới thiệu cho cô một nghệ nhân khắc gỗ tiếng tại địa phương.
Nhờ dẫn mối, Nam Cửu mất quá nhiều công sức để tìm vị nghệ nhân với hơn ba mươi năm trong nghề. Người thợ khắc gỗ nổi tiếng là chậm mà chắc, tỉ mỉ từng chi tiết. Nếu đối tác chút quan hệ họ hàng xa với ông, thì dù Nam Cửu tìm đến tận cửa, ông cũng chẳng dễ gì nhận việc.
Sắp tới là lễ mừng thọ của cụ Nam, Nam Cửu định đặt một chiếc gậy chống để quà tặng ông.
Nhờ tầng quan hệ , vị nghệ nhân sai đồ dẫn Nam Cửu chọn gỗ, khi thì chốt luôn kiểu dáng. Nam Cửu nhẩm tính thời gian chế tác, thấy gấp gáp, cô sẽ kịp lấy. Vậy nên, cô đành nhờ họ khi xong thì gửi thẳng chiếc gậy về ngõ Mạo Nhi. Cô để địa chỉ, thanh toán tiền vội vã về thành phố Phong.
Lễ mừng thọ của cụ Nam , con cháu mấy thế hệ trong gia đình đều sẽ tề tựu đông đủ. Có thể xem đây là dịp gia đình họ Nam tụ họp đông nhất trong suốt chục năm qua.
Tiệc mừng thọ tổ chức Chủ nhật. Trưa thứ Sáu, Nam Kiều Vũ lái chiếc Mercedes mới mua đến đón Nam Cửu cùng về. Lúc nhận điện thoại của em họ, Nam Cửu còn lấy lạ, tự hỏi gã từ khi nào nhiệt tình với đến .
Mãi đến khi lên xe, cái bộ dạng dương dương tự đắc của Nam Kiều Vũ, Nam Cửu mới vỡ lẽ. Tiện đường cho cô nhờ chỉ là phụ, mục đích chính của là khoe khoang con xe mới.
Suốt dọc đường, Nam Kiều Vũ ngừng vòng vo khoe mẽ bản hiện giờ đang phất lên thế nào, trong giới eSports cũng là nhân vật má , đang xưng gọi em với tuyển thủ chuyên nghiệp nào đó.
Anh còn vẻ sốt sắng, nhiệt tình bảo với Nam Cửu: "Mày ăn bên đó thế nào ? Nếu thì cứ về chỗ tao."
Nam Cửu chống tay lên cửa sổ xe, lặng lẽ màu, chỉ mà . Nếu cô đoán nhầm, ngày mốt sẽ còn một màn khoe khoang quy mô lớn hơn nữa. Cô thể tưởng tượng cái cảnh Liêu Hồng và thím tâng bốc thằng cháu đích tôn nhà lên tận mây xanh, hệt như thần đồng giáng thế.
Nam Cửu bèn ngắt lời thao thao bất tuyệt của , hỏi: "Lần ông nội mừng thọ, mày định tặng gì thế?"
"Còn nhớ cái món đồ gốm trang trí hồi bọn vỡ ? Tao nhờ một cái y hệt, đang để trong cốp xe đấy."
Nam Cửu nhướng mày, Nam Kiều Vũ.
"Thế mày tặng gì?" Anh hỏi .
Nụ nơi khóe miệng Nam Cửu dần lan tỏa: "Gậy chống."
Nam Kiều Vũ khựng , cũng bật theo.
Chiếc xe đỗ ở đầu ngõ. Sau khi xuống xe, Nam Kiều Vũ cứ như đang thực hiện một nghi thức đặc biệt nào đó, vòng quanh con xe hai vòng, cũng chẳng là đang cái gì.
Nam Cửu bên đường chờ đến phát bực: "Có thì bảo? Không là tao đấy."
"Vội cái gì? Để tao xem đậu ở đây quệt trầy xước ."
Nam Cửu ngắt , chẳng buồn đợi nữa. Nam Kiều Vũ rảo bước đuổi theo: "Đợi mày mua xe mày mới xót. mà, mày thuê tích cóp tiền cũng chẳng dễ dàng gì."
Bước chân của Nam Cửu bất giác nhanh hơn, bỏ Nam Kiều Vũ ở phía .
Cánh cửa quán đang mở toang. Bước chân Nam Cửu bước qua bậu cửa, ánh mắt va Tống Đình đang bước ngoài. Hai cùng thoáng giật kinh ngạc, khoảnh khắc một giây ngắn ngủi dường như kéo dài vô tận.
Nam Cửu đổi quá nhiều, gần như là lột xác , triệt để hơn bất cứ nào cô trở về đây. Khoác chiếc áo măng tô tối giản, chân mang đôi bốt Martin đen, rũ bỏ món đồ trang sức rườm rà, dáng vẻ của cô càng thêm phần thanh tao, hiên ngang. Mái tóc dài ngày nay cắt ngắn ngang vai. Bao nhiệt huyết và sự rực rỡ thuở giờ đây đều lắng đọng thành màu tóc đen nguyên bản. Ngay cả khí chất và thần thái của cô cũng trở nên xa lạ.
Nam Kiều Vũ chậm hơn hai bước cũng đuổi tới nơi. Vừa thấy Tống Đình, gọi một tiếng đầy thiết: "Chú Tống." Nói đoạn, dang rộng hai tay, trao cho Tống Đình một cái ôm nồng nhiệt.
Tống Đình giơ tay vỗ mạnh một cái chút khách sáo: "Được ."
Nam Kiều Vũ buông Tống Đình , càu nhàu với Nam Cửu: "Mày thấy lớn cũng chẳng cất tiếng chào, cứ ngây đó."
Nam Cửu tiến lên một bước, cũng dang rộng hai tay: "Chú Tống."
"Đã lâu gặp." Cái ôm của cô thật ngắn ngủi và chừng mực. Cánh tay cô vòng qua , chạm nhẹ tách ngay. Ngay khoảnh khắc cô chuẩn lùi , đưa tay lên, đặt hờ nơi vòng eo cô trong một giây.
Cô khựng , buông tay , cô lùi về giữ cách đúng mực.
Nam Kiều Vũ cạnh oang oang lên: "Em ôm thì chê ỏng chê eo. Con bé ôm , chẳng gì nó thế?"
"Vì tao thơm hơn mày." Nam Cửu huých vai đẩy Nam Kiều Vũ cất bước quán .
Cô đặt túi xách xuống, rửa tay, tự nhiên tìm một chiếc chén tống. Bước đến tủ , cô cúi đầu cẩn thận ngắm nghía và ngửi thử từng loại . Chọn một loại xanh từng uống qua, cô tự nhóm lửa pha .
Thính lực của cụ Nam giờ kém nhiều, nửa ngày mới nhận bên ngoài đến. Ông từ trong phòng bước , đầu tiên thấy là Nam Kiều Vũ bèn lên tiếng: "Bố cháu mới , sang nhà bà trẻ . Bố dặn cháu đến nơi thì tối qua đó ăn cơm."
"Cháu nhà bà ở ." Nam Kiều Vũ miễn cưỡng lẩm bẩm.
Cụ Nam chống gậy tiến gần: "Nói cái gì? Nói to lên xem nào."
"Cháu bảo." Nam Kiều Vũ ghé sát tai ông hét lớn: “Cháu nhà bà ở ."
Cụ Nam thẳng lưng lên, gắt: "Xe của cháu chỉ đường ? Ông bố cháu kể , cháu cứ nằng nặc đòi đú đởn với , mua hẳn Mercedes. Bố cháu trả tiền cọc cho, lương cháu một tháng sáu ngàn mà trả góp hết sáu ngàn rưỡi. Ông thấy cháu ôm cái xe đó mà sống qua ngày luôn cho xong."
Nam Cửu ngụm đưa đến miệng, suýt chút nữa thì phun phì ngoài.
Mặt Nam Kiều Vũ đỏ bừng lên. Anh nào ngờ mấy lời bốc phét c.h.é.m gió suốt dọc đường ông nội vạch trần. Chàng ngượng ngùng cúi đầu lục lọi túi xách, giả vờ như đang bận rộn lắm.
Lúc , cụ Nam mới để ý đến Nam Cửu đang cầm chén . Ánh mắt ông dừng cô một lúc, vẻ khá ngạc nhiên: "Tiểu Cửu ? Cháu về lúc nào thế?"
Nam Cửu đặt chén xuống, nở nụ tươi rói: "Cháu con xe Mercedes sang chảnh của Tiểu Vũ về cùng đấy ạ."
Một tiếng " Tiểu Vũ" khiến Nam Kiều Vũ sởn cả gai ốc. Anh ngước mắt trừng trị cô. Nam Cửu hất cằm, ý trong mắt chẳng thèm che giấu.
Cụ Nam đ.á.n.h giá cô một lượt từ xuống : " là ngoài xã hội khác, dáng vẻ đổi hẳn ."
"Thế là... trông xinh hơn ạ?" Lời miệng là hỏi cụ Nam, nhưng ánh mắt cô lướt qua ông, liếc về phía Tống Đình. Tống Đình khẽ ngoảnh mặt, ánh mắt xuyên qua gian phòng thưởng , bất chợt va mắt cô trong thầm lặng.
"Trông mắt hơn cái kiểu ăn mặc lòe loẹt hoa hòe hoa sói ngày của cháu nhiều." Cụ Nam đáp lời cô.
"Chú Tống thì chẳng đổi gì mấy nhỉ." Ánh mắt Nam Cửu dừng thẳng Tống Đình.
Anh đó, khóa áo khoác kéo hờ hững dừng xương quai xanh, bờ vai rộng vặn tôn lên đường nét vóc dáng rắn rỏi. Hoặc lẽ, vẫn chút đổi. So với đầu tiên cô gặp , sự sắc sảo giữa đôi mày và ánh mắt nay lắng đọng thành một luồng khí chất thâm trầm, sâu thẳm hơn.
Nam Kiều Vũ chồm tới bá vai Tống Đình: "Đương nhiên , chú Tống của cháu là nam thần tuổi mà. Để hôm nào cháu giới thiệu cho một cô em trẻ trung xinh xắn nhé. Em , công việc của em bây giờ tiếp xúc với khối hotgirl mạng..."
Nam Cửu mỉm bưng chén lên, đưa đến bên môi.
Lần về quê, đều thống nhất từ là sẽ khách sạn ở. Người đông, quán chật chội nhét , tránh phiền đến ông.
Họ đến bao lâu thì nhà chị họ cũng tới. Nam Kiều Vũ sang nhà bà trẻ, còn Nam Cửu thì theo vợ chồng chị họ về khách sạn.
Những còn đều sẽ mặt ở Nam Thành ngày hôm . Quán trở nên nhộn nhịp từng . Không chỉ hàng cháu chắt tề tựu đông đủ, mà ngay cả bầy chắt cũng quây quần vui đùa gối cụ.
Cụ Nam ôm chầm lấy đứa chắt cưng lẫm chẫm , lắng tiếng đùa rôm rả của đám cháu trai cháu gái, nụ gương mặt ông phút nào ngơi nghỉ.
Tống Đình lượt chào hỏi nhà họ Nam cất bước ngoài. Cụ Nam chút gian riêng để tâm tình cùng con cháu, ở cuối cùng cũng tiện.
Buổi tối, tụ tập với rảnh rỗi sinh nông nổi, chị họ bèn rủ rê em đồng trang lứa đ.á.n.h mạt chược. Để đủ tay, Nam Cửu cũng kéo lên bàn cờ. Cô rành đ.á.n.h mạt chược cho lắm, mới hai vòng đầu thua sạch bách tiền mặt bàn. Nam Kiều Vũ là thắng lớn nhất, liên tục gào thét đòi chơi tiếp.
Cụ Nam cái bộ dạng hám tiền của chướng mắt, bèn gọi , bắt Nam Kiều Vũ tháp tùng sang nhà cụ Tần một chuyến. Lễ mừng thọ , ngoài trong gia đình, ông còn mời thêm vài bạn già mấy chục năm gắn bó trong ngõ. Không nhận phong bì, chủ yếu mượn cớ để tụ tập hàn huyên. Dẫu ở cái tuổi , sum vầy ngày nào ngày nấy.
Tuy đó báo tiếng , nhưng ông vẫn cho địa điểm tổ chức tiệc cụ thể. Thời buổi nhắn tin, gọi điện đều tiện cả, nhưng các cụ việc gì cũng trọng lễ nghĩa. Đã mời ăn cỗ thì kiểu gì cũng tự đến tận nơi báo một tiếng đàng hoàng.
Nam Kiều Vũ hậm hực miễn cưỡng rời khỏi bàn mạt chược, buột miệng hỏi: "Cụ Tần mà vẫn còn sống cơ ?"
Cụ Nam cầm cán gậy chống gõ bốp đầu : "Ăn cái kiểu gì đấy hả?"
Bọn trẻ con bắt đầu gắt ngủ nên gia đình chị họ cũng nán lâu, vội bế con về khách sạn nghỉ ngơi. Đám lớn nán trò chuyện thêm một lúc cũng lượt dậy trở về khách sạn.
Nam Cửu theo đội quân hùng hậu băng qua ngõ Mạo Nhi hun hút, đến đầu ngõ, bước chân cô dần chậm .
...
Cây cổ thụ nghiêng cổ đ.â.m ngang một bên, dáng tựa như một đang vươn cổ ngóng trông, trầm mặc gác nơi đầu ngõ từ bao đời nay.
Màn đêm đặc quánh tan. Ngay khoảnh khắc Tống Đình đỗ xe xong, bấm khóa cửa , bóng dáng Nam Cửu lọt tầm mắt . Cô lặng thinh gốc cây nghiêng, cúi đầu lướt điện thoại. Chiếc cổ cong lên một đường cong thanh thoát, giấu dịu dàng nếp cổ áo cao. Trông cô hệt như một mầm cây nhỏ bé bám rễ nơi đây, hòa quyện với gốc cổ thụ già tạo thành một bức tranh tĩnh mịch.
Bước chân khựng trong giây lát, khó mà nhận , chậm rãi tiến về phía cô.
Nam Cửu thấy tiếng bước chân, bèn ngước mắt lên. Đôi mắt trong veo, ánh kiên định lấp ló mái tóc đen nhánh dán chặt lấy : "Anh về ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-38-duong-doi-2.html.]
"Ừ." Anh dừng bước, cách cô chừng một bước chân: “Mọi ?"
"Đều về khách sạn cả , bé Phi Phi đến giờ ngủ." Cô nhắc đến con gái của chị họ.
Nam Cửu hất cằm, sang bên đường: "Tiệm bánh hoa quế mở nữa ?"
Tống Đình liếc : "Đóng cửa hơn một năm nay ."
"À." trong mắt cô thoảng qua nét mất mát: “Vậy là hết ăn ."
"Em đây là để mua bánh hoa quế ?"
"Là đợi ." Khoảng cách giữa hai chỉ cách đúng một bước chân. Trong đôi mắt cô còn cái ngông cuồng, sắc sảo như ngày nữa, mà đó là sự điềm tĩnh thẳm sâu khó lòng đoán định.
Anh lên tiếng hỏi: "Sao gọi điện thoại?"
"Dù thì em cũng việc gì gấp." Đế bốt đen cọ xát với nền gạch đá phát tiếng động sột soạt, cô cụp mắt xuống: “Với , cũng từng đợi em."
Ánh sáng hắt xuống sống mũi tạo nên một vệt bóng đổ thẳng tắp, ánh mắt dán chặt lên gương mặt cô. Sau đó, cất bước về phía quán : "Sao cắt tóc ?"
Cô lẽo đẽo bước theo trong ngõ: "Sấy tóc phiền phức quá."
Một cô gái từng một lòng theo đuổi cái như cô, nay cũng ngày chấp nhận cắt mái tóc dài vì xông pha chiến trường rộng lớn hơn.
Tiết trời ngõ nhỏ độ cuối thu, những sợi dây leo mọc đầu tường úa vàng từ bao giờ, cơn gió đêm xào xạc mang theo chút tiêu điều, hoang vắng. Ngõ Mạo Nhi của ngày hôm nay, trẻ sớm chuyển hết, chỉ để lác đác vài già bám trụ giữ lấy cội nguồn. Giờ , cơ bản cũng chẳng còn ai ngoài.
"Năm đó em mượn tiền , chẳng thèm hỏi mượn để gì, sợ em lừa ?"
"Em từ nhỏ tới lớn từng mở miệng xin điều gì, thể tìm đến , ắt hẳn là hết cách ."
Ngoảnh đầu quãng thời gian khốn cùng , Nam Cửu vẫn cảm nhận rõ sự bỏng rát của gió lạnh cứa qua da thịt và cái buốt giá từ từng bông tuyết năm nào.
"Còn bây giờ, thứ quỹ đạo chứ?"
"Vâng, năm nay coi như tạm ."
Nam Cửu tiếp tục chủ đề đó nữa: "Mấy hôm nay thấy Tiểu Cửu ?" Giọng cô khựng , bồi thêm: “Con mèo tam thể ."
"Chạy ." Giọng Tống Đình trầm thấp tựa như tiếng bước chân .
"Chạy ư? Nó chạy khi nào?"
"Mùa xuân năm ngoái tới kỳ động d.ụ.c tìm bạn tình mất tích luôn."
"Lẽ hồi nên đem nó triệt sản."
Tống Đình khẽ liếc mắt sang, ánh lướt nhẹ qua gương mặt cô: "Những gì cần trải nghiệm, nó cũng nếm trải cả . Mặt sinh lý cắt đứt , còn mặt tâm lý thì ?"
"Cái ... mặt tâm lý mà cũng hội chứng cai nghiện nữa ?"
Tống Đình đáp lời, đút hai tay túi áo khoác.
Khóe mắt Nam Cửu vương góc nghiêng lãnh đạm của : "Anh đang mèo ?"
"Lẽ nào là ?"
Nam Cửu khẽ bật , cúi gằm mặt chằm chằm bóng của hai kéo dãn trải dài .
Bất tri bất giác hai tới cửa quán , Nam Cửu dừng : "Em ."
Cô thò tay túi móc chiếc thẻ ngân hàng nọ, chìa về phía Tống Đình: "Em đến để trả tiền cho ."
Tống Đình cụp mắt xuống, ánh dừng ở tấm thẻ . Hai tay vẫn đút trong túi, mảy may nhúc nhích.
Nam Cửu khom , khẽ khàng đặt tấm thẻ ngân hàng lên chiếc ghế tre cửa: "Chỉ là em tới đây để đích lời cảm ơn với thôi." Cô dám thẳng mắt Tống Đình nữa, thanh âm cất lên nhẹ tựa gió bay: “Vậy em về nhé."
Cô lùi một bước xoay . Con ngõ nhỏ kẹp giữa hai dãy nhà cũ kỹ trông tựa như một đường hầm thông thế giới bên ngoài, hết tới khác mang cô bay tới chân trời xa thẳm.
Ý định bỏ chạm tới mũi chân, khuỷu tay cô phía tóm chặt. Một lực kéo mạnh mẽ cắt đứt hướng của cô, hung hăng kéo cô điểm xuất phát.
Bóng hình cô càng lúc càng hiện rõ trong đôi mắt . Anh buông cùi chỏ cô , ôm siết lấy vòng eo cô, ép chặt cô lồng n.g.ự.c , rũ mắt hỏi: "Tiền bạc và ân tình đều trả sạch, đó thì ? Định bắt đầu một cuộc sống mới của em ?"
Hơi thở rực lửa của thiêu đốt khiến trái tim cô co rút. Cô ngước mắt lên, màn sương mù đặc quánh ngưng tụ nơi đáy mắt, bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng ẩn sâu bên là những mảnh đá vỡ cứa nát tâm can.
"Em ."
"Không là nghĩa là ?"
"Kiểu gì thì em cũng thành phố."
"Vậy còn thì ?" Chất giọng của nghẹn đắng, màn đêm nuốt chửng.
Nam Cửu ngước mắt lên, làn sương mỏng manh như đang vờn quanh khóe mắt: "Anh gì em cũng thể cho , nhưng..."
cô vĩnh viễn thể từ bỏ con đường đ.á.n.h đổi bằng m.á.u và nước mắt mà cô nhọc nhằn dọn dẹp từng bước chân.
Tống Đình sớm thấu những lời của cô. Năm cho cô mượn tiền , từng nghĩ sẽ đòi , càng từng nuôi ý định dùng nó sợi dây trói buộc cô. Thế nhưng khi cô thực sự đặt tấm thẻ ngay mặt , vẫn thấy một thứ gì đó trong tim đứt phăng . Đôi cánh của cô nay cứng cáp, ngay cả một sợi tơ vương vấn níu giữ cô, cũng đ.á.n.h rơi mất .
"Em cho nổi ?" Giọng của khản đặc .
Cô gục đầu xuống, chẳng dám thẳng đôi mắt : "Khi nào cần... em thể về. Cho đến khi... tìm xác định tiến tới."
Anh bóp chặt cằm cô, ép cô ngẩng mặt lên. Ngọn lửa giận phừng phực bốc cháy trong ánh mắt: "Em thấy đang cái quái gì !"
"Em ơn , vẫn luôn luôn ơn .” Hốc mắt cô dần ửng đỏ: “Hai năm nay em sống tằn tiện kham khổ, liều mạng chắt bóp từng đồng, chỉ vì trả tiền cho sớm ngày nào ngày nấy, để thể sớm trút bỏ gánh nặng là em. Con đường phía dẫn đến , đến chính bản em cũng mù mịt..."
Sự thong dong và điềm tĩnh cố hữu trong ánh mắt bỗng chốc vụn vỡ, găm thẳng tim Nam Cửu, mang đến nỗi đau nhức nhối thấu xương.
Hơi thở của cô rối bời như cuộn tơ vò: "Em sợ cái nghèo lắm , cả đời em bao giờ sắc mặt khác, sống một đời hèn mọn khúm núm nữa."
Giọng nghẹn ngào chôn giấu muôn vàn cảm xúc cuộn trào: "Em thể cần chịu những nỗi khổ cực đó, em cần sắc mặt bất cứ ai cả."
"Mấy năm nay cái quán đều do một tay gồng gánh, ông nội em cũng do lo, lẽ nào giờ cả em cũng ăn bám ?" Cô lắc đầu, khóe mắt rưng rưng lệ ứa: “Hồi năm nhất đại học, nộp xong học phí, cả em chỉ còn đúng 384 đồng, lo cơm ăn, mua sắm đồ dùng sinh hoạt, còn share tiền mạng nữa... Cùng đường, em đành tìm bố. Liêu Hồng vứt tiền thẳng xuống đất mặt em, ánh mắt bà em chẳng khác nào đang bố thí cho lũ ăn mày."
Cô hít sâu một , tiếp: "Mỗi đến nhà em, bà nội của em gái em đều giấu hết bánh kẹo từ khi em tới. Bà coi em như phường trộm cắp, sợ em ăn lẹm thêm một miếng. Lúc dồn đến bước đường cùng…” giọng cô nghẹn nức nở: “Em suýt chút nữa thuê phòng với ..."
Trong mắt Tống Đình cuộn lên một lớp tro tàn lạnh lẽo vô hồn. Anh từng cô kể về những chuyện . Mỗi một câu một chữ thốt , hệt như những nhát d.a.o chậm rãi cứa lồng n.g.ự.c .
Cô nghẹn giọng một lúc, nỗi đau ngột ngạt ngạt thở năm nào vẫn còn ám ảnh quanh quẩn mãi tan.
"Em một chỗ vững chắc, kiếm thật nhiều tiền, nên trò trống." Giọng cô run rẩy, từng câu từng chữ cố vùng vẫy thoát từ tận cùng cõi lòng: “Em , con thể tham lam cả hai..."
Cô vắt kiệt sức lực, chỉ mong rũ bỏ hết thảy những năm tháng hèn mọn, tủi nhục ngày , lý tưởng trong cô từng một lung lay. Vậy mà giờ phút đây, đối diện với đàn ông mặt, luồng ánh sáng le lói trong đôi mắt cô đang dần vụn vỡ.
Đã từng một khoảnh khắc, cô nảy sinh ý nghĩ vứt bỏ tất cả. Vứt bỏ chỗ mà cô c.ắ.n răng thức trắng vô vàn đêm thâu mới giành giật ; vứt bỏ cơ ngơi mà cô đ.á.n.h đổi bằng cả sáu năm thanh xuân tươi ; vứt bỏ luôn cả cái thành phố chất chứa bao năm tháng tuổi trẻ suốt hai mươi mấy năm ròng. Mỗi một ý nghĩ buông xuôi, đều đau đớn như thể tự tay lóc từng mảng da thịt m.á.u mủ cơ thể.
Suy cho cùng... cô vẫn đành lòng. Không đành lòng bao kiên trì bám trụ suốt ngần năm bỗng chốc đổ sông đổ bể; cam tâm tự tay dập tắt ngọn đèn mà chính thắp lên.
Thành phố lớn chỗ chứa chấp cho tâm hồn, vùng quê nhỏ chẳng đất cho thể xác dung .
Đời , nào ai trọn vẹn cả hai. Cuối cùng, cô cũng tự nếm trải trái đắng từ chính sự xốc nổi nông nổi năm xưa.
Anh hiểu sự dằn vặt và hối hận đang gào thét trong đôi mắt cô. Dằn vặt giữa ranh giới lý trí và tình cảm, hối hận vì lúc chạy đến trêu chọc .
Chuyện tình của họ, lẽ ngay từ lúc bắt đầu định sẵn chỉ dám chôn giấu nơi đầu môi, vùi lấp mãi mãi theo năm tháng.
Sự kìm nén bao lâu nay của cuối cùng cũng thiêu rụi thành tro tàn ánh cự tuyệt dứt khoát của cô. Ngón tay bóp chặt cằm cô dần siết , hận thể nghiền nát xương cốt cô sâu trong lòng bàn tay. Cô ép ngửa cổ lên, bằng một tư thế ngang ngạnh, chịu đựng sự mật kẹp lẫn chút hận thù . Bầu khí ngập tràn sự giằng xé điên cuồng, thứ vượt khỏi tầm kiểm soát, rúng động dữ dội từng ngón tay.
Anh cúi đầu mạnh bạo c.ắ.n lấy đôi môi cô, cơn đau nhói rõ rệt truyền từ cánh môi xộc thẳng tim, vị tanh ngọt của m.á.u lan tràn giữa hai kẽ răng. Cô chẳng buồn vùng vẫy, cũng chẳng hề lẩn tránh, cứ lặng lẽ hứng chịu nỗi hận và niềm đau của . Nỗi bi ai sâu thẳm càn quét khắp cơ thể, khóe mi cô đọng đầy nước mắt, lặng lẽ tuôn rơi.
Cánh cửa lớn của quán đột ngột mở bung. Một luồng ánh sáng vàng vọt chói mắt bất thình lình hắt , chiếu rọi hai bóng đang quấn lấy nơi bậu cửa.