Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 39: Đường đời 3

Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:58
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi ông cụ Nam rời khỏi nhà ông bạn già Tần, con gái ông Tần gói ghém một hộp cua đồng thật to, nằng nặc bắt ông cụ Nam xách về bằng . Chị bảo mấy hôm nay nhà họ Nam đông , đám trẻ con chắc chắn sẽ thích món . Cụ Nam kịp từ chối lấy hai câu, Nam Kiều Vũ cực kỳ tự giác đưa tay đón lấy hộp cua.

Khi về đến quán , cụ Nam dặn Nam Kiều Vũ mau chóng lôi cua khỏi hộp, kẻo để ngạt c.h.ế.t thì uổng phí. Ăn cua thì Nam Kiều Vũ chẳng ngán, nhưng bắt tay túm lũ cua sống trói dây thì khác gì đòi mạng. Cậu trốn biệt trong bếp cả nửa ngày trời, một la hét om sòm, cũng chẳng đang kêu gào cái gì.

Cụ Nam chướng mắt quá, đành chống gậy bếp. Hai ông cháu loay hoay một hồi mới tạm tống đám cua cái chậu sâu lòng.

Nam Kiều Vũ bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại, cụ Nam cũng hành cho thở hồng hộc. Ông cụ phòng uống ngụm nước cho đỡ mệt. Nam Kiều Vũ rửa tay xong, bước với cụ Nam: "Cháu về khách sạn đây."

Cụ Nam gật đầu: "Đi ."

Nam Kiều Vũ ném tờ giấy lau tay thùng rác, thẳng cửa. Cậu kéo cánh cửa quán , biểu cảm mặt bèn cứng đờ ngay tắp lự.

Cụ Nam ngước mắt lên, nếp nhăn nơi mí mắt chùng nhão bỗng dưng căng , cổ tay đang bưng chén run lên bần bật.

...

Trong phòng, cụ Nam chiếc ghế gỗ trắc quen thuộc, sắc mặt xám ngoét như sáp.

Nam Kiều Vũ lẻn đến cửa phòng, qua khe cửa đưa chén ông cụ uống dở cho Nam Cửu, nháy mắt hiệu với cô.

Nam Cửu nhận lấy chén , đóng cửa . Cô cẩn thận bưng chén đến mặt ông cụ, cúi đưa cho ông: "Ông uống ngụm ạ."

Ánh mắt cụ Nam ghim chặt Nam Cửu, đôi mắt đục ngầu lóe lên hai tia sáng sắc lẹm. Ông vung tay lên, hất văng chén .

"Xoảng" một tiếng, chén vỡ vụn thành trăm mảnh, nước b.ắ.n tung tóe lên váy áo Nam Cửu.

Bầu khí trong phòng ngột ngạt đến cực điểm. Nam Cửu trân trân mặt ông cụ nhúc nhích, cụp mắt xuống: "Chuyện liên quan đến chú , là cháu chủ động..."

"Cô còn mặt mũi nào mà thốt lời đó?" Khuôn mặt cụ Nam nhăn nhúm bởi những nếp nhăn sâu hoắm, đôi mắt hằn lên cơn thịnh nộ: “Ông tưởng cô về trưởng thành hơn, ngờ cô thể cái loại chuyện hoang đường , cô còn lễ nghĩa liêm sỉ như thế nào hả?"

Ngón tay Nam Cửu dần dần cuộn , nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt cô dán chặt xuống nền nhà lốm đốm vết tích thời gian, hé răng nửa lời.

"Ông sống ở cái ngõ cả đời , trong nhà từng xảy loại chuyện mất mặt cỡ . Thể diện nhà họ Nam đều cô bôi tro trát trấu hết . Từ nhỏ ông dạy cô, nó là chú cô, chẳng khác nào chú ruột của cô cả. Cử chỉ của cô là cái thể loại gì? Cô coi ông c.h.ế.t ?"

Cụ Nam giận đến mức run lẩy bẩy. Nhìn gương mặt trẻ tuổi của đứa cháu gái, giọng ông khản đặc nhưng mang theo một sức mạnh đáng sợ: "Cô và chú Tống của cô... rốt cuộc hai chuyện gì với hả?"

Nam Cửu mím môi, mùi gỉ sắt đắng chát lan tỏa môi, khuôn mặt cô trắng bệch, cô lắc đầu.

Cụ Nam đập mạnh tay xuống bàn, cánh mũi phập phồng dữ dội: "Lắc đầu là ý gì? Cô thật lòng với nó, là cô giở chứng chọc tức ông hả?"

Tầm mắt Nam Cửu càng hạ thấp hơn. Phản ứng của cô khiến cụ Nam nhức nhối. Giọng của ông rít qua kẽ răng, cuồn cuộn ngọn lửa giận hờn: "Cô để cái mặt già của ông giấu hả?"

"Cô cho ông, về thu dọn đồ đạc ngay bây giờ, ông thấy cái gai trong mắt ông nữa."

...

Cửa phòng hé mở, Nam Cửu băng qua phòng , ánh mắt khẽ chạm Tống Đình trong chốc lát. Cái liếc mắt như khắc sâu khởi đầu và kết thúc. Cô mang theo dấu chấm hết lặng câm, bước màn đêm tăm tối.

Tống Đình lưng, tiếng quát tháo của cụ Nam dội đến: "Không , đây."

Bóng dáng sững ngay tại chỗ. Bóng đêm ngoài cửa tựa như một mẻ lưới khổng lồ, nuốt chửng bóng lưng đang xa dần của cô. Anh dường như thể cảm nhận luồng khí yếu ớt lướt qua khi bóng hình cô nhạt nhòa, mang theo cả chút hy vọng cuối cùng cách nào níu giữ.

Ánh sắc lạnh như d.a.o găm lưng nặng trịch như núi, đè chặt lên sống lưng , hóa thành sợi dây xích vô hình, gông cùm c.h.ế.t gục bậu cửa .

Anh , về phía Nam Kiều Vũ: "Cậu xem cô ."

Nam Kiều Vũ gật đầu chạy tót ngoài. Ra đến cửa, quên đầu dặn dò: "Cua vẫn còn trong bếp đấy nhé, tối nhớ cột , kẻo chạy mất."

Bầu khí căng thẳng và trĩu nặng trong quán càng lúc càng ngột ngạt hơn trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Tống Đình bước phòng, lướt mắt qua đống lộn xộn sàn nhà. Anh lấy chổi dọn dẹp sạch sẽ những mảnh vỡ, pha một chén khác đặt bên tay cụ Nam.

"Lỗi là ở con, dù thì cô cũng nhỏ hơn con, là do con điểm dừng."

Cụ Nam trừng mắt : "Hai đứa các giỏi bao che cho thật đấy." Giọng ông pha lẫn sự thất vọng và tức giận tột cùng: “Cháu gái ông thế nào, ông hiểu rõ hơn nhiều."

Tống Đình thẳng lưng, vị đắng chát của m.á.u đọng trong cổ họng, âm thầm thiêu đốt.

"Con bé Tiểu Cửu đó tính nết , ông cứ tưởng thấu hơn bất kỳ ai. Từ nhỏ nó quậy phá, chơi trò đấu trí với , ăn hành động chẳng lớn nhỏ gì. Nó hồ đồ, cũng để mặc nó hồ đồ ?"

Hàm răng Tống Đình nghiến chặt như phiến đá lạnh lẽo, chân mày chau thành vệt bóng mờ ảo.

"Cậu đây."

Tống Đình tiến đến mặt cụ Nam. Ông cụ nắm lấy cây gậy chống bên cạnh, bàn tay run rẩy dữ dội vì phẫn nộ và đau đớn tột cùng.

Tống Đình liếc cây gậy, cúi đầu xuống, khuỵu một gối mặt cụ. Cây gậy rẽ khí, tạo nên tiếng rít trầm đục và đáng sợ, chất liệu gỗ cứng chắc quất thẳng lưng Tống Đình.

Anh hề né tránh, thậm chí một chút phản kháng, cam chịu đón nhận đòn giáng chí mạng .

"Cậu từ nhỏ chịu bao cực khổ, từ lúc đến nương tựa quán , ông từng động đến dù chỉ là một ngón tay. Ông giữ bên cạnh gì? Là vì hiểu chuyện, chừng mực. Con bé Tiểu Cửu từ nhỏ đầu óc linh hoạt, ? Cậu dan díu với nó, là thấy cuộc đời suôn sẻ quá ? Mấy bà hàng xóm ở đây chỉ riêng mấy lời xì xầm to nhỏ cũng đủ dìm c.h.ế.t .

"Nói trắng , chính ông là cưu mang . Cậu ý đồ tà vạy với cháu gái ông, thử hỏi để các chú các cô của nó , họ sẽ nghĩ gì về ông hả?"

"Bốp!" Thêm một nhát gậy nữa, nặng nề hơn, hiểm độc hơn.

Lớp cơ bắp săn chắc ở lưng và vai thình lình căng cứng lớp áo, rung lên bần bật vì lực đ.á.n.h giáng xuống quá mạnh. Tống Đình rên một tiếng, c.ắ.n chặt răng, nén nỗi đau tận sâu cuống họng.

"Cậu nhớ kỹ nỗi đau ngày hôm nay, từ nay về , chấm dứt ngay những ý nghĩ an phận cho ông."

...

Nam Kiều Vũ đuổi theo suốt một đoạn đường mà chẳng thấy tăm Nam Cửu . Mãi đến khi hộc tốc chạy về khách sạn, mới bắt gặp Nam Cửu đang xách vali thủ tục trả phòng.

Cậu thở hổn hển tiến đến, hỏi: "Mày định muộn thế mà còn vác mặt về thành phố Phong đấy chứ?"

Nam Cửu đưa thẻ phòng cho lễ tân, xách hành lý bước ngoài. Nam Kiều Vũ theo đến tận lề đường: "Ngày mai là sinh nhật ông nội , ít mày cũng nán ăn bữa cơm hẵng chứ?"

Nam Cửu khựng , xoay : "Ở để ông chướng mắt thêm ? Hay là tự rước lấy nhục?" Ánh mắt cô thoáng qua một nét xót xa: “Thôi bỏ , tao ở đây, mới thể ăn một bữa cơm yên lành."

Nam Cửu sang cửa hàng tạp hóa đối diện: "Qua mua cho tao hai lon bia ."

"Ờ." Nam Kiều Vũ bộ sang cửa hàng tạp hóa, mua hai lon bia mang .

Nam Cửu mở một lon, ngửa cổ nốc cạn. Gió đêm lùa qua kẽ tóc, cô mặc cho tóc xõa tung bay, hòa tan màn đêm tịch mịch.

Nam Kiều Vũ uống hớp bia để lấy bình tĩnh: "Mày bảo xem, tao chuồn sớm hơn, cũng nán thêm chút nữa, mà dông ngay lúc đó. Nếu tao mà hai đang ' bậy', cho tiền tao cũng chẳng dám hé cửa."

Ánh mắt Nam Cửu dán chặt vô định, chẳng buồn tập trung, chỉ lẳng lặng tu rượu.

Nhận thấy bầu khí ảm đạm tỏa từ Nam Cửu, Nam Kiều Vũ e dè hỏi: "Mày trách tao chứ?"

"Dù thì từ nhỏ đến lớn, trong mắt ông nội tao cũng bao giờ là đứa trẻ ngoan. Ít nhất cũng để ông phát hiện lúc tao còn học, nếu ông còn điên tiết hơn nữa."

Nam Kiều Vũ kinh ngạc: "Hả? Mày hẹn hò với chú Tống khi trường luôn á? Nam Cửu ơi là Nam Cửu, tao đúng là coi thường mày , ngay cả chú Tống mà mày cũng dám cua, rốt cuộc thì mày ăn gan hùm mật gấu gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-39-duong-doi-3.html.]

Nam Cửu bóp nhẹ lon bia trong tay, vẻ mặt vô cảm, trong mắt chất chứa sự trống rỗng như đống tro tàn nguội lạnh.

"Cái đồ sắt đá như chú Tống mày cưa đổ ? Tao tò mò c.h.ế.t ." Nam Kiều Vũ cứ lải nhải bên cạnh, như chợt nhớ điều gì đó: “Vãi chưởng, đừng bảo là hồi hai lên núi năm nhé... Tao bảo mà, lúc về hai vẻ là lạ, lúc đó tao nghĩ đến chuyện cơ chứ, đúng là ngu ngốc quá ..." Anh đập đập đầu, tiếc hùi hụi vì bỏ lỡ vụ bát quái thế kỷ.

Nam Cửu sang cắt ngang lời than vãn của : "Nhờ mày một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Tao đặt một cây gậy chống cho ông, chiều mai mới gửi đến. Mày nhận giúp mày cất phòng ông nhé." Cô ngước lên bầu trời đêm xám xịt ngõ Mạo Nhi: “Đừng bảo là tao tặng, kẻo ông sinh bực."

"Được thôi, mày gửi mã vận đơn cho tao ."

"Chuyện của tao và Tống Đình..." Giọng Nam Cửu ngập ngừng.

Nam Kiều Vũ bĩu môi: "Tao thèm để ý đến hai , nhưng cũng nghĩ cho ông nội chứ. Lão gia mừng thọ, tao rảnh rỗi mà bêu rếu lung tung, mày cứ yên tâm ."

Nam Cửu nốc cạn chỗ bia còn , bóp bẹp lon rỗng quăng thùng rác, lưng bước về phía đường lớn.

Nam Kiều Vũ ngơ ngác bóng lưng cô: "Mày thật đấy ? Có cần tao đưa bến xe ?"

Nam Cửu vẫy vẫy tay, chẳng buồn ngoảnh đầu . Một chiếc xe gọi qua app dừng ở ngã tư, cô mở cửa xe bước lên.

...

Trong bữa tiệc mừng thọ ngày hôm , Nam Chấn Đông cho công ty Nam Cửu đột nhiên việc đột xuất nên cô về . Dẫu các dì các bác chút phàn nàn, nhưng thời buổi bọn trẻ ai cũng công việc bận rộn cả, nên cũng chẳng trách móc . Còn Tống Đình thì chỉ xuất hiện chớp nhoáng lẳng lặng rời .

Ông cụ Nam vốn tính nhân dịp lễ mừng thọ để thắt chặt tình cảm gia đình, nhưng sự kiện động trời tối qua, ông cũng chẳng còn tâm trí mà quán xuyến việc nữa. Suốt cả buổi tiệc, ông chỉ cố gắng giữ vẻ mặt bình thản cho qua chuyện.

Ngay cả Nam Kiều Vũ, luôn háo hức với mấy bữa tiệc tùng, hôm nay cũng nuốt trôi.

Tiệc mừng thọ của cụ Nam, mấy con thống nhất hùn tiền tổ chức tiệc chung, chi phí chia đều. lúc Nam Chấn Đông đại diện gia đình thanh toán, mới từ phía nhà hàng rằng Tống Đình thanh toán bộ chi phí bữa tiệc .

...

Thứ Hai, Lâm Tụng Diệu tình cờ ngang qua phòng việc của Nam Cửu thì thấy cô đang cặm cụi gõ phím liên hồi, khoác một chiếc áo phao sù sụ. Anh suýt nữa thì tưởng hoa mắt, bèn khựng cửa, gõ cửa hai tiếng.

Nam Cửu ngẩng lên thấy , thần thái vẫn như ngày, cất tiếng: "Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng nỗi gì, trưa trật trưa trờ . Thời tiết cô ăn mặc như con gấu ?"

"Mấy hôm mưa nhiễm lạnh, cảm chút."

Lâm Tụng Diệu kéo ghế , đối diện cô: "Cảm thì ở nhà nghỉ ngơi ? Chẳng cô xin nghỉ phép ?"

"Xin ."

Lâm Tụng Diệu cởi cúc áo sơ mi tối màu, nới lỏng cổ áo: "Xin nửa ngày mà gọi là nghỉ phép ? còn tưởng cô sẽ nán chơi với ông nội thêm vài hôm chứ."

Nam Cửu rũ mắt, chẳng đáp lời , cúi xuống cắm cúi tiếp.

Lâm Tụng Diệu ghé sát : "Đang cái gì đấy?"

"Bên Đại Kiều họ thống kê thời gian xong , em đang xếp lịch học trực tuyến. Trước đây vì chiếu cố những học viên ở tỉnh hoặc thể tham gia lớp trực tiếp, giờ những bạn xem để ôn bài. Tới lúc đó chúng sẽ đ.á.n.h giá liệu, đưa hai phương án, một là bán gói video, hai là coi như phúc lợi kèm theo."

Mắt cô dán chặt trang giấy, thoăn thoắt phác thảo.

Lâm Tụng Diệu cứ chằm chằm đôi môi cô, buột miệng hỏi: "Môi sứt thế ?"

Ngòi bút của Nam Cửu khựng , cô khẽ nâng hàng mi. Đôi mắt trong veo, đen lay láy của kề sát ngay mặt cô, ánh lên nét dò xét.

"Anh môi em chằm chằm gì? Cuộc họp thứ Sáu tham gia ?" Nam Cửu cắm mặt xuống, bất giác bặm môi.

Lâm Tụng Diệu vươn thẳng , nhướn mày: "Đừng bảo là gã đàn ông nào c.ắ.n đấy nhé?"

Nam Cửu đập cây bút xuống bàn, ngả ghế tựa, ánh mắt điềm tĩnh: "Thì vấn đề gì? Ảnh hưởng đến công việc ?"

Khóe miệng Lâm Tụng Diệu khẽ cong lên, ngay lập tức thu vẻ mặt, : "Hôm đề cập đến chuyện thiết lập studio, lẽ thể sắp xếp cho cô một buổi tham quan học hỏi."

Nam Cửu thẳng dậy, đôi mắt lóe sáng: "Liên hệ ở ?"

"Đến nhà ."

"..." Ánh mắt Nam Cửu sầm , cô tựa lưng .

"Chiều thứ Bảy tuần , bố rảnh rỗi một tiếng. Dưới trướng tập đoàn ông một bộ phận vận hành, một quy trình phát triển nội dung bài bản, trung tâm sản xuất khóa học, và cả cái hệ thống công cụ công nghệ mà cô nhắc tới nữa. Những thứ Tinh Diệu định chắc chắn phức tạp bằng họ . Nếu bố chịu chỉ bảo cho một chút, cô sẽ tiết kiệm khối thời gian mò mẫm đấy."

"Là chúng tiết kiệm thời gian." Nam Cửu nhấn mạnh: “Anh là cổ đông lớn, cơ hội thế tự giành lấy?"

"Mảng do cô phụ trách phát triển, cũng chẳng rành rọt nhu cầu cụ thể của cô là gì." Ánh mắt Lâm Tụng Diệu chầm chậm lướt gương mặt Nam Cửu, bỗng nhiên khẽ mỉm : “Nói đúng thì cô gặp bố , mà là kim chủ papa. Thế nào, ?"

Ngón tay Nam Cửu gõ nhẹ lên tờ giấy, vài giây đăm chiêu, cô thu hồi ánh mắt: "Nhắn địa chỉ cho em."

Lâm Tụng Diệu dậy: "Tới lúc đó sẽ đến đón cô."

Chiều thứ Bảy, tài xế của Lâm Tụng Diệu đỗ xe cổng khu chung cư nơi Nam Cửu sống. Hiếm hoi lắm mới thấy lái chiếc xe thể thao hai chỗ, mà bằng một chiếc sedan chững chạc hơn.

Nam Cửu diện chiếc áo khoác phom vai vuông vức sẫm màu, bên trong là chiếc đầm đen dài thướt tha, tôn lên vóc dáng cao ráo.

Lâm Tụng Diệu chằm chằm cô mấy lượt, Nam Cửu nghiêng đầu: "Nhìn cái gì?"

" phát hiện cô cũng hút mắt lắm chứ."

Nam Cửu thu ánh : "Làm hút mắt bằng mấy cô mẫu bên ngoài của ."

Cuộc gặp gỡ chính thức với Lâm Thịnh Khang diễn suôn sẻ và tự nhiên hơn Nam Cửu tưởng tượng nhiều. Ông hề tỏ vẻ trịch thượng của một chủ tịch tập đoàn lớn, mà đón tiếp Nam Cửu ân cần như một chú quen lâu.

Ông dẫn Nam Cửu phòng , tiện tay lấy một hộp kệ gỗ xuống: "Cái Tụng Diệu mang đến cho bác hôm , bảo là nhà cháu, bác uống thử thấy ngon, cháu pha ?"

Lâm Thịnh Khang, ánh mắt hề lảng tránh, bình thản như nước: "Dạ, cháu cũng sơ sơ ạ."

"Được , uống trò chuyện nhé."

Từng công đoạn pha in hằn sâu sắc tâm trí Nam Cửu. Suốt bao năm qua, cô ngừng lặp lặp những thao tác , nên giờ đây trông cô vẻ thành thục. Kể cả khi trao đổi với Lâm Thịnh Khang về những nút thắt nan giải trong quá trình triển khai dự án, cử chỉ của cô vẫn chậm rãi, một chút hấp tấp. Ngày nhỏ, cụ Nam vẫn bảo Nam Cửu rằng, uống thể tu tâm dưỡng tính, đến khi nào cô thể tĩnh tâm pha một chén , lúc cô mới thực sự trưởng thành.

Hồi đó, cô cứ nghĩ nước chát ngắt, chắc mẩm cả đời sẽ mãi là một đứa trẻ bao giờ lớn. Vậy mà khi ông thực sự đến, quãng thời gian trôi qua hối hả tưởng chừng như chỉ trong một chớp mắt.

Sau hai bận pha , Nam Cửu xuất sắc giành cơ hội dẫn dắt đội ngũ tham quan học hỏi trong suốt một tuần lễ. Lúc về, cô tình cờ chạm mặt của Lâm Tụng Diệu, một phụ nữ vô cùng xinh và sang trọng.

Lâm Tụng Diệu bảo Nam Cửu đợi một lát, sẽ cùng cô. Thế là Nam Cửu lên xe .

Khi Lâm Tụng Diệu trở phòng , Lâm Thịnh Khang châm một điếu thuốc. Lâm Tụng Diệu đối diện với bố, tay cầm chén vẫn còn vương ấm, hỏi: "Bố thấy thế nào ạ?"

"Cô bé đó bản lĩnh vững vàng, là nên chuyện đấy. Cái tính nết của con, 'trị con', canh giữ hậu phương mới mong nên ."

Đôi mày Lâm Tụng Diệu giãn , ngón cái vuốt nhẹ dọc mép chén .

 

Loading...