Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 4: Năm lớp Mười một 2

Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:40:46
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Đình ném Nam Cửu xuống vỉa hè, mặc cho cô loạn. Vừa lôi lôi xềnh xệch như thế, tóc tai và quần áo của Nam Cửu đều rối tung, vô cùng mất mặt. Hai tay giải thoát, cô lập tức siết chặt nắm đấm, giơ nanh múa vuốt lao tới: "Chú chẳng qua cũng chỉ là công trong quán của ông nội thôi, dựa cái thá gì mà đòi xen chuyện của ?"

"Chú xen chuyện của cháu chỗ nào?" Tống Đình từ cao rũ mắt cô, gân xanh nổi trán lặn , vẻ mặt khôi phục sự điềm tĩnh vốn .

"Năm đó, nếu chú xúi giục ông nội đuổi về, liệu đến mức bọn họ đá qua đá như một bịch rác ? Đáng lẽ thể ở đây, ông nội thậm chí còn đang dò hỏi chuyện chuyển trường cho .

Chú trở về bên đó thì đối mặt với những gì ? Chú từng hỏi xem cam tâm tình nguyện về ? Tất cả các đều coi là gánh nặng, vứt qua vứt .

bỏ khỏi nhà đẻ mấy ngày trời, bọn họ báo cảnh sát ? Có ai cất công tìm ? Bọn họ chỉ ước gì bọn buôn bắt quách đường cho rảnh nợ. Thật đáng tiếc là gặp chú. Chú kẻ buôn , nhưng chú cũng chẳng khác gì bọn chúng. Chính chú ông nội đổi ý, đuổi .

Đã vui vẻ gì khi đến đây, thế còn chạy tìm cái quái gì? về nhà thì liên quan ch.ó gì đến chú. Đến chú ruột của còn chẳng thèm đoái hoài, chú thì tính là loại chú gì chứ? Đừng tự coi là nhân vật to tát nữa..."

Có những lời một khi thốt thì hệt như đê vỡ xả lũ. Nam Cửu tủi , oán hận. Chỉ là tuổi hãy còn nhỏ, chẳng lấy một quân bài nào để chống phận. Lần bỏ nhà năm , cô gom hết dũng khí đ.á.n.h cược một phen nhằm đổi cảnh của bản , nhưng cũng chỉ đổi ba tháng yên bình ngắn ngủi, đó tống cổ về.

từng thổ lộ những lời ruột gan với bất kỳ ai, ngay cả ông nội cũng . Cô sớm quen với việc dựng lên một bức tường thành giữa sự lạnh nhạt và khinh miệt của đời, tự cuộn trong lớp vỏ bọc bất cần. Vậy mà hôm nay, bức tường Tống Đình cạy hở một góc. Cô ghét cay ghét đắng gã đàn ông thích lo chuyện bao đồng . Ở mặt , cô nếm trải cảm giác bất lực tột cùng, nên chỉ đành mải miết dùng những lời lẽ chướng tai để công kích .

Tống Đình hề nổi giận thái độ của cô, thậm chí còn chẳng buồn lên tiếng ngăn cản. Trên đường thỉnh thoảng thấy tiếng ồn mà ngoái , những lúc như thế, giọng Nam Cửu vô thức nhỏ đôi chút, chắc mẩm là vẫn còn nể mặt mũi. Tống Đình dứt khoát xoay , dùng bờ lưng rộng che chắn cho Nam Cửu ở phía trong vỉa hè, tạo gian để cô thỏa sức c.h.ử.i bới cho bõ tức mà chẳng cần e dè ánh của đường.

Cãi vốn dĩ qua , Tống Đình chẳng thèm cãi tay đôi, chỉ cô cứ sa sả ngừng, nên nhanh đó cô cũng xìu xuống. Nam Cửu l.i.ế.m liếm môi, sự im lặng ập đến bất ngờ khiến nét mặt cô xẹt qua một tia bối rối, .

Thấy cô c.h.ử.i xong, Tống Đình mới cất giọng hỏi: "Đói ?"

“...Hả?” Nam Cửu vẫn thoát khỏi cơn oán hờn, não bộ đình trệ mất hai giây, kịp suy nghĩ đáp lời: “Hơi đói.”

"Đi thôi, kiếm gì ăn."

Tống Đình xoay dẫn đường, tiện tay rút điện thoại gọi cho ông cụ Nam, báo rằng tìm thấy Nam Cửu, dẫn cô ăn khuya xong sẽ đưa về.

Nam Cửu lững thững tụt phía hai bước, trân trân bóng lưng thản nhiên như chuyện gì của Tống Đình, cảm thấy thật khó tin sự định cảm xúc đáng kinh ngạc của . Những lời cô khó đến mức độ , mặt những lấy chút tức giận, cũng chẳng hề dùng cái uy của bề để lên mặt dạy đời cô, trái còn định dẫn cô ăn. Nam Cửu bỗng thấy như Tống Đình... quả thực chút kỳ lạ.

Bầu khí giữa hai thoáng chút ngượng ngùng, đúng hơn là chỉ Nam Cửu thấy ngượng, chứ Tống Đình vẫn giữ vẻ điềm nhiên như .

Cúp điện thoại với ông cụ Nam, khi sắp bước ngoặt khỏi con hẻm, chợt lên tiếng: "Năm đó, chú lái xe ngoài là để tìm cháu đấy."

Bước khỏi hẻm, vẫy tay với ông chủ quán nhậu bình dân tới lấy thực đơn. Nam Cửu sững ở đầu hẻm, đáy lòng âm thầm nứt một kẽ hở, muôn vàn cảm xúc len lỏi vây kín tâm trí, ngổn ngang trăm mối.

Tống Đình ngoái đầu gọi Nam Cửu qua . Cô lề mề, vặn vẹo bước tới bàn. Sự gượng gạo giờ đây càng trở nên ngột ngạt. Cảm giác giống như nắm đ.ấ.m nện bông, mà là vốn dĩ chẳng cái bông nào ở đó cả. Cô cứ như một kẻ ngốc nghếch tung một cú đ.ấ.m vô định.

Mùi xào nấu thơm lừng sực nức bốc lên từ chiếc chảo lửa lớn. Nhìn từng đĩa thức ăn đầy ắp thịt thà dọn lên bàn, Nam Cửu bèn bảo Tống Đình: "Sao chú gọi nhiều thế? Cháu ăn ở quán net ."

Tống Đình khẽ nhấc mí mắt, liếc ngang qua cô: " chú ăn."

"..." Nam Cửu ngoan ngoãn khóa miệng.

Miệng thì bảo ăn , thế nhưng lúc cầm đũa lên, Nam Cửu ăn cũng chẳng kém cạnh gì Tống Đình. Đang ăn, ánh mắt cô vô tình lia trúng cánh tay . Trên đó hằn lên vài vết xước móng tay rớm m.á.u thấy rõ. Bắt cô hạ mở lời xin là chuyện tưởng, thế nên cô dứt khoát bưng bát ngoắt sang hướng khác, coi như thấy.

Thấy cô im lìm, Tống Đình bèn gợi chuyện: "Nghe cháu yêu sớm hả?"

"Chuyện lạ lắm ?" Nam Cửu chuyển dời tầm mắt: “Thế chú yêu sớm bao giờ chắc?"

"Chưa từng." Tống Đình giơ tay gọi ông chủ lấy thêm bát cơm.

"Có ma mới tin. Thế hồi học chú gì? Chăm chỉ học hành, mỗi ngày vươn lên ? Trông bộ dạng chú chẳng giống học sinh ngoan chút nào."

Tống Đình cúi đầu gắp thức ăn, chỉ đáp.

"Ai bảo với chú là cháu yêu sớm? Ông nội cháu ? Ông thì cái gì chứ, chắc là bố cháu kể . Người ngoài gì bố cháu cũng tin sái cổ, chỉ điều là bao giờ thèm hỏi xem cháu thế thật , lúc nào cũng ."

Ông chủ bưng bát cơm , Nam Cửu vội giật lấy, mang theo cái vẻ hận đời lùa những hạt cơm trắng miệng. Tống Đình hết cách đành gọi ông chủ lấy thêm một bát nữa.

"Ở độ tuổi của cháu, vì cứ mải mê với dăm ba cái chuyện chẳng tương lai, chi bằng lo nghĩ xem sẽ ."

"Nực , ai là nhất định tương lai chứ? Tuổi của cháu bây giờ, chẳng ai cũng yêu đương chơi bời cho đó . Chẳng lẽ cứ quen kết hôn, đẻ con ? Thế thì thiệt thòi quá còn gì."

Tống Đình bình luận gì về thái độ sống phần tùy hứng, buông thả của Nam Cửu, chuyển chủ đề hỏi: "Mấy năm nay cháu vẫn sống ở nhà bố ?"

"Nhờ phúc của chú, mấy năm nay cháu ở nội trú đấy."

Buông xong câu đó, Nam Cửu thêm gì nữa. Cô cúi gằm mặt, nhét những miếng cơm thật to miệng gắng sức nhai nuốt. Bạn cùng phòng ngày nào cũng ngóng đợi đến thứ Sáu để về nhà, còn cô thì chẳng gì để ngóng trông, từ đến nay vẫn luôn là thế. Mấy đứa con gái cùng phòng cứ hễ đến thứ Sáu là gom quần áo bẩn mang về nhà giặt. Chỉ cô, giữa cái rét âm bảy độ của mùa đông, trơ trọi ngoài hành lang lộng gió lạnh buốt để vò quần áo. Đôi bàn tay như những mảnh vụn băng giá đ.â.m xuyên qua, cóng đến mức mất luôn cảm giác.

Cô sẽ chẳng bao giờ kể lể những chuyện với ngoài. Chưa một ai từng hỏi, và cũng chẳng một ai thèm để tâm. Giống như ngay tại khoảnh khắc , cô chỉ hòa những ký ức chẳng mấy cùng với cơm nhai nát tươm, nuốt chửng bụng.

Trở về quán , gian vẫn còn sáng đèn. Ông cụ Nam đang bàn, ung dung thưởng thức mấy con thú gốm uống mới tậu . Vừa về đến nơi, Tống Đình thẳng tới chỗ dọn dẹp đám lá . Nam Cửu lấm lét nép sát cửa, toan lủi tọt về phòng.

"Qua đây." Ông cụ Nam gõ cộc con thú gốm xuống khay , trầm giọng gọi.

Đời ông cụ Nam lăn lộn giữa chốn tam giáo cửu lưu, sống đến từng tuổi , ít nhiều cũng toát khí chất giang hồ ngang tàng. Tuy rằng ông cụ hiếm khi nào hung dữ với Nam Cửu, nhưng một khi ông sa sầm mặt mày thì cô tuyệt nhiên dám cãi nửa lời.

Cô cúi gằm mặt bước đến mặt ông cụ. Ông dùng gậy gõ cộc cộc xuống đất: "Bắt đầu từ ngày mai sẽ giờ giới nghiêm, buổi tối cấm chỉ việc ngoài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-4-nam-lop-muoi-mot-2.html.]

Đôi môi Nam Cửu mím chặt, chỉ phát tiếng lầm bầm ấm ức nghẹn trong cổ họng.

Ông cụ Nam cao giọng quát: "Có ấm ức gì thì há to miệng , bớt cái trò c.h.ử.i thầm lưng ."

"Cháu c.h.ử.i ông, cháu bảo là ngoài cũng , nhưng ông mua cho cháu một dàn máy tính."

Ông cụ Nam trừng mắt quát cô: "Thích mua thì tự mà tìm bố cháu. Có mà mơ ban ngày thì nhanh hơn đấy."

Tống Đình xách các bao phía trong tủ. Đôi mắt ông cụ Nam liếc qua, thoáng thấy những vệt xước rướm m.á.u cánh tay . Ông tức giận vung bậy, vụt thẳng một phát bắp chân Nam Cửu.

Ông cụ Nam vẫn thường múa gậy dọa nạt Nam Cửu, nhưng nào ông thực sự dùng lực, còn thì đ.á.n.h đau thật. Nam Cửu kêu ré lên một tiếng, tay ôm lấy chân bàn, co cò một chân, trừng mắt hỏi: "Sao ông đ.á.n.h cháu?"

"Cháu còn dám hỏi ông đ.á.n.h ? Chú Tống của cháu đường rừng núi về, kịp uống lấy ngụm nước hớt hải chạy tìm cháu, cháu xem cháu cái trò gì?"

"Chú uống mà, ông chủ quán net mời chú uống đấy chứ." Giọng Nam Cửu càng lúc càng lí nhí.

Thấy cô còn dám già mồm cãi nhem nhẻm, ông cụ Nam chống gậy phắt dậy, tức đến mức râu tóc dựng ngược, giơ gậy lên định quất thêm phát nữa. Không Tống Đình từ lúc nào, cúi dọn dẹp mấy con thú gốm vương vãi khay, hình cao lớn vặn che chắn giữa ông cụ Nam và Nam Cửu.

Nam Cửu rúm ró nấp ở góc bàn. Tống Đình khẽ nghiêng đầu, dùng ánh mắt hiệu cho cô mau biến về phòng. Nam Cửu vội vàng ngoắt , cà nhắc lủi tọt trong.

Ông cụ Nam phịch xuống ghế, gõ mạnh đầu gậy xuống nền nhà: "Cậu bao che cho nó cũng vô ích thôi, cái đồ vô ơn bạc nghĩa thèm nhớ lòng của ."

Tống Đình cúi đầu xuống, vuốt ve con thú gốm: "Con bé hãy còn nhỏ mà."

Nam Cửu bấu chặt lấy khe cửa ngóng hồi lâu. Mãi đến khi ông cụ Nam phòng ngủ, cô mới dám ôm quần áo rón rén lên lầu tắm rửa.

Cửa phòng ông cụ Nam mở toang. Nghe tiếng bước chân Nam Cửu tắm xong xuống lầu, giọng ông cụ từ trong phòng vọng : "Chân còn đau ?"

Nam Cửu khựng bước , vẫn còn dỗi nên hậm hực đáp: "Đau c.h.ế.t , què luôn ."

"Què càng , khỏi chạy rông lêu lổng."

"Bịch bịch bịch", Nam Cửu bực tức dậm chân bành bạch xuống sàn.

Dẫu rằng mặt Nam Cửu, ông cụ Nam thẳng thừng dập tắt ý định xin xỏ mua máy tính của cô, nhưng qua ngày hôm , lúc rảnh rỗi ông vẫn lân la hỏi dò Tống Đình xem một cái máy tính giá bao nhiêu. Vừa báo giá tới mấy ngàn tệ, ông cụ Nam lập tức bơ luôn coi như từng hỏi.

Nam Cửu dù phép ló mặt đường buổi tối, nhưng ban ngày cô nàng vẫn thể lẻn chơi. Thế nhưng nhanh đó, ngọn nguồn để ngoài chơi đều chặt đứt. Kể từ hôm đó, Nam Cửu chẳng thể nào lọt bất kỳ quán net nào quanh hẻm Mạo Nhi nữa. Đám quản lý và thu ngân hễ thấy mặt cô là lập tức tìm cách khuyên chỗ khác. Ngay cả cái gã Lý Sùng Quang suốt ngày huênh hoang là đại ca m.á.u mặt ở khu cũng đột nhiên bốc , bặt vô âm tín, chẳng thấy rủ rê cô chơi nữa. Sự trùng hợp kỳ quái khiến Nam Cửu thể nghi ngờ kẻ giật dây chính là Tống Đình.

Buổi chiều, Nam Cửu huýt sáo yêu đời bước khỏi cửa, hai mươi phút mang theo vẻ mặt xám xịt trở về. Lúc bấy giờ, Tống Đình đang bàn đón khách. Nam Cửu ủ rũ xị mặt, tựa lưng cột đợi một lúc lâu, mãi mới tóm lúc ngơi tay. Nhân lúc đang về phía quầy, cô vội sấn sổ lao tới chất vấn: "Có chú giở trò khiến thể khỏi nhà chơi đúng ?"

Tống Đình vẫn bước ngừng, đến cái liếc mắt cũng lười trao cho cô: "Chú trói cháu bằng dây thừng ?"

"Chú bớt giả nai , do chú giở trò hả?"

Tống Đình cúi đầu liếc chân cô, bâng quơ buông một câu: "Hết đau ?"

Anh chẳng buồn phủ nhận, trái còn cố tình buông lời trêu tức. Nam Cửu tức lộn ruột. Đêm hôm đó, cô lôi đủ lời lẽ cay nghiệt để mắng chửi, liên tục lôi cái phận của Tống Đình để đ.â.m chọc, vỗ mặt chỉ trích đủ tư cách quản giáo cô. Lúc đó tỏ vẻ hiền lành, nổi đóa cũng chẳng sa sầm mặt mũi, ai dè lưng giáng đòn đáp trả chí mạng, quản thúc cô còn chặt chẽ hơn gấp bội.

Ông nội vẫn luôn miệng bảo cái quán là chốn giang hồ đầy rẫy phức tạp, Tống Đình mà chút thủ đoạn thì đời nào quản lý nổi nơi . Nam Cửu hiếm khi cơ hội ở riêng với , mà dẫu chăng nữa, Tống Đình cũng thuộc tuýp kiệm lời. Cô bao giờ thấy buông lời ngon ngọt, dẻo mép nịnh nọt bất cứ vị khách nào. Do đó, Nam Cửu luôn cho rằng ông nội đề cao quá mức. ngẫm tình cảnh hiện tại, xem lời nhận xét của ông nội cũng cơ sở lắm chứ.

Cái cảm giác áy náy le lói dâng lên vì lỡ cào xước tay Tống Đình đêm hôm nọ, trong chớp mắt sự việc quét sạch sành sanh. Chẳng những thế, giờ đây cô còn hận Tống Đình đến mức ngứa răng.

Dẫu , vỏ quýt dày móng tay nhọn. Ngoan ngoãn ở nhà hai ngày, Nam Cửu bắt đầu chứng nào tật nấy, mon men lẻn ngoài chơi. Lý Sùng Quang kiêng dè Tống Đình, nhưng Liễu Nhân thì nào mấy chuyện ân oán . Trái , chị còn mừng rơn khi thấy Nam Cửu mò sang tìm chơi.

Nhìn thấy Liễu Nhân trang điểm lộng lẫy, chân giày cao gót điệu đà, Nam Cửu khỏi ngưỡng mộ: "Lên đại học thích thật đấy, nhuộm tóc màu gì cũng . Em dự tính đợi đến lúc nghiệp cấp ba xong, nhất định sẽ nhuộm một quả đầu màu tím."

Liễu Nhân bảo: "Chị học cao đẳng hệ năm năm, nên giờ nghiệp ."

Nam Cửu bèn im bặt. Cô cứ đinh ninh Liễu Nhân vẫn đang học đại học, ai dè chị .

Thấy cô tiếp lời, Liễu Nhân bèn thêm: "Điểm thi chuyển cấp của chị hồi đó cũng thuộc dạng khá đấy. Đa các bạn trong lớp chị đều trường nghề sớm chui các khu công nghiệp công nhân. Công việc thu ngân hiện tại của chị, bao nhiêu đứa bạn học thèm khát mà ."

Liễu Nhân bật phần mềm máy tính, mở một bộ phim thần tượng lên xem. Ánh mắt Nam Cửu dán chặt màn hình nhưng tâm trí trôi dạt tận đẩu tận . Nhớ kỳ thi chuyển cấp, thành tích của cô trong lớp chỉ thuộc dạng làng nhàng bậc trung, thế mà cuối cùng cô vẫn đỗ một trường cấp ba đến nỗi tệ. Năm đó nếu cô cố chấp ở đây, phần nhiều là sẽ chuyển sang học diện mượn trường ở chỗ của Liễu Nhân, liệu đỗ nổi cấp ba vẫn còn là một ẩn lớn. Mấy năm nay cô cứ ôm hận oán trách ông nội, lây sang cả Tống Đình. Nào ngờ , chính họ mới là trao cho cô vô vàn những ngã rẽ quyền lựa chọn cho tương lai .

Liễu Nhân hiện đang thu ngân trong một khu thương mại ở khu phố cổ kế bên. Cái nghề thu ngân chia hai ca luân phiên. Nam Cửu chỉ thể sang rủ chị chơi những ngày chị ca sáng. Bọn họ qua cái thời chơi máy điện t.ử từ lâu, giờ chủ yếu chỉ rúc trong phòng Liễu Nhân cày phim truyền hình và xem mấy chương trình giải trí.

Lần nào Nam Cửu sang chơi, Liễu Nhân cũng đều dò hỏi xem Tống Đình đang ở quán . Số hỏi han cứ tăng dần, khiến Nam Cửu khỏi mơ hồ nhận chút gì đó khác thường.

Buổi tối lúc đang ăn cơm, ông cụ Nam ân cần dặn dò: "Ngày mai trong quán khách quan trọng, cháu ăn mặc cho gọn gàng, t.ử tế một chút, và nhớ là bớt cái miệng ."

Nam Cửu xong phì: "Thế quán ngày nào mà chẳng khách đến? Cháu mặc thế thì t.ử tế ở chỗ nào?"

Ông cụ Nam thấm thía đáp lời: "Bà Ngô Quế Anh giới thiệu cho chú Tống của cháu một đám, ngày mai nhà gái sang đây xem mắt. Chú Tống của cháu cô đơn nhà, chúng thể để nó mất mặt ."

Nam Cửu nuốt miếng thịt trong miệng xuống dày, ngẩng đầu lên hỏi: "Người nhà của chú ạ?"

"Chuyện đáng hỏi thì bớt tò mò . Cất vội cái áo cũn cỡn , ngày mai cấm mặc. Phơi cái rốn cho thiên hạ xem thì còn thể thống gì?"

Nam Cửu toét miệng hì hì: "Vòng eo con kiến của cháu thế mà giấu thì phí hoài vóc dáng chuẩn cần chỉnh quá ông ơi?"

Ông cụ Nam lườm cô một cái sắc lẹm, nhưng tay vẫn gắp thêm một miếng thịt kho tàu bỏ bát của cháu gái.

Loading...