Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 40: Đường đời 4
Cập nhật lúc: 2026-09-04 15:44:59
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Tụng Diệu lên xe, thấy Nam Cửu đang nhắm mắt tựa đầu ở băng ghế . Anh cất tiếng hỏi: "Cô về nhà đến công ty?"
Nam Cửu phản ứng, Lâm Tụng Diệu huých nhẹ cô: "Ngủ ?"
Nhiệt độ nóng rực từ khuỷu tay cô truyền sang mu bàn tay . Nhận điều bất thường, Lâm Tụng Diệu rướn chạm thử trán Nam Cửu. Cô cau mày, cựa quậy cổ.
"Cô sốt ." Lâm Tụng Diệu đầu bảo tài xế: "Bác Châu, đến bệnh viện."
Nam Cửu thẳng dậy: "Không cần bệnh viện , đưa em về nhà là ."
Lâm Tụng Diệu chiều theo ý cô: "Cô sốt gọi điện báo cho một tiếng? Lần gặp bố cũng chứ , chuyện gì cháy nhà c.h.ế.t . thật sự nể cô luôn đấy, sốt thế mà còn huyên thuyên với bố cả buổi, bản cô thấy khó chịu ?"
"Cũng bệnh nan y gì , đừng bé xé to ."
"Cô mà chữa cho dứt điểm, nhỡ biến chứng thành viêm phổi thì ít nhất cũng viện chục ngày nửa tháng. Cô thử nghĩ xem, cô vắng mặt nửa tháng thì bao nhiêu công việc đình trệ hả?"
Lâm Tụng Diệu đ.á.n.h trúng điểm yếu của Nam Cửu, khiến cô cố chấp đòi về nữa.
Thể trạng của Nam Cửu vốn luôn , cũng chẳng hiểu hệ miễn dịch đình công đột xuất. Đêm đó, cô chỉ hóng gió lạnh ngoài phố với Nam Kiều Vũ một lúc, thế mà về nhà bèn cảm. Bệnh lai rai cả tuần trời chẳng khỏi, giờ còn phát sốt.
Lâm Tụng Diệu đợi kết quả xét nghiệm máu, Nam Cửu nhấn chặt miếng bông gòn, thẫn thờ ngoài hành lang.
Cơn chóng mặt do sốt cao từng đợt ập đến, nhưng những suy tư trong đầu cô lúc còn nóng hổi hơn cả cơn sốt, rối bời cuộn lấy . Trở về một tuần, trái tim treo lơ lửng của cô vẫn tìm chốn thả neo.
Nửa tỉnh nửa mê, cô lấy điện thoại , bấm gọi cho ông nội. Đầu dây bên là một tràng chuông chờ dài đằng đẵng. Ngay khoảnh khắc cô định cúp máy, giọng trầm đục và phần khàn khàn của cụ Nam vang lên: "Alo."
"Ông nội, là cháu đây." Giọng cô thều thào yếu ớt như dải lụa mỏng: “Ông... vẫn khỏe chứ ạ?"
"Vẫn sống, cô chọc cho tức c.h.ế.t." Giọng cụ Nam lạnh lùng, cứng nhắc.
Ống chìm một lặng vô tận. Nam Cửu khó chịu cuộn tròn : "Ông mắng chú ?"
"Cô cứ lo sống cuộc đời của cô , chuyện bên cần cô bận tâm. Tiểu Cửu..." Sau một tiếng thở dài bất lực, cụ Nam thấm thía : "Từ nay về , nếu việc gì thì cô đừng về nữa."
Trong điện thoại giờ chỉ còn những tiếng tút tút lạnh lẽo. Trái tim lơ lửng của cô như rơi uỵch xuống đất vỡ vụn. Vết thương môi lành, chỉ để một vệt sẹo mờ nhạt. Cô vô thức bặm môi, cơn đau một nữa thức tỉnh, lặp lặp . Nam Cửu nắm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt trống rỗng và rệu rã. Gốc rễ bám víu trong tim cô, dường như cứ thế mà... đứt đoạn .
Lúc Lâm Tụng Diệu từ tầng lên, Nam Cửu đang cuộn chiếc ghế chờ bằng kim loại lạnh lẽo. Thân hình gầy gò ngửa đầu tựa bức tường trắng, hàng mi thỉnh thoảng run rẩy in hằn những vệt bóng mờ ảo, yếu ớt.
Anh bước đến mặt Nam Cửu dừng bước. Bóng của đổ ập xuống che khuất cô. Nam Cửu từ từ mở mắt, hốc mắt cô đỏ hoe, chật vật hiện rõ mồn một. Cô , nhưng một nỗi bi thương nhẫn nhịn rịn từ tận đáy mắt. Chỉ một ánh , thở của Lâm Tụng Diệu chợt nghẹn nơi cuống họng.
Anh từng chứng kiến sự sắc sảo, nhượng bộ nửa lời của Nam Cửu bàn họp, cũng từng thấy bóng dáng quyết đoán, rành mạch của cô khi xử lý khủng hoảng. Cô luôn giữ vẻ điềm tĩnh, thờ ơ, hiếm khi để lộ cảm xúc. Thế nhưng, khoảnh khắc cô thu ánh đèn hành lang bệnh viện lúc , sự yếu mềm ập đến đột ngột khiến lòng thắt .
Lâm Tụng Diệu cởi áo khoác ngoài, choàng lên vai cô, xổm xuống Nam Cửu. Giọng mang theo sự ấm áp dịu dàng: "Mẹ nấu cháo, lát nữa bảo bác Châu về lấy mang qua nhé."
Màu đỏ hoe nơi đáy mắt Nam Cửu dần nhạt , cô chớp mắt, khóe môi nhếch lên một nụ gượng gạo, nhợt nhạt.
...
Nam Cửu trở về ngõ Mạo Nhi thêm một nào nữa, chuỗi ngày của cô càng trở nên bận rộn hơn. Cô và bố ... cũng trở thành những xa lạ.
Những đêm tăng ca đến khuya khoắt vắng lặng, thỉnh thoảng cô bưng một ly nóng, cửa sổ sát đất để dịu đầu óc. Trong làn khói lượn lờ, bóng dáng đàn ông lặng lẽ hiện về. Cũng giống như bao khác ở thành phố , ai mà chẳng mang trong vài đoạn ký ức tuổi trẻ liều lĩnh vô song. Thi thoảng nhớ , đắm chìm cảm xúc của quá khứ, nhẹ nhàng cất gọn những chuyện qua, tiếp tục tất tả ngược xuôi giữa chốn đô thị bê tông cốt thép .
Đám bạn bè nhậu nhẹt rượu chè quanh cô ngày cũng dần đứt liên lạc, giờ chỉ còn vài ba bạn tri kỷ thi thoảng mới tụ họp một bữa. Gắn bó nhất vẫn là Lâm Tụng Diệu và Đinh Tuấn. Những cùng chung chí hướng, bước cùng nhịp, bao giờ mối quan hệ cũng bền chặt hơn.
Hồi đầu năm, vợ Đinh Tuấn sinh một con trai kháu khỉnh, đành chia sẻ bớt thời gian cho gia đình. Thế là chỉ còn Nam Cửu và Lâm Tụng Diệu kề vai sát cánh, tiếp tục chạy đua bán sống bán c.h.ế.t, ngày đêm nghỉ con đường sự nghiệp.
Cuối cùng Nam Cửu cũng tậu một chiếc xe . Dù thì mãi thế cũng bất tiện, cô mua một chiếc để phương tiện di chuyển. Lâm Tụng Diệu bèn giới thiệu cho cô vị giám đốc hãng xe sang mà quen để cô tha hồ chọn lựa.
Nam Cửu chẳng buồn liên hệ với vị giám đốc . Cô tự lái thử một chiếc SUV mạnh mẽ, chạy êm đường nhựa chiến địa hình gồ ghề. Động cơ phân khối lớn, cảm giác cầm lái vô cùng tay, cô thích cái cảm giác phóng xe vút như xé gió .
Bứt tốc cùng với cô chặng đường chính là hệ sinh thái kinh doanh ngừng thăng cấp của Tinh Diệu. Chỗ của Nam Cửu chuyển từ cửa hàng flagship sang tòa nhà văn phòng cao cấp, chính thức đóng đô tại trụ sở chính của Tinh Diệu, nắm quyền tiếp quản diện hoạt động kinh doanh và định hướng phát triển của công ty.
Tinh Diệu lấy chuỗi trung tâm đào tạo vũ đạo bàn đạp, dần chuyển thành một tập đoàn giải trí nghệ thuật tổng hợp. Thành lập các vũ đoàn chuyên nghiệp, áp dụng mô hình thu phí theo dự án. Hoàn thiện việc xây dựng hệ thống nội dung kết hợp cả online và offline. Lấy thành phố Phong trung tâm cốt lõi, biến mô hình kinh doanh trực tiếp kiểm chứng thành công thành một hệ thống nhượng quyền tiêu chuẩn hóa, đẩy nhanh tiến độ nhân rộng tỉnh.
Cùng với dòng chảy của thời gian, Tinh Diệu từng bước lột xác thành một nền tảng hệ sinh thái vũ đạo diện, hội tụ đủ các mảng giáo dục, biểu diễn, tổ chức giải đấu, bán lẻ và sản xuất nội dung trực tuyến.
Trọng tâm của Lâm Tụng Diệu bắt đầu chuyển hướng sang phụ giúp chuyện ăn của gia tộc, vì đường lối chiến lược của Tinh Diệu đều do một tay Nam Cửu lèo lái. Đinh Tuấn bận rộn chăm lo cho gia đình nên đành lui về hậu phương hỗ trợ.
Thi thoảng Lâm Tụng Diệu mới ghé qua Tinh Diệu, cùng Nam Cửu họp bàn giải quyết những nút thắt trong từng giai đoạn. Qua nhiều năm tháng kề vai sát cánh, hai rèn luyện sự ăn ý vượt xa mức bình thường. Ra ngoài đàm phán công việc, đôi bên chỉ cần chạm mắt một cái là đủ hiểu đối phương định tung chiêu gì. Trong việc bố trí chiến lược, dẫu lắm lúc cãi cọ nảy lửa, nhưng họ luôn cách tìm điểm cân bằng thỏa đáng. Họ cùng nắm giữ cổ phần công ty, cùng góp vốn đầu tư chung các dự án, chung một tệp khách hàng. Lâu dần, cả hai bện chặt thành một màng lưới lợi ích thể tách rời.
Kế hoạch chiến lược và định vị của Tinh Diệu đang từng bước hiện thực hóa một cách vững chắc. Bản đồ tư duy của Nam Cửu ngày càng dày đặc, mỗi một mốc nhỏ đều ghi dấu thành tựu của cô. Cuộc sống của cô vĩnh viễn đoạn tuyệt với quá khứ, tự tay tạc nên cho một bức tượng đài lý tưởng.
...
Nhịp sống ở ngõ Mạo Nhi trôi qua chậm chạp như một ông lão đang đủng đỉnh dạo bước. Kể từ ngày mừng thọ của cụ Nam, quán còn bất kỳ ai nhắc đến cái tên Tiểu Cửu nữa.
Cô tựa như một điều cấm kỵ tuyệt đối phép chạm , xóa sổ một cách cưỡng ép trong dòng thời gian chảy trôi ngày qua ngày.
Tống Đình vẫn lặp nhịp điệu bận rộn thường nhật. Anh bắt tay việc xây dựng đồi mới, khi bám trụ núi suốt mấy chục ngày liền. Anh ngược xuôi khắp các tỉnh thành cả nước để thương thảo việc phân phối, còn chăm sóc cho ông cụ Nam. Anh về với quỹ đạo sống ban đầu của - bình lặng, yên , như một mặt hồ nước đọng chút gợn sóng.
Buổi chiều cái ngày cụ Nam nhận điện thoại của Nam Cửu, bầu trời phía ngõ Mạo Nhi mây đen u ám. Dạo gần đây, thời tiết Nam Thành luôn ẩm ướt đến khó chịu, hơn nửa tháng trời chẳng thấy bóng dáng mặt trời , quần áo giặt xong mãi cũng khô nổi. Tống Đình dứt khoát mua một chiếc máy sấy quần áo mang về, đặt ở phía cuối hành lang tầng hai.
Ở cửa quán , một chiếc xe tải chở hàng lùi , Tống Đình đang xi nhan cho tài xế đỗ xe. Trên xe chở đầy bàn ghế. Bàn trong quán quá cũ kỹ, cái thì sứt mẻ, cái thì lung lay, sửa tới sửa lui cho đến khi chẳng còn hình thù gì nữa, cụ Nam mới chịu gật đầu đồng ý mới.
Người già thường nặng tình với những món đồ vật quen dùng, dẫu chúng cũng theo ông trải qua mấy chục năm sương gió. Đến ngày thực sự vứt bỏ, cụ Nam đương nhiên là tiếc nuối nỡ. cái cũ nhường chỗ cho cái mới vốn là quy luật bất biến của thế gian , nào ai trốn tránh .
Cho đến khi từng hồi chuông điện thoại vang lên, kéo cụ Nam bừng tỉnh khỏi dòng cảm xúc . Ông lảo đảo bước tới quầy thu ngân, vẻ mặt đờ đẫn một hồi lâu, mới cất giọng trầm buồn cất lời: "Cô vẫn còn nhớ một ông nội như ?"
Tống Đình dời mắt, khẽ liếc ông cụ.
"Bao giờ?"
"Cô sắp xếp thời gian, đưa về đây cho ông xem mặt."
Cúp điện thoại, ánh mắt vẩn đục của cụ Nam chầm chậm ngước lên, đậu tấm lưng tĩnh lặng của Tống Đình.
Cách một đoạn ngắn vài bước chân, những nếp nhăn sâu hoắm gương mặt cụ Nam rúm ró thành một cục: "Tiểu Cửu gọi về.” một hồi chăm chú , ông cụ cất lời: “Con bé sắp kết hôn ."
Những thợ khuân vác nhảy xuống xe, bê từng chiếc bàn ghế bọc bưng cẩn thận mang . Phòng vốn đang trống hoác, thoáng chốc bóng lưng bận rộn của những thợ lấp đầy.
Tống Đình trân trân ngoài cửa, bóng dáng như trượt chân rớt xuống một cái hố sâu hun hút, tách biệt khỏi khung cảnh nhộn nhịp .
"Ông bảo con bé đưa về đây cho ông gặp mặt một . Nếu thấy thì đến lúc đó cứ lánh mặt ."
Tống Đình xoay , lớp vải cọ xát cơ lưng tạo thành những nếp nhăn nhỏ vụn. Bầu khí dường như đông cứng ngay tại khoảnh khắc khựng .
"Con cũng xem rốt cuộc thì cô chọn một như thế nào."
...
Đinh Tuấn gõ cửa phòng việc của Nam Cửu, cô nàng vẫn đang hì hục tăng ca. Nam Cửu ngẩng đầu lườm một cái: "Vẫn về ?"
"Chẳng cô cũng về đấy thôi?" Đinh Tuấn kéo ghế , chễm chệ xuống: “Cô dâu chuẩn lên xe hoa lo ở nhà sửa soạn cho đám cưới, mà còn ru rú ở công ty gì?"
Nam Cửu trượt con chuột, mắt dán chặt màn hình máy tính: "Đã công ty tổ chức sự kiện lo , mất đống tiền thuê họ thì còn rước việc gì."
" phát hiện dạo cô ngày càng giống lão Diệu đấy, cái gì thể dùng tiền giải quyết thì kiên quyết đụng tay ."
" với vẫn điểm khác biệt." Nam Cửu click chuột, đóng trang web , ngả rúc sâu lưng ghế: "Thời gian của là lưỡi d.a.o sắc bén dùng đúng chỗ, những việc đáng để lãng phí thời gian thì mới đập tiền giải quyết."
Đinh Tuấn phá lên : "Ý cô là hôn lễ với Tụng Diệu đáng để bỏ thời gian chăm chút chứ gì? Câu cô đừng để thấy, thì sa sầm mặt mày cho coi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-40-duong-doi-4.html.]
" thấy hết ." Lâm Tụng Diệu từ ngoài cửa bước phòng, vỗ vỗ vai Đinh Tuấn: “Hai lén lút lưng thì chí ít cũng đóng cái cửa chứ, tiếng vang tận ngoài hành lang kìa."
Đinh Tuấn dậy nhường chỗ cho Lâm Tụng Diệu: "Mời sếp Lâm , sếp Lâm giờ là nhân vật bận rộn tầm cỡ, hiếm hoi lắm mới rồng đến nhà tôm, sếp dùng cà phê đây?"
"Bớt giở cái trò đó với , dạo buổi tối thấy mặt mũi ."
Đinh Tuấn nhún vai: "Vợ đang đòi đẻ đứa thứ hai, quản chặt lắm. Cứ đợi kết hôn xong, xem vợ quản ."
"Cô ..." Lâm Tụng Diệu liếc mắt Nam Cửu.
Nam Cửu cũng hai họ bằng ánh mắt như .
"Thôi về nhà đây, quấy rầy thế giới hai của cô nữa."
Đinh Tuấn ngoài, tiện tay đóng luôn cửa phòng việc .
Ánh mắt Nam Cửu chĩa màn hình máy tính, cô mở một trang mới: "Tối nay thêm, thời gian ăn cơm cùng , rủ khác ."
Lâm Tụng Diệu khẩy: " tìm ai chứ?"
"Mặc xác tìm ai. À , ông nội gặp một ."
"Nhà ông nội cô ở Nam Thành ?"
"Ừ."
Lâm Tụng Diệu cầm điện thoại của Nam Cửu lên, chạm sáng màn hình, màn hình khóa vẫn là hình nền mặc định. Anh vuốt vuốt vài cái, hỏi: "Mật khẩu điện thoại của cô là gì?"
Nam Cửu lếc xéo : "Làm gì? Đòi kiểm tra điện thoại ?"
Lâm Tụng Diệu gật đầu chút ngại ngùng: "Xem thử bên ngoài rốt cuộc cô lén lút nuôi đàn ông nào ."
Khóe môi Nam Cửu nhếch lên, cô giật lấy chiếc điện thoại, mở khóa quăng cho Lâm Tụng Diệu.
Lâm Tụng Diệu lướt xem lịch sử tin nhắn của Nam Cửu, đó khóa màn hình, quăng trả cho cô: "Chán phèo."
Nam Cửu xòe tay : "Của ?"
Lâm Tụng Diệu hất cằm lên: "Cô chắc chắn là kiểm tra điện thoại của chứ?"
Khóe mắt Nam Cửu thoáng qua tia chế giễu: "Anh xem của , lẽ nào xem của ?"
Lâm Tụng Diệu đáp, ánh mắt thâm trầm chằm chằm cô.
Nam Cửu rụt tay , giọng điệu phần lạnh lạt: "Chuyện bản thì đừng lấy để yêu cầu ."
Lâm Tụng Diệu rũ mi, khẽ bật một tiếng.
"Ông nội cô ưng kiểu con cháu thế nào?"
"Nói chung là kiểu như ."
Lâm Tụng Diệu dậy: "Hiểu ." Nói xong, kéo cửa: “Nhà ông nội cô còn những ai?"
Nam Cửu nhíu mày, tránh ánh của : "Anh hỏi chuyện gì?"
"Thì chuẩn chút quà cáp chứ, chẳng nhẽ đến thăm nhà mà tay ?"
Nam Cửu khựng vài giây, giọng ứ nghẹn nơi cổ họng: "Còn một chú."
...
Vốn dĩ Lâm Tụng Diệu định bảo bác Châu lái xe đưa , nhưng Nam Cửu kêu dẹp mấy cái phô trương hình thức rườm rà , khăng khăng đòi tự cầm lái.
Trên đường về Nam Thành, Nam Cửu đeo kính râm phóng xe băng băng. Chiếc áo khoác da màu đen phối cùng áo ba lỗ túi hộp hầm hố tạo nên một vẻ phi giới tính vặn cô. Mỗi cô đ.á.n.h vô lăng, cái khí chất mạnh mẽ đầy tính công kích toát từ cô khiến Lâm Tụng Diệu kìm mà ngoái .
Lâm Tụng Diệu hạ lưng ghế, chắp hai tay gáy, ung dung dài, câu chăng câu chớ tán phét với cô về những chuyện xưa cũ ở quán . Phân nửa câu chuyện xoay quanh những kỷ niệm thuở ấu thơ của Nam Cửu, nhưng cứ hễ đề tài chuyển sang lúc cô trưởng thành là y như rằng Nam Cửu sẽ lảng sang chuyện khác, đào sâu thêm nữa.
Xe dừng ở đầu ngõ, Nam Cửu bước xuống. Chiếc quần ống loe cạp cao tôn lên vòng eo thon gọn đến mức tối đa, mái tóc uốn lọn to gợn sóng hất lưng.
Lý Sùng Quang đang lúi húi kiểm tra gầm xe bên vệ đường, ánh mắt bất giác cô thu hút. Sau vài giây chớp mắt định thần, thẳng dậy, kinh ngạc thốt lên: "Em là Nam Cửu đấy ?"
Nam Cửu sang, thấy là Lý Sùng Quang thì tháo kính râm xuống, tươi đáp: "Anh nhận em ?"
"Suýt nữa thì nhận , cứ tưởng phương nào tới."
Ánh mắt Lý Sùng Quang dời sang phía Lâm Tụng Diệu bước xuống từ ghế phụ, thầm dò xét từ đầu đến chân.
"Em về quán , lúc nào rảnh em chuyện nhé."
Ánh của Lâm Tụng Diệu lướt ngang qua Lý Sùng Quang.
Lúc rảo bước trong ngõ Mạo Nhi, Lâm Tụng Diệu liếc xéo Nam Cửu: "Hắn là tình cũ của cô ?"
Nam Cửu lườm sắc lẹm: "Trong mắt gắn kính lúp đấy ? Nhìn ai cũng tình cũ của là ?"
Hôm nay thím Ngô nấu một mâm cơm thịnh soạn, nấu xong cũng vội về mà nán để xem mặt cháu rể tương lai. Dẫu thím cũng là Nam Cửu lớn lên, chuyện trăm năm của cô định đoạt, trong mắt thím cũng coi như một việc đại hỉ.
Nam Cửu và Lâm Tụng Diệu kẻ bước quán . Cụ Nam lọt thỏm trong quầy thu ngân đợi sẵn ở đó từ lâu, thấy hai bước bèn với lấy cây gậy chống bên cạnh, chậm rãi dậy.
Lâm Tụng Diệu ăn mặc chỉn chu hơn ngày thường, tháo chiếc đồng hồ đắt tiền và những món đồ hiệu xa xỉ , khoác lên một chiếc sơ mi thiết kế tinh tế nhưng phô trương, trông quý phái mất vẻ chững chạc.
Cụ Nam đổi sắc mặt, tươi hiền từ bước vòng qua quầy thu ngân tiến về phía Lâm Tụng Diệu. Chỉ trong vài bước ngắn ngủi, ông cụ kịp đ.á.n.h giá tỉ mỉ thanh niên từ đầu tới chân.
Lần đầu tiên đến chơi nhà, Lâm Tụng Diệu mang theo nhiều t.h.u.ố.c lá, rượu quý và các loại thực phẩm chức năng đắt tiền. Cụ Nam đảo mắt qua một lượt, dư sức gia cảnh nhà thanh niên giàu .
Thím Ngô xem bên cạnh híp cả mắt, Lâm Tụng Diệu chớp mắt. Cụ Nam và Lâm Tụng Diệu khách sáo với vài câu, ông cụ tai kém rõ, Lâm Tụng Diệu bèn khom lưng xuống sát bên cụ chuyện.
Dưới lớp vỏ ngụy trang đầy tâm huyết, sự phù hoa và bản tính phong lưu ngấm trong m.á.u của Lâm Tụng Diệu che giấu một cách khéo léo, toát vẻ của một con giáo d.ụ.c t.ử tế, vô cùng khuôn phép, chừng mực.
Nam Cửu lẳng lặng liếc một cái, tảng lờ dời mắt chỗ khác, hướng ánh về phía ổ khóa điện t.ử ở cửa quán : "Bây giờ dùng cả đồ công nghệ cao cơ đấy, đổi từ lúc nào thế ạ?"
Thím Ngô kể: "Đổi từ năm ngoái . Ông nội cháu quên chìa khóa, tự khóa cửa nhốt ở ngoài mấy bận. Thế là Tống Đình đổi luôn sang dùng khóa điện t.ử cho xong, từ nay đường chẳng cần mang theo chìa khóa nữa."
Khi cái tên bất chợt xướng lên, cả Nam Cửu và cụ Nam đều rơi một lặng ngắn ngủi. Trong phòng lúc bấy giờ, ngoại trừ hai ông cháu, một ai về cái khí gượng gạo lướt qua. Nam Cửu bèn nhanh chóng chuyển chủ đề: "Khóa tích hợp vân tay thím?"
"Có thì , nhưng mà lấy vân tay của ông nội cháu mãi , ông bấm mật khẩu thôi."
"Nhập mật khẩu ông nhớ nổi ạ?"
"Sao mà nhớ nổi, ngày sinh nhật của mà ông nhớ ?"
Nam Cửu bật : "Ông mừng thọ mời cả nửa cái ngõ tới dự, mà lấy ngày sinh mật khẩu, sợ trộm khuân đồ ?"
"Sao mà thế , thời buổi ai dùng tiền mặt nữa , trộm đột nhập đây thì cuỗm cái gì? Chẳng lẽ vác mấy cái chén uống ? Đã thế còn Tống Đình ở đây, ai mà to gan đến ăn trộm giữa đêm giữa hôm cơ chứ?"
Nam Cửu tiếp lời nữa, cũng mở miệng hỏi xem Tống Đình . Ngày tháng cô về chuyến , cô báo cho ông nội. Tuy thẳng, nhưng đều ngầm hiểu tự khắc tránh mặt đôi chút. Khoảng thời gian , chắc hẳn sẽ ở quán .
Nam Cửu mới suy diễn như trong đầu, thì cầu thang bỗng vang lên tiếng bước chân.