Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 43: Đường đời 7

Cập nhật lúc: 2026-09-04 16:04:19
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Nam Cửu và Lâm Tụng Diệu tình cờ gặp tại nhà hàng tầng hai của khách sạn. Khi Lâm Tụng Diệu bước , Nam Cửu đang mặc một chiếc áo bó sát cổ chữ U màu đen, uống cháo cạnh cửa sổ.

Lâm Tụng Diệu thoáng nhận phụ nữ vóc dáng hảo bên cửa sổ chính là vị hôn thê của . Hắn lấy tạm vài món đồ ăn, bưng một tách cà phê về phía cô. Kéo chiếc ghế đối diện Nam Cửu, Lâm Tụng Diệu xuống, cất lời: "Chuyện tối hôm qua, là của , sẽ ..."

Lâm Tụng Diệu bưng tách cà phê lên, Nam Cửu, giọng chợt im bặt.

Những vết hôn mờ ám uốn lượn từ chiếc cổ trắng ngần của Nam Cửu xuống tận xương quai xanh hiện rõ mồn một. Ánh mắt đột ngột tối sầm, tách cà phê định đưa lên miệng ném mạnh xuống bàn, phát một tiếng "cạch" chói tai.

"Tối qua em tìm ?"

Nam Cửu nhấc chén nóng bên cạnh lên, lơ đãng thổi thổi, liếc bằng nửa con mắt.

Sắc mặt Lâm Tụng Diệu càng lúc càng trở nên u ám. Hắn từng phụ nữ nào trêu đùa một cách trắng trợn như . Hôm qua cô sẽ để yên, cứ tưởng đó chỉ là những lời trong lúc nóng giận. Thế mà chỉ một đêm, cô cho thấy thế nào là " để yên".

Nam Cửu đặt chén xuống, giọng điệu lạnh nhạt: "Đã rõ vị trí của ?"

Những đường gân xanh trán Lâm Tụng Diệu giật liên hồi, kéo theo đường nét xương hàm đang nghiến chặt. Hắn từng chứng kiến thủ đoạn của Nam Cửu. Hồi cửa hàng flagship mới khai trương, cô phát động một cuộc bao vây diện đối với các đối thủ cạnh tranh xung quanh. Cô thu hút bộ nhân viên và học viên của họ về Tinh Diệu, biến thành nền tảng cho sự khởi đầu của cửa hàng. Còn đối với những ông chủ đóng cửa phá sản, cô chẳng hề nương tay chút nào. Cô giống như một kẻ săn mồi trong rừng rậm, tôn thờ quy luật sinh tồn "cá lớn nuốt cá bé", tính toán từng bước, chiêu nào tung cũng thấy máu.

Tuy nhiên, chỉ khi cô chĩa mũi giáo , Lâm Tụng Diệu mới thực sự lĩnh giáo sự tàn nhẫn ăn sâu trong xương tủy của cô.

Cô sinh thể thuần hóa. Càng kiểm soát, sẽ chỉ nhận sự phản kháng tàn bạo hơn từ cô.

Sáng sớm thức dậy, Lâm Tụng Diệu tức lộn ruột, bữa sáng cũng thèm ăn mà trả phòng lên xe luôn.

Nhìn ngọn lửa kiêu ngạo hùng hổ tối qua của dập tắt, Nam Cửu cảm thấy vô cùng hả hê, ăn uống ngon miệng hơn hẳn, bèn quầy nhỏ gọi thêm một bát mì. Ăn xong xuôi đấy, cô mới đủng đỉnh lên xe.

Lâm Tụng Diệu ở ghế lái. Nam Cửu mở cửa ghế phụ, ngả ghế phía . Trên đường về, Lâm Tụng Diệu là lái xe. Khuôn mặt đen xì suốt chặng đường, bầu khí trong xe ngột ngạt đến khó thở. Nam Cửu dứt khoát thèm , ngủ một mạch.

Xe dừng cửa nhà Nam Cửu, cô định mở cửa xuống xe, Lâm Tụng Diệu ấn khóa trung tâm, chốt chặt cửa xe.

Nam Cửu đầu : "Anh còn gì ?"

Tay đặt vô lăng, các khớp ngón tay nhô lên: "Đừng để . Anh quan tâm em dính líu đến đàn ông nào khác bên ngoài , nhưng thì tuyệt đối .

"Nói gì thì cũng là chú ở quê của em, chuyện mà truyền ngoài chẳng ho gì. Cho dù em nể mặt nhà họ Lâm, thì bản em bây giờ cũng là m.á.u mặt, ngoài ăn cũng giữ gìn danh tiếng."

Nam Cửu từ từ hạ rèm mi, xách túi lên: "Lái xe về cẩn thận, bảo lão Châu lái xe đến Tinh Diệu nhé."

Hắn mở khóa, cô lưng bước .

...

Ngày Nam Cửu và Lâm Tụng Diệu đăng ký kết hôn ấn định một ngày hoa nở rộ giữa tiết trời ấm áp của mùa xuân. Đó cũng là tháng thứ hai kể từ khi cô từ thành phố Nam trở về.

Trên bàn việc của Nam Cửu một cuốn lịch để bàn, đó chi chít những ngày tháng khoanh tròn. Tất cả đều là những ngày quan trọng như công tác, họp hành, gặp gỡ nhà đầu tư, v.v. Một trong những ngày khoanh tròn bằng hình trái tim là ngày cô và Lâm Tụng Diệu đăng ký kết hôn.

Hôm Lâm Tụng Diệu đến Tinh Diệu, Nam Cửu đang ở phòng thu âm nên đành chờ trong văn phòng của cô một lúc. Đợi đến khi Nam Cửu xong việc, về mất . Ngày tháng cuốn lịch để bàn cũng khoanh tròn từ dạo đó.

Còn cách ngày đó nửa tháng, Nam Cửu bất ngờ nhận cuộc gọi từ cụ Nam. Lúc đó, cô đang họp với Đinh Tuấn và những khác để bàn về vấn đề vận hành cửa hàng ở thành phố bên cạnh. Cuộc điện thoại của cụ Nam đến quá bất ngờ. Nam Cửu nhấc điện thoại lên xem, chân mày bèn nhíu .

Cụ già sợ đám con cháu bận rộn công việc nên hiếm khi chủ động gọi điện thoại cho họ. Cho dù chuyện gì, thường thì cụ cũng sẽ gọi điện buổi tối. Đang giữa trưa, cuộc gọi đột ngột của cụ Nam khiến Nam Cửu linh cảm lành.

Nam Cửu hiệu cho Đinh Tuấn, bước khỏi phòng họp bắt máy.

Câu đầu tiên cụ Nam hỏi luôn: "Tống Đình ở cùng cháu ?"

"Dạ ạ." Sắc mặt Nam Cửu khẽ biến đổi: “Chú ông?"

"Nó đến Đình Trang bàn chuyện ăn, vốn bảo là tối hôm qua về đến nhà, mà sáng nay vẫn thấy tăm . Bây giờ điện thoại cũng liên lạc , chẳng chuyện gì xảy nữa." Giọng cụ Nam đầy vẻ sốt ruột.

Nam Cửu lên tiếng an ủi cụ: "Ông đừng vội, thể điện thoại hết pin, hoặc để quên ở đó thôi, để cháu thử liên lạc xem ."

"Nếu cháu liên lạc với nó thì bảo nó đừng về nữa, mau đến đồi chè ."

"Đồi chè ạ?"

"Lão Bát nhờ gọi điện tới, là sáng nay đồi chè xảy chuyện, mấy hái chè đ.á.n.h ỏm tỏi, giờ núi đang loạn cào cào cả lên." Cụ Nam quá nhanh, cuống quýt đến mức ho sặc sụa ở đầu dây bên .

Nam Cửu cũng thấy ruột gan nóng như lửa đốt, sợ ông nội lo lắng quá sinh bệnh, vội vàng : "Vâng, cháu ạ, để cháu nghĩ cách, ông đừng lo quá."

Cúp điện thoại, Nam Cửu ngoài hành lang phòng họp, gọi gọi cho Tống Đình nhưng đầu dây bên luôn trong trạng thái tắt máy.

gọi điện cho Lý Sùng Quang và Liễu Nhân, nhưng bên họ cũng bất kỳ tin tức nào về Tống Đình.

Thấy cô ngoài nửa ngày, Đinh Tuấn bước khỏi phòng họp, hỏi: "Có chuyện gì ?"

Nam Cửu cúp điện thoại, nhíu mày thật chặt: "Chuyện gia đình, lẽ ... về một chuyến."

Thấy sắc mặt cô căng thẳng, Đinh Tuấn : "Vậy cô mau về lo liệu chuyện nhà ."

Nam Cửu vỗ vai : "Giao bên cho nhé." Nói xong câu , cô chần chừ nửa giây, về văn phòng lấy chìa khóa xe gọi điện cho cụ Nam.

"Bây giờ cháu sẽ lên núi ngay, ông đừng lo..."

Cúp điện thoại, Nam Cửu lái xe rời khỏi Tinh Diệu, lao thẳng đến núi Nam Càn.

Xe của Nam Cửu lên cao tốc, điện thoại của Lâm Tụng Diệu gọi tới: "Em về quê ?"

Giọng Nam Cửu lạnh nhạt: "Đinh Tuấn đúng là chu đáo thật, chuyện gì lớn nhỏ cũng báo cáo với ."

"Lúc em về gì?"

"Đồi chè xảy chuyện, em về xem ."

"Ông chú của em ? Cần gì đến lượt em về?"

"Người nhà hiện tại liên lạc với ."

Sau một khoảnh khắc im lặng, Lâm Tụng Diệu dặn dò cô: "Chú ý an nhé, chuyện gì thì gọi cho ."

Trên đường , ngoại trừ một đổ xăng, Nam Cửu phóng xe như bay, hề dừng . Hàng chân mày của cô luôn nhíu chặt, con đường mắt cứ kéo dài vô tận, tưởng chừng như bao giờ kết thúc.

Tống Đình là kiểu chơi trò mất tích mà lời nào. Anh cụ Nam đang đợi ở nhà, dù thế nào cũng sẽ gọi điện thoại báo một tiếng. Đến mức thể liên lạc , chắc chắn là xảy chuyện lớn. Vô vàn những ý nghĩ đáng sợ ùa đến như sóng triều, mỗi một ý nghĩ như một lưỡi d.a.o lạnh lẽo cứa sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của Nam Cửu.

tình hình mắt rõ ràng, khi nhận thông tin chính xác, việc cấp bách nhất bây giờ của cô là tới đồi chè, định hậu phương cho .

Nam Cửu theo định vị đến núi Nam Càn. Vài năm tới đây, xung quanh ngôi làng đổi nhiều, may mà đường lối trong làng vẫn còn nhận đôi chút.

Khi Nam Cửu gõ cửa nhà lão Bát, trời tối mịt. Ra mở cửa là một cô thiếu nữ xinh xắn, để một b.í.m tóc dài buông xõa ngực.

Nam Cửu cô bé một chốc, vươn tay véo má cô: "Tang Nha đúng , lớn thế ."

Thiếu nữ lùi một bước, khuôn mặt lộ vẻ ngại ngùng. Nam Cửu một động tác múa quen thuộc với cô bé, Tang Nha lập tức nhận cô, khóe miệng nhếch lên nụ phấn khích, kéo Nam Cửu nhà, ê a gọi thím Cần.

Nghe thấy tiếng động, thím Cần từ bếp bước , nhận Nam Cửu, còn hỏi cô: "Cháu tìm ai?"

"Cháu, Nam Cửu đây ạ."

Sau một thoáng ngỡ ngàng, thím Cần lớn giọng gọi: "Bố mày ơi, mau lên, Nam Cửu đến ."

Lão Bát bước chân cửa, cả lấm lem bùn đất, đang rửa ở bồn nước. Nghe , ông ba bước thành hai, lao thẳng gian chính.

"Chú Bát, lâu gặp." Nam Cửu kịp hỏi han nhiều, thẳng vấn đề: "Cháu nhận điện thoại của ông nội nên tới đây, tình hình hiện tại chú?"

Thím Cần vội pha , Tang Nha lấy ghế đẩu cho Nam Cửu . Lão Bát kể tóm tắt chuyện xảy ban ngày cho Nam Cửu .

Sau khi Nam Cửu rời năm đó, hai năm , sản lượng của núi Nam Càn định. Tống Đình thấy thời cơ chín muồi, bèn thầu bộ khu vực núi phía . Sau khi mở rộng quy mô trồng trọt, công tác quản lý đồi chè truyền thống và đồi chè mới, công tác bảo vệ và chăm sóc những cây chè cổ thụ, v.v. đều cần đến nhân lực. Do đó, mở rộng nhà kho núi, thành lập một đội ngũ quản lý trình độ chuyên môn và nghiệp vụ, đổi mô hình quản lý truyền thống của đồi chè, thực hiện quản lý đồi chè theo hướng hiện đại hóa.

Hầu hết những quản lý trong đội ngũ đều từ bên ngoài đến, một còn nghiệp chuyên ngành liên quan đến nông nghiệp. Sống chung với những dân quanh năm suốt tháng ở núi , tránh khỏi những lúc bất đồng quan điểm, xích mích va chạm.

Trước đây khi gặp tình huống , nếu hai bên tự giải quyết , Tống Đình đều sẽ hòa giải. Xung đột nhỏ thì nhiều, nhưng cũng từng chuyện gì lớn xảy .

Sáng nay, lúc tờ mờ sáng, quản lý Khương trong đội ngũ quản lý chạy đến thông báo cho trồng chè, yêu cầu chuẩn hái chè khẩn cấp khi thời tiết ập tới. Thế nhưng lúc , nhiều cây chè vẫn đạt độ chín lý tưởng. Những hái chè đều xót chè, cãi cọ một hồi với Khương giám đốc và những khác. Cãi một hồi, hai bên lao đ.á.n.h ngay đồi chè. Đây là vụ bạo loạn quy mô lớn nhất kể từ khi thành lập đồi chè. Nếu nhờ Hướng Trị Dương và trưởng thôn kịp thời đến duy trì trật tự, lẽ nhiều thương .

Tình hình hiện tại là những hái chè và đội ngũ quản lý trở mặt, ai cũng chẳng nhường ai, đều chờ Tống Đình đến giải quyết sự việc. Thế nhưng, từ sáng đến tối, ai thể liên lạc với . Mọi thật sự còn cách nào khác, đành nhờ lão Bát tìm cách liên lạc với cụ Nam.

Nghe xong câu chuyện, Nam Cửu hỏi: "Quản lý Khương mà chú hiện giờ đang ở ?"

"Ở núi, chú về lúc nãy, bên đó vẫn còn sáng đèn."

"Ngoài Tống Đình , ở đây còn ai tiếng ?"

Lão Bát nhíu chặt mày: "Nói đến chuyện giải quyết mâu thuẫn thì Hướng Trị Dương thể mặt. đến chuyện của đồi chè, trưởng thôn cũng chẳng tiếng gì."

"Còn xưởng trưởng thì ?" Thím Cần chen .

Lão Bát chần chừ: "Chuyện trong xưởng thì xưởng trưởng Lưu thể quyết định, nhưng bên đồi chè, xưởng trưởng Lưu ít khi nhúng tay ."

Nam Cửu bưng chén lên, uống cạn chén nước nguội bớt. Đi đường vất vả thế , đến giờ phút mới giải khát.

Đặt chén xuống, cô với chú Bát: "Phiền chú mặt, mời vài hái chè uy tín trong thôn tập trung núi." Nam Cửu đồng hồ, thấy dân làng ngủ sớm, : "Nếu muộn quá tiện, thì sáng mai cũng ạ."

"Không , để chú gọi họ ngay."

Lão Bát dậy, Nam Cửu cũng dậy theo.

Thím Cần gọi cô : "Cháu ăn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-43-duong-doi-7.html.]

"Cháu đói ạ, cháu xem núi thế nào."

Nam Cửu lưng mở cửa, bóng dáng cô nhanh chóng màn đêm nuốt chửng.

...

Nhà kho núi còn giống như hồi Nam Cửu đến năm xưa nữa. Hiện tại, phần mở rộng của nhà kho xây tựa địa thế thấp của ngọn núi. Tầng hai nhô vài phòng ký túc xá, dây phơi quần áo lủng lẳng đồng phục và những chiếc áo sơ mi bạc màu đang phất phơ trong gió.

Bên hông nhà kho dựng thêm một căn nhà riêng biệt dùng văn phòng việc. Lúc , căn nhà đó đang sáng đèn, qua cửa sổ, Nam Cửu loáng thoáng thấy bóng .

về phía đó, gõ cửa, một đàn ông mặt vuông mở cửa. Nam Cửu vết thương trán , hỏi: "Quản lý Khương ở đây ?"

Người đàn ông mặt vuông đầu trong gọi: "Lão Khương, cô nào tìm ."

"Tìm ? Giờ ai tìm cơ chứ?"

Khương Thanh sải bước đến gần, liếc Nam Cửu một cái, hỏi: "Cô là ai?"

Câu hỏi Nam Cửu khó xử. Cô cần một danh tính phù hợp để giải thích lý do tại xuất hiện ở đây. Dừng một lúc, cô đáp : " nhà của Tống Đình."

Khương Thanh lập tức mời Nam Cửu nhà, dò hỏi: "Ông chủ Tống xảy chuyện gì ? Hôm nay gọi bao nhiêu cuộc điện thoại , mà cứ liên lạc với sếp."

Nỗi lo lắng trong mắt Nam Cửu vụt qua trong chốc lát, lập tức trở bình thường. Hơi thở trong lồng n.g.ự.c chùng xuống, nhưng mặt hề để lộ nửa điểm khác thường. Tình hình ở đồi chè còn rõ ràng, lòng hoang mang, tin đồn bay khắp nơi. Càng lúc , càng thể để rối loạn.

Cô bình tĩnh những mặt, bảo họ: "Anh đang ở tỉnh khác, tạm thời về , đến xem ."

Ánh mắt Nam Cửu quét qua căn phòng, vài chiếc bàn việc, bên trong là phòng họp. Trong phòng họp hai đàn ông đang thò đầu .

Nam Cửu gật đầu với họ, ánh mắt dừng ở dãy tủ hồ sơ. Các mục trong kẹp tài liệu phân loại rõ ràng, lưu trữ các tài liệu về đồi chè. Nam Cửu dừng bước cánh cửa tủ, tủ khóa, cô cúi đầu hỏi đàn ông mặt vuông Châu Vệ Ninh đang gần đó: " thể xem các tài liệu ở trong ?"

Châu Vệ Ninh đầu Khương Thanh. Khương Thanh do dự, từ chối khéo: "Xin cô, đều là tài liệu nội bộ tiện cho xem, chuyện quy định ."

Nam Cửu ép. Một lát , lão Bát dẫn theo một nhóm đông đảo chạy đến. Nam Cửu gặp khá nhiều quen cũ, ví dụ như Trương Giang, Tam Oa T.ử - bố của Quân T.ử và bốn, năm gương mặt quen thuộc khác.

Những bước nhà, bầu khí lập tức trở nên căng thẳng.

Khương Thanh sầm mặt xuống, chất vấn: "Các đến đây gì? Còn gây sự nữa ?"

" gọi họ đến đấy." Nam Cửu giành khi lão Bát kịp mở miệng, với Khương Thanh: “Vào phòng họp , xuống chuyện đàng hoàng."

Tam Oa T.ử cao to vạm vỡ trừng mắt Khương Thanh, điệu bộ như xông tẩn một trận. Nam Cửu bước lên, vỗ vai Tam Oa Tử, chào hỏi: "Chú Oa Tử, Quân T.ử dạo thế nào ạ?"

Cơn giận Tam Oa T.ử bớt vài phần, sang với Nam Cửu: "Ra ngoài lăn lộn hai năm chẳng trò trống gì, giờ về ."

Nói chuyện phiếm vài câu, Nam Cửu tự nhiên dẫn đám Tam Oa T.ử phòng họp.

Trân Mẫn thở hổn hển chạy từ ngoài , Nam Cửu đầu , vẻ mặt cả hai đều thoáng sững .

Nhớ năm xưa, Trân Mẫn chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi, dù trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ nhưng vẫn mang dáng vẻ của một thiếu phụ trẻ trung. Giờ đây quấn chiếc khăn trùm đầu, mặc áo bông mỏng, sương gió tháng năm hằn rõ .

Còn Nam Cửu, trút bỏ vẻ ngoài kiêu ngạo, phóng túng của tuổi trẻ, khoác một chiếc áo gió thẳng thớm, dáng vẻ sắc sảo, chói lóa. Trong mắt cô còn chút nào dáng vẻ mệt mỏi, lười biếng ngày xưa, đó là sự điềm tĩnh và tinh sắc bén. Cô chỉ đó, bầu khí xung quanh dường như ngưng đọng , khiến Trân Mẫn gần như dám bước tới nhận quen.

Nam Cửu gật đầu với cô , thời gian chào hỏi nhiều, gọi xuống.

Thấy Nam Cửu quen với dân làng, phe Khương Thanh cũng bớt cảnh giác với phận nhà của Tống Đình mà cô xưng nhận.

Bàn họp màu đỏ sẫm dày cộp, lớp sơn còn bóng bẩy nữa. Cốc của dân làng mang theo để lẫn lộn với những vật dụng như bút bảng, băng dính... đang vứt bàn.

Trân Mẫn chạy văn phòng, pha cho Nam Cửu một cốc nóng, bên cạnh bức tường. Bàn họp mười mấy vẫn còn dư dả, Nam Cửu hất cằm về phía cô , hiệu bàn vẫn còn chỗ trống. Trân Mẫn lắc đầu, kiên quyết tựa tường.

Vừa xuống, Tam Oa T.ử chĩa mũi nhọn Khương Thanh: "Ban ngày, mặt đông như thế, tiện . Chúng sống ở núi cả đời, ăn muối còn nhiều hơn ăn cơm. Xếp theo vai vế, còn gọi ông Quốc Cường một tiếng ông nội, ăn với ông như thế hợp tình hợp lý ?"

Khương Thanh đẩy kính, lớn tiếng : " ôm thái độ trao đổi giải quyết vấn đề, miệng ông ăn thô tục, c.h.ử.i cả già của , đ.á.n.h ông là nể mặt ông lắm ."

Tam Oa T.ử đập mạnh xuống bàn, chỉ thẳng mặt Khương Thanh: "Cậu còn mặt mũi , ban ngày đ.á.n.h ?"

"Trương Giang chỉ hận thể gọi đến đuổi đ.á.n.h chúng khỏi đồi chè, chúng đ.á.n.h thì đợi đ.á.n.h chắc?"

"Cái đồ khốn nạn nhà cứ ăn đòn." Trương Giang đạp bàn, phắt dậy, mặt mũi đầy vẻ hung hãn.

Nam Cửu nhấc chén bên cạnh lên, đặt xuống mặt bàn dày. Đáy cốc chạm mặt bàn, phát một tiếng "cộc" trầm đục. Âm thanh lớn, nhưng vặn ngăn chặn cuộc xung đột đang ngừng leo thang .

Nam Cửu ngước mắt lên, liếc về phía cảnh giương cung bạt kiếm của hai bên: "Mọi đều sống nhờ ngọn núi , trắng , chè thu hoạch thì mới cơm ăn, tiền tiêu, cuộc sống mới khá giả . Đã chung một mâm, cớ đập vỡ nồi cơm của ?

"Tối muộn thế còn mời các vị tới đây, chẳng qua là giải quyết vấn đề. Nếu các vị giải quyết, đ.á.n.h cũng , thức trắng đêm cũng . Để xem ngày mai mặt trời mọc, mầm chè mọc chỉ vì ai cãi thắng nhé."

Ánh mắt Nam Cửu chậm rãi lướt quanh căn phòng, giọng điệu trầm xuống, âm lượng cao nhưng khiến nín thở.

Tam Oa T.ử lảng mắt thêm lời nào. Trân Mẫn nháy mắt hiệu cho Trương Giang, Trương Giang đầu xuống. Khương Thanh cũng đẩy cặp kính sống mũi, ngọn lửa hung hăng xé xác đối phương khi nãy cũng bớt vài phần.

"Hãy suy nghĩ của , đến đây , cứ cởi mở chuyện ." Cô chuyển ánh mắt về phía lão Bát lớn tuổi nhất ở đây, thăm dò ý kiến của ông: "Chú Bát, chú xem ?"

Lão Bát gật đầu: "Mọi cũng đừng cãi nữa, cãi thì cái gì, thử xem ."

Nam Cửu vẫy tay gọi Trân Mẫn, Trân Mẫn đến mặt cô cúi xuống. Nam Cửu thì thầm vài câu với cô . Trân Mẫn nhanh chóng ngoài, một lát , đưa cho Nam Cửu một cuốn sổ và cây bút.

Nam Cửu mở sổ , Khương Thanh: "Quản lý Khương nhé?"

Khương Thanh thẳng dậy, : "Mấy hôm trời cứ mưa suốt, thiếu nắng, mức độ xơ hóa của lá chè tăng lên, vốn dĩ nhanh già . Tuần mưa xối xả liên tục một tuần, mầm chè rơi rụng một đợt nữa, nếu bây giờ hái khẩn cấp, đến lúc đó trắng tay, năm nay coi như công cốc."

Đại Thuận cạnh Tam Oa T.ử xen : "Thời tiết núi lúc nắng lúc mưa, dự báo thời tiết mưa to một tuần, đến lúc đó chỉ mưa hai phút. Trước đây từng xảy chuyện như . Nếu bây giờ cứ đòi tổ chức hái vội hái vàng, thì đồi chè phía Đông tính ? Khu đó năm nay định chè hảo hạng, bây giờ búp lá còn đủ, ?"

Châu Vệ Ninh đáp : "Các thể nghĩ như , nhỡ dự báo thời tiết chuẩn thì ? Chúng bây giờ dựa trời để thu hoạch, ông trời mà cho đường sống, chúng hái nhanh, đến vốn cũng chẳng giữ ."

"Cậu thì dễ thế, mấy chỉ giỏi khua môi múa mép, là bọn đây . Thời gian ngắn như thế, cả đồi chè cũ lẫn đồi chè mới, đến lúc đó vì vội vàng, chè già chè non lẫn lộn, hái xong cũng chẳng bán giá."

Hai bên lời qua tiếng , cuộc đối đầu kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Nghe thì thấy bên nào cũng lý, lẽ chính vì thế mà chẳng ai thuyết phục ai.

Trong lúc đó, Nam Cửu liên tục ghi chép sổ, thi thoảng ngẩng đầu lên nhíu mày lắng , chén nước bên cạnh từ đậm đà chuyển sang nhạt nhẽo. Trân Mẫn đành pha cho cô một chén khác.

Đêm khuya, lão Bát ngáp một cái, thở dài : "Lão Quốc Cường hết nước hết cái , mà mấy chọc tức c.h.ế.t . Hồi xưa mấy đến đây, đồi chè cũ là bọn lão Quốc Cường trông coi đấy chứ."

Nói đến đây, lão Bát sang Nam Cửu, với cô: "Năm mưa to, cháu cũng ở đây, cháu thấy thời tiết phức tạp thất thường ở đây đấy."

Nam Cửu gật đầu.

"Thế nên tin dự báo thời tiết. Bọn cậy học mấy năm, tưởng nhiều. Biết nhiều đến , thì hiểu rõ bằng bọn sống cả đời núi?" Lão Bát sang Nam Cửu: “Cháu xem đạo lý đó ?"

Lão Bát đinh ninh rằng Nam Cửu chắc chắn sẽ về phía dân làng. Lần đầu cô việc với Khương Thanh, cô quen với họ, cộng thêm việc cô từng tự trải nghiệm thời tiết đổi khôn lường núi vài năm , chắc chắn cô sẽ dự báo thời tiết chẳng đáng tin.

Nam Cửu đáp, đưa tay liếc đồng hồ, kim đồng hồ điểm nửa đêm.

Cô lên tiếng: "Hôm nay cũng muộn , về nghỉ ngơi , gì ngày mai bàn tiếp."

Khương Thanh sốt ruột : "Chuyện đợi , để lâu thêm một ngày là rủi ro thêm một ngày."

Nam Cửu cúi đầu, ánh mắt giấu kín: "Anh bây giờ quyết định thì cũng ai theo , đúng ?"

Khương Thanh mím môi, sự lo lắng chuyển thành bất lực.

Nam Cửu xé một tờ giấy, ngẩng đầu với Khương Thanh: "Cho thời gian một đêm." Cô đưa tờ giấy đến mặt Khương Thanh: “Phiền quản lý Khương sắp xếp vài thêm giờ cùng , tìm giúp những tài liệu ghi giấy , mang tất cả đến đây, càng đầy đủ càng ."

Khương Thanh cầm lấy tờ giấy lướt qua một lượt, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Trên giấy ghi các hồ sơ quản lý đồi chè - khả năng chịu úng của các giống cây khác , thời kỳ nảy mầm, tuổi cây và tình trạng sức khỏe... Dữ liệu sản xuất và bán hàng kinh tế trong những năm qua - cơ cấu chi phí, hệ thống giá cả, báo cáo tài chính, nhu cầu khách hàng. Dữ liệu khí tượng qua các năm - lịch sử thiên tai, quy luật thời tiết cùng kỳ các năm , đặc điểm tiểu khí hậu, tần suất cập nhật dự báo thời tiết. Đánh giá nguồn lực khả dụng - nhân lực của đội hái chè, năng lực chế biến, hỗ trợ hậu cần. Báo cáo tình hình thị trường - động thái của các đồng nghiệp, biến động giá thu mua, v.v. chi chít cả một tờ giấy.

Hầu hết các tài liệu đều thuộc diện bảo mật cấp cao, đặc biệt là thông tin chi tiết về doanh bán hàng và cơ cấu khách hàng, liên quan trực tiếp đến những bí mật cốt lõi và huyết mạch của đồi chè. Một khi giao , bộ cơ ngơi của đồi chè sẽ rò rỉ, gây tổn thất thể lường .

Khương Thanh thể dựng lên lớp phòng . Anh đè tờ giấy xuống bàn, Nam Cửu: " mạn phép hỏi một câu, cô và ông chủ Tống rốt cuộc là quan hệ họ hàng như thế nào ?"

Khương Thanh việc bên cạnh Tống Đình cũng hai năm , từng Tống Đình nhắc đến việc trong nhà phụ nữ trẻ tuổi nào. Trước khi xác định chắc chắn Nam Cửu và Tống Đình quan hệ như thế nào, đúng hơn là rốt cuộc hai đó thiết đến mức nào, sẽ dễ dàng giao nộp những thứ .

Nam Cửu nhận sự lo ngại của Khương Thanh, thể việc bên cạnh Tống Đình, đương nhiên là kẻ lỗ mãng. lúc , việc đưa một danh tính thể thuyết phục là chuyện dễ dàng. Suy cho cùng, cô và Tống Đình quan hệ huyết thống thực sự, bịa chuyện là em họ xa gì đó đương nhiên thể qua mắt Khương Thanh.

Ngay lúc cô đang do dự, Trân Mẫn vẫn im lặng tựa tường từ nãy đến giờ bỗng dưng lên tiếng: "Cô là vợ của ông chủ Tống."

Câu như một tảng đá ném xuống mặt hồ, tạo nên những con sóng ngầm kinh hoàng. Tất cả những mặt đều sững sờ, kể cả nhóm của lão Bát.

Danh phận , một giây quả thực thoáng qua trong đầu Nam Cửu. Muốn dùng tốc độ nhanh nhất lấy tài liệu cốt lõi của đồi chè, danh phận nào hiệu quả hơn chức danh vợ của Tống Đình. Chỉ là tự cô , lọt tai quản lý từng gặp mặt , e rằng sẽ quá đường đột và chuốc thêm những nghi ngờ vô cớ. Tuy nhiên, khi câu thốt từ miệng Trân Mẫn, hiệu quả khác. Cô dân bản xứ chính gốc, sống ở đồi chè nhiều năm. Lời cô , đáng tin cậy hơn hẳn việc Nam Cửu tự lên tiếng.

Khương Thanh chút bất ngờ, tuy cố tình dò hỏi về tình trạng hôn nhân của ông chủ Tống, nhưng cũng từng kể chuyện vợ con ở nhà.

Anh sang Nam Cửu, xác nhận: "Hóa cô là bà chủ Tống ?"

Nam Cửu nhấc chén lên, nhấp một ngụm, trả lời, cũng phủ nhận, chỉ hờ hững nhếch khóe môi. Không trả lời vì cô thể tự dựng lên lời dối tày trời ; phủ nhận là vì câu gây chấn động của Trân Mẫn giúp cô nắm lấy quyền chủ động trong cảnh bế tắc .

thể tự tay nhận lấy, nhưng cũng chẳng thể chối từ.

Thế là nụ cứ vương vấn môi, mang theo vẻ tự tin ung dung, khéo léo gánh vác ánh đầy hoài nghi và kinh hãi.

Khương Thanh sang lão Bát và Tam Oa Tử: "Các ông đều chuyện ?"

Trương Giang một bên lên tiếng xác nhận lời của Trân Mẫn: "Mấy đến muộn nên từng gặp Nam Cửu. Năm 2014, ông chủ Tống dẫn cô đến đồi chè sống một thời gian."

Lão Bát với Khương Thanh: "Con bé là cháu nội của cụ Nam."

Khương Thanh quá rõ về thế của cụ Nam. Ba mươi bảy gốc chè cổ thụ ở đồi chè, thứ coi như báu vật, mỗi năm những sản phẩm nhất đều cung cấp độc quyền cho quán Mạo Nhi. Trước đây trả giá cao, nhưng đều ông chủ Tống thẳng thừng từ chối. Mặc dù cụ Nam bao giờ lộ diện ở đồi chè, nhưng vị thế của cụ đương nhiên là cần bàn cãi.

Sự nghi ngờ cuối cùng của Khương Thanh dành cho Nam Cửu xoay chuyển trong đầu một vòng, tạm thời gác .

Loading...