Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 46: Đường đời 10
Cập nhật lúc: 2026-09-04 16:19:04
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cửu dậy, bước về phía Trân Mẫn: "Chị khỏi núi với em một chuyến ?"
"Bây giờ luôn ?"
"Vâng, luôn bây giờ."
"Được, để chị với Trương Giang một tiếng."
"Em lấy xe đây."
Nam Cửu đỗ xe ở mỏm núi. Trân Mẫn chạy bước nhỏ tới, kéo cửa xe bước lên. Nam Cửu đạp ga, chiếc xe đầu lao vút xuống núi.
Trân Mẫn ở ghế phụ, bóng cây ven đường núi lướt qua vun vút. Cô căng thẳng nắm chặt dây an , ánh mắt bất giác hướng về phía Nam Cửu đang ở ghế lái: "Tối qua em chợp mắt tí nào ?"
"Em ngủ ."
Nam Cửu cau chặt mày, gương mặt nhợt nhạt chút huyết sắc, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Từ hôm qua đến nay, cảm giác mà Nam Cửu mang cho Trân Mẫn đ.á.n.h đổ ấn tượng . Thiếu nữ với dáng vẻ bất cần, uể oải thuở nào, chẳng từ lúc nào trưởng thành, hóa thành một bóng cây cổ thụ điềm tĩnh và vững chãi. Thứ sức mạnh trầm tĩnh khiến sâu trong lòng Trân Mẫn dâng lên một nỗi e dè đến sợ hãi.
Nhận ánh của Trân Mẫn, Nam Cửu lên tiếng: "Có lẽ em phiền chị một chuyện. Nghe xong nếu thấy , chị cứ việc từ chối em."
"Chuyện gì em?"
"Lúc nãy em liên lạc với Lý Hổ, nhưng đang ở ngoài, hôm nay kịp về núi. Vốn dĩ em định bỏ chút tiền nhờ trung gian, nhưng hiện tại thời gian quá gấp rút, chắc trông cậy nữa ."
Nói đến đây, Nam Cửu khựng một nhịp, liếc mắt Trân Mẫn: "Chị... sẵn lòng một chuyến ?"
Trân Mẫn từng sống ở thôn Hắc Thạch Oa, cô thông thuộc địa hình cũng như con nơi đó, hiểu rõ các chị em phụ nữ trong thôn. Nhà ai cảnh , trong lòng cô đều nắm đôi ba phần. Nếu cô đích mặt, những tiết kiệm bao công sức thuyết phục, mà việc tìm cũng thuận lợi, quen nẻo quen đường hơn. Thế nhưng, lớp sẹo cũ , Nam Cửu thể dễ dàng xé bỏ, chứ cô thể Trân Mẫn . Dù thì đối với Trân Mẫn, thôn Hắc Thạch Oa lẽ là nơi cả đời cô bao giờ đặt chân tới nhất.
Trong xe tĩnh lặng vài giây, Nam Cửu cất lời: "Không , em chỉ thuận miệng hỏi thôi. Lát nữa em sẽ hỏi phía Lý Hổ xem danh sách nào ..."
"Để chị ." Một giọng vang lên cắt ngang lời cô. Trân Mẫn đầu : “Thay vì để họ hỏi dò từng nhà, chi bằng để chị . Chị nắm sơ sơ nhà nào qua thiết với Lý Hổ."
Đường môi đang mím chặt của Nam Cửu giãn một chút, khó mà nhận : "Làm khó chị ."
"Đừng với chị những lời đó. Chuyện năm xưa, chị vẫn luôn cơ hội t.ử tế để lời cảm ơn em. Em việc gì cần đến, chị và Trương Giang nhất định sẽ dốc hết sức ."
Nơi đáy mắt Nam Cửu xẹt qua một tia cảm động.
Nói đến chuyện bươn chải ngoài xã hội bao nhiêu năm qua, nếu hỏi Nam Cửu chấp niệm gì, thì lẽ đó là việc sở hữu một căn nhà của riêng tại thành phố Phong. Thuở nhỏ, bố ly hôn sớm, ban đầu cô sống cùng bố, nhưng trong phòng luôn chất đầy đồ đạc của em trai. Người lớn thường xuyên phòng cô để lấy đồ, cửa phòng bao giờ khóa, bất cứ ai cũng thể mở bất cứ lúc nào. Cô từng lấy một gian riêng tư thuộc về .
Sau khi bố chuyển nhà, cô thậm chí còn chẳng phòng riêng nữa.
Còn nhà thì bà nội của đứa em gái cùng cha khác ở đó, cộng thêm con ch.ó luôn nhe nanh múa vuốt với cô, chẳng hề chốn dung nào dành cho cô cả.
Kể thì cô sinh ở thành phố Phong, lớn lên cũng tại thành phố Phong, nhưng thành phố từng chỗ nào cho cô nương náu. Từ khi kiếm tiền, cô luôn mong mỏi thể dựng một mái nhà ở đây, một gian triệt để chỉ thuộc về riêng cô.
Số tiền trong tài khoản của cô là khoản cô rút về từ các quỹ và cổ phiếu hồi tuần , định dùng để thanh toán tiền nhà. Đó là sự tự tôn, là bệ đỡ vững chắc mà cô lên kế hoạch tự sắm sửa cho khi kết hôn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc , Nam Cửu còn tâm trí để bận tâm đến khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng hề nhỏ , cũng như lịch trình ký kết định sẵn nữa.
Nhìn chuỗi con hiển thị máy ATM, ý nghĩa của việc kiếm tiền trong giây phút định nghĩa . Có lẽ nó là một căn nhà, một địa vị xã hội, một tương lai xán lạn những lớp vỏ bọc hào nhoáng. Mà nó là năng lực để chống đỡ, bảo vệ nhà trong lúc nguy nan. Giống hệt như năm cô mười hai tuổi bỏ nhà , cụ Nam mở rộng vòng tay đón cô ; cũng giống hệt như năm cô hai mươi hai tuổi, Tống Đình hỏi một lời, dứt khoát chuyển cho cô khoản tiền khởi nghiệp đầu tiên.
Việc rút tiền mặt lượng lớn tại ngân hàng cần đặt lịch hẹn , nên Nam Cửu và Trân Mẫn chạy đôn chạy đáo mấy chi nhánh mới gom hai trăm nghìn. Trước khi , Nam Cửu còn hẹn ngân hàng rút thêm một khoản tiền lớn nữa, nhân viên ngân hàng thông báo ba ngày lấy.
Trước ba giờ chiều, công việc phân bổ xong xuôi. Nam Cửu đỗ xe ở mỏm núi, đẩy cửa bước xuống. Từ cao xuống, từng chiếc nón lá nhấp nhô theo nhịp tay của những hái giữa các luống, tạo thành những dải băng nối đuôi di động. Khung cảnh bận rộn ngập tràn khắp núi đồi giống như một cơn gió mạnh, cuốn phần nào nỗi bất an trong lòng cô.
Những khác lượt mặt. Số trong phòng họp đông đúc như buổi sáng, dọc theo hai bên chiếc bàn dài, nhưng hẹn mà cùng chừa vị trí chủ tọa. Vị trí ở đầu bàn, tượng trưng cho uy quyền và sự dẫn dắt , đang tĩnh lặng chờ đợi cô bước tới.
Nam Cửu sải bước thẳng đến vị trí còn trống đó, đẩy túi hồ sơ nặng trĩu trong tay về phía Chu Vệ Ninh. Chu Vệ Ninh nhận lấy nó, vẻ mặt hệt như trút một gánh nặng ngàn cân.
Đối diện với bao ánh mắt đang đổ dồn , giọng của Nam Cửu phẳng lặng một chút gợn sóng: "Mọi mười phút để bàn bạc xem những ai sẽ ."
Cuối cùng, quyết định đưa là Hướng Trị Dương và Chu Vệ Ninh sẽ dẫn tới thôn Hắc Thạch Oa. Khương Thanh ở trấn thủ, điều hành công tác hái chạy.
Nam Cửu cũng quyết định theo. Trương Giang lo lắng : " theo là , cô đừng nữa..." E ngại Khương Thanh và những khác chuyện năm xưa, đành nuốt nửa câu trong.
Nam Cửu dậy, với : " rành chuyện hái , ở cũng chẳng giúp gì nhiều, thể lái xe cho , thôi."
Con đường núi dẫn đến thôn Hắc Thạch Oa vẫn gập ghềnh khúc khuỷu như , Nam Cửu siết chặt vô lăng, mây mù giữa đôi mày mãi chẳng chịu tan. Năm đó, cô hai mươi tuổi, chỉ vì một quyết định bồng bột màng hậu quả mà mấy gã đàn ông bắt cóc đưa về thôn Hắc Thạch Oa. Mãi về , cô mới thấy bi kịch của những cô gái khác qua các bản tin thời sự.
Cô từng nghĩ cả đời sẽ chẳng bao giờ ngôi làng đó nữa. Vậy mà những việc đời dường như luôn một sợi dây vô hình nào đó trói buộc, cuối cùng kéo cô về nơi từng là cơn ác mộng .
Chiếc xe len lỏi con đường nhỏ trong thôn, nhà cửa ở đây rải rác. Nam Cửu tấp xe lề, sự chỉ dẫn của Trân Mẫn, cô tiến về phía nhà của một dân.
Nhà họ Chu cách cổng làng xa. Khi ngang qua cánh cửa đóng kín bưng , Nam Cửu và Trân Mẫn tuốt phía đều lượt dời tầm mắt hướng khác.
Trước cổng sân nhà họ Chu chất đầy củi gỗ, cỏ dại mọc um tùm xung quanh, trông vô cùng tiêu điều, hoang phế. Năm Tống Đình từng với cô rằng con trai nhà họ Chu tù, chẳng đến nay thả .
Sắc mặt Trân Mẫn căng thẳng, bất giác bước nhanh hơn. Nam Cửu móc trong túi một phong sô-cô-la đưa cho cô : "Chị ăn một miếng , bổ sung năng lượng."
Trân Mẫn cầm lấy, nhét miệng hỏi: "Đã tin tức gì của Tống em?"
"Anh t.a.i n.ạ.n xe .” Trong mắt Nam Cửu khẽ lay động một tia lo âu: “Em cũng rõ tình hình cụ thể , chỉ báo bình an với ông nội em thôi."
"Hai ..." Trân Mẫn ngập ngừng: “Chưa với ?"
Nam Cửu lắc đầu, cúi nền đất lầy lội chân.
"Anh Tống đối với em là thật lòng đấy. Năm đó vì tìm em, hứng trọn một cú đ.ấ.m của Chu Đại Hải. Với cái tính của mà nhẫn nhịn đến mức đó, chẳng dễ dàng gì ."
Nét mặt Nam Cửu cứng đờ, cô ngoắt đầu : "Chị cơ?"
Lời của Trân Mẫn tựa như một chiếc chìa khóa hoen gỉ, cắm phập chốn sâu thẳm trong ký ức của Nam Cửu. Cái đêm hỗn loạn và mất kiểm soát đó, cô thoát c.h.ế.t khỏi kiếp nạn, chỉ điên cuồng bấu víu lấy chút ấm mong manh. Cô chú ý đến vết thương mặt , nhưng chỉ gạt bảo là đ.á.n.h với , thế là cô dễ dàng tin lời dối .
Cô từng đinh ninh rằng, chút dịu dàng ngắn ngủi trao đêm đó chính là ấm mà cô đang cố nắm giữ. Mãi đến tận nhiều năm , ngay tại ngày hôm nay, sự thật muộn màng mới bất ngờ tiến sâu thẳm trái tim cô, mang theo sức nóng bỏng rát vượt xa cả sự dịu dàng thuở .
...
Trân Mẫn gõ cửa nhà dân, giải thích lý do đến, còn Hướng Trị Dương và Chu Vệ Ninh thì giữa hòa giải. Người dân nọ mời họ nhà, tường tận kể rõ ngọn ngành.
Tính từ lúc bước khỏi nhà hộ dân đầu tiên, họ mất hai mươi phút. Cả nhóm tất tả sang nhà hộ thứ hai, lặp y hệt những lời vận động đó thêm một nữa.
Mặt trời dần ngả về Tây, Nam Cửu xoay với Hướng Trị Dương: "Cứ thế , quá mất thời gian, với một chuyến."
Dưới sự chỉ đường của Hướng Trị Dương, chiếc xe chạy thẳng đến trụ sở thôn. Nam Cửu nhớ Tống Đình từng với cô rằng thôn Hắc Thạch Oa trưởng thôn mới. Tuy cô từng tiếp xúc, nhưng tình thế hiện tại, e là c.ắ.n răng cũng giáp mặt vị trưởng thôn một .
Xe đỗ cửa trụ sở thôn. Sau khi rõ mục đích, họ mời văn phòng trưởng thôn. Vị trưởng thôn họ Ngụy là một đàn ông trung niên, bề ngoài trông vẻ dễ chuyện, nhưng thực chất đùn đẩy trách nhiệm, rước việc .
Trong lúc Hướng Trị Dương đang trao đổi với ông , Nam Cửu một bên, im lặng quan sát xung quanh. Văn phòng lớn, nhưng đồ đạc chất đống khá nhiều. Đằng chiếc ghế sô-pha ở góc tường một quả bóng rổ chẳng mấy bắt mắt, ánh mắt Nam Cửu nán quả bóng vài giây.
Hướng Trị Dương đầu , khẽ lắc đầu với Nam Cửu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-46-duong-doi-10.html.]
Nam Cửu cụp mắt, trầm tư một thoáng, ngẩng đầu lên hỏi: "Bình thường trưởng thôn Ngụy sở thích chơi bóng rổ ?"
Ánh mắt trưởng thôn Ngụy nương theo tầm của cô liếc về phía quả bóng rổ ghế sô-pha, ông xòa: "Đó là của con trai đấy."
"Ban nãy lái xe quanh thôn một vòng, hình như thấy sân bóng rổ nào thì ?" Nam Cửu mượn cớ bắt chuyện.
"Thằng bé thi thoảng qua đây tâng vài quả, chơi bời linh tinh mà."
Nam Cửu hiểu ý gật đầu, sang Hướng Trị Dương: "Vậy chúng phiền trưởng thôn thêm nữa."
Hướng Trị Dương đành bất lực lên, hai kẻ bước khỏi văn phòng. Bước chân Nam Cửu dãy hành lang dần chậm , cô ngượng ngùng với Hướng Trị Dương bằng giọng điệu áy náy: "Cái trí nhớ của tệ thật, bỏ quên điện thoại ghế sô-pha mất , xe nhé."
Chờ Hướng Trị Dương lưng khỏi, Nam Cửu gõ cửa phòng trưởng thôn. Thấy cô , trưởng thôn vẻ ngạc nhiên: "Còn chuyện gì nữa ?"
Nam Cửu vòng tay khép nhẹ cánh cửa . Cô rút từ túi trong của chiếc áo gió một phong bì dán kín cẩn thận, bình thản đặt nó lên bàn việc.
Trưởng thôn Ngụy đưa mắt quét qua chiếc phong bì nọ, ông khẽ chau mày: "Cô cái gì ?"
Nam Cửu nở một nụ ung dung, đúng mực, giọng điệu vô cùng thản nhiên: "Trưởng thôn đừng hiểu lầm, ý gì khác. Chỉ là nghĩ thanh thiếu niên đang trong giai đoạn phát triển, vận động nhiều quan trọng với sự trưởng thành của bọn trẻ. Đây là chút tấm lòng cá nhân của , mong góp phần xây dựng phong trào thể d.ụ.c thể thao trong thôn. Tương lai nếu thể xây dựng một sân bóng rổ đàng hoàng, bọn trẻ cũng một chỗ vui chơi trò."
Vài phút , Nam Cửu bước khỏi trụ sở thôn, trèo lên xe nổ máy.
Khi Trân Mẫn, Trương Giang và từ nhà một hộ dân, mặt trời ngả hẳn về Tây. Chu Vệ Ninh hỏi Trân Mẫn: "Tiếp theo chúng đến nhà ai đây?"
Trân Mẫn định mở lời thì chiếc loa phát thanh trong thôn đột nhiên vang lên một tiếng rít chói tai, cắt ngang hành động của tất thảy . Ngay đó, từ trong loa truyền một giọng : "Yêu cầu thể bà con dân làng lập tức quảng trường tập trung..."
Sắc trời sụp xuống với một tốc độ cực kỳ chậm chạp. Trời cứ tối một phần, nỗi lo âu trong lòng Khương Thanh càng trĩu nặng thêm một phần.
Cuối cùng, khi thấy đám đông dân rồng rắn theo lưng Trương Giang đang dẫn đầu, sự kích động trong mắt tựa như dòng sóng ngầm tuôn trào, chớp mắt lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Khương Thanh và Quốc Cường lập tức lối đồi để điểm danh, phân chia khu vực khoán việc. Dẫn theo những dân thôn Hắc Thạch Oa, họ tức tốc lao cuộc chiến.
Mùa , phụ nữ thôn Càn Tỉnh đều dốc sức công việc hái . Giờ đông cần ăn uống, cần sắp xếp chỗ nghỉ như , nhân lực hậu cần cũng quan trọng kém. Trân Mẫn quen một vài thím ở thôn Hắc Thạch Oa nên nán sắp xếp thỏa. Nam Cửu và Trân Mẫn về làng chậm hơn một bước, nhưng bù dắt theo một "đội quân hậu cần" gồm các thím.
Cuộc chiến tranh giành tài nguyên khốc liệt và bài toán kinh tế , từng giây từng phút đều đang thử thách chuỗi xoay vòng vốn và khả năng quản lý.
Một khi tiến hành hái chạy, các máy diệt men, máy vò hoạt động hết công suất hai mươi bốn hai mươi bốn. Nông dân hái phiên việc liên tục mười mấy tiếng đồng hồ, phần lớn đều ăn ngủ luôn tại đồi .
Máy móc thể vận hành ngừng nghỉ, nhưng con suy cho cùng sắt đá. Công việc cần điều động, cần sắp xếp, ban quản lý nghỉ ngơi, đảm bảo luôn túc trực giám sát 24/24.
Việc điều phối các nguồn lực chiến lược tập thể và quản lý rủi ro quả thực là một thách thức kép đối với cả thể lực lẫn sức chịu đựng tâm lý. Sự lo âu tột độ cùng tinh thần căng như dây đàn khiến Nam Cửu căn bản tài nào chợp mắt nổi. Cứ mỗi nhắm mắt, hình ảnh những gốc trải dài mịt mờ khắp các triền núi cùng bóng dáng Tống Đình đan xen, rối rắm trong đầu cô, quấy nhiễu khiến cô chẳng yên giấc. Có lúc cô cứ ngỡ , nhưng chớp mắt một cái bật tỉnh dậy, thời gian mới trôi qua vỏn vẹn hai mươi phút, thế là cô khoác áo ngoài, bước đồi .
Cô gọi điện thoại cho cụ Nam một , nhưng phía Tống Đình vẫn thêm tin tức gì. Cô khỏi thành phố vài ngày, điện thoại ở công ty réo liên tục. Mặc dù phần lớn công việc Đinh Tuấn tạm thời tiếp quản, nhưng một việc bắt buộc liên lạc thì cô vẫn xử lý từ xa.
Vào những lúc cạn kiệt tâm tư sức lực, Nam Cửu ôm bé ch.ó Đại Hoàng lòng, tìm kiếm một chút ấm an ủi.
Có lẽ Đại Hoàng thực sự già , chẳng còn sức mà vùng vẫy nữa. Đôi khi, nó cứ ngoan ngoãn mặc cho Nam Cửu ôm, cuộn tròn trong vòng tay cô, im bất động.
Sang ngày thứ ba, Đại Hoàng cứ nhoài sườn đất. Nam Cửu gọi nó, nó phớt lờ. Khi cô tiến gần, nó lùi xa hơn. Nam Cửu bước tới nữa, đinh ninh rằng một lát nữa nó sẽ tự về. Thế nhưng , Đại Hoàng men theo sườn dốc, lững thững bước tận sâu trong rừng cây.
Nam Cửu nó định . Cô í ới gọi, bảo nó . Nó dừng bước, ngoái đầu , đôi mắt vốn mờ đục chẳng rõ gì nay cô chằm chằm chớp. Cứ thế, đôi bên một cái, bóng lưng nó biến mất hẳn sâu trong cánh rừng.
Nam Cửu chẳng thời gian tìm nó, bởi để đảm bảo nguồn tiền mặt liên tục duy trì trong thời gian thu hoạch khẩn cấp, cô lái xe xuống núi, lấy khoản tiền lớn về.
Mấy năm nay, cô trải qua quá nhiều ván cờ cá cược. Bất kể là giữa các cổ đông, đối tác, nhân viên đối thủ cạnh tranh... đây là đầu tiên cô đấu trí với thiên nhiên.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Nam Cửu hình thành thói quen ngửa cổ ngóng trời. Có khoảnh khắc mây đen vần vũ sầm sập kéo đến, nhưng giây tiếp theo quang mây tạnh sương. Hy vọng và tuyệt vọng đan xen hoán đổi, tâm trạng mỗi phút mỗi giây đều hệt như đang tàu lượn siêu tốc.
Đã vô , giữa đồi bạt ngàn mênh mông, cô cảm nhận gánh nặng đè trĩu đôi vai Tống Đình, ngột ngạt đến mức khó thở, thậm chí còn sinh ảo giác, ngỡ như thấy bóng dáng đang luồn lách giữa các luống . một tích tắc chao đảo, ý chí cô sáng rõ, cô gồng cưỡng ép bản trạng thái chiến đấu từ ranh giới của sự kiệt sức.
Bôn ba suốt mấy ngày đêm, chiếc áo gió Nam Cửu từ lâu bám đầy bụi bặm, mất vẻ phẳng phiu, trở nên nhăn nhúm. Sự mệt mỏi vắt kiệt chút hồng hào cuối cùng khuôn mặt cô, chỉ đọng quầng thâm xám ngoét bọng mắt.
Từng chiếc xe tải chở hàng nối đuôi tiến rời . Nam Cửu con dốc bụi bay mù mịt, cãi đỏ mặt tía tai với phụ trách đội xe.
Lúc Trân Mẫn tìm cô, vô tình thấy phụ trách nọ đang cằn nhằn: "Bà chủ ơi, chúng thật sự thời gian để lắp thêm bạt che . Cô xem, bây giờ một ngày chạy bao nhiêu chuyến xe chứ?"
Nam Cửu qua với đám công nhân núi mấy ngày, cô nhận đôi lúc năng nhẹ nhàng t.ử tế với họ thì chẳng ích gì. Cô sầm mặt, chống nạnh chắn mặt gã đàn ông, ánh mắt sắc lẹm lướt qua: " bảo mang lắp bạt , bạt hỏng thì lấy vật liệu khác đắp tạm. Hôm nay nắng gắt thế , lá tươi mà chịu nổi kiểu tàn phá đó. Hôm nay che chắn cẩn thận, nhỡ ngày mốt trời mưa thì tính ? Anh việc nữa đây?"
Lời thoái thác của phụ trách chặn cái ngột ngạt, bức bách của Nam Cửu, cuối cùng đành nuốt ngược trong: "Được , , để nghĩ cách."
Đội trưởng đội xe hớt hải leo lên xe.
Nam Cửu xoay trông thấy Trân Mẫn đang dốc đất bèn rảo bước tiến về phía cô .
Sau gốc cây hai gã thanh niên đang chồm hổm ăn cơm, một tên độ đến tuổi đôi mươi hất hàm bảo tên : "Cái lũ đàn bà thành phố đúng là dữ dằn, vẫn là con gái núi rừng quê hiền thục hơn."
Bước chân đang tới của Nam Cửu khựng . Cậu thanh niên nọ lùa một miếng cơm mồm, bóng râm đổ sập xuống , một lời chất vấn mang theo ý vang vọng bên tai : "Nhìn ngứa mắt lắm ?"
Cậu thanh niên sửng sốt ngẩng đầu lên, chạm ngay khuôn mặt Nam Cửu đang cúi gập sáp gần. Cậu giật đến mức nghẹn ứ nơi cổ họng, ngụm cơm suýt nữa thì mắc nghẹn.
"Kẻ chướng mắt với thiếu gì.” Giọng cô trong vắt, lãnh đạm pha chút kiêu ngạo bất cần: “Cậu nghĩ là cái thá gì?"
"Dạ ... chị ơi, em ý đó..." Cậu mặt đỏ tía tai, cuống quýt định phân bua.
Nam Cửu thấy bộ dạng ngu ngơ của , chợt bật . Cái vẻ uy h.i.ế.p dọa ban nãy thoáng chốc bay biến, đổi bằng một nét tinh ranh: "Đưa chai nước đây, tha cho ."
Cậu thanh niên vội vã vớ lấy chai nước khoáng mở bên tay, cung kính dâng bằng hai tay đưa tới.
Nam Cửu khát khô cả buổi sáng, vặn nắp chai tu một dài, sải bước leo lên dốc. Chẳng hiểu , chân cô bủn rủn, lảo đảo một cái. Trân Mẫn hốt hoảng đưa tay đỡ lấy: "Sáng nay em ăn cơm ?"
"Em ăn mà nhỉ?" Nam Cửu lơ ngơ đáp lời.
Nhìn gương mặt nhợt nhạt của cô, Trân Mẫn lo lắng trách: "Em ăn. Chị thấy em chạy biến , cứ tưởng một loáng là em ngay."
Nam Cửu nương theo lực nơi cổ tay Trân Mẫn, trèo lên dốc đất: "Hồi sáng, chuyện ở khu Bắc Viên ngáng đường, thành em quên khuấy mất lối về."
"Em nghỉ một lát ?"
"Đợi lát nữa chị, Khương Thanh mới ngủ ba tiếng, để ngủ thêm chút nữa."
Giải quyết xong xuôi chuyện điều phối đội xe, Nam Cửu tức tốc vòng khu Bắc Viên. Đứng từ xa, Nam Cửu trông thấy một đám túm tụm ngay cổng khu vực , cô kìm rảo bước nhanh hơn.
Tiến hành công tác thu hoạch khẩn cấp với quy mô lớn thế , những xích mích giữa công nhân mới và cũ là điều thể tránh khỏi. Mấy ngày nay, họ luân phiên giải quyết mấy vụ mâu thuẫn . Thế nên giờ đây, cứ hễ thấy đám đông tụ tập là hai bên thái dương cô giật nảy lên.
Nam Cửu ba bước gộp hai, chạy gọi to: "Quân Tử, chuyện..."
Chữ "gì " còn kịp thốt khỏi miệng thì Quân T.ử xoay , một bóng hình hiện thấp thoáng giữa khe hở của đám đông chen chúc. Có một khoảnh khắc, Nam Cửu ngỡ rằng do quá mệt mỏi nên sinh ảo giác.
nhanh đó, cô nhận đây chẳng là ảo giác. Mấy dân làng quen mặt đều đang xúm xít vây quanh nơi .
Cô chạy thục mạng tới, dùng hết sức bình sinh để chen đám đông, lao thẳng đến mặt Tống Đình.