Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 47: Đường đời 11
Cập nhật lúc: 2026-09-04 16:25:19
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa khỏi đoạn đường cao tốc Đình Trang, đoạn ngang qua thành phố Phủ, một chiếc xe tải lớn bất ngờ lật nhào. Lúc bấy giờ, xe của Tống Đình đang chạy với tốc độ cao ở làn ngoài cùng bên trái. Thùng xe tải đột ngột đổ ập xuống. Ở cách đó, thể nào tránh kịp. Ngay khoảnh khắc chiếc xe tải đè xuống, đ.á.n.h lái sang trái, cho xe lao thẳng dải phân cách.
Cú va chạm kinh hoàng hệt như một phát s.ú.n.g nã thẳng đầu. Trong những tia ý thức cuối cùng, nhớ đến ông cụ Nam, nhớ đến việc ông vẫn đang ở nhà đợi . Nếu , đám con cháu của ông cụ chắc cũng đến nỗi bỏ mặc ông.
Anh còn nghĩ đến Tiểu Cửu. Cô sắp kết hôn , cuối cùng cũng một mái nhà ở thành phố Phong. Có lẽ cô sẽ buồn, dẫu hai cũng dây dưa đứt đoạn suốt ngần năm.
dường như , cuộc sống của vẫn sẽ tiếp diễn.
Anh chấp nhận sự an bài của phận, thản nhiên đón nhận cái c.h.ế.t.
Thế nhưng, dạo một vòng quanh quỷ môn quan, phận trêu đùa một vố tàn khốc. Nửa bên xe bẹp dúm . Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử, chính cú đ.á.n.h lái giật cõi đời. Nửa kẹt cứng giữa túi khí và cửa xe, cánh tay những mảnh vỡ của xe cứa thành một rãnh sâu hoắm. Chỉ lệch một ly nữa thôi, cả cánh tay, thậm chí là cả mạng sống của cũng chẳng còn.
Khi xe cấp cứu đưa đến bệnh viện, dư chấn của cú va đập khiến Tống Đình mất ý thức tạm thời. Qua một phen cấp cứu, mới dần tỉnh . Rạng sáng, chuyển đến khoa cấp cứu để khâu vết thương. Đến lúc trời gần sáng, mới đưa về phòng bệnh.
Cơn choáng váng liên tục ập đến, cố nén sự khó chịu, mượn điện thoại của y tá để gắng gượng gọi về báo bình an cho ông cụ Nam.
Sau đó, xoay xở liên lạc với một đối tác ăn khá thiết ở gần đó. Người bạn chạy đến ngày hôm , báo cho chiếc xe gần như trở thành đống sắt vụn, điện thoại tìm thấy, chỉ mang về một chiếc ví đựng thẻ rách nát.
Sang ngày thứ ba, tình trạng sức khỏe chút chuyển biến , Tống Đình bèn xử lý vụ t.a.i n.ạ.n giao thông, gặp của công ty bảo hiểm để giải quyết chiếc xe hỏng bét . Xong xuôi, bệnh viện thủ tục xuất viện, lấy t.h.u.ố.c vội vã rời khỏi thành phố xa lạ .
Vừa lo liệu xong việc, nán thêm phút nào, thậm chí chẳng tạt qua ngõ Mạo Nhi mà chạy thẳng đến đồi .
Giữa lúc trải qua ranh giới sinh tử, ngược xuôi mệt mỏi trở về, bóng dáng nên xuất hiện nhất lúc bất thình lình lọt tầm mắt . Đồng t.ử Tống Đình đột ngột co rút, như một cây kim nhọn hung hăng đ.â.m chích.
Ánh mắt Nam Cửu khẩn thiết đ.á.n.h giá từ xuống . Dưới bộ quần áo dài tay kín cổng cao tường, sứt mẻ tay chân nào, cứ thế lành lặn ngay mặt cô. Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng giữa trung bấy lâu nay rốt cuộc cũng đáp xuống đất.
Khương Thanh với mái tóc rối bời vội vã chạy từ khu ký túc xá: "Ông chủ Tống, rốt cuộc cũng chịu xuất hiện ."
Tống Đình đáp lời Khương Thanh. Sự sững sờ ngắn ngủi trong mắt nhanh chóng cơn giận dữ cuồn cuộn thế. Anh từng đừng bao giờ gặp nữa, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm cả đời sẽ dính dáng gì đến cô. Vậy mà cô đột ngột xuất hiện ngay mắt , phớt lờ ranh giới mới cố công xây đắp.
Ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo: "Cô đến đây gì?"
Cùng lúc buông câu hỏi , cũng thấy những tia m.á.u vằn vện trong đáy mắt Nam Cửu. So với gặp hồi tháng , cô tiều tụy nhiều, đến mái tóc cũng trở nên xơ xác.
Đám đông dân làng đang ồn ào bàn tán xung quanh, thấy chất giọng chất vấn như đang kìm nén cơn bão của , thoáng chốc đều im bặt.
Khương Thanh vội vàng giảng hòa: "Ông chủ Tống, đấy thôi, mấy ngày vắng mặt, chị dâu bận rộn đến mệt lả ."
Sắc mặt Tống Đình bỗng chốc tối sầm: "Cậu gọi ai là chị dâu hả?"
Vành mắt Nam Cửu dần hoen đỏ. Cô ù , chẳng còn thấy Tống Đình đang gì, cũng chẳng cảm nhận cảm xúc của lúc . Cô chỉ rằng, về , rốt cuộc cũng bình an vô sự trở về, và cô thể trao trả đồi cho .
Bao nhiêu âu lo, phấp phỏng bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành nỗi chua xót xông thẳng lên sống mũi. Hơi thở của cô ngày một dồn dập, tựa như đang ở vùng núi cao thiếu khí, chẳng thể nào hít đủ oxy.
Những chuỗi ngày đêm liên tục gồng việc với cường độ cao từ lâu vắt kiệt chút thể lực và ý chí cuối cùng của cô. Cho đến khoảnh khắc , sợi dây thần kinh căng như dây đàn rốt cuộc cũng đứt phựt, từng cơn chóng mặt ồ ạt ập tới nuốt chửng lấy cô.
Không một lời giải thích, mà cô cũng chẳng còn chút sức lực nào để giải thích thêm. Cảm giác mệt mỏi đến mức như sắp đột t.ử ngay lập tức tước đoạt lấy ý thức của cô. Nam Cửu xoay , bước chân loạng choạng, vô hồn ngược trở về.
Trân Mẫn sốt ruột chạy ù lên: "Ây da, mắng con bé đến phát thế ?" Cô hạ thấp giọng với Tống Đình: “Bao nhiêu đang kìa, gì thì về phòng hẵng ."
Ánh mắt Tống Đình thoáng qua tia sững sờ. Bản tính của Nam Cửu vốn là kiểu mới nặng hai câu nhè, huống hồ ban nãy cũng gì nặng lời . Anh đưa mắt quét quanh đám nông dân trồng đang hóng chuyện, dặn dò Khương Thanh: "Cậu triệu tập họp một lát, chốc nữa sẽ qua."
Nam Cửu trở về căn nhà gỗ, lột bỏ chiếc áo khoác ngoài lấm lem bụi bẩn. Ngay lúc cô kéo áo lót bên trong lên đến lưng chừng, Tống Đình đẩy cửa bước . Cô khựng , để lộ vòng eo thon nhỏ. Cô cởi tiếp, cũng chẳng kéo áo xuống.
"Những lời , cô hiểu ?"
Nam Cửu chẳng còn sức để cãi vã, cũng chẳng to tiếng với . Giọng cô thều thào nhẹ bẫng tưởng chừng phát thành tiếng: " tắm." Cô , cốt là đợi lánh mặt .
"Trên cô, chỗ nào mà thấy chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-47-duong-doi-11.html.]
Nam Cửu thu tầm mắt, dứt khoát lột tung áo , bắt đầu cởi quần.
Cửa nhà vẫn đang mở toang, cách đó xa là bóng dáng hối hả của những công nhân hái đang thoăn thoắt giữa các luống. Chỉ cần họ ngẩng lên là thể thấy trọn vẹn cảnh tượng bên trong. Tống Đình đành lao khỏi nhà, đóng sầm cửa khi cô cởi chiếc quần xuống.
Tắm rửa xong xuôi, Nam Cửu để trần mở tủ quần áo của Tống Đình , tiện tay vớ lấy một chiếc áo phông của tròng .
Cửa nhà gỗ đẩy . Thấy cô đang mặc đồ của , Tống Đình bực dọc kéo tay cô : " cho phép cô đụng đồ của ?"
Nam Cửu vốn đang bủn rủn cả , chỉ kéo nhẹ một cái lảo đảo ngã khuỵu xuống. Tống Đình theo phản xạ đưa tay đỡ gọn lấy cô, giọng điệu bực tức: "Chẳng dạo cô chuẩn kết hôn ?"
Nam Cửu buồn đáp lời . Cô xoay thẳng về phía chiếc giường, vật xuống, cuộn tròn ở sát mép giường nhắm nghiền mắt .
Tống Đình bước tới định kéo cô dậy. Thế nhưng cơ thể Nam Cửu mềm nhũn như bún, kéo một cái lập tức lăn tuột xuống. Ngay khoảnh khắc cô sắp chạm đất, vội sụp xuống ôm choàng lấy cô, vết thương tay truyền đến một trận đau đớn như xé rách.
Anh cẩn thận đặt cô lên giường. Nhìn kỹ , cô thế mà chẳng hề gì, ngủ say như c.h.ế.t ngất.
Tống Đình thẳng dậy, đôi lông mày chau chặt chằm chằm cô một lúc. Sau đó, vơ lấy chiếc chăn đắp bừa lên cô xoay bước ngoài.
Giữa chừng Tống Đình tạt về một chuyến, tư thế của Nam Cửu vẫn y hệt như lúc . Bao nhiêu năm trôi qua , tật ngủ cứ thích bám dính lấy mép giường của cô vẫn chẳng đổi, lăn xuống đất là một kỳ tích .
Anh mang một chiếc máy sấy tóc, cắm điện, nhẹ nhàng nâng đầu cô đặt lên đùi . Luồng gió nóng lướt qua từng lọn tóc, mang theo ấm dễ chịu. Anh ngoài một lúc lâu mà mái tóc dày và dài vẫn còn ướt sũng, thảo nào cô chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn để sấy. Hồi nhất quyết đòi cắt tóc ngắn. Bây giờ chẳng vì lý do gì mà nuôi dài trở . Tính khí y hệt như thời tiết chốn núi rừng , thoắt nắng thoắt mưa.
Những ngón tay luồn qua mái tóc mềm mại của cô. Nhìn hàng lông mày đang chau , vô thức đưa tay lên, nhẹ nhàng miết cho phẳng .
Giấc ngủ của Nam Cửu đúng là tối tăm mặt mũi. Giờ là ngày tận thế buông xuống chắc cũng chẳng thể gọi cô tỉnh dậy nổi.
Trong cơn mơ vẫn là những khung cảnh hỗn loạn bủa vây: máy vò tít cuộn tròn những sợi , công nhân bốc vác nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại, chiếc chảo lớn bốc khói nghi ngút, tiếng ch.ó Đại Hoàng sủa ăng ẳng, và cả những chiếc nón lá của nông dân gió cuốn thốc lên trung. Rồi đó, mây đen đen kịt ập tới, mưa lớn trút xuống như thác đổ. Cô cứ cắm cổ chạy mải miết giữa các luống . Phía cuối luống cứ kéo dài vô tận, dường như... chạy thế nào cũng chẳng đến đích. Cô trốn khỏi cơn mưa , nhưng tài nào rõ đoạn cuối của con đường rốt cuộc thứ gì?
Con Đại Hoàng từ xộc . Nó chạy lao lên phía , cô bèn lồm cồm bò dậy đuổi theo. Đột nhiên, nó dừng phắt , ngoái đầu, dùng đôi mắt vốn dĩ mù lòa đục ngầu cô chằm chằm chớp.
Đại Hoàng tung nhảy vọt lên, bóng dáng thoắt cái tan biến hư . Giây phút , cô bỗng rõ nơi cuối luống , Tống Đình đang mắc kẹt trong xe, khung xe bốc cháy phừng phừng, khói đen cuồn cuộn bốc lên. Ngay mắt cô, chiếc xe chìm trong biển lửa ngùn ngụt, và kèm với một tiếng nổ đinh tai nhức óc, thứ tan thành tro bụi.
Lớp đất bùn chân bắt đầu sụp lở. Cảm giác chới với trọng lượng cùng nỗi sợ hãi tột độ đẩy cô xuống vực sâu tuyệt vọng.
Giấc mơ tan biến, gian mộng mị chìm nghỉm màn đêm đen ngòm vô tận, nhưng trận mưa lớn vẫn chẳng dấu hiệu ngừng .
Nam Cửu thảng thốt mở bừng mắt. Nỗi bi thương trào dâng trong đáy lòng khoảnh khắc chân thật đến mức cô ngỡ như đến tận cùng của cuộc đời. Cô thẫn thờ trân trân lên trần nhà, ý thức cũng dần dần tụ .
Tiếng "lộp bộp" giòn giã bên ngoài liên tục đập cửa sổ, âm thanh của cơn mưa dày đặc từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn ập tới, nện thẳng màng nhĩ.
Nam Cửu vùng dậy, chân trần lao ào cửa, kéo toang cánh cửa nhà gỗ. Những hạt mưa dày đặc quất xối xả lên hàng vạn chiếc lá , nước mưa hội tụ thành vô dòng chảy xiết, cuồn cuộn tuôn trào trong các rãnh đất giữa những luống . Hơi nước mù mịt phả thẳng mặt, nồng đậm đến mức gần như thể nếm hương vị ngọt ngào thấm đẫm trong sự chát đắng.
Nam Cửu vươn tay , trái tim đập thình thịch theo từng nhịp điệu của hạt mưa trút xuống lòng bàn tay. Giờ khắc , cô thực sự cảm nhận ý nghĩa sự hiện diện của tại nơi đây - giải cứu cho sinh mệnh của cả một mùa vụ.
Trong nhà, bóng dáng Tống Đình lún sâu chiếc ghế mây. Cuốn sổ tay bên cạnh ghi chép chi chít những dấu vết của cuộc chiến thu hoạch khẩn cấp . Trong đó một trang hề bất kỳ thông tin gì, cả mặt giấy chỉ duy nhất một cái tên - Tống Đình.
Ngòi bút hằn sâu như d.a.o khắc, mỗi một nét đều mang theo sự tàn nhẫn xen lẫn bất lực tột cùng, từng nét phẩy nét mác như x.é to.ạc cả trang giấy. Anh chằm chằm tờ giấy hồi lâu, thầm tưởng tượng xem cô ở trong trạng thái tâm lý thế nào khi xuống cái tên của .
Mãi cho đến khi cô bật dậy, lao thẳng cửa. Ánh mắt nương theo bóng lưng của cô, dõi ngoài.
Anh dáng vẻ sững sờ của cô hiên, cô đưa tay hứng mưa, và khoảnh khắc cô xoay , hốc mắt đỏ bừng rưng rưng: " đ.á.n.h cược đúng ?"
Sự kích động cùng ngọn lửa cháy rực nơi đáy mắt cô, quá đỗi quen thuộc.
Hai năm đầu mới tiếp quản vùng núi , kinh nghiệm, tính toán sai lầm, kết quả là thành quả trông mong suốt cả một năm trời một cơn lũ cuốn trôi sạch sành sanh về con tròn trĩnh. Đêm hôm đó, mưa to như trút nước, nhấn chìm bộ tâm huyết một năm trời của . Anh trân trân những gốc dòng nước cuốn đổ rạp, hy vọng và cả sự kiêu hãnh của cũng nhổ bật tận gốc rễ. Đối diện với khoản tổn thất khổng lồ , chẳng còn mặt mũi nào để về gặp ông cụ Nam.
Cho đến khi thực sự chạy đua thắng thời tiết nghiệt ngã đầu tiên, từ tận nơi sâu thẳm của sự kiệt sức và trống rỗng, một dòng nước nóng rực trào dâng mãnh liệt. Đó là sự kích động của kẻ sống sót tai kiếp, là sự chấn động khi cuối cùng cũng nắm chặt phận trong lòng bàn tay .
Anh ngưng đọng ánh mắt cô. Dục niệm và sự ấm áp từng khiến chìm đắm cõi u mê, trong giờ phút , cứ thế từng lớp từng lớp bong tróc . Thứ thấy chỉ còn là dáng hình cô nữa. Ánh xuyên thấu qua lớp vỏ bọc thể xác và giới tính, để linh hồn oanh liệt va chạm mạnh mẽ sâu thẳm linh hồn cô.
Tống Đình dậy, mang đôi dép lê đặt ngay chân cô, kéo cô trong nhà. Cánh cửa gỗ một nữa đóng , triệt để ngăn cách cơn bão táp gầm rú ở bên ngoài.