Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 5: Năm lớp Mười một 3

Cập nhật lúc: 2026-09-03 15:09:22
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Liễu Nhân réo gọi Nam Cửu sang nhà. Quầy thu ngân của cô nàng ngay cạnh quầy mỹ phẩm nên cô với mấy chị nhân viên tư vấn, nhờ mà thường xuyên xin đồ dùng thử. Liễu Nhân dúi tay Nam Cửu một túi mỹ phẩm dùng thử của các thương hiệu tiếng, bảo là hàng mới , kêu cô đem về xài thử xem . Nam Cửu vốn chẳng mấy khi trang điểm, bèn lục lọi mấy gói nhỏ trong túi nghệt mặt hỏi Liễu Nhân cách dùng.

Liễu Nhân thấy thế thì dứt khoát kéo Nam Cửu xuống, đích trang điểm cho cô, tiện thể hướng dẫn luôn cách xài. Nam Cửu ngoan ngoãn bàn trang điểm, ngoan ngoãn ngửa mặt lên để mặc cho Liễu Nhân họa mặt .

Trong lúc trang điểm, Liễu Nhân cứ cố tình vô ý dò hỏi Nam Cửu về buổi xem mắt ngày hôm nay của Tống Đình. Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của Liễu Nhân phản chiếu trong gương, đáy mắt Nam Cửu xẹt qua một sự hứng thú đầy mờ ám: "Chị định phá đám chuyện xem mắt của chú ?"

Mặt Liễu Nhân thoắt cái tái nhợt, ngẩng đầu lên chạm ánh mắt Nam Cửu, hai má cô nàng từ từ ửng đỏ, vội vàng cúi gằm xuống.

Đây là đầu tiên Nam Cửu trang điểm cẩn thận, tỉ mỉ thế . Trường cấp ba quản lý gắt, học sinh phép mang mỹ phẩm trường, bọn con gái trong lớp cùng lắm cũng chỉ dám lén lút bôi chút son bóng dưỡng môi. Nam Cửu sở hữu đôi mắt lá liễu một mí nhỏ dài, khuôn mặt theo chuẩn mực cái đông, thậm chí càng lớn càng toát lên một vẻ bất cần đời. Thế nhưng, chính những đường nét khi trang điểm lên khiến cô trông như biến thành một khác. Các góc cạnh khuôn mặt trở nên sắc nét hơn, nét sắc sảo, kiêu kỳ phút chốc khắc họa rõ rệt.

Ngắm gương mặt xinh rạng rỡ của Nam Cửu dần hiện , Liễu Nhân trêu ghẹo: "Ở trường chắc cũng lắm theo đuổi em lắm nhỉ?"

Nam Cửu vuốt mái tóc ngắn: "Chuyện đó là đương nhiên ." Cô xách túi mỹ phẩm Liễu Nhân đưa, nháy mắt tinh nghịch: “Em sẽ lấy đồ của chị , đợi tin của em nhé."

Tống Đình đang cùng đối tượng xem mắt ở chiếc bàn sát cửa sổ. Người phụ nữ lưng phía cửa , còn Tống Đình thì đối diện, cúi đầu pha .

Dưới sự đôn đốc gắt gao của ông cụ Nam, hôm nay Nam Cửu cuối cùng cũng chịu bộ quần áo rộng thùng thình, hiếm hoi lắm mới diện một chiếc váy liền . Khi cô thướt tha xuất hiện ở cửa quán , ít vị khách ngoái .

Tống Đình nhấc mí mắt, đ.á.n.h tầm mắt về phía cửa. Ánh của lướt qua gương mặt cô trong một giây, hoặc lẽ còn ngắn hơn, ngắn đến mức chẳng một ai kịp nhận sự chững trong khoảnh khắc . Cửa sổ treo mở hờ, hắt xuống một quầng sáng. Anh tựa lưng ngoài vùng sáng đó, những vệt sáng lấp lánh hắt lên chiếc áo polo trắng của .

Nam Cửu nở nụ ngọt lịm với Tống Đình, nhẹ nhàng bước tới chỗ . Bóng dáng cô dần bước vùng ánh sáng, giọng cố tình ép cho thanh tao, trong trẻo cất lên: "Chào chú ạ."

Đôi mắt Tống Đình khẽ híp , thu trọn từng biến chuyển nhỏ nhặt nhất khuôn mặt cô trong tầm mắt.

Nam Cửu tự nhiên xuống cạnh , ánh mắt hướng về phụ nữ đối diện: "Đây là thím mới của cháu ạ?"

Thái độ Nam Cửu vồn vã, nụ rạng rỡ vô hại. Thế nhưng, phụ nữ đối diện nhanh nhạy bắt từ "mới", sắc mặt lập tức xẹt qua một tia biến đổi khó lòng nhận . Người phụ nữ ăn mặc giản dị, trông cũng còn trẻ trung gì, đeo một chiếc kính gọng mảnh khuôn mặt phần nhạt nhòa, toát lên vẻ nghiêm nghị, cứng nhắc.

Tống Đình thừa hiểu ẩn ý sâu xa trong câu của Nam Cửu, nhưng hề lên tiếng đính chính mà chỉ nhắc nhở: "Đừng gọi bậy bạ, cô tên là Chu Nghiên."

Dù trong lòng dấy lên nỗi nghi ngờ, Chu Nghiên vẫn giữ phong thái lịch thiệp của một học, mỉm hỏi: "Cô bé là cháu gái của ? Trông xinh xắn quá, giống ghê."

Tống Đình đáp : "Tiểu Cửu là cháu gái của ông cụ Nam."

Chu Nghiên bấy giờ mới vỡ lẽ. Nam Cửu chễm chệ cùng bàn, trông chẳng khác nào cái bóng đèn quá cỡ. Cô tinh mắt nhận Chu Nghiên vẻ ưng Tống Đình , chỉ bởi thấy điển trai, mà lúc chuyện, trong ánh mắt cô luôn chất chứa ý . Ánh mắt con thể nào dối.

nếu chọn giữa Chu Nghiên và Liễu Nhân, Nam Cửu chắc chắn cần suy nghĩ mà về phe Liễu Nhân. Thứ nhất, Liễu Nhân là bạn cô, hai chị em quen từ hồi bé tí, tình cảm gắn bó khỏi bàn. Thứ hai, Liễu Nhân xinh hơn Chu Nghiên nhiều, cạnh Tống Đình cũng xứng đôi lứa hơn hẳn.

Gạt mấy chuyện đó sang một bên, Tống Đình từng khiến cô ông nội đ.á.n.h một trận nên , chân cô nhức mỏi suốt mấy ngày liền. Giờ còn bày trò phong tỏa, khiến cô chẳng còn chỗ nào để . Mấy món nợ , cô đều ghim chặt trong lòng. Khó khăn lắm mới tóm cơ hội chọc tức , Nam Cửu đời nào chịu bỏ qua.

Thấy Nam Cửu chẳng chút tinh ý nào, ông cụ Nam sức vẫy tay gọi cô . Nam Cửu như mù thấy, tiếp tục đổ thêm dầu lửa.

Nhân lúc hai đang trò chuyện, cô chống cằm, liên mồm khen ngợi Chu Nghiên: "Hóa cô là giáo viên dạy Toán ạ, từ nhỏ cháu thấy những giỏi Toán thường cái đầu cực kỳ nhạy bén. Nếu chú cháu mà lấy cô thì chắc chắn sẽ sinh một thiên tài Toán học mất thôi." Nói đoạn, cô nghiêng đầu về phía Tống Đình, bĩu môi: “Đâu như cái cô thím , cháu hỏi bài mà cô cứ như vịt sấm, chẳng hiểu gì cả."

Ông cụ Nam bước tới, vốn định gọi Nam Cửu , nhưng lời bùi tai nghĩ rằng Tống Đình và Chu Nghiên đầu gặp gỡ chắc tránh khỏi ngại ngùng. Nam Cửu chung cũng hiểu chuyện, cách hâm nóng bầu khí. Vì thế, ông định xoay sang bàn bên cạnh để tiếp khách. Nào ngờ, lưng câu chốt hạ của Nam Cửu, tức đến mức suýt tăng xông.

Ông lập tức phắt , nhéo mạnh tai Nam Cửu: "Đi đây với ông."

Nam Cửu miễn cưỡng lết theo ông cụ Nam về phòng. Vừa khép cửa , ông cụ Nam chĩa gậy thẳng mặt cô: "Cháu ăn hàm hồ gì thế hả, ông với cô Ngô Quế Anh là chú Tống của cháu từng yêu, cháu xen phá đám chuyện gì đấy?"

Thấy ông nội nổi trận lôi đình, Nam Cửu sấn tới vuốt lưng nũng: "Thì nếu thành, ông giới thiệu khác cho chú . Cô Chu Nghiên chững chạc hơn Tống Đình nhiều quá, ông tìm cho chú một trẻ trung hơn chút?"

"Cháu dễ nhỉ, nếu đám trẻ trung thì chẳng lo liệu cho nó ? Chính vì cô Chu Nghiên lớn tuổi , nhà sốt sắng nên mới chịu gật đầu xem mắt chú Tống của cháu đấy. Nếu vì câu ban nãy của cháu mà cô chê chú Tống của cháu, thì đào mối khác cho nó đây?"

Nam Cửu liếc trộm ông nội, hé miệng định thôi. Kìm nén một hồi lâu, cuối cùng cô vẫn nhịn nổi, lấp ló thì thầm: "Cháu thấy... chị Liễu Nhân nhà bên cũng đấy chứ, hình như chị cũng ý với Tống Đình đấy."

Ông cụ Nam quở trách Nam Cửu ăn điểm dừng: "Từ nay nhắc chuyện nữa, bất kể con bé Liễu Nhân ý gì, bố nó cũng đời nào chấp thuận."

"Tại ạ? Tống Đình điểm nào ? Cao ráo , trai , chăm chỉ chịu thương chịu khó, chấp thuận?"

Đây là đầu tiên ông cụ Nam Nam Cửu đỡ cho Tống Đình. Ông lắc đầu, thở dài não nuột: "Cháu nghĩ chuyện đơn giản quá. Đám con gái bây giờ tìm yêu thì đòi hỏi nhà lầu, xe , bố đầy đủ. Rồi thì công ăn việc đàng hoàng, lương hưu, còn phụ giúp trông cháu. Chú Tống của cháu thì cái gì nào?"

Nam Cửu cứng họng. Ở độ tuổi của cô thì mà nghĩ xa xôi đến , chỉ đinh ninh rằng nếu Tống Đình và Chu Nghiên hợp thì vẫn thể đến với Liễu Nhân cơ mà.

Nam Cửu mặc dù gây họa nhưng cũng định trốn tránh trách nhiệm, cô dè dặt thăm dò: "Hay là... để cháu ngoài giải thích một tiếng nhé?"

Ông cụ Nam hậm hực quát: "Cháu cứ ở yên trong phòng cho , đừng ngoài đổ thêm dầu lửa nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-5-nam-lop-muoi-mot-3.html.]

Ông cụ dặn dò xong toan bỏ , Nam Cửu vội vàng hỏi với theo: "Thế bên đó tính ạ?"

"Chú Tống của cháu miệng ?" Ông cụ buông một câu việc.

Ông cụ Nam khuất, Lý Sùng Quang, kẻ bặt tăm bặt tích nhiều ngày nay, xách một chiếc túi nilon từ siêu thị, lảng vảng ngang qua cửa sổ phòng Nam Cửu. Thấy , cô lập tức đẩy tung cửa sổ gọi giật : "Lý Sùng Quang, cái đồ mất tích cuối cùng cũng chịu ló mặt ?"

Lý Sùng Quang ngoài ngõ ngoái đầu , dè dặt liếc mắt dòm ngó trong quán : "Bố ở đó chứ?"

"Không ."

Nhận câu trả lời, Lý Sùng Quang rụt rè lấp ló trong quán . Nam Cửu thông báo: "Tống Đình đang bận xem mắt , chẳng thời gian để ý đến , đó đợi chút."

Cô mở cửa phòng lẻn ngoài, cùng Lý Sùng Quang lùi chỗ râm mát trong ngõ. Lý Sùng Quang lôi từ trong túi nilon một gói bim bim đưa cho cô. Nam Cửu thèm lấy, giật lấy cái túi, lục một gói que cay hỏi: "Dạo chui lủi thế?"

Lý Sùng Quang ngậm ngùi than thở, bảo là bố cấm túc. Chẳng hiểu cái hôm bố đến quán Mạo Nhi uống nước, về nhà lôi mắng cho một trận xối xả, cấm tiệt cho bước chân khỏi cửa.

Nam Cửu khẩy: "Tống Đình đúng là bản lĩnh, thể thuyết phục bố ?"

"Anh chỉ cần khua môi múa mép vài câu là mấy ông già nể mặt ngay."

"Dựa cái gì chứ?"

Mấy ngày nay Nam Cửu cũng để ý thấy, những đến uống , dù là các cụ già tuổi cao sức yếu cũng đều chuyện khách sáo với Tống Đình. Đáng lý , một thanh niên ngoài hai mươi tuổi như , tuy lớn hơn Nam Cửu khá nhiều, nhưng xét về vai vế vẫn thuộc hàng con cháu, đến mức ngang hàng với các bậc trưởng bối cơ chứ.

Lý Sùng Quang giải thích ngọn ngành: "Quán nhà chẳng khác nào cái trung tâm tình báo, ông nội là trùm sỏ , còn Tống chính là quản lý trung tâm đó, tay nắm giữ đủ đường dây quan hệ. Đứa trẻ nào xin nhà trẻ công lập, bà cụ nào lấy khám bệnh của bác sĩ chuyên khoa, thanh niên nào thuyên chuyển công tác đều tìm đến quán nhà để nhờ vả. Anh Tống quen rộng, chẳng ít cầu nối giúp . Lâu dần, nợ ân tình của càng nhiều, thế nên khi mở miệng, khác tự nhiên nể mặt đôi ba phần."

Nam Cửu dường như lờ mờ nhận vấn đề, cô nhai que cay : " , đây chính là cái đạo lý đối nhân xử thế mà ông nội vẫn thường rả nhắc đến đây mà. Hóa hôm ở quán net, đám các sợ rúm ró như là vì sợ Tống Đình mách lẻo với bố các ?"

"…Cũng hẳn là ." Lý Sùng Quang thoáng chút bối rối vì thái độ khoanh tay hôm đó: “Anh mà ác lên thì đến cả bố đẻ cũng dám vung tay đ.á.n.h tới tấp nương tay, bảo ai rảnh rỗi sinh nông nổi mà rước họa ?"

Nam Cửu đảo mắt, kinh ngạc hỏi: "Thật đùa đấy? thấy chú tính tình hiền lành lắm cơ mà."

"Trước cộc cằn lắm, bao nhiêu kiếm chuyện gây sự với , nếu mà hiền lành thì chắc đ.á.n.h c.h.ế.t từ tám hoảnh ."

"Lần chuyện của chú , rốt cuộc là chuyện gì ?"

"Sao về hỏi ông nội ?"

"Vớ vẩn, ông mà chịu hé răng nửa lời thì việc gì hỏi ?" Nam Cửu dứt lời, chợt nhớ điều gì đó bèn tiếp: “Ông nhắc đến chuyện nhà chú còn ai."

" còn ai, c.h.ế.t sạch cả ."

Bàn tay đang cầm que cay của Nam Cửu khựng giữa trung: "C.h.ế.t như thế nào?"

Lý Sùng Quang đảo mắt ngó xung quanh hạ giọng thì thào: "Nhà hồi ở trong ngôi nhà gạch đỏ dốc, từng thấy ?"

"Chưa."

"Bố công nhân ở nhà máy xi măng, cứ dăm bữa nửa tháng lôi đ.á.n.h đập tàn nhẫn. Anh Tống xông can ngăn bảo vệ thì ông bố quất luôn cả . Hồi nhỏ, mỗi chạm mặt trong ngõ, lúc nào cũng thấy đầy rẫy những vết bầm tím."

"Không ai thèm xen ?"

"Ai mà rảnh rỗi xen chuyện nhà ? Đưa lên đồn công an thì cảnh sát cũng chỉ hòa giải dăm ba câu cho về nhà. Mẹ lấy chồng xa, quê ngoại ở đây, đ.á.n.h đập cũng chẳng nương tựa , chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng sống qua ngày. Cứ tưởng nhà cửa lục đục thế thì việc học hành cũng bỏ bê, thế mà vẫn học giỏi cực kỳ. Hồi thi chuyển cấp, đậu trường cấp ba một của thành phố, còn mang trứng đỏ sang nhà biếu để báo hỉ cơ đấy.

Theo , việc đỗ trường một là chuyện nhưng cũng là chuyện . Trường xa nhà nên mỗi tuần chỉ về nhà một . Có ở nhà thì ông bố còn đường kiềm chế đôi chút. Chứ lúc học nội trú, ông bố cứ rượu giở thói côn đồ. Mẹ chỉ lỡ miệng vài câu xuôi tai là ông liền vác cả bàn ghế tương thẳng bà.

Anh Tống tỏng cái thói nát rượu của bố , nên thỉnh thoảng giữa tuần cũng trốn về nhà. Có một về thấy , ông bố bảo về quê thăm họ hàng . Anh Tống tin lời bố. Người đồn rằng tự tay đào t.h.i t.h.ể của con dốc đất phía nhà. lúc đó t.h.i t.h.ể của bác gái nát tươm, tay chân đều đứt lìa.

Nghe ông bố lúc đó quỳ gối van xin, chỉ thiếu nước gọi là bố. Tống hề mềm lòng, nhất quyết đòi báo cảnh sát, thế là ông bố vác d.a.o phay c.h.é.m . Hai giằng co từ trong nhà đến ngoài ngõ, đúng ngay vị trí đằng quán nhà . Anh Tống đè nghiến bố xuống đất mà đánh, đ.á.n.h gào lên t.h.ả.m thiết. Hàng xóm láng giềng xung quanh đều thấy cả. Sau khi tẩn cho ông bố nhừ t.ử xong, Tống lôi xềnh xệch ông ném thẳng đồn công an, mới thu nhặt t.h.i t.h.ể . Cảnh tượng t.h.i t.h.ể bác gái lúc thê t.h.ả.m đến mức chẳng ai dám gần giúp đỡ."

"Trời đất ơi!" Giọng Nam Cửu khản đặc , tay cầm que cay buông thõng xuống, que cay rơi bịch xuống đất, thu hút đàn kiến bò đến bâu .

"Trời đất cái nỗi gì, cảnh nhà lúc đó đúng là kêu trời thấu, gọi đất chẳng linh. Ông bố thì vô tù , để một đống nợ ngập đầu ở ngoài. Đám chủ nợ sợ ông dựa cột thì đòi tiền, bèn vin cái cớ bố nợ con trả, ngày nào cũng kéo đến cổng trường chầu chực, chặn ngay đầu hẻm cho học. Bản cũng bắt gặp đến hai . Bị quấy rối ngày qua tháng khác, đành bỏ học giữa chừng, trầy trật mãi mới bán căn nhà để trả sạch nợ nần, còn ông bố thì cũng xử t.ử hình..."

Về , mặc cho những lời đàm tiếu ác ý và sự can ngăn của hàng xóm láng giềng, ông cụ Nam vẫn cưu mang Tống Đình khi chẳng còn nơi nào nương tựa. Kể từ đó, Tống Đình ở bên ông cụ Nam, thấm thoắt nhiều năm trôi qua.

Bầy kiến tụ tập mỗi lúc một đông, hì hục tha miếng que cay mất. Những chấm đen li ti nhung nhúc nền gạch đá trong nháy mắt biến mất còn dấu vết. Ánh tà dương hắt hiu men theo mái hiên, đổ dài mặt đất thành những khối hình méo mó, che lấp luôn cả những dấu tích cuối cùng còn sót .

Loading...