Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 50: Đường đời 14

Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:37
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần 4 giờ chiều, Nam Cửu thoát khỏi trò chơi điện thoại. Cô cầm điện thoại, dậy bước đến bên cửa sổ, nghiêng tựa khung cửa, ngắm những hàng đu đưa trong gió.

Đã bao lâu sống chậm , nhận điện thoại, họp hành, tạm gác công việc sang một bên để lặng lẽ ở một thế ? Những tháng ngày xa xăm đến mức cô còn nhớ nổi nữa.

Những năm qua, cô luôn vạch những cột mốc chính xác cho từng giai đoạn của cuộc đời. Mấy tuổi học hành thành đạt, mấy tuổi yên bề gia thất, mấy tuổi công thành danh toại. Cô dệt nên một chiếc áo gấm lộng lẫy bằng giá trị, chức vụ, mức lương và một cuộc hôn nhân khiến bao ngưỡng mộ. Cô khoác chiếc áo lên , ngày đêm dám lơ là, thậm chí từng nhịp thở cũng như đang cố chứng minh điều gì đó với thế giới .

Nhớ ngày , khi mới trường, lý tưởng của cô chỉ đơn giản là mở một phòng tập nhảy của riêng . Có thể ép dẻo trong ánh nắng ban mai, xoay vòng theo tiếng nhạc lúc chiều tà, và ngắm hình bóng rõ nét của bản in sàn gỗ.

Dục vọng là một hố sâu đáy, nó khiến những ước mơ thuở ban đầu trở nên bé nhỏ, cũ rỉn, và thậm chí là nực . Lý tưởng của cô, chẳng từ lúc nào, còn là những ngọn đồi thoai thoải mà biến thành những đỉnh núi cao chót vót bắt buộc chinh phục.

Một cơn gió thổi qua, những chiếc lá ngoài cửa sổ khẽ rung rinh, phát tiếng xào xạc nhè nhẹ, thong dong và điềm tĩnh. Chúng luôn khi nào cần đ.â.m chồi nảy lộc, và càng hiểu rõ khi nào cần nghỉ ngơi. Những chiếc lá non buộc hái sớm , chẳng qua chỉ là cách mà sinh mệnh đang cắt tỉa cành lá cho chúng, để mùa xuân năm , cả đồi áo mới, đ.â.m chồi nảy lộc.

Nam Cửu lặng ngắm màu xanh mướt trải dài, khóe môi khẽ cong lên một nụ tiếng động. Cắt lỗ dừng tổn thất, là từ bỏ, mà là một cách trưởng thành khác.

Cô cầm điện thoại lên nữa, đồng hồ điểm qua 4 giờ.

Tiếng mưa rơi rả rích, vẫn bướng bỉnh gõ nhịp suốt bốn mươi tám giờ qua. Nam Cửu thế giới bên ngoài nước mưa gột rửa trở nên trong trẻo nhưng cũng đầy bùn lầy, một dòng nước nóng hổi cuồn cuộn trào dâng từ nơi sâu thẳm nhất trong lồng ngực, xộc thẳng lên hốc mắt.

Rốt cuộc, cô tận mắt chứng kiến chiến thắng khó khăn mới .

Nhịp tim đập liên hồi hòa cùng tiếng mưa rơi, cho đến khi bóng dáng lướt qua hàng rào, thu gọn tầm mắt cô.

Tiếng khóa cửa vang lên, Tống Đình bước nhà, còn kịp quen với ánh sáng trong phòng, một cơ thể ấm áp mang theo làn gió ngọt ngào lao tới, nhẹ nhàng gọn trong vòng tay . Đôi chân thon dài của cô thuận đà quấn lấy eo , những lọn tóc mềm mại lướt qua má , hương thơm thanh ngọt bao bọc lấy .

Sự ấm áp cuồng nhiệt bốc lửa tỏa từ Nam Cửu trong nháy mắt xua tan mệt mỏi, sương gió của ở bên ngoài, như một cái chạm nhẹ nhàng mà sâu sắc trái tim , khiến một bước sa sự dịu dàng đầy an tâm .

Tống Đình hai tay xách túi thức ăn nặng trĩu, cúi đầu xuống, chóp mũi cọ mái tóc mềm mại của cô, giọng cất lên giấu nổi sự cưng chiều: "Xuống , để cất đồ ."

Cô siết chặt vòng tay ôm lấy , cho cơ hội phản kháng mà hôn thật sâu, dụ dỗ hé mở hàm răng. Mọi cảm xúc kích động, trào dâng đều hóa thành nụ hôn nồng cháy và quấn quýt .

Những chiếc túi rơi xuống đất, khoai tây lăn lóc khắp sàn. Anh đưa tay đỡ lấy cô, nụ hôn nồng nhiệt kéo dài cho đến khi cả hai cùng ngã xuống chiếc giường rộng lớn. Lớp áo mỏng manh tiện tay xé toạc, trong đáy mắt gợn lên ý trêu chọc: "Tối qua em mệt lả mà giờ nữa ?" Đôi tay rắn chắc giam chặt cô trong vòng ôm nóng bỏng: "Cái tính bám của em, đổi là thằng đàn ông khác, ai mà hầu hạ em nổi?"

Nam Cửu bừng tỉnh như bước khỏi giấc mộng, ngửa đầu lên, cơ thể trơn tuột luồn lách qua cánh tay đang nóng rực của để rút về đầu giường: "Không , ý em thế."

Động tác của khựng , chiếc áo lột vẫn còn đang siết chặt trong tay, giọng điệu pha lẫn d.ụ.c vọng khơi mào: "Thế là ý gì? Chỉ châm lửa mà dập lửa, định trêu đấy ?"

Nam Cửu kéo chăn mỏng lên che ngang , nửa khẽ nhúc nhích: "Đừng chạm em, vẫn còn đau đấy."

"Đau chỗ nào cơ?"

Nam Cửu ngoảnh mặt : "Anh tự trong lòng còn gì?"

"Để xem nào." Anh định kéo chăn .

Cô giữ rịt lấy chăn, quấn chặt lấy .

Khóe miệng Tống Đình cong lên: "Em ngại gì với ?"

"Em ngại," Nam Cửu gượng gạo đáp: "Chỉ là quen thôi."

"Để xem, lỡ sưng còn tìm thuốc."

Nam Cửu sửng sốt: "Anh tìm t.h.u.ố.c ở ? Ra chỗ thầy lang băm trong thôn ? Anh định với thế nào?"

Tống Đình giật tung chăn , đáp lời một cách hiển nhiên: "Thì , cứ thật là ."

Anh cúi xuống gần hơn, thở nóng hổi chút kiêng dè phả thẳng giữa hai chân cô.

Nam Cửu run rẩy kiểm soát nổi, giọng cũng trở nên the thé: "Có sưng ?"

"Không sưng, chỉ đỏ thôi." Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua.

Cô nhạy cảm khẽ run rẩy, thấy tiếng hỏi khẽ khàn khàn: "Thế đau ?"

"Cũng... bình thường."

Anh trầm thấp: "Không đau em run thế?" Mái tóc cắt ngắn của như như sượt qua phần đùi trong nhạy cảm, từng cơn ngứa ngáy chạy thẳng tim cô.

Vừa dứt lời, môi lưỡi ấm nóng của phủ xuống, xúc cảm ướt át, mềm mại chuẩn xác dừng điểm yếu ớt nhất của cô. Mỗi một l.i.ế.m mút như rút cạn xương cốt cô.

Nam Cửu thở hổn hển ưỡn lên, những ngón tay bấu chặt ga giường, khổ sở gọi tên : "Tống Đình, đừng..."

Anh giữ chặt ý định chạy trốn của cô, ngày càng lấn sâu. Âm thanh ái vang lên giữa bầu gian yên tĩnh. Cô ngửa cổ, hệt như con cá quăng lên bờ, khoái cảm dồn dập ập đến quá nhanh, nhanh đến mức cô thể kìm nén bản .

Sau khoảnh khắc nhũn , đến cả xương cốt cô cũng mềm oặt .

Hơi thở quen thuộc một nữa ập đến, d.ụ.c vọng nơi đáy mắt rực sáng tựa ngọn lửa thiêu đốt bầu trời, bóp nghẹt nhịp thở đang mất kiểm soát của cô. Anh cất lời hỏi: "Bây giờ nào? Là đau là..."

Đôi mắt đẫm nước của cô đón lấy ánh của . Đôi chân cô co lên, vòng qua quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của một cách mềm mại. Sự mời gọi lời lọt mắt , trở thành cơn sóng thần xô lệch cả mùa xuân rực rỡ.

Chỉ một cú xâm nhập thật sâu, chớp mắt cướp bộ tâm hồn cô.

Cô chẳng hiểu tình yêu rốt cuộc mang dáng vẻ thế nào, nhưng ngay lúc đây, cô cảm nhận nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Khoái cảm mang dâng trào và cuồng nhiệt đến thế, phá vỡ sức tưởng tượng của cô.

"Ga giường ướt hết ." Anh chèn ép đến mức chẳng còn một kẽ hở nào giữa hai : "Gã đàn ông cũng từng em thế ?"

ép ngửa đầu , giọng đứt quãng: "Chỉ ... thôi..."

Anh dán chặt mắt dáng vẻ mềm nhũn như nước của cô, mạnh bạo hôn xuống.

đ.á.n.h mất chính giữa những cơn co thắt liên hồi. Người bên ngoài gọi mấy bận, những mảnh ý thức vỡ vụn của cô mới bắt đầu gom nhặt .

Tống Đình trở dậy mặc quần áo, mở cửa bước ngoài.

Nam Cửu lúc mới kịp phản ứng , vội vàng kéo chăn che ngực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-50-duong-doi-14.html.]

Trương Giang và Trân Mẫn đang hàng rào, thấy Tống Đình bước , Trương Giang liền lên tiếng: "Tiểu Mẫn bảo hai ngày nay thấy Nam Cửu , cản cho đến, mà cô cứ nằng nặc đòi qua xem ."

Nếu Trương Giang ngăn , Trân Mẫn hôm qua định qua thăm Nam Cửu . Trước mặt bao nhiêu , Tống Đình hung hăng Nam Cửu . Hai ngày nay trong làng cũng ít lời bàn tán về chuyện . Trân Mẫn cứ thấp thỏm yên. Mấy hôm , bao nhiêu việc đổ ập lên vai Nam Cửu, thế mà cô chẳng hề rơi một giọt nước mắt nào. Tống Đình về, cô uất ức đến thế. Trân Mẫn tối qua còn lải nhải chuyện với Trương Giang. Trương Giang khuyên cô đừng can thiệp chuyện vợ chồng nhà .

Trân Mẫn trong lòng yên tâm, hôm nay kéo Trương Giang qua đây, nhất quyết tận mắt thấy Nam Cửu, chắc chắn cô chịu tủi thêm nữa mới thôi.

"Nam Cửu trong nhà ?" Trân Mẫn cất lời hỏi.

Tống Đình dừng giữa sân, đáp: "Cô ở trong nhà."

"Để em với cô vài câu."

"Cô ngủ ." Giọng Tống Đình đều đều, bình thản nhưng thở vẫn nguội cuộc mây mưa .

"Trời còn tối, ngủ sớm thế ạ?" Trân Mẫn nghi ngờ ngó đầu trong.

Trương Giang thấy những vết hằn ngón tay cổ Tống Đình, cộng thêm lồng n.g.ự.c phập phồng khi chuyện. Cùng là đàn ông với , lập tức hiểu điều gì đó.

Cậu vội vã kéo Trân Mẫn , bảo cô: "Đi, về nhà thôi, hôm khác tính tiếp."

Trân Mẫn vùng tay , chất vấn Tống Đình: "Có bắt nạt Nam Cửu ?"

Tống Đình hắng giọng, liếc mắt sang Trương Giang. Trương Giang hiểu ý, liền dứt khoát kéo Trân Mẫn thẳng.

Tống Đình bước nhà. Nam Cửu vẫn đang nắm chặt góc chăn trong tay, dư âm rực rỡ của cuộc ân ái vẫn còn len lỏi lớp da thịt, tấm ga giường tuột xuống ngang eo, để lộ đường lượn tuyệt mỹ nơi hõm lưng. Trong khí phảng phất mùi m.á.u tanh ngòn ngọt hòa quyện cùng sự lười biếng, thỏa mãn, khóe miệng cô khẽ nở nụ : "May mà Trân Mẫn xông , nếu để chị thấy bắt nạt em thế , e là em chẳng còn mặt mũi nào nữa."

Tống Đình bước đến cạnh giường, bóng dáng bao trùm lấy cô. Tấm nệm lún xuống, thở ấm nóng cận kề. Anh cúi , luồn tay qua gáy và đầu gối cô, bế bổng cô lên khỏi chiếc chăn vẫn còn vương ấm.

Từ cổ họng cô phát tiếng hừ nhẹ, những ngón tay theo bản năng bấu chặt cổ áo . Hai ngày nay họ ân ái với quá nhiều, giác quan cơ thể cô dường như đều mở đến mức cực hạn. Sự ăn ý về mặt thể xác đáng c.h.ế.t giữa họ lúc nào cũng mãnh liệt đến . Dù chỉ là ngón tay lướt nhẹ qua làn da cô, cảm giác rùng quen thuộc lan dọc sống lưng. Cơ thể cô dường như luôn nhanh nhạy hơn cả trái tim để nhận thở của .

Nụ hôn của giáng xuống một cách đầy bá đạo, mang theo dư vị cuồng nhiệt , khiến cho tâm trí vốn dĩ mơ hồ của cô càng thêm choáng váng.

Anh đặt cô xuống đôi dép lê mềm mại, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên bờ m.ô.n.g căng tròn của cô: "Đi tắm , để ga giường."

Lúc Nam Cửu bước khỏi phòng tắm, bộ chăn ga gối đệm mới tinh tươm. Tống Đình rửa sạch rau, xếp gọn gàng khay bưng tới.

Lớp sương mờ đọng khung cửa kính, căn nhà gỗ chìm trong màn mưa lất phất, gian tĩnh mịch mà ấm áp.

Hai quây quần bên chiếc bàn nhỏ, chờ cho nước lẩu sôi. Nam Cửu lấy điện thoại , trượt mở màn hình xoay điện thoại , đặt ngay mặt Tống Đình.

Trên màn hình, những công việc cần xử lý chất thành mấy trang, con màu đỏ báo hiệu email vẫn nhảy lên liên tục.

"Kế hoạch triển khai mùa xuân cho các thành phố mở chi nhánh trực tiếp đang khiến cả phòng ban lẫn hệ thống cửa hàng dài cổ chờ đợi. Hiện tại, thứ đang tắc nghẽn ở chỗ em một tuần nay .

"Nền tảng cộng đồng thương hiệu liên kết chéo là dự án chúng bỏ nửa năm trời mới đàm phán thành công. Sang tháng tới sẽ khởi động vòng gọi vốn đầu tư đầu tiên. Suốt hai tháng qua, đội ngũ cày cuốc ngày đêm bao nhiêu để chuẩn tài liệu thuyết trình. Vậy mà giờ đây, tiến độ đang giậm chân tại chỗ.

"Tuần , đoàn múa sẽ tiến hành ký kết hợp đồng với nhà hát mới. Em là trực tiếp theo sát dự án đó từ lúc đàm phán cho đến khi thành. Vị biên đạo múa hiện đang ở nước ngoài, vé máy bay của cô cũng lùi lịch tận hai ..."

Cô dõng dạc điểm từng việc trọng đại, đủ sức xoay chuyển cả cục diện một cách bình thản. Các bản kế hoạch còn dang dở, các hợp đồng ký kết hoãn , những chuyến bay dời lịch trình... Tất cả đều liên quan đến bao con .

Trong mạng lưới xã hội chằng chịt , cuộc sống của cô gắn chặt kế hoạch của nhiều từ lâu.

giữ cô bên cạnh, sẵn sàng gánh vác hậu quả cô. Thế nhưng cái gọi là hậu quả , thể định giá bằng tiền? Đó là sự rối ren, bế tắc trong khâu điều hành nội bộ; là nhuệ khí của cả tập thể giáng một đòn mạnh mẽ, là nhân sự biến động; là nguồn vốn đầu tư cắt đứt, mang theo nguy cơ nợ nần chồng chất; là rủi ro vi phạm hợp đồng, khiến uy tín thương trường tan thành mây khói... Và dĩ nhiên, cô cũng thể tránh khỏi những rắc rối liên đới về pháp lý và nợ nần mang tính cá nhân. Tất cả những điều đó sẽ dồn ép Lâm Tụng Diệu mặt. Một khi Tống Đình và Lâm Tụng Diệu chính thức đối đầu, Tinh Diệu chắc chắn sẽ trở thành vật tế thần gánh chịu thiệt thòi.

Từ đầu đến cuối, cô từng hé răng một lời nào về đàn ông . Cô chỉ dùng một cách dịu dàng nhất để lật bài ngửa, để cho Tống Đình hiểu rằng, cô tuyệt đối cho phép đụng tới Tinh Diệu.

Tinh Diệu giống như đứa con do chính tay cô nuôi lớn. Bao nhiêu năm nay, cô dồn hết tâm huyết và sức lực để vun vén, đồng hành cùng sự trưởng thành của nó.

Thế giới của trưởng thành luôn buộc chúng cẩn trọng bước sợi dây thăng bằng của thực tại khắc nghiệt. Con đường là do chính cô lựa chọn. Đã bước đến nước , cô thể nào vì một bốc đồng, tùy hứng của bản thể rút lui an .

Hàng mi Tống Đình khẽ sụp xuống, khóe môi nhếch lên một nụ tự giễu. Hóa cái cảm giác cuồng nhiệt mà cảm nhận khi đẩy cửa bước , chỉ là một vở kịch tự cứu chuộc do chính não bộ dàn dựng. Cô nhẫn nại chờ đợi cho đến khi tiếng còi khải vang dội, mới chọn đúng khoảnh khắc để hạ bài ngửa với .

"Mấy ngày nay em quậy phá, ồn, chỉ là để ở kiểm chứng xem trận mưa liệu kéo dài quá 48 tiếng đồng hồ ?"

Nam Cửu khẽ lắc đầu: "Vết thương của , bên cạnh chăm sóc, tắm rửa băng đều bất tiện."

Khoảng tĩnh lặng bao trùm lấy hai . Nồi lẩu bàn sôi sùng sục, phả lớp sương khói mờ ảo, cho đường nét gương mặt cô cũng trở nên nhạt nhòa.

"Ăn ." Tống Đình thả đồ ăn nồi.

Từ nhỏ cô ăn uống ngon miệng. Cứ thấy món nào ưng ý là hai má phồng lên y hệt một con chuột hamster. Tốc độ nhai thì nhanh thoăn thoắt, cứ như sợ giành mất miếng nào. Lớn lên, cách ăn uống cũng từ tốn, nhã nhặn hơn nhiều. Thế nhưng cái dáng vẻ tập trung cao độ, tận hưởng trọn vẹn hương vị món ăn mà chẳng thèm để ý đến ai thì vẫn y hệt như hồi bé.

Nam Cửu ngước mắt lên, ánh chạm đôi mắt , cô cất tiếng hỏi: "Anh em là no ?"

"Nam Cửu." Anh bỗng nhiên gọi tên cô.

"Dạ?"

"Xa , em cai ?"

Nam Cửu đáp , cô gắp vài miếng thịt cuộn nhúng nồi nước lẩu đang sôi ùng ục.

"Anh cai ." Sự ghen tị trong mắt lộ rõ mồn một. Anh ghen tị với gã đàn ông , ghen tị vì thể gặp cô bất cứ lúc nào, ghen tị vì cùng cô kề vai sát cánh chiến đấu. Anh ghen tị vì giữa họ đang tồn tại một thứ ràng buộc vững chắc, thực tế hơn gấp trăm ngàn thứ tình cảm vô hình .

"Em kết hôn thì cứ kết hôn . Chuyến tàu cao tốc từ thành phố Phong đến thành Nam cũng khai thông , chỉ mất hai tiếng đồng hồ là thể tới chỗ em. Anh sẽ thường xuyên ghé thăm... cuộc sống hôn nhân của em."

Nam Cửu sặc nước, ho sặc sụa đến đỏ bừng cả mặt: "Anh đùa gì ?"

Một chút đùa cợt cuối cùng gương mặt Tống Đình cũng vụt tắt, nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị. Anh hạ thấp giọng: "Em thấy giống đang đùa lắm ?"

Nam Cửu gắp miếng thịt nhúng chín bỏ bát , khóe môi khẽ cong lên một nụ : "Lúc t.a.i n.ạ.n giao thông, tiện thể ai nhập hồn ?"

 

 

Loading...