Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 51: Đường đời 15

Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:38
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời rạng sáng, bầu trời đồi rốt cuộc cũng quang đãng những đám mây mù mịt.

Ngay từ hồi chuông điện thoại đầu tiên vang lên, Tống Đình dập máy dậy. Sáng sớm khí núi lạnh. Anh bên giường, cẩn thận kéo cánh tay đang thò ngoài của Nam Cửu trong ổ chăn ấm áp. Ánh mắt đọng gương mặt cô, cúi xuống đặt một nụ hôn nồng ấm lên trán cô.

Lúc sắp , khựng cửa, lôi từ trong túi chiếc chìa khóa dự phòng đặt nó lên bậu cửa sổ.

Công việc sản xuất diễn vô cùng khẩn trương và gay gắt. Khi Tống Đình giải quyết xong xuôi việc ở xưởng và trở về thì trời cũng gần trưa.

Anh đẩy cửa bước căn nhà gỗ. Không cái ôm nồng nhiệt, cũng chẳng thấy bóng dáng quen thuộc . Giường chiếu xếp dọn phẳng phiu, quần áo treo móc tường cũng cánh mà bay. Tống Đình c.h.ế.t trân tại chỗ. Cùng với sự rời của cô, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống phanh.

bấm nút tạm dừng cho thế giới của , bất chấp tất cả để lao tới đây, giúp gánh vác đồi . Thế mà nhốt cô ở nơi đây, giam hãm cô trong sự cố chấp và tối tăm của chính chuỗi ngày cận kề sinh tử. Bằng những cái vuốt ve êm ái và sự bầu bạn âm thầm, cô từng chút một xoa dịu sự vặn vẹo trong sâu thẳm trái tim .

Anh hiểu chứ, cô cũng giống như , vai luôn mang vác những gánh nặng thể buông bỏ, cũng đang điều hành một thế giới khác cho phép xảy bất cứ sự đổ vỡ nào. Cô thể gác chuyện lâu đến thế vì , cái ân tình thực sự nặng tựa Thái Sơn. Còn , ích kỷ rút cạn thứ ánh sáng rực rỡ của cô, chỉ để biến cô thành của riêng .

Vào cái khoảnh khắc cô đưa màn hình điện thoại mặt , bày một thế giới xa lạ đang ngừng hối thúc cô trở về, mường tượng kết cục của ngày hôm nay. Từng phút, từng giây cô nán bên đều đ.á.n.h đổi bằng sự hy sinh từ cái thế giới của cô.

Anh chừa cho cô một lối thoát, chẳng khác nào một ván cược sinh tử. Thế nhưng khi thời khắc thực sự giáng xuống, khi căn phòng chỉ còn sự trống trải và tĩnh mịch vô tận, thì nỗi hoang mang đến mức khắc cốt ghi tâm vẫn cuồn cuộn dâng trào như nước vỡ bờ, vây hãm lấy .

Tống Đình xoay bước khỏi cửa, một mạch lên đến đỉnh núi. Xuyên qua lớp kính cửa sổ, đập mắt là bóng hình quen đang rôm rả với bọn Khương Thanh. Trái tim đang vỡ vụn tưởng chừng như c.h.ế.t lặng của , ngay tại giây phút , thần kỳ đập mạnh mẽ trở .

Những tia nắng cơn mưa gột rửa trong veo, dịu dàng xuyên qua lớp cửa kính của phòng họp. Cô đắm trong ánh sáng rực rỡ và ấm áp, một bên sườn mặt như dát lên một lớp vàng óng ánh. Ánh sáng nhẹ nhàng mơn trớn, nổi bật lên khóe mắt, bờ môi đang mỉm của cô. Cảnh tượng dường như gom hết thảy những ngôn từ nhất trong đầu Tống Đình để khắc họa , tựa như một cảm giác mà từng một nếm trải: đó là hạnh phúc.

Anh sải bước tiến phòng họp, kéo chiếc ghế ở cuối bàn . Tuy lên tiếng ngắt lời , nhưng ánh mắt của tất cả những ai mặt trong phòng đều bất giác hướng về phía .

Tống Đình dựa lưng ghế, hờ hững gác một tay lên mặt bàn. Ánh mắt vượt qua cách của nửa căn phòng, ghim chặt hình bóng . Đôi mắt vốn dĩ luôn tĩnh lặng như giếng cổ, nay thâm trầm đến mức khiến e ngại. Anh cất lời, đến cả khóe môi cũng chẳng buồn nhếch lên, thế nhưng cái đăm đăm trong im lặng toát một sức mạnh xuyên thấu khó tả, khiến cho bầu khí trong phòng họp cũng lập tức trở nên gượng gạo.

Khi Nam Cửu sang , nụ môi cô vẫn kịp tắt. Nét mặt giãn hết cỡ khiến nụ trở nên tươi tắn và cuốn hút lạ thường, như thể tỏa một sức mạnh chữa lành vô hình.

Khương Thanh từng thấy Tống Đình bày nét mặt như . Ánh phức tạp và sâu thẳm khiến tài nào đoán nổi tâm tư của .

Mấy hôm nay trời mưa rả rích, rảnh rỗi sinh nông nổi, dân làng thường túm năm tụm ba bàn tán chuyện tầm phào. Anh cũng tình cờ ít lời đồn thổi, rằng Tống Đình và Nam Cửu cứ rúc trong nhà gỗ cãi ỏm tỏi suốt ngày. Rằng Tống Đình chỉ mải mê lo cho cơ ngơi đồi , bỏ bê nhà cửa cả nửa tháng trời về. Người vợ lạnh nhạt lâu ngày nên tình cảm vợ chồng đ.â.m rạn nứt. Thậm chí còn độc mồm độc miệng họ chỉ là cặp vợ chồng hờ, tội nghiệp Nam Cửu hãy còn son rỗi mà sống cảnh góa bụa.

Vốn dĩ Khương Thanh chẳng buồn để tâm đến mấy lời đồn thổi vô căn cứ , nếu thật sự còn tình cảm, Nam Cửu thể vội vã chạy đến ngay khi Tống Đình gặp nạn, còn cáng đáng một đống trách nhiệm nặng nề như .

Thế nhưng ngay lúc đây, thấy vẻ mặt của Tống Đình, Khương Thanh bỗng dưng cảm thấy, lửa khói.

Anh vội vàng lên tiếng phá vỡ bầu khí ngượng ngùng: "Sếp Tống , tụi đang bàn về phương án đấu thầu hệ thống SCM, chị dâu đề xuất một phần mềm . Nó chỉ dùng thuật toán thông minh để quản lý tồn kho và dự báo doanh bán hàng, mà còn thể xây dựng nền tảng kết nối trực tiếp với khách hàng và nhà phân phối, giúp cập nhật thông tin kịp thời và phối hợp công việc một cách trơn tru. thấy hướng khả quan, chúng thể cân nhắc việc đàm phán sâu hơn với công ty đối tác."

Tống Đình hướng mắt Nam Cửu. Nam Cửu dậy, với nhóm Khương Thanh: "Mọi cứ tiếp tục bàn bạc , phiền nữa."

Chu Vệ Ninh rời mắt khỏi màn hình máy tính, về phía cô: "Sắp đến giờ cơm trưa , ở ăn cơm luôn ."

"Không cần ."

Nam Cửu xuống cuối bàn họp, dừng bên cạnh Tống Đình : "Thím Cần gọi em sang nhà, trưa nay em về ."

Tống Đình khẽ gật đầu. Nam Cửu xoay bước khỏi phòng.

Chưa mấy bước, tiếng bước chân vang lên từ phía . Nam Cửu ngoảnh đầu , bóng hình thuộc mang theo thở áp bức sấn tới gần.

Cô ngước lên : "Sao ?"

Tống Đình đưa tay lên, những ngón tay lướt nhẹ qua má cô, vén lọn tóc vương vãi vì gió tai. Ngón tay cứ nấn ná quanh vành tai cô, phảng phất chút gì đó giằng xé khó nhận .

Giây tiếp theo, cô kéo lồng n.g.ự.c săn chắc, ấm nóng của . Cằm tỳ chặt lên đỉnh đầu cô, nhịp thở dồn dập, nặng nề vô tình bộc lộ nỗi hoang mang lo sợ lúc đ.á.n.h mất tìm .

"Biết rõ trưa nay sẽ về, thế mà chẳng thèm chào một tiếng chuồn mất, cố ý hả?"

Nam Cửu bật , cô vòng tay ôm lấy eo , nép mặt vòm n.g.ự.c ấm áp: "Em thì chứ? Chìa khóa xe vẫn đang ở chỗ ?"

Cách hai lớp vải áo, nhịp tim loạn nhịp trong lồng n.g.ự.c cứ thế vọng màng nhĩ cô.

Nếu cô thật sự rời , thì một chiếc chìa khóa xe cỏn con cản nổi cô. Từ đầu tới cuối, chính cô là tự tay trao chiếc chìa khóa cho . Anh dùng chiếc chìa khóa nhà gỗ để dò xét, thì cô cũng dùng một lời hồi đáp dứt khoát nhất. Cô tận mắt chứng kiến rõ ràng, sự nán của cô thể thoát , mà là cô đang đợi chủ động tháo gỡ gông cùm cho .

Vòng tay siết chặt lấy eo cô, ấn sát cô . Dường như chỉ , mới thể khẳng định chắc chắn rằng cái hạnh phúc tìm , là một giấc mộng hão huyền.

Khương Thanh và Chu Vệ Ninh ngẩn cảnh tượng qua ô cửa sổ. Tống Đình xưa nay vẫn luôn giữ cách, sống một cuộc sống nhàn nhã, tự tại như những gốc phía nhà, gió thổi nao núng, mưa rơi chẳng bận tâm. Vậy mà giờ đây, bộc lộ tư thế chiếm hữu đến mức mất khống chế thế . Sự khác biệt một trời một vực đập tan tành những tin đồn nhảm nhí trong thôn nơi đầu Khương Thanh. Anh đời nào tin, sếp Tống với bộ dạng ôm khư khư vợ như báu vật thế , nỡ để cô sống cảnh giường đơn gối chiếc.

Nam Cửu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng : "Nhân viên của đang kìa, em ăn cơm xong sẽ về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-51-duong-doi-15.html.]

Tống Đình buông cô , cong ngón tay vuốt nhẹ má cô: "Anh bận một lát sẽ về nhà gỗ đợi em."

Cô gật đầu, lùi hai bước, nở nụ rạng rỡ xuống con dốc đất.

......

Nam Cửu đến cửa nhà thím Cần, thấy tiếng chuyện rôm rả bên trong. Thấy cô đến, thím Cần ló đầu , đon đả : "Thím định gọi cháu đấy, mau nhà ."

Nam Cửu lúc mới để ý trong nhà thím Cần còn hai khác, chính là bố Tang Nha ăn xa mới về.

Vừa thấy Nam Cửu, Tang Nha liền vùng vằng bỏ buồng trong một cách bất thường.

Nam Cửu bước nhà, dáng vẻ ung dung tự tại. Sự điềm tĩnh đó hề phô trương nhưng khiến loáng thoáng cảm nhận sự vững vàng và tự tin tỏa từ một lãnh đạo.

Bố Tang Nha tuy lên thành phố thuê, nhưng chủ yếu là những công việc tay chân dãi nắng dầm sương, thành trông khắc khổ hơn hẳn so với những cùng trang lứa. Lần đầu tiên gặp Nam Cửu, khi chào hỏi, nét mặt họ vẫn giấu nổi sự rụt rè, e ngại.

Một lúc , Tang Nha trở nhà chính, xuống đối diện Nam Cửu. Cô bé cứ cúi gằm mặt, quanh quầng mắt hãy còn ửng đỏ, dường như mới .

Ánh mắt Nam Cửu tình cờ lướt qua Tang Nha bình thản thu . Chắc chắn gia đình mới xảy tranh cãi ngay khi Nam Cửu đặt chân tới đây. Cho dù ngay lúc cô bước , tất cả đều đang cố tỏ vui vẻ, hòa thuận, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt đó qua mặt Nam Cửu. Chỉ điều, cô là ngoài, dù trong lòng đoán ngọn ngành thì cũng chỉ đành ngơ như .

Bữa cơm diễn khá gượng gạo, bố Tang Nha thì khép nép trừ, thi thoảng mới hé răng mở miệng. Chủ yếu là Nam Cửu và chú Tám hàn huyên đôi dăm ba câu chuyện hái .

Hôm nay thím Cần đặc biệt thịt gà, bày biện một mâm cơm thịnh soạn. Ở cái chốn quê , đây là mâm cơm đãi khách sang trọng nhất .

Bữa cơm hôm nay là do chú Tám đặc biệt dặn thím Cần sang mời Nam Cửu đến. Nhớ cái ngày cô quả quyết đưa chỉ thị thu hoạch chớp nhoáng, bước khỏi phòng họp, vô dân trồng xúm c.h.ử.i rủa, nhiếc móc cô gì ở lưng.

Bọn họ hiểu , sở dĩ cô dám quyết đoán như thế là vì cô đang nền tảng trí tuệ và thành quả của Tống Đình. Quyết định hái thu hoạch khẩn cấp là kết quả của việc cô bỏ công nghiên cứu, phân tích cặn kẽ những liệu từ các năm .

Những trồng chỉ mắng cô là đồ đàn bà ngoại đạo từ núi xuống, mồm mép tép nhảy, đợi cô phá banh chành xong xuôi để sếp Tống về hỏi tội. Có những lời thật sự khó , thế nhưng chú Tám chọn cách im lặng, bênh vực cô một lời. Ngày đó, vì ngại xích mích với Khương Thanh, Nam Cửu còn theo đề xuất của nên trong lòng chú Tám ít nhiều vẫn còn khúc mắc.

Mãi cho đến xế chiều, khi họ thực sự mời cứu viện từ thôn Hắc Thạch Oa về, giải vây cho dân trồng , thì thái độ của đối với Nam Cửu mới dịu đôi chút.

Về , khi Chu Vệ Ninh kể , chú Tám mới lúc đó cả làng tập trung . Trương Giang mượn chiếc loa phóng thanh của trưởng thôn để kêu gọi, thế nhưng thì thưa thớt lèo tèo, ánh mắt họ cô thì sắc như dao.

Ngay tại lúc đó, Nam Cửu đổi quyết định, chuyển từ tính lương theo ngày sang tính lương theo sản phẩm, và tăng thêm 10% đơn giá cho mỗi cân . Những ai đồng ý sang phụ hái sẽ nhận ngay 200 tệ tiền công . Nếu thành xuất sắc tiến độ thu hoạch khẩn cấp đúng như yêu cầu, khi xong việc, mỗi sẽ thưởng thêm một khoản tiền.

Ngay khi xác nhận với Nam Cửu, Chu Vệ Ninh giật lấy cái loa từ tay Trương Giang.

Giá ngày công cho nông dân hái ở đây là 150 tệ, đút túi 200 tệ. Chuyện như thế cái loa oang oang thông báo, cả ngôi làng vốn tĩnh mịch bỗng chốc ồn ào hẳn lên.

Bên phía Chu Vệ Ninh còn hết câu, Nam Cửu rút từ trong túi hồ sơ hai tệp tiền mặt, bày ngay ngắn mặt dân làng. Cô trực tiếp phát tiền cho mấy nông dân bàn bạc đồng ý hái đó. Những còn thấy thế thì lác mắt, lũ lượt kéo lên đăng ký. Tính dân làng vốn a dua, thấy nhiều đổ xô tới tranh giành, những còn đang chần chừ cũng thể yên nữa, cả đám chen lấn xô đẩy xông tới.

Thực tế thì khoản tiền tăng thêm 10% mà Nam Cửu đưa là cao, những lúc cao điểm còn sẵn sàng trả thêm tới 30%. khi đối mặt với dân làng Hắc Thạch Oa, cô vẫn quyết định thận trọng, tạm thời đổi phương thức trả lương. Cô chia nhỏ phần tăng thêm, chỉ đưa 10% để mồi nhử, điều thực sự khiến dân thể từ chối chính là khoản tiền mặt thể đút ngay túi. Tiền tươi thóc thật bày mắt, ai cũng tưởng vớ món hời, hì hục việc hí hửng tính toán xem xong việc còn lĩnh thêm bao nhiêu. Bọn họ mà ngờ , khoản tiền thưởng vốn dĩ tính lương công nhật chính là mấu chốt để đảm bảo chất lượng lá .

Khi Chu Vệ Ninh kể ngọn ngành sự việc, chú Tám mới ngã ngửa rằng, những định kiến của bà con nông dân trồng dành cho Nam Cửu nực đến nhường nào.

một trận mưa lớn đổ xuống, dập tắt lời dị nghị, phỏng đoán ồn ào. Hai ngày nay hễ gặp là dân làng khấp khởi mừng thầm vì kịp hái sớm, chẳng còn ai mở miệng oán trách Nam Cửu lấy nửa câu, ngược còn xoay sang trách móc sếp Tống bình thường chẳng mấy khi quan tâm đến vợ.

Ngoài miệng thì , nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, chú Tám vẫn cảm thấy chút c.ắ.n rứt vì lên tiếng bảo vệ Nam Cửu mấy hôm . Nhân lúc hôm nay trời quang mây tạnh, chú Tám cất công mời Nam Cửu đến nhà dùng bữa cơm mật.

Cơm nước xong xuôi, Nam Cửu chuyện phiếm vài câu với chú Tám và thím Cần chuẩn về. Vừa bước đến cửa, cô bắt gặp Tang Nha đang chiếc ghế đẩu nhỏ, thẫn thờ lên trời.

Nam Cửu cũng ngẩng đầu ngắm nghía bầu trời, vài gợn mây trắng lững lờ trôi ngang qua.

Cô thu tầm mắt , dáng vẻ sầu não của Tang Nha, bèn kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ xuống cạnh cô bé.

Tuy Nam Cửu Tang Nha đang phiền muộn chuyện gì, nhưng con gái trong làng đến độ tuổi , gia đình ép uổng chuyện chồng con thì cũng là đẩy đến những nơi mà bản mong .

Nam Cửu lấy điện thoại , gõ một dòng chữ: [Em học nhảy ?]

Cô đưa điện thoại cho Tang Nha xem. Cô bé ngơ ngác cô.

Nam Cửu gõ tiếp: [Hoặc là những công việc liên quan đến nhảy múa.]

Vẻ ngơ ngác khuôn mặt Tang Nha dần tan biến, ánh mắt cô bé bắt đầu ánh lên tia sáng lấp lánh.

Nam Cửu cầm điện thoại về, gõ thêm một dòng: [Sau nếu em ngoài ngắm thế giới, cứ liên lạc với chị nhé.]

Đưa màn hình cho Tang Nha xong, cô tiện tay nhặt một viên đá, cẩn thận điện thoại của xuống nền đất ngay chân cô bé, dậy xoa đầu cô bé, vẫy tay chào tạm biệt.

 

Loading...