Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 52: Đường đời 16

Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:39
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Cửu rời khỏi nhà thím Cần, tình cờ gặp Trân Mẫn trong làng. Từ tít đằng xa Trân Mẫn gọi giật Nam Cửu . Chị tất tả chạy đến, soi xét cô từ đầu đến chân một lượt. Thấy sắc mặt Nam Cửu tươi tắn trở , tảng đá đè nặng trong lòng chị mới vứt bỏ.

"Ông chủ Tống em uất ức chứ?" Trân Mẫn căng thẳng hỏi.

Nam Cửu bật : "Anh thì em uất ức chuyện gì ?"

"Cái hôm mắng em , chuyện đó đồn ầm lên , hai hôm nay trong làng bàn tán đủ kiểu."

Nam Cửu ngơ ngác: "Em mắng hồi nào?"

"Thì ngay cái hôm về đó, sắc mặt trông khó coi lắm."

"Thật ." trong mắt Nam Cửu mang theo ý : "hôm đó em căn bản chẳng gì..."

"..."

Nam Cửu về phía nhà gỗ, Trân Mẫn cũng đồi nên hai tiện đường cùng một đoạn.

Nam Cửu chợt nhớ điều gì, hỏi Trân Mẫn: "Mấy hôm nay chị thấy đại Hoàng ?"

"Đại Hoàng ? Con ch.ó đỉnh đồi đó hả? Chị thấy, em mới để ý, chị cũng mấy ngày gặp nó."

"Mấy hôm em thấy nó trong rừng, đó thấy nó nữa."

Vẻ mặt Trân Mẫn khẽ sững . Ánh mắt Nam Cửu lướt qua mặt chị: "Sao thế chị?"

"Có thể nó..." Nét mặt Trân Mẫn chùng xuống: "Đi ."

Trân Mẫn thở dài: "Trong làng quan niệm thế , ch.ó già sắp sống nổi nữa sẽ c.h.ế.t ở nhà , mà tự bỏ tìm một chỗ nào đó để kết thúc sinh mệnh."

Nam Cửu và Trân Mẫn chia tay ở cuối luống .

Khoảnh khắc lưng bước , một nỗi bi thương trào dâng trong lòng Nam Cửu. Cô nhớ giấc mơ nọ, nhớ khoảnh khắc nó ngoái đầu . Trong đôi mắt ươn ướt sự van nài, chẳng vẻ bi ai, chỉ một sự... cáo biệt thấu tỏ. Đối với mảnh đất , với hương thoang thoảng , với cõi nhân sinh vội vã ... một lời từ biệt cất thành tiếng.

Suy cho cùng, vạn vật thế gian đều sẽ lúc rời . Giống như tại mỗi ngã tư đường của đời , dẫu rẽ trái rẽ , thì đích đến cuối cùng vẫn luôn hướng về một điểm - sự chia ly.

Cảm giác bất lực sâu sắc như bén rễ, nảy mầm từ lớp đất chân, quấn chặt lấy cô đến mức thở nổi. Sự giằng xé, nỗi thống khổ, những đắn đo cân nhắc giữa việc buông bỏ và kiên trì của cô tại nơi , đất trời, đồi và ranh giới sinh tử, bỗng chốc trở nên nhỏ bé như một bánh xe khổng lồ nghiền nát.

Gió lạnh hơn, thổi thốc cơ thể mỏng manh của cô khiến nó run lên bần bật. Cô mảnh đất , để mặc quá khứ và đức tin sụp đổ thành đống đổ nát. Nỗi xót xa dâng trào từ tận đáy lòng, chỉ dành cho một sinh mệnh tàn lụi, mà còn là dành cho chính bản cô. Cô đang biến thành một kẻ hành quyết, tự tay xô đổ bức tượng đài bồi đắp bằng cả niềm tin. Sự tuyệt tình chẳng ai thấu hiểu , chính là một màn lăng trì chậm rãi mà vô cùng tỉnh táo. Mỗi nhát d.a.o cứa xuống đều cuốn theo nỗi đau đớn lời nào tả xiết.

về nhà gỗ, đẩy cửa bước .

Tống Đình thấy tiếng động liền đầu . Ngay khoảnh khắc xoay , những giọt nước mắt kìm nén nơi đáy mắt cô lặng lẽ tuôn rơi.

Hàng mày nhíu chặt, sải bước dài đến cửa, kéo cô trong đóng cửa : "Có chuyện gì ?"

"Đại hoàng c.h.ế.t ..." Giọng cô nghẹn ngào, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây, thi tuôn rơi rã rượi.

Tống Đình hạ tầm mắt, giọng điệu trở nên gấp gáp: "Đại Hoàng là ai?"

"Con chó..." Cô nức nở.

Anh im lặng vài giây hỏi: "Con ch.ó đỉnh đồi ?"

Cô dùng sức gật đầu, nước mắt trào dữ dội hơn, cả gần như vững.

Nét mặt Tống Đình trở nên phức tạp: "Liệu khi nào, con ch.ó đó tên là Đại Hoàng ?"

"Nó c.h.ế.t ..." Cô thành tiếng, đôi bờ vai so , hệt như một nhánh lau sậy bão tuyết đè oằn.

Tống Đình xuống ghế cạnh bàn, ôm cô đặt lên đùi , vòng tay ôm trọn lấy cơ thể đang run rẩy của cô, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô: "Chó già mười mấy năm , cũng chẳng xa nữa, âu cũng là một sự giải thoát."

đến mức thở .

Anh siết chặt vòng tay, khẽ hỏi: "Em gặp con ch.ó đó mấy , tình cảm sâu đậm đến thế ? Khóc thành thế ." Anh khựng một nhịp: "Đừng nữa, để làng xin một con khác về nuôi."

Cô chỉ lắc đầu, gục mặt lên vai , nước mắt vỡ đê ướt đẫm cả mảng áo của đàn ông.

Tống Đình quen cô bao nhiêu năm nay, từng thấy cô lóc t.h.ả.m thiết đến . Giống như nỗi khổ ải thế gian đều trút hết .

Anh cảm nhận điều gì đó, bèn hạ giọng nhẹ hơn: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

Vạt áo của nước mắt cô ướt sũng, cơ thể trong vòng tay vẫn ngừng run rẩy. Nhịp điệu run rẩy , mỗi lúc một nặng nề, từng nhịp từng nhịp gõ mạnh trái tim . Anh dần hiểu , những giọt nước mắt vỡ òa chỉ vì sự của một chú chó. Mà là đang rơi cho một cuộc chia ly tàn khốc khác, một sự tước đoạt mà cô bắt buộc tự tay thực hiện.

Anh ghim chặt cô lòng, một luồng hoảng sợ lạnh ngắt bóp nghẹt nhịp thở của . Phần sinh mệnh mà cô đang dốc cạn sức lực để cắt bỏ , rốt cuộc là , là chính bản cô của những tháng năm từng yêu đến quên ?

mấp mé nơi bờ vực thẳm. Anh cảm nhận một cách rõ nét từng tia run rẩy, từng phần đau đớn, từng tấc giằng xé của cô. Mọi lời gặng hỏi đều tan biến thành cõi câm lặng. Anh chỉ vỗ về sống lưng cô, hệt như đang ôm ấp che chở cho một ngọn lửa sắp lụi tàn giữa cơn gió rét.

Trận bi thương kéo dài hơn nửa giờ đồng hồ, cho đến khi giọng cô khản đặc, thành tiếng, nức nở đến mức cơ thể co giật. Rốt cuộc cô cũng đến mệt lả, gục đầu lên vai mà chìm giấc ngủ say.

Vòng tay ôm cô vẫn vô cùng dịu dàng, nâng niu như đang ôm giữ một giấc mộng mỏng manh, dễ vỡ. Ở góc độ mà tầm của cô thể chạm tới, ánh sáng nơi đáy mắt đang từng chút một bong tróc, lặng lẽ tan biến, cuối cùng hóa thành một vùng hoang vu thấy bến bờ.

Anh , chốn nhỏ hẹp thể nào giam giữ cô cả đời. Vốn dĩ định giữ cô ở cho đến qua ngày thứ Tư. Cứ nghĩ rằng qua ngày hôm đó, phán quyết của phận dường như sẽ thể xoay chuyển. suy nghĩ đó nực bao? Cô là một linh hồn sống động và độc lập đến nhường , nếu đó là lựa chọn của cô, thì qua ngày thứ Tư , vẫn sẽ còn hàng ngàn hàng vạn ngày "thứ Tư" khác.

Từ đầu đến cuối, giam giữ, chẳng qua chỉ là chính bản - kẻ mắc kẹt trong đống đổ nát nhưng vẫn ngoan cố chẳng chịu buông tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-52-duong-doi-16.html.]

Vầng mặt trời gay gắt ngoài cửa sổ lặng lẽ chìm dần về tây, ánh sáng vàng cam chảy tràn phòng, một tia nắng vặn đậu hàng mi Nam Cửu. Bị ấm đ.á.n.h thức, mí mắt sưng húp của cô chầm chậm hé mở, vùng vẫy thoát khỏi bóng tối đằng đẵng để bừng tỉnh đón lấy ánh sáng.

Cô chống tay dậy, ngước mắt lên chạm ánh thâm trầm của Tống Đình. Anh lặng yên chìm trong mảng tối nơi góc tường. Ánh nắng dừng nền nhà cách vài bước chân, chia cắt trong bóng tối u ám. Tầm mắt khẽ dịch chuyển, rơi xuống mặt bàn. Ánh mắt Nam Cửu cũng nương theo sang.

Trên chiếc bàn gỗ màu trầm, đặt tờ thỏa thuận bồi thường thiệt hại do chính tay Nam Cửu ký, chiếc chìa khóa xe của cô, và một hộp t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp.

Tống Đình vươn tay, cầm tờ thỏa thuận bàn lên, x.é to.ạc thành hai nửa.

Anh cúi gầm mặt, giọng đè nén từ trong lồng ngực: "Tiền chuyển cho em ."

Anh cuộn chặt tờ giấy xé vụn trong lòng bàn tay, vo viên ném thẳng thùng rác: "Em ."

Cô tĩnh lặng bên mép giường, sự run rẩy từ sâu thẳm con ngươi lan rộng, chớp mắt nhấn chìm cả hốc mắt. Cô nữa, thậm chí hề chớp mắt, chỉ trân trân vô định mặt.

Không khí như đóng băng, ngay cả thời gian cũng chẳng nỡ trôi .

Chìm trong tĩnh lặng một hồi, cô bước xuống giường. Khoảnh khắc cánh cửa tủ lạnh mở , lạnh hòa quyện cùng ánh đèn nhàn nhạt, soi sáng sườn mặt gần như trong suốt của cô. Cô cúi lấy thức ăn , rửa sạch, thái nhỏ.

Ánh mắt ngừng dõi theo từng cử động của cô. Bếp từ phát một tiếng "Tít", ánh đèn xanh sáng lên, những giọt nước đọng đáy nồi nhanh chóng co bốc . Cô đổ dầu , thả những tép tỏi đập dập, mùi hương thơm nức tỏa , thế nhưng vẫn chẳng thể phá vỡ sự câm lặng đến ngột ngạt .

Đây là bữa cơm cuối cùng cô nấu cho . Không một lời , chẳng một ánh mắt chạm .

Cô tắt bếp, múc thức ăn bát, động tác nhẹ nhàng tựa như đang thực hiện một buổi nghi lễ.

"Cơm vẫn chín, ăn xong nhớ rút phích cắm nồi cơm điện nhé. Vết thương đóng vảy , ngứa cũng đừng gãi. Chốc nữa tháo gạc , cứ băng kín mãi ngược ."

Đĩa thức ăn bàn bốc nóng hổi thơm lừng, cô xoay khoác áo gió . Khi những ngón tay của cô chạm hộp t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i , nét mặt rốt cuộc cũng chút chao đảo. Đến cuối cùng, cô cất tia hy vọng mỏng manh còn sót về tương lai của hai họ, cùng với chiếc chìa khóa xe túi áo gió.

giày bước tới cửa. Khi kéo cánh cửa nhà gỗ , cô móc từ trong túi chiếc chìa khóa dự phòng, đặt bậu cửa sổ: "Trả cho Trương Giang giúp em."

Ánh sáng bên ngoài phác họa bóng hình cô thành một làn ảnh ảo, đó, cô tan trong thứ ánh sáng rực rỡ , vệt sáng theo tiếng đóng cửa mà vụt tắt. Để cả căn phòng chìm trong sự tĩnh mịch vứt bỏ, bủa vây nặng nề xung quanh .

......

Xe mấy ngày động đến, kính chắn gió phủ mờ một lớp bụi. Nam Cửu bật cần gạt nước, khi kính rửa sạch, tầm cũng dần rõ ràng hơn.

nổ máy lái xe về phía đầu làng, bóng dáng Trân Mẫn hiện trong gương chiếu hậu, ngừng cất tiếng gọi cô.

Nam Cửu đạp phanh, mở cửa bước xuống xe. Trân Mẫn thở hổn hển chạy từ xa tới: "May mà còn đuổi kịp."

Chị nhét túi bánh đường tay Nam Cửu: "Lúc nãy chia tay ở đồi , chị thấy em thẫn thờ ở đó mãi chẳng chịu về. Chị cứ linh cảm là em sắp , thế mà đoán trúng phóc thật. Chẳng em lái xe bao lâu, cầm lấy đường mà ăn lót ."

Nam Cửu nhận lấy bánh đường, cúi đầu : "Chị tự ?"

Trân Mẫn gật gật đầu.

"Chị khéo tay thật, bánh bao chị cũng ngon lắm."

Khuôn mặt Trân Mẫn ngập tràn ý : "Lần em đến, chị sẽ món khác cho em ăn."

"Lần ..." Nam Cửu cúi đầu, mũi giày khẽ di di mặt đất: "Chẳng đến bao giờ nữa."

"Vào dịp nghỉ lễ, em cùng Tống qua đây chơi." Năm tháng từng hằn lên đời chị một ký ức tồi tệ, thế nhưng trong đôi mắt chị vẫn vẹn nguyên sự chân chất và thật thà.

Nam Cửu chị mỉm , đáp lời.

"Cứ bận bịu mãi, em kịp hỏi chị, chị đến với Trương Giang ?"

Ánh mắt Trân Mẫn lơ đãng đưa nơi khác, tựa như đang tìm kiếm một câu trả lời. Lát , chị mím môi , dời mắt về khuôn mặt Nam Cửu: "Chẳng chính em từng ? Nền tảng vật chất, mãi mãi thể thế nền tảng tinh thần."

Câu khiến Nam Cửu chôn chân tại chỗ. Lời từ nhiều năm về vốn dĩ lãng quên, nay dội ngược về một cách vô cùng chuẩn xác, chệch phân nào, nện thẳng chính cô của hiện tại. Cô cụp mắt, cái bóng chân , cũng bất giác mỉm .

Trân Mẫn dang rộng hai tay, ôm nhẹ lấy cô: "Bảo trọng nhé."

Nam Cửu lên xe, theo Trân Mẫn qua gương chiếu hậu, cho đến khi dáng hình chị ngày càng nhòa .

Ngoài cửa sổ xe, những luống lướt qua vun vút, giống như vô vàn vị khách lữ hành đang cúi gằm mặt, lặng lẽ lùi phía qua lăng kính của chiếc gương chiếu hậu.

Sau cô sẽ còn trở nữa ? Câu trả lời , ngay cả chính cô cũng chẳng hề .

Bản cô của hiện tại, cùng với thành phố , doanh nghiệp do chính tay cô nuôi lớn, và cả gã đàn ông kề vai sát cánh chiến đấu bên cô, đường tơ kẽ tóc đều bện chặt . Một khi cưỡng ép bứt đứt, tất sẽ gây một chuỗi sụp đổ liên . Nào là những bản thỏa thuận với các nhà đầu tư, những dự án đang trong giai đoạn triển khai, cả những mảng xương xẩu khó nhằn mà cô và Lâm Tụng Diệu bắt tay gặm nhấm. Bước đến nước , bất kể bên nào rút lui cũng đều sẽ rơi cảnh lưỡng bại câu thương.

thể tỏ dửng dưng đưa một quyết định, nhưng thể gánh vác cái giá đập gãy gân cốt cho chính quyết định đó.

Phía từng bước đầy toan tính phức tạp , đều là một cuộc chiến thấy khói lửa.

rõ nếu khai chiến thì sẽ kéo dài bao lâu, sẽ t.h.ả.m khốc đến mức nào; cô cũng chẳng một khi tay thì sẽ tạo sóng to gió lớn , đón nhận biến kinh thiên động địa nào.

Bởi nó ảnh hưởng đến kế sinh nhai và tương lai phát triển của từng đồng đội từng sinh t.ử cùng cô; ảnh hưởng đến khế ước thương mại mang tính ràng buộc sâu sắc của các đối tác; và ảnh hưởng đến bộ những con bài cốt lõi giúp cô vững trong cấu trúc quyền lực hiện tại.

Vì lẽ đó, cô bắt buộc tự đích trận, mới mong bảo vệ tất thảy những gì bảo vệ.

Có lẽ cô sẽ đ.á.n.h cho tan tác tơi bời, cũng thể sẽ nhốt chặt mãi mãi trong cơn bão tố . Trước khi thứ ngã ngũ, cô chẳng thể trao bất kỳ một lời hứa hẹn nào.

chỉ đối mặt nghênh chiến, cô mới tư cách để bàn chuyện ngày mai.

 

Loading...