Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 53: Đường đời 17

Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:40
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chín giờ sáng, luật sư Cao mặt tại văn phòng của Nam Cửu.

Nam Cửu đích pha một tách mời , lên tiếng: "Ngại quá, hẹn gấp thế , tối qua mới về tới nơi."

"Vốn dĩ cũng định hỏi xem khi nào cô rảnh để sắp xếp một buổi gặp mặt, hôm qua cô gọi cho ." Luật sư Cao lấy từ trong cặp táp một xấp tài liệu đặt lên bàn: "Những tài liệu cô gửi cho mấy hôm , đội ngũ của chúng rà soát và kiểm tra xong. Tuy nhiên, vài khía cạnh cần xác minh rõ ràng với cô thì mới thể đưa báo cáo định giá."

Nam Cửu gật đầu, dậy bước đến bên vách kính, kéo rèm che , ngăn cách với ánh từ bên ngoài văn phòng.

Đinh Tuấn đến Tinh Diệu sáng sớm phong thanh chuyện Nam Cửu về. Cậu bỏ đồ đạc xuống sang văn phòng tìm cô, nhưng báo là cô đang bàn công chuyện với khách.

Gần trưa, tạt qua một chuyến. Cửa văn phòng Nam Cửu vẫn đóng im ỉm.

Phải đến quá trưa, Đinh Tuấn mới thấy một gã đàn ông mặc vest, giày da bóng lộn bước khỏi phòng Nam Cửu.

Cậu gõ cửa, bước trong hỏi: "Ai thế? Trò chuyện cả buổi sáng luôn ?"

Nam Cửu ngước mắt liếc Đinh Tuấn một cái, thản nhiên thu dọn xấp tài liệu bàn kẹp hồ sơ, đáp: "Luật sư."

"Nói chuyện gì với luật sư mà lâu thế?"

Nam Cửu tiện tay cất kẹp hồ sơ ngăn kéo: "Thỏa thuận tiền hôn nhân."

Đinh Tuấn vỡ lẽ: "Thảo nào. Chuyện nhà chị giải quyết xong xuôi hết hả?"

Nam Cửu gật đầu.

"Vậy ăn trưa xong, chúng họp một lát nhé?"

"Cậu sắp xếp ." Nam Cửu lên tiếng.

Đinh Tuấn dậy, Nam Cửu gọi giật : " ." Cô rút một kẹp hồ sơ khác đưa cho : "Cậu mang về xem qua ."

Đinh Tuấn mở hồ sơ lướt qua: "Dự án chị đang theo mà? Em còn tiếp xúc với phụ trách bên nhà hát bao giờ."

"Thứ sáu sẽ sắp xếp một bữa cơm để giới thiệu hai quen. Con trai đúng ? Cậu cũng nên nỗ lực hơn trong công việc . Chẳng còn định sinh đứa thứ hai ? Sau nhà đông , thiếu gì chỗ cần dùng đến tiền."

Đinh Tuấn xòa: "Chẳng chị ở đây ?"

Nam Cửu lườm một cái sắc lẹm: "Lần tới lỡ chuyện gì về , cả đám đông thế treo niêu lên nhịn đói hết ?"

Đinh Tuấn gập hồ sơ : "Được , chị, thứ sáu em sẽ cùng chị."

Qua giờ nghỉ trưa, Nam Cửu bước phòng họp để giải quyết những công việc tồn đọng suốt thời gian qua. Cuộc họp diễn một nửa, bóng dáng Lâm Tụng Diệu xuất hiện cửa.

Anh kết thúc một hội nghị diễn đàn là chạy thẳng đến Tinh Diệu. Bộ vest xám than cài khuy chéo càng tô đậm thêm khí thế áp bức của kẻ bề . Tiếng trao đổi trong phòng họp bỗng chốc bặt tăm, giám đốc tài chính họ Thẩm vội vàng dậy mời mọc: "Lâm tổng đến ạ? Mời bên ."

Ánh mắt Lâm Tụng Diệu quét một vòng, chậm rãi dừng Nam Cửu: "Không cần , tìm Nam tổng của ."

Nam Cửu dặn dò vài câu, đó dậy bước khỏi phòng họp.

Suốt quãng đường về văn phòng, tiếng xì xào bàn tán của nhân viên xung quanh vang lên ngớt.

Lâm Tụng Diệu cau mày, rẽ ngoặt sang hành lang, đẩy cửa lối thoát hiểm: "Đổi chỗ khác chuyện."

Dưới ánh sáng lờ mờ loang lổ trong buồng thang bộ, Nam Cửu xuống bậc thềm. Lâm Tụng Diệu cởi cúc áo vest bằng những động tác chậm rãi một cách cố ý. Giọng của vang vọng trầm đục trong gian chật hẹp: "Hôm đó tại em cúp điện thoại của ?"

"Đã bảo với là em đang bận ." Tầm mắt Nam Cửu rủ xuống, dừng mũi giày da bóng lộn của , đôi giày vẽ nên những đường nét nôn nóng ngay mặt .

"Bận chuyện gì?" Anh dừng bước, bóng đen phủ ập xuống.

Nam Cửu nhấc mí mắt, khóe môi khẽ nhếch lên phát tiếng: "Anh đang hứng thú với việc kinh doanh đồi , tìm hiểu sâu hơn về nhịp độ việc của nông dân trồng ?"

"Em đang hỏi chuyện gì mà." tay Lâm Tụng Diệu chống lên lan can: "đừng vòng vo với ."

Một tiếng khẩy bật từ môi Nam Cửu: "Thế thì mất ."

"Anh phát hiện , mỗi em từ quê lên." trong giọng của đang đè nén một ngọn lửa ngầm: "em đều dùng cái thái độ ."

Nam Cửu ngửa , để lộ chiếc cổ thon dài. Cô hất cằm bằng nửa con mắt: "Em nên thái độ gì với đây? Muốn em cung cấp giá trị cảm xúc ?" Cô nhạt một tiếng: "Lâm tổng, nên quá tham lam. Em quản lý công ty, chạy kết nối các dự án đầu tư, thỉnh thoảng còn dọn dẹp đống rắc rối bên phía . Vậy mà còn trông cậy em cung cấp giá trị cảm xúc cho nữa ? Trâu ngựa thì cũng lúc dừng thở chứ, thấy đòi hỏi quá nhiều ?"

"Ít nhất em , gì thì cũng với một tiếng chứ?" Anh cúi áp sát tới, thở nặng nhọc hơn: "Không thèm bàn bạc với một câu, tự tiện chạy tỉnh khác, rúc ở đó bao nhiêu ngày, gọi điện thoại cũng thèm . Em còn nhớ thứ tư tuần chúng đăng ký kết hôn hả?"

"Anh cũng đó là đăng ký kết hôn, chứ khế ước bán ." Ánh mắt cô đột ngột trở nên sắc lẹm: "Hôm nay em nhiều việc lắm, nếu đến đây để cãi lộn thì ngại quá, hẹn hôm khác ." Cô bày thái độ tiễn khách, giọng điệu vô cùng cứng rắn.

Lâm Tụng Diệu chôn chân tại chỗ, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ngọn lửa giận dữ kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng bùng nổ: "Lần nào cũng , chỉ cần em về đó gặp một chuyến là y như rằng dở chứng. Những gì thể cho em, thứ gì mà cho ?"

"Anh thấy ?" Cô lạnh lùng mỉa mai đáp trả, khóe mắt khẽ nhếch lên.

Anh dậm chân tại chỗ hai vòng, đột ngột xoay , trong giọng điệu mang theo sự ngập ngừng hiếm thấy: "Nếu em một mối quan hệ thuần túy..." Nói đến đây, câu chữ đứt bặt, lẽ chính bản cũng cảm thấy nực .

Nam Cửu ngạc nhiên nhướng mày: "Lần gì thì hãy suy nghĩ cho kỹ hẵng ." Cô nở một nụ lạnh lùng, đầy quyến rũ nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn: "Em vẫn thích dáng vẻ thuần túy của hơn."

Anh cúi đầu, ánh mắt trĩu nặng đè xuống. Cô dửng dưng đón lấy ánh của , đôi mắt thon dài phẳng lặng như vực sâu đáy, chẳng hề nổi chút gợn sóng.

Bầu khí giằng co từng chút từng chút một đóng băng .

Bóng Nam Cửu lọt thỏm trong bóng tối của cầu thang, hệt như một vốc cát chảy trôi thể nắm giữ, khiến trong lòng Lâm Tụng Diệu sinh một cảm giác mất khống chế. Anh đột ngột xoay , đè nén sự hoang mang vô cớ xuống, ném một câu: "Thứ tư tuần , đừng quên đấy."

"Yên tâm ." giọng của cô đuổi theo từ phía , rơi nhẹ bẫng : "Không quên ."

Cánh cửa đóng sập , buồng thang bộ một nữa trở về với sự tĩnh mịch và lờ mờ.

Nam Cửu lấy điện thoại , gọi một cuộc điện thoại, cất lời với ở đầu dây bên : "Luật sư Cao, những tài liệu cần gửi hết email đấy. Mấy hôm nay vất vả chút nhé, chậm nhất là thứ ba tuần nhận bộ hồ sơ. Ngoài ..." Cô đưa tay day day mi tâm: "Hãy chuẩn tinh thần hầu tòa..."

......

Tống Đình thu xếp thỏa công việc đồi , mãi bốn ngày mới trở về hẻm Mạo Nhi. Dù lúc ở núi gọi điện thoại về báo bình an cho cụ Nam, nhưng đến khi tận mắt thấy vô sự trở về, tảng đá đè nặng trong lòng cụ Nam mới thực sự gỡ bỏ.

Cụ Nam hỏi thăm tình hình núi. Tống Đình kể qua loa những chuyện xảy ở đồi suốt thời gian qua cho ông cụ .

Nghe xong, cụ Nam thở dài: " là họa vô đơn chí, chuyện nọ xọ chuyện , cứ đổ dồn hết một lúc."

Trời ngả về chiều, khách uống cũng về gần hết, thím Ngô cũng tan .

Tống Đình dậy, thu dọn nốt mâm bát của bàn khách cuối cùng để .

Cụ Nam cách đó xa, chợt buông một câu: "Mấy hôm cái Cửu gọi điện, bảo với ông là nó về thành phố ."

"Vâng." Tống Đình khẽ đáp, bưng bát xoay .

"Nó còn về đây nữa ?" Giọng của cụ Nam trôi nổi giữa ánh hoàng hôn, tựa như một làn khói sắp sửa tan biến.

Bước chân Tống Đình khựng . Ánh sáng xiên xiên hắt qua vai , soi rọi một khuôn mặt thể rõ vui buồn. Sự tĩnh lặng quẩn quanh trong gian phòng một chốc lát.

"Cháu ." Anh bưng mâm bát, để bóng lưng chìm dãy hành lang sâu hun hút.

Sau khi về hẻm Mạo Nhi, Tống Đình tranh thủ mua một chiếc điện thoại mới. Anh rút thẻ sim từ chiếc máy dự phòng lắp sang máy mới. Lúc khôi phục dữ liệu, những bức ảnh từ nhiều năm về cũng đồng loạt tải album.

Ánh mắt dừng bức ảnh chụp cách đây sáu năm hơn. Cô gái trong ảnh với mái tóc dài màu vàng bạch kim, nét trẻ con mới phai mờ, nhưng cũng sự lõi đời vấy bẩn. Đôi mắt sáng trong vắt như gột rửa, ngập tràn hy vọng và dã tâm vươn tới tương lai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-53-duong-doi-17.html.]

......

Ngồi trong chiếc xe đỗ ngoài cửa Cục Dân chính, Nam Cửu cầm điện thoại, chằm chằm bức ảnh mà Tống Đình gửi tới cách đây năm phút.

Cô suýt nữa quên mất đúng năm hai mươi tuổi, từng chụp một tấm hình như thế. Thật kỳ diệu, như thể trong cõi u minh sợi tơ duyên của phận đang âm thầm dẫn lối. Cô gái dũng cảm trong bức ảnh chụp hơn sáu năm về , ngay lúc đây, đang cách thẳng tận sâu thẳm tâm hồn cô. Một sự sợ hãi bắt nguồn từ quá khứ đang x.é to.ạc lớp màng thời gian, lặng lẽ đổ về hiện tại, tiếp thêm cho cô một sức mạnh xuyên thời gian và gian.

Bức ảnh thế bởi màn hình cuộc gọi đến, Nam Cửu bắt máy. Giọng Lâm Tụng Diệu từ trong ống truyền tới: "Sao em vẫn đến?"

"Đến , em đang ở ngay bên ngoài, ."

Một lát , Lâm Tụng Diệu sải những bước dài khỏi Cục Dân chính. Anh dáo dác quanh, tìm kiếm bóng dáng Nam Cửu. Nam Cửu hạ cửa kính xe xuống, cũng chẳng buồn bấm còi gọi , cứ lẳng lặng trong xe như thế. Mãi cho đến khi phát hiện xe của cô tới.

Lâm Tụng Diệu diện một bộ âu phục chỉnh tề, đường cắt may tỉ mỉ, chất liệu cao cấp. Trái ngược , Nam Cửu chỉ mặc một chiếc áo nỉ mũ màu xám đơn giản, mái tóc dài tùy ý búi gọn lên.

Khoảnh khắc Lâm Tụng Diệu mở cửa xe và thấy bộ dạng của cô, nét mặt sững một cách khó mà nhận . nhanh, khôi phục vẻ bình thường, khom ghế phụ lái, tiện tay chỉnh vạt áo vest.

"Sao thẳng trong?" Giọng đều đều, cảm xúc gì.

Nam Cửu hờ hững đặt một tay lên vô lăng, tầm mắt rơi một cặp đôi mới cưới xong thủ tục đăng ký kết hôn ngoài cửa Cục Dân chính. Cô gái nọ đang cầm tờ giấy đăng ký giơ lên chụp ảnh selfie, nụ rạng rỡ đến mức chói cả mắt.

"Không nữa ." Cô thu ánh , giọng nhẹ, nhưng chừa lấy một tia thương lượng nào.

"Ý em là ?" Áp suất trong xe đột ngột giảm mạnh.

"Anh ngay mà!" Lồng n.g.ự.c Lâm Tụng Diệu phập phồng: "Đinh Tuấn bảo cả tuần nay ngày nào em cũng tăng ca đến rạng sáng. Làm quái gì ai sắp kết hôn mà bán mạng việc như em chứ? Anh lờ mờ đoán em đang mưu tính chuyện khác ."

Lâm Tụng Diệu từng nảy sinh nghi ngờ. Nam Cửu mới về, sai kiểm tra hòm thư doanh nghiệp của cô. Trong suốt tuần cô vắng ở đồi , đại đa email đều trong trạng thái . Cô cố tình tạo cái vỏ bọc bận rộn đến phân chi thuật, để tưởng rằng cô đang ngập ngụa trong đống rắc rối ở đồi . thực chất, cô ẩn nấp trong bóng tối để vạch rõ từng lợi ích thiệt hại từ lâu, chỉ chờ lúc phòng , tung một đòn ấp ủ từ sớm.

Giọng Lâm Tụng Diệu kìm nén sự tức giận: "Em thể giữ cho cái đầu tỉnh táo một chút ?"

Nam Cửu đầu sang: "Không cần nhắc."

"Vậy là em rã đám?" Anh gằn, gỡ tung cúc áo vest, nới lỏng cổ áo: "Nam Cửu, em nghĩ mới mười tám tuổi ? Mà còn việc theo kiểu bốc đồng thế?"

Anh nhào tới gần, hạ thấp giọng: "Cái gã chú của em, rốt cuộc cho em uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ?"

"Nếu em , thì ai cho em uống t.h.u.ố.c lú cũng vô dụng thôi." Trong giọng điệu của cô mang theo sự nhẹ nhõm, thản nhiên: "Chỉ là... em định đổi cách sống khác."

Tinh Diệu, đối với Nam Cửu mà , giống như đứa con do tự tay cô nuôi nấng. Từ lúc ghế nhà trường cho đến khi bước chân xã hội, hơn tám năm ròng rã, cô dâng hiến bộ sức lực của cho Tinh Diệu. Thế nhưng, chỉ cần trong cái tên Tinh Diệu vẫn còn một chữ "Diệu", thì nó vĩnh viễn bao giờ gọn trong lòng bàn tay cô .

Dừng lỗ là từ bỏ. Cô chỉ đang lựa chọn cắt tỉa cành lá đúng lúc, để một nữa đ.â.m chồi nảy lộc mà thôi.

Ngoài xe, Cục Dân chính tấp nập. Có kẻ mặt mày hớn hở rạng rỡ, cũng kẻ lướt qua như dưng nước lã. Hai họ trong xe, sự im lặng kéo căng bầu khí giữa hai bên đến mức tột đỉnh.

"Anh tại em đồng ý kết hôn với ?" Cô đột ngột lên tiếng.

Anh từng hỏi, hoặc đúng hơn, cho dù hỏi, cô cũng một bộc bạch cõi lòng cho thấy một cách giấu giếm.

"Năm đó bố em đến với , ông bà ngoại em cực lực phản đối. Mẹ em vì tiếng gọi của tình yêu đích thực, cắt đứt liên lạc với gia đình. Thuở ban đầu họ yêu sống c.h.ế.t là thế, đến lúc cãi vã đòi ly hôn, hận thể cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t đối phương."

Đôi chân mày của Lâm Tụng Diệu khẽ nhíu .

"Sau , bố em quen Liêu Hồng, ông rơi lưới tình. Cái hồi hai họ đang yêu đương tìm hiểu, họ dắt em đến công viên núi Bảo Gia, vứt em một trong hố cát tự chơi, còn ông và Liêu Hồng thì tâm tình ghế đá đến tận nửa đêm." Cô dừng một nhịp: "Em rét run đến mức nước mũi chảy ròng ròng, mà hai đó chẳng hề gì. Em cứ tưởng là chân ái , kết quả là mấy năm, bắt đầu diễn cái cảnh đập niêu phá nồi.

"Từ giây phút , em nhận một điều. Hôn nhân, bao giờ trong những lựa chọn của cuộc đời em."

đầu , thẳng mắt Lâm Tụng Diệu: "Vậy nên tờ giấy đó đối với em chẳng chút ý nghĩa nào cả, càng cần bận tâm đó tên của ai. Anh chẳng qua chỉ xuất hiện đúng thời điểm , và vô tình vặn với nhu cầu của em mà thôi."

Giống hệt như một vũ công sắp sửa lên sân khấu, cô cần một bộ trang phục biểu diễn ăn khớp với chủ đề. Bộ trang phục khả năng lập tức cuốn hút khán giả mạch cảm xúc, tôn lên vóc dáng của cô, đồng thời hòa quyện với bầu khí của sân khấu. Nó nhất định là bộ phù hợp nhất, nổi bật hiệu ứng sân khấu nhất, nhưng chắc là bộ mà cô ưng ý nhất.

"Nếu em bận tâm, tại đột ngột đổi quyết định?"

"Anh bận tâm."

Khuôn mặt Lâm Tụng Diệu lập tức trở nên méo mó: "Chúng quen bao nhiêu năm nay, lẽ nào lấy một chút tình nghĩa? Em để tâm đến , em từng nghĩ cho ?"

Khóe môi Nam Cửu điểm một nụ giễu cợt: "Trước mặt em, cần diễn vai si tình . Anh, đúng hơn là nhà , tại nhắm trúng em, nhất thiết lôi tọt ánh sáng mới chịu ?"

Cơ bắp bên quai hàm Lâm Tụng Diệu giật lên một cái nhẹ phẳng phiu như cũ.

"Những tiểu thư đài các xuất danh giá đó, liệu bao dung nổi những chuyện bẩn thỉu bên ngoài ?" Giọng cô nhẹ, nhưng từng câu từng chữ như lưỡi d.a.o cứa thẳng tim: "Cái ngữ như em, dễ bề nắm thóp, cúc cung tận tụy trâu ngựa cho , cho vắt kiệt giá trị. Thật là một công cụ quá đỗi tuyệt vời."

"Những toan tính của đối với em, em từng để bụng." Đôi mắt cô ánh lên vẻ bình tĩnh của một kẻ thấu chuyện: "Bởi vì em rõ thứ cần là gì, ở đời ai mà chẳng toan tính riêng chứ?"

Kể từ cái ngày cụ Nam đóng sầm cửa đuổi cô , con đường phía của cô chỉ còn duy nhất một lối thoát, nhắm mắt , đơn thương độc mã cắm đầu xông về phía . Một phụ nữ tiền, quyền thế, chống lưng như cô, nếu trèo lên cao, thì bất cứ thứ gì trong tầm tay cũng thể biến thành vũ khí. Còn hôn nhân, trong cuốn từ điển nhân sinh của cô, là một thứ binh khí mà cô chẳng mấy khi coi trọng.

" mà." cô đổi giọng, ngập tràn sự giải thoát: "bây giờ em cần đến nữa."

"Vì một gã đàn ông, mà em định vứt bỏ luôn cả Tinh Diệu ?"

"Ai bảo em vứt bỏ? Em sẽ ở để thu xếp xong xuôi bộ công việc." Khẩu khí của cô vô cùng quả quyết: "Thế nhưng, những thứ gì thuộc về em, em sẽ mang cho bằng sạch."

Trong mắt Lâm Tụng Diệu cuồn cuộn sát khí: "Anh thẳng cho em , sẽ để em một cách êm thế ."

Nam Cửu cầm kẹp hồ sơ để ở phía xe, đưa cho .

Lâm Tụng Diệu mở xem. Báo cáo định giá cổ phần, tóm tắt dữ liệu tài chính, thư ngỏ ý chuyển nhượng, phương án đàm phán dự phòng... Không thiếu một thứ gì.

Sắc mặt từ xanh mét chuyển sang trắng bệch, ngón tay bóp chặt lấy tệp hồ sơ cổ phần: "Chuẩn bao lâu ?"

"Mới mấy hôm nay thôi."

một nữa cho chứng kiến bản lĩnh sấm rền gió cuốn của . Chỉ vỏn vẹn trong vài ngày ngắn ngủi, cô gỡ rối bộ những nút thắt lợi ích chằng chịt giữa hai một cách rành mạch, chừa lấy một kẽ hở nào.

Lâm Tụng Diệu tức tối đập mạnh kẹp hồ sơ lên táp-lô xe, giấy tờ văng tung tóe.

Anh sấn sổ áp sát cô, vẻ mặt trở nên dữ tợn: "Anh sẽ khiến em dính dáng đến kiện tụng cho ngập mặt. Anh cho em nhé Nam Cửu, em rút lui an á? Đừng mơ!"

"Thực em cũng đến bước đường ." Nam Cửu thủng thẳng rút một chiếc kẹp hồ sơ khác từ hộc chứa đồ bên hông xe, đặt lên đùi Lâm Tụng Diệu.

Lâm Tụng Diệu thô bạo giật tung phong bì, lật qua từng trang, cổ tay bắt đầu run rẩy kiểm soát nổi. Những dòng giấy trắng mực đen , bộ đều là những điểm yếu chí mạng của chốn thương trường suốt ngần năm qua. Mỗi sai Nam Cửu dọn dẹp những phi vụ mờ ám, cô đều âm thầm giữ bằng chứng. Giờ phút , những bằng chứng đó hóa thành những mũi kiếm sắc lẹm, chĩa thẳng t.ử huyệt của .

"Em chúng chia tay trong êm ." Ánh mắt Nam Cửu bình thản đến đáng sợ: "Nếu cứ một mực khó em, thì em cũng ngại giao đống cho trai ."

Ngón tay Lâm Tụng Diệu cứng đờ giữa trung. Anh phắt đầu ngước lên, ánh mắt hừng hực như lửa đốt, tựa hồ thiêu rụi cô thành một cái lỗ thủng. Sự chấn động và phẫn nộ đan xen gương mặt .

"Mấy năm nay, lưng giở trò hãm hại trai ít. Đem mấy thứ giao cho , liệu còn màng tới tình m.á.u mủ ruột rà nữa nhỉ?"

Khi Nam Cửu rốt cuộc cũng lột bỏ lớp ngụy trang, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Tụng Diệu. Mưu mô và thủ đoạn mà phụ nữ mặt bày , từ thuở nào âm thầm vượt khỏi tầm kiểm soát của .

Anh bỗng chợt nhận , trong mắt cô, bao giờ là bóng cây cổ thụ để cô nương tựa, mà chẳng qua chỉ là một chiếc thuyền vô tình đồng hành cùng cô giữa dòng thác chảy xiết . Trong khi vẫn còn đang đắc ý tưởng chừng nắm thóp ván cờ, thì cô bày binh bố trận xong xuôi từ kiếp nào. Những tài nguyên, nhân mạch mà dâng hiến cho cô, cũng chỉ là ngọn gió mượn để thổi bùng ngọn lửa của cô mà thôi. Thứ vũ khí thực sự mà cô cậy nhờ, chỉ cái đầu sắc sảo và sự quyết đoán của chính bản cô.

đòi hỏi, ban phát, chỉ từ tốn dạo bước mà vẫn thành xong một màn cướp bóc vô cùng chuẩn xác.

Lâm Tụng Diệu trừng trừng mắt cô. Nam Cửu điềm nhiên đáp ánh , đôi mắt phẳng lặng tựa mặt hồ đóng băng.

"Cô cứ đợi đấy!" Lâm Tụng Diệu giật tung cửa xe.

Một tiếng "Rầm!" đinh tai nhức óc vang lên, cửa xe đóng sập , đến cả khí dường như cũng đang rúng động.

 

Loading...