Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 55: Đến điếm cuối

Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:42
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nền tảng cộng đồng thương hiệu liên kết chéo thành công kêu gọi vòng vốn đầu tư đầu tiên. Điều khích lệ to lớn tinh thần nội bộ của Tinh Diệu, vốn đang rệu rã những xáo trộn trong mối quan hệ giữa các cổ đông.

Đêm tiệc mừng công, lượt đến chúc rượu. Nam Cửu ai mời cũng từ chối, mở lòng uống một trận thật sảng khoái.

Đi dự tiệc với Nam Cửu bao nhiêu , Đinh Tuấn hiếm khi thấy cô say. Cô nâng ly luôn dứt khoát, gọn gàng. Trước đây những đối tác nổi lòng tham sắc của cô, cố tình chuốc cô say. kết cục thường là, cô uống cho bọn họ gục ngã hết, mới sắp xếp xe đưa họ về an .

Đinh Tuấn từng tò mò về tửu lượng của cô, cô chỉ hờ hững đáp rằng, điều đó phụ thuộc việc cô rốt cuộc tỉnh táo .

Đinh Tuấn bưng ly rượu tới, xuống cạnh Nam Cửu: "Đến lượt chứ?"

Nam Cửu cầm ly rượu rót đầy lên, cụng ly với : "Đáng lẽ kính mới đúng, những công việc tiếp theo, còn trông cậy nhiều."

Đinh Tuấn khổ một tiếng, ngửa cổ uống cạn.

Nam Cửu đặt ly rượu trống xuống: "Không gọi đến ?"

"Gọi , bảo đến mất hứng của ." Đinh Tuấn thở dài: " khá nhớ cái hồi cửa hàng flagship mới xây xong, ba chúng thường xuyên tăng ca đến nửa đêm, còn chị sai việc nặng. Diệu mặt chị thì hề hề trông rõ mất giá, nhưng lưng mắng chị là phù thủy, bảo gã đàn ông nào mà rước chị về nhà, lột một lớp da thì cũng gãy mấy khúc xương. Haizz... Đôi khi ngẫm , hồi đó tuy mệt chút nhưng mà vui thật, đúng chị?"

Nam Cửu cụp mắt, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ lên miệng ly, trong cơn hoảng hốt như chạm chút ấm mỏng manh lẩn khuất trong ký ức. Trên hành lang bệnh viện lạnh thấu xương, cô ông nội cự tuyệt ở ngoài cửa. Ngay lúc luồng khí lạnh sắp nuốt chửng lấy cô, khoác chiếc áo khoác lên vai cô, cùng cô vượt qua đêm tối vụn vỡ . Bát cháo nóng mà nấu, giúp cô cảm nhận một sự ấm áp xa xỉ giữa những khe hở của sự tuyệt vọng.

Bản tính con vốn dĩ phức tạp. Nó như một dòng sông dài cuộn chảy, va đập những rặng đá ngầm của lợi ích, tung bọt trắng xóa giữa dòng thác tình cảm. Qua vô giao thoa, dò dẫm và chuyển hướng, nó mang theo tất cả sự đục trong để tiến về bến đỗ tiếp theo.

Tiệc mừng công kết thúc, Nam Cửu ở ghế xe. Chẳng từ lúc nào, tài xế đỗ xe sảnh của Tinh Diệu.

Nam Cửu ngước mắt ngoài cửa sổ, sang Đinh Tuấn.

Đinh Tuấn ở ghế phụ đầu , với cô: "Anh đang đợi chị ở đó."

......

Tinh Diệu về đêm, từng dãy bàn việc chìm nghỉm trong bóng tối, chỉ duy nhất văn phòng bỏ trống từ lâu ở tận cùng bên trong là còn sáng đèn.

Nam Cửu mang giày cao gót, cất từng bước tiến về phía vùng ánh sáng đó. Tiếng gót giày gõ xuống nền nhà vang vọng khắp khu văn phòng trống trải, mỗi một tiếng vang lên đều giống như chiếc đồng hồ đang đếm ngược.

Cửa văn phòng khép hờ, Nam Cửu gõ nhẹ hai tiếng đẩy cửa bước .

Lâm Tụng Diệu ngả chìm sâu chiếc ghế văn phòng, cổ áo sơ mi mở bung lỏng lẻo, bàn bày la liệt giấy tờ. Lúc ngước mắt lên, nơi đáy mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi thể che giấu. Ánh mắt dõi theo cô, cô bước tới gần kéo ghế xuống. Mái tóc uốn xoăn chăm chút tỉ mỉ khẽ lay động theo từng cử chỉ của cô, vài lọn tóc vương qua sườn mặt, điểm thêm vài phần kiều diễm và động lòng . Trên mặt cô đang ửng lên ráng hồng của cơn say, duy chỉ đôi mắt là vẫn trong veo, tỉnh táo.

"Em uống bao nhiêu ?" Giọng trầm ấm, mang theo sự quan tâm khó mà nhận .

"Cũng khá nhiều." Ánh mắt cô lướt nhẹ qua bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đặt bàn.

Lâm Tụng Diệu đẩy mớ tài liệu sang một bên, dậy lấy một chiếc tách sạch. Nước nóng rót tách, khói trắng bốc lên mờ ảo. Anh đặt tách tới mặt cô: "Uống cho giã rượu."

Hương thoang thoảng bay lên, tựa như kéo hai trở về một khung cảnh của nhiều năm . Khi đó, bố sắp xếp cho cả về nước tiếp quản mảng kinh doanh cốt lõi, mấy họ cũng chiếm cứ các phòng ban nghiệp vụ như hổ rình mồi, còn đứa con hoang núp trong bóng tối chực chờ thời cơ. Năm , cô vẫn chỉ là một cô sinh viên năm ba. Cô bưng tách nhẹ nhàng đặt mặt , và cũng chính làn hương lặng lẽ bước tầm mắt .

"Nói thật, đến tận bây giờ vẫn thể hiểu nổi tại em từ bỏ con đường ."

Cô bưng tách lên, thổi nhẹ những búp trôi nổi mặt nước: "Ai bảo em từ bỏ?" Nhấp một ngụm nóng, cô đặt tách xuống: "Mọi ngả đường đều dẫn đến thành Rome, em chỉ là đổi sang một con đường khác để thôi."

Hàm ý trong câu thể rõ ràng hơn nữa. Cô rời khỏi Tinh Diệu chỉ là để rạch ròi về mặt lợi ích, chứ hề rời bỏ ngành . Với sự am hiểu của Nam Cửu về hoạt động kinh doanh của Tinh Diệu, cộng thêm sự ủng hộ của bộ đội ngũ dành cho cô, cô thể dễ dàng mang theo tài nguyên, mối ăn, thậm chí là cả những nhân sự cốt lõi của Tinh Diệu rời . Cùng c.ắ.n xé một thị trường, Tinh Diệu lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ chỉ còn là một cái xác hồn.

Đầu ngón tay Lâm Tụng Diệu vô thức gõ nhịp mặt bàn. Tinh Diệu là sự nghiệp đầu tiên của khi nghiệp, dựa dẫm bối cảnh nguồn lực của gia đình. Nơi đây chất chứa những ước mơ thuần túy nhất của thời niên thiếu. Trước khi Nam Cửu góp vốn, chuỗi cửa hàng cũng trở thành cái tên dẫn đầu trong ngành tại khu vực. Dù những năm qua đổ quá nhiều tâm huyết Tinh Diệu, nhưng trơ mắt nó lụi tàn, thậm chí là binh đao tương kiến với Nam Cửu, đó là viễn cảnh mà bao giờ nghĩ tới.

Suy tính một phen, đưa yêu cầu: "Anh chỉ một điều kiện duy nhất." Anh đẩy bản hợp đồng cùng các điều khoản bổ sung ký sẵn tên đến mặt Nam Cửu: "Rời khỏi thành phố Phong."

Ngón tay thon dài của gõ nhẹ lên mấy dòng chữ trong "Điều khoản bổ sung": "Tinh Diệu cũng do một tay em gây dựng nên. Chắc em cũng một ngày, hai chúng tranh giành sống c.h.ế.t cùng một thị trường nhỉ?"

Nam Cửu cụp mắt, lật xem từng trang tài liệu. Lâm Tụng Diệu sẵn sàng mua bộ cổ phần trong tay cô với mức giá cao hơn thị trường, ngay cả những dự án và mảng kinh doanh đưa thỏa thuận thoái vốn của cổ đông cũng đều quy đổi thành tiền bồi thường. Bản hợp đồng hậu hĩnh chỉ là sự công nhận cho những cống hiến của Nam Cửu suốt những năm qua, mà hơn thế nữa, đó chính là cái giá bắt buộc trả để dọn đường cho sự phát triển của Tinh Diệu trong tương lai, loại bỏ từ sớm một đối thủ cạnh tranh đáng gờm nhất.

Ánh mắt Nam Cửu lướt qua các điều khoản, chợt ngước lên, đôi mắt khẽ híp : "Anh chắc chắn em sẽ ký đến ?"

"Anh chắc chắn." Lâm Tụng Diệu đón lấy ánh dò xét của cô, ánh mắt đan xen nhiều cảm xúc phức tạp: " hiểu em. Em sẽ nỡ Tinh Diệu sụp đổ, càng nỡ tự tay hủy hoại đội ngũ do chính dìu dắt bao năm nay."

Bắt Nam Cửu từ bỏ mảnh đất và thị trường quen thuộc, rời xa bạn bè ở thành phố , đây rõ ràng là một quyết định vô cùng nặng nề. Thế nhưng Lâm Tụng Diệu là một thương nhân, một khi đ.á.n.h mất bạn đồng hành mà coi trọng nhất đời là Nam Cửu, thì đành dốc lực để bảo vệ bản đồ thương mại của .

Thời gian chầm chậm trôi qua trong bầu khí tĩnh lặng. Cuối cùng, cô gập bộ tài liệu : "Đợi bên luật sư Cao xác nhận xong các điều khoản, em sẽ sớm ký tên gửi cho ."

chấp nhận điều kiện của , đây chính là giải pháp tối ưu duy nhất thể đạt lúc . Từ bỏ thị trường và tài nguyên tại địa phương, dùng sự trong êm của một cô để đổi lấy sự bình cho Tinh Diệu, sự an tâm cho những đồng nghiệp cũ, cũng như sự vẹn lợi ích cho tất cả các đối tác.

Nam Cửu ngước mắt lên, ngay khoảnh khắc bốn mắt , bầu khí căng như dây đàn cuối cùng cũng khép khi cả hai bên đạt tiếng chung.

Lâm Tụng Diệu ngả lưng tựa ghế, cố gắng cho giọng điệu trở nên nhẹ nhõm hơn: "Chuẩn về rửa tay gác kiếm, chuyên tâm vợ đảm hiền ?"

"Rời khỏi thành phố Phong là bắt buộc về vợ đảm hiền ?" Cô nhướng mày hỏi ngược .

"Cũng . Chắc gã đàn ông bản lĩnh khiến em rửa tay gác kiếm vợ đảm hiền vẫn còn đời ." Anh , trong ánh mắt là sự lưu luyến thể giấu giếm.

Cô lặng lẽ uống , cho đến khi cạn sạch nước trong tách. Lúc đặt tách xuống, cô ngẩng đầu lên, trong đáy mắt ánh lên một ý chân thực. Không sự qua loa, chẳng lớp ngụy trang nào, đó là nụ toát từ tận đáy lòng.

"Lão Lâm , bước từng bước nhỏ thôi, đôi khi cũng là chuyện ." Cô như đang dặn dò một bạn cũ: "Cứ cho vững vàng từng bước một, cái gì là của thì sớm muộn cũng sẽ thuộc về ."

Ánh mắt Lâm Tụng Diệu thâm trầm như màn đêm, yết hầu khẽ lăn nhẹ, dường như điều gì đó, nhưng rốt cuộc chỉ mím chặt môi.

Nam Cửu cầm lấy phần tài liệu thuộc về , với : "Em nơi khác , nghĩa là sẽ đe dọa đến Tinh Diệu . Dù công việc kinh doanh bận rộn đến mấy, vẫn nên bớt chút thời gian ghé qua đây. Phong cách việc của Đinh Tuấn thì đấy, ở đằng quất roi thúc giục mới ."

Nam Cửu dậy, chào tạm biệt : "Anh cũng về sớm ."

Cô xoay về phía cửa, tiếng gót giày vang lên một nữa, nhưng là xa dần. Lâm Tụng Diệu bất ngờ dậy, vòng qua bàn việc gọi giật cô : "Nam Cửu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-55-den-diem-cuoi.html.]

Cô ngoái đầu, thấy đang yên tại chỗ, dang rộng hai tay về phía .

Cô khựng vài giây, xoay bước đến mặt , cũng dang rộng vòng tay đón nhận.

Anh khép vòng tay , ôm trọn những ký ức của bao năm qua cái ôm . Trên mái tóc cô vẫn còn lưu men thoang thoảng hòa cùng mùi nước hoa quen thuộc vấn vít nơi cánh mũi . Anh bất giác siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

"Sau nếu sống như ý ..." Giọng của vang lên bên tai cô, mang theo một tia run rẩy khó mà nhận : "Hãy nhớ rằng, vòng tay của bất cứ lúc nào cũng rộng mở chào đón em."

Nam Cửu vỗ vỗ mạnh lưng hai cái, trong giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc đặc trưng cô dành cho : "Bớt mấy câu đậm chất tra nam , chí ít cho nó vẻ chân thành một chút."

Anh mỉm buông cô , ánh mắt tham lam dõi theo từng cử chỉ của cô. Lúc cô đóng cửa vẫn dứt khoát gọn gàng như khi, chẳng hề chút dùng dằng. Thế nhưng, đây cuối cùng đưa mắt cô rời như thế.

Cánh cửa khép , trong văn phòng lúc chỉ còn một , và mùi hương phảng phất lúc lúc quẩn quanh trong khí.

Nam Cửu , cô rời khỏi Tinh Diệu, triệt để lời tạm biệt với chiến trường mà cô dốc sức chiến đấu suốt tám năm qua. Bảo nuối tiếc thì là dối, bởi Tinh Diệu chất chứa bao mồ hôi nước mắt và cả những ước mơ còn dang dở của cô.

cô cũng hề tay trắng. Hành trang cô mang theo kinh nghiệm điều hành dày dặn, những nguồn tài nguyên trong ngành mà cô cày cuốc suốt mấy năm trời, tầm rộng mở và tư duy thấu đáo cục diện của một điều hành doanh nghiệp. Đương nhiên, còn cả một món tiền khổng lồ.

Lần , cô tất cả.

......

Ánh nắng chói chang của buổi ban trưa lười biếng hắt xuống giữa những tòa nhà thương mại san sát ở khu trung tâm Thắng Hóa. Nam Cửu một quán cà phê ngay chân một tòa nhà văn phòng, ngẩng đầu về hướng ngôi nhà thuở ấu thơ. Khu tập thể cũ kỹ năm nào sớm nuốt chửng bởi những tòa cao ốc chọc trời mọc lên san sát xung quanh, chẳng thể nào tìm chút dấu vết.

Cô vẫn nhớ ngày xưa ở Thắng Hóa nhiều ao hồ. Mùa hè đến, cô cùng lũ bạn ngõ chạy ao bắt nòng nọc, ném đá lia thia. Mới đó mà chớp mắt mười mấy năm trôi qua, diện mạo của một đô thị hiện đại xóa sổ một Thắng Hóa trong ký ức của cô, thứ đều trở nên quá đỗi mới mẻ và xa lạ.

Có một bóng chớp qua mắt cô. Hạ Yên Nhiên bực dọc giật phăng thẻ nhân viên ném lên bàn, kéo chiếc ghế đối diện Nam Cửu , buông lời càu nhàu: "Em sắp gã Jason đó cho phiền c.h.ế.t mất, bảo là buổi trưa em hẹn , thế mà gã vẫn cứ kéo em lải nhải một đống chuyện."

Nam Cửu gọi cho cô nàng một cốc cà phê, tiện miệng hỏi: "Tên trưởng phòng của em đó hả?"

" chị, còn hạch hỏi em hẹn hò với đàn ông phụ nữ. Em hẹn ai thì liên quan gì đến gã chứ? Chuyện gì cũng tọc mạch. Tháng ." Hạ Yên Nhiên kéo ghế xích gần, chắc vì sợ gặp cùng công ty nên ngó nghiêng ngó dọc một hồi, xác nhận ai quen mặt, lúc cô nàng mới thì thào nhỏ: "Jason gọi em công tác cùng, nửa đêm nửa hôm cứ một mực đòi phòng tìm em để duyệt phương án. Em thèm để ý, thế mà gã mặt dày đó dám chạy đến gõ cửa phòng em cơ đấy."

Nam Cửu bưng tách cà phê lên, nhướng mày hỏi: "Thế em xử lý ?"

"Em gọi thẳng cho lễ tân, bảo là một gã đàn ông đang quấy rối em ngoài cửa, thế là gã lôi thôi."

"Làm rùm beng đến mức mất mặt thế, em sợ gã kiếm cớ đì em ?"

"Đì đấy thây chị, công tác về gã giao cho em một mớ công việc, em tăng ca liên tục nửa tháng nay đây. Chị em xem..." Hạ Yên Nhiên ưỡn thẳng lên, khoe bộ đồ đang mặc : "Bây giờ đến váy em còn dám mặc, suốt ngày ăn mặc kín cổng cao tường, chỉ sợ gã viện cớ chạy đến bắt chuyện động tay động chân với em."

Khát khô cả họng, Hạ Yên Nhiên bưng cốc cà phê lên uống một ngụm to, điệu bộ căm phẫn sục sôi thốt lên: "Xinh của em chứ."

Khóe môi Nam Cửu vẽ lên một nụ : "Chưa từng nghĩ đến chuyện đổi việc ?"

Hạ Yên Nhiên thở dài cái thượt: "Em nghĩ chứ, nhưng nếu chuyển sang công ty khác thì nhịn nhục bắt đầu từ thời gian thử việc, mà tiền thuê nhà hàng tháng thì ngừng thu. Hồi còn học, cứ mơ mộng nghiệp xong sẽ việc ở cao ốc hạng 5A, trở thành một nữ nhân viên văn phòng xinh rạng ngời, ngày ngày cầm ly cà phê bàn bạc dự án với đồng nghiệp. thực tế phũ phàng, mấy cái việc vặt vãnh như photocopy, đặt đồ ăn, dán hóa đơn, tăng ca đến nửa đêm mà còn chẳng dám khai thật với bố ..."

"Thế thì đúng là phí phạm nhân tài thật." Nam Cửu đỡ lời: " em cũng vực dậy câu lạc bộ hoành tráng đến thế cơ mà, mấy chương trình biểu diễn thương mại quy mô lớn cũng đều do một tay em đàm phán thành công đấy chứ? Với năng lực của em, đến nỗi chịu ấm ức thế ."

Ánh mắt Hạ Yên Nhiên ỉu xìu: "Đôi khi tìm kiếm cơ hội việc cũng cần đến chút may mắn chị ạ. Giờ nghĩ , mấy công việc trong câu lạc bộ ở trường đại học còn sức nặng hơn mớ bòng bong em đang hiện tại."

Nam Cửu thu vẻ tươi , giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn, mang theo một sức nặng đầy thâm ý: "Năm nhất đại học, em tìm đến chị ở thư viện. Chị từng với em rằng, bốn năm đại học chớp mắt cái là qua, nghiệp xong đổi sang một thành phố khác, thứ đều thể từ đầu."

Nhịp thở của Hạ Yên Nhiên khẽ khựng , cô nàng từ từ đặt cốc xuống mặt bàn. Bao nhiêu năm nay, sự mệt mỏi và những thỏa hiệp vẫn luôn bám riết lấy cô như hình với bóng. Lúc mới nghiệp, từng nghĩ đến việc đến một thành phố mới để lăn lộn. Chỉ là tổ quốc bao la, núi sông vạn dặm, nhưng chẳng về .

"Em cùng chị đổi sang một nơi khác ?" Ánh mắt Nam Cửu kiên định và rực sáng sục sôi: "Chúng hợp tác thêm một nữa nhé."

Câu hệt như một mồi lửa, gieo mảng tối tăm kìm nén bởi hiện thực tàn khốc trong đôi mắt Hạ Yên Nhiên, thắp sáng đốm sáng lẻ loi tưởng chừng như tắt lịm từ lâu.

......

Bước mùa mưa dầm, hẻm Mạo Nhi hệt như bao phủ trong màn sương ẩm ướt, dính nhớp. Ngay cả khi yên một chỗ, mồ hôi cũng vã như tắm.

Tống Đình tháo màng lọc điều hòa xuống rửa sạch sẽ từ sớm. Anh dặn dò ông cụ ban ngày cứ bật điều hòa trong phòng liên tục, đừng tiếc mấy đồng tiền điện mà cứ chốc chốc bật tắt.

Người già vẫn tôn sùng triết lý "tâm tĩnh tự khắc mát mẻ". Nếu quán khách ghé thăm, cụ Nam thà ngoài cửa hóng gió lùa chứ nhất quyết chịu bấm nút bật điều hòa.

Gần đây, tinh thần cụ Nam lúc nào cũng ủ rũ, chán nản. Lão Tần mất , những quen cả đời trong con hẻm cũng lượt rủ xa. Đối với cụ Nam mà , thời đại của cụ đang xóa nhòa từng chút một. Có những lúc cửa quán , những gương mặt lạ hoắc qua qua trong hẻm, cụ ngẩn hồi lâu cũng chẳng gọi tên ai.

Tống Đình nhận mấy hôm nay ông cụ chán ăn, bèn bảo thím Ngô về sớm, đích bếp nấu vài món hợp khẩu vị cho ông.

Trời chạng vạng tối, món cá hầm mà ông cụ thích ăn đang sôi liu riu bếp, nồi cơm điện cũng nảy sang chế độ hâm nóng.

Mấy chậu cây xanh cửa quán vẻ héo rũ vì thời tiết ập oà. Trước khi ăn cơm, Tống Đình lượt bê từng chậu cây trong gian , định bụng ăn xong sẽ cất công cắt tỉa cho chúng.

Anh cúi bê chậu hoa bằng đất nung cuối cùng lên, cơ bắp cẳng tay nổi lên cuồn cuộn. Vết thương cánh tay khỏi hẳn, nhưng vẫn lưu một vết sẹo.

Tiếng bánh xe lăn lọc cọc nền gạch xanh vọng từ xa tới gần, cuối cùng, dừng ngay phía lưng .

"Ông chủ, mới đó mà đóng cửa ? Còn để uống ?"

Sống lưng cứng đờ. Anh vội vã thẳng dậy, chậm rãi ngoảnh đầu .

Dưới ánh hoàng hôn, cô buộc tóc đuôi ngựa thật cao, phần ngọn tóc ráng chiều nhuộm thành màu vàng nhạt. Bên cạnh cô là hai chiếc vali, một to một nhỏ.

Cô mang theo bộ hành trang của , ngược sáng cửa quán . Nụ rạng rỡ của cô khiến cho ráng chiều mây đỏ bỗng chốc lu mờ.

Sự gắn bó trọn đời giữa chốn nhân gian , tựa như một tách nóng ngát hương, định sẵn trải qua một quá trình châm pha đằng đẵng, mới thể kết đọng thành vị ngọt hậu đậm đà nhất.

 

Loading...