Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 56: Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:43
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Đình đang bê một chậu hoa bằng đất nung to tướng, ánh mắt rơi xuống hai chiếc vali cạnh Nam Cửu: "Sao em về thế?"

"Không về ?" Nam Cửu chằm chằm những đường gân xanh nổi lên cánh tay , nhắc nhở: "Cứ bê mãi thế nặng ?"

Tống Đình lúc mới , đặt chậu hoa trong phòng . Nghe thấy tiếng động, ông cụ Nam chống gậy lên khỏi chiếc ghế xích đu.

Nam Cửu mặc một bộ đồ thể thao bước qua bậu cửa. Mái tóc đuôi ngựa đung đưa gáy theo từng nhịp bước chân, dáng vẻ nhẹ nhàng từ xa hệt như một cô thiếu nữ.

Ông cụ Nam cất tiếng hỏi: "Ai đấy?"

"Là cháu đây." Bóng dáng ngược sáng của Nam Cửu dần hiện rõ: "Ông nội, giờ mắt ông cũng kém ?"

Ông cụ Nam tiến lên hai bước, thấy cô tay xách nách mang, liền nheo mắt : "Sao cháu mang nhiều đồ về thế ?"

"Nhiều quần áo mà ông!" Cô chật vật nhấc chiếc vali qua bậu cửa.

Tống Đình đặt chậu hoa xuống, xoay đón lấy chiếc vali từ tay cô xách trong phòng .

Ông cụ Nam rướn cổ ngoài quán một cái: "Cháu về một ?"

"Chứ còn ai nữa ạ?" Nam Cửu nóng đến toát mồ hôi, cô kéo khóa áo xuống: "Cháu về một ? Ông còn mấy về nữa?"

Ánh mắt cô lướt qua cái chằm chằm của Tống Đình, cô mỉm mím môi, đón chiếc vali từ tay về phía phòng xép.

Vừa đẩy cửa phòng , Nam Cửu sững . Căn phòng xép trống hoác, chiếc giường lớn mất , chỉ còn trơ trọi một chiếc bàn bát giác đặt chình ình giữa phòng.

Cô đột ngột đầu : "Thế , giường ?"

"Vứt ." Ông cụ Nam đáp.

"Sao vứt?"

Ông cụ Nam sang Tống Đình. Ánh mắt Nam Cửu cũng nương theo ánh mắt của ông nội về phía : "Anh vứt ?"

Thân hình cao lớn của Tống Đình sừng sững lưng ông cụ Nam, khẽ gật đầu một cái.

"Vứt lúc nào?"

"Tháng ba."

Nam Cửu nhẩm tính, tháng ba chính là lúc cô dẫn Lâm Tụng Diệu về mắt ông nội. Tức là cô khỏi, lôi chiếc giường mua riêng cho cô vứt bỏ.

Đứng cửa phòng, Nam Cửu suýt chút nữa thì chọc cho bật . Cô gì, chỉ liếc xéo một cái lạnh nhạt.

Ông cụ Nam chen ngang: "Hay là tối nay cháu khách sạn ngủ ."

Nam Cửu đẩy luôn chiếc vali trong phòng: "Cháu , cháu ngủ đất."

Ông cụ Nam đầu trừng mắt Tống Đình một cái.

Tống Đình đưa mắt về phía nhà bếp: "Cá chín , ăn cơm ."

Nam Cửu về cũng thật khéo, đúng ngay giờ cơm.

Tống Đình dọn từng món thức ăn lên bàn thì thấy trong phòng xép phát những tiếng "kẽo kẹt, ầm ầm", ồn ào như thể dỡ cả quán . Ông cụ Nam chống gậy định ngó xem , nhưng tới gần tiếng kéo lê đồ đạc đinh tai nhức óc đuổi xa.

Tống Đình đặt đũa xuống, sải những bước dài về phía phòng xép. Anh định gõ cửa thì Nam Cửu đột ngột mở cửa từ bên trong. Anh liếc mắt quanh phòng, chỉ mười mấy phút ngắn ngủi, cô đẩy chiếc bàn bát giác sát tường, còn lôi cả chăn đệm từ trong tủ , trải sẵn sàng một chỗ ngủ đất.

Dáng vẻ Tống Đình đó choán kín cả khung cửa.

Nam Cửu nghiêng , tựa cửa, hàng mi khẽ hất lên . Tống Đình thu ánh mắt, chạm ánh của cô, yết hầu chậm rãi trượt lên trượt xuống, cất giọng: "Ra ăn cơm ."

Trên bàn ăn, ông cụ Nam hỏi Nam Cửu: "Ngày thường cháu chạy về giờ , chuyện gì ?"

Nam Cửu hờ hững đáp lời: "Cháu về ăn bám."

Tống Đình nhướng mắt lên, ánh mắt chầm chậm lướt qua khuôn mặt cô.

Ông cụ Nam khịt mũi một cái: "Ông thằng Vũ kể cả , một cái túi của cháu lên tới cả vạn tệ, ai mà nuôi nổi cháu?"

Đuôi mắt Nam Cửu liếc sang Tống Đình, giây phút chạm mắt ngắn ngủi, cô nhướng mày ông nội: "Anh ăn no rửng mỡ mà chạy đến luyên thuyên chuyện của cháu với ông thế?"

"Dạo nó mới tậu một con xe điện, bảo là giá cả chục vạn!" Ông cụ Nam : "Con xe Mercedes đó chạy hai năm, lỗ mất mười mấy vạn. Ông mắng nó vài câu, nó liền lôi cháu , bảo cháu tiêu tiền cũng như nước."

"Hừ." Nam Cửu lạnh: "Cháu tiêu tiền cháu tự kiếm , còn ngửa tay xin tiền nhà, giống ?"

"Hai đứa mày chẳng đứa nào khiến tao bớt lo." ông cụ Nam dùng ngón tay gầy guộc đẩy đĩa tôm xào về phía Nam Cửu, hững hờ hỏi: "Thế thằng Lâm ?"

Nam Cửu mắt chớp, thản nhiên gắp tôm, đáp: "Chia tay ."

Bầu khí bỗng chốc như đông cứng .

Ông cụ Nam khẽ sững , theo bản năng đầu sang Tống Đình.

Hai chữ "chia tay" hệt như một mũi tiêm trợ tim, cắm phập trái tim Tống Đình với một sức công phá mãnh liệt. Cảm nhận ánh ghim chặt của ông cụ, đành ngẩng đầu đón nhận, vẻ mặt hiện rõ sự đường hoàng, một chút giấu giếm.

Nam Cửu khẽ nâng mí mắt, chầm chậm đưa mắt một vòng cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Ông cụ Nam thu hồi ánh mắt, buông lời càu nhàu cô: "Lớn chừng ? Ngày nào cũng cứ hứng lên là ."

Nam Cửu đáp: "Thì cháu lớn đến mấy, ở mặt ông nội vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà."

Điện thoại trong túi Nam Cửu chợt reo lên, cô buông đũa, lấy điện thoại xem: "Cháu điện thoại chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-56-ngoai-truyen-1.html.]

Nói xong, cô dậy về phía tủ điện thoại.

"Đến , đang ăn cơm."

"Xem ngày nào cô nghỉ, lúc nào cũng rảnh."

"Được thôi, hẹn một chầu , cô gọi cả cái cùng nhé..."

Ông cụ Nam lắc đầu, bảo với Tống Đình: "Cứ để nó ngủ đất , để xem nó chịu đựng mấy hôm. Khéo cãi với thằng Lâm chạy về đây, chứ cái tính nó mà chịu yên ở nhà . Cháu cũng liệu bề mà chừng mực, đừng việc gì cũng chiều theo ý nó."

Tống Đình khẽ rũ mi, đáp "Vâng" một tiếng nặng nhẹ.

Nam Cửu khẽ liếc mắt về phía bàn ăn, khóe môi khẽ nhếch lên. Cô trò chuyện thêm vài câu cúp máy.

Ông cụ Nam thích ăn cá, nhưng từ dạo hóc xương suýt nữa nhập viện, Tống Đình trở nên cẩn thận hơn hẳn. Anh cố gắng chọn mua những loại cá ít xương như cá quế, cá vược, và luôn tỉ mỉ gỡ sạch xương mới gắp cho ông cụ ăn.

Khi Nam Cửu trở bàn, miếng cá trong đĩa Tống Đình gỡ hết xương. Cô thản nhiên chìa bát về phía , ánh mắt dán chặt phần thịt cá lọc sạch sẽ .

Vừa mới nãy, ông cụ Nam mới răn đe Tống Đình nuông chiều cô. Ngay tức thì, Nam Cửu liền tỏ thái độ ương ngạnh, bất chấp mặt mũi ông cụ mà đẩy thẳng Tống Đình tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Tống Đình khẽ lướt cánh tay đang đưa của cô, ung dung nhấc chiếc đĩa lên, cổ tay khẽ lật, trút gọn phần thịt cá bát ông cụ Nam.

Thấy vẻ mặt sưng sỉa của Nam Cửu, trong mắt ông cụ Nam lóe lên nụ đắc ý. Nam Cửu toan rụt bát thì cổ tay Tống Đình lật nhẹ một cái, gắp nửa phần cá gỡ xương còn thả bát cô.

Nét sưng sỉa mặt Nam Cửu lập tức tan biến dấu vết. Cô tươi rói, ngẩng đầu thẳng ông cụ Nam: "Chú Tống đúng là cách chia chác công bằng."

Tống Đình trừng mắt lườm cô: "Ăn , bớt chọc tức ông nội ."

Ông cụ Nam hừ lạnh một tiếng, dùng ánh mắt dằn mặt Tống Đình. Tống Đình coi như thấy, cứ cúi đầu ăn phần cơm của .

Ăn xong, Nam Cửu tựa lưng ghế vươn vai một cái. Lúc rụt tay , cô tiện tay xoa xoa bụng.

Ánh mắt Tống Đình khẽ dừng bụng cô, nán vài giây lặng lẽ dời .

Tối đến, Nam Cửu về phòng soạn vài bộ quần áo mang treo tủ. Tống Đình cầm cây kéo lớn quán để cắt tỉa mấy chậu cây cảnh. Còn ông cụ Nam thì ngả lưng chiếc ghế xích đu cạnh quầy, bật chiếc tivi LCD treo tường lên xem thời sự.

Tiếng phát thanh viên tin tức hòa lẫn với tiếng kéo lách cách cắt tỉa cây cối.

Bỗng nhiên, cái đầu của Nam Cửu thò từ đám lá xanh um: "Chỗ héo hết , đưa kéo cho em."

Động tác của Tống Đình khẽ sững , ánh mắt dừng đường cong vòng eo đang cong xuống của cô. Anh đưa tay trao kéo, đầu ngón tay như như sượt qua mu bàn tay cô.

"Em..." Tống Đình chằm chằm cô, ánh mắt đan xen vài phần dò xét.

"Em ?" Nam Cửu nhướng mày , đuôi mắt cong lên một đường cong nhàn nhạt.

"Sao tự nhiên về?"

Nam Cửu nở một nụ rạng rỡ: "Anh nghĩ xem em về vì lý do gì?"

Trong lúc trò chuyện, ánh mắt Tống Đình quét qua cô từ đầu đến chân thêm một lượt. Thường ngày cô chuộng những bộ váy ôm sát đường cong cơ thể, hôm nay chui một bộ đồ thể thao rộng thùng thình, cứ như giấu nhẹm .

"Em với ?"

Tiếng "tách" vang lên, cành cây khô gãy rụng. Giọng Nam Cửu nhẹ như tiếng thở dài: "Cắt đứt sạch sẽ ."

Nam Cửu xổm xuống, luồn cây kéo sâu bên trong tán lá.

Tống Đình chăm chú xoáy tóc đỉnh đầu cô, bỗng nhiên cất lời: "Lúc nãy ăn cơm xong, thấy em xoa bụng, khó chịu ở ?"

"Hửm?" Nam Cửu ngơ ngác ngước lên: "Có ?"

Ánh mắt Tống Đình tối : "Lần định ở bao lâu?"

Nam Cửu nghiêng đầu , nụ ẩn chứa sự quyến rũ: "Anh em ở bao lâu?"

Cô trả cây kéo cho Tống Đình. Bàn tay Tống Đình phủ lên tay cô, siết chặt lấy những ngón tay se lạnh . Khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm , các khớp ngón tay càng thêm dùng sức, nơi đáy mắt cuộn trào một thứ tình cảm đang kìm nén.

Ánh mắt Nam Cửu liếc qua ông cụ Nam đang ở cách đó xa, cô hạ giọng: "Không bảo em bớt chọc tức ông nội ?"

Khóe môi Tống Đình khẽ nhếch lên, buông tay cô kéo chiếc ghế mây gần: "Ngồi ."

"Em cũng ."

"Ngồi với một lát."

Nam Cửu ngoan ngoãn xuống, chống cằm xem cắt tỉa cành lá. Tiếng kéo lách cách hòa cùng tiếng thời sự râm ran. Tống Đình thỉnh thoảng ngước mắt lên, bắt gặp ánh của cô rời khỏi màn hình tivi, lướt về phía .

Cô ngắm nghía góc nghiêng tập trung của , bàn tay đang cầm kéo, yết hầu khẽ chuyển động, nở nụ duyên dáng. Vài chiếc lá sượt qua mu bàn tay Tống Đình, nhột nhạt, hệt như cảm giác ngứa ngáy tận sâu thẳm trong lòng lúc .

Ông cụ Nam liếc mắt hai một cái tằng hắng giọng.

Nụ môi Nam Cửu tắt ngấm, cô dậy: "Em tắm đây."

Tivi trong quán tắt, những cành khô rơi lả tả đất cũng dọn sạch sẽ.

Nam Cửu tắm xong bước khỏi phòng tắm. Ánh đèn từ căn gác xép đổ xuống, trải một tấm t.h.ả.m ánh sáng dịu nhẹ lên những bậc thang gỗ. Cô khựng một thoáng cất bước lên lầu.

Tống Đình đang bàn học, chợt thấy tiếng cót két khe khẽ vọng từ cầu thang gỗ. Ánh mắt hướng về phía cầu thang. Trong quầng sáng nhạt nhòa , tiếng bước chân tiến gần bỗng nhiên dừng bặt ở khúc quanh. Cái dáng vẻ yểu điệu mà đang ngóng đợi hề xuất hiện nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối.

Tống Đình dậy bước phía cửa, nhưng chỉ thấy tiếng bước chân khẽ khàng đầu, thẳng xuống lầu.

 

Loading...