Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 57: Ngoại truyện 2
Cập nhật lúc: 2026-09-06 01:17:44
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói đến việc Nam Cửu quyết định nhấn nút tạm dừng cuộc đời , chuyển hướng , thì lẽ ngược cái đêm ở đồi . Khi tình cảm đang ở cao trào, cô hỏi , yêu cô từ bao giờ?
Đêm khuya hôm đó, Tống Đình ôm cô từ phía . Hơi thở ấm áp quẩn quanh bên tai cô.
"Năm mười chín tuổi, em bục, nâng ly sâm panh mỉm với , trái tim rung động. Vốn dĩ cùng em yêu đương một trận t.ử tế, đợi em nghiệp xong thì rước em về nhà.
lúc đó em còn quá trẻ, tốn công sức cho chuyện yêu đương. Anh nghĩ cả đời để chờ đợi, chờ em lớn hơn một chút, chờ lúc em định cuộc sống... sai , đúng ?"
Ngay khoảnh khắc , cô cảm nhận trái tim đang nhói đau. Sự đau đớn , lạ lẫm sắc bén, vạch cho cuộc đời cô một lối rẽ khác.
Lần trở về giống bất kỳ nào đây. Cô dẹp bỏ cái thái độ thờ ơ, lửng lơ để bước một mối quan hệ mà bản từng chạm tới. Thế nên, khi bước chân chạm đến bậc thang lên căn gác xép, Nam Cửu đột ngột dừng , xoay thu dáng vẻ đùa giỡn với cõi hồng trần.
Tống Đình im đỉnh cầu thang gác xép, cho đến khi tiếng bước chân tan biến. Anh sải bước xuống lầu, bước phòng . Nam Cửu phòng xép, cửa cũng khép kín. Ánh mắt nấn ná cánh cửa đóng chặt một lúc lâu, mới tắm.
Tắm xong, Tống Đình tròng bừa một chiếc áo cộc tay xuống tầng một. Phòng chìm trong bóng tối lờ mờ. Anh bước đến quầy pha , rót một cốc nước ấm. Mái tóc đen vẫn còn ươn ướt rủ xuống trán, đôi mắt đẫm nước càng thêm sâu thẳm.
Anh ngửa cổ uống nước, nhưng ánh mắt dán chặt ánh đèn vụt tắt trong phòng xép. Đặt cốc xuống, đôi môi vẫn còn vương những giọt nước đọng . Tống Đình lấy ngón cái lau vệt nước đọng ở khóe môi, móc điện thoại gửi cho Nam Cửu một tin nhắn: [Ngủ ?]
Tin nhắn mãi đến sáng hôm mới hồi âm: [Dậy .]
Nam Cửu nhắn xong thì mở cửa phòng, Tống Đình đang cầm điện thoại cạnh tủ .
Thay vì bộ đồ rộng thùng thình như hôm qua, hôm nay Nam Cửu diện một chiếc áo cộc tay họa tiết cổ chữ V ôm sát cơ thể phối cùng quần cạp cao, phô bày trọn vẹn những đường cong quyến rũ.
Tống Đình ngước mắt cô chằm chằm, ánh mắt bỗng trở nên đầy ẩn ý.
Nam Cửu bắt gặp ánh mắt của , bảo: "Chào buổi sáng, đêm qua nhắn tin cho em ? Lúc đấy em ngủ mất ."
"Ngủ sớm thế?"
"Ngủ sớm dậy sớm cho khỏe chứ ."
"Thế em cũng dậy sớm."
"..." Nam Cửu vài bước, ngay khi rẽ qua hành lang, cô ngoái đầu cằn nhằn: "Đáng đời ế."
Khóe miệng Tống Đình khẽ nhếch lên, nặn một nụ .
Thím Ngô bày vẻ mặt hận sắt rèn thành thép: "Thím thấy cái Cửu đúng đấy, thằng Vương ất ơ đầu ngõ còn cưới vợ. Cháu mà cách dỗ dành phụ nữ thì khi giờ con cái chạy đầy nhà , thế mà chẳng thấy sốt ruột gì cả."
"Trà ngon thì thể vội thím ạ."
"Cháu lấy ?" Thím Ngô vặn vẹo.
Tống Đình dãy hộp đựng , thong thả ngước mắt lên: "Cháu trồng mà, thím bảo cháu lấy ?"
Thím Ngô chẳng buồn đôi co với nữa. Mấy năm bà còn sốt sắng chạy ngược chạy xuôi mai mối cho Tống Đình. Hai năm nay đến cả ông cụ Nam cũng chẳng thèm đả động đến chuyện nữa, bà lo cũng ích gì.
Chẳng mấy chốc, Nam Cửu ngậm nửa miếng bánh hành từ trong bếp .
Tống Đình đang bàn gỗ cạnh tủ , dán mắt màn hình gõ phím lạch cạch.
Nam Cửu chậm rãi bước tới đối diện , hai tay chống lên mép bàn, cúi xuống: "Tối qua tìm em chuyện gì thế?"
Tống Đình dời mắt khỏi màn hình máy tính, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô: "Ngủ đất quen ?"
"Không quen thì tính ?" Cô chớp chớp mắt: "Nhường giường cho em ?"
"Mơ ."
Nam Cửu liếc quầng thâm nhạt mắt , bỗng chồm tới gần hơn một chút, đuôi tóc gần như quét ngang qua bàn phím của : "Thế đêm qua đóng cửa?"
Tống Đình cuối cùng cũng ngừng tay gõ phím, ngước lên cô chằm chằm.
Trong mắt cô lóe lên tia tinh ranh: "Đợi em ?"
Yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống, sự im lặng lan tỏa trong khí, thế nhưng khiến tim đập loạn nhịp hơn bất kỳ câu trả lời nào.
Thấy lên tiếng, nụ của cô càng rạng rỡ hơn, hạ giọng hỏi: "Đừng là đợi em cả đêm đấy nhé?"
Tống Đình khẩy một tiếng: "Em cứ tiếp tục ngủ đất ."
Hôm nay quán thưa khách, thấy Nam Cửu và Tống Đình đang tán dóc, thím Ngô cũng tò mò sấn gần, bảo Nam Cửu: "Sáng nay thím ông nội bảo cháu với Lâm chia tay ?"
"Vâng." Nam Cửu khẽ ừ một tiếng.
"Sao chia tay? Dạo thấy còn mặn nồng lắm mà?"
"Không hợp ạ." Nam Cửu đáp bừa.
"Nói linh tinh, hợp quá chứ, hai đứa cạnh , gọi là gì nhỉ? Trai tài gái sắc, trông xứng đôi lứa thế còn gì." Thím Ngô chẳng sở thích gì khác, chỉ khoái bà mối, mấy lời ghép đôi múa mép vút cái là tuôn .
Khóe mắt Nam Cửu liếc thấy mí mắt Tống Đình sụp xuống, cô rút một tờ khăn giấy, lau tay : "Sao ông nội cháu lấy cái loa chạy giữa ngõ mà rao cho cả làng luôn ?"
"Là thím gặng hỏi mãi ông cháu mới đấy, ông bảo chắc hai đứa giận dỗi ." Thím Ngô với tôn chỉ "khuyên hòa khuyên tan", cứ lải nhải ngừng: "Thím thấy Lâm tính mà, cao ráo, trắng trẻo sạch sẽ, xem chừng gia cảnh cũng khá giả..."
"Thím chấm thế cơ ?"
"Chứ nữa, thằng bé đó thím ưng , trai như diễn viên tivi ."
Tống Đình nhấc mí mắt, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua.
Thấy sắc mặt Tống Đình ngày một tối sầm , Nam Cửu thu vẻ bông đùa, với thím Ngô: "Không giận dỗi ạ, là liên lạc nữa ."
"Ôi trời, tiếc thế..."
"Thím Ngô." Tống Đình cắt ngang lời lải nhải của bà: "Thím đun nước ?"
Thím Ngô vội vàng chạy nhà đun nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-57-ngoai-truyen-2.html.]
Ông cụ Nam từ trong phòng bước , thấy Nam Cửu dậy, tinh thần phấn chấn thế chắc là đêm qua ngủ ngon giấc lắm đây.
Trong mắt ông cụ Nam, trong mấy đứa cháu thì Nam Cửu là đứa to gan nhất. Nhỏ thì trèo nóc nhà, móc tổ chim, nghịch ngợm còn hơn cả con trai. Lớn hơn chút nữa thì đùng đùng bỏ nhà một lời từ biệt. Lớn hẳn thì cũng chẳng thiếu chuyện nổi loạn nào mà dám . Suy nghĩ của nó, giống như dòng nước cuồn cuộn chảy trong sông, mà giống như những giọt thủy ngân rơi chiếc đĩa ngọc, lăn tản mác bốn phương tám hướng.
Sau Tết mới rục rịch chuyện cưới xin, mùa hè còn tới tuyên bố chia tay. Trong mắt ông cụ Nam, gộp bằng mấy chữ - đáng tin cậy.
Ông cụ bảo cô ngoài thuê khách sạn ở, là để hù dọa cái thói ngông cuồng tự đắc của cô. Ai dè cô chẳng chẳng rằng, ôm chăn đệm trải thẳng đất ngủ luôn, còn ngủ một mạch đến tận bây giờ, ông cụ Nam cũng đến cạn lời với cô.
Gần trưa, hai đàn ông trung niên quen với Tống Đình ghé quán . Tống Đình bèn trò chuyện với họ một lúc.
Nam Cửu mở điện thoại, trong quầy nhón nho ăn lướt video. Lúc rảnh rỗi, thím Ngô sán tới.
"Lần cháu về định ở bao lâu?"
Nam Cửu bấm nút tạm dừng, ngước mắt lên: "Cháu định về tìm đối tượng thích hợp, nếu chuyện trò êm xuôi thì... nữa."
Lời thốt , khí như khựng một nhịp.
Tống Đình bưng chén định uống, động tác cũng bất giác dừng . Anh ngước mắt, ánh xuyên qua lớp sương khói mờ ảo của , lặng lẽ đậu sườn mặt Nam Cửu. Ánh mắt tĩnh lặng nhưng rực lửa.
Thím Ngô lập tức sáng mắt lên: "Để thím để ý cho, điều kiện của cháu cũng dễ tìm , cháu tìm như thế nào?"
Nam Cửu rúc trong quầy, cố nén nụ nơi khóe miệng, lên tiếng.
Cô hất hất cằm về phía cửa quán : "Có khách kìa thím."
Thím Ngô ngoái đầu , vội vàng tiếp khách.
Nam Cửu cầm chiếc bát bếp. Tiếng nước chảy róc rách vang lên, tiếng bước chân từ phía vọng mỗi lúc một gần, trầm tĩnh mà rõ ràng, cuối cùng dừng ngay sát lưng cô.
Ánh quen thuộc nóng hổi đáp xuống gáy Nam Cửu. Cô đầu , chỉ chậm các thao tác, dùng mảnh khăn bông lau khô vết nước đọng cuối cùng chiếc bát, nhẹ nhàng đặt nó xuống bồn rửa. Lúc cô xoay , Tống Đình rướn tới, chống hai tay lên mép bồn rửa hai bên hông cô, che khuất cô trong cái bóng của .
"Định tìm một như thế nào?" Đôi mắt đen thăm thẳm của khóa chặt lấy cô, tựa như hố sâu sẵn sàng hút trọn thứ trong.
Nam Cửu ngẩng cao đầu, chiếc cổ vẽ nên một đường cong mê : "Thế thì xem ai theo đuổi em ." Ngón tay cô chọc nhẹ lên khuôn n.g.ự.c săn chắc của , xúc cảm đầy ma mị: "Anh ném cả giường của em , chắc chắn là theo đuổi ."
Anh bật trầm thấp, cánh tay đột ngột siết . Khoảng trống cuối cùng giữa hai biến mất, qua lớp áo mỏng manh, nhịp đập trái tim và nhiệt độ cơ thể cuộn trào hòa quyện . Anh cúi xuống, chóp mũi như như cọ nhẹ trán cô, thở ấm nóng ập tới như một cơn lốc, mang theo sự chiếm hữu cho phép trốn chạy.
Tiếng ông cụ vang lên từ ngoài hành lang: "Cái Cửu ? Lại chạy mất ?"
"Hình như bếp ạ." Thím Ngô đáp lời.
Nam Cửu khẽ cựa quậy, nhưng cánh tay vẫn vững như bàn thạch. Tiếng gậy gõ lọc cọc xuống nền nhà mỗi lúc một gần, từng nhịp từng nhịp nện thẳng tim Nam Cửu. Sự mật đầy rủi ro và nỗi lo sợ phát hiện đan xen , khiến cơ thể cô bất giác mềm nhũn.
Ngay khoảnh khắc tiếng gậy sắp bước nhà bếp, Tống Đình buông tay , khí bất ngờ ùa về.
Ông cụ Nam dừng cửa bếp. Nam Cửu đang cầm một chiếc bát bỏ bồn rửa, còn phía bên , Tống Đình đang xách một ấm nước đun sôi.
Ánh mắt ông cụ Nam lướt qua hai , với Tống Đình: "Hôm nay chẳng mày bảo đồi ? Sao còn ?"
"Sáng nay con sắp xếp công việc , một hai hôm nữa mới ."
Hai chuyện dọc theo hành lang, ông cụ Nam ngoái đầu , hỏi: "Vì cái Cửu ?"
Tống Đình phủ nhận. Ông cụ Nam hừ một tiếng trong mũi bỏ .
Ăn trưa xong, ông cụ Nam thói quen cửa quán ngủ gật. Một thanh niên trẻ tuổi cầm theo tờ giấy giao hàng dừng xe cửa quán , ngẩng đầu biển hiệu.
Ông cụ Nam nheo mắt thanh niên: "Cậu gì đấy?"
Cậu thanh niên cúi đầu hỏi: "Cho cháu hỏi đây 36 ngõ Mạo Nhi ạ?"
Ông cụ Nam thẳng lên: " ."
Cậu thanh niên cất tờ giấy giao hàng , hỏi: "Thế giường để ạ?"
"Giường gì? Cậu tìm nhầm nhà ." Ông cụ Nam dậy khỏi chiếc ghế xích đu.
Tống Đình từ lầu bước xuống, sải bước : "Khiêng đây."
Cậu thanh niên ba bước gộp hai chạy vội xe, vẫy tay gọi một nhân viên khuân vác khác ở trong xe .
Ông cụ như trời trồng cửa quán, đôi lông mày hoa râm nhíu chặt , trân trân hai thanh niên khiêng từng món đồ đắt tiền từ đệm, đầu giường uốn lượn cho đến khung giường trong phòng xép.
Ông sang mắng Tống Đình: " bảo đừng chiều chuộng nó mà, lắm, hùa theo nó loạn."
Khóe miệng Tống Đình hiện lên một nụ bất đắc dĩ: "Sàn nhà ẩm thấp lắm, ngủ dễ sinh bệnh."
"Cậu cứ hùa theo nó , để xem cái giường nó ngủ mấy hôm!" Ông cụ Nam cứng cổ trừng mắt đứa cháu gái.
Nam Cửu nhướng mày với ông nội, ngoắt trong phòng dọn dẹp giường mới, để cho ông cụ một bóng lưng nhẹ bẫng.
Nắng chiều ấm áp, Nam Cửu giũ tung tấm ga giường sấy khô ấm áp, cẩn thận trải lên chiếc giường êm ái. Cô vùi chiếc chăn bông mềm mại, chìm giấc ngủ đầy thỏa mãn.
Thấy cô mãi , ông cụ Nam thò đầu phòng ngó một cái, chống gậy phòng , lầm bầm: "Tuổi trẻ sức dài vai rộng mà ngủ lắm thế ?"
Ánh mắt Tống Đình lướt qua phòng , dừng cửa phòng xép, một dự cảm bí mật đang nhen nhóm trong lòng.
Cửa phòng xép đóng, lúc từ bếp , Tống Đình tạt ngang trong.
Nam Cửu đang nhắm mắt, cuộn tròn bên mép giường.
Tống Đình cúi đẩy cô trong một chút, tiện tay lấy một chiếc gối chèn bên mép ngoài để cô khỏi lăn xuống đất.
Nam Cửu lơ mơ mở mắt, ấm từ cơ thể Tống Đình bủa vây, giọng điệu mềm nhũn: "...Có chuyện gì ?"
"Anh phía bắc thành phố một chuyến."
Cô "ừ" một tiếng mơ hồ, ý thức chìm cơn ngái ngủ ấm áp. Nhận Tống Đình vẫn bên giường, Nam Cửu cố gắng hé mở đôi mắt: "Sao ?"
Anh hạ giọng, giọng điệu đượm vẻ cưng chiều: "Cứ ngủ tiếp , chờ về tính."