Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 58: Ngoại Truyện 3

Cập nhật lúc: 2026-09-06 22:59:12
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Đình đến gặp nhà cung cấp vật liệu đóng gói ở phía bắc thành phố để bàn công việc. Giám đốc bên đó giữ dùng bữa tối, nhưng từ chối vì việc bận. Trước khi trời tối, vội vã trở về, định tìm Nam Cửu để chuyện. Kết quả là cô ở quán .

Tống Đình gõ cửa phòng ông cụ Nam. Ông đang bấm chuyển kênh chiếc tivi nhỏ trong phòng, tiếng động bèn ngẩng đầu lên: "Về đấy ?”

“Vâng ạ." Tống Đình đáp lời hỏi: "Tiểu Cửu ông?"

"Ai mà con bé chạy , nó bảo tối nay về ăn cơm." Tống Đình nhíu mày, khép cửa phòng . Một bạn học cũ của Liễu Nhân là môi giới bất động sản khá tiếng ở Nam Thành. Nam Cửu đang cần tìm nhà, nên qua sự giới thiệu của Liễu Nhân, cô quen với bạn tên Phùng Hạo cùng ngoài ăn một bữa cơm. Phía Hạ Yên Nhiên bàn giao xong công việc, thu dọn đồ đạc và trả nhà thuê chắc mất hai tháng nữa. Nam Cửu định nhân thời gian tìm một căn nhà phù hợp, tiện cho Yên Nhiên chỗ nghỉ chân khi đến đây, studio tạm thời cho hai .

Ngoài , việc chọn địa điểm cũng là nhiệm vụ trọng tâm. Cô dự định đích khảo sát khu vực ở Nam Thành để cái tổng quan ban đầu về bộ thị trường. Đợi Hạ Yên Nhiên đến, cả hai sẽ bắt đầu khảo sát chi tiết từng ngóc ngách tại các khu vực trọng điểm. Mặc dù Nam Cửu hề xa lạ với thành phố , nhưng dẫu cô cũng từng định cư lâu dài, nên vẫn cần hỏi han, nhờ tư vấn thêm thông tin về thị trường và lưu lượng khách. Hôm nay, thông qua Liễu Nhân để gặp mặt Phùng Hạo, Nam Cửu mượn cơ hội rõ yêu cầu của , giúp phía Phùng Hạo thể chuẩn phương án chọn mặt bằng. Dù cũng là chỗ bạn bè quen nên bầu khí bữa ăn khá thoải mái, ăn vui vẻ trò chuyện. Bữa cơm mới một nửa thì Tống Đình gọi điện tới.

Nam Cửu cầm điện thoại lên, nhấn nút . Đầu dây bên lập tức vang lên giọng trầm thấp của Tống Đình, xen lẫn một chút căng thẳng khó nhận : "Em đang ở ?”

“Em đang ăn ở ngoài.”

“Bao giờ thì về?”

“Ăn xong em về."

"Về sớm ." Tống Đình dặn dò một câu cúp máy. Điện thoại đặt xuống bàn đầy hai phút rung lên. Màn hình sáng đèn báo tin nhắn của Tống Đình gửi tới: [Em ăn cơm với ai?] Nam Cửu cầm điện thoại lên, nhắn : [Liễu Nhân.]

[Em tự lái xe ?]

[Vâng.]

[Đang ở ? Anh qua đón em.]

Khóe môi Nam Cửu khẽ cong lên, cô cúi đầu gõ chữ: [Sao phiền phức gì?]

[Gửi định vị cho .]

Nam Cửu chằm chằm màn hình mất hai giây, ánh mắt vô tình lướt qua Liễu Nhân đang đối diện. "Ai đấy? Nhắn tin liên tục thế." Liễu Nhân nhoài tới, hỏi. "...Tống Đình."

Liễu Nhân nhướng mày: "Em với là đang ăn cơm với chị ?"

"Nói , bảo qua đây." Liễu Nhân trêu chọc: "Sao thế, sợ em bỏ trốn cùng chị chắc?”

“...Đâu đến mức đấy.”

“Thì cứ để tới ." Liễu Nhân bật . "Chị giới thiệu đối tượng cho em mà sợ."

Nam Cửu cúi đầu khẽ , gửi định vị qua cho . Chưa đầy hai mươi phút , Tống Đình đẩy cửa phòng bao bước . Trong khoảnh khắc ánh sáng lướt qua, vóc dáng cao lớn của xuất hiện.

Chiếc áo cộc tay vải lanh mang phong cách công sở nhẹ nhàng bao lấy những đường nét rắn rỏi n.g.ự.c và cánh tay, càng tôn lên gương mặt với những đường nét góc cạnh, sâu thẳm của . Đôi mắt đen láy, ánh lướt qua căn phòng, toát lên một cảm giác mạnh mẽ nhưng mực kiềm chế.

Nam Cửu vẫy tay với . Liễu Nhân còn kịp chào hỏi Tống Đình thì Phùng Hạo dậy: "Đây chẳng là sếp Tống ?”

“Chúng ?" Tống Đình lướt mắt qua gương mặt đối phương, mang theo một chút dò xét.

Phùng Hạo lập tức tươi đáp lời: "Chúng từng ăn chung một bữa cơm , quen sếp Nhậm bên mà.”

“Sếp Nhậm của các là?”

“Nhậm Triệu Bình."

Tống Đình chiều ngẫm nghĩ một chốc, đó điềm nhiên trả lời: "Có ấn tượng, thật trùng hợp." Còn việc ấn tượng mấy phần là thật, mấy phần là khách sáo, ngoài chẳng thể nào nhận . Tống Đình xuống bên cạnh Nam Cửu, ánh mắt tự nhiên hướng về phía khuôn mặt cô.

Nam Cửu nghiêng hỏi : "Anh ăn ? Có cần gọi thêm vài món ?”

“Không cần , ăn ở nhà ." Phùng Hạo đối diện thấy bèn nhiệt tình chen lời mời mọc: "Sếp Tống, chúng uống vài ly nhé?"

Tống Đình lịch sự nhưng dứt khoát: "Không , lát nữa lái xe." Ánh mắt Phùng Hạo chuyển từ Nam Cửu sang Tống Đình, dừng khuôn mặt Nam Cửu, nửa đùa nửa dò hỏi: "Sếp Tống... là bạn trai cô ?"

Câu dứt, bầu khí trong phòng bao bỗng chốc trở nên vi diệu. Liễu Nhân nở một nụ đầy ẩn ý, chăm chú Nam Cửu. Tống Đình cũng khẽ liếc mắt sang, ánh sâu thẳm, nặng nề đổ dồn về phía Nam Cửu.

Đầu ngón tay Nam Cửu mân mê đôi đũa thon dài. Ánh mắt cô chậm rãi dời từ khuôn mặt Liễu Nhân lướt qua vẻ mặt trầm tĩnh của Tống Đình. Cô đặt đũa xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt đầy lười biếng mà quyến rũ. " ."

Hai chữ nhẹ bẫng khiến bầu khí trong phòng chuyển từ sự dò xét vi diệu sang một cơn sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt hơn. Nụ mặt Liễu Nhân chớp mắt càng thêm phần sâu xa.

Đáy mắt Tống Đình gợn lên một tầng sóng mỏng. Anh bình thản rũ mi, vươn tay cầm lấy ly bên cạnh Nam Cửu nhấp một ngụm. Sự mật lời cứ thế lặng lẽ bộc lộ qua chiếc ly.

Phùng Hạo lập tức : "Vậy thì cô cứ yên tâm, quen cả, việc của cô chắc chắn sẽ để tâm." Liễu Nhân hiện giờ dọn ở riêng nên về ngõ Mạo Nhi nữa. Vì thế, khi bữa ăn kết thúc, họ chào hỏi vài câu cửa nhà hàng ai về nhà nấy.

Xe của Nam Cửu đỗ ở bãi gửi xe ngoài trời phía con phố, qua đó bộ xuyên qua một con đường nhỏ rợp bóng cây loan.

Tống Đình nắm lấy tay Nam Cửu, siết chặt trong lòng bàn tay. Nam Cửu đường quen khác nắm tay nên theo bản năng định rút về. Tống Đình nghiêng đầu, phóng tới một ánh sâu thẳm. Nam Cửu cố chấp nữa, nới lỏng sức lực, mặc cho bàn tay bao bọc thật chặt.

mặt : "Anh đến đây bằng gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-58-ngoai-truyen-3.html.]

“Gọi xe.”

“Anh sợ em lạc ?" Âm cuối của cô cao lên, cố ý sáp gần . "Không yên tâm về em đến thế cơ ?"

"Sau em ít tự lái xe thôi, thì bảo , lái xe đưa em . Nếu nhà, thì bảo Tiểu Trương lái xe đưa em ngoài.”

“Tại ?”

“Không an ."

Nam Cửu nhạt: "Không thể vì từng t.a.i n.ạ.n giao thông mà thấy lái xe là an chứ? Hơn nữa vụ t.a.i n.ạ.n đó của , chẳng cũng do chiếc xe tải xảy sự cố ?"

"Anh chuyện đó." Tống Đình dừng bước. Bóng cây hai bên đường xào xạc. Khi xoay , ánh mắt tĩnh lặng như một đầm nước sâu, khóa chặt lấy cô: "Anh hỏi em, tại về đây?"

Nam Cửu đón nhận ánh của . Vẻ mặt quá đỗi nghiêm túc, khiến cô lùi nửa bước. Gót giày giẫm lên mép vỉa hè, nương theo chút chiều cao để miễn cưỡng thẳng mắt : "Anh... là đang em vài câu tình cảm ?"

"Không cần lời tình cảm." Anh tiến sát gần, thở lướt qua lọn tóc trán cô. "Em thật ."

Ánh mắt Nam Cửu thoáng bối rối, khống chế mà lướt xuống cổ áo mở của , từ từ di chuyển xuống . Lời thật vương sắc thái tình cảm... chẳng lẽ là định khen kỹ năng giường của giỏi ? "Em đang đấy?" Giọng đột ngột trầm xuống.

Nam Cửu gượng một tiếng: "Anh hết đòi chuyển đến sống cạnh nhà em, đòi chăm lo cho cuộc sống khi kết hôn của em, thế thì em còn kết hôn kiểu gì nữa?"

"Đừng lảng sang chuyện khác." Anh cúi đầu, liếc thấy gót giày chông chênh của cô bèn rướn tới, luồn hai cánh tay qua eo cô. Cô kịp phòng , ngã nhào lòng , lồng n.g.ự.c nóng bỏng khiến nhịp tim cô trật nhịp.

"Thì về đây để ở bên mà..." Cô cố tình kéo dài âm cuối, giọng điệu nũng nịu y hệt một yêu tinh đoạt mạng. "Ở bên ?" Bàn tay vuốt dọc theo đường cong cột sống dừng xương cánh bướm nhô cao của cô. "Vừa mới về tụ tập bạn bè, em định gì hả?"

Cô buộc ngửa đầu lên: "Một bạn của em sắp tới đây, em xem nhà cho cô ." Tống Đình đưa mắt xuống: "Uống t.h.u.ố.c ?”

“Đang yên đang lành tự dưng mắng em?" Nam Cửu lập tức thẳng lưng.

"Thuốc. Tránh. Thai." Anh nghiến từng chữ, bật thành tiếng. Nam Cửu ngẩn , chợt bừng tỉnh bật nắc nẻ. Cô gục đầu lên vai Tống Đình mà run rẩy, những sợi tóc lướt qua vành tai đang nóng bừng của , hình đến mức đung đưa như nhành liễu trong gió.

Tống Đình vững vàng đỡ lấy cơ thể đang run lên vì của cô: "Nói ." Cô thẳng dậy, đôi mắt hút hồn kề ngay sát : "Lỡ m.a.n.g t.h.a.i thì ?”

“Thì sinh ." Ngón tay cái của miết nhẹ qua khóe môi cô. "Anh sẽ chuyện với ông nội em."

"Lỡ sinh một đứa như Tiểu Khải thì ?”

“Tiểu Khải khá mà.”

“Mập quá.”

“Mập chỗ nào, chẳng đáng yêu ?" Nam Cửu bật thành tiếng: "Sao chuyện y hệt Liêu Hồng thế?"

"Rốt cuộc là uống ?" Lòng bàn tay áp chặt eo của cô, mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Cô nhạy bén nhận cơ thể Tống Đình trong thoáng chốc căng cứng, bèn thu vẻ cợt nhả. Ánh mắt cô lưu chuyển, mang theo vài phần thăm dò: "Anh thích trẻ con ?"

Đầu ngón tay mơn trớn vòng eo cô: "Con của thì thích cho ."

Câu nhẹ nhàng rơi trái tim cô, dấy lên từng gợn sóng lăn tăn. Ý nơi khóe mắt cô dần phai nhạt, đó là sự nghiêm túc khi suy nghĩ kỹ càng. Cô đưa tay vuốt ve đường hàm đang bặm chặt của , giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Cho em thêm hai năm nữa."

Cô ngẩng mặt lên: "Em rút cổ phần , em định bắt đầu từ đầu ở đây, đợi đến khi thứ định ." Nam Cửu nghiêng đầu, nhẹ nhàng chuyển hướng câu chuyện: “Cơ mà, tại nghĩ là... em thai?"

"Hôm qua khi ăn xong, thấy em cứ xoa bụng mãi, hỏi thì em . Sao em gặp khó khăn gì nên mới thể về đây ?"

Nam Cửu thể nhịn thêm nữa, tiếng của cô vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. Cô mang theo chút đắc ý, nhẹ nhàng bước xuống khỏi vỉa hè bước về phía . Mái tóc xoăn buông xõa tự do khẽ đung đưa theo từng nhịp bước, tỏa một vầng sáng dịu nhẹ phía cô.

Cô dừng khi vài bước, . Ánh đèn đường mờ ảo bao phủ lấy cô, khóe mắt và hàng chân mày đều cong cong, đôi mắt ngập tràn ý : "Đó là vì em ăn no quá đầy bụng thôi!"

Anh bước vài bước đến bên cạnh, khẽ nheo mắt cô. Ánh sáng của ngọn đèn đường nhảy nhót ngọn tóc, đôi mắt cong cong của cô chất chứa vô vàn sự rạng rỡ và tươi sáng, khiến trái tim phút chốc mềm nhũn.

Nam Cửu càng nghĩ càng thấy buồn , bèn hích khuỷu tay cánh tay : "Em bảo hôm nay bất thường thế, hóa là sợ lỡ tạo mạng cơ đấy?" Tống Đình sầm mặt, cô hích nhưng vẫn vững như núi, chẳng hề nhúc nhích.

Nam Cửu liếc một cái, tin cái sự vững chãi , cô càng dùng sức hích mạnh hơn. Tống Đình liếc hành động trẻ con của cô, cũng phối hợp nghiêng sang một bên lấy lệ.

Nam Cửu chợt dừng bước, ánh mắt vượt qua đỉnh đầu Tống Đình, về phía tấm biển quảng cáo ven đường. Tống Đình men theo ánh mắt cô đầu : "Đang xem gì thế?"

Nam Cửu chỉ nam thần tượng ở ngay chính giữa tấm biển: "Nam thần thời học của em đấy. Bảy năm từng tổ chức một buổi concert ở nhà thi đấu thành phố Phong, em săn vé. Không ngờ nay đến biểu diễn ở lễ hội âm nhạc Nam Thành ."

Nam Cửu liếc ngày biểu diễn bên tấm biển quảng cáo, khẽ lầm bầm: "Là ngày mai , thế thì bây giờ chắc chắn mua vé nữa ." Trong lúc chuyện, cô cúi đầu mở khóa điện thoại, đầu ngón tay lướt nhanh màn hình, chăm chú tìm kiếm thông tin bán vé.

Tống Đình thu ánh từ biển quảng cáo, khóe môi chùng xuống: "Trông yếu ớt như gió thổi là bay, tiêu chuẩn chọn nam thần của em thấp thế ?" Nam Cửu lập tức như con mèo giẫm đuôi, cô tắt trang web báo hết vé, trừng mắt lên bênh vực thần tượng chằm chặp: "Không tình đầu của em."

"Hừ." Đáp cô chỉ là một tiếng khẩy mỉa mai rõ ý vị.

 

 

Loading...