Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 59: Ngoại truyện 4
Cập nhật lúc: 2026-09-07 02:04:40
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gác xép ban đêm tĩnh lặng lạ thường. Tống Đình máy tính xử lý email của các đại lý và đơn từ phê duyệt nhà máy gửi tới. Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm tầng hai vang lên suốt nửa tiếng đồng hồ. Cửa mở, một mùi hương ấm áp theo cầu thang bay lên gác xép. Bàn tay đang gõ phím của Tống Đình khựng , ngoảnh đầu, tiếng bước chân đang xuống lầu. Dòng suy nghĩ ngắt quãng, rời tay khỏi bàn phím, bưng ly bên cạnh lên. Hai mươi phút , cầu thang gỗ vang lên những tiếng động khẽ khàng.
Tống Đình tựa đầu giường, đang chuyện điện thoại với xưởng trưởng Lưu. Tiếng bước chân giẫm lên bậc gỗ "cọt kẹt" khe khẽ từ tầng hai vòng lên, nhướng mắt cửa phòng đang mở. Nam Cửu mặc chiếc váy ngủ bằng cotton mềm mại xuất hiện cửa. Tà váy nhẹ nhàng đung đưa theo từng cử động, để lộ đôi chân thon dài, trắng trẻo lọt tầm mắt . Thấy Tống Đình đang điện thoại, cô dừng bên cửa, lười biếng tựa lưng khung cửa. Vòng eo nghiêng, chất vải rủ xuống ôm sát lấy những đường cong cơ thể.
"Quy cách đóng gói cứ theo , mẫu vật liệu mới sắp xếp gửi , chắc ngày mai sẽ đến." Tống Đình với đầu dây bên , nhưng ánh mắt mải miết phác họa những đường nét thấp thoáng lớp váy ngủ của cô. Ánh mắt Nam Cửu lướt quanh phòng một vòng dừng gương mặt Tống Đình. Bốn mắt , khóe môi cô cong lên một nụ nhạt. Khoảnh khắc điện thoại cúp máy, căn gác xép chìm một bầu tĩnh lặng đầy mờ ám.
"Đứng ở cửa gì? Vào đây." Giọng Tống Đình trầm hơn bình thường vài phần.
Nam Cửu lê dép lững thững bước phòng, huơ huơ món đồ trong tay: "Kem trị sẹo đấy, em nhờ đến viện da liễu kê đơn, dùng thử xem ." Cô đặt tuýp t.h.u.ố.c lên bàn. Tống Đình vươn cánh tay . Vết sẹo ngoằn ngoèo kéo dài từ bắp tay xuống tận cẳng tay, hệt như một sợi dây leo bám chặt làn da màu lúa mạch, nhưng kết hợp hảo với những đường nét rắn rỏi cánh tay một cách khó hiểu, tăng thêm vài phần sức mạnh đầy ngang tàng.
"Không bôi giúp ?"
Nam Cửu xuống mép giường, vặn nắp tuýp thuốc. Cô xích gần, mang theo mùi hương ẩm ướt và ấm áp.
"Nếu bận thì cứ việc của ." Cô bóc lớp màng bọc, bóp một ít t.h.u.ố.c mỡ . "Hai ngày nữa em lên đồi chè một chuyến, cùng em ?"
"Để , hẹn Phùng Hạo tuần đến công ty xem nguồn nhà ." Tống Đình chằm chằm đôi mày mắt càng thêm kiều diễm của cô khi tắm, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Sao em lúc nào cũng ngủ ở mép giường thế? Không sợ ngã ?"
"Tập ." Đầu ngón tay cô lướt dọc theo vết sẹo: “Hồi bé thấy Tiểu Long Nữ ngủ dây thừng, em nghĩ cũng ."
"......"
Đằng lời dối nhẹ bẫng là vô những ngày tháng cô buộc cuộn tròn bên mép giường. Khi đó Nam Cửu vẫn còn sống cùng bố ở Thắng Hóa. Ban ngày Nam Chấn Đông , một Liêu Hồng chăm bé Khải xuể. Lúc nấu cơm, bà đành dỗ bé Khải ngủ đặt lên giường Nam Cửu, bắt cô trông em.
Có , Nam Cửu cũng ngủ quên, lúc lật đè trúng ngón tay bé Khải. Nam Chấn Đông và Liêu Hồng cãi ầm ĩ cả đêm vì chuyện đó.
Nam Cửu ôm đầu gối co ro trong phòng. Cô hận thấu xương cái nhà đó, hận việc trông em, hận cảm giác ngột ngạt khi ở riêng với kế. Và kẻ đầu sỏ khiến cô về cái nhà đó, chính là Tống Đình! Cô thề nếu gặp , nhất định sẽ để yên .
Kể từ đó, cô hình thành thói quen sát mép giường khi ngủ.
Năm lớp mười một, khi gặp Tống Đình, Nam Cửu ít đá thúng đụng nia, mỉa mai xỉa xói . Nghĩ đến đây, khóe môi cô bất giác cong lên: "Năm lớp mười một lúc em mới về, ngứa mắt em lắm ?"
"Đâu chỉ là ngứa mắt, em nên thấy may vì là con gái ."
Nam Cửu nheo mắt: "Sao, nếu em là con trai thì còn định đ.á.n.h em chắc?"
"Đánh vẫn còn nhẹ đấy." Anh hừ một tiếng: “Ít nhiều cũng cho em mở mang tầm mắt, thế nào là sự hiểm ác của xã hội."
Nam Cửu nhịn bật , đầu ngón tay vẽ vòng tròn quanh mép vết sẹo: "Vậy còn em về năm hai đại học thì ? Em thương ở eo, nhờ bôi t.h.u.ố.c giúp, bôi một nửa dừng?"
Cô ghé sát gần hơn một chút, hàng mi cong vút khẽ run, thở như như phớt qua má : "Lúc đó... phản ứng ?"
Ánh mắt Tống Đình đột ngột sầm xuống. Đêm đó, cô chợt vén vạt áo lên, một vòng eo nhỏ nhắn, trắng ngần hề báo đập thẳng mắt . Lòng bàn tay áp lên, chạm một bề mặt da thịt mịn màng. Cô còn yên phận mà vặn vẹo tay , làn da mềm mại cọ xát những đường chỉ tay trong lòng bàn tay . Khoảnh khắc , đầu tiên giật nhận , đang ngoan ngoãn thu bàn tay còn là cô bé con trong ký ức nữa, mà là một phụ nữ thể khiến thở gấp.
Tống Đình im lặng hồi lâu mới ngước đôi mắt đen láy lên cô đăm đăm: "Nửa đêm nửa hôm em chạy phòng , vạch eo lượn lờ mặt , em nghĩ ăn chay thật ?"
Nam Cửu mím môi , lảng sang chuyện khác: "Thật ngày xưa em gác xép rộng thế, trong ấn tượng của em thì chẳng bao nhiêu gian cả.
"Hồi bé, gác xép chất đầy đồ đạc. Báu vật mấy chục năm của ông nội em đều giấu ở đây, lấy mấy cái bao tải dứa cắt bạt phủ lên . Em với mấy chị họ chơi trốn tìm, chui tọt tấm bạt đó, nào các chị cũng tìm thấy em..."
Cô rủ rỉ kể những chuyện cũ thời thơ ấu. Giọng điệu êm ái hòa cùng dòng ký ức mang theo một sức mạnh kỳ diệu, xua tan vẻ lạnh lẽo tích tụ quanh năm suốt tháng gác xép. Anh vốn quen với những đêm dài hiu quạnh nơi đây, mà lúc những lời của cô sưởi ấm khắp cả . Giọng mềm mại của cô khiến nơi cô độc lan tỏa ấm và sinh khí của nhân gian.
Nam Cửu ngẩng đầu thoáng qua ô cửa sổ trần nhà: " mà, mở rộng cái cửa sổ đúng ? Lần tới em phát hiện , hình như to hơn hồi xưa nhiều."
Ánh mắt Tống Đình rơi xuống chiếc cổ trắng ngần của cô. Dưới lớp da căng mịn thể lờ mờ thấy những đường gân xanh đang đập nhịp, âm thầm tạo một sự cám dỗ khó cưỡng đối với .
Lần cô đến đây, hệt như một ngọn lửa liều rực cháy, thiêu rụi bộ căn gác xép của thành tro. Cô rời , bỏ một mớ tro tàn. Kể từ đó, đêm đêm thường xuyên giật tỉnh giấc một cách khó hiểu, cảm giác trống trải bủa vây lấy trái tim. Giữa đêm khuya mộng mị, luôn nhớ dáng vẻ của cô đêm đó, nhớ vòng eo thon nhỏ, trắng ngần của cô cong lên thành một đường nét đầy dụ hoặc trong tay , nhớ tiếng thở dốc kìm nén của cô châm ngòi cho từng tấc thần kinh của thế nào, nhớ lúc hai quấn lấy , làn da nóng rực áp sát . Những hình ảnh điên rồ đến tận bây giờ vẫn ngừng ám ảnh trong tâm trí .
Dường như cô cũng nhớ sự cuồng nhiệt của đó. Khi thu ánh về, mắt cô chạm ánh mắt của , quyện chặt . Cô cúi đầu khẽ thổi thổi chỗ t.h.u.ố.c mỡ, những lọn tóc vô tình lướt qua cổ tay .
Dưới đáy mắt cuộn lên ngọn lửa ngầm. Anh đưa tay vuốt ve đầu gối mịn màng của cô, nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay khiến cô khẽ rùng . Những ngón tay men theo mép đùi trơn láng của cô từ từ luồn tà váy ngủ, đến khơi lên những cơn run rẩy dồn dập đến đó.
Nam Cửu liếc đường viền nhô lên lớp váy ngủ, híp mắt : "Chú ơi."
Mi mắt Tống Đình sụp xuống. Cứ mỗi cô gọi là "chú", thì y như rằng câu tiếp theo chẳng lời nào t.ử tế.
Quả nhiên, cô tiếp: "Vừa mới xác định quan hệ ngủ với em, đểu cáng đấy nhé."
"Em thì đểu chắc? Chưa xác định quan hệ ngủ với ."
"Lúc đó là chơi bời thôi mà." Âm cuối của cô kéo lê mềm dài, mang theo vài phần hương vị của một kẻ bất cần đời.
"Bây giờ chơi nữa ?"
Đôi mắt vốn đang ngậm của cô khi thấy câu khẽ chớp một cái. Những nét mặt thong dong, hờ hững ban nãy trút bỏ, để lộ sự chân thành từng biểu lộ ai.
"Không chơi nữa."
Bầu khí tĩnh lặng đến mức thể thấy nhịp đập trái tim của . Ánh đèn mờ ảo hắt xuống giữa hai những vệt bóng đổ đầy mờ ám. Trên gác xép phảng phất mùi hương thoang thoảng, hòa quyện với thở the mát của t.h.u.ố.c mỡ, bao trùm chặt lấy cả hai. Bầu khí trở nên ẩm nóng và bết dính, mỗi nhịp thở đều trêu chọc những rung động đang âm thầm bùng cháy như ngọn lửa lan cánh đồng.
Anh khóa chặt hình bóng cô trong tầm mắt, giọng d.ụ.c vọng ngâm đến khàn đặc: "Lại đây."
Cô cúi sát gần mặt , thở phả kề ngay gang tấc. Bàn tay đỡ vững vàng gáy cô, những đầu ngón tay ấm áp mang theo sự kiên định cho phép cự tuyệt, đè cô về phía . Nam Cửu rủ hàng mi xuống theo bản năng. Thế nhưng, nụ hôn trong dự tính hạ xuống trán cô một cách đầy kiềm chế. Nụ hôn hề mang theo chút chiếm đoạt nào, mà giống như một sự xác nhận hơn, mang theo sự trang trọng và nâng niu, đặt trái tim vẫn luôn phiêu bạt của cô một bến đỗ an trong lãnh địa của .
Cô ngước rèm mi lên, ánh mắt khẽ lay động. Cảm giác quá đỗi xa lạ, khiến cô nhất thời quên mất phản ứng . Điều cô quen thuộc là sự quấn quýt trần trụi của d.ụ.c vọng, là sự buông thả qua . Thế nhưng, sự kiềm chế đầy trân trọng nhẹ nhàng bóp lấy trái tim cô, đ.â.m sâu đáy lòng cô hơn cả những nụ hôn trực tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-59-ngoai-truyen-4.html.]
Anh buông cô , yết hầu cuộn lên: "Đi ngủ ."
Bằng nụ hôn , cho cô , điều , còn xa vời hơn những thú vui hoan lạc nhất thời.
Nam Cửu ngẩn , nở một nụ rạng rỡ với : "Chúc ngủ ngon."
Về phòng, Nam Cửu giường trằn trọc mãi ngủ , ấm từ đầu ngón tay vẫn còn lưu nơi gốc đùi cô, chẳng xua . Cô "chậc" một tiếng, vùi đầu gối.
......
Sáng lúc Nam Cửu thức dậy, Tống Đình ngoài việc . Gần trưa, Nam Cửu mua đầu vịt. Hôm nay là cuối tuần, xếp hàng mua đồ kho mặn đông nghẹt.
Xếp hàng ngay Nam Cửu là ông Lý, bố của Lý Sùng Quang. Nam Cửu chào hỏi ông Lý một tiếng cúi đầu lấy điện thoại lướt. Xếp hàng mười mấy phút, cô ngẩng đầu lên, tình cờ bắt gặp Tống Đình đang từ đầu ngõ về.
Đợi đến gần, Nam Cửu chợt vươn tay , túm nhẹ lấy cổ tay .
"Xếp hàng hộ em với.” cô hạ thấp giọng: “Em buồn vệ sinh nhịn nổi nữa ."
Những xếp hàng phần lớn đều là hàng xóm láng giềng xung quanh, cơ bản đều Tống Đình. Nam Cửu mảy may e dè, những đầu ngón tay chạm một cách tự nhiên, kéo vị trí của bỏ .
Ông Lý , bóng lưng vội vã của Nam Cửu, với Tống Đình: "Cháu gái nhà ông Nam, xem thiết với phết nhỉ?"
Tống Đình nhấc mi mắt lên, lặng lẽ liếc ông cụ một cái.
" là con gái lớn mười tám đổi, càng lớn càng sành điệu." Ông Lý chuyển chủ đề: “Con bé bạn trai ? Thằng Sùng Quang nhà ..."
"Có ." Tống Đình ngắt lời ông.
Ông Lý "ồ" một tiếng, giọng điệu lộ vẻ tiếc nuối: "Bạn trai con bé ở cùng chỗ với nó ?"
"Ở thành phố Nam."
"Thật hả?" Ông Lý vỡ lẽ: “Thảo nào dạo con bé về đây ở. Bạn trai nó là ai ? Không chừng thằng Sùng Quang nhà cũng đấy."
Tống Đình tiếp lời, hất cằm về phía hàng: "Đến lượt ông kìa."
Khi Tống Đình xách bịch đầu vịt bước quán , Nam Cửu đang lười nhác rúc trong chiếc ghế mây, một chân vắt vẻo thong dong, những ngón tay lướt thoăn thoắt màn hình điện thoại. Chẳng là cô buồn vệ sinh thật chỉ đơn thuần là lừa xếp hàng nữa.
Tống Đình đặt túi đầu vịt lên chiếc bàn bát tiên, xoay về phía tủ điện thoại.
Nam Cửu bỏ điện thoại xuống, thờ ơ về phía bàn ăn. Lúc đến gần, ánh mắt cô thu hút bởi hai mảnh giấy cứng bàn. Cô cầm lên liếc , ngờ là vé lễ hội âm nhạc. Nét mặt cô sững , đáy mắt bỗng chốc rực rỡ hẳn lên.
Cô chợt đầu, ánh mắt hướng về phía Tống Đình. Anh đang lưng với cô, bóng lưng cao ngất chìm trong ánh nắng ban trưa. Dường như cảm nhận ánh của cô, chẳng hề báo . Xuyên qua gian rộng lớn của quán , ánh mắt thẳng tới. Khoảnh khắc bốn mắt chạm , nét thoáng qua chớp nhoáng đáy mắt khiến nhịp tim cô như trật một nhịp.
Lúc ăn trưa, sự chú ý của Nam Cửu dồn cả chiếc điện thoại, cặm cụi tìm kiếm các trang mạng liên quan đến lễ hội âm nhạc.
"Ăn bữa cơm cũng bỏ nổi cái điện thoại xuống.” Ông cụ Nam nhíu mày: “Thanh niên thời nay xa cái điện thoại là sống nổi ?"
Nam Cửu thèm ngẩng đầu lên, giọng lí nhí: "Dạ, con gửi tin nhắn xíu."
Cô dứt lời, điện thoại của Tống Đình bèn kêu bíp một tiếng. Anh liếc mắt màn hình sáng lên, là tin nhắn Nam Cửu gửi tới: [Bên đó nhiều trò vui lắm, chúng sớm nhé.]
Tống Đình cầm điện thoại lên mở khóa, tin nhắn thứ hai bay tới: [Em xem review , chỗ đậu xe khan hiếm lắm, với cả bãi đỗ xe xa tít tắp, nhất là đừng lái xe .]
Ông cụ Nam đang thong thả gắp thức ăn, ánh mắt lướt qua Tống Đình: " thấy hai khỏi cần ăn cơm nữa, ôm điện thoại là no đấy."
Nam Cửu ngoan ngoãn đặt điện thoại xuống, chú tâm ăn cơm. Tống Đình cũng thuận tay khóa màn hình, vẻ mặt thản nhiên như gì xảy .
Ăn xong, Nam Cửu cắm cúi chạy tót phòng. Ông cụ Nam thấy nửa ngày trời cô động tĩnh gì, cứ tưởng cô về phòng ngủ trưa. Vài chục phút , cửa phòng mở . Người bước còn là cô nàng Nam Cửu mặc đồ ở nhà thoải mái ban nãy nữa.
Cô lột xác từ mái tóc cho đến mũi giày, cả như bừng sáng trong tích tắc. Đôi môi phủ một lớp son màu mật ong căng mọng, ngập tràn vẻ quyến rũ. Đuôi mắt điểm xuyết chút phấn khói , đ.á.n.h thức nét hoang dại và yêu kiều trong đôi mắt mèo.
Mái tóc dài uốn xoăn buộc nửa như thác nước xõa xuống bờ vai. Nửa mặc chiếc áo crop top trễ vai màu đen, kết hợp với chân váy ngắn xếp ly kiểu punk kẻ sọc đỏ đen cổ điển vạt bất đối xứng. Chiếc thắt lưng mặt khóa màu xám kim loại quấn quanh hông, siết chặt lấy vòng eo con kiến, ngần ngại khoe trọn đôi chân dài miên man, trắng đến lóa mắt ánh sáng.
Ông cụ Nam quét mắt cô từ đầu đến chân. Cái gì mà phong cách tỷ tỷ sành điệu, cá tính cơ chứ, trong mắt ông cụ, tất cả chỉ là ăn mặc dị hợm. Chân mày ông lập tức cau chặt thành cục: "Cháu ăn mặc thế là định đấy?"
Nam Cửu đeo chiếc túi xách nhỏ, mặt đổi sắc: "Cháu chơi."
Ông cụ Nam đặt mạnh tách xuống, vài giọt nước b.ắ.n ngoài: "Cháu thử xem , về nhà thì ở nhà, một ngày cũng yên . Hôm qua nửa đêm mới mò về, hôm nay chạy ngoài. Mười mấy tuổi ham chơi thì ông , hai mươi mấy tuổi đầu mà suốt ngày thấy mặt mũi , đến bao giờ cháu mới chịu thu liễm cái tâm tư hả? Ăn mặc ít vải thế , định chơi với đứa nào?"
Ngoài cửa vang lên tiếng động cơ xe phân khối lớn gầm rú từ xa tiến gần, cuối cùng im bặt cửa quán . Tống Đình vắt chân chiếc mô tô đen tuyền, chồm về phía . Chiếc áo thun đen cơ n.g.ự.c và bả vai vạm vỡ căng lên thành những đường nét rắn rỏi, gân guốc ống tay áo nổi rõ từng thớ cơ căng bóng.
Chiếc quần jeans ôm lấy đôi chân dài, đế giày chống vững chãi xuống mặt đường, ngay lập tức nâng đỡ trọng lượng của chiếc xe. Ánh mắt sáng rực khóa chặt lấy Nam Cửu, sự cuồng nhiệt trong ánh mắt dường như xuyên thủng cả bầu khí.
Nam Cửu chạm ánh chút che đậy của , khóe mắt khẽ nhếch, cô vẫy tay chào ông nội: "Cháu đây."
Ánh mắt Tống Đình chuyển hướng về phía ông cụ Nam: "Tối nay chúng cháu về ăn cơm ạ."
Ông cụ Nam mặt , cầm tách , uống một ngụm cho xuôi cơn giận.
Buổi chiều thím Ngô từ nhà sang, thấy trong quán chỉ mỗi ông cụ Nam thì cất lời hỏi: "Tiểu Cửu với Tống Đình ông?"
"Đi chơi hết ." Giọng ông cụ Nam cứng đơ.
Thím Ngô dọn dẹp bộ ấm : "Hai đứa nó cách chừng tuổi mà vẫn chơi với , cũng hiếm thật đấy."
Ông cụ Nam ngẩng đầu lên, môi mấp máy, nhưng cuối cùng chỉ mím chặt môi, một lời.