Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 6: Năm lớp Mười một 4
Cập nhật lúc: 2026-09-03 15:16:12
Lượt xem: 124
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở buổi xem mắt với Chu Nghiên, Tống Đình tỏ lịch sự và chu đáo, rót cho cô, mời cô dùng điểm tâm, nhưng hề giải thích nửa lời với Chu Nghiên về những lời hươu vượn của Nam Cửu. Hai trò chuyện bao lâu thì vội vàng kết thúc cuộc gặp gỡ.
Nam Cửu thấp thỏm yên bước từ ngoài . Ông cụ Nam đang bận rộn trong quầy, ngẩng đầu lên liếc cô một cái.
Muộn hơn một chút, ông cụ Nam lo liệu xong xuôi công việc thì gõ cửa phòng. Nam Cửu đang giường, tivi mở, mở to mắt trân trân trần nhà thẫn thờ.
Ông cụ Nam bước phòng, xuống chiếc ghế tre, hai tay đặt lên tay nắm gậy, hỏi cô: "Mất hồn ?"
Nam Cửu bừng tỉnh, ông nội, bật dậy cái bực khỏi giường. Cô chạy vọt cửa phòng, thò đầu dòm ngó ngoài một vòng, tiện tay đóng cửa , nét mặt căng thẳng, giọng run rẩy: "Bố của Tống Đình... g.i.ế.c chú ạ?"
Nét mặt ông cụ Nam sững : "Cháu ai ?"
Nam Cửu khai Lý Sùng Quang , mập mờ đáp: "Mấy ngoài cửa chuyện, cháu vô tình lỏm một câu, đáng sợ quá."
"Lúc nó còn sống, ở với bố nó cũng chịu khổ, may là bố nó gieo gió gặt bão, đền mạng đúng tội ."
Mặt trời bên ngoài lặn, ánh sáng tối dần. Trong phòng bật đèn, Nam Cửu mép giường, cổ cứng đờ, chằm chằm ông cụ Nam chớp mắt.
Ông cụ Nam thấy cô như khúc gỗ đực đó, bèn nhắc nhở: "Chuyện vốn nên với cháu, cháu thì cứ thôi, đừng ngoài khua môi múa mép, để chú Tống của cháu thấy ."
"Cháu mà." Nam Cửu vẫn tự chừng mực: “Thật nhà chú từng xảy chuyện động trời như , cháu thấy bình thường chú mà, ý cháu là tâm lý chú vững vàng."
Đôi mắt đục ngầu của ông cụ Nam chớp chớp chậm rãi: "Thế thì , chuyện cũng xảy , nó tự gồng gánh thì còn mong chờ ai giúp . Nếu nội tâm đủ mạnh mẽ, sớm gục ngã từ lâu ."
Chuyện , Nam Cửu thể đặt cảnh đó để suy nghĩ , bố cô chỉ ly hôn thôi, nếu thực sự đến mức độ sống c.h.ế.t như , đối với cô mà bầu trời sụp đổ .
Ngay đó, Nam Cửu chợt nhận một chuyện nghiêm trọng hơn. Hồi chiều, cô còn cho rằng dù Tống Đình xem mắt thành, vẫn thể ghép thành một đôi với Liễu Nhân. ông cụ Nam bảo nhà Liễu Nhân thể nào đồng ý. Vài tiếng , cô nguyên nhân sâu xa đằng câu , nên cũng chẳng để trong lòng.
Bây giờ nhớ , sắc mặt cô đổi liên tục. Chuyện năm đó ầm ĩ khắp ngõ, nhà Liễu Nhân đương nhiên rõ như ban ngày, nhà nào yên tâm gả con gái qua. Chu Nghiên lẽ là lựa chọn duy nhất của Tống Đình, cô phá hỏng một cách hồ đồ mất . Tống Đình mà ế vợ thật, tội của cô chắc nặng nề lắm.
Nam Cửu cụp đuôi mắt xuống, giọng thều thào: "Tiêu , cháu lỡ dở chuyện cả đời của chú ?"
Ông cụ Nam lườm cô một cái: "Cái con bé !" Ông dậy, thở dài bước cửa, cuối cùng cũng mắng cô nữa.
...
Tiễn Chu Nghiên , Tống Đình như thường lệ, dọn dẹp sạch sẽ bàn , tất bật với những việc vặt vãnh trong quán.
Nam Cửu mở hé cửa một khe nhỏ, đảo mắt liếc rình rập. Nhân lúc Tống Đình bưng khay ngang qua cửa phòng, cô mở cửa thò nửa : "Chuyện là..."
Tống Đình dừng bước, bờ vai rộng lớn che khuất ánh sáng ngoài hành lang.
"Chú giải thích với cô ?" Nam Cửu giấu nửa cánh cửa, đôi mắt d.a.o động vì lo lắng.
Tống Đình cúi đầu, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô, vẻ mặt trông bình thản, vẻ gì là đang trách móc cô cả.
Điều càng Nam Cửu chột hơn: "Không là xôi hỏng bỏng chứ? Cháu chú , cháu thấy cô Chu Nghiên thiện cảm với chú đấy, lúc rảnh rỗi chú cứ nhắn tin cho cô nhiều , sức khen ngợi cô , phụ nữ ai chả thích lời đường mật. Nếu nữa, chú cứ hẹn cô nữa , cháu sẽ đích giải thích rõ ràng."
Tống Đình đáp lời, ngược chuyển chủ đề hỏi: "Mặt cháu ai trang điểm cho thế?"
"Chị Liễu Nhân." Thấy Tống Đình tức giận, Nam Cửu mở tung cửa bước ngoài: “Đẹp ?"
Tống Đình thu ánh mắt, xoay : "Già dặn quá, hợp với cháu ."
"Khen một câu thì rơi mất miếng thịt nào ?" Nam Cửu hướng về bóng lưng Tống Đình lầm bầm, thấy Tống Đình sắp rẽ ngoặt, lí nhí: "Thảo nào ế vợ là ."
Bước chân Tống Đình dừng phắt , đầu sang. Nam Cửu lập tức cảm thấy một luồng gió ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cô xoay chạy vọt phòng, đóng cửa cái rầm.
Tống Đình và ông cụ Nam cả ngày bận rộn quán xuyến quán , thời gian nấu nướng, ngoại trừ bữa sáng, hai bữa còn đều do Ngô Quế Anh nấu. Thím Ngô phụ việc lặt vặt trong quán , mỗi tháng nhận một khoản tiền công, tuy nhiều nhưng việc thoải mái. Nhà thím ở ngay trong hẻm, lúc vắng khách, ông cụ Nam bảo thím cứ về nhà nghỉ ngơi, tiền công vẫn tính đủ. Chồng thím Ngô mất sớm, con gái ở gần, rảnh rỗi việc gì , thím vui vẻ kiếm thêm chút tiền . Thỉnh thoảng thím Ngô bận đến , công việc nấu nướng đè lên vai Tống Đình.
Trưa vài ngày , Nam Cửu ngủ dậy muộn, Tống Đình và ông cụ Nam ăn cơm trưa xong. Thím Ngô để phần cơm cho Nam Cửu, cô bé đang lủi thủi một trong căn bếp nhỏ lùa cơm.
Thím Ngô gọi Tống Đình ngoài bếp, bảo: "Bên Chu Nghiên báo , cô thì ưng lắm, chỉ điều nhà bên đó thấy lời về cảnh gia đình cứ bất nhất, sợ uẩn khúc gì giấu giếm. Thím thấy là thế , chuẩn chút quà cáp, thím chạy sang đó một chuyến giúp, đến lúc đó xem thế nào để lựa lời cho êm tai. Ngoài , bên nhà gái cũng đưa yêu cầu là sinh con mang họ Chu. họ cũng hứa sẽ lo sẵn một căn nhà thành phố cho hai đứa ở."
Lời tuy thẳng toẹt , nhưng cũng gần như ý bảo Tống Đình ở rể . Theo thím Ngô thấy, Chu Nghiên tuy lớn tuổi, nhan sắc bình thường, nhưng chỉ nội việc nhà gái chịu bỏ tiền cho căn nhà tân hôn thôi, Tống Đình cũng lý do gì để từ chối cả.
Tuy nhiên, sức cám dỗ hề nét mặt Tống Đình d.a.o động. Anh dùng giọng điệu bình thản : "Thôi bỏ thím ạ, khỏi phiền phức nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-6-nam-lop-muoi-mot-4.html.]
Thím Ngô còn khuyên thêm, nhưng bên ngoài gọi Tống Đình, cảm ơn ý của thím Ngô ngoài đón khách.
Buổi tối, Nam Cửu ở trong phòng xem tivi, Tống Đình và ông cụ Nam ở ngoài gian chốt sổ sách. Ông cụ Nam nhắc đến chuyện của Chu Nghiên, nét mặt lộ vẻ khó xử: " Ngô Quế Anh kể , chuyện đều tại con bé Tiểu Cửu phá bĩnh cả."
Nam Cửu thấy ông nội nhắc đến , liền cầm điều khiển giảm âm lượng tivi xuống, vểnh tai lên ngóng.
"Không liên quan đến Tiểu Cửu ạ." Giọng Tống Đình trầm trầm vọng .
"Có chính cũng đúng ?"
"Công việc núi hai năm nay mới khởi sắc, xuân cháu sẽ qua đó thường xuyên. Cứ vắng nhà suốt cũng lỡ dở , đừng bận tâm chuyện của cháu nữa."
Thấy hai chuyển sang bàn chuyện công việc núi, Nam Cửu tăng âm lượng tivi trở bình thường.
...
Kỳ nghỉ hè chớp mắt sắp kết thúc. Lúc Nam Chấn Đông đến đón Nam Cửu về, tiện thể dẫn theo "cục vàng" Tiểu Khải đến thăm ông nội. Cậu nhóc Tiểu Khải năm tuổi thành công ăn uống tẩm bổ để biến thành một thằng nhóc béo núc ních nặng tới ba mươi lăm ký. Nam Chấn Đông và Liêu Hồng những thấy con trai béo phì, còn cũng khoe khoang con nhà ăn ngoan, kén ăn.
Tiểu Khải quanh năm ở nhà bà ngoại, Liêu Hồng chê hẻm Mạo Nhi xó xỉnh nghèo nàn nên chẳng về, thành Tiểu Khải và ông nội cũng ít cơ hội tiếp xúc. Ông cụ Nam nhét một phong bao lì xì thật dày tay Tiểu Khải, bất chấp hình phục phịch của thằng bé, cứ cố bế nó lên đùi cho bằng .
Ngô Quế Anh sang nhà con gái, sáng sớm nay Tống Đình là xách giỏ chợ. Ông cụ Nam bảo Nam Cửu bếp phụ Tống Đình một tay.
Nam Cửu chạy bếp với khuôn mặt xị như cái . Cô lúc thì cầm quả trứng đập cộc cộc xuống mặt bàn đá, lúc dùng đũa khuấy lấy khuấy để cái bát sứ. Tống Đình bảo cô thái cà chua, cô bặm trợn chặt c.h.é.m như thể đang băm chân giò. Căn bếp vốn dĩ đang yên tĩnh, từ lúc cô chui cứ kêu loảng xoảng, lạch cạch, hận thể nổ tung cả cái bếp lên.
Tống Đình lấy con d.a.o trong tay cô: "Không cần cháu phụ nữa , ."
Lúc xoay về phía chiếc ghế đẩu, Nam Cửu còn tiện chân đá một vố vại dưa muối.
Tống Đình thấy tiếng động bèn ngoảnh , thấy dáng vẻ hậm hực của cô liền hỏi: "Ai chọc giận cháu thế?"
"Ông nội chứ ai." Nam Cửu vươn cái cổ thon dài lên, lên án: "Cháu trai đến, chú xem ông cưng kìa. Bình thường cứ chống gậy, như tay yếu chân mềm lắm, cháu trai đến là bách bệnh tiêu tan, giờ chân cũng hết đau, cứ ôm khư khư lấy thằng bé buông. Cháu còn thấy ông nhét lì xì cho Tiểu Khải nữa, lễ Tết gì, tự nhiên cho lì xì? Cháu cũng là con do bố cháu đẻ , ông cho cháu? Chú xem thế thiên vị thì là gì, cháu thấy chỉ thiên vị mà còn trọng nam khinh nữ nữa cơ. Cháu cứ tưởng ông khác bố, giờ xem cũng cá mè một lứa. Trong nhà như ngai vàng cần kế vị bằng, hiếm lạ con trai đến thế thì lúc đẻ cháu gì..."
Tống Đình thái xong rau củ, bắc chảo đun nóng dầu, cho đồ đảo, nêm nếm gia vị, cho đến khi trút đồ ăn đĩa, tiếng càm ràm của Nam Cửu vẫn ngừng . Cái miệng nhỏ cứ liến thoắng thôi, thậm chí cô còn lôi cả vấn đề mất cân bằng tỷ lệ giới tính nam nữ để đay nghiến.
Tống Đình liếc khóe mắt, dáng vẻ uất ức của Nam Cửu co cụm chiếc ghế đẩu, khóe mắt khẽ cong lên một nét khó nhận . Nói cho cùng cũng chỉ là thấy ông nội âu yếm cháu trai nên ghen tị thôi, nhưng chịu mà lủi bếp thầm.
"Cháu từng nghĩ..." Tống Đình tắt máy hút mùi, dựa mép bếp.
Nam Cửu ngước mắt : "Nghĩ cái gì cơ?"
"Đây là đầu tiên em trai cháu tới nhà chơi, xét về lý về tình, cho một cái lì xì cũng là chuyện đương nhiên. Nếu bàn về chuyện đầu tư tốn kém, tiền ông nội chi cho cháu còn dày hơn cái lì xì nhiều đúng ? Chẳng lẽ em trai cháu lặn lội từ xa đến, ông cháu phớt lờ nhạt nhẽo, chỉ kéo mỗi cháu chuyện, thế mới gọi là san bằng bát nước ?"
Những lời của Tống Đình như vuốt phẳng những nếp nhăn nhúm rối bời trong lòng Nam Cửu, kìm hãm luồng oán khí ngột ngạt bực dọc trong n.g.ự.c cô dần lắng xuống. Mặc dù cô vui vẻ gì khi thấy ông nội bày dáng vẻ âu yếm với Tiểu Khải, nhưng thâm tâm cô cũng đành thừa nhận, việc ông nội cưng nựng cháu trai là chuyện hết sức hiển nhiên. Cô ấm ức đến mấy thì cũng chỉ đành nhịn trong bụng.
Ở nhà bố cô, những cảnh tượng như ngày nào cũng diễn . Liêu Hồng là đẻ của Tiểu Khải, Nam Chấn Đông thương thằng bé còn nhỏ tuổi, thế nên cả nhà lúc nào cũng xoay quanh Tiểu Khải trung tâm. Dù Nam Cửu bộc lộ cảm xúc gì nữa thì cũng mắng là hiểu chuyện. Vì cái danh "hiểu chuyện" , cô đành nín nhịn, lâu dần, cô nín nhịn đến mức hóa thành Ninja rùa luôn . Sự kỳ vọng bố cũng lụi tàn dần vô ghẻ lạnh, thời gian trôi qua, cô cũng thấy mặc kệ, cũng .
Hành động của ông nội vẫn còn khả năng cô d.a.o động là bởi ở chỗ của ông, cô nhận lấy sự thiên vị nhiều hơn. Tuy nhiên sự thiên vị vốn là của riêng một Nam Cửu, chẳng qua là vì cô và những đứa cháu khác ở cạnh ông nội cùng một lúc mà thôi. Ông thể thiên vị cô, thì đương nhiên cũng thể thiên vị những đứa cháu khác .
Nam Cửu dẹp sự ấm ức, xoay rửa mặt. Lúc bước , mặt mang vẻ bất cần, như thể kẻ oán trách nảy lửa là cô .
Tống Đình thấy cô như chuyện gì, bèn đưa đĩa thức ăn cho cô: "Bưng ngoài , ăn cơm thôi."
Nam Chấn Đông mới gặp Tống Đình hai , đều là chào hỏi vội vã. Lần hiếm khi rảnh rỗi, liền cùng Tống Đình nâng ly một trận trò. Tống Đình ngoài mua hai chai rượu trắng về. Trên bàn tiệc, hai cụng ly cạn chén, hàn huyên chuyện nhà cửa. Hầu hết thời gian Nam Chấn Đông đều càm ràm về Nam Cửu, than vãn con gái cứ khiến đau đầu, khó dạy bảo, ương bướng, chẳng thèm lời ai.
Nam Cửu dường như quá chai lỳ , đối với những lời kể lể của bố, cô chẳng biểu lộ bất cứ phản ứng nào, chỉ cúi gằm mặt ăn cơm.
Ông cụ Nam liếc Nam Cửu một cái, lên tiếng với Nam Chấn Đông: "Anh ít thôi, con bé lớn chừng ."
"Có , con mặt ngoài, Tống cũng là nhà cả mà." Nam Chấn Đông uống vài ly rượu, lời càng lúc càng dài dòng lải nhải.
Tống Đình vẫn giữ nụ nhạt môi, nhắc đến một chuyện khác: "Dạo cháu núi, chân núi mới xây mấy cái homestay. Có mấy đứa trẻ con ở trọ trong homestay cây lúa là gì, lúc chạy xuống ruộng chơi giẫm nát cả một mảng lớn."
"Trẻ con bây giờ cây lúa là cây gì chứ?" Nam Chấn Đông gắp một miếng măng tây bỏ miệng.
Tống Đình nâng ly rượu lên, con ngươi đen láy sâu hàng chân mày, ánh mắt đầy ẩn ý: " thế, con nít còn nhỏ tiếp xúc, nhưng lớn thì kiểu gì cũng chứ..."
"Con dạy, tại cha". Nếu lớn chịu dạy bảo thì trẻ con chuyện tự dưng phá hoại hoa màu của . Chỉ điều nửa câu , Tống Đình toẹt , chỉ điểm nhẹ tới đó.
Ông cụ Nam hiển nhiên ý tứ trong câu , rướn mí mắt liếc thằng con trai . Nam Chấn Đông hiểu ẩn ý . Nam Cửu với trình độ hiểu xuất sắc, ngay Tống Đình đang đỡ cho , mặc dù cách vẻ uyển chuyển quá.