Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 61: Ngoại truyện 6
Cập nhật lúc: 2026-09-07 06:08:26
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió đêm mơn trớn thổi qua, sự ồn ào náo nhiệt của lễ hội âm nhạc cũng dần phai nhạt. Ban nãy Nam Cửu hò hét quá sung nên lên xe thấy mệt. Cô tì trán lưng Tống Đình, phó mặc bộ trọng lượng cơ thể lên tấm lưng vững chãi của .
Chiếc mô tô lao bức màn đêm của thành phố. Cảnh sắc phố phường lướt qua tầm mắt đối với Nam Cửu chút xa lạ, nhưng vì phía , tất cả biến thành một bối cảnh khiến cô an tâm dù lạc. Một cảm giác dựa dẫm từng đang âm thầm sinh sôi trong gió.
"Em vẫn ... trải nghiệm một chút." Giọng của cô hòa lẫn với tiếng gió, lướt qua bên tai . Lưng Tống Đình thoáng cứng đờ, nghiêng đầu, giọng phần khô khốc: "Về tính."
"..." Nam Cửu thẳng dậy, toét miệng : “Anh tưởng em trải nghiệm cái gì? Em đang đến đua xe cơ mà.”
“..."
Tống Đình đáp lời, bẻ lái rẽ một con hẻm nhỏ. Cảnh vật xung quanh từ đường phố tấp nập chuyển thành cầu nhỏ nước chảy. Dưới những mái hiên cổ kính treo mấy chiếc đèn leo lét, ánh sáng chiếu xuống mặt đường lát đá xanh vỡ vụn thành từng mảnh. Anh thành thạo chở cô luồn lách qua từng ngóc ngách của thành phố .
Đột nhiên, xe tăng tốc, lao thẳng lên một cây cầu vòm. Khoảnh khắc chạm đến đỉnh cầu, cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt hất tung cô khỏi yên xe trong tích tắc. Trái tim thót lên tận cổ họng, ngay giây tiếp theo lực quán tính ép mạnh về lồng ngực. Cô siết chặt vòng tay, dùng hết sức lực ôm chầm lấy . Hormone adrenaline tăng vọt đến đỉnh điểm giữa gian tĩnh lặng, nhịp đập trái tim giây phút hòa một với tuổi mười chín năm . Người mà cô đang áp sát lúc , chính là niềm khát khao và sự rung động thầm kín trong suốt những năm tháng thiếu nữ mà cô từng dám ngỏ. Về đến quán ,
đèn trong phòng ông cụ Nam tắt từ lâu, sảnh quán chìm trong bóng tối. Tống Đình khóa cửa . Nam Cửu tựa lưng cột nhà, từng bước tới. Chẳng ai bật đèn, cứ để mặc ánh trăng thưa thớt lọt qua khe cửa sổ rọi .
Bước chân dừng cây cột, ảnh cao lớn che chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng hắt từ cửa sổ, bao trùm Nam Cửu trong bóng của . Cô chắp hai tay lưng, ngước mặt lên, đôi mắt câu hồn đoạt phách ánh lên vẻ mị hoặc quyến rũ giữa màn đêm.
"Trước đây thường xuyên lái mô tô ?" Giọng cô nhẹ, nhẹ đến mức chỉ rõ. Anh cúi áp sát, thở lướt qua lọn tóc trán cô: "Lúc mười mấy tuổi, chơi một thời gian.”
“Vậy cũng từng chở cô gái khác như ban nãy ?"
Khóe môi nhếch lên, bàn tay to rộng áp vòng eo mềm mại của cô, nhiệt độ nóng rực truyền qua lớp áo. "Từng chở bạn cùng lớp tiện đường về nhà.”
“Chỉ là bạn học thôi ?" Nam Cửu nhướng mày, giọng tựa như chiếc lông vũ cọ qua chóp tim.
"Chứ nữa? Mấy cô nhóc mười mấy tuổi, cho dù ý đồ với thì thể gì cơ chứ?" Bàn tay trượt chậm rãi dọc theo đường cong eo cô, ngón cái như như cọ qua mạn sườn: “Làm gì mấy ai to gan lớn mật như em."
Chỉ cách vài bước chân, cửa phòng ông cụ Nam vẫn đóng kín. Bọn họ hẹn mà cùng hạ thấp giọng, nhịp thở đan xen nhuốm màu điên cuồng cấm kỵ. Không ai ý định về phòng, cứ thế cuộn lấy giữa màn đêm vấn vương rời.
Đêm về khuya, sảnh quán trống trải, tiếng thở dốc phóng đại vô hạn trong bóng tối. Sự im lặng như mồi lửa, thiêu đốt ánh mắt giao giữa hai đến mức chỉ chờ chực bùng nổ.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay đang căng cứng của . Dưới lớp da mỏng manh, từng thớ thịt nổi lên cuồn cuộn, nảy đập nơi đầu ngón tay cô theo từng nhịp mạch của .
Tâm trí cô thở nóng rực của chiếm trọn. Nguồn sức mạnh bủa vây từ phía khiến đôi chân cô bủn rủn. Như một chiếc móc ném từ tận đáy lòng, móc bộ chút sức lực còn sót của cô. "Anh tắm , em tắm ?"
Giọng của cô như nhúng qua mật ong, êm ái, ngọt ngào đến lạ. Một ngọn lửa bùng lên từ bụng Tống Đình, ánh mắt sâu thẳm như nuốt chửng lấy cô. Bàn tay luồn qua eo lưng cô, nhấc bổng cô khỏi mặt đất trong tích tắc.
"Tắm chung." Giọng nhuốm đầy d.ụ.c vọng của phả màng nhĩ cô, thở nóng rực phả gắt gao hõm cổ. ......
Về phương diện , Tống Đình mở mang muộn. Thuở thiếu niên, trong trường thiếu những cô gái thư tình cho . Cứ từ sân thể d.ụ.c về là trong ngăn bàn nhét thêm vài bức. Thời đó ai cũng mặc đồng phục, trường bắt nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa. Ngoại trừ bạn học cùng lớp, phân biệt nữ sinh lớp khác ai với ai, thế nên cứ tiện tay lấy luôn mấy bức thư tình đó giấy nháp.
Hồi đó, nhà suốt ngày xảy đủ thứ chuyện tồi tệ, cuộc sống vốn dĩ vô cùng rối ren, nên hiển nhiên chẳng còn chút kiên nhẫn nào để đối phó với khác phái.
Về , gia đình xảy biến cố, đến quán , tâm tính dần trầm tĩnh , đối với chuyện nam nữ cũng bắt đầu hiểu . Những năm qua, lượt vài phụ nữ bày tỏ thiện cảm với . Thế nhưng, khác với những bức thư tình ngốc nghếch thời học, buộc đối mặt với sự soi xét từ góc độ thực tế. Điều kiện kinh tế, gia cảnh, từng chuyện từng chuyện một đều phơi bày bàn cân.
Khi chuyện về bố , đối phương ít nhiều đều e ngại, lo sợ khuynh hướng bạo lực liệu di truyền sang . Thế là bọn họ dè dặt, thăm dò từng bước một, hận thể lật tung bộ cuộc sống trong quá khứ của lên để xem thói hư tật nào thể lộ ngoài .
Những cuộc tiếp xúc như thường pha trộn quá nhiều toan tính thực tế. Còn đến bước hẹn hò, mất hứng thú.
Đối với Nam Cửu, ban đầu cũng chẳng chút kiên nhẫn nào. Trong ba tháng cô bỏ nhà bụi và sống tại quán , nửa đêm ngủ, cô mở tivi ầm ĩ khiến sảnh mà bực . Cô tắm thèm đóng cửa, mỗi bước từ phòng tắm là nước lênh láng khắp sàn, báo hại dọn dẹp bãi chiến trường. Không ít từ ngoài về, thấy cô dép lê loẹt quẹt, đầu tóc rũ rượi xổm đất chơi đùa với đám con trai như Lý Sùng Quang, cô chẳng khác nào đang một đứa trẻ hoang.
Nhất là cô trèo lên nóc nhà, thật sự ngờ tới. Quán hai tầng cộng thêm căn gác xép, rơi từ độ cao đó xuống thì gãy tay gãy chân là còn nhẹ, từng thấy đứa con gái nào nghịch ngợm như cô.
Mãi đến năm cô học lớp mười một và trở đây, thấy bóng dáng thuở của chính cô, nên mới bắt đầu để tâm đến từng cử chỉ, hành động của cô.
Có lẽ từ lúc đó, định sẵn Nam Cửu là một ngoại lệ đối với . Cô trái ngược với những sự tiếp xúc đầy rẫy toan tính thực dụng . Cô đối với quá đỗi thuần khiết, thuần khiết đến mức thể phớt lờ khuôn khổ thế tục, nén gọn quá trình tìm hiểu, quen và yêu đương dài đằng đẵng thành một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ sức thiêu rụi .
Vào sinh nhật tuổi hai mươi của cô, đầu tiên chạm cô. Cơ thể thanh xuân mơn mởn của cô khẽ run rẩy trong lòng bàn tay . Đến việc dùng lực cũng chẳng nỡ, mà bản chìm đắm.
Những đó, mỗi đều giống như ăn trộm, bởi cô bao giờ thực sự thuộc về . Sự chiếm hữu của đối với cô danh phận, chẳng thể nào buông thả bản mặc sức xằng bậy. Lớp phận giống như một sợi dây cương, trói chặt lấy . đêm nay thì khác.
Dục vọng bành trướng, cơ thể chi phối lý trí, sự đắn đo, e ngại đều tan thành mây khói.
Anh đưa tay vặn vòi hoa sen lên mức lớn nhất, tiếng nước chảy tức khắc lấp đầy bộ gian. Cô ép chặt bồn rửa mặt, chiếc áo trễ vai tuột xuống, dáng vẻ nửa ướt nửa khô toát lên một sức quyến rũ khó tả.
Anh cô chăm chú, ánh mắt lang thang hai đường cong cao vút, đầy đặn: "Rụt gì?" Hơi thở của Nam Cửu nghẹn nơi cổ họng, một luồng khí nóng lan tới hai má: "Lạnh."
"Cứng miệng." Anh xốc bế cô lên, kéo cô sát lòng: “Cả em đang nóng ran thế cơ mà?" Cơ thể mềm mại dẻo dai của cô ngả ngớn trong n.g.ự.c , sự lấp đầy bất ngờ khiến cô hít một ngụm khí lạnh.
Chiếc gương phản chiếu hình bóng đan xen của hai . Hơi nước mờ đường nét, chỉ còn những bóng hình chao đảo mờ ảo.
Lưng cô thỉnh thoảng cọ mặt gương lạnh ngắt, bèn vươn tay bế bổng cô lên. Đôi chân chơi vơi giữa trung theo bản năng cuốn chặt lấy hông . Lực cánh tay mạnh đến mức kinh , giam cầm cô trập trùng lên xuống, tưởng chừng như bẻ gãy cô. Cả cô đỏ ửng, nóng hầm hập, chẳng nhớ nổi bản lên đỉnh bao nhiêu .
Anh bế cô đến vòi hoa sen, cúi xuống, hôn lên đôi môi chà đạp đến sưng tấy, tỉ mỉ gột rửa từng tấc da thịt mà từng chiếm đoạt. Trên những bậc cầu thang dẫn lên gác xép, họ vẫn gắn bó khăng khít. Cô úp sấp , khẽ phập phồng theo từng nhịp bước.
Thân hình cao lớn, vai rộng eo thon. Trái , cô nhỏ nhắn, mỏng manh chẳng khác nào con mồi gọn vuốt của mãnh thú. Anh sải bước dài, sự chênh lệch thể hình quá lớn khiến mỗi cú thúc mạnh của đều giống như một kẻ săn mồi đang thô bạo l.i.ế.m láp con non tìm .
Hơi lạnh ban đêm từ hành lang len lỏi lên làn da mảnh vải che của cô. Trong gian kín bưng của phòng tắm, cô còn dám buông thả phóng túng. khỏi đó, cô bỗng hóa thành chú cừu non chờ thịt, chẳng dám gây tiếng động lớn. Cô đành c.ắ.n nhẹ lên bờ vai rắn chắc của , nuốt ngược những tiếng rên rỉ vỡ vụn trong.
Cửa rầm một tiếng đóng . Anh đặt cô xuống giường, dùng đầu gối tách hai chân cô , áp sát tới từ phía . Ngay khoảnh khắc cô định trở , eo lập tức trầm xuống. Toàn bộ tiếng kêu kinh hãi kịp buông lời đều hóa thành tiếng run rẩy ngạt thở nơi cuống họng.
Anh mệt mỏi mà liên tục đổi đủ tư thế, hành hạ cô đến mức nhũn như bùn. Trong lòng trào dâng một sự sảng khoái từng , đây là niềm hoan lạc triệt để và thuộc về riêng . Giờ phút , cô sẽ trốn chạy nữa, cũng sẽ biến mất tăm biến tích ngay khi mở mắt. Cảm giác an tâm do sự chi phối tuyệt đối mang lấp đầy trống rỗng trong tim . Cho đến khi ý thức của cô mờ mịt, chìm giấc ngủ say sưa.
Đêm khuya, Tống Đình tròng quần áo , xuống phòng ngủ nhà, lấy đồ ngủ mang lên cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-61-ngoai-truyen-6.html.]
Chưa đến sáu giờ sáng, đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức Nam Cửu. Sắc trời ngoài cửa sổ vẫn còn tờ mờ xám xịt, cô cẩn thận chui khỏi vòng tay Tống Đình, chân trần sàn nhà se lạnh, lén lút như ăn trộm quờ quạng trong bóng tối vơ lấy bộ đồ ngủ vắt lưng ghế.
Mặc xong quần áo, cô nhẹ nhàng mở cửa gác xép, định bụng nhân lúc ông nội dậy sẽ chuồn về phòng ngủ nướng thêm một lát. Bước chân cô khẽ khàng tựa như con mèo đêm, một tiếng động bước xuống cầu thang gỗ. Ngay lúc cô đặt chân xuống bậc thang cuối cùng, sảnh quán bỗng vang lên một tiếng ho húng hắng.
Bước chân Nam Cửu tức thì đóng đinh tại chỗ, cứng ngắc. Giữa lúc cô đang do dự nên xoay gác xép , thì ông cụ Nam xách ấm nước đầu . Ánh mắt hai lệch , đ.â.m sầm một cách hảo.
Một tia hoảng loạn xẹt qua mặt Nam Cửu, cô vội vàng đè nén xuống, cố tỏ tự nhiên lên tiếng: "Ông nội... ông dậy sớm thế ạ?"
Ánh mắt ông cụ Nam lướt qua lướt cô, chân mày khẽ cau : "Mới sáng sớm thế , cháu chạy lên lầu gì?”
“Cháu tắm ạ." Giọng cô nhẹ tênh, bộ như chuyện gì xuống , bước chân ngừng lỉnh về phía phòng .
"Năm giờ sáng lọ mọ dậy tắm rửa?”
“Vâng ạ." Nam Cửu trả lời qua loa cho xong chuyện: “Trùng hợp tỉnh giấc nên cháu tắm luôn." Phía vang lên giọng nhanh chậm của ông cụ Nam: "Tắm rửa mà tóc vẫn khô ran thế ?"
"Dạ, cháu gội đầu." Cô đáp liến thoắng, thèm ngoảnh đầu , chui tọt phòng. Lần thứ hai Nam Cửu thức giấc là buổi trưa. Cô mặc quần dài áo dài, bọc kín mít từ đầu đến chân, lảo đảo sảnh quán , ánh mắt lén liếc về phía ông cụ Nam.
Hôm nay quán buôn bán khá tất bật, khách khứa kín vài bàn. Ông cụ Nam đang mải chuyện với khách, thấy cô bước , ông liếc một cái thu hồi tầm mắt.
Nam Cửu chột đưa mắt tìm kiếm hình bóng Tống Đình. Anh đang đóng gói thùng các-tông cửa quán , cũng rõ đang bận rộn chuyện gì. Lúc Nam Cửu đang chằm chằm , Tống Đình cũng vặn ngoảnh mặt sảnh.
Chắc là do tối qua hành hạ thê t.h.ả.m quá, đôi mắt thâm thúy chằm chằm cô, hai chân cô phản xạ điều kiện mà mềm nhũn . Thế là cô vội vàng dời mắt chỗ khác, im lặng tiếng chuồn quầy thu ngân.
Ông cụ Nam vãn việc, Nam Cửu bốc một vốc hạt dưa tót đến gần: "Ông nội, cháu mới mua cho ông một bộ đồ Đường với một chiếc áo dài, bao giờ hàng gửi đến nơi, ông thử xem nhé."
Ông cụ Nam liếc cô một cái: "Mua mấy thứ đó gì?"
"Để mặc chứ ạ." Nam Cửu xun xoe bên cạnh ông cụ Nam, trưng bộ mặt cháu gái hiếu thảo ngoan ngoãn: “Với cái khí chất tiên phong đạo cốt của ông, mặc đồ đó cửa quán , kiểu gì cũng nghĩ quán nhà là hàng VIP cho xem."
Trong lúc Nam Cửu đang bẻm mép tấu hài với ông nội, Tống Đình bước quán, thẳng bồn rửa tay. Rửa tay xong bước ngoài, ngang qua chỗ hai ông cháu, một câu "Anh yêu em" vô cùng tự nhiên vuột khỏi miệng .
Âm thanh nắp gõ lanh canh thành chén, tiếng khách quen rì rầm trò chuyện, tiếng quạt máy vòng vo ve, tất cả thứ trong khoảnh khắc bỗng chốc im bặt.
Hạt dưa Nam Cửu đang định nhét miệng khựng giữa trung. Đôi mắt vẩn đục của ông cụ Nam trợn tròn xoe, giữa ban ngày ban mặt mà trông chẳng khác nào gặp quỷ. Thím Ngô đang lau bàn quầy thu ngân cũng sững sờ, chiếc giẻ lau ấn chặt mặt bàn, vệt nước lặng lẽ loang một mảng.
Chỉ Tống Đình vẫn chậm rãi, ung dung lau tay, như câu thốt chẳng qua chỉ là "Thời tiết hôm nay thật". Câu cá cược đùa giỡn của Nam Cửu hôm qua, màn đua xe go-kart chớp nhoáng, sớm cô vứt tít lên chín tầng mây .
Cô ngờ Tống Đình mà vẫn còn nhớ. Chẳng những nhớ, còn dám thật. Không chỉ ngang nhiên mặt ông cụ Nam, mà còn cố tình chọn ngay lúc quán đông nhất nữa chứ. Trong một giây thời gian đông cứng, bộ m.á.u trong Nam Cửu "ầm" một tiếng xộc thẳng lên đỉnh đầu. Mười đầu ngón chân cô quặp chặt đế giày, hổ đến mức chỉ hận thể đào luôn một cái lỗ chui xuống đất.
Ông cụ Nam kinh ngạc chằm chằm Tống Đình: "Cậu cái gì cơ?”
“Anh .” Nam Cửu phản ứng cực nhanh cướp lời, cố gắng kéo cái tình huống hoang đường trở về quỹ đạo bình thường: “Bảo cháu đừng sát ông quá." Tống Đình ngẩng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.
Thím Ngô nghi ngờ lời Nam Cửu, chen lời từ bên cạnh: " đấy, cháu đừng sát ông cụ, ông vốn sợ nóng ."
Nam Cửu ngoan ngoãn kéo giãn cách với ông cụ Nam. Bầu khí vốn đang đóng băng chỉ một cái chớp mắt khôi phục bình thường. Các ông bạn bàn bên tiếp tục uống tán gẫu, thậm chí ngay cả ông cụ Nam cũng chẳng chút hoài nghi.
Tống Đình như chuyện gì, bê đống thùng các-tông đóng gói ngoài cửa xe. Lúc , tựa quầy thu ngân, cúi đầu Nam Cửu, nhả ba chữ nhẹ tênh: "Chơi nổi."
Nam Cửu đặt điện thoại xuống, hất mắt lên: "Rõ ràng giao kèo là mặt ông nội em thôi, thì , cầm luôn cái micro mà hét?"
Hai tay Tống Đình đặt lên quầy, bóng dáng che khuất ánh sáng. Ánh mắt rơi khuôn mặt đang đỏ bừng vì cuống quýt của cô, khóe môi kéo thành một nụ nửa miệng, gằn từng chữ một nữa: "Chơi, , nổi."
Nam Cửu quẳng điện thoại xuống mặt bàn, ngả : ", em chơi nổi đấy." Cô liếc về phía ông cụ Nam, đột nhiên nhích gần : “Sáng nay em ông nội tóm sống .”
“Em mặc quần áo ?"
Nam Cửu lườm một cái: "Đương nhiên là mặc , nghĩ thế?"
Vẻ mặt Tống Đình khựng , hỏi tiếp: "Thế gì ?”
“Em bảo ông là em lên gác tắm, chắc ông tin , ông từng thấy em dậy lúc năm giờ sáng bao giờ."
"Cuống cái gì?" Tống Đình buông thõng tay, bóp nhẹ cằm cô: “Nếu ông nội em gặng hỏi thật, em cứ đổ hết lên đầu ."
Nam Cửu tránh né như điện giật: "Anh đương nhiên cuống , cái hình tượng trai ngoan t.ử tế của vững như bàn thạch . Ban nãy đông thế mà tuyệt nhiên chẳng ai nghi ngờ dám thốt câu đó cả.”
“Còn cất công xây dựng hình tượng ? Bản vốn dĩ t.ử tế ."
Nam Cửu rướn về phía : "Trên giường t.ử tế." Khóe môi Tống Đình lan tràn ý : "Chiều nay đồi chè, thật sự cùng ?”
“Không , em đang bận lắm.”
“Chắc một tuần đấy, em ở nhà ngoan ngoãn một chút."
Nam Cửu bật giễu cợt: "Không ngoan ngoãn thì gì em? Ra ngoài tìm đàn ông chắc?" Ánh mắt Tống Đình quét chậm rãi dọc theo đường cong cơ thể cô, đầy ẩn ý: "Cái hình bé nhỏ của em mà chịu đựng ?"
Nam Cửu vắt chéo đôi chân dài: "Ăn hai bữa cơm là phục hồi thể lực . Phụ nữ độ tuổi băm, mãnh liệt như hổ đói, hiểu thế?"
Tống Đình vòng qua mặt bàn, bước trong quầy. Bờ vai rộng lớn của lập tức bao trùm Nam Cửu một bóng râm. Cảm giác áp bách quen thuộc ập thẳng mặt, tim Nam Cửu thót lên, theo bản năng vội vàng thả cái chân đang vắt chéo xuống.
Tống Đình khom lưng xuống, thở đột ngột áp sát. Nam Cửu bám chặt hai tay mép ghế, giọng điệu căng thẳng: "Anh đừng..."
Tống Đình chỉ tung hỏa mù, đưa tay lấy hộp kệ phía cô, ngước mắt chạm ánh bối rối chao đảo của cô, khóe môi cong lên : "Anh đừng ?"
Lúc lướt qua vai cô, giọng trầm thấp sượt qua tai cô: "Cứ ghi nợ , đợi về... sẽ đòi cả vốn lẫn lời."