Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 62: Ngoại truyện 7
Cập nhật lúc: 2026-09-07 06:15:09
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi Tống Đình đến đồi chè, Nam Cửu ngày nào ngơi nghỉ. Cô liên tục xem nhà suốt hai ngày, buổi tối tham gia một buổi tiệc xã giao. Tiệc tàn, cô cùng vài chị em do Liễu Nhân giới thiệu ghé quán bar một lát.
Rời xa quê hương, đặt chân đến một thành phố mới, Nam Cửu bắt đầu liên lạc với một vài bạn cũ. Lấy đó khởi điểm, cô từng bước hòa nhập vòng tròn xã giao nơi đây, bắt đầu từ con để xây dựng một mạng lưới mối quan hệ mới cho .
Năm xưa Liễu Nhân ly hôn, kết thúc trong ê chề. Cuối cùng, nhận đàn ông là thứ thể dựa dẫm, chị quyết tâm học trang điểm, chuyên viên tạo hình bối cảnh đám cưới một thời gian. Sau chị tự mở một công ty tổ chức sự kiện cưới hỏi, công việc ăn giờ đây phất lên như diều gặp gió, còn đang quen một bạn trai nhỏ tuổi, cuộc sống ngày càng viên mãn.
Những chị em chơi cùng Liễu Nhân đều là dân Nam Thành gốc. Đa họ ngoài ba mươi tuổi, thì tự mở công ty kinh doanh, thì quản lý trong các doanh nghiệp địa phương. Tích lũy bao năm, họ nhân mạch rộng, trong tay tiền, sẵn sàng đầu tư cho bản nên ai nấy đều chăm chút vẻ ngoài vô cùng trẻ trung và rạng rỡ.
Các chị em uống rượu trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc thu hút vài trai trẻ mày thanh mắt tú lân la đến xin ghép bàn. Mấy vị tỷ tỷ cũng thoải mái, thấy các em ngoại hình sáng sủa bèn hào phóng mời rượu.
Trong nhóm, Nam Cửu nhỏ tuổi nhất, vóc dáng cao ráo bốc lửa, tay đeo chiếc đồng hồ đắt đỏ. Một em mang khí chất sạch sẽ, thanh thuần liếc cô vài sát gần, ngừng tìm chủ đề bắt chuyện.
lúc , điện thoại của ông cụ Nam gọi tới. Nam Cửu bắt máy, ông cụ hỏi: "Mấy giờ hả? Còn chịu về?"
"Ông ngủ , cháu một lát nữa mới về."
"Cháu đang ở ?"
"Ở gần đường Hoa Thuấn ạ."
"Vừa nãy Tống Đình gọi cho ông, hỏi cháu ở nhà đấy."
"...Rồi ông trả lời ?"
"Ông bảo cháu ngủ ."
Nam Cửu bật . Bỗng nhiên bên cạnh vang lên một giọng : "Chị ơi, uống thêm ly nữa ."
Nam Cửu vội đưa tay hiệu "Suỵt" với . trong điện thoại truyền đến tiếng quát giận dữ của ông cụ: "Cháu lập tức về ngay cho ông!"
Khi Nam Cửu đẩy cửa quán bước , ông cụ Nam thế mà vẫn ngủ, đang uống thức đêm đợi cô.
Mí mắt Nam Cửu giật giật, cô bước trong đóng cửa .
"Không ai quản cháu nữa đúng ? Ra ngoài tụ tập lăng nhăng, cháu còn đường về cơ ?"
Nam Cửu đau đầu. Cô sống một quen , hồi học cũng chẳng ai quản thúc. Giờ đến tuổi ông nội răn đe, nhưng cô chỉ đành kiên nhẫn giải thích: "Cháu lăng nhăng, chỉ là xã giao bình thường thôi, là phụ nữ với mà."
"Tai ông kém thật, nhưng ông điếc ."
"Người đó cháu còn chẳng quen, mới hai câu thôi."
Ông cụ lườm cô một cái: "Cháu chú ý một chút cho ông." Quở trách xong một câu, ông mới chống gậy về phòng.
Nam Cửu liên tục vắng hai ngày, hôm nào cũng nửa đêm mới về. Đến ngày thứ ba, cô ngoan ngoãn hứa với ông nội sẽ ngoài nữa. Tuy nhiên, Phùng Hạo đột nhiên gọi điện, báo rằng hai căn nhà mới tung phù hợp với yêu cầu của cô, hẹn cô đến tận nơi xem thử.
Nhân lúc ông cụ mặt , Nam Cửu vung vẩy chìa khóa xe : "Cháu ngoài một chuyến, lát nữa sẽ về ngay." Sau đó lặn mất tăm.
"Một lát nữa" của cô kéo dài ròng rã cả ngày trời, mãi đến giờ cơm tối cô mới chịu mò về.
Ăn xong, Nam Cửu mang bát đũa bếp dọn dẹp. Chiếc điện thoại đặt quầy thu ngân đổ chuông liên hồi, nhưng tiếng nước chảy trong bếp lấn át tiếng chuông.
Ông nội thấy điện thoại réo mãi ngừng bèn chống gậy nhoài xem, đó cầm lấy điện thoại đến cửa bếp.
"Điện thoại ." Ông đưa máy cho Nam Cửu.
Nam Cửu nhận lấy, thấy màn hình nhấp nháy cái tên Tống Đình, cô ngẩng lên lén ông nội. Ông cụ bắt gặp ánh mắt của cháu gái, khóe miệng trễ xuống, xoay thẳng gian .
Nam Cửu tắt vòi nước, lau tay áp điện thoại lên tai.
Ông cụ ngả lưng xuống chiếc ghế mây, Nam Cửu cầm điện thoại bước khỏi bếp, với bên đầu dây: "Em đang rửa bát nên thấy."
"Nay em cả, ở nhà chơi với ông nội thôi..."
Ông cụ nhấc mí mắt, lườm cháu gái một cái thở hắt một bất mãn.
Nam Cửu khép cửa phòng ngủ , khẽ với Tống Đình: "Em về phòng ."
"Gọi video ." Tống Đình dứt lời bèn cúp máy, vài giây , một cuộc gọi video gọi tới.
Nam Cửu ấn nút nhận. Trên màn hình, Tống Đình đang tựa lưng đầu giường, mái tóc đen ẩm rủ xuống trán. Anh rũ mắt, hàng mi đen nhánh ươn ướt, ánh mắt mang theo sự tỉnh táo và chăm chú khi tắm táp, xuyên qua màn hình tĩnh lặng bao trùm lấy cô.
Khóe môi Nam Cửu bất giác cong lên: "Anh tắm rửa lên giường sớm ?"
"Ở trong thôn đều ngủ sớm."
Nam Cửu đưa điện thoại gần mắt, cẩn thận lướt qua bối cảnh xung quanh: "Anh ở trong nhà gỗ ?"
"Anh đang ở ký túc xá." Tống Đình lắc nhẹ điện thoại để cô rõ xung quanh.
"Sao chuyển qua ký túc xá ngủ ?"
"Hôm nay dọn hết đồ ở nhà gỗ sang đây , chuẩn dỡ xây ."
"Sao tự dưng xây ?"
"Anh xây một căn rộng rãi hơn."
Căn nhà gỗ đó ban đầu chỉ Tống Đình dựng tạm nơi nghỉ chân. Mình ở nên đòi hỏi nhiều, chỉ cần cái giường ngả lưng là . Trong nhà đơn sơ vô cùng, mùa đông thì lạnh mùa hè thì nóng, vật dụng cũng chẳng thể sơ sài hơn. Hiện tại dự tính xây một nơi ở hòa hợp với núi rừng. Phải gian sáng sủa thoáng đãng, ban công rộng mở, mái hiên vươn dài, khu vực bán ngoài trời, lò sưởi ấm áp, và cả một sân vườn thoải mái để nấu nướng, mở tiệc nướng, và nuôi thêm một con ch.ó lớn.
Như , Nam Cửu theo lên đây, cô cũng sẽ thấy dễ chịu hơn, cứ coi như nghỉ dưỡng.
Tống Đình tựa đầu giường, cánh tay săn chắc vươn cầm điện thoại. Yết hầu nhô cao đổ xuống một mảng bóng mờ, hờ hững cô qua màn hình.
"Em quên hỏi , bảo Đại Hoàng tên Đại Hoàng, rốt cuộc nó tên gì?"
"Tiền Bảo Quý."
"Hả?" Nam Cửu sững , ngay đó bèn bật khanh khách: “Cái tên gì mà cả họ lẫn tên thế ? Ai tưởng là cán bộ thôn nào đấy chứ!"
"Tên nó thế thật, ai đặt thì cũng chịu. Hồi nó lang thang trong thôn, tiện tay cho ăn hai , thế là nó tới cắm rễ luôn cửa nhà ."
"Sao lòng bao dung, thích chăm sóc động vật nhỏ thế nhỉ?" Cô nghiêng đầu tủm tỉm hỏi.
Khóe mắt vương chút ý ấm áp, ánh mắt rơi khuôn mặt cô: "Anh chăm sóc em chắc?"
"Em động vật nhỏ."
"Em là yêu tinh tu luyện thành ."
Chất giọng trầm ấm mang theo dòng điện truyền qua màn hình, chui tọt tai cô. Nam Cửu lăn nửa vòng giường, dựng điện thoại tựa gối, đưa tay chống cằm.
Giọng cô mềm mại, nũng nịu bay từ màn hình: "Nhớ quá ..." Khi câu , cô đang sấp giường, cổ áo trễ xuống, đường cong thoắt ẩn thoắt hiện vô tình lôi kéo ánh mắt một cách hảo. Toàn cô toát nét quyến rũ tự nhiên, giống như cố tình bày mưu tính kế, như vô ý.
Biết rõ đêm nay về, mà còn cố tình trêu chọc, cào tim ngứa ngáy. Anh thấu nhưng vạch trần, khóe môi chỉ nhếch lên, mang theo nụ đầy ẩn ý.
Cạnh đó chợt vang lên tiếng của Khương Thanh: "Ông chủ Tống, gọi video cho ai đấy?"
Nam Cửu lập tức lật , bèn thấy giọng Tống Đình đáp: "Chị dâu ."
Tống Đình liếc dáng vẻ thẳng lưng ngay ngắn của Nam Cửu, xoay nhẹ điện thoại sang một bên. Nam Cửu bộ nghiêm trang, vẫy tay chào Khương Thanh.
Khương Thanh nhiệt tình gọi: "Chị dâu, rảnh thì lên đây chơi nhé!"
"Ừ, ít bữa nữa chị sẽ lên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-62-ngoai-truyen-7.html.]
Vì ngoài nên hai tiện chuyện lâu, hàn huyên thêm vài câu cúp máy.
Nam Cửu tụt xuống giường, bật máy tính. Cô bắt đầu tổng hợp những bức ảnh chụp thực tế vài ngày qua cùng với các thông tin ghi chép trong điện thoại.
Dựa biểu đồ, cô sàng lọc vài khu vực trọng điểm. Đó là những khu vực giao thoa giữa các khu dân cư cao cấp, trường học chất lượng và trung tâm thương mại sầm uất, đồng thời giao thông trong vòng 15 phút di chuyển. Cô đ.á.n.h dấu từng địa điểm cần khảo sát thực tế, tỉ mỉ ghi sổ tay.
Những công việc kiểu , cô từng một đợt khi cửa hàng flagship Tinh Diệu mới khai trương. Đó là thu thập một cách hệ thống thông tin chi tiết về trung tâm đào tạo múa, trung tâm nghệ thuật, studio biểu diễn trong khu vực mục tiêu. Phân tích chuyên sâu hệ thống khóa học, đội ngũ giáo viên, mức giá và sức hút của các lớp học. Cô dành mấy tiếng đồng hồ vùng các diễn đàn và trang web đ.á.n.h giá, ngấu nghiến từng dòng bình luận chi tiết, phân tích những rủi ro vận hành tiềm ẩn ở mỗi khu vực và nhu cầu cốt lõi của khách hàng.
Thị trường Nam Thành tuy quy mô lớn như Phong Thị, nhưng giành một chỗ tại đây, tuyệt đối chuyện một sớm một chiều. Tuy nhiên, so với thái độ nóng vội , giờ đây, cô thêm phần điềm tĩnh, ung dung.
Gần đến nửa đêm, Nam Cửu cuối cùng cũng sắp xếp xong lịch trình công việc tiếp theo. Cô vươn vai một cái tắt máy tính.
Lên giường, cô bấm điện thoại thêm một lúc. Một lát , Nam Cửu thấy gian bên ngoài truyền đến tiếng động nhỏ. Cô nghĩ rằng ông nội dậy vệ sinh nên mấy để tâm, khóa màn hình định nhắm mắt ngủ, thế nhưng bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Giờ theo lý thuyết ông nội sẽ tới gõ cửa phòng cô. Cô nín thở lắng , ảo giác, thực sự đang gõ cửa.
Nam Cửu lồm cồm bò dậy, lên tiếng hỏi: "Ai đấy?"
Bên ngoài tiếng đáp . Cô bước nhanh mở cửa. Giây phút cánh cửa hé mở, thở của Nam Cửu nghẹn .
Tống Đình đang ngay ngoài cửa, mang theo sương lành lạnh của vùng núi và gánh theo cả màn đêm mờ mịt. Chỉ đôi mắt , phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp trong phòng, sâu thẳm sáng rực. Anh chằm chằm cô chớp mắt, trong khoảnh khắc cuốn lấy bộ tâm trí cô.
Trái tim Nam Cửu ánh mắt siết chặt, đột ngột buông , đập cuồng loạn theo một nhịp điệu nào.
Lúc gọi điện ban nãy, rõ ràng vẫn đang ở vùng núi sâu cách đây cả trăm dặm. Cô chỉ mới việc máy tính một lát, như từ trời rơi xuống, mang theo cả luồng khí lạnh tan, phong trần mệt mỏi xuất hiện ngay mắt. Niềm vui bất ngờ ập đến khiến cô ngẩn ngơ mất một lúc.
"Anh... về đây?"
Tống Đình bước hẳn một bước trong phòng, tiện tay đóng luôn cửa .
"Không em nhớ ?"
Hơi thở quen thuộc xộc thẳng mũi, hòa lẫn giữa gió đêm và hương , chân thực đến mức thể hoài nghi. Tiếng tim đập chói tai trong lồng n.g.ự.c cô x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng.
Tống Đình cúi , thẳng mắt cô: "Anh về để kiểm chứng xem em nhớ đến mức nào đây?"
Nam Cửu cuối cùng cũng hồn cơn kinh ngạc, cô nhón chân nhảy lên ôm chầm lấy cổ , đắm chìm trong thở của đàn ông .
Tống Đình vươn tay ôm trọn lấy cô. Đôi môi mang theo chút lạnh của gió đêm, rơi xuống cần cổ cô, từng bước tiến cõi dịu dàng đắm say.
Vài tiếng , tắm xong chuẩn nghỉ ngơi, nghĩ tới việc mấy ngày gặp nên gọi cho cô một cuộc. Cô gái trong màn hình nghiêng trong ánh đèn mờ ảo, đôi mắt sóng sánh nước. Nụ vương khóe môi, mái tóc rối, từng cử chỉ vô tình đều như rải thính câu dẫn .
Điện thoại cúp , một luồng nhiệt khô nóng âm ỉ chạy dọc khắp tứ chi bách hài. Anh yên, dứt khoát lật xuống giường, vơ vội lấy chìa khóa xe. Nỗi bốc đồng mà cả thời thiếu niên cũng từng , nay khiến chẳng khác nào một thằng nhóc vắt mũi sạch, lao thẳng đến nơi cô.
Mãi cho đến giây phút , khi thực sự ôm trọn cô trong vòng tay, ngửi thấy mùi hương dịu dàng quen thuộc , mới cảm thấy trái tim bình yên hạ cánh.
Đôi môi nóng bỏng của lướt dần xuống dọc theo sườn cổ cô, đè cô chìm sâu chiếc giường êm ái. Giọng rên rỉ quyến rũ của cô trở thành đích đến cho hành trình lặn lội đường xa của .
Anh rũ mắt, ngắm khuôn mặt diễm lệ của cô, mười ngón tay siết chặt đan . Ánh mắt trầm đục đến đáng sợ: "Khuya thế ngủ mà em gì ?"
"Vò võ phòng gối chiếc chứ gì hả ?"
Anh khẽ , bàn tay di chuyển dọc theo bắp đùi mịn màng của cô. Nơi tay qua khơi dậy từng luồng điện tê dại.
"Em mà chịu giữ vì ?" Anh chậm rãi , nhẫn nại đến mức vò nát và túm chặt chiếc váy ngủ của cô, đẩy dồn lên tận eo: “Anh nhà, chẳng tạo điều kiện cho em dính lấy mấy trai trẻ ?"
Nam Cửu ngây một thoáng: "Anh... ?"
Tay luồn dọc theo đường cong eo cô mà miết lên : "Em nghĩ bao nhiêu năm qua lăn lộn ở đây là uổng phí ."
"Vậy là cố tình gọi cho ông nội?" Cô luồn khỏi , rụt về phía đầu giường: “Mượn tay ông nội để ép em về nhà?"
"Có trong ngõ tìm ông nội em đặt , gọi để xác nhận đơn hàng thôi." Anh cong môi mỉm, lòng bàn tay mơn trớn vuốt dọc sống lưng nhạy cảm của cô, ép cô ngã xuống mặt nữa: “Tiện thể gọi em về."
Ở Nam Thành , phần lớn những tụ điểm giải trí tiếng tăm đều do đám Trịnh Khôn điều hành. Dù họ rõ về mối quan hệ giữa Nam Cửu và Tống Đình, nhưng họ nhận Nam Cửu là cháu gái của ông cụ Nam. Một đêm vung tiền qua cửa sổ như , thật khó mà gây chú ý.
Dẫu Nam Cửu cũng chẳng con nít nữa, mới đến Nam Thành, kết giao bạn bè cũng là điều dễ hiểu. Ban đầu định mắt nhắm mắt mở cho qua, nào ngờ đám cô chơi bạo đến thế, mà dám gọi hẳn một dàn trai trẻ đến hầu rượu. Anh thể giống như lúc cô trưởng thành, hai lời bèn xách cổ lôi , đành dùng chút thủ đoạn ép cô tự giác ngoan ngoãn mò về nhà.
Cô vốn lanh lợi, chọc thủng một lỗ, cô lập tức thấu mưu đồ của .
Tống Đình mạnh mẽ bóp lấy cằm cô, ép cô mặt . Đôi môi kề sát, mút mát day dưa: "Anh thua kém đám trai trẻ ở điểm nào? Thử xem."
Nam Cửu quàng hai tay qua cổ , vùi khuôn mặt nóng bừng hõm vai đàn ông. Đương nhiên cô thừa hiểu mấy em chỉ là nhóm tạo khí chuyên nghiệp, dỗ dành các chị em vui vẻ để gọi thêm vài chai rượu kiếm phần trăm hoa hồng. Lần đầu tiên gặp gỡ mấy bà chị, cô bỏ chút tiền để chơi đùa cạn hứng, chống đỡ cho náo nhiệt một chút cũng là bước đệm cần thiết cho những mối giao thiệp . Quan hệ , việc giới thiệu khách hàng, chia sẻ tài nguyên tự nhiên nước chảy thành sông.
Chỉ điều, cô tài nào ngờ nổi chút vui đùa giỡn mặt Tống Đình bắt tại trận.
Cô thè chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn, nhẹ nhàng l.i.ế.m dọc theo những đường gân xanh bên cổ , hệt như một nàng yêu tinh mị hoặc chúng sinh, giọng ngọt lịm tan chảy tận tim gan : "Lần ... em sẽ cố tìm chỗ nào kín đáo hơn một chút."
Lời cam đoan của Nam Cửu, thà đừng còn hơn.
Tống Đình giận quá hóa , ngón tay luồn mép quần lót của cô. Cô thiêu đốt và khóa chặt bởi ấm cùng sự mơn trớn của , còn chốn dung .
"Thích tiêu tiền mua vui đến cơ , thế còn , em định trả cho cái giá nào đây?"
Lời thốt , những đốt ngón tay thon dài mảy may cho phép cự tuyệt mà tiến thẳng chốn bồng lai ẩm ướt.
Nam Cửu hoảng hốt rên rỉ, theo phản xạ cuộn định lẩn trốn, nhưng bàn tay của khóa chặt lấy.
Cảm nhận sự mất kiểm soát của cô, như cố tình trừng phạt, động tác của càng lúc càng bá đạo và trằn trọc cọ xát.
"Tống Đình..." Cô rên rỉ tên trong vô lực, giọng run rẩy đứt quãng. Tựa như van nài, tựa như mời mọc.
Đối với Tống Đình, Nam Cửu luôn đôi chút say mê bàn tay. Hồi pha cho cô, cô thường thích ngắm nghía đôi tay . Ngón tay thon dài sạch sẽ, khớp xương rõ ràng rắn rỏi, gân xanh nổi lên ở phần hổ khẩu toát lên vẻ mạnh mẽ đậm chất nam tính. cô từng mường tượng ngày run rẩy nở rộ chính đôi bàn tay .
Tống Đình rướn dậy, cởi bỏ lớp áo nhuốm lạnh đêm đen. Cơ thể nóng hổi áp sát, bao phủ kín bưng, dùng tư thế chiếm hữu tuyệt đối mà khuấy động một hồ xuân thủy.
Dây cháy chậm một khi châm lửa, động tác của còn vương chút dịu dàng nào nữa. Nam Cửu khiêu khích đến mức cực độ nhạy cảm, thể kiềm nén những tiếng rên vụn vỡ trào từ cuống họng.
Tống Đình cúi đầu, c.ắ.n nhẹ vành tai cô: "Đừng kêu."
"Vậy ... nhẹ chút ." Tiếng tim đập mất kiểm soát của cô tăng tốc dữ dội, ga giường cô vò cho nhăn nhúm.
"Không nhẹ ."
Anh khóa chặt môi cô, dùng nụ hôn cuồng nhiệt nuốt trọn thanh âm vỡ vụn. Nỗi nhớ nhung và d.ụ.c vọng nhốt kín trong gian chật hẹp, bắt đầu lan tràn, lên men, va chạm tiếng động nhưng đầy mãnh liệt.
...
Sáng hôm , khi thím Ngô đến quán thì ông cụ Nam đun xong nước sôi và pha cho một ấm sớm.
Trước khi quán mở cửa, thím Ngô vệ sinh lau dọn bàn ghế và sàn nhà theo thường lệ. Thím lau nhà ríu rít bắt chuyện với ông cụ: "Sáng nay bà vợ ông Mỏ Tà giá tôm càng xanh giờ đang rẻ, một cân giảm hẳn mười mấy đồng so với dạo . Lát nữa chợ vòng vòng mua một ít về nấu."
"Lão Mỏ Tà đợt đang bận việc gì ở ngoài ?" Ông cụ Nam nhấp một ngụm , hỏi.
"Lão canh ao cá cho cả nhà lão , trả lương một tháng những bốn ngàn tệ."
Ông cụ gật gật đầu: "Tìm việc gì đó mà vẫn hơn là cứ ru rú ở nhà."
Hai cứ thế câu câu chăng chuyện phiếm. Cánh cửa phòng phụ bỗng vang lên tiếng "kẽo kẹt" mở .
Thím Ngô trong với ông cụ: "Ây dà, Tiểu Cửu nay dậy sớm gớm nhỉ."
Thím dứt lời, ngẩng đầu lên, cả bỗng sững sờ chôn chân tại chỗ. Tống Đình bước từ phòng của Nam Cửu, mặt còn vương chút ngái ngủ lờ mờ do ánh nắng đ.á.n.h thức. Anh thản nhiên đưa tay vuốt những lọn tóc đen lòa xòa trán, mang theo vẻ lười biếng, ung dung đặc trưng lúc mới ngủ dậy.
Chén tay ông cụ Nam dừng khựng giữa trung, đưa lên miệng nữa. Thím Ngô há hốc mồm, trừng mắt chòng chọc Tống Đình, chút huyết sắc mặt mới nãy hãy còn bỗng chốc tái nhợt còn một giọt máu.