Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 63: Ngoại truyện 8
Cập nhật lúc: 2026-09-07 13:16:54
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí như thể đông đặc , trong gian yên tĩnh đến đáng sợ. Thím Ngô cầm cây lau nhà, bối rối c.h.ế.t trân tại chỗ, nửa ngày mới phản ứng . Thím vội vàng đầu ông cụ Nam.
Ông cụ Nam đặt cạch chén trong tay xuống chiếc bàn bên cạnh, phát một tiếng "cộc" khẽ. Trái tim thím Ngô cũng theo tiếng động mà giật thót một cái.
Ông cụ Nam nhấc mí mắt, ánh mắt phóng thẳng về phía Tống Đình: "Cháu về lúc nào ?"
"Đêm qua ạ." Tống Đình mảy may né tránh, vững vàng đón nhận ánh mắt dò xét .
Gian chìm một bầu khí tĩnh lặng đầy vi diệu. Thím Ngô vẫn cứng đờ giữa hai họ, cũng dở mà ở cũng xong. Thím liếc ông cụ Nam một cái, vội vàng đưa mắt nét mặt Tống Đình, những ngón tay bất giác siết chặt lấy cán chổi lau nhà.
Ông cụ Nam chống gậy dậy, với Tống Đình: "Vào phòng với ông."
Tống Đình bước phòng ngủ của ông cụ Nam, xuống chiếc ghế gỗ lim bên cạnh ông.
Ông cụ Nam xoay , ánh mắt trầm ngâm rơi Tống Đình: "Đám cưới của Tiểu Cửu thành, là do cháu xúi giục đúng ?"
"Vâng." Tống Đình chút do dự, thừa nhận một cách dứt khoát và quả quyết.
Khóe miệng ông cụ Nam từ từ trĩu xuống, những nếp nhăn nơi đuôi mắt hằn sâu như d.a.o khắc: "Cháu định cho ông một lời giải thích ?"
"Cháu cưới Nam Cửu."
Sự im lặng kéo dài lan tỏa khắp căn phòng, mãi cho đến khi ông cụ Nam cuối cùng cũng dời tầm mắt, ngoài cửa sổ: "Đợi qua rằm Trung thu tính tiếp."
......
Sau khi ông cụ Nam gọi Tống Đình phòng chuyện, thím Ngô cứ yên. Thím bận rộn ngơi tay một phút nào, dù chẳng là đang bận chuyện gì, trong lòng cứ cuống cuồng lo lắng, chỉ sợ ông cụ nổi giận sinh bệnh thì khổ, dẫu ông cũng lớn tuổi .
Một lát , Tống Đình và ông cụ Nam lượt từ trong phòng bước . Nét mặt hai vẫn bình thản như thường ngày, ai việc nấy.
Cả một buổi sáng, thím Ngô thở cũng dám thở mạnh. Suy cho cùng đây là chuyện riêng của nhà họ Nam, ngoài như thím bắt gặp. Ông cụ Nam tỏ thái độ gì, thím cũng dám tọc mạch hỏi han. Chuyện chẳng tiện mang ngoài kể lể, đành giữ kín trong lòng khiến thím việc gì cũng thẫn thờ.
Nam Cửu những chuyện xảy ở gian ban sáng. Cô ngủ một mạch đến tận lúc mặt trời lên cao. Sau khi thức dậy, tâm trạng cô khá , còn trang điểm chải chuốt một phen mới ung dung lững thững bước gian .
Đi ngang qua thím Ngô, cô lên tiếng chào: "Chào buổi sáng thím ạ."
Bình thường thím Ngô hễ gặp ai là thể nhiệt tình buôn chuyện vài ba câu. Hôm nay thím khác thường, ngẩng đầu chòng chọc Nam Cửu, mang bộ dạng ấp úng thôi, mặt mũi thì nhăn nhó như chứa đầy tâm sự.
Nam Cửu khựng bước, liếc thím: "Sao thế ạ?"
Thím Ngô liếc mắt về phía nhà bếp, buông thõng một câu khô khốc: "Thím mua tôm càng xanh ."
Nam Cửu tò mò quan sát thím Ngô một lượt, cứ thấy hôm nay thím là lạ. Mua mỗi mớ tôm càng xanh mà như trầm cảm đến nơi, bộ tôm biến dị ?
Cô xoay bước chân về phía nhà bếp: "Để cháu xem thử."
Tống Đình đang bận rộn sơ chế tôm càng xanh trong bếp. Nam Cửu ghé sát thử, tôm khá to, trông cũng chẳng gì khác thường.
Tống Đình ngoảnh đầu , ánh mắt quấn lấy tầm của cô: "Ngủ ngon ?"
"Không ngon... Cả chẳng chút sức lực nào, cứ như sốt ."
Anh cúi áp sát , áp vầng trán ấm nóng của lên trán cô. Giữa nhịp thở đan xen, cô bất chợt ngẩng đầu, đôi môi mỏng lướt qua môi như như : "Lừa đấy."
Động tác của khựng , ngay đó thẳng lưng lên, dang rộng cánh tay về phía cô: "Vào đây."
Cô linh hoạt chui tọt vòng tay , để lưng tựa sát vòm n.g.ự.c rộng lớn. Anh ôm trọn lấy cô bồn rửa, để cô cùng sơ chế tôm với . Tống Đình cắt bỏ từng chiếc càng dài của lũ tôm. Theo mỗi động tác, cơ bắp cánh tay căng lên. Lực đạo nhấp nhô xuyên qua lớp áo mỏng manh truyền thẳng cô. Chẳng giống như đang bếp, mà giống như một lời dỗ dành dụ dỗ trong câm lặng.
Nam Cửu xoay trong lòng , ngửa mặt lên, để đôi môi mềm mại chạm yết hầu , nhẹ nhàng cọ xát.
Nhịp thở của Tống Đình bỗng chốc trầm xuống, yết hầu trượt lên trượt xuống kiểm soát, giọng cũng trầm đục hơn vài phần: "Ngoan ngoãn chút ."
Nam Cửu bật khúc khích, nghiêng mặt tựa lồng n.g.ự.c săn chắc của : "Em thấy hôm nay thím Ngô bình thường cho lắm, là nhà thím chuyện gì nhỉ?"
Lồng n.g.ự.c Tống Đình rung lên. Nam Cửu ngước mắt, va ánh mắt chan chứa ý của . Nụ lan tỏa từ tận đáy mắt, mang theo chút thong dong bất cần.
Nam Cửu nheo mắt: "Anh gì thế?"
Tống Đình cụp mắt, liếc bàn tay đang sờ soạng lung tung bên hông của cô, cất tiếng cảnh cáo: "Nhà thím chuyện thì rõ, nhưng nếu em còn sờ mó lung tung nữa là chuyện thật đấy."
......
Bữa trưa kết thúc, Nam Cửu ngoài. Cô bước khỏi quán , Tống Đình bên cửa sổ hành lang tầng hai gọi giật : "Đi đấy?"
Nam Cửu ngẩng cao đầu đáp: "Em ngoài dạo chút."
"Định ?"
Nam Cửu rút điện thoại, mở phần ghi chú xem: "Em mấy chỗ lận. Bên đường Phụng Hóa dễ đỗ xe ?"
Tống Đình khựng một nhịp : "Để đưa em ."
Nam Cửu bóng râm của mái hiên, cúi đầu điện thoại. Tống Đình bước từ cầu thang xuống, tiến đến gần tự nhiên kề sát bên cô, cùng màn hình nhỏ xíu. Ánh nắng vặn sượt qua bờ vai , vương vãi giữa hai , bao bọc cả hai trong cùng một quầng sáng ấm áp.
Ánh mắt thím Ngô cũng dõi phía cửa quán . Tư thế cao kẻ thấp , kiểu gì cũng thấy xứng đôi lứa. Cái dạo Nam Cửu mới tiếp xúc với Tống Đình, cô vẫn chỉ là một cô nhóc, còn khi đó trưởng thành từ lâu. Hai cạnh chẳng khác nào lớn dắt theo trẻ con, thím Ngô tưởng tượng thế nào cũng thể ghép đôi hai với .
Khi hai bóng lưng khuất, thím Ngô đầu ông cụ Nam: "Hai đứa nó cách một con giáp đấy ông nhỉ?"
Ông cụ Nam lườm thím một cái: "Làm gì đến một giáp? Kém tám tuổi thôi."
"À , thế thì cũng ."
Ông cụ Nam đ.á.n.h mắt chỗ khác, gì thêm.
......
Buổi tối, Nam Cửu gọi điện thoại cho Hạ Yên Nhiên, trao đổi một lúc về tình hình khảo sát dạo gần đây. Tống Đình qua tiệm ở phố cổ một chuyến nhưng cả tiếng đồng hồ vẫn thấy về. Cúp điện thoại xong, Nam Cửu rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn lững thững dạo ngoài.
Ra khỏi hẻm Mạo Nhi, cô dứt khoát thẳng về hướng khu phố cổ.
Tống Đình bước qua ngưỡng cửa tiệm , phía lưng bỗng vang lên một giọng nữ e dè.
"Ông chủ Tống, tiện chuyện với vài câu ?"
Tống Đình dừng bước ngoảnh , thấy gọi là nhân viên nữ tên Diêu Khiết, bèn cất tiếng hỏi: "Có việc gì ?"
Diêu Khiết vội vàng liếc mắt trong cửa tiệm, vẻ mặt vô cùng lúng túng: "Chúng ngoài chuyện ạ?"
Thấy cô về phía con hẻm hẹp bên cạnh cửa tiệm, Tống Đình khựng một nhịp đút hai tay túi quần, cất bước theo. Anh dừng ngay đầu hẻm, giọng điệu bình thản nhưng pha chút xa cách: "Có chuyện gì, cô ."
Diêu Khiết cúi gằm mặt, ánh mắt dám chạm Tống Đình. Hai tay cô vò vò ngực, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Anh Trương bảo... sẽ điều về tiệm ở phía Bắc thành phố. Ông chủ Tống, ... thể ?"
Nét mặt Tống Đình trở nên nghiêm nghị: " nhớ nhà cô ở phía Bắc thành phố, điều sang bên đó, việc chẳng sẽ tiện lợi hơn ?"
" vẫn quen ở khu phố cổ hơn." Diêu Khiết khẽ ngước mắt lên, khoảnh khắc chạm ánh của Tống Đình, cô luống cuống cụp xuống, hai gò má ửng lên một rặng hồng ngượng ngùng. " với Trương nhưng đồng ý. hiểu tại điều chuyển ?"
"Đó là ý của ." Giọng Tống Đình rành rọt và dứt khoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-63-ngoai-truyen-8.html.]
Diêu Khiết đột ngột ngẩng phắt đầu lên, trong mắt hiện rõ vẻ ngỡ ngàng xen lẫn chút tổn thương. Chỉ chớp mắt, cô hoảng hốt cúi đầu, giọng mang theo sự run rẩy nhè nhẹ: "... ở điểm nào ?"
Giọng Tống Đình dịu đôi chút nhưng vẫn giữ cách rõ ràng: "Em trai cô vẫn đang học, cần dùng đến nhiều tiền. Tiệm ở phía Bắc thành phố lượng khách hàng định, hoa hồng doanh thu bảo đảm, như sẽ cho cả cô và gia đình hơn."
Ở cái đất Nam Thành , việc kinh doanh của Tống Đình mở rộng quy mô, những đại lý phân phối kiếm cơm nhờ hề ít. Ngoài , ba cửa hàng chi nhánh mở từ lúc sự nghiệp buôn mới chập chững bắt đầu cũng tình hình kinh doanh , cứ thế duy trì cho đến tận bây giờ.
Cùng với việc mở rộng đại lý sang các thành phố khác, dần giao ba cửa tiệm cho cấp quản lý. Trong đó, vì tiệm ở khu phố cổ chỉ cách hẻm Mạo Nhi một đoạn đường bộ nên Tống Đình ghé qua tiệm sẽ tương đối nhiều hơn một chút.
Diêu Khiết mới xin điều chuyển qua đây vài tháng . Mấy tháng đúng mùa thu hoạch nên thời gian Tống Đình ở nhà nhiều. Dù , trong vài hiếm hoi ghé tiệm, Diêu Khiết luôn "vô tình" xuất hiện trong tầm mắt . Khi thì đặc biệt bưng tới một ly mới pha, lúc vô tình dọn dẹp kệ hàng khi đang tuần tra, lúc đang chuyện với khác, cô sẽ cách đó xa và lén lút đưa mắt .
Tống Đình là cảm nhận . Chỉ điều, những màn thăm dò gượng gạo của cô so với sự trêu chọc khắc cốt ghi tâm mà từng nếm trải, quả thực quá đỗi non nớt.
Ba năm , Diêu Khiết tuyển ở tiệm phía Bắc. Hồi đó, cô chuyện với khác nhiều hơn vài câu thôi mặt mũi cũng sẽ đỏ bừng. May , nhờ chịu khó học hỏi, chăm chỉ việc, mấy năm nay cô tiến bộ ít. Mặc dù Tống Đình hiếm khi trực tiếp tiếp xúc với cô , nhưng vẫn công nhận sự cần mẫn . Lần điều cô về môi trường quen thuộc, cũng coi như là sự sắp xếp thỏa đáng, giữ thể diện lo cho tương lai của cô .
Đã thể bới móc lầm nào trong công việc, thì lệnh điều chuyển đột ngột nhằm mục đích gì, trong lòng Diêu Khiết tự nhiên sáng tỏ. Chút hy vọng may mắn cuối cùng cũng theo đó mà vụt tắt.
Lúc đây, khi tâm sự thầm kín Tống Đình thẳng tay vạch trần chút lưu tình, Diêu Khiết ngượng ngùng đến mức hai tai nóng ran. Ngay đó, một dũng khí liều mạng chợt trào dâng, giọng của cô run lên vì đ.á.n.h cược tất cả: "Ông chủ Tống, xin chuyển đến tiệm phố cổ, chính là... chính là ở gần hơn một chút. Mỗi đến tiệm, đều cảm thấy vô cùng động lực việc."
Tống Đình nhíu mày, giọng trầm tĩnh nhưng vạch ranh giới rõ ràng: " hy vọng cô vẫn nên dồn tâm trí công việc. Người nhà tính tình dễ chọc , gây những hiểu lầm đáng ."
Sự ngạc nhiên xẹt qua gương mặt Diêu Khiết: " Trương ... vẫn luôn sống một ..."
Giọng Tống Đình lạnh lùng, xa cách: "Chuyện riêng tư nhiều. Cô về , chuẩn tan ." Dứt lời, xoay định bỏ .
"Ông chủ Tống!" Diêu Khiết đột nhiên to gan, đưa tay ôm chầm lấy cánh tay Tống Đình: "Thực ... từ ba năm ..."
Thân hình Tống Đình bất chợt cứng đờ. Anh đang định rút tay thì ánh mắt bỗng khựng .
Đối diện ngõ hẻm, ngọn đèn đường cũ kỹ tỏa một vầng sáng màu vàng ố. Nam Cửu đang tĩnh lặng ngay vầng sáng . Bộ âu phục đơn giản gọn gàng càng tôn lên vóc dáng cao ráo của cô, ngọn gió đêm mơn man thổi bay phần đuôi tóc uốn cong. Cô cứ đó chằm chằm , ánh mắt lạnh lẽo xuyên thấu màn đêm, khóa chặt cánh tay đang Diêu Khiết kéo lấy của .
Khoảnh khắc Tống Đình về phía cô, đáy mắt Nam Cửu như kết một tầng sương giá. Cô dứt khoát lưng, đôi bốt ngắn gõ nhịp mặt đường lát đá xanh, bỏ chút do dự.
Tống Đình hất văng tay Diêu Khiết . Khi đầu , sự ôn hòa cuối cùng nơi đáy mắt tan biến còn tăm , chỉ sót bầu khí nặng nề như bão táp sắp ập đến.
"Cô tự lo liệu cho , đừng để tự đập vỡ bát cơm của ."
Bỏ câu đó, thèm sắc mặt trắng bệch ngay tức khắc của Diêu Khiết mà sải bước dài rời .
Ra khỏi hẻm, Tống Đình lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Trương.
Điện thoại kết nối, giọng vang lên trầm lạnh: "Diêu Khiết đến tìm . Chuyện điều chuyển nhân sự, trao đổi với cô thế nào ?" Anh ngừng một nhịp, áp lực nặng nề xuyên qua ống truyền tới: “Còn nữa, ai bảo là đang độc ?"
Tiểu Trương ở đầu dây bên hoảng hốt: "Chuyện ... vẫn luôn ế ? Anh bạn gái từ bao giờ thế? Em quen ?"
Tống Đình đưa tay day day mi tâm: "Cậu với cô bão like vòng bạn bè của mấy năm nay , xem quen ?" Giọng đanh : "Lập tức gọi Diêu Khiết về tiệm. Chuyện , xử lý cho thỏa đáng ."
......
Ra khỏi khu phố cổ, Nam Cửu thấy tiếng bước chân quen thuộc đang bám theo lưng. Cô cố tình dậm gót bốt xuống đất tạo những tiếng kêu giòn giã. Tới ngã ba đầu ngõ, cô giả bộ quẹo nhưng đến giây cuối cùng lách sang trái, vặn đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c ấm áp.
"Em định ?" Giọng trầm thấp của Tống Đình từ đỉnh đầu giáng xuống.
"Tránh ." Nam Cửu ngoảnh mặt , giọng lạnh lùng và cứng nhắc.
Ánh mắt Tống Đình quét qua hàng chân mày đang chau , trượt xuống đôi mắt sắc lạnh, cuối cùng dừng bờ môi đang mím chặt của cô. Ý dần dâng lên trong đáy mắt , ngay cả giọng cũng nhẹ vài phần: "Giận ?"
"Cô là ai?" Nam Cửu cuối cùng cũng đầu , hếch cằm lên.
"Nhân viên trong tiệm." Tống Đình trả lời thật bình thản. Ánh mắt chầm chậm vuốt ve gương mặt cô, bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào.
"Không định giải thích ?"
Anh cúi , hai tay giữ chặt vai cô, ánh mắt thâm trầm: "Không tin ?"
"Bàn công việc mà cần trốn trong hẻm vắng ?" Giọng cô thản nhiên, nhưng ánh mắt sắc lẹm đầy tính sát thương, cả xù lông nhím. "Em chỉ tin đôi mắt của chính ." Nam Cửu lùi một bước, nới rộng cách với xoay định quẹo một con hẻm khác.
Tống Đình vươn tay tóm chặt lấy cổ tay cô. Cô sức hất văng, một nữa siết chặt. Cô bước nhanh hơn, dứt khoát vòng tay ôm trọn lấy eo cô, kéo thẳng lòng.
Nam Cửu dùng sức cấu thật mạnh cánh tay . Lực ở cánh tay càng thu hẹp , hai cứ thế đọ sức trong im lặng giữa con hẻm lờ mờ tối. Cô càng giãy giụa, giam cầm càng chặt, cho đến khi cô gục ngã lọt thỏm trong vòng tay .
"Tống Đình!" Nam Cửu tức điên lên, ngước đôi mắt bừng bừng lửa giận trừng : “Anh đừng tưởng em về là thể gì thì . Đêm hôm khuya khoắt còn lôi lôi kéo kéo với nhân viên, coi em là cái gì hả? Em cho , hôm nay em thể về đây, ngày mai em cũng thể bỏ . Anh đừng tưởng là ăn chắc em ..."
Nam Cửu chợt nhận mất kiểm soát cảm xúc, lời bỗng im bặt. Tống Đình cúi đầu chăm chú cô. Anh từng thấy cô mang dáng vẻ để tâm đến nhường . Từng câu dỗi hờn đều như bọc trong mật ngọt, rỉ rả ngấm thẳng trái tim .
Nam Cửu thấy thật rõ sự thỏa mãn và đắc ý đọng đáy mắt Tống Đình. Đó là cảm giác mãn nguyện của một gã thợ săn cuối cùng cũng đợi con mồi sa lưới.
Cô thò tay cấu cho một cái thật đau bên hông, tay chút thương xót. Anh rõ ràng véo đến đau điếng, thế mà khóe miệng vẫn kìm nén mà nhếch lên. Lực ở tay Tống Đình buông lơi, Nam Cửu nhân cơ hội đó đẩy , xoay lưng bỏ .
Giây tiếp theo, trời đất cuồng. Tống Đình nhấc bổng cô lên vác vai, sải bước dài tiến sâu trong hẻm Mạo Nhi.
Nam Cửu cánh tay rắn rỏi của siết chặt ngang eo, cả lơ lửng trung. Cô liên tục đ.ấ.m thùm thụp lưng : "Bỏ em xuống! Anh thế là ý gì hả?"
Tống Đình vững vàng đỡ lấy cô, đầu ngón tay lơ đãng lướt qua bắp đùi cô, bật trầm thấp: "Bỏ em xuống để em ? Hũ giấm lật đổ nên ngay cả đường về nhà cũng nhận nữa ?"
"Ai ghen chứ!" Nam Cửu ngượng ngùng hóa giận: “Em chẳng lẽ còn đó giúp tuyên truyền ? Ông chủ Tống mập mờ với nhân viên trong hẻm vắng, đồn ngoài khó lọt tai mấy."
"Khó lọt tai?" Lòng bàn tay dấu vết dịch lên nửa tấc: “Vậy cái dáng vẻ Tổng giám đốc Nam núp ở đầu hẻm rình trộm truyền ngoài thì êm tai lắm chắc?"
Nam Cửu nhiệt độ từ lòng bàn tay cho nóng đến run rẩy: "Anh!... Em là tiện đường ngang qua thôi."
Anh tinh ý nắm bắt phản xạ cơ thể của cô, khẽ ghé sát tai cô nhả hai chữ: "Cứng miệng."
Lời triệt để chọc điên Nam Cửu. Cô vùng vẫy tụt xuống, giọng vang lên trong con hẻm tĩnh mịch càng thêm trong trẻo: "Nếu nể mặt , em xông chất vấn ! Còn để ở đây kiêu ngạo ?"
Cô lải nhải cằn nhằn càu nhàu suốt một chặng đường, giọng hệt như tiếng chuông gió vang vọng khắp con đường lát đá xanh. Tống Đình khẽ vỗ một cái lên m.ô.n.g cô, thuận thế siết chặt cánh tay: "Đừng quậy nữa, sắp tới nhà ."
Nam Cửu chịu, há miệng c.ắ.n luôn dái tai : "Em cứ quậy đấy, để cả con ngõ Tống Đình ..."
"Còn thể thống gì nữa ?" Giọng của ông cụ Nam đột ngột truyền đến.
Thân hình Nam Cửu khựng , cô đ.á.n.h mắt sang, vặn đối diện với ánh đen kịt của ông cụ Nam đang ngay cửa quán .
Cô luống cuống vỗ vỗ lên Tống Đình đòi xuống. Chân chạm đất, cô lập tức nắm chặt lấy ống tay áo ông nội, chỉ thẳng mặt Tống Đình, nhanh nhảu buột miệng cáo trạng: "Anh chơi bời gái gú bên ngoài!" Đằng nào cũng ông nội bắt quả tang , cô dứt khoát xé rào luôn, dùng cái tội danh nửa thật nửa giả để thẳng vấn đề nhằm thử xem thái độ của ông cụ .
Ánh mắt ông cụ Nam chậm rãi chuyển sang khuôn mặt Tống Đình, cẩn thận đ.á.n.h giá. Tống Đình thản nhiên đón nhận ánh , khóe môi vẫn vương ý tan.
Ông cụ Nam gõ nhẹ đầu gậy xuống đất, sang cô cháu gái nhà : "Chỉ cho phép cháu ngoài chơi đàn ông, cho ngoài chơi phụ nữ ?"
Khóe miệng Nam Cửu nhếch lên một nụ : "Ai mới là cháu gái ruột của ông hả?"
Ông cụ Nam xua tay: "Muốn cãi thì lên lầu mà cãi, đừng ầm ĩ ở ." Nói xong, ông xoay phòng. Trước khi đóng cửa, ông còn bồi thêm một câu: "Tống Đình, pha cho nó ly hạ hỏa ."
Khoảnh khắc cánh cửa khép , Nam Cửu định mở miệng thì Tống Đình kéo tuột lòng: "Lên lầu với , xem em còn cứng miệng nữa ."