Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 64: Ngoại truyện 9
Cập nhật lúc: 2026-09-07 13:16:55
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cửu tắm xong, nước còn kịp tan thì Tống Đình gọi lên lầu. Ban đầu định bảo cô xuống để sấy tóc cho. Thế nhưng Nam Cửu lười biếng úp sấp giường, tựa như một con mèo uể oải, tỏa hương thơm ẩm ướt mơn man khi tắm.
Tống Đình xuống mép giường, những ngón tay nhẹ nhàng luồn mái tóc còn ướt của cô. Tiếng máy sấy vang lên rì rầm, ngón tay lúc nặng lúc nhẹ chải vuốt mái tóc dài của cô. Cảm giác tê dại len lỏi từ chân tóc lan , xung quanh chìm một cảm giác ấm áp đến rung động lòng .
Trong bầu khí ấm áp , Nam Cửu dần khép mắt . Trong cơn mơ màng, cô nhớ thời gian bên Lâm Tụng Diệu . Khi đó, cô cứ ngỡ thể tự do đến trong chuyện tình cảm, giống như một kẻ bàng quan lạnh lùng, sẵn sàng gót rời bất cứ lúc nào một cách thật tiêu sái. Thế nhưng khi đối mặt với Tống Đình, cái sự tự cho là ung dung bình thản vỡ nát .
Rõ ràng tỏ điềm nhiên màng, nhưng cảm xúc phản bội bản tiên. Lần đầu tiên trong đời, cô nếm trải cảm giác mất kiểm soát vì một . Cảm giác , chốc lát nhốt cô một trạng thái hoang mang, khiến cô chút luống cuống , nhưng lôi cuốn đến mức thể diễn tả.
Thấy cô cứ úp sấp im lặng mãi, Tống Đình tưởng cô vẫn đang hờn dỗi. Giọng bất giác trầm xuống, mang theo ý dỗ dành: "Anh rõ với cô , sẽ chuyện như xảy nữa ."
Những đầu ngón tay của vùi mái tóc bán khô của cô, khẽ khàng vuốt ve một lọn tóc rủ xuống: " mà cũng , em về đây một thời gian , ngày nào cũng bận rộn việc riêng. Không lên đồi chè thì thôi, cũng thấy em cùng tiệm. Mấy đồng nghiệp đều tưởng là trai ế, em rảnh thì cũng nên mặt chứ, xem ai còn điều mà sấn gần nữa ..."
Tiếng máy sấy vẫn rì rầm bên tai, hòa giọng trầm ấm, da diết của . Một lát , tiếng máy sấy ngừng bặt.
Tống Đình vén mấy lọn tóc đang vương cổ cô, cúi xuống, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên đó, nhanh chậm mà âu yếm mơn trớn.
Thế nhưng, lấy nửa điểm phản ứng.
Anh ngạc nhiên dừng , chống tay dậy, nghiêng đầu sang.
Nam Cửu mà... ngủ !
Tống Đình ngoài chơi bóng từ sớm. Anh một nhóm bạn chơi bóng cố định, đa phần là những tinh công nghệ hoặc những nhà sáng lập trẻ trạc tuổi . Mặc dù ngày thường bận rộn công việc, họ vẫn giữ thói quen hẹn đ.á.n.h bóng định kỳ, về những dứt khoát thành lập luôn một câu lạc bộ. Mỗi tuần Tống Đình đều chơi ít nhất một đến hai trận, mùa thu hoạch bận rộn nhất, tần suất sẽ giảm xuống còn một một tháng. Thói quen duy trì từ những năm hai mươi tuổi cho đến tận bây giờ, thấm thoắt nhiều năm trôi qua.
Trước đây Nam Cửu về quán đều chỉ ghé chốc lát, cộng thêm việc Tống Đình bận rộn kinh doanh, thường xuyên vắng nhà, cô từng để ý, càng thói quen tập luyện thể thao lâu dài. Lần về sống chung, ngày ngày sớm tối kề cận bên , cô mới nhận , những hiểu của về cuộc sống thường nhật của Tống Đình quả thực ít ỏi đến đáng thương. Phần lớn những gì cô , hóa đều diễn giường.
Tối qua Nam Cửu ngủ sớm, sáng nay cũng dậy sớm. Từ khi trở hẻm Mạo Nhi, cô rũ bỏ lớp vỏ bọc bóng bẩy và sắc sảo của chốn công sở, cách ăn mặc cũng âm thầm đổi. Không cần khoác lên bộ giáp chiến để nâng cao khí thế nữa, cô chọn trang phục cho thoải mái nhất là .
Hôm nay hiếm khi cô trang điểm nhẹ nhàng, một chiếc váy bèn chiết eo khá gu thiết kế.
Ông cụ Nam trong gian , đeo kính lão chăm chú xem những dòng chữ nhỏ xíu in bao bì mới. Nam Cửu mang giày cao gót ngang qua, ông cụ tiếng bèn ngẩng mắt lên, thấy cô ăn diện hệt như hẹn hò. Tống Đình vắng, cô ăn mặc kiểu chạy ngoài.
Ông cụ Nam bực : "Lại đấy?"
Nam Cửu ngoái đầu , đáp: "Cháu cả, chỉ dạo quanh cửa nhà thôi ạ."
"Đi loanh quanh cửa nhà mà ăn mặc thế gì?"
"Sao ạ, hả ông?" Nam Cửu tiện tay vuốt mái tóc uốn bồng bềnh, trong khí thoảng qua mùi nước hoa thanh tao.
"Tống Đình lát nữa về tới bây giờ đấy." Ông cụ Nam nhắc nhở bằng giọng điệu hậm hực.
"Thì về thôi ạ.” cô hờ hững đáp: “Cháu chuyện gì mờ ám ."
Nói đoạn, Nam Cửu lưng bước khỏi quán .
Vào thời điểm mỗi năm, việc kinh doanh của tiệm luôn phần bận rộn hơn. Khách hàng cũ mới đến đặt mua mới nhiều hơn, đơn hàng dồn dập cần xử lý, hàng tồn kho cũng liên tục cập nhật.
Tiểu Trương từ sáng sớm thống kê xong các đơn hàng trong tuần, đang cắm cúi đối chiếu những con . Nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu lên bèn thấy một phụ nữ trẻ trung, ăn mặc thời thượng bước .
Mắt sáng lên, bỏ tờ hóa đơn đang cầm tay xuống, đon đả chào hỏi: "Cô cứ xem thoải mái nhé, mới năm nay mới về đấy ạ."
Nam Cửu bước đến mặt , cúi những hộp xếp ngay ngắn trong tủ kính, ngước mắt lên, khóe mắt cong cong: "Không nhận ?"
Tiểu Trương ngẩn một lát, chợt nhớ : "Cô là... Nam Cửu?"
Ý trong mắt Nam Cửu lan tỏa.
"Nhanh , thật sự nhận cô ngay .” Tiểu Trương vội vã kéo ghế mời cô : “Mấy năm gặp , gặp cô, cô mới nghiệp đại học thôi thì ? là đổi nhiều quá!"
Tiểu Trương đầu với Tiêu Dương đang trong tiệm: "Đi pha một ấm Kim Tuấn Mi mang đây, dùng cái chén sứ trắng nhé."
Tiêu Dương trạc hai mươi tuổi, dáng vẻ gầy gò thanh tú, trong lúc pha còn lén Nam Cửu mấy .
Ánh mắt Nam Cửu đảo quanh một vòng trong tiệm, cuối cùng dừng một phụ nữ trẻ đang thu dọn đồ đạc ở góc phòng.
Diêu Khiết nhận ánh của cô bèn ngẩng đầu lên . Nam Cửu khẽ nở nụ hiền hòa với cô , nụ thiện mang chút ý tứ thăm dò kín đáo khó nhận .
Tiêu Dương mang , khi đến gần, hương thơm lúc ẩn lúc hiện Nam Cửu khiến bất giác dừng bước nán một chút.
Tiểu Trương giục Tiêu Dương: "Còn đó gì? Nhanh giao hàng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-64-ngoai-truyen-9.html.]
Lúc Tiêu Dương mới hồn, xách hộp ngoài giao, khi còn ngoái thêm một cái.
Mấy năm , Nam Cửu tìm Tống Đình để đặt . Tống Đình cho Nam Cửu wechat của Tiểu Trương. Về , hễ đơn hàng nào, cô đều việc trực tiếp với Tiểu Trương. Mỗi năm mới, Tiểu Trương đăng bài quảng cáo vòng bạn bè, Nam Cửu cũng thường xuyên giúp chia sẻ . Đôi khi chuyện về đơn hàng, hai cũng hàn huyên dăm ba câu chuyện thường ngày. Tiểu Trương từng đùa rằng, với lượng khách hàng và lượng đơn hàng mà Nam Cửu giới thiệu, cô dư sức mở một đại lý ở Thành phố Phong, còn kiếm một khoản chênh lệch. Khi đó Nam Cửu chỉ một lòng trả ơn Tống Đình, ý định kiếm tiền từ .
Dù vẫn giữ liên lạc ngắt quãng, nhưng Tiểu Trương và Nam Cửu từng gặp mặt nào.
Cậu đối diện Nam Cửu, hỏi: "Cô về khi nào thế?"
Nam Cửu nâng tách sứ trắng lên, nhẹ nhàng đỡ đáy cốc: " về một thời gian , ông chủ Tống của cho ?"
Tâm trí Tiểu Trương xoay chuyển một vòng. Tối hôm qua, trong cuộc điện thoại , ông chủ Tống nhắc đến cô bạn gái thường xuyên thả tim qua với vòng bạn bè mấy năm nay. Cậu đang thắc mắc đó là ai, thì hôm nay bỗng chợt bừng tỉnh ngộ, còn thể là ai nữa, chẳng chính là Nam Cửu đang uống mặt đây !
Sáng mai Diêu Khiết đến tiệm phía Bắc báo danh nên lúc cô đang dọn dẹp đồ đạc cá nhân. Ánh mắt cô thỉnh thoảng Nam Cửu thu hút. Lúc Nam Cửu uống , những ngón tay cô nhẹ nhàng đỡ đáy tách, ngón út khẽ thu , từng động tác đều tự nhiên, uyển chuyển, hút mắt. Bộ váy cô may bằng chất liệu cao cấp, đường cắt may vặn ôm khít cơ thể, cộng thêm khí chất trầm tĩnh và kiêu sa tỏa từ cô khiến Diêu Khiết bỗng dưng cảm thấy áp lực, mặc dù cô cũng hiểu áp lực từ mà .
Nam Cửu uống hết tách rời .
Tiêu Dương giao xong , hỏi Tiểu Trương: "Anh Trương, lúc nãy là bạn ?"
"Hỏi nhiều thế gì?"
Tiêu Dương sấn gần, tò mò dò xét: "Thì cứ hỏi thôi, rốt cuộc là ai ?"
"Là bà chủ của đấy."
Tiêu Dương sững sờ, há hốc miệng, mãi mới hồn .
Hộp đồ trong tay Diêu Khiết suýt chút nữa rơi xuống đất. Tối qua cô tỏ tình với ông chủ Tống, cứ ngỡ những lời ông chủ chỉ là lấy cớ để từ chối . Nào ngờ hôm nay bà chủ chinh đến tận cửa. Giờ phút , cô chỉ cảm thấy chột và hổ vô cùng, vội vàng cúi gằm mặt xuống, giả vờ dọn dẹp đồ đạc để che giấu sự bất an trong lòng.
Khi Nam Cửu trở về quán , cô liếc mắt bèn thấy Tống Đình đang dựa quầy thu ngân uống nước. Anh mặc một bộ đồ thể thao tối màu, tóc mái ướt, yết hầu nhấp nhô nhè nhẹ theo từng ngụm nước nuốt xuống. Ánh nắng xuyên qua hành lang hắt lên sườn mặt góc cạnh rõ ràng của , làn da thấm đẫm mồ hôi ánh lên vẻ khỏe khoắn. Thấy Nam Cửu về, đặt bình nước thể thao xuống, ánh mắt lướt qua cô.
"Em thế?"
Nam Cửu bước gần , đáp hờ hững như chuyện gì xảy : "Em ngoài tám chuyện với Tiểu Trương chút."
Nét mặt Tống Đình giãn , ghé sát , hạ thấp giọng: "Anh cứ tưởng tối qua em ngủ quên nên thấy gì chứ."
Thân nhiệt khi vận động của phả bầu khí xung quanh nóng bừng, hòa quyện cùng hương vị nam tính đặc trưng, hệt như mùi gỗ thông phơi nắng ấm.
Tâm trí Nam Cửu trong chốc lát mùi hương của cho rối bời, đầu óc phần mơ màng, cô nhịn mà nhích gần: "Nghe thấy chứ." Cô giơ tay lên, định chọc cơ n.g.ự.c rắn chắc của .
"Đừng đụng .” Tống Đình lùi nửa bước: “Cả mồ hôi thôi." Nói thì , ánh mắt quấn chặt lấy cô kẽ hở.
Buổi trưa ăn cơm xong, Tống Đình lên lầu tắm. Hôm nay quán vắng khách, Nam Cửu nhà xem ti vi cùng ông nội.
Trong thời gian quảng cáo, Nam Cửu nghiêng đầu ông nội đang ghế mây: "Ông nội."
Ông cụ liếc mắt cô qua cặp kính lão.
Nam Cửu khẽ hỏi: "Ông đồng ý ạ?"
"Đồng ý chuyện gì?"
"Chuyện của cháu với ạ."
"Không đồng ý thì ? Hai đứa định cứ dùng dằng thế cho đến lúc ông xuống lỗ ?" Ông cụ Nam thở dài: “Ông chẳng hiểu thằng Tống Đình nó ưng cháu ở điểm nào nữa? Mấy đứa con gái giới thiệu cho nó , đứa nào mà hơn cháu?"
Nam Cửu nở nụ môi: "Hơn cháu ở điểm nào cơ?"
"Ít cũng an phận lo liệu cuộc sống." Ông cụ Nam cầm điều khiển từ xa, vặn nhỏ âm lượng ti vi : “Dù ông thấy chuyện hai đứa ở bên đồn ngoài êm tai cho lắm, nhưng nếu hồi ông thấy cháu chút nào dáng trưởng thành an phận, chắc ông nổi trận lôi đình lớn như ."
Ông cụ Nam hướng ánh mắt ngoài cửa sổ: "Tống Đình từ mười mấy tuổi theo ông, gắn bó với cái ông già bao nhiêu năm qua. Ở cái tuổi thanh niên trai tráng hừng hực sức sống, bên cạnh chẳng lấy một tri kỷ sẻ chia buồn vui ấm lạnh. Trong lòng ông... mỗi nghĩ đến đều thấy xót xa."
"Nó do chính tay ông nuôi nấng dạy dỗ, cháu thử xem ông thế xứng với nó , là nên trách cháu?" Ông cụ dời ánh mắt: “Lúc ông trạc tuổi nó, ba cháu đầy hai năm nữa là nhà máy việc , mà giờ nó vẫn lủi thủi một một bóng.
"Cháu , cái tính nóng nảy thì tém tém chút . Bao năm qua nó sống chẳng dễ dàng gì, cũng loại trăng hoa ong bướm bên ngoài. Cháu bớt kiếm chuyện cãi cọ với nó vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi , đối xử với nó đấy."
"Vâng." Nam Cửu ngoan ngoãn đáp lời, hiếm hoi còn buông lời sắc sảo đáp trả như thường ngày.
Ông cụ Nam nghiêng mắt lén cô một cái cầm điều khiển lên, chỉnh âm lượng ti vi như cũ.