Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 65: Ngoại truyện 10
Cập nhật lúc: 2026-09-07 13:16:56
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện rõ ràng với ông nội, trong lòng Nam Cửu lập tức như thêm điểm tựa. Ở cái ngõ nhỏ , đúng hơn là trong cái nhà họ Nam , chỉ cần ông nội gật đầu thì chuyện khác đều chẳng thành vấn đề.
Cô khấp khởi chạy biến lên lầu, định bụng sẽ báo ngay tin cho Tống Đình.
Cửa phòng gác xép đang khép hờ, chừa một khe hở. Tống Đình tắm xong trở về phòng, những múi cơ bụng săn chắc, đường nét rõ ràng theo từng cử động của phô bày sức mạnh căng tràn. Chiếc quần lót dáng boxer màu sẫm ôm sát lấy vùng eo và hông, phô bày khu vực cấm địa gợi cảm nhất mang đậm tính xâm lược của giống đực, hướng thẳng về phía Nam Cửu.
Lúc Nam Cửu đẩy cửa bước , đập mắt cô chính là một bức tranh "mỹ nam tắm tiên" như thế.
Bốn mắt , cả hai đều khựng một nhịp.
Tống Đình vẫn đang cầm chiếc áo kịp mặc lên , thấy cô xông cũng chẳng hề hoảng hốt, chỉ nhướng mày: "Không gõ cửa ?"
"Ngoài em thì còn ai lên đây nữa?" Nam Cửu đưa tay lưng nhẹ nhàng khép cửa , tiếng "cạch" vang lên, bàn tay giấu lưng âm thầm xoay chốt khóa cửa.
Ánh mắt cô mang theo chút nhiệt độ, bắt đầu lướt dọc theo đường nét cơ n.g.ự.c của , trượt xuống đường rãnh sâu hoắm ở giữa, men theo quỹ đạo của sức mạnh mà uốn lượn xuống, cuối cùng dừng ở phần hình khối gồ lên hằn rõ lớp vải.
"Nhìn đấy?" Tống Đình nghiêng , giũ áo định mặc .
Nam Cửu lượn đến mặt , vươn tay giật lấy chiếc áo, tiện tay ném sang lưng ghế tựa bên cạnh.
"Em định gì?" Tống Đình cúi cô với vẻ thích thú.
"Nói chuyện với ." Nam Cửu đáp thật nhẹ nhàng.
"Nói chuyện gì mà cần vứt áo của ?"
Nam Cửu giơ hai tay lên, chậm rãi vuốt ve theo đường nét cơ n.g.ự.c , dùng sức đẩy ngã xuống chiếc giường phía . Tống Đình thuận đà ngả lưng tựa đầu giường, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm, lồng n.g.ự.c vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp thở. Cánh tay uể oải chống xuống, dáng vẻ lười biếng, thả lỏng nhưng vẫn mang theo khả năng kiểm soát bỡn cợt.
Nam Cửu vén gấu váy lên, tư thế nhẹ bẫng cưỡi hẳn lên hông . Một làn hương hổ phách xen lẫn mùi sữa, mang theo chút m.ô.n.g lung giữa sự ngây thơ và d.ụ.c vọng lan tỏa . Mùi hương thấm đẫm tâm cơ gần như hòa quyện tuyệt đối với mùi cơ thể, vô tình thả thính đối phương một dấu vết, hòa tan trong nhiệt độ cơ thể ấm nóng của cô. Anh lập tức mùi hương giam cầm, một cỗ nhiệt lưu khô nóng bốc lên từ bụng .
Hơi thở của cô ngày một gần, ngửi thấy mùi xà phòng thơm mát, sạch sẽ , cô kề sát khẽ : "Em ngửa bài với ông nội , chuyện của chúng ."
Anh rũ mắt, tầm neo nơi hàng chân mày và khóe mắt cô: "Rồi ?"
Đôi môi mềm mại của cô cọ qua chiếc cằm cạo râu nhẵn nhụi của , từ từ trượt xuống yết hầu nhô cao, thở ấm nóng mơn trớn xương quai xanh.
"Ông bảo..." Giọng cô nũng nịu nướng chín màng nhĩ , đôi môi lướt dần xuống vùng cơ bụng sáu múi rõ nét: “Anh đang ở độ tuổi thanh niên trai tráng hừng hực khí thế, bao nhiêu năm nay bên cạnh chẳng phụ nữ nào giúp vơi bớt nỗi cô đơn. Ông bảo em... đối xử với hơn một chút."
Cô dừng ở viền mép quần lót, hé răng c.ắ.n lấy phần chun, từ từ vểnh hàng mi lên. Đôi mắt long lanh ngước từ lên, trong veo tĩnh lặng ngỗ ngược phóng túng, tựa như một tia sét x.é to.ạc thẳng những dây thần kinh đang ở trạng thái hề phòng của . Cảnh tượng mang tính kích thích quá mức, cô, sống lưng nổi lên một cơn tê dại.
Răng cô c.ắ.n chặt viền quần, từng chút từng chút một kéo xuống .
Cơ bắp Tống Đình căng cứng: "Ông nội em y nguyên như thế ?"
"Vâng..." Cô ậm ừ đáp: “Đại ý là như thế."
Sự gò bó cởi bỏ, d.ụ.c vọng căng tràn ngang tàng trào dâng, nóng rẫy chạm môi cô.
Cô cúi đầu, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên đó.
Anh kêu lên một tiếng nghèn nghẹn, m.á.u huyết trong khoảnh khắc ầm ầm dồn tuột xuống : "Em... đối xử với theo cách ?"
"Anh thích ?" Cô ngước mắt lên , ánh mắt lả lơi yêu mị hệt như một nàng yêu tinh, rút cạn bộ linh hồn .
Ngay đó, một khoang miệng ấm nóng bao trùm, nuốt chửng lấy !
Yết hầu lăn lộn dữ dội, ánh mất tiêu cự trong cơn khoái cảm bủa vây ngập đầu. Xung quanh chỉ còn là một mảng trắng xóa, duy chỉ tia nắng giữa trưa rọi qua cửa sổ mái nhà, vỡ òa thành những hạt nắng vàng ươm li ti cơ thể đang gồng cứng của .
Anh từng nghĩ rằng, ban ngày, thậm chí là ngay giữa trưa, linh hồn thể thoát khỏi gông cùm trói buộc, thăng hoa một cách nao núng nhường , dang tay ôm trọn lấy niềm hoan lạc cực độ và thuần túy .
Tiếng khóa kéo tuột xuống vang lên trong gian tĩnh lặng, chiếc váy bèn bung mở. Bàn tay rực lửa của men theo lớp vải đang từ từ tách rời, nôn nóng khám phá điểm nhạy cảm đang run rẩy. Anh si mê cơ thể căng tràn thanh xuân của cô, càng đắm đuối sức sống tự do vướng bận nơi linh hồn cô, nhiệt liệt và rực rỡ vô ngần. Mọi thứ hòa quyện tạo nên niềm khoái cảm tột đỉnh, cuốn phăng dòng xoáy đê mê.
Căn phòng trong buổi trưa vắng lặng ngập tràn thứ mùi hương mãnh liệt đặc trưng của khoảnh khắc tình nồng. Cuối cùng, trong một tiếng gầm gừ trầm đục nhưng thỏa mãn khôn cùng, từng thớ cơ căng cứng của vươn tới đỉnh điểm, lơi lỏng, siết chặt cô lòng.
Giữa ban ngày ban mặt mà cứ rúc mãi lầu thì quả thật thể thống gì. Tống Đình liếc đồng hồ, mặc quần áo.
Nam Cửu mềm nhũn dài đệm, quần áo vò cho xộc xệch, tuột hờ khuỷu tay. Cả cô ửng hồng màu tình dục. Đôi mắt ngậm nước phủ một tầng sương mờ mịt sang, chất giọng vẫn vương chút mềm mại yếu ớt tan: "Anh định bỏ mặc em đấy ?"
Tống Đình thu trọn bộ dạng của cô tầm mắt, khóe môi nhếch lên nụ đầy ẩn ý thấu tỏ chuyện: "Hơn hai giờ , còn vật vã nữa khéo quán đóng cửa mất." Anh khom , miết ngón tay lên gò má đang nóng bừng của cô: “Tối nay tính tiếp."
Nam Cửu lời nào, chỉ dùng đôi mắt ướt đẫm sương lườm , nỗi u oán đọng trong đôi mắt nồng đậm đến mức như sắp tràn ngoài.
Tống Đình mặc bộ quần áo mới sạch sẽ, vẻ mặt sảng khoái bước xuống lầu. Thím Ngô một cái, cất tiếng hỏi: "Bình thường cháu ngủ trưa nhỉ?"
Tống Đình im lặng một chốc, đó thản nhiên đáp lời: "Cháu dậy sớm quá nên ngủ bù một lát."
Chẳng bao lâu , Nam Cửu cũng từ lầu xuống. Trên má cô vẫn còn đọng vệt ửng hồng là lạ. Ánh mắt cô khẽ lướt qua Tống Đình, ngẩng cao đầu lướt qua kiêu ngạo như một con khổng tước.
Tống Đình đang chuyện điện thoại với khác, bỗng siết chặt các khớp ngón tay, vươn tay tóm gọn lấy cổ tay cô khi cô đang cố lỉnh . Anh đưa điện thoại xa một chút, nghiêng đầu trầm giọng hỏi: "Đi đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-65-ngoai-truyen-10.html.]
Nam Cửu chầm chậm ngoái đầu , dùng âm giọng gió nhấn nhá từng chữ một: "Đi - tìm - đàn - ông - dập - lửa."
Lực đạo nơi bàn tay Tống Đình siết chặt cổ tay cô tăng thêm vài phần. Nam Cửu vùng vẫy thoát nổi, đành chịu trận khóa chặt bên cạnh. Văng vẳng bên tai là tiếng bàn bạc thông thiết với ở đầu dây bên , giọng bình tĩnh lạnh lùng của và nhịp thở rối loạn của cô đan cài đầy nguy hiểm.
Cuộc điện thoại dài dằng dặc kéo dài tới hai mươi phút. Khoảnh khắc cúp máy, Tống Đình cất điện thoại, ngước mắt cô: "Giữa ban ngày ban mặt, cứ nằng nặc hành ." Trong chất giọng pha lẫn chút dung túng, dậy kéo tuột cô lên lầu nữa.
Căn gác xép vẫn còn vương vấn ấm ban nãy. Cánh cửa đóng sầm lưng, nhấc bổng cô lên, ném về chiếc giường, hình cao lớn đổ ập xuống ép sát một kẽ hở.
Anh cúi đầu hôn cô, mang theo sự chiếm đoạt và chinh phục hung bạo, hệt như cuồng phong lướt qua, một ngọn cỏ nào còn sống sót.
Anh bóp lấy cằm cô, c.ắ.n mút đôi môi sưng đỏ: "Em đến để đòi mạng ..."
Một khi lý trí vỡ đê, bèn biến thành một màn buông thả điểm dừng. Anh giật tung rào cản cuối cùng, mặc cho hai cùng chìm vòng xoáy lối thoát.
Suốt cả buổi chiều, họ bước khỏi cửa gác xép nửa bước.
Mặt trời ngả về tây, ánh nắng hắt phòng ngủ cũng trở nên yếu ớt mỏng manh.
Tống Đình vớt Nam Cửu còn đang ăn vạ giường trong lòng. Toàn cô rã rời mềm nhũn, mặc kệ nắm lấy cổ tay, giúp cô mặc váy.
"Sau ban ngày, em tém tém chút ." Giọng khàn đặc cuộc mây mưa, văng vẳng bên tai cô.
Cô ngoảnh đầu , đôi mắt ươn ướt liếc xéo : "Vừa nãy là ai ôm chặt lấy em chịu buông?"
Anh bật khẽ, xoay cô , bàn tay ấm áp giữ vững eo cô. Trong tiếng khóa kéo chậm rãi khép , cúi đầu, đặt một nụ hôn lên phần gáy trần trụi của cô.
Trước lúc quán đóng cửa, Tống Đình và Nam Cửu lượt nối gót xuống. Thím Ngô đang xếp gọn từng chiếc ghế chỗ cũ, thấy tiếng động bèn ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi: "Ủa, hóa nãy giờ hai đứa ở nhà ? Thím còn tưởng hai đứa ngoài cơ đấy, cả buổi chiều chẳng thấy bóng dáng ?"
Tống Đình rót một cốc nước nốc cạn một , khóe mắt liếc về phía Nam Cửu.
Nam Cửu giả bộ đằng hắng giọng đầy nghiêm túc: "Bọn cháu ở lầu bàn công việc ạ."
Tống Đình bộ dạng mặt biến sắc, tim đập nhanh, nghiêm trang đạo mạo của cô mà nhếch mép nhạo báng.
Nam Cửu quậy phá suốt một buổi chiều, tối đến lên giường là đ.á.n.h một giấc ngon lành. Còn Tống Đình thì dồn cả đống công việc ban ngày đình trệ ban đêm.
Đêm khuya thanh vắng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím lạch cạch ánh đèn. Tống Đình kiểm tra xong quy trình cuối cùng, buông chuột, theo thói quen ngoái đầu sang Nam Cửu đang ngủ say sưa. Một suy nghĩ hoang đường hợp lý chợt lóe lên trong đầu, tuy là Trụ Vương, nhưng ngay khoảnh khắc , thực sự thấu hiểu vài phần cái tư vị "từ nay quân vương thượng triều" là như thế nào. Tất cả đều là do con hồ ly nhỏ quậy mà .
Nửa đêm, Tống Đình xử lý xong công việc mới ngả lưng lên giường, nhẹ nhàng ôm Nam Cửu đang ngủ bên mép giường phía trong, ôm lấy hình mềm mại thơm tho của cô từ từ chìm giấc ngủ.
Không trôi qua bao lâu, đang chìm sâu trong giấc ngủ mơ hồ, cánh tay vô thức mò mẫm sang phần giường ấm áp bên cạnh. Chẳng thấy ấm mềm mại như mong đợi, chỉ một lạnh lẽo trống rỗng.
Mí mắt giật nảy lên, bừng tỉnh giấc, mắt là bóng tối đặc quánh thể hòa tan. Trái tim trong lồng n.g.ự.c bỗng chốc rớt uỵch xuống, thắt chặt , giống như bước hụt cầu thang. Ngón tay Tống Đình vội vã cào cấu vài cái nệm giường, trống trơn.
Anh bật dậy khỏi giường. Cảm giác đau đớn như x.é to.ạc trái tim trong cái đêm cô dứt áo , một nữa mang theo xúc cảm lạnh lẽo quen thuộc đó ùa về, càn quét tâm trí .
Tống Đình sững sờ trong vài giây hất tung chăn lao xuống giường. Anh sải bước thật nhanh xuống lầu, gọi điện cho Nam Cửu.
Trong gian tối đen như mực và yên ắng, bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại. Tống Đình những bước dài về phía ánh sáng yếu ớt, chỉ thấy Nam Cửu đang cuộn tròn ở cửa phòng bếp, chằm chằm điện thoại ngoảnh đầu .
Tống Đình lấp ló trong bóng tối, lồng n.g.ự.c phập phồng vì nhịp thở dồn dập. Ánh mắt mang theo chút tàn nhẫn và giãy giụa, ánh rực lửa xuyên thủng luồng ánh sáng mờ ảo, ghim chặt lên cô.
Nam Cửu sững một nhịp, hỏi : "Anh... gọi cho em gì thế?"
"Anh còn hỏi em, nửa đêm nửa hôm chạy xuống đây gì?"
Nam Cửu xoay , lắc lắc cốc nước trong tay, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Em khát nước quá nên thức giấc, xuống đây uống hớp nước. Anh thế?"
Tống Đình xấn tới gần, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô: "Uống xong ?"
Nam Cửu dậy, đặt cốc nước lên bồn rửa: "Cũng tàm tạm ."
Anh túm chặt lấy tay cô, kéo cô trở gác xép.
Nằm xuống giường một nữa, trở ôm siết lấy cô, một tiếng thở dài thật khẽ rơi xuống mái tóc cô, quanh quẩn mãi tan.
Ngày hôm Nam Cửu ngoài ký hợp đồng thuê nhà với Hạ Yên Nhiên. Lúc về, cô phát hiện gác xép thêm một bình lọc nước uống nóng lạnh mới tinh.
Tống Đình về nhà giờ cơm tối, rửa tay bếp xới cơm. Nam Cửu lững thững bước tới cửa bếp, tựa lưng khung cửa ngắm bóng lưng : "Sao tự dưng nghĩ đến việc đặt bình nước lầu thế?"
"Để em đỡ chạy xuống lầu nửa đêm."
"Thế ?" Nụ của Nam Cửu càng thêm sâu.
Tống Đình đáp lời, xoay lưng với cô tiếp tục xới cơm, bóng lưng lặng lẽ hệt như một cánh cửa đóng chặt ngay mắt, cánh cửa là một mớ hỗn độn đổ nát chẳng ai .
Nam Cửu đăm đăm bờ lưng đang căng cứng của , bước vài bước về phía . Hai cánh tay cô nhẹ nhàng nhưng kiên định vòng qua ôm lấy eo , kề má áp lên lưng , giọng mềm nhũn như đang dỗ dành một đứa trẻ bất an: "Chúng ... kết hôn !"