Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 66: Ngoại truyện 11
Cập nhật lúc: 2026-09-07 13:16:57
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc muôi xới cơm rơi trở lòng nồi, phát một tiếng "cạch" khẽ.
Tống Đình lập tức đáp lời. Anh xoay , nâng niu khuôn mặt Nam Cửu trong lòng bàn tay, ngón tay cái khẽ khàng mơn trớn nơi khóe môi cô.
"Câu đáng để mới ." Lòng bàn tay ấm nóng, áp khiến hai gò má cô cũng nóng bừng theo.
Những tháng ngày chia cách tựa như những mảnh thủy tinh vỡ găm sâu da thịt, qua năm dài tháng rộng bèn thành một khối sẹo. Thế nhưng giờ đây, chỉ bằng một câu của cô, những cảm xúc bao lâu nay tìm chốn dung bỗng chốc nơi nương náu.
Tống Đình ôm chặt Nam Cửu lòng, khom vùi sâu gương mặt hõm cổ cô, hít một thật sâu.
"Ngày mai em rảnh rỗi.” cô khẽ thì thầm bên tai : “ là đăng ký kết hôn nhé?" Câu thốt nhẹ bẫng, tựa như cô chỉ đang rủ Tống Đình xem một bộ phim.
Anh ngẩng đầu lên, khẽ chau mày: "Em thấy... quá qua loa ?"
"Qua loa ? Chẳng lẽ còn xem ngày lành tháng nữa ?"
Ánh mắt Tống Đình tha thiết lướt qua từng đường nét khuôn mặt cô: "Nhẫn kim cương , cầu hôn cũng , em cứ thế gả cho ?"
Nam Cửu , đưa tay chống nhẹ vai : "Anh đừng bao giờ bày mấy trò đó nhé, em dị ứng với mấy thứ lãng mạn sến súa lắm. Nếu em khó xử đám đông, em sẽ lập tức giả vờ mất trí nhớ mà cao chạy xa bay đấy."
"Chạy?" Tống Đình hễ thấy chữ là đau đầu: “Em thử chạy nữa xem."
"Không chạy mà..." Giọng cô mềm nhũn , ngón tay trỏ vươn vẽ từng vòng tròn nhỏ n.g.ự.c , khơi dậy từng đợt ngứa ngáy tê dại.
"Tiểu Cửu." Tống Đình thu biểu cảm đùa cợt: “Hai chúng dằn vặt, lận đận bao nhiêu năm nay, chỉ để lén lút dắt đăng ký kết hôn."
Nam Cửu im lặng. Với cô, tờ giấy chứng nhận kết hôn vốn chẳng thiêng liêng đến thế. Cô chủ động đề nghị kết hôn, đơn giản chỉ vì đành lòng thấy vẻ dằn vặt gương mặt Tống Đình như đêm hôm nữa. Nếu một tờ giấy đăng ký kết hôn thể giúp yên lòng, cô sẵn sàng trao cho mà chẳng chút do dự.
Tống Đình thấu tâm tư của cô. Chỉ là so với một tờ giấy kết hôn, điều khao khát còn nhiều hơn thế. Anh chỉ con gái , mà còn danh chính ngôn thuận, một mối quan hệ cả thế gian công nhận mặt tất cả .
"Chuyện đó thưa qua với ông nội ."
"Khi nào cơ?" Nam Cửu kinh ngạc.
"Sáng hôm từ đồi chè về, ông nội và thím Ngô bắt gặp bước từ phòng em."
Sắc mặt Nam Cửu thoáng cứng đờ: "...Bảo hôm đó thím Ngô em với ánh mắt kỳ quặc đến thế."
Tống Đình chỉ mỉm . Nam Cửu bỗng nhiên vỡ lẽ, hóa cố ý. Tư tưởng của ông nội vốn truyền thống, tận mắt thấy gạo nấu thành cơm thế , mối hôn sự dẫu nhận thì cũng buộc nhận.
Nam Cửu đưa tay định véo hông , nhưng tóm chặt lấy cổ tay.
"Ý của ông nội là đợi qua Trung thu tính tiếp." Anh cúi áp sát: “Anh rõ ràng chuyện ..."
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt sáng rực nóng bỏng: "Đừng coi chuyện là trò đùa con nít. Đám cưới nhất định tổ chức, nhẫn cưới mua, tất cả các nghi lễ cần thiết đều thiếu dù chỉ một điều." Trong chuyện , Tống Đình tuyệt đối ý nhượng bộ.
Nam Cửu ngả , eo tựa mép bồn rửa, giọng điệu kéo dài nhẹ chậm: "Trung thu cơ ... Vẫn còn lâu lắm, ai mà đến lúc đó em đổi ý chứ..."
Tống Đình sải một bước chen giữa hai đầu gối cô, một tay vòng gáy, luồn năm ngón tay chân tóc, dùng lực nhẹ nặng ép cô ngẩng đầu lên.
"Một ngày em chọc tức là bứt rứt khó chịu khắp đúng ?"
......
Bên bàn ăn, ông cụ Nam đang đợi đến giờ cơm, và ông đợi suốt một khắc đồng hồ . Ông cũng chẳng rõ hai đứa trẻ gì mà cứ lề mề, dây dưa mãi trong bếp.
Ông cụ Nam vốn định chống gậy bếp ngó xem , gậy cầm chắc trong tay, nhưng ngẫm nghĩ một hồi thôi, yên vị trí cũ.
Ông coi như thấu , Nam Cửu chuyến trở về, Tống Đình cứ như biến thành một con khác. Những khuôn phép, cẩn trọng thường ngày mặt Nam Cửu đều gạt phăng hết, mặc cho cô loạn. Bao nhiêu năm Tống Đình ở bên cạnh ông cụ Nam, lúc nào cũng chững chạc, trầm . Những năm , ông cụ còn khuyên nên ngoài giao lưu tiếp xúc nhiều hơn với các cô gái, cũng chẳng hề để tâm. Ông cứ ngỡ Tống Đình trong chuyện nam nữ thanh tâm quả d.ụ.c hơn thường. Ai ngờ nay Nam Cửu dăm ba câu dỗ dành cho mất sạch cả định lực. Hôm qua thím Ngô cứ đinh ninh Tống Đình và Nam Cửu ngoài, ông cụ lên tiếng, vì ông rõ hai đứa đang ở nhà; nếu , chúng ắt sẽ chào ông một tiếng. Thế nhưng chuyện tế nhị như thế, ông thể vạch trần ?
Nếu vì Nam Cửu là cháu gái ruột của , ông nhất định nhắc nhở Tống Đình đôi câu, thể chuyện gì cũng chiều theo tính nết của con bé như thế. Khổ nỗi cô mang họ Nam, mắng ai cũng dở mà bênh ai cũng chẳng xong. Ông cụ dứt khoát mắt thấy thì tim phiền, cứ yên bên bàn đợi cơm cho xong chuyện.
Quán tuy chỉ thêm mỗi một Nam Cửu, nhưng vẻ quạnh quẽ thường nhật dường như xua tan trong vô hình. Ông cụ Nam theo thói quen ngày nào cũng cằn nhằn Nam Cửu vài câu, song ai nấy đều nhận , kể từ ngày ông Tần qua đời, nỗi buồn u uất đè nặng nơi chân mày ông cụ dần tan biến nhờ sự trở về của cô. Dạo gần đây, sắc mặt ông cụ tươi tắn, giãn nở hơn nhiều, cảm giác thèm ăn cũng từng bước hồi phục.
Ngày hôm , Nam Cửu cùng thím Ngô dạo một vòng quanh chợ. Lúc về, cô tình cờ chạm mặt Lý Sùng Quang ngay cửa quán .
Lý Sùng Quang cất tiếng gọi giật cô , hai nắng sớm trò chuyện đôi ba câu. Anh hạ thấp giọng hỏi: "Mấy tháng cái cùng về với em là bạn trai em đúng ?"
Nam Cửu ngập ngừng trong thoáng chốc đáp: "Ừm... ."
"Anh bố bảo em yêu mà?" Lý Sùng Quang gặng hỏi thêm.
Ông cụ Nam đang hiên quán , thấy bèn liếc Lý Sùng Quang, kịp thời ngắt lời: "Tiểu Quang dạo chạy xe ?"
"Cháu mới về cách đây vài hôm thôi ạ." Lý Sùng Quang trả lời ông cụ, nhưng ánh mắt vẫn lơ đãng liếc Nam Cửu.
"Bố cháu ?"
"Bố cháu câu cá ạ, mới sáng sớm chú Hai Dương gọi ..."
Nhân lúc Lý Sùng Quang đang hàn huyên với ông nội, Nam Cửu xách túi thức ăn thẳng quán .
Tống Đình đang tủ , ngước mắt liếc Lý Sùng Quang một cái. Lý Sùng Quang thò đầu trong cất tiếng chào: "Anh Tống."
Tống Đình khẽ gật đầu chào thu hồi tầm mắt.
Nam Cửu từ trong bếp bước , lau khô tay tới mặt Tống Đình, hỏi : "Sáng nay thế?"
"Anh qua xưởng bao bì ký hợp đồng."
Ánh mắt Nam Cửu chợt thấy một xấp tờ rơi in màu đặt bàn : "Cái gì thế ?"
Tống Đình cầm lấy đưa đến mặt cô: "Em xem ."
Nam Cửu lật giở từng trang một, bên trong là thông tin về các dự án bất động sản mới mở bán "hot" ở Nam Thành.
"Anh định mua nhà ?" Cô xem hỏi.
"Là chúng ."
Nam Cửu ngước mắt chạm ánh của , khóe môi khẽ cong lên.
Dạo Nam Cửu xem nhà khắp nơi nên nắm rõ tình hình các khu vực ở Nam Thành. Cô rút một tờ quảng cáo của dự án cao cấp đắt đỏ ở khu đất vàng, đầu ngón tay chỉ căn hộ diện tích lớn nhất: "Anh thấy căn thế nào?"
Tống Đình ghé sát liếc một cái: "Hôm nào rảnh dẫn em xem."
" mà đắt lắm đấy, đủ tiền thanh toán một ?"
Không gian khẽ chùng xuống trong thoáng chốc. Đáy mắt Tống Đình ánh lên nụ thấu tâm can cô: "Chỉ cần em ưng là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-66-ngoai-truyen-11.html.]
Nam Cửu khom xuống, ánh mắt tràn ngập vẻ ranh mãnh: "Chú , chú sống kín tiếng quá đấy nhé?"
Anh vươn tay ôm siết lấy eo cô, kéo sát : "Vừa chọn ngay căn đắt nhất, định thăm dò đáy túi của ?"
Bị vạch trần, Nam Cửu tít cả mắt.
"Ở đây chẳng đang , tự dưng mua nhà riêng gì?"
"Sau em sẽ định cư ở đây. Dù quán cũng tuổi, nhiều tiện nghi cũ kỹ ."
Tống Đình toạc , nhưng hiểu rõ Nam Cửu từng sống trong một môi trường rực rỡ sắc màu đến nhường nào. Thành phố Phong vốn dĩ sầm uất hơn Nam Thành nhiều, ngành nghề Nam Cửu tiếp xúc với những điều hào nhoáng và tân tiến nhất. Cô từng trải, từng nếm trải cuộc sống hơn. Anh sợ rằng căn nhà cổ kính mộc mạc , trong tương lai dài lâu của cô, sẽ trở nên quá đỗi đơn sơ.
Nam Cửu đặt tờ rơi quảng cáo xuống, : "Đây là nhà tổ của dòng họ Nam tụi em, nghĩ em sẽ chê bai chính nhà chứ?" Giọng điệu cô vô cùng kiên định: “Huống hồ ông nội tuổi tác cao, thể thiếu chăm sóc. Giờ thị trường nhà đất đang bấp bênh, đem tiền ném bất động sản chi bằng cứ giữ bên , khi nào thực sự cần thiết hẵng mua."
Lý Sùng Quang khi hàn huyên thêm vài câu với ông cụ Nam bèn bước trong quán , thẳng về phía hai . Tống Đình và Nam Cửu ăn ý ngừng ngay chủ đề mua nhà.
Lý Sùng Quang dừng bước mặt Nam Cửu, khơi chuyện cũ: "Này Nam Cửu, ban nãy kịp hỏi, yêu em quen thế?"
Nam Cửu khẽ liếc sang Tống Đình bên cạnh, mím môi gật đầu: "Quen chứ."
"Thật á?" Lý Sùng Quang càng thêm hứng khởi: “Thế thì quá ! Ai thế em? Em gọi đây, mời hai đứa một bữa cơm, nhất định để duyệt qua xem thế nào ."
Nam Cửu nén nụ nơi khóe môi: "Tự dưng bắt mời gì?"
"Cái em hiểu ." Lý Sùng Quang đầy vẻ nghiêm túc: “Mối quan hệ giữa hai đứa thế nào chứ? Em yêu, thằng bạn thanh mai trúc mã nhất định mặt thể hiện một chút, nhân tiện cũng để , đằng nhà ngoại của em đây cũng chống lưng đấy nhé."
Anh càng càng hăng say, nhận đầu chân mày của Tống Đình bên cạnh khẽ nhướng lên một cái.
Tống Đình điềm nhiên nâng chén lên, chậm rãi nhấp một ngụm, đó như vô tình gác một cánh tay lên lưng ghế Nam Cửu, tạo thành một vòng tay nửa ôm lấy cô. Lúc mới ngẩng mắt lên, bình thản Lý Sùng Quang đang huyên thuyên đến hoa chân múa tay, hỏi bằng giọng điệu hờ hững: "Cậu mời chúng ... ăn món gì?"
Lời đang dở của Lý Sùng Quang nghẹn bặt nơi cuống họng. Anh sang Nam Cửu đang tủm tỉm , sang Tống Đình với cánh tay đang tự nhiên ôm lấy cô, đôi mắt trong tích tắc trợn tròn xoe, trông chẳng khác nào một con ếch đột ngột bóp nghẹt cổ họng.
"Không... chứ... Anh Tống... ..." Ánh mắt đảo qua đảo giữa hai , đầu óc như nổ tung: “Khoan ! Ý là ... chính là..."
Nam Cửu cuối cùng nhịn nổi nữa: “phì" một tiếng bật giòn giã, bờ vai khẽ huých Tống Đình một cái.
Khóe môi Tống Đình cũng khẽ nhếch lên một đường cong mờ nhạt. Nhìn Lý Sùng Quang đang chật vật tái thiết lập thế giới quan của , thong thả lặp một nữa: "Ừ. Cho nên, định mời chúng ăn món gì?"
Lý Sùng Quang ngượng chín mặt, chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống ngay lập tức. Anh dám mặt Tống Đình, tự vỗ n.g.ự.c xưng là nhà ngoại, còn sốt sắng đòi "duyệt" yêu giúp Nam Cửu nữa chứ.
"À thì... để , em mời nhé. Em sực nhớ bố em gọi về ăn cơm." Anh quên khuấy mất việc mới một phút còn khoe với ông cụ là bố câu cá , cứ thế mang vẻ mặt ngơ ngác thất thần bước khỏi quán .
......
Trong thời gian Nam Cửu rảnh rỗi , Tống Đình quả thực trải qua những ngày tháng lâng lâng như mây. Dù ban ngày bôn ba bận rộn vì chuyện gì chăng nữa, chỉ cần trở về nhà, bóng hình mềm mại thơm tho bèn sà lòng, đôi co dăm ba câu, đùa giỡn một hồi, cuộc sống tăm tối cuối cùng cũng thấy ánh dương rạng rỡ.
Thế nhưng những chuỗi ngày ngập tràn hương sắc chẳng kéo dài bao lâu. Sau khi Hạ Yên Nhiên đến Nam Thành, việc lựa chọn địa điểm cũng chốt xong, chuỗi ngày nhàn hạ ngắn ngủi của Nam Cửu chính thức khép . Cô cuốn một guồng bận rộn mới. Trước Tống Đình còn cằn nhằn cô giữa ban ngày ban mặt cứ quấn lấy hành , giờ đây đến ban ngày gặp mặt cô một cái cũng khó như lên trời.
Mặt bằng mới cần cải tạo, Nam Cửu nếu ở công ty nội thất trao đổi bản vẽ với kiến trúc sư thì cũng ngâm ở khu chợ vật liệu xây dựng để chọn nguyên liệu. Sau khi công trình khởi công, cô đích lăn xả việc giám sát thi công.
Mùa hè ở Nam Thành so với Thành phố Phong còn thêm mấy phần oi nồng, dính dớp. Chỉ cần lượn một vòng quanh chợ vật liệu là mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả áo. Ban ngày lăn lộn ở công trường, đêm đến Nam Cửu chui rúc căn phòng trọ nhỏ bé của Hạ Yên Nhiên, dốc lực chuẩn cho ngày khai trương. Chiến dịch truyền thông quảng bá mạng xã hội, thiết kế tỉ mỉ từng ấn phẩm thực tế, khảo sát phân tích nhóm khách hàng tiềm năng, cân nhắc điều chỉnh từng giáo trình giảng dạy... Tất cả khâu chuẩn đều dần thành hình qua vô những đêm trắng như thế.
Cô đang con đường từng qua một nữa. May mắn , ngày trở về, cô vẫn đang ở độ tuổi đôi mươi, thanh xuân phơi phới, tương lai còn dài phía .
điều khác biệt là , lưng cô gia đình che chở. Dù về muộn đến , ở nhà vẫn luôn một bữa cơm nóng hổi đợi chờ cô. Mệt mỏi , cô thể tựa đầu vai Tống Đình mà nũng, than thở đôi ba câu. Không còn gánh nặng kinh tế đè trĩu, cũng chẳng còn nỗi lo âu nôn nóng thành công sớm, cô cuối cùng thể đối diện với thứ một cách ung dung, thanh thản hơn.
Bên cạnh những bận rộn, Nam Cửu cũng dần cho một vòng bạn bè mới. Thỉnh thoảng cô hẹn ba năm bạn tụ tập ăn uống, trong những câu chuyện phiếm rôm rả, cuộc sống cũng theo đó mà trở nên đầy đặn, rực rỡ hơn.
Hôm nọ ăn cơm cùng nhóm của Liễu Nhân, chuyện trò một hồi cùng khen ngợi sắc mặt Liễu Nhân dạo hồng hào, nhuận sắc. Có hỏi chị lén thẩm mỹ . Một chị bên cạnh trêu chọc: "Đâu chứ, rõ ràng là tình yêu tưới mát đấy thôi. Cứ là mấy em trai nhỏ tuổi, tinh lực dồi dào mới ."
Đề tài mở , một chị khác bèn tiếp lời: "Nói thật chứ, đàn ông cứ bước qua tuổi ba mươi là ham chuyện đó tụt dốc phanh." Một câu lập tức nhận vô sự đồng tình, các chị em ai nấy đều thi kể tội đàn ông nhà . Rằng về đến nhà là ôm rịt lấy cái điện thoại, hễ nhắc đến chuyện "trả bài" là bắt đầu giả ngây giả ngô lảng tránh.
Nam Cửu im lắng , khóe môi khẽ mỉm . Cô chen ngang, mà thực tế là cũng chẳng thể nào chen miệng . Người đàn ông của cô tính cũng ngoài ba mươi đấy thôi. Trước mặt ngoài thì trầm tĩnh, mực thước bao, thế nhưng ẩn sâu lớp vỏ bọc cấm d.ụ.c là một con dã thú xích chặt.
Nam Cửu về đây cũng một thời gian, nhắc mãi về bạn trai của Liễu Nhân nhưng cô từng gặp mặt nào.
Cô bèn trêu Liễu Nhân: "Hôm nào chị dắt mắt cho em chiêm ngưỡng một chút ."
Liễu Nhân hai lời, lập tức rút điện thoại gọi cho bạn trai. Đến khi tàn tiệc, bạn trai trẻ tuổi đợi sẵn cửa nhà hàng, Nam Cửu cũng vặn giáp mặt .
Vừa trong xe, điện thoại Nam Cửu bất chợt rung lên một hồi. Cô cầm lên xem, là một dãy lạ gửi tin nhắn đến: [Chị Nam ơi, em là Tang Nha. Em đắn đo lâu, nhắn tin thế phiền chị ? Bố em Tết mai mối cho em một nơi, bảo vấn đề về trí tuệ. Em cảnh , chẳng dám kén cá chọn canh, nhưng cứ nghĩ đến những ngày tháng là em sợ lắm. Trước chị từng bảo nếu em bước chân khỏi vùng núi thì thể tìm chị. Bây giờ... lời hứa đó còn chị?]
Sắc mặt Nam Cửu dần trầm xuống, cô chăm chú dòng tin nhắn một hồi lâu. Ngày xưa khi câu đó với Tang Nha, cô vẫn rời khỏi Tinh Diệu. Ở Thành phố Phong, cô thông thuộc đường nước bước, quan hệ, kênh kết nối, sắp xếp cho Tang Nha một chỗ chẳng chuyện khó khăn gì. giờ đây cô đến Nam Thành, thứ đều gầy dựng từ đầu. Cô thể cân nhắc kỹ lưỡng chuyện an cư lạc nghiệp cho Tang Nha khi đón con bé qua đây. Hơn nữa, phía chú Bát và thím Cầm chắc chắn cũng một lời giải thích cho đàng hoàng.
Sau một hồi suy tính cẩn trọng, Nam Cửu nhắn : [Em cứ đợi tin chị nhé, chị sẽ phản hồi cho em sớm nhất thể.]
......
Buổi tối về quán , Nam Cửu còn đang tắm trong phòng vệ sinh thì điện thoại đổ chuông liên hồi. Cô lau khô , mặc vội quần áo cầm máy lên xem, thấy là Liễu Nhân gọi tới.
Bước khỏi phòng tắm, Nam Cửu bên khung cửa sổ hành lang, đón những làn gió đêm mát rượi giữa khuya gọi cho đối phương.
Điện thoại kết nối, Liễu Nhân thẳng vấn đề: "Thế nào ?"
Nam Cửu tựa khung cửa sổ gỗ, khóe môi khẽ cong lên: "Chị cừ thật đấy, đào ? Trông dáng dấp chẳng khác nào mẫu nam. Hai bạn cùng cũng bảnh bao phết."
"Toàn là trai độc cả đấy, tuổi tác cũng trạc trạc em, tiếc là hoa chủ mất , thì chị giới thiệu cho em."
Nam Cửu khẽ, giọng pha chút bông đùa như thường lệ: "Cái đó ảnh hưởng gì , trong nhà cờ đỏ hạ, ngoài đường cờ hoa phấp phới..."
Lời còn dứt, một bóng hình cao lớn vững chãi từ phía áp sát tới, trùm kín lấy bóng dáng cô. Nam Cửu lập tức đổi giọng ngay tắp lự: "Em đùa thôi mà."
Vòng eo bỗng chốc siết chặt, thở nóng rực quấn quýt lấy bờ cổ trần trụi của cô. Lồng n.g.ự.c Tống Đình dán chặt lưng cô, cách một lớp váy ngủ mỏng manh phả thứ nhiệt độ đầy hiểm nguy.
Giọng Liễu Nhân vẫn văng vẳng từ loa thoại: "Thôi xin cô, Tống Đình nhà cô chẳng lột da chứ. Nãy mấy bà kể chồng, cô giả vờ khéo thế. Đông quá chẳng tiện hỏi, chứ ngày thường cứ như tu hành xuất gia , cô..."
Từng chữ từng lời phát từ loa thoại đều lọt trọn vẹn tai Tống Đình. Nam Cửu cảm nhận bàn tay ấm nóng của đang luồn qua gấu váy ngủ lướt trong, vẽ nên những đường nét mờ ám ánh trăng mờ. Đầu ngón tay lướt qua da thịt, khơi dậy một làn sóng rùng run rẩy.
"Đừng linh tinh nữa.” Nam Cửu cố kìm nén sự run rẩy trong giọng , đằng hắng một tiếng: “Em cúp máy đây."
Cuộc gọi dứt, Tống Đình túm lấy eo cô xoay ngược , giam chặt cô gian giữa khung cửa sổ hành lang và lồng n.g.ự.c . Cơn gió đêm mát rượi hòa lẫn với thở nóng rực mặt cứ thế đan quyện .
"Có thời gian đây bàn luận về đàn ông khác, mà thời gian ở bên ?" Giọng trầm xuống, ngập tràn vẻ vui: “Mấy ngày hả?"
Nam Cửu mềm nhũn nép lòng : "Hôm nay em ăn cơm xong là về ngay còn gì..."
Tống Đình vươn tay bế bổng cô lên khỏi mặt đất, sải bước dài thẳng về phía căn gác xép.