Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 67: Ngoại truyện 12
Cập nhật lúc: 2026-09-07 13:16:58
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạo Nam Cửu rảnh rỗi ở nhà, cứ dăm ba bữa bày đủ trò trêu chọc Tống Đình. Những ngón đòn học lỏm từ , nay cô đem áp dụng sạch sẽ lên , càng lúc càng khiến khao khát nhiều hơn. Trước chỉ rục rịch ý đồ khi đêm muộn thanh vắng, giờ thì ngay cả ban ngày ban mặt, những ý nghĩ cũng trỗi dậy một cách đúng lúc tí nào.
Cô thì , qua cái cơn hăng hái là bỏ mặc luôn. Tuần cô về muộn, dứt khoát lăn ngủ lầu, chẳng buồn bước lên gác xép lấy một bước. Cứ thế, ngọn lửa trong lòng cô nhen nhóm từng chút một, giờ chẳng tìm chỗ nào để giải tỏa.
Tống Đình đóng sầm cửa , ép Nam Cửu dán sát cánh cửa. Một tay khóa chặt hai cổ tay cô đè lên đỉnh đầu, tay bóp lấy cằm cô phủ xuống một nụ hôn. Đầu lưỡi mạnh bạo tiến sâu trong, chặn âm thanh cô chực phát nơi cuống họng.
Nam Cửu hôn đến tê dại cả cuống lưỡi, đôi chân mềm nhũn trượt dần xuống . Anh đột ngột xốc cô lên, đè chặt xuống giường. Hai chiếc cúc áo ngủ bung , cơ thể tắm xong vẫn còn đọng nước, trơn trượt và nóng hổi.
Tống Đình vây hãm Nam Cửu ở đầu giường, bàn tay mơn trớn bờ vai trần mịn màng của cô, vuốt ve lúc nặng lúc nhẹ: "Nói xem, tối qua lên lầu?" Giọng khàn đặc: “Về muộn, sợ mắng ?"
"Em phiền nghỉ ngơi mà." Cô vòng hai tay ôm lấy cổ : “Tắm xong còn sấy tóc dưỡng da, loay hoay cả tiếng đồng hồ mới xong."
Tống Đình bật giễu cợt: "Nói là em đang suy nghĩ cho ?"
"Chứ còn nữa." Cô chớp chớp mắt, hàng mi còn vương nước, sóng sánh ướt át.
Ánh mắt hai quấn lấy , khí trong phòng trở nên dính dớp. Đáy mắt đen láy của Tống Đình tràn ngập d.ụ.c vọng. Anh vươn tay cởi nốt những chiếc cúc áo còn của cô. Vạt áo bung mở, để lộ đường cong trắng ngần, căng đầy. Ngay khi tay sắp chạm tới, Nam Cửu bất ngờ nắm lấy cổ tay , ánh mắt mơ màng như phủ sương: "Khi nào lên đồi chè?"
"Tuần .” ánh mắt lướt qua một cái thật nhẹ, yết hầu nhấp nhô: “Sao thế?"
"Giúp em một việc."
"Không giúp thì cho đụng ?" Anh nhướng mày.
Nam Cửu tươi như hoa: "Hiện tại em đang cần ."
"Em tìm giúp em?"
"Tang Nha."
Động tác của Tống Đình khựng , đôi mày chau : "Em nhà con bé sắp xếp đấy cho nó ?"
Nam Cửu gật đầu: "Em duyên với con bé. Từ nhỏ em thấy con bé linh khí, khiếm khuyết cơ thể nên là bức tường chặn tương lai của con bé."
Tống Đình ở núi lâu, nắm rõ tâm lý của dân làng, đặc biệt là những quan niệm và nếp sống ăn sâu bén rễ tâm trí những lớn tuổi. Hoàn cảnh của Tang Nha càng đặc biệt hơn, đó cũng là lý do nhà buộc tính toán sớm cho tương lai của cô bé. Chính vì , việc bước chân khỏi vùng núi cao, đối với chính Tang Nha, cũng như đối với chú Tám và thím Cầm luôn yêu thương cô bé, chẳng khác nào một cuộc dấn chốn mạo hiểm vô định. Với sự hiểu của Tống Đình về chú Tám, chắc chắn ông sẽ bao giờ an tâm, càng gật đầu đồng ý để Tang Nha một một ngoài bươn chải.
Tống Đình thẳng lưng lên, sự tỉnh táo trở vài phần nơi đáy mắt: "Với độ tuổi hiện tại, tìm một gia đình đáng tin cậy, bố vẫn còn lo liệu cho nửa đời của con bé. Nếu ngoài lăn lộn vài năm, lỡ mất độ tuổi kết hôn nhất, về e rằng tình cảnh sẽ càng khó khăn hơn. Việc em đơn thuần chỉ là cho con bé một công việc, mà là gánh vác cả cuộc đời nó. Với nhà con bé, em cũng một lời giải thích cho thỏa đáng."
"Em ." Nam Cửu lường những vấn đề . Cô thể mở lời với Tống Đình, tức là dự tính trong đầu.
Cô xoay , cơ thể mềm mại nép sát vòm n.g.ự.c , đầu ngón tay lướt chậm dọc theo từng đường nét rắn rỏi: " nếu cứ chôn chân ở vùng núi , tương lai của con bé thấy rõ ngay mắt . Ra ngoài, chí ít vẫn còn cơ hội khác."
Nam Cửu rướn lên, đôi môi khẽ sượt qua vành tai : "Thuyết phục nhà con bé giúp em ." Cô thì thầm sát bên tai , thở ấm nóng quấn quýt, từng câu từng chữ đều thấm đẫm sự quyến rũ ướt át: “Đón Tang Nha đây giúp em."
Giọng êm ái, mang theo cả ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt thẳng tai , thiêu rụi cả lý trí. Cô quá rành cách nắm thóp . Chiếc lưỡi đinh hương ướt át lướt nhẹ qua dái tai , đẩy đến ranh giới của sự mê điên cuồng.
Vòng eo cô theo đó mà chùng xuống, cọ xát với cơ thể đang căng cứng của , đung đưa đầy mê hoặc. Những lời khuyên răn kịp thốt của cô xé nát, thiêu rụi còn một mảnh.
Cũng may, điều cô đòi hỏi chỉ là để mặt giải quyết với nhà Tang Nha. Chứ bắt khoét tim, lấy mạng . Bằng , ngày cũng giao cả tính mạng cho cô.
Trên đường trở về, Nam Cửu vạch rõ những vấn đề lợi hại. Bất cứ lời cam kết nào cô đưa cũng thể nặng ký bằng việc đích Tống Đình mặt. Tống Đình là đầu quản lý đồi chè, uy tín cao trong làng. Chỉ cần mở lời, chú Tám và thím Cầm buộc cân nhắc thận trọng. Thế nên, hễ "hạ gục" Tống Đình, sự việc coi như thành công hơn phân nửa.
Nam Cửu rõ Tống Đình chuyện cụ thể với nhà Tang Nha như thế nào. Nói chung, một tuần , khi Tống Đình từ đồi chè trở về, dẫn theo Tang Nha.
Tang Nha tạm thời sắp xếp ở chỗ của Hạ Yên Nhiên. Ở đó một phòng trống, dọn dẹp qua loa là thể ở ngay. Hạ Yên Nhiên vui vẻ đồng ý việc . Cô mới đến Nam Thành, chân ướt chân ráo, Tang Nha bầu bạn, ngoài giải quyết công việc cũng cùng. Thêm đó, Tang Nha nhanh nhẹn, tháo vát, chủ động gánh vác ít việc vặt vãnh. Đối với Hạ Yên Nhiên mà , việc thực sự thể tuyệt vời hơn.
Khi Tang Nha mới đến, studio của Nam Cửu vẫn chính thức hoạt động. Ban đầu cô còn lo lắng Tang Nha sẽ bắt nhịp với nhịp sống thành thị, mới nhận lo bò trắng răng. Kể từ lúc đến đây, Tang Nha thấy cái gì cũng mới lạ. Ngay cả khi đến chợ vật liệu xây dựng, cô bé cũng vô cùng hào hứng. Thấy những chiếc bồn cầu kiểu dáng độc đáo, cô bé thể chôn chân nghiên cứu cả nửa buổi trời. Rồi cứ như phát hiện châu Mỹ, cô bé liên tục dùng tay mô tả cho Nam Cửu xem, rằng chiếc bồn cầu đó tự động chuyển động.
Tang Nha tuy khiếm thính và thể năng, nhưng cô bé giỏi quan sát sắc mặt khác, thể hiểu đại khái khẩu hình miệng và khả năng học hỏi cũng nhạy bén. Có lẽ cũng nhờ , cô bé thường chìm đắm trong thế giới nhỏ bé của riêng , cắm cúi việc. Trên cô bé toát lên sự cần mẫn và chăm chỉ đáng quý.
Nhiều lúc thấy Tang Nha xổm ở công trường, tỉ mẩn soi xét, so sánh từng đường vân mấy tấm gỗ lát sàn, dáng vẻ nghiêm túc luôn khiến cô bồi hồi nhớ quãng thời gian bản mới nghiệp đại học, chập chững bước Tinh Diệu việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-67-ngoai-truyen-12.html.]
Thời gian sẽ chẳng bao giờ phụ lòng những ai từng nỗ lực vì nó. Trước dịp Tết Trung Thu, Tống Đình một chuyến lên đồi chè, tiện thể đưa Tang Nha về quê đoàn tụ cùng gia đình.
Chỉ vỏn vẹn hơn hai tháng, lúc chú Tám và thím Cầm gặp Tang Nha, sự đổi của cô bé khiến họ vô cùng ngỡ ngàng. Tang Nha rũ bỏ bộ quần áo cũ kỹ xỉn màu, cùng với đó là sự u ám và nhút nhát từng bủa vây lấy cô bé dường như cũng đang dần tan biến.
......
Từ năm mừng thọ ông cụ, nhà họ Nam tụ họp đông đủ, thống nhất từ nay về , mỗi dịp Trung Thu hằng năm, cả nhà từ lớn đến bé đều sẽ trở về quê, quây quần bên ông cụ Nam để đón Tết đoàn viên.
Trước đây, gia đình họ Nam giống như một mớ cát rời rạc, ai nấy đều bận rộn với cuộc sống riêng. Nay ông cụ Nam tuổi cao sức yếu, thời gian ở bên con cháu chẳng còn bao lâu, cũng tạm thời gác những ân oán cũ, lấy ông cụ trọng.
Hai năm dịp Trung thu, cả gia đình đều tề tựu đông đủ, chỉ duy nhất Nam Cửu là vắng mặt. Nam Chấn Đông giải thích với họ hàng rằng Nam Cửu bận rộn công việc. Các bậc trưởng bối trong nhà tỏ ý hài lòng về Nam Cửu. Tuy nhiên, ông cụ Nam thì từng phàn nàn nửa lời, bởi lẽ, chính ông là cho cô về. Cả nhà họ Nam, chỉ Nam Kiều Vũ là tường tận ngọn ngành. Chuyện ấp ủ trong bụng suốt mấy năm, mỗi ngứa mồm định lén lút tìm kể lể đôi câu, nơm nớp lo ông nội nổi giận trách phạt, ngẫm thôi đành nhịn xuống.
Năm nay, Nam Chấn Đông vốn dĩ chẳng đoái hoài trông mong gì việc Nam Cửu sẽ về quê, nhưng theo lệ vẫn gọi cho cô một cuộc điện thoại.
"Tết Trung Thu bọn về thăm ông nội, con về đúng ?"
Lúc Nam Cửu máy, cô đang dở bữa cơm. Cô ngước ông cụ Nam đối diện, trả lời Nam Chấn Đông: "Con đang ở nhà ông nội đây ạ."
Nam Chấn Đông ngạc nhiên hỏi: "Sao con về mà bảo một tiếng, để bọn chung xe với con luôn."
"..." Nam Cửu im lặng một lát, đưa cho ông một gợi ý: “Ba thể gọi điện cho Nam Kiều Vũ, chắc sẽ sẵn lòng đưa cả nhà ba về đấy ạ." Dẫu thì cũng mới đổi xe mới.
Ngày thường, Nam Chấn Đông và thằng cháu Nam Kiều Vũ chẳng mảy may qua . Lời Nam Cửu vốn dĩ chỉ là một câu đùa, nào ngờ Nam Chấn Đông thực sự liên lạc với Nam Kiều Vũ. Và y như rằng, Nam Kiều Vũ vô cùng hăng hái vòng xe đến nhà Nam Chấn Đông, đón họ cùng về hẻm Mạo Nhi.
như dự đoán, gia đình ba Nam Chấn Đông ép Nam Kiều Vũ thao thao bất tuyệt suốt cả chặng đường. Tuy nhiên, Nam Chấn Đông nhiệt tình hưởng ứng, liên miệng khen Nam Kiều Vũ tài giỏi, khen xe của công nghệ cao. Được khen, miệng Nam Kiều Vũ cứ há hốc toe toét cả quãng đường , khép .
Hiện tại, Nam Chấn Đông đang nghề bán rượu cho em trai của Liêu Hồng. Chuyến về thăm quê, ông xách theo cơ man là đồ đạc, còn mang theo hai thùng rượu to bự chảng, nhét chật cứng cả cốp xe Nam Kiều Vũ.
Xe của Nam Kiều Vũ đỗ xịch đầu ngõ, bèn bốc máy gọi cho Tống Đình. Nhận điện thoại, Tống Đình tận đầu ngõ giúp họ khuân rượu .
Tiểu Khải và Liêu Hồng về quán . Nam Cửu đang tựa cửa quán điện thoại. Đuôi mắt liếc thấy một bóng hộ pháp đang tiến về phía , cô kịp chú ý thì đó sững mặt, cất tiếng gọi cô một tiếng "Chị".
Ánh mắt Nam Cửu từ từ lướt qua Tiểu Khải, từ đầu đến chân. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng ở đôi bàn chân núc ních thịt, những ngón chân múp míp trào khỏi kẽ hở của đôi dép lê, đôi dép trông như thể thể rách toạc bất cứ lúc nào. Mí mắt Nam Cửu giật giật, cô ngước mắt lên nữa: "Em cao thế cơ ?"
Tiểu Khải tươi rói, ngây ngô, bước trong quán tìm ông nội.
Nam Cửu cúp máy thì thấy Tống Đình vác rượu về, theo là Nam Chấn Đông và Nam Kiều Vũ xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc lớn nhỏ.
Nam Kiều Vũ trông thấy Nam Cửu, đôi mắt bèn sáng rực như chiếc radar, tinh nhạy đảo lia lịa giữa Tống Đình, Nam Cửu, Nam Chấn Đông, và ông cụ Nam, bận rộn vô cùng.
Nam Kiều Vũ đặt đồ xuống, vội vã sán đến gần Nam Cửu, lấm la lấm lét hỏi cô: "Sao mày về đây?"
Nam Cửu tựa nghiêng quầy, gặm quả táo hỏi ngược : "Sao về?"
"Không .” Nam Kiều Vũ trộm ông cụ Nam đang nắm tay chuyện với Tiểu Khải: “Mày thấy gượng gạo ?"
"Tại gượng gạo?"
Thấy Nam Cửu mang vẻ mặt "c.h.ế.t cũng sợ", Nam Kiều Vũ cạn lời: "Mày đúng là vô tư thật đấy, Nam Cửu ."
Nam Cửu c.ắ.n một miếng táo mọng nước, ngước mắt : "Ăn táo ?"
"... Ăn cái khỉ mốc ."
Nam Cửu lườm một cái: "Không ăn thì thôi."
Nói xong, cô chỗ Nam Chấn Đông, xem ông mang món gì ngon về.
Sau khi Tống Đình đặt rượu xuống, Nam Chấn Đông vỗ vỗ vai , niềm nở : "Lần nào về cũng phiền chú Tống tay giúp đỡ, tối nay em vài ly đấy nhé."
Ngoài miệng Tống Đình : "Không gì phiền ", nhưng ánh mắt giao với Nam Cửu.
Nam Kiều Vũ bắt gặp ánh mắt của ông cụ Nam đang hướng về phía họ, tim hẫng một nhịp. Cậu bèn thấy Nam Cửu vẫn cứ đó gặm quả táo như chuyện gì xảy , trong lòng thầm oán thán, rốt cuộc quả táo ngon đến mức nào ?