Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 68: Ngoại truyện 13

Cập nhật lúc: 2026-09-08 05:33:05
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần gia đình chị họ tàu cao tốc đến Nam Thành, lúc sắp đến nơi thì gọi điện báo về quán . Nam Kiều Vũ thấy cơ hội ghi điểm, bèn chủ động đề nghị ga đón. Đón chỉ là phụ, chủ yếu là khoe khoang con xe điện năng lượng mới hàng hiệu của .

Hôm nay là ngày lễ, quán đóng cửa nghỉ bán, thím Ngô cũng về nhà con gái để đoàn tụ gia đình. Nam Kiều Vũ khỏi, quán chỉ còn nhà bác cả.

Nam Chấn Đông ghế, hai tay chống lên đầu gối. Thấy Nam Cửu rửa tay xong từ bếp , ánh mắt ông dán chặt cô, giọng điệu tỏ vẻ khó chịu: "Vừa nãy Tiểu Vũ ở đây nên tao thèm mày."

Nam Cửu tiện tay rút một tờ khăn giấy lau tay, ngước mắt lên hỏi: "Nói con chuyện gì cơ?"

Liêu Hồng nhận lấy chiếc kéo từ tay Tống Đình, cắt mấy gói vịt muối, thịt bò xốt tương mang từ quê lên cất tủ lạnh. Tiểu Khải mặt ông cụ Nam, ríu rít trò chuyện cùng ông. Sự chú ý của mấy đồng loạt thu hút bởi tiếng của Nam Chấn Đông.

Nam Chấn Đông lưng cửa chính quán , liếc Tống Đình đang bên tủ lên tiếng: "Cậu Tống cũng chẳng ngoài, trong nhà chúng cứ đóng cửa mà bảo ." Ánh mắt ông chuyển sang Nam Cửu: “Rốt cuộc mày thế hả? Điều kiện nhà thằng Lâm như thế, tao với dì Liêu của mày còn đang ngóng chờ ăn cỗ cưới của mày, thế mà mày giỏi thật, bảo cưới là cưới luôn."

Những năm 90 ở thành phố Phong, ngành bán lẻ thiết điện gia dụng mới bắt đầu hưng thịnh, thế hệ của Nam Chấn Đông may mắn bắt kịp xu hướng thời thượng . Thời bấy giờ, thị trường ngành ở thành phố Phong là do một tay Lâm Thịnh Khang - bố của Lâm Tụng Diệu - gầy dựng nên. Thế nên, khi Nam Chấn Đông tin con gái sắp gả nhà họ Lâm, bản sắp kết thông gia với nhân vật tiếng tăm lẫy lừng , ông đắc ý đến mức như mây. Dạo đó, Nam Chấn Đông bước cũng như gió nâng gót, dù là ở cửa nhà ở cơ quan, ông đều ba hoa chích chòe lên tận mây xanh. Cứ như thể con gái bước lên xe hoa là ông cũng đặt một chân cánh cửa của tầng lớp thượng lưu .

Vì chuyện , Nam Chấn Đông còn đặc biệt đến trung tâm thương mại sắm sửa một bộ vest thật t.ử tế, chỉ chực chờ đến ngày cưới của con gái để nở mày nở mặt, dịp nở mày nở mặt một phen.

Vậy mà đợi mãi đợi mãi, ngày cưới vẫn chẳng thấy tăm . Đến khi ông gọi điện cho Nam Cửu, chỉ nhận một câu gọn lỏn, dứt khoát: "Không cưới nữa."

Nửa đầu năm Nam Chấn Đông đắc ý, vênh váo bao nhiêu thì nửa cuối năm ỉu xìu, thất thểu bấy nhiêu.

Ông chuyện quấy với đứa con gái từ lâu, khốn nỗi mấy năm nay Nam Cửu hầu như chẳng qua gì với họ. Có cũng chẳng tìm cơ hội. Hôm nay hiếm khi tụ họp đông đủ mặt ông cụ, Nam Chấn Đông cuối cùng cũng chộp thời cơ, bắt chéo chân chữ ngũ, bày bộ dạng bề vô cùng trịnh trọng.

"Chuyện tày đình như thế mà mày thèm với nhà một tiếng, trong mắt mày còn thằng bố ?" Nam Chấn Đông trừng mắt Nam Cửu.

Nam Cửu cụp mắt lau tay, vẻ mặt hề gợn sóng. Tiểu Khải ngừng bặt câu chuyện, ánh mắt lấm lét liếc về phía chị gái. Động tác cầm kéo của Liêu Hồng bất giác chậm . Tống Đình khẽ nhíu mày, ngẩng đầu lên, ánh mắt quét về phía Nam Chấn Đông.

"Anh câu lọt tai ?" Một câu của ông cụ Nam chặn phản ứng kịp buông lời của tất cả .

Ánh mắt Nam Chấn Đông chuyển từ Nam Cửu sang ông cụ Nam: "Bố , bố thực sự nên mắng nó một trận , lớn tồng ngồng mà cứ trò trẻ con thế ..."

"Nó trò trẻ con gì cơ?" Giọng ông cụ Nam lớn, nhưng cứng rắn ép ngược những lời của ông trở : “Tiểu Cửu đến Nam Thành nửa năm nay , bố như ?"

Nét mặt Nam Chấn Đông khựng , ông sang Nam Cửu, buông lời trách mắng xối xả: "Mày đến nửa năm á? Thế còn công việc thì ? Cũng bỏ luôn ? Mày chạy tới đây để hít khí trời sống qua ngày hả?"

Ông cụ Nam lập tức ngắt lời ông : "Từ bé đến lớn, lo lắng quan tâm cho nó ngày nào ? Giờ còn bày đặt giở giọng bề bố cơ đấy! nể mặt nên mới vạch trần mặt vợ con , còn đà lấn tới ? Anh bày cái bộ dạng cho ai xem? Cho đứa con gái mà từng ngó ngàng tới, là cho cái già xem hả? Trước lúc con bé còn nhỏ bỏ mặc thèm quan tâm, giờ nó lớn khôn, tự mở cả công ty ở Nam Thành , chõ mũi chỉ đạo nọ đấy ?"

Ông cụ Nam thèm nghỉ lấy một , tức giận đến mức lông mày dựng ngược lên: "Đang ngày lễ ngày Tết, bước qua cửa thèm hỏi han lấy một câu xem sức khỏe thế nào, chạy tới đây hùng hổ bắt tội, thấy đúng là đảo lộn cương thường đấy!"

Nam Cửu vo tròn tờ giấy lau tay, vung cổ tay ném thẳng thùng rác.

Cái hình hộ pháp của Tiểu Khải dán chặt tường, thở cũng dám thở mạnh.

Liêu Hồng lén lút nháy mắt hiệu với Nam Chấn Đông, bảo ông bớt vài câu.

Còn Tống Đình, điềm nhiên vòng sang đầu bên bàn , xách ấm nước lên, tráng chén, hâm nóng tách, rót nước, động tác uyển chuyển mượt mà hệt như mây trôi nước chảy. Nhìn thì vẻ như đang ngoài cuộc, nhưng thực thu trọn thứ trong tầm mắt.

Nam Chấn Đông ông cụ Nam mắng cho tối tăm mặt mũi, giọng điệu cũng chùng xuống: "Bố ơi, bố nổi giận lôi đình gì chứ? Con cũng chỉ nhắc nhở con bé vài câu thôi mà…"

Bầu khí đóng băng, lời rơi tõm xuống đất chẳng ai thèm nhặt.

lúc , Tống Đình bưng chén mới pha xong, ung dung bước đến mặt Nam Chấn Đông, khom đặt chén vững vàng xuống bên tay ông : "Anh uống chén ạ."

Nam Chấn Đông buột miệng khách sáo theo phản xạ: "Ây dà, phiền chú tự tay pha ."

"Đều là nhà cả, đừng khách sáo." Giọng Tống Đình ôn hòa, thái độ vồn vã quá mức, cũng chẳng tỏ xa cách, nhưng mang một sức nặng thể thành lời.

Nam Chấn Đông nhận lấy chén , định đặt xuống chiếc bàn bên cạnh.

Ông cụ Nam bực tức gắt gỏng: "Người mời uống, thì uống ."

Cổ tay Nam Chấn Đông còn kịp hạ xuống cứng đờ, chén lơ lửng khựng giữa trung.

Ánh mắt Liêu Hồng nhanh chóng lướt qua giữa ông cụ Nam và Tống Đình, trong lòng chợt giật thót một cái. Bà thừa tính Tống Đình, trong cái sự chu kín kẽ khi đối nhân xử thế của , luôn toát lên một vẻ thanh cao, kiêu ngạo nhưng cũng chẳng khúm núm. Thế mà lúc , thái độ dâng cung kính đến mức khác thường. Sự khăng khăng ép uống bằng một chén của ông cụ Nam cũng phần khó hiểu.

Liêu Hồng nhạy bén đ.á.n.h thấy một luồng khí tức kỳ lạ, đúng lúc lên tiếng nhắc nhở Nam Chấn Đông: "Bố bảo ông uống thì ông cứ uống , thắc mắc nhiều gì." Dứt lời, ánh mắt bà nán Tống Đình một thoáng.

Nam Chấn Đông ngây như phỗng. Lúc ông chẳng thấy khát nước, nhưng cả phòng cứ trân trân chằm chằm, cái điệu bộ cứ như thể nếu uống cạn chén , hôm nay ông đừng hòng bước chân khỏi cửa . Nam Chấn Đông đành gượng gạo, đưa chén nóng rẫy lên miệng tu ực một cái.

Nam Cửu nghiêng tựa quầy, mỉm chi dõi theo màn kịch .

Thấy Nam Chấn Đông uống cạn chén , chân mày ông cụ Nam dần giãn . Ông sang Tiểu Khải với vóc dáng to gấp đôi , hiền từ hỏi han tình hình học tập dạo gần đây của nhóc.

Đến giữa trưa, trong nhà họ Nam lượt mặt đông đủ tại quán . Quán vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên ồn ào, náo nhiệt.

Tống Đình đặt sẵn một nhà hàng gần đó, phòng ăn rộng rãi, bên trong cả bàn mạt chược tự động nên quyết định di chuyển sớm đến chỗ ăn cơm.

Vừa bước phòng, chị họ chủ trì kêu gọi lập sòng đ.á.n.h vài ván. Nam Kiều Vũ tự giác yên vị ngay bàn mạt chược, Liêu Hồng cũng bàn. Chị họ bèn lôi kéo Nam Cửu đ.á.n.h cho đủ tay.

Nam Cửu thuộc tuýp đ.á.n.h nhưng tinh thông, cũng từng kiên nhẫn bỏ công sức nghiên cứu kỹ thuật chơi bài. Chẳng bù cho Nam Kiều Vũ, vắt chéo chân dáng một tay chơi mạt chược lão làng, sờ quân bài là chẳng thèm , ngón tay khẽ miết một cái là đ.á.n.h thẳng ngoài luôn.

Tống Đình cùng vài bậc trưởng bối nhà họ Nam uống ở khu vực nghỉ ngơi phía bên phòng. Trong thế hệ của Nam Chấn Đông, tuy ai nối nghiệp ông cụ Nam tiếp quản quán , nhưng dẫu họ cũng lớn lên trong mùi hương của lá từ thuở ấu thơ. Mưa dầm thấm lâu, ai nấy đều hình thành thói quen thưởng . Về chủng loại, giá cả, nguồn gốc xuất xứ của các loại , họ đều nắm rõ như lòng bàn tay. Giờ đây những loại họ uống, phần lớn đều do Tống Đình gửi về mỗi năm. Thế nên, mấy đàn ông tự nhiên cũng xoay quanh chủ đề về . Tống Đình là nhỏ tuổi nhất giữa họ, tuy ít , chỉ thỉnh thoảng mới góp vài câu, nhưng vô cùng am hiểu về , rành rẽ chuyện trong nghề.

Bên đang trò chuyện rôm rả, thì bên tiền mặt Nam Cửu thua sạch bách. Tống Đình liếc cô một cái, cô đang chống tay đỡ trán, trân trân mấy quân bài mặt với vẻ mặt đầy oán hận như thể mang thù sâu nghìn trượng.

Tống Đình đặt chén xuống, dậy vòng lưng cô xem rốt cuộc cô bốc trúng quân bài gì. Rồi trơ mắt chứng kiến cô đ.á.n.h tuột chính quân bài mà cô tự bốc để ù...

Một tiếng nhạo phát từ phía lưng Nam Cửu, cô bèn đầu . Tống Đình khoanh tay ngực, ung dung tựa tường, ý bông đùa lan tràn nơi khóe mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-68-ngoai-truyen-13.html.]

Nam Cửu lập tức chau mày, soi xét ván bài. Soi soi hai bận vẫn chẳng chỗ nào bất .

Quân bài Nam Cửu đ.á.n.h , xui xẻo đưa cơ hội ù cho Nam Kiều Vũ. Tuy nhiên, kể từ lúc Tống Đình lưng Nam Cửu, tâm trí Nam Kiều Vũ còn đặt bàn mạt chược nữa. Cậu cứ liên tục liếc qua giữa Nam Chấn Đông và ông cụ Nam, đảo mắt liên hồi, đến mức bài ù mà còn kịp phản ứng.

Nam Cửu vấn đề, thế là hỏi Tống Đình: "Anh cái gì?"

"Chú chắc chắn là mày đ.á.n.h sai bài .” chị họ nhanh nhảu chen : “ giao ước nhé, hạ bài hối , xem chỉ điểm."

Quy tắc sòng mạt chược là xem bài phép lên tiếng chỉ dẫn. Tống Đình quả thực gì, chỉ bước tới, cúi xuống, ngón tay lướt qua những quân bài mặt Nam Cửu. Anh tráo đổi thứ tự vài quân bài một cách vô cùng tự nhiên lùi về tựa lưng tường.

Động tác của Tống Đình vô cùng dứt khoát, chạm Nam Cửu một ly, nhưng Nam Kiều Vũ đối diện thu hết tầm mắt, khiến trong lòng hẫng một nhịp. Nam Cửu giữ kẽ thì cũng đành, cớ chú Tống vốn điềm đạm, trầm tĩnh nay cũng hành động lộ liễu, nể nang ai thế ?

Vài quân bài đổi chỗ, Nam Cửu lập tức nhận manh mối. Cô thừa đang chờ ù, nhưng nhận đang chờ tới ba quân bài cùng một lúc. Khóe môi Nam Cửu cong lên, tiện tay bốc một quân, trùng hợp , ù luôn.

Cô đắc ý ngoái đầu , nở một nụ rạng rỡ với Tống Đình, tiện miệng sai bảo: "Bóc cho em quả quýt ."

Tống Đình thẳng lưng lên, về phía bàn .

Trên sòng bạc, Liêu Hồng và chị họ hẹn mà cùng ngước lên Nam Cửu. Liêu Hồng ngập ngừng thôi, nhưng chị họ thì nhịn bèn cất lời: " lấy quýt cho em thì cũng đành , em còn bắt bóc cho nữa ?"

Chưa bàn tới việc Nam Chấn Đông và Tống Đình vẫn luôn gọi em, chỉ riêng phận, địa vị hiện tại của Tống Đình, việc Nam Cửu sai vặt như thế thực sự là phép.

Thế nhưng Nam Cửu coi như chuyện gì, nửa đùa nửa thật đáp: "Ngón tay dài thế , bóc quýt thì uổng phí quá chứ ?"

"...Thật nực ." Chị họ buông một câu.

Từ đầu tới cuối, khuôn mặt Nam Kiều Vũ nhăn nhó như táo bón, biểu cảm phức tạp đến mức dùng lời nào diễn tả .

Tống Đình cầm theo quả quýt , hương quýt thơm mát thoang thoảng trong khí. Tống Đình đặt quả quýt bóc sạch vỏ xuống ngay cạnh tay Nam Cửu. Ba còn bàn ai nấy đều kìm mà trân trân đôi bàn tay của Tống Đình.

Đồ nguội dọn lên, Nam Chấn Đông bèn gọi nghỉ tay, cùng bàn dùng bữa.

Tống Đình dậy khỏi ghế sofa, con trai thứ hai của nhà họ Nam là Nam Chấn Dũng ngước lên quan sát dáng vẻ cao ráo của , trêu đùa: "Cậu Tống phong độ ngời ngời thế mà vẫn ai thì hợp lý nhé. Hôm nào để chị dâu để mắt giới thiệu cho một cô gái xinh nhé."

Nam Cửu bước tới từ phía bàn mạt chược, bèn phóng ánh mắt sắc lẹm về phía đó.

Tống Đình giao ánh mắt với cô, khóe môi khẽ cong lên: "Không cần , em đối tượng ."

"Thế dịp đưa đến ăn cơm cùng ?" Nam Chấn Dũng tiện mồm gặng hỏi thêm.

"Tất cả bàn nhanh lên nào, còn đợi thỉnh mời đến ba bốn lượt nữa ?" Ông cụ Nam lên tiếng, bèn lập tức ngừng đề tài dang dở, ai nấy tự tìm chỗ .

Bữa ăn của nhà họ Nam luôn quy tắc: Bậc trưởng bối vây quanh ông cụ Nam, con cháu ở những ghế thấp hơn. Nam Chấn Dũng mời Tống Đình hướng ghế chủ tọa, nhưng Tống Đình chỉ mỉm bước thẳng về phía Nam Cửu. Anh vỗ vỗ vai Nam Kiều Vũ đang cạnh Nam Cửu: "Ngồi sang bên ."

Nam Kiều Vũ sững sờ trong chốc lát, ngờ Tống Đình trắng trợn đến mức , nhưng cũng chẳng tiện bêu rếu. Cậu đành hậm hực dịch sang ghế bên cạnh. Tống Đình vô cùng tự nhiên xuống ngay sát bên cạnh Nam Cửu.

Sau khi yên vị, Nam Chấn Dũng chăm chú Tống Đình, giọng điệu xen lẫn đôi chút khó hiểu: "Mời chú lên đây , tự dưng chạy xuống rúc cùng bọn trẻ thế ?"

Câu dứt, cô ruột, chị họ, Liêu Hồng cùng những đó vốn thèm để tâm nay đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Tống Đình.

Nam Cửu với lấy chiếc bình chia rượu, giọng điệu thản nhiên: "Chú hai ơi, kén chỗ lắm, cạnh cháu mới thấy thoải mái ạ."

Khóe môi Tống Đình vương một nụ đầy ẩn ý: "Ngồi đây ạ, gió điều hòa thổi mát mẻ."

Nam Chấn Đông thì dồn hết tâm trí việc rót rượu, ngớt lời mời mọc ông chú của Nam Cửu: "Chú thử xem, rượu uống lắm."

Liêu Hồng liếc xéo Nam Chấn Đông một cái, mím môi lời nào.

Ông cụ Nam hắng giọng khẽ một tiếng: "Khai tiệc thôi."

Mọi lượt nâng ly rượu lên, bữa tiệc gia đình chính thức bắt đầu.

Ngồi ngay cạnh Tống Đình, nội tâm Nam Kiều Vũ sớm tự biên tự diễn một bộ phim truyền hình dài tập đến tám mươi tập. Tống Đình và Nam Cửu thế mà gọi là thề đội trời chung ư? Rõ ràng là ngoài mặt thì đối đầu, lưng qua lén lút với . Cao tay hơn cả là ông nội, lúc còn tức giận lôi đình, thế mà giờ đang diễn tuồng giả ngốc giả ngơ. Quả thực là một màn kịch lớn đầy ảo diệu.

Tuy nhiên, nghĩ sang hướng khác. Tống Đình và Nam Cửu ở bên , chẳng sẽ nghiễm nhiên trở thành vợ của Tống Đình ? Suy nghĩ nảy lên, nụ gương mặt Nam Kiều Vũ tài nào giấu giếm nữa. Cậu nâng ly rượu sán gần, khoác tay lên vai Tống Đình một cách vô cùng thiết, giọng chất chứa niềm hân hoan giấu giếm: "Anh ở đây, mang ý nghĩa là... từ nay về em cùng vai vế ?"

Tống Đình liếc mắt , khẽ lạnh: "Muốn ? Đợi bao giờ tửu lượng của ăn đứt thì hẵng chuyện nhé."

Dịp Trung Thu là thời điểm vàng để thưởng thức cua lông. Những con cua to bự với lớp vỏ xanh thẫm, bụng trắng muốt bưng lên bàn, con nào con nấy gạch đầy, thịt béo ngậy. Nam Kiều Vũ háo hức xoa tay xoa chân: " Tống hiểu em nhất!"

Không khí bữa tiệc bỗng chốc trở nên rôm rả, rôm rả hăng hái thi bóc cua. Thế nhưng, con cua đặt ngay mặt Nam Cửu thì vẫn im lìm đó. Tống Đình bèn đưa tay lấy con cua , nhanh nhẹn tháo bỏ sợi dây buộc, khéo léo bẻ đôi mai cua đưa trả cho cô.

Nam Cửu nhận lấy một cách tự nhiên, đưa mắt : "Gạch con cua ngon phết, mua ở thế ?"

"Nhờ đặt tận hồ Dương Trừng đấy." Vừa đáp lời, Tống Đình tiếp tục gỡ con cua của , chìa lớp gạch cua béo ngậy bùi bùi trong tay đến mặt Nam Cửu.

Nam Cửu cầm đũa gắp lấy phần gạch cua đưa, ung dung bỏ miệng.

Những màn tương tác nhỏ nhặt vẻ bình thường, nhưng chẳng thể nào qua mặt ánh mắt tinh tường của vài tinh ý bàn tiệc.

Nam Chấn Dũng càng quan sát càng nhận sự bất thường, nhưng chẳng thể chỉ rõ . Ngược , cô ruột dò xét: "Cậu Tống chăm sóc Tiểu Cửu nhà chu đáo quá nhỉ."

Tống Đình đặt con cua đang ăn dở xuống, bình tĩnh đón nhận ánh đầy tính thăm dò của cô: "Đó là bổn phận của cháu mà cô."

Vỏn vẹn một câu thốt nhẹ tênh như gió thoảng mây bay, khiến cả bàn tiệc đột ngột chìm im lặng phăng phắc.

Ông cụ Nam, vốn im lặng nãy giờ, thong thả đảo mắt khắp một lượt quanh bàn, cất giọng đầy uy quyền cho phép bất kỳ ai phản bác: "Kể từ ngày hôm nay, Tống Đình chính thức trở thành một nhà của chúng ."

Nghe tiếng, Tống Đình bèn nâng ly, hướng về phía ghế chủ tọa: "Cháu xin kính ông một ly ạ."

Loading...