Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 69: Ngoại truyện 14
Cập nhật lúc: 2026-09-08 05:57:13
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người lớn tuổi việc gì cũng tính toán riêng. Nam Cửu trở về rốt cuộc thể yên bề gia thất mà sống an phận , ông nội vẫn cần thêm một thời gian để quan sát. Mối quan hệ giữa cô và Tống Đình vốn đặc biệt, nên duyên thì dễ , tình càng thêm . Ngộ nhỡ sinh chuyện lôi thôi, cuối cùng kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan chỉ mỗi ông cụ là ông. Vậy nên, khi Tống Đình ngỏ lời, ông mới bảo đợi qua rằm Trung thu hẵng bàn tiếp.
Bản ông cụ cũng trải qua mấy năm trời để từ từ tiêu hóa, mới thể bình tĩnh mà đối mặt với chuyện . Tống Đình vốn dĩ sống ở nhà họ Nam phận chú của Nam Cửu ngần năm, nay đùng một cái bắt cả nhà chấp nhận một "chú" trở thành chồng cháu gái , quả thực quá đỗi đường đột. Dụng ý của ông cụ Nam là nhân dịp Tết Trung thu đoàn viên, để đám con cháu trong nhà chuẩn tâm lý . Sau đó mới tính đến chuyện cưới xin, thứ sẽ diễn thuận lý thành chương hơn.
Chính vì , khi tiếng "ông nội" thoát khỏi miệng Tống Đình, những vốn đang bán tín bán nghi, phút ngỡ ngàng, cũng lờ mờ đoán bảy tám phần câu chuyện. Thế nhưng cũng kẻ mù tịt, Nam Chấn Đông là một điển hình. Tối hôm đó ông uống quá chén, mải mê chén chú chén với dượng của Nam Cửu, bàn tán rôm rả chuyện thâm niên công tác, tính toán xem lương hưu bao nhiêu, buôn chuyện xem những khác nhận mấy đồng. Đâu còn sức mà để ý đến việc Tống Đình nâng ly kính rượu ông cụ.
Về đến khách sạn, Nam Chấn Đông lăn ngủ say như c.h.ế.t. Liêu Hồng chuyện nhưng chẳng tìm cơ hội nào. Mãi cho đến khi về thành phố Phong, bước chân nhà, bà mới dịp cất lời: " thấy con bé Nam Cửu nhà ông, tám phần là đang qua với Tống Đình đấy."
"Bà bảo ai cơ?" Nam Chấn Đông kinh ngạc mặt: “Bà linh tinh cái gì thế? Chuyện mà ăn lung tung ?"
" lung tung á? Thế ông nhận ? Bố ông đ.á.n.h tiếng nhắc ông mấy đấy."
Nam Chấn Đông chẳng mảy may để tâm: "Bà chỉ cái suy diễn. Con bé Tiểu Cửu gọi là chú từ bé, hai đứa nó mà thành một đôi ? Thật là xằng bậy!"
Liêu Hồng lườm ông một cái sắc lẹm: "Thế bàn tiệc lúc Tống Đình mời rượu bố ông, tự dưng đổi cách xưng hô gọi là ông nội thì tính ? Cậu gọi theo vai vế của ai? Đừng là gọi theo thằng Tiểu Khải nhà nhé?"
Tiểu Khải đang cuộn sô pha cắm mặt điện thoại chơi game, bỏ ngoài tai cuộc hội thoại của bố .
Nam Chấn Đông gắt lên: "Chắc chắn là bà nhầm , gọi là ông cụ chứ gì? Gọi ông nội thì loạn xà ngầu hết cả ?"
Liêu Hồng chống nạnh: "Cả bàn ăn sờ sờ đấy, nhầm thế nào ?" Bà ngoắt sang hỏi Tiểu Khải: "Con trai, con xem, lúc chú Tống mời rượu, chú gọi là ông nội ?"
Tiểu Khải ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Con chẳng để ý ạ."
Cái đêm hôm Tiểu Khải chỉ mải cắm cúi gặm cho hết bốn con cua to bự chảng, lớn cứ mải nâng ly chúc tụng , gì tâm trí mà để ý.
Nghe , Nam Chấn Đông càng thêm phần đắc ý: "Thấy , thằng Tiểu Khải cũng thấy gì , chỉ bà là giỏi suy diễn, chuyện chẳng gì cũng xâu chuỗi với ."
Liêu Hồng tức giận trừng mắt hai bố con: "Vậy hỏi ông, ngộ nhỡ con gái ông thực sự quen Tống Đình thì ?"
"Thế thì chắc chắn bao giờ đồng ý!"
"Ông lấy quyền gì mà đồng ý?"
"Chuyện mà đồn ngoài thì còn thể thống gì nữa? Tống Đình hơn con bé bao nhiêu tuổi, danh nghĩa còn là chú của nó, chướng tai chứ?"
Liêu Hồng khẩy: "Bảo ông chậm tiêu ông phục. Lúc ở quán ông mắng con bé, tại bố ông nổi trận lôi đình như thế? thấy rõ ràng là bố ông dằn mặt ông, bảo ông bớt vẻ , đừng hòng can thiệp chuyện của con bé, thế mà ông vẫn ngộ ?" Bà khựng một nhịp, hạ giọng tiếp: "Tại tự dưng Tống Đình cung kính dâng cho ông? Ông tự vắt tay lên trán mà ngẫm xem!"
Nam Chấn Đông c.h.ế.t tại chỗ, một hồi lâu mới lắp bắp: "Không thể nào... Chắc chắn là bà suy nghĩ nhiều quá ."
Ông lưng bếp pha một tách , thong thả bên bàn, thổi phù lớp bọt nổi mặt nước. Liêu Hồng nhét đống quần áo bẩn máy giặt, liếc mắt lườm ông .
lúc , điện thoại của Nam Chấn Đông chợt đổ chuông. Ông đặt tách xuống, cầm điện thoại lên xem, nét mặt khựng , ngước lên Liêu Hồng.
Liêu Hồng đóng cửa máy giặt, tới: "Nghe , ai gọi đấy?"
"...Bố." Nam Chấn Đông tỏ vẻ chần chừ.
"Mau bắt máy !" Liêu Hồng hối thúc.
Điện thoại kết nối, giọng ông cụ Nam vang lên: "Về đến nhà ?"
"Về ạ."
Ông cụ Nam căn dặn vài câu qua điện thoại. Liêu Hồng bên cạnh, trơ mắt sắc mặt Nam Chấn Đông càng lúc càng tối sầm , cuối cùng ông đờ , ngước mắt bà.
Cuộc gọi kết thúc, Liêu Hồng vội vàng hỏi: "Bố ông gì?"
"Bố bảo... cuối tuần Tống Đình và Tiểu Cửu sẽ ghé qua."
Liêu Hồng vỗ tay cái đốp: " sai ? Ông còn cãi! Nếu hai đứa gì với , dắt đến cửa nhà ?"
Nam Chấn Đông vẫn hồn cơn chấn động: "Bố bảo chúng ... chuẩn một chút. Chuẩn cái gì cơ chứ?"
"Chuẩn đón tiếp con rể tương lai của ông chứ gì nữa! Thật tình. Ông xem nên nấu cơm ở nhà ngoài đặt bàn?"
Nam Chấn Đông lắc đầu trong sự bàng hoàng: "Chuyện quá sức hoang đường!"
Liêu Hồng liếc Tiểu Khải, hạ giọng: "Hoang đường ở chỗ nào? Theo thì đây là chuyện đấy chứ! Bây giờ quán nhà ông do Tống Đình một tay lo liệu, đợi khi nào với Tiểu Cửu lấy , cái quán đó chẳng sẽ thuộc về nhà chúng ? Lỡ mai Tiểu Khải tìm công việc đàng hoàng, về quán phụ giúp, chị nó với rể nó lẽ nào để nó c.h.ế.t đói?" Liêu Hồng tính toán rành rọt từng đường nước bước: “Bố ông ưng thuận , ông cũng dẹp ba cái suy nghĩ linh tinh . Đợi Tống Đình đến cửa, chúng cứ niềm nở giữ mối quan hệ cho , còn cậy nhờ vợ chồng chúng nó nhiều đấy!"
Ban đầu Nam Chấn Đông vẫn còn thấy lấn cấn khó chấp nhận. Dẫu bao nhiêu năm qua, ông và Tống Đình vẫn luôn gọi là em . Giờ em đột ngột hóa thành con rể, ít nhiều cũng loạn xà ngầu cả lên. Thậm chí ông còn bắt đầu tua trí nhớ xem hai rốt cuộc bắt sóng từ bao giờ? Cái đợt cả nhà ông cùng Tống Đình chơi ở thị trấn Hiện Thủy, hai đứa nó vẻ gì là mờ ám cơ chứ.
Tuy nhiên, những lời rủ rỉ rù rì thủ thỉ liên tục suốt một tuần trời của Liêu Hồng, Nam Chấn Đông cũng miễn cưỡng, phần ngượng ngùng mà chấp nhận sự thật .
......
Đối với sự bất mãn của Nam Chấn Đông, Nam Cửu chẳng mảy may để tâm. Chuyện kết hôn , kết hôn với ai, từ lâu là việc riêng của cô. Bố quyền can thiệp quyết định của cô, và cô cũng chẳng hề ý định xin xỏ ý kiến từ họ.
Tuy nhiên, sự kiên quyết đến thăm nhà của Tống Đình, cô đành nhượng bộ. Tống Đình tất nhiên lý lẽ riêng của . Dù Nam Cửu coi nhẹ suy nghĩ của Nam Chấn Đông đến , vẫn cân nhắc đến phận trưởng nam của ông . Sự tôn trọng tối thiểu là điều bắt buộc . Vậy nên, chuyến đến thành phố Phong là thể bỏ qua.
Căn phòng khách nhỏ hẹp của nhà Nam Chấn Đông gần như lấp đầy bởi những món quà cáp mà Tống Đình mang đến. Liêu Hồng đảo mắt quanh một vòng, nhẩm tính sơ qua giá trị của đống đồ sộ , nụ mặt bà lập tức nở rộ, miệng tươi rói khép . Bà đon đả mời Tống Đình , thoăn thoắt pha , gọt hoa quả, bận rộn đến mức kịp thở.
Bản Nam Cửu cũng ngờ Tống Đình chuẩn một lễ vật hậu hĩnh đến . Những thứ âm thầm xếp cốp xe từ , lúc xuống xe cô mới ngỡ ngàng nhận giá trị của chúng hề nhỏ. Cô dặn dò đó rằng cần thiết rình rang, chỉ cần cho lệ là . Suy cho cùng, từ ngày kế, bố trong mắt cô sớm trở thành một bố hờ. Thế nhưng với Tống Đình, một khi giành Nam Cửu từ tay đàn ông , thì những gì đó từng trao cho cô, chỉ thể bù đắp nhiều hơn, tuyệt đối bao giờ phép kém cạnh.
Tiểu Khải từ trong phòng lò dò bước , trông thấy Tống Đình bèn nhoẻn miệng hiền lành: "Chú Tống, chú đến ạ!"
Liêu Hồng lập tức lườm thằng bé một cái sắc lẹm: "Mẹ dặn con thế nào hả?"
Tiểu Khải vội vàng sửa miệng: "Em chào rể!"
Nụ thoáng hiện môi Tống Đình, tiện tay rút từ túi áo trong một phong bao lì xì đỏ chót: "Đây, cho em ."
Mắt Tiểu Khải sáng rực lên, chạy vội đến mặt Tống Đình, dõng dạc lớn: "Em cảm ơn rể!"
Tống Đình sang Nam Cửu: "Em trai em đáng yêu hơn em hồi nhỏ nhiều đấy."
"Anh thử lì xì cho em một phong bao dày cộp thế xem em đáng yêu ."
Tống Đình ghé sát tai cô thì thầm: "Về nhà bù cho."
Nam Cửu liếc mắt Nam Chấn Đông đang lúi húi nấu nướng trong bếp, nhỏ giọng với Tống Đình: "Hôm nay bố em chỉ ló mặt chào hỏi một tiếng thôi, khi gặp ông vồn vã lắm cơ mà."
Tống Đình khẽ vỗ lên đầu gối cô: "Không , cứ từ từ, tối nay em lái xe nhé, chuyện của bố cứ để lo."
Trong bếp, Liêu Hồng và Nam Chấn Đông đang dọn từng món ăn nấu xong lên bàn. Liêu Hồng thò đầu , liếc Nam Cửu và Tống Đình đang sát rạt rủ rỉ rù rì, khung cảnh quả thật vô cùng ấm áp và hòa hợp. Bà kìm , với Nam Chấn Đông: "Ông xem, hai đứa nó cũng xứng đôi lứa đấy chứ nhỉ?"
Nam Chấn Đông đưa mắt ngoài phòng khách, buồn đáp , chỉ lặng lẽ xúc món ba ba kho mặn đĩa.
Lúc mới bàn tiệc, Nam Chấn Đông vẫn còn giữ khư khư cái vẻ uy nghiêm của một bố vợ. Thế nhưng khi Tống Đình kính vài ly, những nét căng thẳng gương mặt ông bắt đầu giãn , chất cồn dần nới lỏng sự dè dặt của ông.
Ông rướn về phía , hỏi Tống Đình: "Cậu trúng Tiểu Cửu nhà ở điểm nào ?"
Nam Cửu gắp một miếng sứa biển lên, bèn ngẩng đầu hỏi ngược : "Con thì ?"
Nam Chấn Đông xua tay với cô: "Bố bảo con , chỉ là thấy tính cách hai đứa bay, một đứa thì giống mây nhàn, một đứa thì tựa hạc nội, cách rõ ràng là khác xa một trời một vực."
"Vừa bù trừ cho ." Tống Đình nhanh nhạy đáp lời, tiện tay nâng ly rượu lên cụng với Nam Chấn Đông một cái. Nam Chấn Đông ngửa cổ cạn sạch ly, Tống Đình chu đáo rót đầy ly mới cho ông.
Rượu lời , Nam Chấn Đông rũ bỏ lớp vỏ bọc uy nghiêm của bậc trưởng bối, men say đ.á.n.h bật tung tóe. Ông vươn tay quàng lấy vai Tống Đình, líu cả lưỡi, mật gọi: "Người em Tống ..."
Lời thốt khỏi miệng, Liêu Hồng lập tức tặc lưỡi nhắc nhở. Nam Chấn Đông giật thon thót: "Thấy , gọi quen mồm bao nhiêu năm nay sửa . Tống Đình, con bé Tiểu Cửu nhà hả, xuất sắc cực kỳ luôn. Từ bé da nó trắng bóc, chạy nhảy phơi nắng suốt ngày mà chẳng đen tẹo nào. Hồi học, mấy thằng nhóc thích nó cứ gọi là bám đuôi từ trường về tận nhà. bắt gặp bao nhiêu , cứ lảng vảng phục sẵn cửa nhà, nó mà là bọn nó ì đấy cả buổi chiều."
Tống Đình bưng ly rượu lên, ánh mắt từ từ chuyển hướng sang Nam Cửu.
"..." Nam Cửu cạn lời, đặt đũa xuống: “Bố hết chuyện để ? Lôi mấy chuyện gì?"
Tống Đình và Nam Chấn Đông cạn thêm một ly nữa. Đặt ly rượu xuống, Nam Chấn Đông xua tay: "Có gì mà ? Tống Đình ngoài . Con còn nhớ hồi cấp ba, bố đưa con về hẻm Mạo Nhi , đó là do giáo viên chủ nhiệm gọi điện thoại gọi bố lên trường, bảo con yêu sớm... Cái con bé từ nhỏ thu hút bọn con trai ..."
"... Bố say quá đấy!" Nam Cửu trừng mắt Nam Chấn Đông lạnh lẽo.
Liêu Hồng cũng vội vàng lên tiếng can ngăn ông: "Cứ uống rượu là mồm miệng năng lung tung."
Tống Đình mỉm đầy ẩn ý chằm chằm Nam Cửu, ánh mắt chầm chậm quét qua gương mặt cô.
Lúc hai về, Nam Chấn Đông nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Đình, một mực giữ cho về, nằng nặc đòi ngủ với . Sự nhiệt tình thái quá đó khiến ông quên bẵng mất cái vẻ đạo mạo của một ông bố vợ mà cố diễn từ đầu bữa tiệc. Phải nhờ đến Liêu Hồng tay giải vây, bà : "Thôi ông bớt lèm bèm , ai rảnh mà ngủ với ông?" Quay sang Tống Đình, bà tiếp: "Cháu đừng để ý, ổng say quá trời trăng gì nữa ."
Tống Đình khách sáo chào hỏi vài câu: "Bọn cháu đặt phòng khách sạn , cô chú cũng nghỉ ngơi sớm ạ."
Nam Cửu giày xong từ lâu, sốt ruột đợi ngoài cửa, để mặc hai họ lời qua tiếng .
Lên xe, Tống Đình nghiêng thắt dây an . Mùi rượu thoang thoảng quyện cùng hương thơm dịu mát đặc trưng , tạo nên một mùi hương nồng nàn đến mức khiến trái tim đập nhịp.
"Anh uống nhiều quá đấy ?" Nam Cửu hỏi .
"Chưa đủ nhiều .” Khóe môi nhếch lên một nụ uể oải: “Lần chắc uống với bố em một trận cho trò, để ông kể hết chuyện của em mới ."
"Bình thường em giận đủ , mà tự chuốc lấy bực bội từ bố em?" Nam Cửu mỉm , nổ máy lái xe hòa màn đêm tĩnh mịch của thành phố Phong.
Khi chạy qua đường Bắc Quảng Tây, tốc độ xe bỗng dưng chậm , ánh mắt Nam Cửu phóng ngoài cửa sổ, hướng về dải ánh sáng rực rỡ lấp lánh . Tấm biển hiệu khổng lồ của cửa hàng flagship Tinh Diệu đang tỏa một nguồn năng lượng thu hút ánh giữa màn đêm. Xuyên qua lớp kính sát đất trong suốt, bóng nhấp nhô vẫn đang miệt mài luyện tập trong các phòng tập khiêu vũ.
Ánh mắt Tống Đình cũng nương theo tầm của cô, hình bóng tòa nhà ngập tràn ánh sáng in đậm trong đôi mắt : "Số 68 đường Bắc Quảng Tây, là chỗ ?"
Nam Cửu ngoảnh đầu , khóe môi khẽ nhếch: "Sao nhớ địa chỉ ?"
"Mấy gói Tiểu Trương gửi cho em, vài là do tự tay đóng gói. Cái địa chỉ ghi lù lù phiếu gửi hàng, quên cũng khó."
Nam Cửu từ từ tấp xe lề đường, ánh mắt dán chặt những bóng đang uốn lượn cơ thể trong phòng tập: "Đây là tác phẩm đầu tay của em, bắt đầu từ những khung thép khô khan cho đến khi ngọn đèn cuối cùng thắp sáng." Cô khẽ ngừng lời, sang Tống Đình, trong đáy mắt đong đầy những cảm xúc ngổn ngang: “Anh trong xem thử ?"
Sau khi đậu xe xong, hai cùng bước Tinh Diệu. Cửa kính tự động mở , vị trí lễ tân thế bằng một mới. Cô gái nhận Nam Cửu, bèn nở nụ tươi tắn bước đến chào đón: "Xin chào chị, chị đến để tư vấn khóa học ạ?"
Nam Cửu đảo mắt quanh một vòng: "Bọn chỉ tham quan một chút thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-69-ngoai-truyen-14.html.]
"Dạ , vấn đề gì ạ." Lễ tân nhiệt tình hướng dẫn: “Phiền chị lối , chúng em cần ghi nhận một chút thông tin sổ theo dõi khách hàng ạ."
Nam Cửu khẽ khựng , trao đổi ánh mắt với Tống Đình. Tống Đình rút tay khỏi túi: "Để cho."
Sau khi tất thủ tục đăng ký, cô lễ tân bèn dẫn họ tham quan khu vực chung, lưu loát giới thiệu: "Tinh Diệu chúng em là trung tâm đào tạo khiêu vũ chuỗi lớn nhất và tiếng tăm nhất tại thành phố Phong. Chúng em tổ chức nhiều lớp học đa dạng phù hợp với độ tuổi, đồng thời còn các chương trình đào tạo và biểu diễn thiết kế riêng, duy trì quan hệ đối tác lâu dài với nhiều tập đoàn lớn và tổ chức xã hội. Đây là cơ sở lớn nhất của chúng em, hội tụ đội ngũ giáo viên xuất sắc hàng đầu trong ngành, giảng dạy các bộ môn như Latin, Jazz, Hiphop, múa cổ trang Trung Hoa... Không chị đang quan tâm đến bộ môn nào ạ?"
Bước chân Nam Cửu bỗng dừng tại một ngã rẽ, ngón tay chỉ về vị trí đáng lẽ một bức tường cong: "Hệ thống gương từng lắp ở đây tháo dỡ ?"
Cô lễ tân rõ ràng chút sững sờ, đáp lời: "Dạ, để mở rộng lối , khu vực sửa sang một chút ạ." Cô tò mò quan sát Nam Cửu, ướm hỏi: “Chị từng đến đây ạ?"
Nam Cửu mỉm với cô : "Mình từng dạy múa ở đây."
"Ra là thế ạ!" Cô lễ tân vỡ lẽ: “Thật ngại quá, em mới ba tháng thôi ạ."
Ánh mắt Nam Cửu lướt dọc theo dãy hành lang dài dằng dặc, vẫn là khung cảnh quen thuộc , nhưng dường như sự tàn nhẫn của thời gian phủ lên nó một lớp sương mù xa lạ.
Cô xoay , với lễ tân: "Không , bạn cứ việc của bạn , bọn tự xem ."
Cô và Tống Đình sánh bước bên , một quãng ngắn, cô dừng bước, ngón tay hướng lên trần nhà.
"Anh dải đèn LED kìa." Cô kể: “Hồi đó công ty thiết kế báo giá một trăm rưỡi một mét, công thợ lắp đặt tính riêng thêm năm mươi nữa."
Tống Đình nương theo hướng tay cô lên. Dải ánh sáng thanh mảnh đang nhẹ nhàng tỏa sáng, mang đến một luồng ánh sáng ấm áp và chan hòa cho bộ gian. Ánh sáng dịu êm, lan tỏa đều khắp mơn man sườn mặt cô, nổi bật nụ khẽ vương môi.
"Sau đó em yêu cầu thợ mộc chừa sẵn rãnh đèn, tự lên mạng đặt vật liệu, chỉ tốn ba mươi đồng một mét." Đáy mắt cô ánh lên niềm vui thể giấu giếm: “Em thuê riêng thợ điện đến lắp đặt, tính nhẩm , tiết kiệm hẳn hai phần ba chi phí."
Tống Đình chăm chú vầng sáng ấm áp , dòng suy nghĩ miên man đưa trở về khoảnh khắc cửa quán nhiều năm về , khi Nam Cửu với đôi mắt đỏ hoe quả quyết với : "Dù thế nào em cũng về". Nơi cô trở về, chính là thế giới mà cô tự tay kiến tạo nên bằng chính công sức của .
Trong luồng ánh sáng chói lọi , cất giấu bao nỗi nhọc nhằn, những cuộc tranh luận nảy lửa hồi kết với đội thi công, và cả vô những đêm thức trắng với đôi mắt đỏ ngầu chỉ để tính toán từng đồng chi phí. Sự bướng bỉnh trong mắt thuở , hóa là cuộc chiến sinh tồn đầy cam go của cô giữa những trống nghiệt ngã của cuộc đời.
Dường như mãi đến tận khoảnh khắc , Tống Đình mới thấu hiểu ngọn ngành quyết định của cô năm xưa. Không đơn thuần là cô lựa chọn sự nghiệp, mà cô đang lựa chọn để là chính . Con đường vốn dĩ đầy rẫy chông gai, nhưng cô dũng cảm bước , từng bước một, thật vững chãi. Vầng sáng ấm áp hiện tại, lẽ nào là vầng thái dương sưởi ấm cho cô gái kiên cường dấn màn đêm u tối năm xưa.
Nam Cửu thu hồi ánh mắt, bước về phía một phòng tập múa ở ngay cạnh. Bên trong căn phòng, chỉ bóng dáng một bé gái đang miệt mài luyện tập các động tác cơ bản tấm gương lớn.
Khi bé gái hướng ánh mắt về phía Nam Cửu, cô bèn nhẹ nhàng cất tiếng hỏi: "Sao em ở đây một ? Cô giáo của em ?"
"Cô giáo em đồ ạ, em đang đợi đến đón."
Nam Cửu gật gật đầu, dẫn Tống Đình tiến về phía cửa sổ của phòng tập, chỉ tay về phía xa xa: "Từ góc , chúng thể ngắm trọn tháp truyền hình đấy." Ngón tay cô di chuyển sang một tòa nhà kề tháp truyền hình: “Anh thấy mái vòm màu trắng bên tòa nhà , đó chính là ngôi trường cấp ba của em."
Tống Đình đưa mắt ngắm khung cảnh mặt: "Tầm ở đây tuyệt thật."
" , phong cảnh về đêm từ đây vẫn lung linh lắm..."
Tầm mắt Nam Cửu dừng bóng hình nhỏ bé đang phản chiếu trong tấm gương. Cô bé đang gương, hai tay chống nạnh, hai má phồng to, phùng mang trợn má dùng sức thổi mạnh khí về một phía.
Điện thoại của Tống Đình bất chợt đổ chuông.
"Anh điện thoại chút nhé." Anh với Nam Cửu.
Nam Cửu lưng tới chỗ cô bé: "Có em đang cố gắng dùng cách thổi để tìm cảm giác gồng cơ lõi đúng ?"
Cô bé buộc tóc củ tỏi ngước mắt lên : "Vâng ạ, cô Trương bảo động tác của em cứ mềm oặt , nên cô bảo em tập theo cách ạ."
Nam Cửu cúi xuống, ánh mắt ngang tầm với cô bé, áp nhẹ lòng bàn tay lên vùng bụng nhỏ bé của em: "Nào, em thử thổi một nữa xem."
Cô bé hít một thật sâu, dồn sức thổi mạnh. Nam Cửu ngay lập tức cảm nhận vùng bụng nhỏ xíu đột ngột căng cứng và rắn chắc lòng bàn tay .
Cô rụt tay về, mỉm giải thích: "Vừa nãy bụng em căng cứng như hòn đá tảng , đúng nào? Điều đó cho thấy em đang nín thở đấy. Em tập thở bằng mũi và ngực, đừng cố sức nín thở nhé."
Cô bé gật gật đầu, chiều hiểu mà cũng như .
Nam Cửu dậy, với tay lấy một thanh lăn xốp từ giá để dụng cụ: "Chúng cùng chơi một trò chơi nhỏ nhé, em hãy dang tay như một chiếc máy bay nhỏ, sấp lên thanh lăn ." Vừa , cô mẫu, dùng bụng điểm tựa, tay chân dang rộng để giữ thăng bằng.
Cô bé tò mò theo, hình nhỏ nhắn khẽ đung đưa thanh lăn xốp.
"Bây giờ, em hãy thử phát âm thanh 'xì xì' liên tục nhé, giống như một quả bóng bay đang xì ." Cô hướng dẫn, dùng tay giữ chặt hai bên eo cô bé: “Em cảm nhận ? Có một vòng cơ ở đây đang tự động siết chặt đấy."
Cô bé nỗ lực theo, tạo những âm thanh 'xì xì' đứt quãng và yếu ớt.
" , chính là như thế! Hãy cố gắng ghi nhớ cảm giác nhé.” giọng của cô pha lẫn nụ khích lệ: “Sức mạnh cốt lõi ở việc nín thở, mà là duy trì lực định như ..."
Tống Đình đang dở cuộc điện thoại, tình cờ đầu , bắt gặp khoảnh khắc Nam Cửu đang nửa nửa quỳ sàn, hai tay dịu dàng đỡ lấy hình bé nhỏ và nhẹ nhàng dìu dắt. Chẳng hiểu , khung cảnh khiến trái tim rung động, vạn vật xung quanh như cũng trở nên êm đềm và dịu dàng hơn hẳn.
Hình bóng của Đại Kiều bất ngờ xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng tập, gương mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên: "Sếp Nam, chị đến gọi một cuộc điện thoại?"
Nam Cửu thẳng dậy, sải bước về phía cửa: "Mình tình cờ ngang qua nên ghé xem một chút."
Nói đoạn, cô ngoái đầu nháy mắt hiệu với Tống Đình, ý bảo ngoài trò chuyện với đồng nghiệp cũ đôi câu. Tống Đình gật đầu đáp .
"Vừa nãy Tiểu Na kể một giáo viên dạy múa mới đến, còn đang đoán già đoán non xem là ai!" Đại Kiều hóm hỉnh : “Sao chị đích huấn luyện viên cá nhân thế ?"
"Chỉ là tình cờ gặp, nên góp ý chút xíu thôi." Hai sóng vai về khu vực nghỉ ngơi, Nam Cửu sang Đại Kiều: “Sao hôm nay tới đây?"
Bước chân Đại Kiều bỗng dưng chậm , nét tự nhiên lướt nhanh qua gương mặt cô .
Ánh mắt Nam Cửu lưu luyến khuôn mặt Đại Kiều một giây. Đại Kiều ngập ngừng cất lời: "Hôm nay ... họp xong, cùng qua đây..."
Lời cô dứt, tiếng "ting" của thang máy vang lên, một nhóm lục tục bước .
"Lên danh sách vật tư cần mua , chuyện cứ kéo dài từ mùa hè cho đến tận..." Giọng của Lâm Tụng Diệu chợt nghẹn bặt. Anh bước tới vài bước đột ngột chôn chân tại chỗ, phắt chằm chằm bóng dáng thuộc đang cạnh Đại Kiều ngoài hành lang.
Ánh đèn hành lang hắt thứ ánh sáng dịu dàng lên chiếc áo khoác màu be của Nam Cửu, cô thoải mái đút hai tay túi áo, mái tóc dài buộc gọn gàng đơn giản. Khoảnh khắc , ngỡ hoa mắt.
Ánh mắt họ chạm giữa trung, thần thái quen thuộc bừng sáng khuôn mặt Nam Cửu trong nháy mắt đ.á.n.h gục . Lâm Tụng Diệu nghẹt thở, vô thức đổi hướng bước chân tiến về phía cô.
"Nam Cửu..." Cái tên một nữa thốt lên, giọng chất chứa sự căng thẳng mà chính bản cũng hề .
Đinh Tuấn cũng sải những bước dài tiến đến, giấu nổi sự kinh ngạc: "Em về khi nào ?"
Khóe môi Nam Cửu nhếch lên: "Thấy em, các ngạc nhiên đến ?" Đôi mắt cô cong lên thành hình trăng khuyết, rạng rỡ đón nhận ánh của : “Đã lâu gặp, dạo các việc chăm chỉ nhỉ, tối muộn mà vẫn còn kiểm tra cửa hàng cơ ?"
Những nhân viên kỳ cựu của Tinh Diệu phía lượt bước tới chào hỏi Nam Cửu.
"Sếp Nam đến mà chẳng báo một tiếng." Giám đốc Thẩm sang cô lễ tân, giọng điệu phần quở trách: “Sao cô pha lấy một tách ?"
Cô bé lễ tân ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy , mặt mày tái mét vì lo sợ.
Lâm Tụng Diệu tiến thêm một bước, ánh mắt ghim chặt Nam Cửu. Vài tháng gặp, dường như cô đổi nhiều. Sự sắc sảo gương mặt dịu phần nào, toát lên vẻ ôn hòa và điềm đạm. Ánh mắt lưu luyến khuôn mặt cô, giọng bất giác trở nên nhẹ nhàng: "Lên lầu một lát nhé?"
"Dạ thôi, lát nữa em ."
Trong một hoặc hai giây, chỉ lẳng lặng cô mà thốt nên lời. Không khí xung quanh như đóng băng theo sự tĩnh mịch chớp nhoáng .
Ánh mắt của Lâm Tụng Diệu tĩnh lặng nhưng kiên định dừng gương mặt Nam Cửu, giọng điệu xen lẫn chút khô khốc: "Lần em về tính ở bao lâu?"
khoảnh khắc đó, Tống Đình bước từ phòng tập phía Nam Cửu. Từng bước của vững chãi, ánh mắt sắc lạnh vượt qua đám đông, trực diện chặn ánh của Lâm Tụng Diệu.
Ánh mắt của hai đàn ông va chạm nảy lửa. Chẳng cần một lời chào hỏi, cũng một tiếng . Bầu khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ, một sức ép vô hình từ hai tỏa lan rộng khắp gian.
Đinh Tuấn cùng những bên cạnh đồng loạt hướng ánh dò xét và kinh ngạc về phía Tống Đình. Dãy hành lang mới vài giây còn tràn ngập sự nhẹ nhõm, vui vẻ, giờ đây bỗng chìm sự tĩnh lặng đáng sợ.
Nam Cửu khéo léo phá vỡ sự im lặng ngột ngạt , thản nhiên trả lời Lâm Tụng Diệu: "Bọn em về thăm bố em, ngày mai là ."
Việc họ cùng về thăm bố của Nam Cửu, ý nghĩa đằng quá đỗi rõ ràng. Sắc mặt Lâm Tụng Diệu biến đổi đôi chút.
Nam Cửu sang Đinh Tuấn, trêu đùa: "Sao cả tóc bạc thế ?"
Đinh Tuấn liếc Lâm Tụng Diệu, bày vẻ mặt ấp úng, thôi.
Nam Cửu nở một nụ mỉm: "Vậy các cứ việc , bọn em xin phép ."
Bàn tay Tống Đình đỡ lấy phần eo của Nam Cửu, khoảnh khắc lướt qua Lâm Tụng Diệu, bước chân của hề chút do dự nao núng, dáng hình vững chãi chắn ngang tia cuối cùng mà Lâm Tụng Diệu cố với theo Nam Cửu.
Khi yên vị trong xe, sức ép vô hình mới từ từ tan biến. Nam Cửu hạ cửa sổ xe xuống, trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Một hình bóng sừng sững cửa kính sát đất, tầm xuyên thấu lớp kính, khóa chặt Nam Cửu.
Khi Tống Đình ngước mắt lên, khóe mắt vặn bắt gặp hình bóng . Ngay tắp lự, một nụ nhếch mép mỉa mai hiện lên khóe môi, sang gọi: "Tiểu Cửu."
"Dạ?" Nam Cửu, cài xong dây an , .
"Lại đây." Anh cô, trong đôi mắt đen thẳm cuồn cuộn một ngọn lửa chiếm hữu mãnh liệt và trần trụi.
Tuy chút khó hiểu, Nam Cửu vẫn ngoan ngoãn ngả qua: "Sao thế ?"
Ánh mắt Tống Đình trượt dọc khuôn mặt cô, cuối cùng dừng ở bờ môi, giọng điệu mang theo vẻ hạch hỏi: "Hồi học... rốt cuộc em từng yêu bao nhiêu ?"
Câu hỏi đường đột, chẳng đầu chẳng đuôi khiến Nam Cửu ngẩn , nhưng ngay đó, cô bật cái vẻ ghen tuông hiếm thấy của .
"... Anh chuyện cho lý lẽ chút . Lần đầu tiên của em cũng là do tự tay cầm tay chỉ việc cơ mà, còn mặt mũi nào mà hỏi?"
Khoảnh khắc cô định lùi , đưa tay siết chặt eo cô, ánh mắt vẫn ghim chặt đôi môi cô, mang theo sự ám chỉ lộ liễu, cùng một chút dụ dỗ lưu manh vô sỉ: "Muốn lý, em định biểu hiện chút gì ?"
Nam Cửu nhịn bật , ngẩng đầu hôn phớt lên môi . Ban đầu cô chỉ định chuồn như chuồn chuồn đạp nước, nhưng bàn tay đang đỡ eo cô đột ngột dùng sức siết chặt. Đầu lưỡi bá đạo xâm nhập, nụ hôn trong tích tắc trở nên cuồng nhiệt và quấn quýt, chất chứa một sự dịu dàng cho phép cự tuyệt.
Và nếu từ góc độ của cửa kính sát đất , chỉ thể thấy Nam Cửu đang vô cùng âu yếm, chủ động dâng tặng một nụ hôn say đắm, quấn quýt rời.
Trong lúc môi lưỡi đan cài, khóe mắt Tống Đình nhướng lên, ánh vượt qua vành tai đang ửng đỏ của Nam Cửu, hướng ngoài cửa kính ô tô. Cái bóng hình cứng đờ giật nảy gót, biến mất hút lớp kính sáng loáng.