Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 7: Từ năm lớp Mười một đến năm Hai đại học

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:29:13
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Khải lạ chỗ, ngủ quen giấc là quấy ỉ ôi, ăn cơm xong là chiếm luôn cái giường của Nam Cửu. Nam Cửu ngủ chung với thằng nhóc con, thế là dứt khoát ngoài trải đệm đất. Nam Chấn Đông uống say bí tỉ, ngả ngớn chiếc ghế mây của ông cụ Nam, tiếng ngáy vang như sấm rền. Nam Cửu mà phát bực, xuống bực bội bật dậy, lay lay ông: "Bố ơi, bố về phòng ngủ , bố..."

Nam Chấn Đông đưa tay gãi gãi cái bụng phệ, đến mí mắt cũng chẳng buồn hé . Từ ngoài cửa sổ vọng tiếng cãi cọ, Nam Cửu đẩy hờ cửa sổ , thấy tiếng Lý Sùng Quang gào thét um sùm. Nhà xéo xéo ngay đối diện quán , chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy bóng dáng bố Lý Sùng Quang lấp ló bên rèm cửa sổ.

"Cả ngày rúc xó ở nhà, lêu lổng học hành cũng chẳng chịu kiếm việc . Từ giờ đến cuối năm liệu hồn mà lấy cái bằng lái xe cho tao, để chạy xe tải đường dài với họ mày..."

Tiếng cãi vã vẫn còn tiếp diễn, nhưng tâm trí Nam Cửu trôi dạt về nơi khác. Liễu Nhân , Lý Sùng Quang thì ăn , phần lớn những bạn thuở nhỏ quen trong ngõ hẻm đều nghỉ học cả . Sự lạc lối của cô, chẳng qua là vì mải miết đắm chìm trong vực sâu thăm thẳm mà quên mất rằng, ngay đỉnh đầu, vầng dương vẫn đang tỏa sáng rực rỡ.

Tống Đình tắm rửa xong xuống, vác luôn Nam Chấn Đông lên vai đưa về phòng, yên vị ông ngay ngắn giường.

Lúc bước ngoài, Tống Đình nhẹ nhàng khép hờ cửa phòng. Nam Cửu đang úp sấp bậu cửa sổ, ngẩn ngơ những giọt mưa trượt dài lớp kính hé mở.

"Chưa ngủ ?" Tống Đình ngang qua, buông lời hỏi.

"Giờ là tháng Tám ."

"Tháng Tám thì nào?" Tống Đình rót một cốc nước, nâng lên nhấp một ngụm.

"Chú về ngày tận thế năm 2012 ?"

"Chưa từng."

"Đó là lời tiên tri của Maya, bảo rằng ngày 21 tháng 12 năm nay, Trái Đất sẽ xảy một t.h.ả.m họa tàn khốc."

"Trái Đất ngày nào là xảy t.h.ả.m họa chứ?" Tống Đình đặt cốc nước xuống, hỏi cô: “Cháu uống nước ?"

"Rót cho cháu một ít." Nam Cửu sang đáp tiếp: “Đó là t.h.ả.m họa đủ sức hủy diệt cả nhân loại, giống hệt như trận tuyệt chủng của khủng long . Nghe bên nước ngoài nhiều rục rịch chuẩn sẵn sàng hết . Nếu là thật, chẳng chúng chỉ còn sống bốn tháng nữa thôi ?"

Tống Đình đưa cốc nước cho cô: "Cháu bớt lượn lờ dăm ba cái diễn đàn vớ vẩn ."

"Chú tin ? Nếu đó là sự thật, thì đây chính là cuối cùng chúng gặp đấy."

Khóe miệng Tống Đình khẽ nhếch lên: "Nói cứ như cháu mong gặp chú lắm ."

"Chuyện đó thì ." Nam Cửu ực một cạn cốc nước, dí cái cốc rỗng tay : “Chú sợ ?"

"Đâu chú c.h.ế.t, đường xuống suối vàng đông bạn thế thì sợ chứ?" Tống Đình thấy Nam Cửu vẫn tỉnh táo ngủ, bèn cầm cốc nước hộ cô, tựa bậu cửa sổ, vu vơ trò chuyện dăm ba câu.

Tống Đình và Nam Chấn Đông mỗi nốc hết một chai rượu trắng. Nam Chấn Đông gục ngã từ lâu, thế mà sắc mặt Tống Đình vẫn thản nhiên như thường. Anh cách Nam Cửu chỉ chừng một bước chân, mùi rượu thoang thoảng toát từ , hề khó ngửi. Có lẽ vì tắm xong, mùi rượu quyện cùng hương sữa tắm tạo nên một thứ hương thơm rượu đặc biệt.

"Còn cháu thì ? Nếu chỉ còn sống bốn tháng, khi trở về cháu định chuyện gì kinh thiên động địa?" Giọng điệu của Tống Đình phảng phất chút đùa cợt.

Nam Cửu chống cằm, những giọt nước tí tách rơi ngoài cửa sổ, khuôn mặt ủ rũ rầu rĩ: "Chẳng nữa, bốn tháng thì ngắn ngủi quá, đến cái bằng nghiệp cũng kịp cầm tay."

"Thế thì lo mà học cho xong cấp ba ." Đó là lời nhắn nhủ cuối cùng mà Tống Đình dành cho cô.

Nam Cửu dịch chuyển ánh , dõi theo bóng lưng xa dần của Tống Đình, dòng suy nghĩ cũng nương theo bóng dáng mà cứ quanh quẩn dứt.

Đêm hôm đó, lúc cô ăn khuya với Tống Đình và bàn về chuyện yêu sớm, cô cự cãi Tống Đình: "Thế chú từng yêu sớm ?", Tống Đình đáp: "Chưa từng". Lúc đó cô còn đinh ninh là cố tình tỏ vẻ nghiêm túc mặt vãn bối, đến giờ mới ngộ rằng, lẽ thực sự chẳng lấy cơ hội để sống hoang dại, tự do tự tại như bao thiếu niên khác. Tuổi mười bảy của chất đầy những xúc cảm nhầy nhụa, tầm đục ngầu, mùi hôi thối bốc lên từ sự mục nát và một mái ấm gia đình chỉ những bi kịch kinh hoàng.

Bóng lưng Tống Đình khuất dần cầu thang, Nam Cửu thu hồi tầm mắt, thò tay hứng lấy những giọt mưa rơi tí tách từ cửa sổ hé mở. Tuổi mười bảy của cô, nơi lòng bàn tay đọng những giọt mưa tinh khiết, vương bụi trần, con đường vắng lặng thanh bình trải dài bất tận, trong khí vấn vương mùi hương ngai ngái của đất, mang theo sức sống của vạn vật đang đ.â.m chồi nảy lộc.

...

Nam Chấn Đông đặt vé tàu sáng hôm . Đêm Nam Cửu ngủ trải đệm đất ngon giấc nên sáng dậy muộn, kịp ăn sáng vội vàng chạy chào tạm biệt ông nội.

Ông cụ Nam phẩy phẩy chiếc quạt lá cọ, đôi mắt lim dim: "Sang năm cháu còn một trận chiến khó nhằn đấy, trong lòng tính toán cho kỹ, dựa ngoài bằng dựa chính . Lát nữa chú Tống sẽ lái xe đưa hai bố con ga tàu."

"Cháu ạ." Nam Cửu xoay định , mới bước hai bước đầu : “Năm lớp bảy cháu tình cờ gặp Tống Đình đường, lúc đó chú đang đường tìm cháu ?"

"Bố cháu gọi điện, bảo cháu chạy mất tiêu , lo cháu sẽ mò đến chỗ ông. Ông chắc liệu cháu thực sự tự tìm đến đây , lúc đó nó định lái xe thẳng về thành phố Phong để tìm cháu dọc đường đấy."

Chiếc vòi ấm đồng phả làn khói trắng, nước sôi sùng sục, nóng tỏa nghi ngút. Chiếc bàn lau chùi đến bóng nhẫy, nhuốm màu thời gian, đang ánh sáng rọi từ ngoài cửa sổ bao phủ. Bước chân khỏi quán, hương ngâm ủ lâu năm thanh mát, ngọt dịu bỏ phía . Xách hành lý lên, , Nam Cửu còn chút do dự nào nữa.

Tống Đình đỗ xe ở đầu hẻm, bước xuống mua hai miếng bánh hoa quế nóng hổi, gõ nhẹ lên phần cửa kính xe đang hạ xuống một nửa bên phía Nam Cửu đưa bánh cho cô. Nam Cửu luồn tay qua cửa kính để nhận lấy chiếc bánh, vô tình chạm khớp ngón tay . Một cảm giác mong manh nhưng rõ rệt thể ngơ, truyền thẳng từ đầu ngón tay đến tận trái tim. Cô ngước mắt lên, ánh đọng khuôn mặt . Tống Đình chẳng thèm cô, chỉ rụt tay về ghế .

Chiếc xe lăn bánh hướng về ga tàu. Nam Cửu và Tiểu Khải băng ghế , còn Nam Chấn Đông ghế phụ. Suốt quãng đường, Tiểu Khải cứ léo nhéo ồn ào dứt, lúc thì ngọ nguậy, lúc nhoài qua . Nam Cửu thì im lặng như tờ, thu sát cửa xe, ngoái đầu ngắm khung cảnh đường phố Nam Thành. Gặp đèn đỏ, xe từ từ dừng , Tống Đình liếc qua gương chiếu hậu về băng ghế . Nam Cửu như linh cảm điều gì, ánh mắt từ ngoài cửa sổ chuyển hướng trong xe. Qua gương chiếu hậu, hai ánh mắt bất ngờ chạm mà chẳng hề sự báo , ánh ngắn ngủi chứa đựng sự thăm dò. Đèn xanh bật sáng, hướng mắt về phía , ánh của cô cũng thế mà vụt mất.

Sắp tới ga, Tiểu Khải mè nheo đòi vệ sinh. Xe dừng , Nam Chấn Đông lật đật bế thằng bé tìm nhà vệ sinh, tiện tay ném luôn cả túi hành lý cho Nam Cửu.

Tống Đình xuống xe mở cốp, lôi từ trong đó một chiếc túi đưa cho Nam Cửu: "Ông nội đưa cho cháu đấy."

Nam Cửu nhận lấy chiếc túi, hỏi: "Đồ gì chú?"

"Cháu lên xe hẵng xem, về bên đó mà gặp khó khăn gì thì cứ gọi điện về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-7-tu-nam-lop-muoi-mot-den-nam-hai-dai-hoc.html.]

Nam Cửu lỉnh kỉnh đủ thứ túi to túi nhỏ, còn tay nào để lục lọi xem bên trong gì, đành lời tạm biệt vội vã bước ga tàu.

Lên tàu, khi tìm chỗ và cất gọn hành lý, Nam Cửu mới mở cái túi xem. Bên trong là một chiếc hộp bọc kỹ càng, mở hộp , một chiếc laptop mới cứng lập tức đập mắt cô.

...

Từ khi máy tính xách tay, Nam Cửu chẳng còn lưu luyến gì mấy tiệm net nữa. Những trò chơi từng mưa gió một thời, chơi một dạo cũng dần lãng quên.

Cuối năm 2012, ngày tận thế xảy như lời đồn. Trên mạng rộ lên những thuyết âm mưu mới, cho rằng gian mà chúng từng sống thực sự hủy diệt, và thể nhân loại chẳng qua chỉ là chuyển dịch sang một gian song song mới mà thôi. Điều chẳng cũng xem là một sự tái sinh của nhân loại ?

Nam Cửu tháo khuyên rốn và khuyên tai, còn rảnh rỗi chạy đọ nhảy với nữa. Hầu hết những ngày cuối tuần, cô đều giam trong ký túc xá, bạn với núi bài tập. Thỉnh thoảng, cô nhớ đến Tống Đình, nhớ về gia cảnh tồi tệ và quá khứ bi t.h.ả.m của . Mỗi như , ánh mắt tĩnh lặng của ùa về trong tâm trí cô, hệt như một vùng đất tĩnh mịch hoang vu trải qua hàng vạn năm, chiếm lấy suy nghĩ của cô trong giây lát. Nam Cửu Tống Đình gặp đối tượng xem mắt nào ưng ý . Đã vài chuyện điện thoại với ông nội, Nam Cửu hỏi han đôi câu, nhưng lời lên đến khóe môi cuối cùng vẫn nuốt ngược trở .

Những ngày tháng tẻ nhạt trôi qua một cách vội vã. Nam Cửu duy trì phong độ định, đỗ trường đại học mà hằng mong ước.

Nhớ năm xưa, vì tranh giành suất việc ở cơ quan nhà nước, Nam Chấn Đông và chú của Nam Cửu xảy xích mích nhỏ. Thế nhưng, giờ đây công việc buôn bán nhỏ lẻ bấp bênh của chú cô phất lên trông thấy. Còn cơ quan nhà nước vốn cho là công việc định, nay liên tục ăn thua lỗ. Sau nhiều khất lương, Nam Chấn Đông bước sang tháng thứ ba liên tiếp nhận một đồng lương nào.

Giấy báo trúng tuyển gửi về trường, Nam Cửu sáng sớm háo hức chạy đến trường nhận. Cầm tờ giấy báo trúng tuyển đại học tay, cô rạng rỡ mở cửa nhà. Thế nhưng, giọng chua ngoa của Liêu Hồng từ trong phòng vọng đến tận cửa: "Ông còn mặt mũi mở miệng xin tiền mua t.h.u.ố.c lá ? nai lưng nuôi con trai ăn học, ông còn bắt gánh thêm cái thứ đồ bỏ do vợ cũ của ông đẻ nữa hả? Từ giờ trở , con nuôi, còn con gái ông thì ông tự mà tìm cách."

Nam Cửu siết chặt tờ giấy báo trúng tuyển, lặng lẽ khép cánh cửa nhà . Cô thẫn thờ ở hành lang, trời dần nhá nhem tối, đèn đường vụt sáng. Ánh đèn vàng vọt hắt hành lang tối tăm, cô mở tờ giấy báo trúng tuyển , tờ thông báo đóng học phí kẹp bên trong rơi xuống đất. Nam Cửu cúi xuống nhặt lấy tờ thông báo, cẩn thận kẹp tờ giấy báo trúng tuyển, bước xuống lầu bắt xe buýt.

Mẹ ruột Quách Văn Huệ sống ở một đầu khác của thành phố, trong một khu chung cư hòn non bộ, đài phun nước, ban quản lý duy trì cảnh quan khá . Nam Cửu loanh quanh cổng khu chung cư, chốc chốc ngó nghiêng trong.

Quách Văn Huệ đôi dép lê, tay cầm một chiếc ví da màu đỏ, bước khỏi khu chung cư. Nam Cửu đưa giấy báo trúng tuyển đại học tay . Quách Văn Huệ xem xem , mừng mặt: "Mát mặt quá, bố con chuyện ?"

Nam Cửu cúi gầm mặt, mũi chân di di những viên sỏi đất: "Chưa ạ, cơ quan bố con xảy chuyện, mấy tháng nay phát lương ."

Nét mặt Quách Văn Huệ chuyển từ vui mừng sang lo âu.

Trước cây ATM, Quách Văn Huệ đút thẻ ngân hàng , nhập tiền. Nam Cửu dựa một bên, liếc qua dư tài khoản. Sau khi rút tiền xong, trong thẻ của Quách Văn Huệ chỉ còn vỏn vẹn vài trăm tệ lẻ.

nhét cọc tiền tay Nam Cửu: "Cầm lấy, nếu bố con cho con tiền học phí, thì tiền con cứ giữ để chi tiêu lúc khai giảng."

Nam Cửu siết chặt cọc tiền, gật đầu cái rụp, từ đầu đến cuối hề ngước lấy một .

Cô em gái út là kết quả Quách Văn Huệ sinh con muộn, khi sinh sức khỏe yếu ớt, thế nên bà mà chỉ tập trung ở nhà chăm con. Nguồn thu nhập của gia đình phụ thuộc dượng. Chồng vợ , tình cảm tuy nhưng cũng chẳng thể mặn nồng như thuở ban đầu. Sau khi kết hôn, dượng đưa thẻ lương cho vợ, chi tiêu sinh hoạt trong tháng Quách Văn Huệ đều ngửa tay xin tiền chồng. Khu chung cư bà đang ở trông vẻ sang trọng, nhưng tên sổ đỏ Quách Văn Huệ.

"Mẹ cũng chỉ bằng tiền thôi, còn giấu cho chú Phùng . Sau những chuyện thế , con cố gắng bàn bạc với bố con nhé."

Nam Cửu thừa hiểu ý của , rằng từ nay về bà sẽ còn chi trả tiền học phí cho cô nữa. Hoàn cảnh éo le của Quách Văn Huệ, Nam Cửu đều thấy rõ mồn một. Cô hề oán trách , chỉ lẳng lặng lôi bức tranh cát mua cho em gái từ trong cặp đưa cho bà, xoay bước lên xe buýt.

Ngay từ khi mới bước chân cánh cửa đại học năm nhất, Nam Cửu hăng hái tham gia câu lạc bộ nhảy hip-hop. Bất kỳ hoạt động nào của câu lạc bộ, chỉ cần tiền bồi dưỡng là y như rằng thấy bóng dáng cô. Ngoài giờ học, cô đăng ký giáo viên dạy ở một vài trung tâm dạy nhảy. Phụ chọn giáo viên thường soi xét lý lịch và bằng cấp, thế là Nam Cửu lẽo đẽo theo câu lạc bộ thi đấu khắp nơi để gom nhặt kinh nghiệm.

Nam Chấn Đông chẳng hề đả động gì đến chuyện học phí, mặc định việc đó do cô lo liệu, nên ông cũng bỏ mặc chẳng màng tới. Kể từ khi nghỉ việc ở cơ quan, ông chuyển sang thuê cho mấy ông chủ tư nhân, lúc nào nhớ thì ném cho Nam Cửu vài trăm bạc lẻ tiền sinh hoạt, còn lúc quên thì mấy tháng trời bặt vô âm tín, chẳng lấy một cú điện thoại. Dần dà, Nam Cửu cũng ít liên lạc với gia đình.

Suốt kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, cô cật lực chạy sô hết phòng tập đến phòng tập khác. Giữa cái nắng chang chang ba mươi độ của mùa hè, cô băng qua nửa cái thành phố Phong để dạy nhảy. Mùa hè, lượng đăng ký học tăng vọt, phòng tập chen chúc đến mức còn chỗ chen chân, điều hòa cũng thành đồ bỏ, nhảy xong một buổi là mồ hôi ướt đẫm cả áo lót, thế nhưng tiền công cô cầm về chỉ vỏn vẹn vài chục tệ bọt bèo. Đã thế, cô cũng chẳng dám ngơi nghỉ. Học phí như một thanh gươm Damocles lơ lửng đầu, roi vọt bắt cô xoay mòng mòng như một con gụ ngừng nghỉ.

Chiếc laptop đồng hành cùng Nam Cửu từ những ngày cấp ba cho đến tận giảng đường đại học. Cô dùng nó để chỉnh sửa video, thiết kế hồ sơ xin việc, tra cứu thông tin, chỉ riêng khoản chơi game là càng ngày càng thưa thớt .

Đến năm hai đại học, Nam Cửu cũng gây dựng chút danh tiếng trong giới phòng tập, học viên đua kéo đến đăng ký lớp của cô ngày một đông. Tinh Diệu ngỏ ý ký hợp đồng với cô, hứa hẹn thù lao theo tiết học sẽ tăng lên, đổi phép sang phòng tập khác dạy nữa.

Tinh Diệu vốn là trung tâm quy mô lớn nhất nhì thành phố Phong. Đã từng lúc, Nam Cửu chỉ thể dạy ở Tinh Diệu nhờ việc một giáo viên gạo cội ở đó nước ngoài, cô mới cơ hội chen chân . Việc Tinh Diệu ngỏ ý ký hợp đồng với Nam Cửu mà , quả thật là điều cầu mà .

Sau khi cân đo đong đếm cái lợi cái hại, Nam Cửu quyết định đặt bút ký bản hợp đồng đầu tiên trong đời. Cô dạy ở Tinh Diệu ròng rã hơn nửa năm trời, mãi đến ngày đặt bút ký hợp đồng, cô mới dịp trò chuyện với Lâm Tụng Diệu, ông chủ lớn của Tinh Diệu. Hắn là một thiếu gia con nhà giàu "ngậm thìa vàng", du học nước ngoài về, chính hiệu một phú nhị đại.

Lần đầu tiên chạm mặt Nam Cửu, Lâm Tụng Diệu đeo cặp kính râm hàng hiệu, vắt chéo chân gọi điện thoại. Nam Cửu chầu chực suốt mười mấy phút đồng hồ, mãi đến khi cúp máy, mới thong thả cầm xấp hồ sơ của cô lên lướt qua: "Vẫn còn học ?"

"Đang học năm hai ạ." Nam Cửu đáp.

Khuôn mặt Lâm Tụng Diệu vẫn lạnh tanh, chẳng hề biểu lộ cảm xúc gì. Hắn móc điện thoại đặt mặt Nam Cửu: "Kết bạn Wechat với , việc gì cứ trao đổi qua mạng."

Khi Nam Cửu lôi chiếc điện thoại cũ kỹ của , ánh mắt Lâm Tụng Diệu lướt qua, thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Sau khi chính thức ký hợp đồng, thời khóa biểu lên lớp hàng tuần của Nam Cửu xếp cố định. Không chỉ , mỗi khi giáo viên khác bận rộn xin nghỉ, cô luôn là cáng đáng. Mấy xếp lịch học cứ đinh ninh Nam Cửu dễ bảo, lúc nào cũng nhờ vả cô mà chẳng hề rằng, thực chất cô đang cần tiền.

Cứ cuồng như chong chóng như , kỳ nghỉ hè năm hai, Nam Cửu chấn thương ở lưng. Bác sĩ bảo cô cần nghỉ ngơi, trong thời gian ngắn phép nhảy nhót nữa. Tối đến, Nam Cửu co quắp chiếc giường ở ký túc xá, cơn đau hành hạ khiến cô trằn trọc chợp mắt nổi. Cô lôi điện thoại , trình bày cảnh của với Lâm Tụng Diệu. Cô xin nghỉ phép, đồng thời cũng tha thiết mong giữ công việc .

Lâm Tụng Diệu đến tận tờ mờ sáng hôm mới nhắn . Tin nhắn vỏn vẹn vài chữ, bảo Nam Cửu cứ lo chữa trị cho khỏe tính tiếp.

Kỳ nghỉ hè sắp đến nơi, nếu dạy nhảy ở phòng tập thì tiền học phí cho học kỳ tới sẽ chẳng lấy . Đường cùng, Nam Cửu đành nhấc máy gọi điện cho ông nội để mượn tiền.

Nam Cửu theo bố rời khỏi hẻm Mạo Nhi, biền biệt mấy năm trời thèm về thăm ông, nay gọi điện ngửa tay mượn tiền. Ông cụ Nam hừ một tiếng, vặn xem cô mượn tiền để gì? Nam Cửu trình bày chuyện mới trật lưng, thể dạy thêm ở phòng tập , giờ đang kẹt tiền đóng học phí.

Ông cụ Nam bèn bảo cô về quán việc phụ ông, nếu ông sẽ bỏ tiền đóng học phí cho cô, coi như trả lương, bắt cô trả .

Nam Cửu chuyện thế , lập tức đặt vé tàu hỏa.

 

Loading...