Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 70: Ngoại truyện 15

Cập nhật lúc: 2026-09-08 05:57:14
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôn lễ của Tống Đình và Nam Cửu tổ chức tại Nam Thành. Về danh sách khách mời, Nam Cửu khá do dự. Bạn bè của cô phần lớn đều ở thành phố Phong, chuyện kết hôn hệ trọng thế , theo lý nên thông báo một tiếng. Thế nhưng, một vài mối quan hệ giao cắt với Lâm Tụng Diệu, nếu gửi thiệp mời, e rằng bầu khí sẽ trở nên khó xử; nhưng nếu vì thế mà mời, tình nghĩa bao năm qua dường như đành. Ví dụ như Đinh Tuấn.

May mắn , Đinh Tuấn tin Nam Cửu sắp lên xe hoa từ , tự lái xe đến Nam Thành để gặp cô một .

Chiếc xe dừng cửa "Nam Phong Nghệ Cảnh". Đinh Tuấn bước xuống xe, ánh mắt lập tức thu hút bởi tấm biển hiệu thanh nhã, trắng muốt. Dọc theo những bậc thềm bước lên, cánh cửa kính lau chùi sáng bóng. Ở vị trí cạnh cửa sổ, mấy chậu trầu bà và trầu bà lá xẻ đang vươn tươi , lá xanh mướt bóng loáng. Một chú mèo béo tròn đang lười biếng ườn bên bệ cửa sổ chải chuốt bộ lông. Không gian tuy lớn, nhưng toát lên một vẻ nhàn nhã, an yên đến lạ thường.

Khu vực nghỉ ngơi bố trí cạnh một khung cửa kính sát đất. Bên ngoài cửa sổ là một dải hàng rào màu trắng, hàng rào là những bông hoa hồng tường vi mới nở, cánh hoa phơn phớt hồng khẽ rung rinh trong gió nhẹ. Trên bãi cỏ mới trải, hệ thống tưới tự động đang xoay tròn phun sương, ánh nắng xuyên qua lớp sương mờ tạo thành những dải cầu vồng nhỏ bé, lấp lánh.

Nam Cửu búi tóc củ tỏi thấp, vài lọn tóc lòa xòa buông rủ bên sườn cổ, đôi khuyên tai nhỏ nhắn lấp lánh ánh sáng dịu dàng. Tay áo rộng trượt xuống cẳng tay, để lộ cổ tay thon thả. Rót nước, dâng , từng cử chỉ của cô đều khoan thai, êm đềm khiến êm mắt.

Cô đặt chén còn tỏa nóng bốc lên nghi ngút mặt Đinh Tuấn, giọng nhuốm ý : "Bên dễ tìm ?"

Đinh Tuấn nhận lấy chén , đáp: "Dễ tìm lắm, cứ theo định vị chỉ đường là tới thẳng đây." Anh nhấp một ngụm , ánh mắt thong thả đ.á.n.h giá gian bên trong: “Anh cứ ngỡ em mở chí ít cũng hoành tráng bằng quy mô của cửa hàng flagship ngày chứ."

"Cứ từ từ thôi , thể ăn một miếng mà mập lên ngay . Hai năm nay chính sách đổi nhanh như chong chóng, cứ từng bước cho vững vàng vẫn hơn."

Bàn tay đang bưng chén của Đinh Tuấn khẽ khựng , kín đáo quan sát cô. Người mặt dường như chẳng còn là Nam Cửu trong ấn tượng của nữa. Những năm tháng việc cùng , cô là một kẻ cuồng công việc chính hiệu, trong đầu lúc nào cũng chỉ mở rộng kinh doanh, bao giờ cô chịu sống chậm như thế .

Sau vài câu hàn huyên, Đinh Tuấn lấy một phong bao đỏ chuẩn sẵn: "Tháng công tác Thượng Hải, chắc về kịp. Chúc em tân hôn vui vẻ nhé."

Nam Cửu hiểu ý Đinh Tuấn, mỉm gật đầu: "Vậy thì cảm ơn nhé, còn cất công chạy đến tận đây nữa."

"Giữa chúng thì đừng khách sáo mấy lời đó." Đinh Tuấn lấy một chiếc hộp màu đen: “Đây là quà cưới Diệu nhờ mang đến cho em. Cậu ... tiện đích tới, nên nhờ gửi lời chúc mừng."

Nam Cửu mở chiếc hộp , một sợi dây chuyền kim cương tĩnh lặng bên trong. Không logo thương hiệu, thiết kế cầu kỳ hoa mỹ, nhưng đồ do Lâm Tụng Diệu tặng, chắc chắn thể là loại đá Zirconia rẻ tiền .

Nam Cửu đóng nắp hộp , nhẹ nhàng đẩy trả về: "Quà đắt tiền quá, em thể nhận ."

" đoán trúng phóc." Đinh Tuấn bất đắc dĩ: “Cậu dặn một cái hộp đựng thật bình thường, chỉ sợ em sẽ từ chối."

Đinh Tuấn bưng chén lên nhấp một ngụm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Những giá trị em tạo cho Tinh Diệu, vượt xa món quà nhiều. Người tuy , nhưng những mảng kinh doanh em để , bọn đều đang ăn mày dĩ vãng nhờ những nền móng đó. Cho nên em cứ yên tâm mà nhận lấy, cứ coi như đây là tấm lòng của công ty ."

Đinh Tuấn đẩy chiếc hộp về phía Nam Cửu: "Coi như là quà mừng của những đồng nghiệp cũ gửi cho em. Em mà nhận, chuyến coi như nhiệm vụ thất bại, về kiểu gì cũng ăn mắng. Thông cảm cho mà."

Những lời Đinh Tuấn chuẩn sẵn từ lúc đường tới đây. Thực chất, rõ hơn ai hết lai lịch của sợi dây chuyền . Viên kim cương mặt dây chuyền, vốn dĩ là viên kim cương chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tụng Diệu định sẽ trao cho Nam Cửu ngày hai đăng ký kết hôn.

Sau khi tin Nam Cửu sắp lên xe hoa, sai tháo viên kim cương chiếc nhẫn , thiết kế thành sợi dây chuyền .

Mục đích chuyến của Đinh Tuấn, ngoài việc đích chúc mừng Nam Cửu, còn là để tận tay giao sợi dây chuyền cho cô, cũng coi như là... vật quy nguyên chủ một hình thức khác.

Nam Cửu chợt nhớ dáng vẻ ấp úng thôi của Đinh Tuấn cô về Tinh Diệu, bèn thuận miệng hỏi: "Dạo bận lắm ?"

"Áp lực lớn lắm em ơi." Đinh Tuấn khổ: “Em , mũi chịu sào. Thật ..." Anh ngập ngừng một lát, nuốt nửa câu trong.

Thật áp lực hiện tại của đều đến từ Lâm Tụng Diệu. Kể từ khi Nam Cửu rời , Lâm Tụng Diệu cứ như biến thành một khác, dồn tâm ý sự nghiệp. Ban ngày bận rộn lo chuyện của tập đoàn gia đình, tối đến thường xuyên chạy qua Tinh Diệu hành hạ . Từ khâu vận hành kinh doanh cho đến chuyện chấm công của nhân viên, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng nhúng tay , khắt khe đến mức gần như cố chấp.

Những em từng tụ tập ăn chơi ngày , ít lén lỏi hỏi thăm về tình hình của Lâm Tụng Diệu, bảo rằng nửa năm thấy mặt mũi ở các tụ điểm ăn chơi đêm.

Đinh Tuấn là duy nhất nắm rõ ngọn ngành, nhưng những chuyện quả thực tiện mở lời với bất kỳ ai.

Hồi Lâm Tụng Diệu và Nam Cửu mới định ngày cưới, Đinh Tuấn tiếp khách cùng Lâm Tụng Diệu. Trong buổi tiệc, gọi một đám chân dài đến, đẩy lòng Lâm Tụng Diệu. Cậu nửa đùa nửa thật bảo sắp kết hôn , về với gia đình thôi.

Lúc , ai cũng cợt bĩu môi bảo đang nhảm. Cho đến khi Nam Cửu rời khỏi Tinh Diệu, Đinh Tuấn ngẫm những chuyện qua, mới muộn màng nhận , trong câu đùa tưởng chừng vô thưởng vô phạt , lẽ ẩn chứa một sự chân thành mà chẳng ai mảy may bận tâm.

Đêm khi đến Nam Thành, Lâm Tụng Diệu trao sợi dây chuyền tay Đinh Tuấn. Bọn họ trong văn phòng cũ của Nam Cửu, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm thành phố rực rỡ ánh đèn. Anh hỏi Lâm Tụng Diệu, nếu sớm sẽ ngày hôm nay, thì thuở ban đầu lúc mới quen Nam Cửu, liệu chọn bắt đầu bằng một cách chân thành hơn ?

Lâm Tụng Diệu đáp, chỉ chìm một lặng dài.

Làm gì nếu như? Ốc đảo xuất hiện giữa sa mạc, nay luôn là điều thể ngẫu nhiên gặp chứ thể cưỡng cầu.

……

Lần tiếp theo Nam Cửu thấy Lâm Tụng Diệu là hai năm , khi bóng dáng xuất hiện bản tin.

Trong bức ảnh, biểu tượng mới toanh của tập đoàn, thần thái toát lên sự uy nghiêm xa lạ đến ngỡ ngàng. Lời đồn đại ngoài râm ran từ lâu, kể về việc quyết đoán, sắc bén , tiếp quản công ty con của gia tộc, giúp lợi nhuận tăng gấp đôi chỉ trong vòng hai năm, và cuối cùng đưa công ty lên sàn chứng khoán thành công.

Công ty con nhắc đến trong bản tin , vốn dĩ nhân tình của Lâm Thịnh Khang thao túng, nắm quyền kiểm soát chặt chẽ. Việc Lâm Tụng Diệu thể tiếp quản nó, nghi ngờ gì nữa, nghĩa là nhổ tận gốc rễ những thế lực ngoại lai đang bám rễ sâu trong đó.

Một Lâm Tụng Diệu mà công chúng đang đến lúc , so với đàn ông mà Nam Cửu từng quen thuộc thuở nào, quả thực khác một trời một vực.

Nam Cửu kết thúc các giai đoạn chuẩn cho cuộc thi khiêu vũ thanh thiếu niên của thành phố thì nhận lời mời từ ban tổ chức, mời cô lên thủ đô giám khảo cho vòng chung kết quốc. Cô dứt khoát đưa cả ê-kíp cùng Bắc tiến, nhân tiện để học hỏi, trau dồi chuyên môn.

Vừa đến nơi, Nam Cửu lập tức lao guồng công việc bận rộn. Với tư cách là giám khảo chuyên môn hạng mục múa đương đại, mỗi ngày cô xem hàng chục đội thi từ khắp miền đất nước biểu diễn, bảng điểm tay lúc nào cũng chi chít những ghi chú. Từ mức độ thiện động tác, sự phối hợp ăn ý của đội hình, cho đến tính sáng tạo trong cách thể hiện, tất cả đều đòi hỏi cô đưa đ.á.n.h giá chuyên môn chỉ trong chớp mắt. Ban ngày xem xong tất cả các tiết mục, tối đến cô tham gia cuộc họp rút kinh nghiệm của ban tổ chức, để tổng hợp và thảo luận về kết quả chấm điểm của ngày hôm đó.

Cuộc thi múa đương đại khép , Nam Cửu dẫn dắt ê-kíp chuyển sang khu vực thi đấu khác để quan sát và học hỏi. Sáng hôm đó, trong lúc ngang qua hậu trường của phần thi múa dân tộc đồng đội, cô vô tình chạm trán một nhóm các cô gái trẻ đang túm tụm, mắt ai nấy đều đỏ hoe. Nam Cửu đang định cùng đồng nghiệp ăn trưa, thì ánh mắt chợt lướt qua logo "Tinh Diệu" in tay áo của một cô gái, bước chân cô lập tức khựng .

bước gần, cất tiếng hỏi: "Các em là của đoàn múa Tinh Diệu ?"

Các cô gái đồng loạt gật đầu. Sau khi hỏi han, Nam Cửu mới lúc tàu điện ngầm đến đây, họ mất chiếc ba lô đựng trang phục biểu diễn, trong đó trang phục của hai thành viên trong đội. Cô giáo dẫn đoàn đang cuống cuồng liên hệ với trạm tàu điện ngầm. Người thương tâm nhất là cô bé mất ba lô, cô bé chỉ mất đồ của mà còn liên lụy đến đồng đội.

"Không trang phục dự phòng ?" Nam Cửu cau mày.

Các cô gái lắc đầu. Họ đều lặn lội từ thành phố Phong lên đây dự thi, đường xá xa xôi, nên mỗi chỉ mang đúng một bộ trang phục biểu diễn.

"Chiều nay đội em thi thứ mấy?"

"Dạ, thi thứ hai ạ." Một cô bé sụt sùi đáp.

Nam Cửu xin điện thoại của cô giáo dẫn đoàn, bước đến mặt cô bé đang nức nở nhất, cúi đưa cho em một tờ khăn giấy: "Lau nước mắt em, giữ tinh thần cho . Chuyện quần áo cô sẽ nghĩ cách giải quyết, nhưng nếu em cứ mãi, mắt sưng húp lên thì lên sân khấu trông sẽ ." Cô vỗ nhẹ lên vai cô bé, giọng mang theo một sức mạnh tĩnh tại khiến an lòng: “Không nữa nhé."

Cô bé ngước lên cô, tiếng nấc cũng dần dần im bặt.

Nam Cửu bảo đồng nghiệp cứ ăn , còn thì liên hệ với cô Ngô, giáo viên dẫn đoàn của Tinh Diệu. Sau khi nắm bắt chủ đề và phong cách của bài múa, cô bấm máy gọi cho hiệu trưởng của một trường nghệ thuật đối tác tại địa phương, mượn gấp mười hai bộ trang phục múa đồng bộ cho các em.

Trước khi các cô gái bước lên bệ diễn, Nam Cửu vòng phía sân khấu, theo dõi trọn vẹn màn biểu diễn của đoàn múa Tinh Diệu. Tuy cô là giám khảo của hạng mục múa dân tộc, nhưng dựa tiêu chuẩn đ.á.n.h giá của cô, màn trình diễn của đội cực kỳ xuất sắc, tiềm năng tranh giải.

Khi tiết mục kết thúc, Nam Cửu lưng định rời thì cô Ngô hối hả đuổi theo từ phía : "Cô ơi, hôm nay thực sự vô cùng ơn cô, trang phục thi xong chúng sẽ gửi trả ngay." Cô ngượng ngùng thêm: “Mà vẫn nên xưng hô với cô thế nào ạ?"

Nam Cửu xoay , ánh mắt sâu thẳm cô giáo một cái: "Nam Cửu."

……

Các đồng nghiệp về Nam Thành . Nam Cửu giữ Tang Nha ở để cùng cô tham dự một hội thảo về giáo d.ụ.c nghệ thuật. Hàng trăm vị đại biểu, là những đầu các trung tâm nghệ thuật, các trường đào tạo từ khắp nơi cả nước quy tụ về đây. Hội thảo kết thúc, một vị hiệu trưởng quen chủ động tiến đến chào hỏi Nam Cửu vài câu. Tang Nha nhanh nhẹn thu dọn sổ tay và điện thoại của Nam Cửu, lặng lẽ bước theo hai rời khỏi hội trường.

Dòng lúc tan hội giải tán ngay mà tụ năm tụ ba chuyện ở khu vực hành lang và sảnh chính. Trong gian ồn ào tiếng và ánh đèn lấp lánh, một ánh mắt vẫn luôn đăm đắm dõi theo Nam Cửu. Cô khẽ dời tầm mắt, lướt qua những đám đông nhấp nhô, tìm kiếm chủ nhân của ánh đó.

Người đàn ông ở đằng xa đang nghiêng , dường như đang lắng đối diện chuyện, thế nhưng ánh mắt chẳng hề đặt lên đối thoại, mà xuyên qua cả đại sảnh ồn ào, dừng trọn Nam Cửu.

Là Lâm Tụng Diệu.

Khoảnh khắc ánh mắt hai giao , một nụ lâu thấy khẽ bung nở môi . Sắc mặt Nam Cửu điềm tĩnh, cô khẽ gật đầu chào .

Một lát , Lâm Tụng Diệu kết thúc cuộc trò chuyện với . Anh rời , mà một bước đến lặng bên khung cửa kính sát đất ở sảnh lớn, dường như đang chờ đợi cô.

Sau khi chào tạm biệt vị hiệu trưởng, Nam Cửu sang dấu tay với Tang Nha, hiệu rằng cô gặp một bạn cũ và cần chuyện vài câu. Tang Nha hiểu ý gật đầu.

Khoảng cách Nam Cửu bước về phía Lâm Tụng Diệu chỉ vỏn vẹn vài bước ngắn ngủi, nhưng ánh mắt Lâm Tụng Diệu vẫn luôn bám riết lấy cô rời. Mái tóc dài ngang vai buông lơi với những lọn xoăn nhẹ tự nhiên, chiếc áo cổ đổ, quần tây đen kết hợp cùng đôi bốt cổ cao, vóc dáng cao ráo, thanh thoát. Từng cái nhíu mày, từng nụ của cô giờ đây ánh lên một nét phong tình sắc sảo, trưởng thành, khiến Lâm Tụng Diệu bỗng thấy xa lạ.

Anh xoay đón lấy bước chân cô. Bộ âu phục màu sẫm ôm vặn vóc dáng, toát lên vẻ trầm mặc và chừng mực. Cái vẻ phô trương, phù phiếm ngày xưa dường như gột rửa sạch sẽ, trông lúc quả thực giống hệt hình tượng một doanh nhân vững vàng, điềm đạm mà giới truyền thông vẫn ca tụng.

"Em ngày càng trẻ đấy." Gương mặt Lâm Tụng Diệu bất giác ánh lên một nét dịu dàng ấm áp.

"Ngày xưa tuổi còn nhỏ nên cố tình ăn mặc cho dáng lớn, giờ thì cần thế nữa." Nam Cửu đưa mắt quan sát . Anh gầy đôi chút, giữa hai hàng lông mày in hằn vẻ trầm ngâm chỉ ở những đàn ông trưởng thành, nét cợt nhả, bất cần đời ngày nào dường như lặn mất tăm: “Sao ở đây?"

Đáy mắt Lâm Tụng Diệu xẹt qua một tia gợn sóng khó nắm bắt, mỉm : "Đến dự hội nghị."

Nam Cửu khẽ nhướng mày: "Đinh Tuấn ? Chuyện mà cần một tổng giám đốc lớn như chinh đến dự ?"

"Anh Đại Kiều kể, mấy hôm em giúp một đoàn múa của bên giải quyết rắc rối." Anh đổi chủ đề một cách khéo léo để dấu vết.

Nam Cửu mỉm , đáp lời. Việc xuất hiện ở đây, đáp án rành rành ngay mắt, chỉ là ai toạc mà thôi.

"Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà." Nam Cửu hờ hững cho qua chuyện.

Ánh mắt Lâm Tụng Diệu lướt qua chiếc nhẫn kim cương ngự ngón áp út của cô: "Dạo em sống thế nào?"

"Anh mong em sống thế nào?" Cô hỏi ngược , giọng điệu pha chút bông đùa.

Anh luôn mong cô sống thật hạnh phúc, nhưng sâu thẳm trong tim vẫn ấp ủ một niềm hy vọng đầy ích kỷ, hèn mọn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-70-ngoai-truyen-15.html.]

Thấy im lặng, Nam Cửu bèn xòa: "Em sống ." Cô bẻ lái sang chuyện khác: “Lần chuyện điện thoại với Đinh Tuấn, Tinh Diệu đóng cửa ít cơ sở ở các tỉnh khác."

Lâm Tụng Diệu sâu mắt cô, ánh phức tạp ngổn ngang: "Nhắc mới nhớ, những thị trường do một tay em khai phá ngày , chẳng thể giữ ."

Để Tinh Diệu duy trì đà phát triển, thậm chí vươn lên một tầm cao mới, hai năm qua mời về ít chuyên gia cố vấn và những nhà quản lý chuyên nghiệp. cái ngành , suy cho cùng vẫn lấy lượng học viên nền tảng cốt lõi. Năm xưa khi Nam Cửu còn ở đó, cô chú trọng việc xây dựng cộng đồng, cô luôn kề vai sát cánh cùng học viên, thậm chí thể nhớ và gọi tên từng đứa trẻ. Đi lên từ những vị trí thấp nhất, cô thấu hiểu ấm tình cần trong ngành nghề . Cô là thực sự đam mê, dùng cả trái tim để việc.

Sau , dàn lãnh đạo cấp cao điều từ nơi khác nhảy dù xuống, mang theo những bản lý lịch hoành tráng và các mô hình quản lý hiện đại, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể thúc đẩy hoạt động kinh doanh tiến lên. Họ chỉ phân tích liệu, hoạch định chiến lược, nhưng chẳng bao giờ thực sự bước chân phòng tập. Loay hoay một hồi, kết quả còn chẳng bằng một tay Đinh Tuấn .

"Bây giờ thị trường đang xuống, thu hẹp quy mô chắc là chuyện . Nếu là em, chắc tám phần em cũng sẽ đưa quyết định tương tự thôi."

Anh thừa hiểu Nam Cửu chỉ đang những lời khách sáo. Nếu cô vẫn còn ở , chuyện chắc chắn rẽ sang một hướng khác.

"Nghe bây giờ em đang hợp tác với chính phủ ?"

"Em đang vài dự án với Hội Liên hiệp Phụ nữ và Sở Văn hóa Du lịch bên đó. Trọng tâm hiện tại là đào tạo đội ngũ giáo viên, liên kết với một trường học để tổ chức các dịch vụ ngoại khóa và lớp học kỹ năng." Cô trả lời ngắn gọn, súc tích.

Năm xưa, lâu khi Nam Cửu rời khỏi Tinh Diệu, chính sách siết chặt giáo d.ụ.c ngoại khóa ban hành, kéo theo sự chao đảo của cả ngành giáo dục. Cô quyết đoán rút lui ngay lúc ở đỉnh cao, khi riêng cũng hề nóng vội mở rộng bừa bãi. Thay đó, cô dành trọn hai năm để lặng lẽ nghiên cứu, khai thông con đường hợp tác với chính phủ và các trường học. Cô chuyển thành công, tìm một mô hình sinh tồn mới.

Giống hệt như thuở bình minh của kỷ nguyên Internet, cô luôn khả năng nắm bắt chính xác hướng gió của thời đại. Khi cần quyết liệt thì quả quyết dứt khoát, lúc cần lắng đọng thì kiên nhẫn, từng bước thật vững chắc. Sự nhạy bén độc nhất vô nhị của cô, chính là năng lực cốt lõi mà Tinh Diệu mãi mãi thể nào chép . Cũng vì thế, Tinh Diệu mấy năm nay cứ giậm chân tại chỗ, cuối cùng đành c.ắ.n răng "chặt đứt đôi tay" để giữ lấy mạng sống.

Chỉ qua dăm ba câu trao đổi ngắn ngủi, Lâm Tụng Diệu lập tức nhận . Nam Cửu chỉ chuyển đổi mô hình kinh doanh thành công, mà sâu thẳm bên trong, cô thành một cuộc lột xác ngoạn mục. Sự lột xác khiến cô trở nên trọn vẹn và hảo hơn, cũng giúp nhận thức rõ ràng một sự thật: Hai bọn họ, giờ đây bước hai ngã rẽ khác biệt.

Ở một góc khác, Tang Nha vẫn đang im lặng chờ đợi. Điện thoại của Nam Cửu reo lên hai , màn hình đều hiển thị tên gọi là "Tống Đình". Tang Nha thể cất tiếng , thể máy , đành lấy điện thoại của gọi video cho Tống Đình.

Cuộc gọi video kết nối, Tống Đình hỏi: "Chị em ?"

Tang Nha xoay ống kính hướng về phía cửa kính sát đất, góc bên màn hình vặn bắt cảnh Nam Cửu đang chuyện với Lâm Tụng Diệu. Hai họ đối diện , ánh sáng từ bầu trời hắt qua khung cửa sổ khắc họa rõ đường nét của cả hai, tạo nên một khung cảnh phần hài hòa kỳ lạ đến gai mắt.

Ánh mắt Tống Đình đông cứng , trân trân khung hình nhỏ bé , vài giây , lặng lẽ ngắt cuộc gọi.

Nam Cửu nán quá lâu, cô chỉ tay về phía Tang Nha, với Lâm Tụng Diệu rằng còn đồng nghiệp đang đợi , cất lời chào tạm biệt.

Cầm điện thoại, Nam Cửu mới Tống Đình gọi cho . Cô gọi cho : "Anh tìm em ?"

"Khi nào thì em xong việc?" Giọng Tống Đình vẻ trầm hơn bình thường vài tông.

Nam Cửu lấy tay che điện thoại, khẽ hỏi: "Nhớ em ?"

Đầu dây bên im lặng mất mấy giây mới lên tiếng: "Vừa nãy em gì thế?"

"Tình cờ gặp một bạn cũ, chuyện vài câu thôi. Điện thoại em để chỗ Tang Nha nên thấy."

Lại thêm vài giây im lặng khó hiểu nữa trôi qua, Tống Đình mới mở lời: "Đến Hoán Vũ Hiên tìm ."

……

Sau khi đưa Tang Nha về khách sạn, Nam Cửu bắt xe đến Hoán Vũ Hiên.

Bước chân công trình kiến trúc sơn son vàng với mái yết sơn cuốn vòm , cô cảm giác như rơi tõm một giấc mộng Bắc Bình thuở xưa. Phía những mái vòm cong cong là khu vực phòng nghỉ dành cho khách, còn phía là một sân tứ hợp viện dùng nhà hàng và phòng . Những khung cửa sổ gỗ màu sẫm cắt xẻ ánh sáng tự nhiên thành từng vệt, vài ô cửa hướng sân nhỏ thu trọn bóng trúc lưa thưa, những cành bách vươn dài và một mảnh trời xanh thẳm trong tầm mắt.

Nam Cửu dừng chân nán nơi dãy hành lang uốn khúc, ngắm nghía những bức thư pháp, danh họa của các bậc tiền bối trưng bày trong nhà hàng lâu đời . Vừa đầu , cô thấy Tống Đình đang bên một ô cửa sổ hướng sân, tay bưng chén , tĩnh lặng đưa mắt .

Hàng chân mày Nam Cửu khẽ giãn , cô khoan t.h.a.i cất bước về phía .

Trong phòng bao, hương quyện tỏa êm đềm. Ngay khi Nam Cửu nhân viên dẫn , ánh mắt của hai vị sếp hẹn mà cùng đổ dồn về phía cô. Tống Đình vươn tay một cách tự nhiên, hiệu cho cô xuống bên cạnh : "Vợ , cô cũng đang chuyến công tác ở đây."

"Bà xã của giám đốc Tống trẻ quá nhỉ." Một vị sếp lên tiếng trêu đùa.

"Vợ kém vài tuổi." Tống Đình mỉm đáp , nhưng khóe mắt quét qua gương mặt Nam Cửu một cái nặng nhẹ, mang theo vài phần soi xét.

Nam Cửu hề , vẫn nở nụ dịu dàng êm ái với Tống Đình. Phục vụ rót cho cô một chén nóng hổi, Tống Đình kề sát tai cô thì thầm: "Đây là Cam Lộ ướp hương lan đấy."

Nam Cửu nâng chén lên thưởng thức, nước trong vắt thanh tao, nhưng hương thơm vương vấn vô cùng sâu lắng.

Tống Đình nhàn nhã tựa lưng ghế, trò chuyện dăm ba câu với . Cuộc đàm phán hợp tác của họ thực ngã ngũ, giờ phút chỉ là đang hàn huyên g.i.ế.c thời gian. Gần nửa tháng gặp, ánh mắt Nam Cửu cứ vô thức lưu luyến dán chặt lấy Tống Đình. Anh đang mặc một chiếc áo len mỏng dệt kim cổ trụ màu xám đậm, phong cách hướng doanh nhân. Ngồi trong những luồng sáng tối đan xen hắt qua khung cửa gỗ, ánh sáng mơn trớn sống mũi cao thẳng của , phác họa rõ đường nét quai hàm sắc sảo, dứt khoát. Vẻ ngoài lạnh lùng cương nghị toát lên một sức hút khó tả.

Bàn tay trái của đặt hờ hững đầu gối. Tầm mắt Nam Cửu trượt xuống những ngón tay với các khớp xương rõ ràng của , cô lén lút đưa tay , rụt rè len những ngón tay lòng bàn tay ấm áp của .

Tống Đình ném cho cô một cái hờ hững, lạnh nhạt, cô vẫn giữ nguyên nụ môi, mặt hề biến sắc. Tống Đình thuận thế nhấc tay trái lên bưng chén , vốn dĩ luôn quen dùng tay , hành động cố tình khiến Nam Cửu khó hiểu .

Sau đó, cô thu nụ , cũng bưng chén của lên.

Lúc tiễn khách, Nam Cửu sóng vai sát bên Tống Đình. Người khuất, cô bèn vòng tay qua ôm lấy cổ Tống Đình, nũng nịu cất lời: "Sao tự dưng đến đây?"

Thường ngày, mỗi khi Nam Cửu nũng, Tống Đình đều sẽ ân cần dỗ dành đáp . hôm nay, đút hai tay túi quần, từ cao xuống cô với ánh mắt sắc lạnh: "Anh đến đúng lúc ?"

" lúc lắm chứ, em xong việc, chúng cùng về luôn." Cô bày vẻ mặt vô cùng thoải mái.

Ánh mắt Tống Đình tối vài phần, lúc gương mặt biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt với phần đuôi xếch lên luôn toát một cỗ khí lạnh thấu xương.

Ánh mắt Nam Cửu đảo qua gương mặt , cô kìm mà nghiêng đầu thắc mắc: "Em cảm giác... khác thường thì ."

Đôi mắt thon dài của Tống Đình khẽ nheo , chất chứa sự lạnh lẽo đầy ẩn ý: "Khác thường chỗ nào?"

"Anh đang dỗi."

"Tại dỗi?"

Nam Cửu ngập ngừng trong chốc lát: "Vì em công tác lâu quá ?"

Tống Đình khẩy: "Em tự ngẫm xem."

Bàn tay đang quấn lấy cổ kéo phăng , nỗi tủi dâng trào trong lòng Nam Cửu: "Có khác ở bên ngoài ?"

Tống Đình bàn, động tác bưng khựng , tức đến bật : "Em đúng là giỏi trò ăn cướp la làng."

"Vừa ăn cướp la làng cái gì cơ?"

Tống Đình đặt chén xuống, từ từ nâng cằm lên, ánh sắc bén gì cản nổi khiến Nam Cửu đột ngột bừng tỉnh, nhưng mang chút cảm giác khó tin.

"Anh... gắn thiết theo dõi em ?" Khí thế của cô lập tức yếu xìu.

"Nếu đến, chắc em định để cờ hoa phấp phới bên ngoài luôn ?"

"Chỉ là tình cờ gặp , dăm ba câu thôi mà. Mấy chuyện nhỏ nhặt mà cũng báo cáo với , ngộ nhỡ suy nghĩ lung tung thì ..."

"Thế cố tình giấu giếm, phát hiện, em thử đoán xem sẽ nghĩ thế nào?"

Nam Cửu sấn tới, ôm chầm lấy cánh tay Tống Đình: "Ông xã ơi, em sai ."

Tiếng gọi nhẹ nhàng khiến cơn giận trong lòng Tống Đình nguôi ngoai đôi chút, liếc cô một cái, bưng chén lên, để mặc cô ôm lấy cánh tay , nhưng vẫn kiên quyết hé răng nửa lời.

Cọ xát ỉ ôi một hồi lâu chẳng ăn nhằm gì, Nam Cửu dứt khoát buông tay : "Anh tin tưởng em."

Tống Đình liếc mắt xem cô định diễn trò gì.

"Vậy nếu khẳng định em vấn đề, thế gọi em đến đây là để cãi ? Thà em đến còn hơn..."

bước khỏi phòng, thẳng ngoài sân, nhưng mãi vẫn thấy tiếng động tĩnh gì đuổi theo phía , nhịn mà ngoái đầu . Tống Đình vẫn bên cửa sổ ung dung uống , mang vẻ mặt nhàn nhã thong dong ngắm cô.

Nỗi ấm ức trong tích tắc vỡ òa. Cô vội vã từ chối khéo Lâm Tụng Diệu, thậm chí thẳng thừng khước từ lời mời ăn tối chung, vội vã chạy đến đây, rốt cuộc hắt cho gáo nước lạnh. Trái tim Nam Cửu chùng xuống, cô rảo bước nhanh hơn, như thể đang dỗi hờn, định gót bỏ . Bỗng cổ tay siết chặt, cô một lực mạnh giữ rịt . Hình bóng Tống Đình theo đó áp sát từ phía , bao trùm lấy cô trong cái bóng của : "Em còn dám giở tính khí nữa ?"

Anh kéo xệch cô băng qua lối , vòng qua cánh cổng vòm tròn, quẹt thẻ mở cửa phòng nghỉ lôi tuột cô trong. Anh dùng một tay nhấc bổng eo cô lên, đè nghiến cô xuống chiếc bàn cao ngang , thở nóng rực phả ập xuống: "Đi công tác thôi cũng khiến bớt lo ."

Anh nâng cằm cô lên, giáng xuống một nụ hôn. Khoảnh khắc chạm cô, nụ hôn của trở nên mất kiểm soát, tiếng thở thô ráp ồ ạt rót tai cô, hệt như đem ngọn lửa thiêu rụi bộ thời gian xa cách nửa tháng qua. Nam Cửu khẽ run rẩy , trái tim lỡ một nhịp, đó rơi tự do và đập điên cuồng.

Trong bóng tối, chỉ còn xúc giác đang bốc cháy. Xương chậu nóng rẫy của ép chặt lấy cô, mỗi tấc cọ xát đều khiến cô run rẩy. Không khí trở nên loãng dần, nhiệt độ cơ thể hòa quyện, quần áo của cô trượt khỏi bờ vai.

Anh xốc cô lên, bế thốc cô ném xuống giường. Ngay khoảnh khắc chuẩn vượt qua rào cản cuối cùng, đột ngột phanh gấp , vòng eo và phần bụng săn chắc chống đỡ phía cô, giọng khản đặc đến mức thể nhận : "Không ... chuẩn gì cả..."

ngọn sóng t.ì.n.h d.ụ.c cuốn đến mức thần trí mơ màng, đôi môi ẩm ướt mọng nước dán sát vành tai , thở phả nóng hổi in sâu đáy lòng : "Vậy thì... sinh một đứa con ."

Anh cúi đầu phong tỏa lấy môi cô, chút chần chừ cuối cùng trong đáy mắt bốc . Anh đan mười ngón tay tay cô siết chặt, tiến chiếm hữu thật sâu, đem ngôn từ vò nát hòa nhịp thở đang quấn quýt giao hòa.

Mọi sự thăm dò, xa cách và chờ đợi, cuối cùng cũng tìm thấy chốn nương tựa trong sự gần gũi chút giấu giếm .

Hình thái trọn vẹn của sinh mệnh chính là: Trước khi gặp cô, chỉ là một hòn đảo cô độc trôi dạt vô định; nhưng khi gặp cô, hòn đảo chìm đắm, nhường chỗ cho ánh ban mai rực rỡ giáng trần vì .

Toàn văn .

Loading...