Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 8: Năm Hai đại học 1

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:29:15
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần gặp Tống Đình là ở quảng trường ga tàu, vẫn chẳng đổi gì mấy. Chiếc áo khoác cardigan len cộc tay màu đen phối cùng quần kaki màu be, khí chất lạnh lùng trầm , dáng vẻ vẫn y hệt như cái năm tiễn cô rời .

Thế nhưng Nam Cửu mỗi về như biến thành một khác. Chiếc áo ba lỗ màu trắng ôm sát lấy cơ thể, ngang eo buộc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc đỏ, quần soóc bò để lộ đôi chân thon dài miên man. Khi bước khỏi nhà ga, mái tóc dài màu bạch kim bay lòa xòa trong gió ánh nắng chói chang, đến từng sợi tóc cũng ánh lên sắc vàng rực rỡ.

Giữa biển , Tống Đình liếc mắt một cái nhận cô, đưa tay đón lấy chiếc vali hành lý lên tiếng chào: "Ngồi xe lâu như , eo đau ?"

"Ông nội cháu với chú ?"

"Ừ, lên xe ."

Ánh mắt Nam Cửu dời sang chiếc SUV đỗ phía Tống Đình, cô vòng xe ngó nghiêng trêu chọc: "Chú Tống, chú phát tài đấy ?"

Tống Đình cất hành lý cốp xe, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô. Đây là đầu tiên cô gọi một tiếng t.ử tế đàng hoàng như .

Lên xe, Tống Đình lấy một chiếc gối tựa mềm chèn lưng Nam Cửu.

Nam Cửu tiếp quản câu lạc bộ nhảy hip-hop của trường từ tay đàn . Dù về hẻm Mạo Nhi sớm, nhưng việc lớn nhỏ trong câu lạc bộ vẫn cần cô sắp xếp, kết nối. Tống Đình vốn định hỏi thăm về chấn thương ở eo của cô, nhưng Nam Cửu cứ cúi gằm mặt, cắm cúi nhắn tin suốt dọc đường.

Chiếc xe chạy êm ái, thỉnh thoảng, Nam Cửu nhấc mí mắt, lén lút quan sát Tống Đình qua hình ảnh phản chiếu kính chắn gió. Tóc cắt ngắn hơn đôi chút, bớt vài phần góc cạnh sắc sảo, trông càng thêm phần thâm trầm, khó đoán.

Lúc xe ôm cua, những đường nét cơ bắp cánh tay thấp thoáng căng lên, thao tác vô cùng mượt mà và vững chãi. Đèn đỏ bật sáng, đạp phanh dừng xe. Nam Cửu thu tầm mắt, tiếp tục cắm cúi nhắn tin.

Xe đỗ cửa quán , Nam Cửu phóng xuống xe, lao vọt trong gọi ông nội. Mái tóc sáng màu bay bay lọt mắt ông cụ Nam trông chẳng khác nào Kim Mao Sư Vương. Ông nhíu mày, túm lấy một lọn tóc của cô mà cằn nhằn: "Còn trẻ tuổi đầu mà cho cái đầu trắng ởn thế , còn thể thống gì nữa?"

"Cái gọi là tẩy tóc nhuộm màu, ông hiểu ."

Thấy bàn bày sẵn đĩa dưa hấu bổ xắt miếng, Nam Cửu kéo ghế phịch xuống, cầm ngay một miếng lên gặm ngon lành. Tống Đình xách hành lý của cô từ xe xuống, mang thẳng trong nhà.

"Trong điện thoại ông thèm mắng cháu đấy, lúc cần tiền mới nhớ đến cái già , bình thường giỏi lắm cũng chỉ gọi dăm ba cuốc điện thoại, nghỉ hè cũng chẳng đường về thăm ông."

"Cháu cũng về lắm chứ, nhưng hết cách , về ạ."

Ông cụ Nam lấy một cái bát đưa cho cô, cô nhằn hạt dưa hấu nhả luôn bát.

Nghe cô , ông cụ Nam phần nào đoán sự tình, bèn hỏi: "Bố cháu cho tiền học phí ?"

"Bố cháu nghỉ việc ở cơ quan ." Giọng Nam Cửu rầu rĩ nghẹn trong lồng ngực, miệng thì phun hạt dưa nhanh thoăn thoắt.

"Cái đồ khốn kiếp , sống đến mấy chục tuổi đầu mà vẫn chẳng nên hồn." Ông cụ Nam đau xót cho sự bất hạnh của con nhưng càng giận vì sự kém cỏi .

"Chẳng ông bảo cháu gặp khó khăn thì cứ tìm ông , nếu cháu cũng chẳng hỏi vay tiền ông !"

Ông cụ Nam liếc xéo cô: "Ông câu đó bao giờ?"

"Thì cái đợt ông nhờ chú Tống nhắn đấy."

Ông cụ Nam càng càng thấy hồ đồ: "Đợt nào?"

"Chẳng là cái đợt ông mua máy tính cho cháu !" Nam Cửu vứt vỏ dưa hấu xuống, chằm chằm ông nội, chờ ông nhớ .

Ánh mắt ông cụ Nam đầy vẻ hồ nghi: "Máy tính?"

Tống Đình đặt vali xuống, từ trong nhà bước . Tầm mắt ông cụ Nam dời sang , khựng đôi chút thu ánh về, thêm lời nào nữa, chỉ nâng chén lên nhấp một ngụm.

Con ngươi Nam Cửu đảo một vòng, thu trọn bóng dáng Tống Đình khóe mắt.

Trở về phòng, Nam Cửu thấy đồ đạc giường mới, còn là chiếc chiếu trúc cứ hễ ngủ dậy là hằn vết lên mặt như ngày nữa. Thay đó là tấm chiếu điều hòa lụa băng màu xanh nhạt mềm mại, tường cũng sơn mới tinh, nền nhà lát sàn gỗ, còn lắp thêm một chiếc điều hòa riêng biệt. Sát tường còn kê thêm một chiếc tủ quần áo hai cánh kèm ngăn kéo. Nam Cửu kéo ngăn kéo , quẹt ngón tay thử một đường, từ trong ngoài tủ đều sạch bóng một hạt bụi.

Nam Cửu lôi quần áo trong vali , cẩn thận treo từng chiếc trong tủ.

Đối với Nam Cửu, tắm rửa là một trải nghiệm đầy thư giãn, não bộ thả lỏng . Đứng vòi hoa sen, để mặc cho dòng nước ấm áp tưới đẫm làn da, thẩm thấu từng lỗ chân lông, cả cơ thể lẫn tâm trí đều thả lỏng, nhất là một chuyến dài mệt mỏi.

Tống Đình thừa thói quen tắm rửa rề rà của Nam Cửu nên cả buổi tối hề xuống lầu. Phải đến nửa đêm, mới từ gác xép bước xuống tầng hai để tắm. Mở cửa phòng tắm , thấy những sợi tóc rụng quanh bồn rửa mặt dọn sạch sẽ, sàn nhà ướt sũng cũng lau khô.

Chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ treo tường ở tầng một vẫn đều đặn kêu tích tắc. Đêm khuya, phòng ông cụ Nam từ lâu tắt đèn. Quán ồn ào náo nhiệt ban ngày, giờ đây chìm trong màn đêm vắng lặng đến mức kim rơi cũng thấy.

Tống Đình tắm xong, mở cửa phòng tắm bước . Ở hành lang thiếu sáng, một bóng dáng gầy gò đang tựa lưng tay vịn cầu thang, cúi đầu lướt điện thoại. Quầng sáng lạnh lẽo hắt từ màn hình dịu dàng phủ lên khuôn mặt cô, tựa như một lớp lụa mỏng manh, thoáng chút xa cách, lạnh lùng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Nam Cửu tắt điện thoại ngẩng đầu lên, đôi mắt thon dài ẩn giấu những lọn tóc, nơi đáy mắt tựa như những hạt cát vàng li ti đang chuyển động.

Phòng tắm oi bức, đằng nào bước vài bước cũng lên đến gác xép nên Tống Đình mặc áo, chỉ mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình . Ánh sáng tranh tối tranh sáng lướt qua làn da sẫm màu của , đường V-cut uốn lượn bên hàng cơ bụng lấp ló nơi cạp quần. Những giọt nước đọng ngọn tóc lăn dài dọc theo bờ vai, cuối cùng đọng vòm n.g.ự.c vạm vỡ.

Nam Cửu ngẩn ngơ , ánh mắt bạo dạn lướt dọc theo những thớ cơ bắp trần trụi của , đó là một thứ sự nam tính mang đậm tính xâm lược, mãnh liệt, trưởng thành, khác biệt so với đám con trai mà cô tiếp xúc ở trường đại học. Và cũng khác một trời một vực so với đàn ông tên Tống Đình trầm tĩnh, lạnh nhạt ban ngày.

Bị cô chằm chằm, Tống Đình nghiêng , vươn tay rút một chiếc khăn tắm vắt lên vai, lên tiếng hỏi: "Vẫn ngủ ? Tìm chú việc gì ?"

Nam Cửu thẳng lên, bước vùng sáng. Vẻ ngây ngô khuôn mặt sớm phai nhạt, ánh mắt hờ hững quyện cùng sự xa cách toát từ cô.

"Chiếc máy tính đó là do chú bỏ tiền mua cho ?" Cô thẳng thừng hỏi thẳng.

Tống Đình rũ mắt, hề phủ nhận.

"Lại còn lừa bảo là ông nội mua cho , cứ tưởng ông già mừng tuổi nên c.ắ.n rứt lương tâm chứ!"

Tống Đình ngước mắt lên: "Nếu , cháu nhận lấy cũng thấy nặng nề trong lòng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-8-nam-hai-dai-hoc-1.html.]

"Thế thì cảm ơn chú nghĩ lương tâm đến ." Khóe môi Nam Cửu khẽ nhếch lên: “Còn nhắn nhủ bảo là ông nội dặn gặp khó khăn thì cứ tìm ông, tin sái cổ lời chú , lúc rời còn xúc động sụt sùi một hồi đấy."

"Chú từng câu đó là do ông nội cháu dặn."

Nam Cửu nghiêng đầu, mái tóc vàng bạch kim suôn mượt chảy tràn xuống một bên vai, làn da trắng ngần lạnh lẽo như phủ thêm một tầng ánh sáng.

Cô cẩn thận nhớ , cái hôm chia tay ở ga tàu năm , Tống Đình đưa máy tính cho cô, bảo là ông nội cho. Sau đó mới vội vàng thêm một câu " về bên đó mà gặp khó khăn gì thì cứ gọi điện về". Quả thực lúc đó hề câu là lời dặn dò của ông nội, chỉ là vì thời gian trôi qua quá lâu, vả câu đó nối tiếp ngay lúc đưa máy tính, nên Nam Cửu tự nhiên xâu chuỗi lời nhắn với lòng của ông nội. Bao nhiêu năm qua, dẫu cảnh khó khăn đến mấy cô cũng từng hoảng loạn, bởi trong thâm tâm cô luôn tin rằng, ở chỗ ông nội, cô vẫn còn một con đường lùi cuối cùng.

Đến nay, con đường lùi bỗng chốc hóa thành một câu khách sáo của Tống Đình năm nào, ngẫm đúng là nực .

Trong mắt Nam Cửu hiện lên vẻ giễu cợt: "Chú vốn chướng mắt việc quán net, thế còn mua máy tính cho ?"

Giọng trầm ấm, chậm rãi của Tống Đình vang lên giữa hành lang vắng: "Chú mua cho cháu, còn hơn là để cháu về nghĩ dăm ba cái trò vớ vẩn."

Nụ như như vẫn vương môi Nam Cửu, nhưng tia sáng trong mắt dần nguội lạnh. Cô , Tống Đình chỉ là thấy cô sa ngã, sợ cô vì một cái máy tính mà chuyện gì điên rồ, vượt quá giới hạn.

Những hạt cát vàng trong đáy mắt Nam Cửu khuấy động thành một vòng xoáy nhỏ khó lòng nhận , chầm chậm tan biến. Cô ngáp một cái, xuống lầu, bỏ giọng nhẹ bẫng trôi lơ lửng nơi góc ngoặt cầu thang: "Cảm ơn chú."

Tống Đình thu trọn ba chữ đó tai. Khi xoay , vạt áo của cô khuất hẳn góc cầu thang.

Đây là đầu tiên Nam Cửu lời cảm ơn .

...

Mỗi bận Nam Cửu về hẻm Mạo Nhi, ông cụ Nam đều hy vọng cô thể tịnh tâm học cách pha , mài giũa tính khí cho thêm phần điềm đạm, trầm tĩnh.

Mấy đều xôi hỏng bỏng , cô cứ hễ xuống bàn là y như rằng m.ô.n.g gai đâm, chẳng yên chốc lát ngọ nguậy, nhấp nhổm yên.

Lần về, lẽ do eo đang thương thể chạy nhảy lung tung, nên cô cũng đành nhẫn nại cạnh ông cụ Nam ở bàn suốt cả một buổi sáng.

Pha trong quán là cả một nghệ thuật tổng hòa. Nhiệt độ nước, dụng cụ, tỷ lệ , phương pháp pha hãm đều tuân theo những quy tắc riêng biệt cho từng loại . Nam Cửu ông nội lải nhải cả buổi sáng, cảm giác còn đau đầu hơn cả lúc trong lớp giảng môn "Khái luận Hạch toán Kinh tế Quốc dân".

Thấy cô cháu gái cứ rũ rượi buồn ngủ, ông cụ Nam nhịn bèn mắng: "Chê tẻ nhạt ? Mới thế thấm tháp . Ông còn giảng cho cháu về lễ nghĩa tiếp khách đấy. Cháu chịu khó quan sát chú Tống của cháu việc , đừng suốt ngày dán mắt cái điện thoại nữa."

Nam Cửu trêu chọc: "Thế nếu cháu học , ông để quán cho cháu thừa kế ?"

Ông cụ Nam trừng mắt quát: "Có mà mơ giữa ban ngày, bố cháu vẫn còn lù lù đấy nhé!"

Ông cụ Nam lười đôi co với cô, rã họng cả buổi sáng cũng thấm mệt, bèn về phòng nghỉ ngơi một lát. Lúc dậy, ông dặn Nam Cửu: "Pha , nhưng thu tiền thì chứ hả? Dù gì cũng là sinh viên đại học ."

"Bây giờ quét mã QR hết , còn thu tiền kiểu gì nữa ạ?"

"Bảo cháu thu thì cứ thu , mà lắm lời thế?" Ông cụ Nam chống gậy, bước lảo đảo chầm chậm.

Nam Cửu nghiêng đầu theo bóng lưng của ông nội. Chiếc gậy trúc từng một thời góp phần tăng thêm vẻ uy nghi cho ông, giờ đây thực sự gánh đỡ một phần trọng lượng cơ thể già nua .

Buổi chiều, Nam Cửu tì cằm lên quầy thu ngân, ánh mắt cứ dõi theo từng bước của Tống Đình. Đây là bài tập mà ông cụ Nam giao cho cô - bắt cô quan sát nghệ thuật tiếp khách của Tống Đình, tối đến sẽ kiểm tra xem cô đúc kết gì.

Thế là ròng rã suốt cả buổi chiều, ánh mắt Nam Cửu cứ dính chặt lấy Tống Đình. Nghệ thuật tiếp khách thâm sâu thì Nam Cửu chẳng điểm nào, nhưng đổi , cô quan sát kỹ kỹ thuật pha của . Trước nay cô từng để ý, Tống Đình sở hữu một đôi bàn tay vô cùng khéo léo. Bàn tay to rộng, một tay cầm gọn vài bộ chén , một tay xách cùng lúc ba ấm nước sôi đối với cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Buổi chiều, đám khách uống tụ tập đến tán dóc, trong gian ồn ào huyên náo, Tống Đình vẫn ung dung, điềm nhiên xoay xở. Quán cùng lúc đón mấy bàn khách, mồm năm miệng mười í ới gọi tên . Tống Đình chẳng hề vội vã, việc theo nhịp độ riêng của . Bàn nào lên , bàn nào tiếp khách , trong lòng nắm rõ như lòng bàn tay. Lúc ngoắt , còn tiện tay châm thêm nước nóng cho bàn khách dùng xong. Tầm mắt Nam Cửu dừng những ngón tay thuôn dài, các đốt tay cân đối của : ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt nắp chén, vòi ấm lơ lửng rót thẳng chén . Nam Cửu nhận kỹ thuật gọi là "Cao xung", tức là rót nước từ vị trí cao xuống để bọt nổi lên, nước lên màu đều đặn. Khi nhấc ấm lên, một giọt nước nào vương vãi thành chén. Đây chính là phương pháp pha Nham mà ông cụ Nam mới răn dạy cô lúc sáng.

Tống Đình cảm nhận ánh mắt của Nam Cửu, giữa lúc bận rộn thỉnh thoảng liếc cô. Hai ánh mắt va chạm trong chớp nhoáng, dừng mà tiếp tục tất bật với công việc.

Nam Cửu cũng hẳn là chơi xơi nước, một vài cụ già đến uống vẫn giữ thói quen trả bằng tiền mặt. Dù thời đại đổi , những ông cụ bà cụ vẫn khư khư giữ lấy thói quen cũ, đem cả một đời gửi gắm con hẻm Mạo Nhi .

Chiều muộn hơn, khách vãn dần, Tống Đình cũng rảnh tay đôi chút. Anh bước đến một chiếc bàn , gọi Nam Cửu: "Cháu đây."

Nam Cửu lết từ trong quầy thu ngân mặt , bảo cô xuống. Cô kéo ghế, đối diện Tống Đình. Ban ngày hễ ở quán, Tống Đình thường diện những bộ đồ sáng màu độ nhám, chất liệu rũ mềm và thanh mát khoác lên tạo nên một dáng vẻ chững chạc, mang cảm giác vô cùng đáng tin cậy.

Anh lấy một chiếc chén nắp sạch sẽ, nóng chén, cho , lắc hương, đ.á.n.h thức tiến hành pha hãm. Tráng qua một lượt, lấy một lời thừa thãi, chỉ lẳng lặng pha . Anh lên tiếng, Nam Cửu cũng đành im trơ mắt . Khi ngấm, Tống Đình rót từng chén nhỏ đưa cho Nam Cửu. Nam Cửu vẫn tựa lưng ghế, lười biếng vươn tay định đón lấy. Tống Đình chầm chậm nhấc mí mắt, đôi đồng t.ử đen đặc như mực, sâu thẳm nhưng nóng bỏng thiêu đốt, chiếc tống rót trong tay chẳng hề ý định buông lỏng.

Nam Cửu khó hiểu hỏi: "Không cho ?"

"Là cho cháu, xem cháu cách nhận lấy thôi."

Hai ông lão khách quen bàn bên cạnh chứng kiến cảnh , nhịn bèn phì .

Nam Cửu liếc mắt sang, một trong hai ông lão khẽ hất tay hiệu cho cô. Nam Cửu lập tức hiểu ý, vội vàng chìa cả hai tay để đón. Ấy mà Tống Đình vẫn buông, cổ tay lơ lửng mặt bàn .

Nam Cửu bèn thẳng lưng lên, dứt khoát phắt dậy để nhận, thế mà loay hoay cả nửa ngày vẫn chẳng hớp ngụm nào. Tuy cô chuộng uống cho lắm, nhưng chầu chực ở đây nãy giờ, tận mắt chứng kiến Tống Đình đủ công đoạn để pha một tách thơm nức mũi, bảo tò mò nếm thử. Ngặt nỗi Tống Đình cứ lạnh lùng trơ mắt cô loay hoay mà nhất định chịu đưa ly cho cô, cuối cùng dứt khoát xoay cổ tay, đổ cạn sạch chén .

Nam Cửu lập tức trợn tròn mắt, gắt gỏng: "Chú trò khỉ gì đấy? Đổ gì?"

"Trà uống ở nhiệt độ thích hợp, một khi nguội thì hương vị cũng chẳng còn như nữa."

Pha xong chén , Tống Đình dậy rời . Nam Cửu định bụng nhân lúc để ý, vớ lấy ấm để nếm thử một ngụm. Ai ngờ Tống Đình chẳng để hở cơ hội nào, tiện tay xách luôn chiếc ấm nắp mất.

Tống Đình trong dọn dẹp chén tách. Mình Nam Cửu trốn trong quầy thu ngân hậm hực ôm cục tức. Cô lôi điện thoại tìm kiếm cách nhận . Không tìm thì thôi, tìm mới vỡ lẽ rằng nhận một tách cũng lắm điều kiêng kỵ, quy tắc. Bề trao cho bề thì hành lễ , vãn bối dâng cho trưởng bối cần lưu ý điều gì, bạn bè đồng trang lứa thể hiện sự tôn trọng thế nào. Dựa theo những thông tin tra cứu , cô cẩn thận phân tích hành động của , mải miết xem cho tới tận lúc mặt trời lặn.

Bữa cơm tối, ông cụ Nam hỏi xem chiều nay cô học hỏi những gì. Nam Cửu bưng bát cơm, liếc xéo Tống Đình đang đối diện, giọng điệu mỉa mai chua ngoa: "Cháu học một điều là khác pha thì chớ vội nhận lấy, nếu dễ như dã tràng xe cát, công cốc mất thôi."

Trong đáy mắt Tống Đình thấp thoáng ý , nhưng gì. Ông cụ Nam rầy la cô: "Chỉ giỏi học ba cái thứ ngụy biện vớ vẩn."

 

 

Loading...