Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 9: Năm Hai đại học 2

Cập nhật lúc: 2026-09-04 08:16:05
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Nam Cửu ăn hòm hòm, ông cụ Nam mới lên tiếng, bảo cô tính toán sổ sách thu chi ngày hôm nay. Bên Tống Đình xuất bao nhiêu ấm đều ghi chép rõ ràng rành mạch, chỉ cần tiền Nam Cửu thu khớp với bán thì sổ sách coi như vấn đề gì.

Tiền chuyển khoản qua điện thoại thì hiện rõ mồn một, còn chỉ là tiền mặt. Nam Cửu chui tọt quầy thu ngân, lôi hết đống tiền lẻ thu hôm nay đếm.

Ông cụ Nam ngả lưng ghế, ánh mắt về phía Tống Đình, thấp giọng hỏi: "Máy tính của Tiểu Cửu mua hết bao nhiêu tiền? Để gửi cho ."

"Không cần ạ, chuyện qua lâu mà." Tống Đình ngẩng đầu lên, gom chút đồ ăn thừa trút gọn một chỗ.

"Chú ruột của con bé mà sự độ lượng như thì năm xưa chẳng vì vài ngàn bạc lẻ mà trở mặt với thằng cả."

Ông cụ Nam hiếm khi đả động đến mấy đứa con. Năm đó, chú ruột của Nam Cửu gặp chuyện gấp gáp, chạy sang nhà Nam Chấn Đông vay tiền, nào ngờ tiền chẳng vay còn chuốc lấy cục tức . Kể từ dạo đó, em sinh hiềm khích. Dù cả hai đều an cư lập nghiệp ở thành phố Phong, nhưng họa hoằn lắm mới qua . Thậm chí đến lúc Nam Chấn Đông bước nữa, chú ruột của Nam Cửu cũng chẳng thèm ló mặt.

Ông cụ Nam năm xưa vì xoa dịu mâu thuẫn giữa hai em, đưa cho con út một khoản tiền để giúp nó vượt qua giai đoạn khó khăn. Chuyện khi đến tai Nam Chấn Đông và cô ruột Nam Cửu, họ liền oán trách ông cụ ngớt.

Con cái bất hòa, đa phần do già cách dạy dỗ, câu vô hình trung trở thành cái gai nhức nhối trong lòng ông cụ Nam. Thời trẻ, ông cùng vợ tất bật quán xuyến quán , bận tối mắt tối mũi chẳng kịp thở nên ba đứa con đành để mặc chúng tự sinh tự diệt. Đến khi ông nghiêm khắc uốn nắn thì chúng đều lớn khôn, lượt rời khỏi con hẻm Mạo Nhi .

Điều đáng an ủi nhất chính là mối nhân duyên với Tống Đình. Tuy dứt ruột đẻ , nhưng dẫu Tống Đình cũng lớn lên sự chứng kiến của ông. Nay sớm hôm bầu bạn, tuổi già của ông cụ Nam cũng bớt phần nào hiu quạnh.

...

Nam Cửu đếm đếm hai tiền vẫn chẳng khớp với liệu Tống Đình báo. Cô ngờ vực hỏi Tống Đình: "Chú tính trùng đúng ? Chú tính dư một ấm Phúc Đỉnh Lão Thọ Mi và một mâm bánh thập cẩm ?"

Ông cụ Nam đỡ lời: "Từ ngày chú Tống của cháu tiếp quản việc , sổ sách bao giờ sai lệch một ly nào. Cháu tự suy nghĩ cho kỹ xem vấn đề ."

Tống Đình và ông cụ Nam ăn ý đưa mắt Nam Cửu.

Nam Cửu cau mày, vạch tìm bên trái lục lọi bên , chợt ngẩng phắt đầu lên: "Cháu , tầm ba giờ chiều nay, một ông bác trả tiền. Ông đội mũ đen, cằm nốt ruồi, bước khỏi cửa là rẽ trái, khỏi hẻm, chắc chắn là sống trong hẻm . Ngày mai cháu sẽ tìm ông ."

Ông cụ Nam và Tống Đình , trong mắt cả hai đều ánh lên vẻ kinh ngạc. Người đàn ông mà Nam Cửu nhắc đến là lão Tiền hói, nhà ở ngay con dốc đất, vốn là khách quen của quán. Lão Tiền hói mắc chứng đãng trí, cứ quên trả tiền, và Tống Đình cũng chẳng bao giờ mở miệng đòi.

Hai họ quanh năm suốt tháng bám trụ ở quán , hụt đồng nào đương nhiên tỏ tường vấn đề . Nam Cửu mới đến ngày đầu tiên, đúng dịp cuối tuần, buổi chiều tám bàn đều chật kín khách, phiên mấy bận.

Thực đơn của quán phân chia đủ loại , mỗi loại một mức giá khác . Vậy mà giữa lúc đông đúc nhốn nháo như thế, Nam Cửu vẫn nhớ như in kẻ nào trả tiền, nhận diện tướng mạo, hướng , thậm chí còn ráp nối chuẩn xác tiền hụt với đúng loại khách gọi. Điều chứng tỏ một điều: tuy cô chẳng mặn mà gì với đạo, nhưng sở hữu sự nhạy bén bẩm sinh với những con , trong khoản quản lý thu chi, cô thực sự tự học mà thành tài.

Ông cụ Nam thốt lời nào, nhưng ánh mắt Nam Cửu ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp hơn hẳn: "Tìm nguyên nhân là , tiền đó coi như bỏ, cháu ghi sổ sách ."

"Sao bỏ qua dễ dàng thế ạ?" Nam Cửu ông nội , bèn vặc ngay: "Mở cửa ăn buôn bán, giá cả niêm yết rõ ràng. Hôm nay quỵt nợ, ngày mai kẻ khác bùng tiền, thế thì ăn buôn bán cái nỗi gì nữa?"

"Cháu động não suy nghĩ xem, một sống sờ sờ bước khỏi quán, tại chú Tống của cháu ngăn ?"

Nam Cửu chĩa ánh mắt về phía Tống Đình: "Ông là họ hàng của chú ?"

"Con trai ông quản lý mảng xúc tiến đầu tư bên khu phố cổ." Tống Đình giải thích cho cô.

Nam Cửu kịp hiểu mảng xúc tiến đầu tư thì liên quan gì đến bọn họ, ông cụ Nam tiếp lời: "Thu tiền cũng là một nghệ thuật đấy cháu ạ, những món tiền cần thu, nhưng những món thà thu còn hơn. Vài đến uống , lúc nào nên thu tiền, lúc nào cần ngỏ lời đòi, nếu cháu nắm vững cái nghệ thuật thì cháu cũng coi như học cách đối nhân xử thế ."

"Cháu đối nhân xử thế cũng khá lắm ." Nam Cửu gom đống tiền lẻ cất .

Thấy thái độ thờ ơ của cô, ông cụ Nam bảo: "Đi rửa bát ."

"Cho cháu nghỉ năm phút , đau lưng quá." Nam Cửu lê bước tới chiếc ghế mây kế bên, tay chống hông, từ từ ngả xuống.

hề bừa, lúc lưng cô đang đau thật sự, chỉ là nét mặt quá lên một chút.

Tống Đình dậy thu dọn bát đĩa. Ông cụ Nam khẽ nâng tay: "Cứ để đó, đợi nó dọn, tiền công cho ."

Tay Tống Đình vẫn dừng : "Đợi cái lưng nó khỏe tính ."

Anh rời , Nam Cửu bèn trở , đem chuyện buổi chiều Tống Đình cho cô uống mách lẻo với ông cụ Nam.

"Cháu tra kỹ mạng , cách cháu nhận chẳng vấn đề gì cả, thao tác đều chuẩn cần chỉnh, cháu còn dậy hẳn hoi cơ mà, chỉ thiếu nước cúi gập chín mươi độ mặt chú nữa thôi."

Ông cụ Nam tìm lấy một chiếc chén tống: "Để ông xem cháu nhận thế nào nào."

Nam Cửu ngay ngắn thẳng lưng, đưa hai tay nhận. Tay chạm chén ông cụ Nam đ.á.n.h cái bốp.

"Móng tay chạm miệng chén, cháu để ngón tay thấp xuống?"

Nam Cửu rụt tay , cụp đuôi mắt xuống: "Bộ móng của cháu vốn dĩ dáng dài, cháu cố tình chạm miệng chén , thì là vì chuyện ?"

"Cháu tưởng đó là chuyện cỏn con ? Nguyên tắc là ngón tay tuyệt đối tiếp xúc với miệng chén. Nếu gặp vị khách kỹ tính, chén đó coi như đổ . Có những ngoài miệng , nhưng trong lòng thấy lấn cấn khó chịu. Lúc nhận , tay đỡ lấy đáy chén, cái thói quen rèn giũa từ những ngày bình thường, để lúc bận rộn luống cuống mắc , khiến bắt bẻ. Đó đều là kinh nghiệm xương m.á.u cả đấy."

Một câu rõ mười mươi, mà Tống Đình để Nam Cửu tự dằn vặt suốt cả buổi chiều. Người dạy thì mãi chẳng thông, nhưng để sự đời dạy thì chỉ một là khắc cốt ghi tâm. Từ nay về , Nam Cửu uống nước lọc cũng tự động đỡ lấy đáy cốc.

Tống Đình dọn dẹp bát đũa xong bước từ bếp. Ông cụ Nam buông lời hỏi: "Lọ t.h.u.ố.c bôi ngoài da mà lão Dương kê đợt còn ?"

"Vẫn còn một lọ lầu ạ."

"Lấy xuống cho Tiểu Cửu dùng thử xem ." Ông cụ Nam với Tống Đình xong liền xoay sang dặn dò Nam Cửu: "Lát tắm xong, cháu bôi thử lọ t.h.u.ố.c đó xem, hiệu nghiệm hơn mấy cái cao dán cháu mua ở bệnh viện lớn nhiều."

Đêm đó, Nam Cửu cầm lọ thủy tinh màu nâu sẫm tay, cố căng mắt tìm xem tờ hướng dẫn sử dụng nào , ngặt nỗi lọ chẳng lấy một chữ. Cô mở nắp, một mùi hăng hắc xộc thẳng mũi, khiến cô sặc sụa ho khan vài tiếng.

...

Tối nay Tống Đình tắm xong, đàng hoàng mặc áo mới mở cửa phòng tắm bước . Vừa ngả lưng xuống giường bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa lạch cạch, nhỏm dậy mở.

Nam Cửu tay cầm lọ thuốc, ngó nghiêng cửa phòng: "Trên ghi cách dùng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-9-nam-hai-dai-hoc-2.html.]

"Bôi lên chỗ đau ở lưng, xoa nhẹ theo chiều kim đồng hồ để t.h.u.ố.c thấm ." Tống Đình một tay giữ tay nắm cửa, cánh cửa hé mở phân nửa, vòm n.g.ự.c vạm vỡ của vô tình che khuất ánh sáng hắt từ trong phòng.

"…Ý chú là, bảo vòng tay lưng tự mát-xa cho ?" Cái cách bôi t.h.u.ố.c oái oăm lập tức khiến Nam Cửu chùn bước: “Ông nội bôi cũng phiền phức thế ?"

"Là xoa bóp giúp ông cụ." Tống Đình trả lời.

Nam Cửu thuận nước đẩy thuyền, dúi luôn lọ t.h.u.ố.c tay : "Thế thì phiền chú ."

Nói cô định bước thẳng trong, Tống Đình thoáng khựng : "Vào phòng bôi ?"

"Thế chả nhẽ sang phòng ?"

Cô hỏi một cách vô tư, thẳng thắn, nếu Tống Đình còn cố cản thì hóa nhỏ mọn, câu nệ tiểu tiết quá. Thế là dứt khoát mở toang cửa, để mặc cô bước .

Nam Cửu bước qua bậu cửa, mắt bỗng bừng sáng. Gác xép của quán từng là căn cứ bí mật của cô cùng chị họ, đám trẻ con thích lén lút trốn lớn mò lên đây chơi. Trong ký ức của cô, gác xép quanh năm chất đống đủ thứ đồ lặt vặt, đa phần là những món đồ cổ lỗ sĩ mà ông nội nỡ vứt , ngày qua tháng , nơi đây sớm phủ một lớp bụi mờ. Kể từ khi lớn hơn một chút, Nam Cửu bao giờ đặt chân lên đây nữa. Cách biệt nhiều năm, nơi lột xác, chẳng còn mang dáng dấp như trong ký ức của cô.

Giờ đây, bức tường khoác lên lớp áo sơn mới tinh tươm, sàn nhà cũng lát ván gỗ y chang kiểu dáng trong phòng cô. Căn phòng trang thêm một chiếc tủ quần áo, một chiếc giường rộng cỡ mét rưỡi và một chiếc bàn học kê gọn gàng. Chiếc điều hòa treo tường phả luồng gió mát rượi, gian mát mẻ rộng rãi, lẩn khuất hương thoang thoảng, hệt như cái mùi vương vít Tống Đình.

Cô kéo chiếc ghế tựa bàn , lưng xuống, tiện tay vén cao gấu áo ngủ lên một chút, để lộ vòng eo trắng nõn, thon thả, ngoái đầu hỏi Tống Đình: "Thế ?"

Tống Đình liếc chớp nhoáng, vặn mở nắp lọ thuốc, thứ mùi hăng hắc lập tức lan tỏa trong khí, lấn át cả hương dịu nhẹ.

Trên bàn lật úp một quyển sách, Nam Cửu liếc mắt , thấy nhan đề là Chiến lược thị trường và thực tiễn đổi mới.

"Chú mà cũng mấy loại sách ?" Nam Cửu lật cuốn sách , lướt nhanh qua vài trang.

Tống Đình cúi xuống, đáp lời cô: "Lúc rảnh rỗi thì lật xem thôi."

"Chú học ngành Kinh tế mà đúng ? Mấy loại sách cả đống, chú thì để bữa gửi về cho chú một ít."

"Được."

Tống Đình đổ một ít t.h.u.ố.c lòng bàn tay, xoa xoa cho nóng lên áp eo cô. Vừa chạm nhẹ làn da trần, Nam Cửu khẽ giật co rúm . Tống Đình rụt tay về, ngẩng đầu cô.

Nam Cửu vùi mặt vòng tay, rụt rụt bả vai: " sợ nhột, chú cứ tiếp tục ."

Tống Đình đổi sang dùng cả lòng bàn tay để xoa bóp. Lòng bàn tay to rộng, ấm nóng, khoảnh khắc áp sát da thịt, một thứ cảm giác diễn tả nổi bất chợt nảy mầm, cái va chạm cứ mơn trớn, nhồn nhột hệt như bầy kiến đang bò bò, gặm nhấm nơi chóp tim Nam Cửu. Cô cố gồng kiềm chế xúc cảm uốn éo vòng eo, cố gắng dùng việc trò chuyện để đ.á.n.h lạc hướng bản .

"Sau chú còn giữ liên lạc với Chu Nghiên ?"

Những đường vân thô ráp đầu ngón tay in hằn lên da thịt cô: "Không."

"Mấy năm nay chú quen ai ?"

"Chuyện đó đến lượt cháu bận tâm." Tống Đình dùng một câu chặn họng cô.

Chuyện năm đó, Nam Cửu quả thực trong lúc phá bĩnh buổi xem mắt của Tống Đình. Sau ngẫm , Tống Đình dẫu tứ cố vô , suốt ngày lầm lũi bên ông cụ Nam, sống cuộc đời lặng lẽ, màng thế sự, nhưng tận sâu trong xương tủy, vẫn là một nam t.ử hán m.á.u mặt. Biết chừng ngay từ đầu chẳng mặn mà gì với cái cảnh ở rể, nên mới mặc kệ Nam Cửu mồm loa mép giải hươu vượn.

Chuyện về tuy Nam Cửu cũng thông suốt , nhưng nó vẫn mãi là cái gai nghẹn trong lòng, hễ giáp mặt Tống Đình là cái gai nhức nhối hiện diện.

"Chú tưởng thèm bận tâm đến chú chắc? Chẳng lẽ chú định sống cảnh ế vợ cả đời ? thiết nghĩ con hướng về tương lai, tuyệt đối đừng lấy lầm của đấng sinh thành để đày đọa cuộc đời , ngẫm xem, đáng ?"

Chuyện gia đình của Tống Đình luôn là vùng cấm địa nhạy cảm bủa vây lấy ai dám chạm tới. Mặc dù cả cái hẻm ai cũng tường tận ngọn ngành, nhưng tuyệt nhiên một ai dại dột bới móc chuyện mặt , ngay cả ông cụ Nam cũng từng mở miệng nhắc đến. Mọi đều ngầm hiểu với , thể c.h.é.m gió, trêu đùa, tâm tình với Tống Đình, nhưng tuyệt đối khơi mào quá khứ đẫm m.á.u . Chẳng ngờ bấy nhiêu năm trôi qua, đầu tiên mở lời khuyên nhủ gạt bỏ bóng ma của đấng sinh thành chính là con nhóc Nam Cửu .

Tống Đình đáp lời. Nam Cửu cũng im bặt, chìm đắm trong dòng suy tư miên man của riêng .

Làn da mịn màng tựa lụa trượt qua những đường vân ngón tay Tống Đình. Nhờ nhiều năm miệt mài luyện tập vũ đạo, vòng eo của Nam Cửu săn chắc một chút mỡ thừa, đường cong eo thon gọn, dẻo dai, cứ ngỡ chỉ cần siết nhẹ một chút là sẽ bẻ gãy. Cánh tay thon dài duỗi thẳng, cô gối đầu lên cánh tay , mái tóc vàng bạch kim xõa tung vai, hàng mi cong vút chớp chớp chậm rãi, một vẻ pha trộn giữa sự trong trẻo, hoang dại gò bó.

Ánh mắt Nam Cửu dán chặt chiếc giường, đó trải một tấm chiếu điều hòa lụa băng giống hệt kiểu dáng trong phòng cô. Có điều chiếu của Tống Đình màu xám. Nghĩ cũng , ông cụ Nam chạy theo trào lưu, chắc chắn mấy thứ đều do một tay Tống Đình sắm sửa.

Hẻm Mạo Nhi về đêm vắng lặng tựa một ngọn đèn leo lét cô độc, gác xép của quán càng tĩnh mịch, tách biệt như một cõi gian chẳng ai . Gió từ máy điều hòa phả mát rượi, giữa những nhịp thở hít , bầu khí tĩnh lặng trôi chảy một tiếng động.

Nam Cửu mỏi, đổi tư thế, khẽ nghiêng một cái. Vòng eo vô tình vặn vẹo trong lòng bàn tay Tống Đình, đường cong uốn lượn tựa như chiếc chìa khóa chứa đầy cám dỗ nguy hiểm. Tống Đình lập tức rút tay về, thẳng dậy dặn dò: "Được đấy, cháu tự về xoa bóp thêm nhé."

Nam Cửu mới quen với nhịp độ xoa bóp thì Tống Đình buông là buông ngay. Cô khó hiểu ngoái đầu , thì thấy Tống Đình lưng cắm cúi lau tay.

Nam Cửu quanh năm miệt mài ở phòng tập nhảy, để đám học viên mới tò te quan sát rõ từng điểm phát lực cơ thể, cô thường xuyên diện mấy cái áo crop top ôm sát, khoe trọn vòng eo và cơ bụng. Chuyện học viên với giáo viên hỗ trợ ép dẻo, kéo áo nâng đỡ thực hiện động tác khó là chuyện xảy như cơm bữa, cô thấy chẳng giữ kẽ, ngại ngùng cả.

Nam Cửu kéo gấu áo ngủ xuống, dậy khỏi ghế, môi nở nụ giễu cợt: " còn thấy ngại thì thôi, chú Tống, lẽ chú thấy hổ đấy chứ?"

Tống Đình lau khô tay, , ánh mắt phẳng lặng như mặt nước hồ thu: "Cháu cũng lớn , tự về phòng mà xoa t.h.u.ố.c ."

Lời qua thì như đang nhắc nhở Nam Cửu lớn, chuyện cỏn con như bôi t.h.u.ố.c tự cũng . kỹ , dường như còn ẩn ý sâu xa, cảnh cáo chuyện gì đó khác.

Nam Cửu cầm lọ thuốc, hững hờ vẫy tay chào xuống lầu. Tống Đình khép cửa , ấm vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay.

...

Nam Cửu lê bước xuống tầng một, tiện tay đặt lọ t.h.u.ố.c lên quầy thu ngân, rót một cốc nước đực mặt bậu cửa sổ, thẫn thờ một lúc lâu. Chỗ da xoa bóp eo nóng râm ran như lửa đốt. Hơi ấm dễ chịu từ lòng bàn tay Tống Đình vẫn còn nấn ná da thịt cô, xua tan cảm giác đau nhức âm ỉ đầy khó chịu.

Sáng hôm , ông cụ Nam hỏi cô tối qua bôi t.h.u.ố.c . Nam Cửu gật gật đầu. Thấy cô ừ hử cho qua chuyện, ông cụ Nam hỏi vặn : "Thế sáng nay ông thấy lọ t.h.u.ố.c chình ình quầy thu ngân, cháu mang về phòng bôi ?"

Tống Đình đang cọ rửa bộ ấm phía lưng ông cụ Nam, , động tác tay cầm muỗng múc bỗng chững .

Nam Cửu dùng khóe mắt liếc trộm Tống Đình, thản nhiên đáp: "Thuốc mùi hắc quá, bôi xong cháu mang ngoài luôn."

Ông cụ Nam dặn dò cô nhớ bôi t.h.u.ố.c đều đặn cho mau khỏi. Nam Cửu vài câu. Về chuyện đêm qua, cả cô và Tống Đình đều xem như từng xảy , tuyệt nhiên ai hé răng nửa lời.

Loading...